Tập 06 : Bắt đầu năm hai.

Chương 186 : Chuyện gì khó, có sư phụ lo.

2025-08-30

7

Tân gia khá tươi mới, đầu tiên thì nó không có vườn sau nhà, tường ngoài cũng không, cổng nhà cũng không, dĩ nhiên thứ có thể mở ra cũng không. Ai thích vào thì vào thôi.

Cô ấy tự ý quay về, tự ý xâm nhập căn nhà, leo lên tầng 3 bằng cầu thang không có lan can, rồi tới trước 1 căn phòng. Tấm bảng treo trước cửa nhà có ghi "phòng 303", cô tra chìa rồi xoay.

Đây là căn phòng mà Seraraphira đang cư ngụ, tòa chung cư này khá rẻ và được nhiều ma thuật sư sử dụng. Mà, nó chỉ rẻ với lớp nhị cấp và tam cấp, chứ học sinh lớp đặc cấp thích ở đâu mà chẳng được, trường học sẽ chi luôn tiền nhà cho họ.

Dù có thuê căn nhà cao cấp và đắt tiền bao nhiêu thì trường học cũng sẽ không than vãn 1 câu nào, cho nên học sinh lớp đặc cấp không có lí do gì để thuê 1 căn nhà rẻ cả.

"Ahahaha --- a, mừng nàng trở về tiểu thư Seraraphira."

"Ồ, tiểu thư. Xin lỗi vì không thể ra đón ngài."

Ngay khi mở cửa thì không gian trước mặt hẹp đến mức phải xin lỗi khi tự gọi mình là phòng khách, và người ngồi trên bàn chính là Kunon.

"Không sao đâu, cứ thế thôi ạ."

Người hầu Maira được dẫn đến đây từ nhà Quoll, cô đã ngăn lại hành động định đứng lên của bà hầu gái, Seraraphira sau đó đặt túi xách trong phòng rồi quay trở lại.

"Kunon tiền bối, xin lỗi vì bắt anh phải đợi ạ."

--- Trong lúc tới nhà Thánh Nữ, cô mới biết Kunon đang ở nhà và đợi cô.

Đề xuất của Kunon có thể biến thành khối tài sản lớn nên cả hai cần một không gian riêng tư hơn là nói chuyện này bên ngoài.

Seraraphira là con gái của quý tộc cao cấp, cô cho rằng bàn luận những chuyện quan trọng ở trên lề đường hay quán nước là quá cẩu thả.

Dĩ nhiên lần này Seraraphira là người được nghe, cơ mà với một căn phòng ọp ẹp như vậy không biết liệu đối phương sẽ nghĩ gì, dù vậy thì cô vẫn muốn đối đãi cậu như một vị khách dù gia đình túng thiếu đi nữa.

"Khi nói chuyện với cô Maira thời gian trôi qua khá nhanh nên anh cũng không để ý lắm đâu."

Người ngồi cùng bàn với Kunon chính là người hầu Maira - một bà lão cao tuổi chân yếu lưng còng. Bà đã luôn chăm sóc từ khi cô mới lọt lòng, giống như một người bà với Seraraphira vậy.

--- Thu nhập tháng trước của cô chỉ đủ để giữ lại một người hầu mà thôi, bà Maira đã nói "thân già này không cần tiền, chỉ cần ở bên cạnh Seraraphira tiểu thư là đủ rồi."

Dù vậy thì mọi thứ vẫn không khả quan hơn, cô đã trả cho bà ấy phần tiền lương khá ít ỏi, bằng kì tích nào đó bà ấy vẫn có thể ở đây trong tháng này.

Việc chọn một ngôi nhà hẹp cũng để dễ dàng chăm sóc hơn, với một Seraraphira quan tâm ma thuật hơn sinh hoạt của hiện tại thì chỉ cần sống được là ổn rồi, vả lại trải nghiệm mới mẻ này cũng không tệ nên cô cũng không bất mãn gì lắm.

"Kunon tiền bối, cảm ơn anh vì đã cho phép bà ấy ngồi chung bàn, chân và lưng bà Maira yếu lắm ạ."

Dễ dàng cho người hầu ngồi chung ghế với mình thì đúng là Kunon thật.

[Anh ấy đối xử khá dịu dàng với bà Maira, đúng như mình kỳ vọng về anh ấy.]

Seraraphira thở phào nhẹ nhõm, cô thực sự thấy an tâm sau khi biết Kunon và bà Maira đều đang cười.

"Thế hả? Từ giờ anh muốn em cẩn thận hơn, dù cách nói này không được ôn hòa cho lắm."

"Dạ, vâng em xin lỗi ạ. Em sẽ cẩn thận hơn ạ."

Lời nói của Kunon có chứa một chút trách móc, nhưng cô chẳng hiểu là về chuyện gì cả, chẳng lẽ cô đã sai sót chỗ nào ư?

"--- Để anh cùng với một quý bà đầy mị lực trong một không gian riêng như thế, lỡ có gì xảy ra thì khó mà nói lắm đấy. Thật may vì anh là 1 quý ông đích thực nên đã không có gì xảy ra ngoài 1 quãng thời gian vui vẻ cả."

