"Bên này!"
Hứa Minh nhìn thấy Lưu Thanh đang vẫy tay trong đám đông.
Cậu nhìn xung quanh quán BBQ, nhìn thấy tên của quán, rồi gửi vị trí qua cho Tiểu Trạch.
"BBQ trọn gói nhé, xịn không? Tao dò năm sáu tiệm gì đấy trước khi chọn tiệm này."
Lưu Thanh bắt đầu khoe mẽ ngay khi Hứa Minh xuất hiện- như một chú golden retriever gặp được chủ vậy.
"Ổn đó cu, rồi vô ghế thôi."
Hứa Minh khen vô cảm. Cái đuôi vô hình của Lưu Thanh lắc một cách mạnh mẽ.
"Đặt chỗ sẵn rồi, đi theo tao."
Nơi này rất đông, kinh doanh phát đạt.
Bàn cạnh cửa sổ. Nhân viên phục vụ nhắc nhở ngay khi họ ngồi xuống: Đừng lãng phí thức ăn.
"Đắt không?"
Hứa Minh đột nhiên hỏi. Cậu biết rõ Lưu Thanh không có khái niệm về tiền bạc. Trải nghiệm trước, tiền nong sau.
Lưu Thanh cho cậu xem hoá đơn trên điện thoại, đã trả tiền.
"Nghĩ tao quên à cu? Lát chuyển lại cho tao."
Hứa Minh thật sự nể phục cậu ta.
"Mày vẫn nhớ này. Bố mày tự hào vl."
"Cút cụ đê. Chó lày."
Lưu Thanh cười, nhưng mắt cậu lại bình tĩnh bất thường.
Có lẽ Hứa Minh đang dần vượt qua....
"Đang vui thế? Tớ tham gia với được không?"
Một giọng nữ trong trẻo.
Cả hai chàng trai quay đầu lại- và đứng im cùng một lúc.
"Bọn tớ không đến trễ đâu nhỉ?"
Tô Tiểu Trạch mặc một bộ đồ thường nhật sắc xảo, đuôi tựa màu hạt dẻ nằm một bên vai. Không giống học sinh, mà hơi hướng trưởng thành- đẹp mà không quá nổi trội.
"Đây là Lâm Uyển Nhi từ lớp 14, cũng là học sinh ưa thích của thầy Chu đấy."
Cô đặt tay mình lên cô gái mặc áo blouse trắng và váy xếp đẹp đẽ, đôi mắt đen tuyền của cô nhìn xuống sàn, má ửng hồng.
Hai cô gái xinh đẹp với hai phong cách khác nhau. Bàn của họ ngay lập tức trở thành trung tâm của sự chú ý trong nhà hàng.
Nhưng Hứa Minh lại có mối lo to hơn.
Đây là Lâm Uyển Nhi?
Cái cô gái mà giấu nửa khuôn mặt của mình sau mái tóc dài á?
Cậu rất sốc, nhưng phải giữ cho bản thân bình tĩnh- không quá lố.
"Ngồi ở đây nhé Lin Lin?"
Uyển Nhi cứ nhìn vào giày mình, siêu ngại ngùng. Chỉ ngưng đờ đẫn khi Tiểu Trạch gọi cô.
"Ừ..ừm"
Hứa Minh gọi nó là hiện tượng lạ. Cô ấy lo lắng á?
"Từ đã- cậu là Lâm Uyển Nhi của lớp tớ á?"
Giọng của Lưu Thanh giúp cậu nhớ lại- họ là bạn cùng lớp. Nne6 cậu không phải là người duy nhất.
Giải thích được sự bất ngờ này rồi.
"Vẫn bị nhận ra..."
Lâm Uyển Nhi vùi đầu mình xuống bàn. Không gì xấu hổ hơn việc bị nhận ra bởi bạn cùng lớp trong tình trạng này.
"Cùng lớp sao? Thế giới này tròn thật."
Tiểu Trạch cười, mắt nheo lại. Cô chắc chắn biết.
Hứa Minh năn ra một nụ cười khô khốc. Hỗn loạn sắp đến rồi.
Cậu xen vào.
"Nhưng tớ không biết cậu ấy. Lần đầu găp mặt, Hứa Minh, lớp ngay bên dưới cậu. Cũng là học sinh ưa thích của thầy Chu, chắc vậy."
Nói dối không chớp mắt. Cậu nhanh chóng giới thiệu Tô Tiểu Trạch và Lưu Thanh.
Họ không cần giới thiệu cho lắm- Lưu Thanh luôn đi cùng cậu về nhà, nên họ cũng gặp mặt rồi, nhưng chưa bao giờ lịch sự như này.
Lưu Thanh bỗng đứng dậy và cúi đầu về phía tô Tiểu Trạch.
Hứa Minh không biết chuyện gì đang diễn ra.
