Mặc dù cả hai bên đều không nêu rõ vấn đề này, nhưng cô tin rằng Ismail, với kiến thức chuyên môn về bào chế ma dược, chắc chắn sẽ hiểu được.
Sự thật về chất lỏng quan trọng mà Willis đã nhỏ vào chiếc nồi nấu kim loại, thứ đã tạo ra sự thay đổi về chất lỏng, thực ra khá đơn giản.
Đó là máu của cô ấy.
Dĩ nhiên, nó đã được pha loãng rất nhiều lần, nếu không thì việc hợp nhất dễ dàng như vậy là điều không thể.
Khoảng một năm trước tại Đế quốc Thần thánh, sau khi giúp tiểu Mị Ma Eudora cải thiện sức khỏe và giải quyết vấn đề ăn uống, tiểu thư mục sư vẫn còn rất nhiều "Máu thần" lẫn trong cái bình chứa kia của chính mình. Mặc dù một phần đã được sử dụng cho Edwina và một phần được lấy cho các thí nghiệm khác nhau, nhưng vẫn cô vẫn còn rất nhiều.
Tóm lại, để cho Eudora có thể hấp thụ trực tiếp, tỷ lệ pha loãng lúc đó đã cực kỳ cao, gần như lấp đầy cả một chai cỡ rất lớn.
Trước đó trên [Biển Ma], cái “bảo bối nhỏ” mà Willis đã bí mật tặng cho Hồng Nhạn thực chất là thứ mà cô tạo ra bằng một ít Thần Huyết còn sót lại của cô khi cô đem nó ra ngoài để nghịch thử. Bằng cách kích hoạt sức mạnh chứa trong máu, nó có thể được sử dụng thông qua một sinh vật là vật dẫn tạm thời để phát huy ra một lượng sức mạnh pháp tắc nhỏ bé bên trong nó một cách trực tiếp hơn.
Pháp tắc [Quang Diệu] thực sự, dù chỉ là một phần rất nhỏ, một khi đã được giải phóng hoàn toàn, nó sẽ là một sức mạnh áp đảo, giống như một đòn tấn công thu hẹp cả chiều không gian, đối với bất kỳ sinh vật nào dưới cấp của một vị thần.
Tuy nhiên, nỗ lực của Hồng Nhạn cũng xác nhận dự đoán ban đầu của cô. Mặc dù phương pháp sử dụng này rất hiệu quả và trực quan, nhưng nó đặt ra quá nhiều yêu cầu đối với người sử dụng. Người dùng không chỉ cần một thể chất đủ mạnh, mà còn phải có sự tương thích cực kỳ cao với nguyên tố ánh sáng, giống như một vị Thánh kỵ sĩ cơ nào đó.
Nếu như tính tương thích quá thấp và sức mạnh bản thân có hạn, người đó chắc chắn sẽ phải chịu hậu quả là phản phệ. Trong trường hợp nghiêm trọng nhất, cơ thể người đó thậm chí có thể trực tiếp phát nổ và chết ngay tại chỗ.
Mặc dù việc pha loãng thêm có thể giảm thiểu rủi ro, nhưng Willis đã thử rồi nhưng cách đó sẽ khiến nồng độ của pháp tắc giảm xuống dưới một ngưỡng nhất định, làm giảm đáng kể sức mạnh của nó và trở nên không đáng kể, cách làm kiểu này sẽ rất vô nghĩa.
Vì đã nghĩ ra một ý tưởng thú vị như vậy, nữ mục sư đã quyết định biến nó thành một loại thuốc thần kỳ để khắc phục thêm những nhược điểm của nó.
Cấu trúc của [Nước Mắt Ánh Sáng] rất đơn giản. Chiếc bình lớn chứa chất lỏng nhiều màu sắc thực chất chỉ là chất trung hòa mà Willis dùng để trộn và điều hòa vài giọt Thần Huyết, giúp chúng ổn định và không bị pha loãng quá nhiều.
Tỷ lệ này rất khó kiểm soát. Các vụ nổ trước đó thực chất là kết quả của việc Willis cố gắng tìm ra sự cân bằng giữa hai tình huống: Dưới ngưỡng pha loãng và trung hòa không hoàn toàn.
May mắn thay, cuối cùng nó đã thành công.
"Ừm... Tiếp theo, mình cần tìm người để thử nghiệm xem sao."
Thấy cô gái tóc đen đang chăm chú nhìn lọ thuốc vàng trong tay và lẩm bẩm một mình, với nụ cười nham hiểm trên môi, Ismail nhanh chóng lùi lại nửa bước và khoát tay liên tục.
