Volume 1

Chap 18: Một Mùa Hè Không Bao Giờ Dừng Lại

2026-01-18

3

Chap 18: Một Mùa Hè Không Bao Giờ Dừng Lại

Lý Tư nhìn chằm chằm vào nhật kí trong bàng hoàng, tâm trí hoảng loạn. Có ý gì khi bảo là" Bức thư gửi anh"?

Châm ngôn "tri thức là liều thuốc độc" bây giờ hiện hữu trong đầu anh.

Ấy vậy mà, nhìn tựa đề ngăn nắp này, Lý Tư cảm nhận được là nếu anh không đọc nó, anh sẽ hối hận cả đời.

"Hậu bối, kể từ khi tôi gặp cậu, đời tôi bước vào vô số câu hỏi nhiều đáp án."

Sau một thoáng suy nghĩ, Lý Tư quyết định đọc nhật kí. Từ lúc anh quyết tâm hiểu được chi tiết của vụ việc này, thì bất cứ hiểm nguy nào anh sẽ giải quyết sau.

Anh lật sang trang tiếp theo.

"Đây là vòng lặp đầu tiên- ừ thì,.... gọi nó là lần đầu tiên cũng không đúng. Trong vòng lặp đầu tiên, em không có sức lực để mà viết nhật kí này. Đây chỉ là viết lại sau này. Để giúp anh, Tiền bối Lý, đọc cái này ngoài nhật kí, hiểu được câu truyện của em, em chỉ có thể bắt đầu lại từ đầu."

"Anh sẽ cảm thấy nó kì lạ- tại sao phải là anh? mà không phải ai khác? Thú thật thì, em cũng không chắc nữa, nhưng nếu đó là anh, Tiền bối, thì anh sẽ hiểu được nguyên nhân sau khi đọc bức thư này."

"Bắt đầu từ đâu nhỉ? Hay là vòng lặp đầu tiên khi em kí kết gia kèo với cô ta? Em bị vướng vào một giao kèo, trao em thứ sức mạnh để tái sinh sau mỗi cái chết. Nhưng đây không phải là phúc lành, nó là lời nguyền của phù thuỷ."

"Trong vòng lặp đầu tiên, em quay về một tháng trước kia. Để ngăn chặn cái chết của Yang, em chọn không gặp cô ấy. Em nghĩ đây là phương án tốt nhất. Sau cùng thì, một người như cô ấy sẽ không gặp vấn đề nếu không vướng vào một rắc rối như em, nhỉ?"

"Hiện thực diễn ra như em đã mong chờ. Không có sự giao thoa nào với Yang, em sống một cuộc sống bình thường của một học sinh. Kì nghỉ hè sắp đến, và em còn mong muốn ghé thăm văn phòng của cô ấy vào mùa hè để kể rằng mình đã cứu cô như nào."

"Nhưng em đã lầm, giao kèo với phù thuỷ là liều thuốc kịch độc, và Phù Thuỷ Tuyệt Vọng không phải là kẻ nhân từ. Đưa em vào vòng lặp cái chết chỉ để nhìn em càng cuốn thêm vào tuyệt vọng trong vòng lặp."

"Với mưu đồ đó, thì sao mà phù thuỷ để em yên được? Nếu em từ bỏ mối liên kết với Yang, thì ả ta sẽ làm gì? Bằng cách nào khiến em tuyệt vọng? Tất nhiên rồi- Lưu Thanh, người bạn còn lại của em sẽ trở thành nạn nhân. Trong vòng lặp đầu tiên, cậu ấy đã bị bị đâm xuyên bởi bóng đen trước mắt em."

"Em đã bảo cậu ta đợi ở nhà và đợi vào đêm đó, nhưng tên đần ấy đã lo cho em và đến tìm em- trong khi em đang đối mặt với phù thuỷ."

"Cô ta thành công. Bị bàng hoàng bởi cái chết của bạn mình, em tự vẫn trong tuyệt vọng. Sau đó vòng lặp thứ hai, thứ ba, bốn, rồi năm- cho đến lần thứ ba trăm, em nhận ra không thứ gì hoạt động dù em có thử cắt đứt quan hệ, cô lập, ngay cả kể cho cậu ta về vòng lặp- em cũng không thể ngăn cản cái chết của cậu ta."

