Trong khu vực trẻ em của nhà sách Quang Sáng, Hứa Minh đờn đẫn trong khi một con gấu trắng đang hăng say lật trừng trang của quyển Cổ Tích Của Grimm.
Hình ảnh của Tiểu Trạch và Lý Tư phản lên mặt ly sành trong mắt cậu. Theo cậu đếm nãy giờ, đã hơn 30 phút trôi qua.
Lý Tư nhắn rằng anh ta muốn nói chuyện với lớp trưởng một mình, nên Hứa Minh đã bịa lí do để rời đi chỗ khác.
Tiền bối Lý không nói thẳng nó ra, nhưng Hứa Minh vẫn cảm thấy anh không tin cậu cho lắm. Tránh khỏi cuộc trò chuyện lần này là cách cậu tôn trọng anh.
Sự thật là, Lý Tư không màng việc cậu lắng nghe- anh thậm chí còn hạ cảnh giác xung quanh người hậu bối này.
Phần là do có Tô Tiểu Trạch, phần còn lại là do bản năng bảo anh vậy.
Bây giờ, Lý Tư đang tuyệt vọng cần người cứu anh khỏi biển lửa.
----------------------------------------------------------------------------------------------
Góc quán cà phê.
"Vậy là, anh tin rằng ả phù thuỷ mà tôi đã phong ấn sẽ thoát ra trong vài ngày nữa và gây nên cái chết của anh? Một giả thuyết thú vị."
Tô Tiểu Trạch nói ra kết luận của mình sau ba mươi phút lắng nghe.
"Chỉ 'thú vị' thôi sao?"
Lý Tư biết rằng cô không tôn trọng anh lắm. Dễ hiểu- những mảnh vận mệnh vụn vỡ kia quá chắp vá; anh chỉ có thể sắp xếp chúng thành cái chết của anh dựa trên cảm tính.
"Hơn nữa, đồng xu kia cũng kể anh về ả phù thuỷ sao?"
Tô Tiểu Trạch bỗng đổi chủ đề. Ánh nhìn cô trôi đi, nhưng Lý Tư cảm nhận được luồng sát khí.
Trả lời sai một câu và mình sẽ nhót.
Anh nuốt khan và thành thật trả lời.
"Hồ sơ của cục Bảo An."
Tiểu Trạch nheo mắt lại, kết nối các thông tin.
"Tôi hiểu rồi, tôi nghĩ là bản thân đã thấy được bức tranh mà anh vẽ rồi. Liệu tôi có thể xem Đồng Xu Vận Mệnh không?"
Nhẹ nhõm tràn vào lòng Lý Tư khi anh đưa cô đồng xu.
Đây không phải là tài sản của cục bảo An sao? Sao anh ta có thể mượn được nó? tại sao tài sản của cục lại nằm trong tay của anh ta? Bản năng sinh tồn đáng tự hào- Lý Tư khẳng định rằng tự tôn của con người có thể hạ thấp chỉ để sống sót.
Tiểu Trạch xem xét đồng xu. Vết nứt hình mạng nhện xuất hiện mặt của nó.
"Anh có biết lí do tại sao mà truyền thuyết Vương Quốc Vận Mệnh phồn thịnh lại biến mất không?"
Lý Tư lắc đầu.
"Vị trí của tôi vẫn chưa đủ cao."
Tri Thức là thứ xâm thực mạnh mẽ- đã in sâu vào anh từ ngày đầu.
Nhưng Tiểu Trạch không cần sự bảo hộ khỏi tri thức.
"Vương quốc đó quan sát vận mệnh. Họ đã thấy được kết cục của mình. Nên họ đã tạo ra đồng xu có thể thay đổi vận mệnh."
"Họ gìn giữ những định mệnh khó đoán, để người dùng nhìn thấy con đường phía trước."
"Vương quốc đã muốn giữ lại tương lai nơi mà họ không lụi tàn. Tất nhiên là, họ đã thất bại."
Cô tung nhẹ đồng xu.
"Đừng tin vào những gì nó cho anh nhìn thấy. Vận mệnh thật sự không dễ để nhìn thấy như vậy."
Đồng xu hoá thành tro bụi giữa không trung.
"Những kẻ mang vận mệnh mạnh mẽ thì đồng xu cỏn con sẽ không bao giờ đoán được. Tiền bối Lý, hãy làm những gì anh phải làm. và chấp nhận cái kết bất ngờ xảy đến."
Lý Tư chớp mắt, từ từ hấp thụ kiến thức này.
Liệu một tên tiểu tốt như anh có làm được không?
Mặc kệ đi, nếu Tiểu thư Yang nói vậy- anh phải nghe theo thôi.
Nhìn thấy sự tĩnh táo trở lại trong mắt anh, Tô Tiểu Trạch tiếp tục nói:
"Có vẻ là anh tìm thấy câu trả lời của mình rồi. Vậy-"
Cái cảm giác này?!
Cả hai bật dậy từ ghế.
Một khí tức ghê rợn phát ra từ trong tiệm sách.