"Trước hết, tôi muốn nói rõ điều này: Tôi sẵn sàng hợp tác với nghiên cứu, nhưng tôi sẽ không làm vật thí nghiệm cho cô. Thứ đồ chơi này này thậm chí có thể làm nổ tung cả một cái nồi nấu dược phẩm làm bằng hỗn hợp kim loại thành cặn bã. Nếu nó phát nổ trong bụng tôi, cảnh tượng sẽ... thôi thì, cứ cho là chuyện này không hay ho gì đi..."
Willis liếc nhìn người kia với vẻ thích thú.
"Có chuyện gì vậy? Ông là một ma dược đại sư chuyên pha chế thuốc kia mà. Sao lại thiếu tự tin vào những loại thuốc mình tạo ra đến thế chứ?"
Quý ngài Ma Nhân liền lùi thêm nửa bước, vẻ mặt đầy chính nghĩa chính đáng.
"Tự tin là một chuyện, nhưng khoa học đòi hỏi sự chặt chẽ và tính thực tiễn!”
"Được rồi, được rồi, đừng lùi lại nữa, không thì sẽ đâm vào tường đấy... Tất nhiên là ta sẽ không bắt ông thử thuốc. Cho dù nó có phát nổ đi nữa, ta cũng có thể cứu ông, nhưng như thế thì quá mức tàn nhẫn rồi. Đừng lo, ta đã có kế hoạch riêng rồi. Ta sẽ đến báo cho ông biết khi nào thử nghiệm xong."
"Tôi có linh cảm rằng mình vừa nghe được một thông tin vô cùng xấu..."
Lắc đầu đầy bất lực, Ismail, người biết cô gái trước mặt ông có rất nhiều bí mật, ông cũng không dám nán lại lâu ở chủ đề này. Ông liền cất [Nước Mắt Ánh Sáng] đi và đợi cho đến khi hệ thống thông gió khôi phục môi trường trong xưởng thí nghiệm trở lại bình thường trước khi cởi bộ đồ bảo hộ và yêu cầu Willis giải trừ ma pháp phòng thủ.
"Tiểu thư Willis, giờ mọi việc ở đây đã ổn định rồi, tôi sẽ đi về trước. Thành thật mà nói, dạo này tôi đang có rất nhiều việc phải làm. Hơn nữa, nếu mọi chuyện ở đây không suôn sẻ, tôi thậm chí còn đang cân nhắc xin tạm đình chỉ công tác."
"Ồ……….?"
Tương tự, tạm thời gác lại sự tập trung vào loại thuốc, cô gái tóc đen nhướng mày suy nghĩ.
"Có phải nó có liên quan đến vị hoàng tử của Đế quốc có tên Hiro đó không?"
Cô ấy vẫn nhớ có người từng thề với Ismail rằng nếu ông ta không cung cấp đủ vật tư cần thiết trong vòng ba ngày, ông ta sẽ bị sa thải. Giờ đây, hơn một tuần đã trôi qua kể từ ngày đó, nhưng trước mặt người đó vẫn là Tổng trưởng công vụ. Mà mỗi khi anh ta ra ngoài, đều có một nhóm vệ sĩ vũ trang đầy đủ đi theo cái mông anh ta, trông khá là oai vệ.
Nghe Willis nhắc đến vấn đề này, quý ngài Tổng trưởng công vụ không khỏi giấu được vẻ bất lực trên khuôn mặt.
"Hiro Frederick... Thành thật mà nói, tôi thực sự không biết phải đánh giá vị hoàng tử đó như thế nào. Rõ ràng là một nhân vật lớn, nhưng cách hành xử của cậu ta lại quá thiếu sự cân nhắc. Mặc dù tôi chịu trách nhiệm vận chuyển hơn một nửa số vật tư trong Thành phố Học viện, nhưng cuối cùng tôi chỉ là một người quản lý mà thôi."
"Cấp trên đã đưa ra các chỉ tiêu chung. Nguồn cung cấp được nhập từ bên ngoài, và tôi, với tư cách là Tổng trưởng công vụ, chỉ chịu trách nhiệm phân bổ cụ thể. Tôi không nói là mình không có quyền gì cả, nhưng phần lớn vẫn là do Hội đồng và Viện trưởng, những người có tầm ảnh hưởng lớn đứng ra kiểm soát. Nếu tôi cưỡng chế tập trung và phân bổ một lượng lớn nguồn lực vào đó như Điện hạ Hiro đã yêu cầu, tôi e rằng người kế nhiệm chức vụ mới này sẽ thực sự đến gặp tôi trong vòng chưa đầy ba ngày đó..."
