Volume 1

Chap 12: Truy Vết Nguồn Gốc

2026-01-16

1

Chap 12: Truy Vết Nguồn Gốc

Cánh cửa của cửa hàng tiện lợi mở tung. Lý Tư xông vào, mặt nhăn nhó như giẻ lau.

Nhớ lại lời nói của nhân viên bán hàng, anh kiềm chế tràng chửi thề ở trong lòng.

" 'Thông tin không xác định, không phái trợ giúp' Tôi viết nó rõ rành rành: điều tra viên bị xâm thực nhận thức. Đó mà là không xác định á?"

"Bình tĩnh đi Lý Tư, trụ sở có lí do cả. Họ không gửi nhân lực, nhưng họ đang trợ giúp cậu."

"Cái hộp này- nhận đi. Cổ vật hạng A đấy. Hướng dẫn ở bên trong. Đọc kĩ trước khi sử dụng."

Nên Lý Tư rời khỏi cửa hàng cùng cái hộp gỗ nhỏ.

Cổ vật hạng A? Vậy gửi thêm cả Điều tra viên hạng B luôn đi.

Anh cắn một viên bạc hà, cái lạnh của viên kẹo ép anh bình tĩnh lại.

Ngồi bắt chéo chân, nhìn bầu trời đầy sao, anh lẩm bẩm:

"Tin tốt: Ít nhất thì họ không xem mình như đồ dùng một lần."

Ánh nhìn của anh rơi vào chiếc hộp. Tò mò đã chiến thắng anh.

Hạng A sao... may mắn hay xui xẻo đây?

Anh nhẹ nhàng mở chiếc hộp. Bên trong: Một đồng xu cổ nằm trên một mảnh giấy gấp gọn.

"Cái này á?"

Bất ngờ kéo đến. Biết rõ trụ sở, đưa cái này cho anh nghĩa là vụ việc này rất lớn.

"Đồng Xu Vận Mệnh. Lật búng đồng xu, và vận mệnh sẽ trải ra  khi nó đáp xuống. Nhưng nhớ rằng: Trên hay Dưới, số phận của vận mệnh sẽ không thay đổi ngay khi nó rơi xuống."

Anh đọc hướng dẫn kĩ càng. Hiểu được toàn bộ nội dung- tờ giấy hoá thành tro.

Trung bình bảo mật của trụ sở. Trò trẻ con với anh.

"Cho thấy vận mệnh nhưng không thay đổi được nó. Hạng A vì không có điểm bất lợi."

Anh thở dài. Búng đồng xu lên không trung.

Nó xoay trên không trung, hai mặt lật qua lại, rồi rơi xuống.

Lý Tư nhìn cạnh của đồng xu đáp xuống. Vô số mảnh vỡ xuất hiện trong tâm trí anh- những khung cảnh anh chưa từng trải qua.

Sông Máu. Ánh sáng vàng bao phủ mặt đất. Hình ảnh lẫn lộn.

Ấy vậy mà mỗi lần lặp lại, Déjà vu tràn vào người anh- như anh đã ở đó vậy.

Cuối cùng, mảnh kí ức mờ đi. Một cảnh đỏ máu đọng lại...

Cạch.

Đồng xu đáp xuống làm anh tỉnh giấc, kéo anh về thực tại.

Tròng mắt anh dao động với nhịp thở không đều- những gì anh vừa thấy làm anh xao động.

Rồi anh nhìn xuống.

"Cái quái gì vậy?"

Đồng xu đứng thẳng trên nền si măng cứng.

Anh nhặt nó lên, cười cay đắng.

"Trên, Dưới, đáp xuống- vận mệnh cố định. Nhưng nếu đồng xu không thể cho thấy tương lai... vậy có nghãi là vận mệnh có thể thay đổi?"

Anh bỏ nó vào túi, đứng dậy và làm thẳng quần áo, lôi chiếc điện thoại ra.

"Ừ, nhớ lời hứa của chúng ta về tiểu thư Yang chứ? Anh cần gặp cô ấy trực tiếp. Chuyện này có thể liên qua đến sinh tử."

----------------------------------------------------------------------------------------------

Hứa Minh tỉnh dậy vào lúc trưa.

Lần đầu dậy trễ như vậy.

Lí do: tối hôm qua.

Đối mặt với lời đe doạ bị xoá kí ức của Tiểu Trạch, thiên tài Hứa Minh nhớ lại cuộc nói chuyện về truyền thuyết đô thị ở vòng lặp cũ.

Liều lĩnh đánh cược- cậu đã yêu cầu ngay tại chỗ.

Kết quả: Yang đã đồng ý.

Yêu cầu là gì? Siêu ích kỉ.