Lý Tư có thể cảm nhận được nó nhưng không phân biệt được nó là gì. Tiểu Trạch thì hiểu rõ nó là gì.
Cô chạy đi, đến nơi xuất hiện của cái cảm giác này- khu vực trẻ em.
Nơi mà Hứa Minh và York đang đợi.
Ngay cả Tiểu thư Yang điềm tĩnh thường ngày cũng phải hoảng hốt.
Mình đã gia cố phong ấn lại rồi mà... chết tiệt, ả ta vẫn tìm được kẽ hở sao?
----------------------------------------------------------------------------------------------
Tua lại- Vài phút trước.
"Có ma thuật nào mà người thường học được không?"
York nhìn lên, suy nghĩ trong một lúc.
"Không, mối liên kết giữa ta và ma pháp thiếu nữ quá sâu đậm. Tất cả ma thuật của ta đều bắt nguồn từ họ- ta không có ma thuật của riêng mình."
"À, vậy thì ông phế vãi."
Hứa Minh nói mà không nhân nhượng. York không trả lời- tiếp tục đọc sách.
Hứa Minh thầm nghĩ.
Còn bốn ngày cho đến khi mụ phù thuỷ thoát ra. Không có thông tin chắc chắn về Phù Thuỷ Tuyệt Vọng. Lớp trưởng biết nó rõ ràng nhất- nhưng phải làm cách nào để hỏi cho tự nhiên nhất?
Ca này khó.
Haiz. Ước gì ả phù thuỷ tấn công mình bây giờ. Sau đó mình có thể hỏi cô ấy mà không gây nghi ngờ.
"Hứa Minh?"
Một giọng nói quen thuộc xuất hiện đằng sau cậu. Cậu quay lại, mắt sáng lên.
"Lin Lin! Cậu cũng ôn thi ở đây sao?"
Lâm Uyển Nhi vẫn giữ phong cách dễ thương từ bữa tối kia, tay ôm tài liệu học tập.
"Ừm.. Mai là cuối kì rồi. Nhồi nhét kiến thức hết cỡ. Cậu cũng vậy sao?"
Giọng của cô cắt ngang- cô nhìn thấy cuốn Grimm trước cậu.
"Ờm... tớ thề đó không phải là của tớ-"
Cậu muốn chỉ vào York và la lên, nhưng Uyển Nhi là người thường, không thấy được con gấu.
Cô lắc đầu với một nụ cười, ngồi kế cậu, đặt tài liệu xuống cạnh cuốn truyện.
"Cậu thật sự rất thú vị, đúng như cô ta nói."
Một bình luận ngãu nhiên về cậu.
"Cô ta, lớp trưởng?"
Mắt của Uyển Nhi quét qua tài liệu.
"Giả ngơ sao."
Hứa Minh cười gượng. Chuẩn bị nói ngay khi cô chuẩn bị ôn tập. Không muốn làm phiền.
Cậu nhìn sang chỗ khác.
Mình đang làm cái quái gì vậy? Dùng người khác làm thông tin đi ngược lại mọi thứ.
Cậu duỗi người- giọng của York hối thúc cậu:
"Nhóc, nhóc có chắc là muốn ngồi cạnh tái sinh của phù thuỷ không?"
Tái sinh của phù thuỷ?
Hứa Minh nhăn mặt, chuẩn bị trả lời lại- khi đó Uyển Nhi bỗng nói.
"Hứa Minh, tớ có một câu hỏi từ tối hôm đó. Nhưng cô ta đã ở đó, nên tớ đã không hỏi."
Cô không nhìn lên, mắt mình vào lòng ngực mình, tai đỏ chót.
"Câu hỏi gì?"
Cô ấy dễ thương thật- nhưng cảm giác như... có gì đó khác. Như là, ai đó đã đổi chỗ với cô ấy.
Không thể nào. Chỉ là đổi phong cách thôi. Đừng nghĩ quá chi cho mệt
"Đến lúc rời đi rồi nhóc."
York ngoan cố ngồi trên vai cậu. Nhưng cậu không thể trả lời- hay đúng hơn, là cô ấy không để cậu làm vậy.
Mắt của York phản lại một thế giới vô sắc. Vô số xúc tu đen ngòm từ miệng và mũi Uyển Nhi đang chặn lại tai của Hứa Minh. Cậu vẫn không nhận ra.
"Hỏi đi, tớ sẽ trả lời thật lòng."
Cậu vỗ ngực, một con rối có mắt cho cô gái "dễ thương".
"Thật chứ?"
Cô chụp lấy má cậu, con ngươi đen thẳm như vực sâu nhìn vào cậu.
"Vậy nói với tớ- tại sao cậu lại để cô ta cứu tớ."
Khuôn mặt của cô gần cậu. Thân mật, nhưng không ai trong tiệm sách nhận ra.
"Lí..."
Cô chững lại.
Một ánh sàng vàng toả ra, chen ngang giữa hai người.
"Bạn dễ thương, cậu đang quá lỗ rồi."
Một bóng trắng xuất hiện trong không gian cách điệu. Cô chộp lấy tay của Uyển Nhi. Một mặt trời tí hon bao bọc toàn bộ Uyển Nhi.