"Haha... trông ông cũng đã trải qua một thời gian đầy khó khăn đấy."
"Ài(thở dài), ai mà phản bác được chứ? Khó mà làm hài lòng cả hai bên. Nếu không có lời hứa của Viện trưởng rằng chỉ cần tôi làm tốt công việc này, học viện sẽ hoàn trả toàn bộ chi phí cho các loại ma dược thí nghiệm, thì tôi thực sự không muốn tiếp tục làm công việc không có kết quả tốt này đâu."
Với một tiếng thở dài sâu hơn nữa, quý ngài Ma Nhân liền lắc đầu. Ông ta đã khá quen thuộc với Willis trong vài ngày qua, nên cũng cảm thấy cô ấy rất dễ gần và dễ nói chuyện.
"Về chuyện của Hoàng tử Hiro, tôi nghe nói tiểu thư Yulia đã báo cáo với Viện trưởng, để người đó tự mình ra mặt để trực tiếp giải quyết. Tôi không chắc lắm về diễn biến tiếp theo, nhưng gần đây vị hoàng tử đó đã không gây ra rắc rối gì ở Học khu số 7. Hơn nữa, thực ra tôi đang bận việc khác..."
Sau khi suy nghĩ kỹ và cảm thấy không cần phải giấu giếm điều gì, Ismail tiếp tục giải thích.
"Tiểu thư Willis chắc hẳn phải biết rằng [Đại hội giao lưu chung giữa các học viện trên thế giới] lần thứ nhất sắp được tổ chức tại [Thành phố Học viện Sainz] rồi, đúng không?"
"Dĩ nhiên rồi, vì ta cũng tham gia, dù chỉ là khán giả thôi mà~"
Ismail khẽ gật đầu.
"Đây là một sự kiện giao lưu đẳng cấp thế giới hoàn toàn mới, cũng có thể được coi là một cuộc thi. Tôi nghe nói rằng nó sẽ được xếp hạng dựa trên thành tích của mỗi Học viện và sẽ có những phần thưởng hậu hĩnh. Vì có tính cạnh tranh, nên đương nhiên sẽ có các tính chất đối đầu và rủi ro."
"Để đảm bảo an toàn tối đa cho các học sinh, bộ phận hậu cần của Học viện đã làm việc ngoài giờ để sản xuất và vận chuyển nhiều thiết bị bảo hộ, đạo cụ và thuốc ma pháp khác nhau."
"Nhưng cũng trong giai đoạn này, một tuyến đường tiếp tế quan trọng từ thế giới bên ngoài đã gặp trục trặc. Một lượng lớn các đoàn vận chuyển đang bị mắc kẹt ở đâu đó cách Thành phố học viện hàng chục km, ảnh hưởng đến các hoạt động của học viện. Tình trạng thiếu hụt nguồn cung ứng vật tư như của Hoàng tử Hiro chủ yếu là do chuyện này."
Tiểu thư mục sư nghiêng đầu với vẻ tò mò nói.
"Nếu có vấn đề gì với đường đi, thì cứ đi đường vòng thôi. Sao cứ khăng khăng ở lại một chỗ thế?"
"Ừm... lý do khá phức tạp và không thể giải thích bằng vài câu. Nếu tiểu thư Willis thực sự quan tâm, thì ngài có thể tự mình đến xem. Dù sao thì cũng không xa lắm. Ngài cũng không có nhiều việc quan trọng phải làm ở học viện này, phải không?"
"Này này, đừng có nói như thể ta chỉ suốt cả ngày chơi bời lêu lổng vậy chứ..."
Lắc đầu với một nụ cười gượng gạo, Willis cũng biết rằng đối phương không có ý xấu. Cô không tức giận, mà chỉ suy nghĩ một lát rồi nói...
"Nhưng mà, nghe chuyện này có vẻ thú vị đấy. Ông có biết nó ở đâu không?"
Ismail hơi ngạc nhiên.
"Hả? Ngài không định đi thật chứ? Sao tự nhiên tôi lại cảm thấy lo lắng như thế này nhỉ…? Được rồi, được rồi! Đừng nhìn tôi như thế, tôi sẽ nói cho ngài biết là được rồi...?"
"Nơi đó nằm ở phía Tây Bắc của [Thành phố Học viện Sainz], thuộc tỉnh Lannas, hơn nữa nó rất gần [Long chi Thần Miếu](Miếu thờ Rồng). Tiểu thư Willis, ngài có bản đồ lớn không? Tôi sẽ đánh dấu vị trí chính xác cho ngài."
"Khoan đã... chờ một chút! Bản đồ này to quá!"