"A, là vậy ạ? Em sẽ chú ý từ giờ."

Dường như không phải bận tâm làm gì.

Sau khi bà Maira lui ra, cả hai tiến vào vấn đề chính.

"Đầu tiên để anh nói cái này trước, về quyền lợi của bằng sáng chế."

"Ể? Bằng sáng chế?"

Từ ngữ của Kunon có chút khiến cô bất ngờ.

"Ừm, quốc gia cũ của anh... À, quê hương của anh - vương quốc Huglia ấy, anh đã viết bức thư có nội dung về bằng sáng chế gửi về nước.

Từ giờ dự án mà anh và em cùng phát triển sẽ trở thành 1 nguồn tiền khá lớn nên anh phải nhờ bên kia thu xếp 1 chút."

--- Kunon không hiểu và có hơi thấy phiền mấy vụ tính toán tiền bạc, nên cậu hay ném cho sư phụ Zeonly giải quyết.

"Tạm thời đã có bảo hiểm rồi nên em đừng lo lắng về mấy vấn đề này nhé."

Kunon nghĩ nó kiểu gì cũng sẽ thành tiền, và liên hệ đến những doanh nghiệp lớn. Còn việc nó có sẽ trở thành như vậy không thì tạm thời bỏ qua 1 bên đã.

Trong trường hợp thành công thì vẫn kịp trở tay, còn nếu thất bại thì vẫn có khả năng bị cướp chất xám.

Cho nên cậu sẽ giao phó toàn bộ chúng, từ phí sử dụng hay phí bản quyền, cho đến cách quản lý kĩ thuật - tất cả, từ mức giá cho đến những thứ khác, cậu đều để người chuyên môn quyết định.

Cho nên mới phải cất công viết thư gửi tận tổ quốc, cậu quyết định giao cho người sư phụ đáng tin của mình.

--- Tất nhiên, vẫn có khả năng là nó cuối cùng chẳng thể tạo ra 1 đồng lợi nhuận nào.

Nếu thế thật thì cũng chẳng sao, "thất bại là mẹ thành công", thất bại không đáng sợ, đáng sợ là ta ngừng bước tiếp trong con đường ma thuật.

Chỉ cần gửi cho sư phụ 1 câu "xin lỗi ạ, con thất bại rồi" là mọi vấn đề sẽ giải quyết ngay ấy mà.

"Hiện tại thì anh vẫn chưa quyết định gì cả, gần như là giấy trắng. Cho nên việc anh muốn làm đầu tiên chính là - anh và em, mỗi người sẽ có 1 nửa quyền lợi về bằng sáng chế, tóm lại chính là chia đôi lợi ích."

"Chia đôi... Có ổn khi làm thế không ạ?"

Kunon không phải là Thổ Ma Thuật Sư, cho nên cậu không thể tự phát triển dự án này. Nếu không chia đôi quyền lợi thì hẳn những người khác cũng sẽ chấp nhận, 7:3 hay 8:2 chẳng hạn, nếu số tiền đủ lớn thì chừng đó phần trăm cũng đủ rồi.

Đối với Kunon thì đây không phải lựa chọn hời nhất.

"Không sao, nếu không nói chuyện với em thì anh cũng chẳng thể nào nghĩ ra ý tưởng này đâu."

Nhưng Kunon đã chấp nhận sự chia chác này từ lâu.

"Ý tưởng này không sớm thì muộn cũng sẽ có ai đó nghĩ ra trong tương lai thôi, cho nên anh rất muốn phát triển nó.

Không cần phải suy nghĩ nó một cách nặng nề đâu, nó suy cho cùng chỉ là 1 trong những thực nghiệm mà anh muốn làm mà thôi."

Ý của Kunon chính là "mục đích chính không phải vì tiền".

"... Em hiểu rồi ạ. Tại vì Kunon tiền bối chấp nhận điều này."

Viết vài chữ rồi mới nhảy vào vấn đề chính.

"Em đã làm xong nhà kính dưới lòng đất chưa?"

"Vâng, hôm nay em định đi khảo sát nhưng đã hoàn thành khá dễ dàng ạ."

Phần thù lao sẽ được nhận vào ngày hôm sau dù công việc đã được hoàn thành. Có lẽ cô sẽ tiếp tục sinh hoạt như thế này tầm 2, 3 tháng nữa. --- Dù cho bổn gia sẽ khó mà tha thứ việc cô sinh hoạt với ít người hầu như thế này.

"Anh nói là nếu như thôi nhé."

"Vâng ạ."

"Nếu như có một ma đạo cụ có khả năng kiến tạo phòng ốc chỉ bằng dòng chảy ma lực, em thấy sao?"

"... Điều đó, đơn giản là cực kỳ tuyệt vời --- ể? Không lẽ? Anh định!?"

"Ừm, anh định tạo ra thứ như thế."

Ma đạo cụ có thể tạo ra nhà cửa chỉ với dòng chảy ma lực.

Cô ngửi được mùi của tiền, thứ khiến các thương gia và quý tộc giàu có ưa thích.