"Nhưng đó không phải là điều tệ nhất. vào vòng lặp thứ sáu mươi, em nhận ra xung quanh đã thay đổi đáng kể so với trước kia. Sau khi tính toán kĩ lưỡng, em đã nhận ra vòng lặp không đưa em về điểm cố định. Như một cái đồng hồ cát, mỗi vòng lặp đều mất đi một ít cát. Điểm trở lại đều dịch đi mất vài giây sau. Điều đó có nghĩa là nếu em càng thất bại, em sẽ quay lại đúng thời điểm mà Lưu Thanh sẽ chết."

"Thật là một thực tại thống khổ nhỉ, là một người thường, em chỉ là đồ chơi trong tay phù thuỷ. Át chủ bài của em- vòng lặp- cũng trở thành nút thắt. Trói chặt em vào vận mệnh không bao giờ kết thúc này."

"Trong một khoảng thời gian dài. Em ngừng viết nhật kí. Em chọn con đường cực đoan hơn: Cái chết, cái chết liên hoàn. Nó giữ sự chú ý của phù thuỷ lên em. Nếu em tuyệt vọng thì ít nhất những người em quan tâm sẽ được an toàn."

"Nhảy lầu, treo cổ, cắt cổ, đuối nước... sau vô vần cái chết.... sau hàng ngàn cái chết, em cuối cùng cũng đến ngày thứ hai. Em nhớ là đã ở trong lớp, tỉnh dậy và tìm con dao gọt trái cây để kết thúc nó nhanh. Nhưng em không tin được chuyện gì đã xảy ra."

"Yang, ngồi kế bên em. Tâm trí em trống rỗng, nhưng nhiều câu hỏi hơn, em muốn sự quan tâm quen thuộc kia."

"Dễ đoán thôi, em bị đánh như một tên biến thái. Lát sau, em nhận ra là cô ấy không nhận ra em- nói cô là học sinh chuyển trường được xếp chỗ làm bạn cùng bàn. Em đã thiếp đi vì mệt mỏi do vòng lặp và quên mất màn chào mừng của cô."

"Học sinh chuyển trường- em chợt nhận ra trong dòng thời gian chính, cô ấy tham gia lớp em như là học sinh chuyển trường như trước. Nhung rõ là trong vòng lặp này, em chưa bao giờ gặp cô ấy, vậy tại sao cô ấy lại ở đây?"

"Để xác nhận, em âm thầm quan sát. Em muốn biết nếu người giống Yang này có phải là cô ấy hay không, nên em thử cô ấy vào ngày hôm sau."

"Như dự đoán, cô ấy thật sự là Tiểu thư Yang- nhưng không phải là Yang em biết. Để thu nhập thêm thông tin, em cố tình để Yang nghe cuộc trò chuyện của em với phù thuỷ, vờ như bị hành hạ ( Em thực sự bị hành hạ)."

"Quan trọng hơn là, em không thể để cô ấy biết về vòng lặp này, em không chắc liệu lời nguyền có ảnh hưởng lên cô ấy hay không. Em từng kể với Lưu Thanh- và cậu ta tự vẫn trước mặt em. Quá ghê rợn, em không đánh liều được."

"Cái chết của Lưu Thanh là cố định. Nếu Yang không chịu được mà rơi vào vòng lặp cái chết, thì mọi công sức của em sẽ đổ vỡ."

"Lát sau, bọn em trở thành bạn. Em trở thành khách hàng của cô ấy một lần nữa. Mọi thứ trùng hợp nhưng lại khó tránh. Chứng kiến mụ phù thuỷ- ác mộng của em- bị đánh bại dễ dàng bởi Yang, em nghĩ rằng cái vòng lặp chết tiệt cuối cùng cũng kết thúc."

"Nhưng em đã đánh giá thấp sức mạnh của tuyệt vọng mà vòng lặp này mang lại. Trong trận chiến cuối cùng, em trở thành vật chứa cho tuyệt vọng và hoành hành. Để cứu em, Yang đã bỏ mạng."