"Giúp tớ cho đến khi tớ quyết định được."

Ích kỷ và trẻ con.

Cậu đã nên nghĩ xâu xa hơn- như nghĩ về một bài toán vậy.

Nhưng không phải cái gì cũng là toán, con người không phải là công thức toán học.

Tiểu Trạch huỷ đi trạng thái biến hình của mình, mắt tràn đầy sự bất lực.

"Hứa Minh, yều cầu này không hợp lý gì cả. Tớ sẽ đồng ý thôi, nhưng cậu đã nghĩ về cái giá của nó chưa?"

"Hiệp sĩ tham lam của tớ?"

Rồi cô đi theo cậu về nhà.

Lí do chính đáng: Ở bên cậu cho đến khi cậu quyết định.

"Trở thành một ma pháp thiếu nữ là một công việc nguy hiểm đó. Không có chỉ dẫn... thì mọi chuyện có thể tệ lắm."

Cô không giải thích phần tệ.

Cậu không thể từ chối. Nhà siêu rộng- dư đến hai phòng ngủ. Dọn dẹp nhanh, cô đã chuyển vào.

Cậu chưa bao giờ nghĩ đến mức này.

Không gì thú vị diễn ra. Chúc ngủ ngon, hai phòng tách biệt.

Nhưng cậu là một thằng con trai. Tiên nữ cạnh phòng?

Ý tưởng kì lạ? Khó tránh.

Mất ngủ đến khi trời sáng.

Cậu thở dài, xuống khỏi chiếc giường.

Nhặt chiếc điện thoại lên, đi rửa mặt thôi.

Một tin nhắn chưa đọc đã cản cậu.

"Hậu bối, trả lời khi cậu đọc được. Có việc cần nói."

"Tiền bối nhắn?"

Cậu thì thầm.

Của phòng cậu mở từ bên ngoài.

Cậu chui vào lại chiếc chăn, đóng kén.

"Lớp trưởng, có biết gõ cửa là gì không?!"

Tiểu Trạch nhìn cậu trong chăn, cười trong thoáng chốc.

"Lần sau tớ sẽ. Bữa trưa xong rồi- dậy đi."

Sau đó cậu ngó ra, nhận thấy: tạp dề, tóc bó thành búi. Nhìn như bà vợ nội trợ.

"OK, đợi tớ tí. Tớ ra liền."

Cô từ từ rời đi.

"Đóng cửa giùm tớ, cảm ơn."

Một khe hở nhỏ còn đó. Cậu nhắc nhở. Cạch.

Từ khi nào mà cô ấy học cách trêu trọc này vậy?

Cậu thay đồ nhanh, gửi nhanh tin nhắn qua Lý Tư, rồi đi ra khỏi phòng.

"Rửa mặt đi, rồi ăn."

Cô gọi cậu từ bàn ăn. Cậu gật đầu, rồi đi vào nhà vệ sinh.

Tài nấu ăn của cổ: Tuyệt hảo. Ba món, kèm canh.

Nhưng tại bàn ăn, chưa động đũa.

Cô nhận thấy.

"Không hợp khẩu vị sao?"

Giọng dịu dàng của cô làm cậu bừng tỉnh. Cậu xoa mắt.

"Không.... Chỉ là lâu quá rồi tớ chưa có bữa ăn trưa gia đình như này."

"Cảm ơn cậu, lớp trưởng."

Cậu nuốt nghẹn trong lòng, nước mắt tuôn rơi.

Ngốc ạ, xoa mắt chỉ làm nó tệ hơn thôi.

Cô không nói gì. Chỉ quan sát một cách trầm ấm.

Đó là đủ rồi.

"Nhóc, né ra hoặc ta ăn hết chỗ này."

York hiện ra ở trên bàn, mắt dán vào đồ ăn. Mặt nghiêm túc.

"Ông là gấu bông mà. Sao phải ăn?"

Hứa Minh bình tĩnh lại, bắt đầu lùa thức ăn. Không đời nào cậu thua con gấu.

"Đồ ăn gian!"

Tia sáng trắng- chiếc đĩa nhỏ xuất hiện trong tay York, nó bắt đầu ăn nhanh.

Tiểu Trạch quan sát cảnh tượng hài hước trước mặt, bất lực nhưng hứng thú.

Người giao kèo và linh thú. Chiều hư họ thôi.

"Cậu không ăn sao?"

Cậu sắp ăn no. Nhưng bát cô ấy còn nguyên.

"Tớ ăn rồi. Mà cậu nhắn tin với ai vậy?"

"Một tiền bối."

Không giấu diếm.

"Lớp trưởng, cậu có thể đi với tớ gặp anh ấy không? Rất quan trọng- cần phải nói chuyện với cậu."