Trước khi cậu kịp cản cậu ta:
"Cảm ơn cậu luôn quan tâm đến thằng bạn của tôi. Nếu cậu có cần cái gì, thì đừng ngần ngại nhờ tôi giúp."
Mặt của Hứa Minh cứng đờ.
"Mày làm cái chó gì vậy?"
Cậu giật Lưu Thanh lại và đạp lên chân cậu ta.
"Xin lỗi nhé lớp trưởng, đầu óc thằng này không được bình thường ấy mà, không phải để tâm đâu."
Tô Tiểu Trạch lắc đầu.
"Không vấn đề gì đâu, mà cậu cũng trợ giúp cậu ấy rất nhiều mà phải không?"
Lưu Thanh gật đầu lia lịa, mở miệng ra-
Hứa Minh bịt miệng cậu ta lại bằng tay.
"Hai cậu đang xem tớ như một nhân vật chính anime à?"
Tâm trí cậu rối bời. Tiểu Trạch khẽ cười.
"Cậu nghĩ quá. Tớ là bạn tốt của cậu mà."
Cậu thở dài rồi thả cậu ta ra.
"Mày định giết tao à chó này?"
Lưu Thanh chút thì ngạt thở.
"Xin lỗi."
Hứa Minh liếc nhìn, nhưng nói thêm:
"Lần sau nói cái gì đéo đúng là tao bịt cho tắt thở."
"Mày liều đó."
Lưu Thanh ngiếng răng.
Trong khi cả hai đang tranh cãi, hai cô gái đang thì thầm.
"Họ gần gũi thật."
"Như hình với bóng mà."
"Thật sao? Không nghĩ là tớ sẽ gặp cậu ấy ở đây. Hứa Minh khác với lời đồn ghê."
"Đồn đại? Cậu ấy có tin đồn sao?"
"Thầy Chu nói là...."
Sau khi nghe lời kể của Lâm Uyển Nhi, Tiểu Trạch mỉm cười rồi chỉ vào Hứa Minh.
"Thần đồng toán học? Điểm số của cậu ấy gần đây sẽ làm cậu thất vọng đấy."
Hai chàng trai vẫn đang xích mích, nhưng hoà giải không nằm trong phương án giải quyết.
Cả hai đứng dậy đồng đều.
Ăn trước.
Họ chọn món lên và chia đều cho cả bàn.
Trước khi rời đi, Hứa Minh nhắc nhở hai cô gái- nhưng họ vẫn đang thì thầm. Nhất là Lâm Uyển Nhi. Ngoại hình của cô rất.... kì lạ.
Không phải nghi ngờ.
Thân thuộc.
Lập dị.
Từ đó xuất hiện trong đầu cậu. cậu lủi đi chỗ khác.
Hai cô gái cũng nhận được thức ăn
Hỗn loạn buffet. Hứa Minh chỉ gắp được vài miếng bò trước khi bỏ cuộc trước đám đông to lớn.
Trở lại bàn, thịt heo ùng ục trong nồi. Không có thứ gì khác.
Thêm đồ ăn thôi.
Cậu thêm dầu vào vỉ nướng, thả bò vào, và ngồi đợi.
Sau đó- một bóng trắng xuất hiện từ đâu ra.
York bám vào mép của chiếc nồi, mắt đen nhìn vào đống thịt.
"Nhóc, cho ta vài miếng nhé?"
hàm của Hứa Minh mở rộng.
"Ông làm cái gì vậy?! Né cái nồi ra!"
Bếp tụ nhiệt, nằm trên vỉ sắt- Nóng. Không hợp với gấu bông.
Cậu kéo York lại.
"Mặc kệ việc ông ăn như nào- ông không thấy nóng à?!"
Cậu chỉ vào mớ lông cháy xem trên người York.
York nhìn vào nó, đặt tay vào- ánh sáng trắng phát ra. Y như mới.
"Nhóc, đùng lo. ta là linh thú của ma pháp thiếu nữ mà. Ta có nhiều trò lắm."
"Tiện thật."
Hứa Minh thở phào, thả York ra. Nó là một bài tẩy- không để nó chết được.
"Còn nhiều thứ tiện lơi lắm. Cần xem bản thứ lúc khác không?"
"Hứa Minh."
Một giọng nói quen thuộc ở phía sau làm cậu lạnh sống lưng.
Cậu chậm rãi quay lại.
Tiểu Trạch đang cười- cái kiểu cười đó. Cái kiểu mà không có niềm vui nào.
Vãi c*t, bị tóm rồi.
Tình huống xấu nhất. Hết chối cãi, như bị bắt tại trận bởi cảnh sát vậy
"Lớp trưởng, tớ...."
"Suỵt.."
Cô đặt ngón tay lên môi cậu, tiến lại gần, thì thầm:
"Chúng ta sẽ nói chuyện sau bữa tối."