"Nhanh đấy."
Lâm Uyển Nhi nhìn chằm chằm vào cô gái mắt xanh, giọng đầy lạnh lẽo.
"Chậm hơn một chút nữa là khách hàng cảu tôi bị nuốt trọn rồi."
Tiểu Trạch không nhiều lời. Ngón tay chỉ thẳng vào trán- ánh sáng vàng bao phủ mọi thứ.
Hứa Minh bỗng tỉnh dậy, choáng váng.
"Lớp trưởng? Từ khi nào cậu ở đây?"
Cậu nhìn Tiểu Trạch đúng kế mình.
"Chẳng phải Uyển Nhi vừa... đầu tớ đau quá."
Tiểu Trạch thở gấp.
"Vẫn còn nghĩ cho cô ta sao? Tớ bảo cô ta quay về rồi."
Tay cô nhẹ nhàng chạm vào má cậu.
Cậu vẫn chưa rõ chuyện gì- mặt đỏ lại.
"Cậu quên rồi sao? Tớ chút thì trễ rồi đấy- cậu xém chút nữa là bị nuốt chửng rồi."
Nuốt chửng?
Kí ức ùa về, mặt cậu tái lại.
Phù Thuỷ Tuyệt Vọng- ở muôn nơi.
Tệ hơn là: cậu không hề phản kháng chút nào.
"Nhóc, ta đã hết lên, cố gọi cậu dậy. Chưa bao giờ rời khỏi vai cậu."
York chen vào đúng lúc. Đúng- sức nặng của nó chưa bao giờ vơi đi.
"York là một con gấu ngoan~."
Tiểu Trạch trêu ghẹo. Hứa Minh không muốn nghĩ nhiều- chỉ là trả lời qua loa "Mm."
"Chuyện gì vừa diễn ra vậy?"
Chưa bao giờ cậu cần câu trả lời hơn lúc này. Cuối cùng, một cơ hội hoàn hảo.
"Chuyện đó ấy hả?"
Tiệu Trạch trêu chọc, rồi nói:
"Tớ thường gọi ả ta Phù Thuỷ Tuyệt Vọng"
Lý Tư quan sát từ xa, không xen vào. Sau cảnh đó, anh có thứ cần phải xác nhận
"Nhưng hậu bối này.... thu hút hai thực thể đáng sợ cùng một lúc. Phước lành hay xui xẻo?"
Anh khựng lại trước khi rời đi, nhìn về phía Hứa Minh.
Có gì đó sai. Rất sai.
Chứng kiến trận chiến giữa phù thuỷ và ma pháp thiếu nữ làm tâm trí anh tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Có phải anh đã quá thoải mái với thằng nhóc?
Một người được Tiểu thư Yang ưu ái và bị nhắm đến bởi phù thuỷ- tại sao lại tiếp cận một điều tra viên tầm thường như anh?
Quá kì lạ. Lần gặp mặt đầu tiên phát lại trong đầu anh:
Phong thái của cậu nhóc, từ ngữ- như là cậu đã biết Lý Tư từ trước.
Và cả cái báo cáo Trầm Cảm nghiêm trọng nữa.
Nụ cười nhân từ của Hứa Minh hiện lại trong đầu anh. Lý Tư cười cay đắng.
"Hậu bối tốt bụng của tôi, cậu vừa để lại cho tôi một câu đố to tổ bố đấy."
Nhưng chiếc mặt nạ quay lại. Nếu cậu vẫn đi theo con đường của cậu đang đi:
Hi vọng là khi vận mệnh giao thoa, thì chúng ta không phải là kẻ thù, hậu bối.
Bên trong, Tiểu Trạch quan sát Hứa Minh kĩ lưỡng. Thay vì tiếp tục, cô hỏi:
"Hứa Minh, tớ bắt đầu tò mò hơn về cậu rồi. Một chàng trai có thể nhìn thấy York. bây giờ lại bị nhắm tới bởi ả ta."
"Tớ đoán được- là cậu đang giấu diếm điều gì đó."
Mồ hôi nhễ nhại. Cậu chưa ngờ đến sự cảnh giác này. hay đúng hơn, cậu đã quen với việc cô tin tưởng cậu một cách mù quáng.
Ác độc thật.
"Tớ thật ra là-"
Ngón tay của cô che miệng cậu lần nữa.
"Đừng, tớ không quan tâm cậu đang giấu thứ gì. Nhưng cậu biết rằng cậu đặt bản thân vào nguy hiểm, phải chứ?"
"Cậu là khách hàng của tớ. Nếu cậu bị thương, thì lỗi do tớ. Nhưng nếu cậu lao đầu vào nguy hiểm như vậy, thì tớ phải xoá kí ức của cậu. Hiểu chứ?"
Siêu nghiêm túc. Cô nhìn cái gật đầu ngơ ngác của cậu, rút tay về, thở dài.
"Hỏi đi. Bất cứ thứ gì mà cậu muốn biết về cô ta- tớ sẽ kể cho cậu mọi thứ tớ biết."