"Mọi thứ có cái giá của nó. Không có thứ gì là miễn phí cả. Em cuối cùng cũng hiểu. Nên em tự nguyện chết đi, bắt đầu vòng lặp mới."

"Lần này, em nhận ra từ bỏ và mất đi hi vọng không có ý nghĩa gì. Nếu Yang đã định sẵn phải đến ngôi trường này, xuất hiện trước mắt em, cô ấy và phù thuỷ phải đối đầu với nhau."

"Và em, kẻ bị nguyền rủa bởi vòng lặp, là cái chết vô định trong trò chơi này."

"Dù cho cái chết kia cho thấy hi vọng hay tuyệt vọng,  chiến thắng hay thua cuộc, phụ thuộc vào em."

"Thú thật thì, em không biết bản thân sẽ tiến được xa đến mức nào. Nhưng may thay, em đã đến được đây, nói chuyện với anh, Tiền bối, qua bức thư này."

"Chẳng phải thứ ma thuật này mang lại phép màu sao?"

"Em rất muốn hỏi trực tiếp Yang. Nhưng em sẽ không có cơ hội. Tiền bối, anh phải tò mò muốn biết em đã làm gì. Không có gì cao siêu- chỉ ba bước."

"Đầu tiên: Làm mù phù thuỷ, để em có thể dùng vòng lặp để thiết lập thứ mà không bị ả ta ngăn cản. 

Thứ hai: thu nhập thông tin- chính xác thì em đang đối mặt với thứ gì? Phù thuỷ , ma pháp thiếu nữ là gì?

Thứ ba, và là quan trọng nhất: tại sao Yang phải chiến đấu với phù thuỷ? Tại hồi kết của mỗi vòng lăp, ma pháp thiếu nữ và phù thuỷ phải đối đầu như định mệnh sắp đặt sẵn. Phải có lí do đặc biệt."

"Điều đầu tiên rất dễ. Thông qua vòng lặp, em học được lời nguyền mang tên 'tái sinh của phù thuỷ' - một cách để ràng buộc phù thuỷ vào thế giới thực. Thông qua đó, cô ta sẽ không thể nào quan sát em liên tục. Em đặc biệt chọn một cô gái tội nghiệp cho cô ta: Lâm Uyển Nhi."

"Và đó là điều đầu tiên hoàn thành. Tất nhiên, em sẽ đền bù cho cô ấy khi mọi thứ hoàn thành."

"Điều thứ hai không dễ cũng không khó. Là một người thường, nguồn thông tin duy nhất về thế giới đó là thông qua Yang và mụ phù thuỷ. Nhưng may thay, em gặp anh, thưa Tiền bối. Không phải là cuộc gặp dễ dàng gì, nhưng em nhận ra ngay- anh là một người có tấm lòng nhân hậu."

"Nhưng anh quá cẩn thận. Nó tốn em vài vòng lặp để khiến anh tin tưởng, để chắc rằng em có đủ thông tin cho mỗi vòng lặp."

"Điều thứ hai thành công."

"Nhiệm vụ thứ ba bao gồm em. Ngay cả trong lúc nguy cấp, Yang cũng không muốn kể về nó. Nhưng thông qua vòng lặp, em đã học được một thứ. Em biết được có một tồn tại vô hình kế bên Yang."

"Cô gọi nó là York- linh thú của ma pháp thiếu nữ, người tạo ra ma pháp thiếu nữ. Ngay cả phù thuỷ cũng đến từ nó. Nếu ai có câu trả lời em cần, thì đó là York."

"Nhưng em không thể thấy nó. Yang bảo chỉ những người có đủ khả năng trở thành ma pháp thiếu nữ mới có thể. Tất nhiên, bị nguyền rủa bởi phù thuỷ, em không thể."

"Nhận ra điều này, tin dữ ập xuống đầu em. Em lang thang trong vô định. Nhưng khác với những cái chết vô nghĩa trước kia, dưới sự bảo hộ của Yang, em có thể sống những ngày cuối cùng của mình trong sự chở che và chết an lành."

"Không còn tuyệt vọng, không còn đau thương- chỉ có một chàng trai tham lam trước sự hiền từ của Yang. Em còn tự hỏi: Sao không tiếp tục như này?"