Sau đó cô lùi lại, nhận thức ăn của mình, và trở về ghế.
"Nhóc, cậu lỡ mồm rồi."
York đậu lên vai cậu.
"Im đi, nếu ông không muốn thành gấu nướng."
Cậu khè. Tâm trí rối bời- nhưng cậu vẫn còn thời gian suy nghĩ. Cần lời giải thích hoàn hảo.
Lưu Thanh và Lâm Uyển Nhi quay lại.
Họ thấy Hứa Minh âm thầm bới gạo, Tiểu Trạch liếc nhìn cậu. Một sự im lặng căng thẳng.
Lưu Thanh hoang mang nhưng không nói gì, chỉ ăn thôi.
Lâm Uyển Nhi kéo gấu áo của Tiểu Trạch, lo lắng.
Hai cô gái lại tiếp tục thì thầm.
Giữa bữa ăn, Lưu Thanh tò mò và tham gia vào cuộc trò chuyện.
Cậu ta cứ thọc Hứa Minh để kiếm phản hồi.
Hứa Minh đang tìm lời giải thích ở trong đầu- chỉ đáp lại nửa vời như "Ừ..."
Bữa tối kết thúc... bình thường.
"Tạm biệt nhé, Hứa Minh và tớ đi về trước."
Lưu Thanh đã trả tiền.
Nhưng Tiểu Trạch tiến lại gần, tay đặt lên vai Hứa Minh từ đằng sau.
"Lưu, cậu về nhà trước đi. Hứa Minh và tớ có chuyện cá nhân cần giải quyết, đúng không Hứa Minh?"
Hứa Minh gật đầu hờ hững.
"Về trước đi, tao về sau."
"Mày và cô ấy...."
Lưu Thanh bất ngờ trước sự thân mật này, rồi giả khóc.
"Con trai bố lớn rồi, tao tự hào quá."
Mặt Hứa Minh tối xầm lại.
"Cần tao mở não mày ra xem trong đó có gì không?"
Tiểu Trạch cười, rồi quay sang Lâm Uyển Nhi.
"Lin Lin, cậu về trước đi. Lần tới chúng ta lại đi chung tiếp nhé."
Uyển Nhi gật đầu.
"Hẹn gặp cậu sau."
Cô nhanh chóng rời đi. Lưu Thanh cũng nói lời tạm biệt.
Sớm thôi, chỉ còn Hứa Minh và Tiểu Trạch.
Và con gấu trắng trên vai cậu.
"York thích cậu lắm đó."
Tiểu Trạch nói, nắm tay cậu.
Cậu để cô lôi đi.
"Đi đâu thế?"
"Đi dạo với tớ, cậu không phiền đâu, phải chứ?"
Cô không nhìn lại, cậu gật đầu- cô nhìn thấy nó trong phạm vi của mình.
Cô ấy đang quan sát mình?
Tay cô siết chặt lại.
Trời đêm, đèn đường ánh vàng, công viên yên tĩnh, bờ sông mát lạnh.
Cô dần cậu qua nhiều nơi. Không nói gì hết. Nhưng cảm giác như họ đã nói rất nhiều thứ.
"Hứa Minh, York đã kể cho cậu bao nhiêu thứ?"
Bên bờ sông, cô thả tay ra, quay lại nhìn cậu.
Cậu nhìn vào tay mình- hơi ấm vương vấn. Một khoảng khắc ấm áp.
Cậu nhìn vào mắt cô. Tất cả kịch bản trong đầu sụp đổ.
Cậu không thể nói dối với cô được.
"Tất cả mọi thứ, bao gồm về việc cậu là ai."
Cô không bất ngờ lắm. Nụ cười bất lực.
"Đoán là tớ sẽ cắt phần ăn vặt của York vậy. Phản bội chủ nhân của nó mà."
York trên vai cậu mặc kệ cô.
Cô bước lại gần hơn, cười tươi. Ánh sáng vàng tuôn trào trong mắt cô- ấm áp, huy hoàng, toả sáng lên cậu.
Váy trắng xuất hiện. Mái tóc dài buông xuống. Con ngươi vàng óng nhìn cậu lần đầu tiên.
"Lựa chọn của cậu?"
Cậu nhìn khung cảnh quen thuộc nhưng khác thường này.
Một kí ức xa lạ thoáng qua-
"Giúp tớ.. quên đi..."
Đỏ máu. Giọng của cậu. Rồi bóng tối nhấn chìm.
"Hứa Minh?"
Ma pháp thiếu nữ Yang gọi nhẹ nhàng, đợi cậu trả lời.
Cậu mở miệng.
Có lẽ dừng lại ở đây là tốt nhất.
Nhưng.
"Tớ có một yêu cầu. Hãy giúp tớ, Ma pháp thiếu nữ."