Cô nheo mắt, tò mò. Hiếm khi được nhắc tới.

"Điều tra viên Lý Tư?"

Ngạc nhiên- cậu vẫn chưa nhắc đến vai trò của Lý Tư trong vòng lặp này.

"Cậu biết phòng Bảo An tồn tại mà. Nói tóm gọn: tớ có giao kèo với lãnh đạo của họ. Tớ giúp quản lý truyền thuyết của thành phố. Điều tra viên mới sẽ gặp tớ, cho thấy phong cách làm việc và.... chào hỏi."

Hứa Minh đã biết tại sao mà Lý Tư lại tôn trọng cô như vậy. Màn "Chào hỏi" đó phải đáng nhớ lắm.

Một giây mặc niệm cho Tiền bối Lý.

Cậu hỏi liệu cô có muốn đi hay không.

"Cậu là khách hàng của tớ. Tớ sẽ không từ chối. Cũng lâu rồi chưa gặp. Lần đầu gặp mặt của bọn tớ... đã để lại ấn tượng."

Lời nói của cô làm cậu hứng thú. Ai đó làm Ma pháp thiếu nữ Yang ấn tượng ư?

Phong cách chiến đấu gọn gàng của Lý Tư cũng làm cậu ấn tượng.

Suy ngẫm trong đầu, cô đứng dậy, búng vào trán cậu.

"Đi gặp anh ta phải không? Vậy đi rửa bát đi."

"Ow, rồi."

York vẫn đang ăn cơm, quan sát. Có thứ gì đó sượt qua đôi mắt đen của nó- nhanh thật.

"Ngưng ăn đi, giúp tôi nữa."

Hứa Minh bỏ thẳng xuống đầu nó nhẹ nhàng.

York thở dài, đặt dụng cụ ăn xuống, dọn sạch chiếc bàn.

Ở nhà người khác, thì nghe lời người đó. Tội con gấu.

----------------------------------------------------------------------------------------------

Buổi chiều, Tiệm sách Quang Sáng, địa điểm cũ.

Lý Tư đang nhấp một ngụm cà phê.

"Ước gì ngày nào cũng chill như này."

Anh cười nhẹ, rồi lắc đầu.

Sau đó- một bóng dáng quen thuộc.

"Hậu bối, bên này."

Hứa Minh nhìn thấy anh, mỉm cười.

"Tiền bối vẫn thích cà phê nhỉ."

"Công việc bù đầu. Ít khi nghĩ phép. Thói quen caffeine khó bỏ."

Anh ta nhìn thấy cô gái tóc hạt dẻ đứng kế Hứa Minh.

"Còn quý cô đây là?"

Nhìn quen quen. Nhưng anh chưa bao giờ gặp cô.

"Tô Tiểu Trạch. Bạn của em. Anh biết tên khác của cô ấy rồi đấy."

Cô quan sát anh, mắt đầy thích thú.

Cảm giác bất an.

Không đời nào....

"Ma pháp thiếu nữ Yang. Lần đầu gặp anh như này, Tiền bối Lý."

Mặt anh cứng đờ.

"Vậy là đây sao. Tiểu thư Yang, không nhận ra bản thể thật của cô- trẻ thật."

"Ý anh là tôi lúc biến hình nhìn già sao, Tiền bối Lý?"

Anh căng thẳng, mồ hôi nhễ nhại sau lưng.

"Không hề! Lỡ mồm thôi. Và thôi mà- không cần phải khách sáo đâu. Gọi là Lý Tư đi."

Anh bắn cho Hứa Minh một ánh mắt thẩn khiết.

Hứa Minh nhìn sang chỗ khác một cách tội lỗi, rồi nhìn vào York trên vai.

"York, ông muốn gợi ý về sách không? Tớ sẽ để hai người ở đây, bye."

Cậu sủi đi.

Lý Tư: khốn khổ.

Tô Tiểu Trạch bắt đầu trêu trọc.

"Thấy không? Làm hậu bối dễ thương của anh sợ rồi kìa."

Anh làm á?! Thâm tâm của Lý Tư gào lên.

"Tiểu thư Yang, làm ơn đi, việc quan trọng."

Cô tựa má vào tay, nhếch mép.

"Việc gì cơ?"

"Tiểu thư đã bao giờ nghe qua Đồng Xu Vận Mệnh chưa?"

"Có một chút. Từ truyền thuyết bị lãng quên Quốc Gia Vận Mệnh. Đồng Xu tiên đoán vận mệnh."

Lý Tư chững lại, cân nhắc lời nói.

Sau đó, kính cẩn:

"Tôi đã dùng nó. Nhìn thấy bản thân... bị giết bởi Tiểu thư sau bốn ngày."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!