"Dành mọi phút giây với cô ấy, trong cái mùa hè không bao giờ kết thúc này."

"Nhưng Tiền bối, anh nhìn thấu em ngay lập tức. Ngay cả khi em diễn tự nhiên, anh lôi em khỏi ảo tưởng đáng khinh đó."

"Qua hai triệu vòng lặp. Hai triệu lần gặp nhau. Hai Triệu lần vĩnh biệt."

"Cuối cùng, em đã tìm được một cách để mọi người tiến xa khỏi mùa hè này."

"Không còn chững lại. Nhớ York không? Em dùng một cách từ Yang để biết tại sao mà em không thấy nó: Em không còn tin vào tình yêu và phép màu."

"Nghe vô lí nhỉ? Em cũng nghĩ vậy. Nhưng nếu em không còn tin nữa. Thì để một 'em' khác thử."

"Sau khi viết lá thư này, em sẽ để Yang xoá kí ức của mình, rồi dùng sự xắp sếp trước kia để dụ phù thuỷ giết mình, bắt đầu vòng lặp mới."

"Em sẽ thức dậy dưới tiếng gọi của thầy giáo, rồi sợ hãi, kháng cự, căm ghét phù thuỷ. Em có thể sẽ lặp lại nhiều lần, có thể thất bại lần này đến lần khác.

"Nhưng em chọn tin tưởng 'cậu' ấy. Cái 'em' mà có vượt qua mọi khó khắn để đứng trước khán đài. Với đó, dùng manh mối có sẵn, em sẽ hỏi York mọi thứ."

"Sau đó, cùng với Yang. Em sẽ đối mặt với phù thuỷ trong vùng tối. Tất nhiên, em sẽ bị bắt giữ- em cần ả ta phá vỡ phong ấn kí ức mà Yang đặt lên em. Với mọi kí ức trở lại, em sẽ đưa ra quyết định cuối cùng."

"Không quan trọng em chọn thứ gì, kết quả sẽ không thay đổi."

"Bạn bè của em sẽ trải qua mùa hè này mà không quay đầu lại. Còn em, em sẽ ở lại cùng ả ta trong mùa hè bất tận này."

Lý Tư đọc dòng cuối của bức thư với giọng đứt quãng.

"À quên, khi anh- Tiền bối, đọc được bức thư này. Em có lẽ đã thành công. Không càn phải đến vùng tối nhé. Nếu anh muốn thì em không cản được, nhưng liệu Tiền bối có thể làm em một việc được không?"

"Liệu anh có thể cảm ơn Lưu Thanh ở hành lang cho em không?"

Người đàn ông ôm chặt cuốn nhật kí, phóng thẳng ra cửa chính trong vội vã, đeo vào găng tay trong khi lục lọi kí ức đến điểm vào vùng tối gần nhất.

"Tiền bối? Anh đang làm gì ở đây vậy?"

Sau đó, như đã được định sẵn, một chàng trai quen thuộc xuất hiện trước mặt anh. Lý Tư nhìn cậu ta, mặt bất động, bất an dâng trào.

"Anh.. Anh mày ở đây để tìm Hứa Minh."

Anh nói với chàng trai cao ráo, nắm giữ chút hị vọng và do dự.

"À rồi...."

Câu trả lời làm Lý Tư nhẹ nhõm chốc lát, nhưng sau đó vẻ bình tĩnh của anh vỡ vụn.

"Phải rồi- Hứa Minh là ai vậy? Bạn của anh sao, Tiền bối?"

Lưu Thanh hỏi tò mò, biểu cảm không hề thay đổi- như nó rất bình thường, như là cậu ta không hề có một chút kí ức nào về Hứa Minh.

Lý Tư đờ đẫn. Anh dựa vào tường. Anh không thể nghe thấy Lưu Thanh nói gì tiếp theo. Tâm trí anh đang hỗn loạn, sau một lát, anh lẩm bẩm:

"Chúng ta sẽ bước tiếp, nhưng cậu ấy sẽ ở lại phía sau. Nhưng... cậu ấy là ai?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!