Tiền truyện: Doki-Doki Sisters 2

Tiền Truyện: Doki Doki Sisters 2 (2)

2026-03-14

1

Tiền Truyện: Doki Doki Sisters 2 (2)

Mash đã có một ngày khá thú vị.

Hôm này là ngày mà cô ấy sẽ nhận nhiệm vụ đầu tiên với tư cách là thành viên đội A nên cô ấy cũng đã nghĩ rằng hôm nay sẽ có nhiều sự kiện bất ngờ, nhưng chắc chắn là cô cũng không tài nào đoán được những sự kiện đã xảy ra.

Đầu tiên, trong lúc đang trên đường đi đến buổi tập hợp của chỉ huy Olga, Fou đột nhiên chạy đi đâu mất. Thế là cô đuổi theo nó, và khi cô bắt kịp nó, cô thấy một cậu bé đang ngủ, thứ mà sẽ không có gì bất thường nếu như anh ta không nằm dưới đất.

Dù sự việc có kì lạ như thế, cô ấy nghĩ đó chỉ là một bất ngờ. Ritsuka, người mà cô vừa biết tên, có vẻ là một người tốt. Mặc dù anh ấy chưa từng học làm pháp sư và khá chắc là còn ít kinh nghiệm về thế giới ánh trăng hơn cả cô, cô vẫn muốn gọi anh là Senpai. Anh ấy là người gần giống một con người bình thường nhất ở Chaldea mà, nên đối với một người chưa từng bước chân ra khỏi noi này, chắc chắn phải gọi anh ấy là Senpai.

Sau cuộc nói chuyện với giáo sư Lev Lainur, cô và Senpai mới của cô đang đi đến buổi tập hợp của chít huy Olga. Đó là cho đến khi cô thấy người thứ hai nằm trên nền sảnh Chaldea.

Có thật không thế?! Hài người người nằm ngủ trên sảnh của Chaldea, trong cùng một ngày! Ừ thì người đàn ông này không nằm trên sàn, anh ấy chỉ dựa tường thôi, những cũng không thể phủ nhận được cô đã gặp hai người ngủ ở sảnh chỉ trong vài phút.

Tiến lại gần hơn, Mash chắc rằng cô chưa từng thấy anh ta trước đây, thế nên anh ta chắc cũng là một ứng cử viên cho vị trí Bậc thầy, cũng như Ritsuka vậy, thật trùng hợp!

Nhìn người đàn ông ấy kĩ hơn, cô có thể nhìn rõ mặt anh ta. Anh ta có khuôn mặt thô ráp cùng với một vết sẹo rỗ tướng trên mặt anh ta. Có sẹo không phải là việc bất thường đối với các pháp sư, với bao nhiêu người muốn ám sát họ, nhưng vết sẹo như anh ta thì chỉ có thể là từ một trận đánh mà thôi.

Anh ta mặc một bộ đồ kì quặc số với những bậc thầy. Hôm nay cũng là ngày trọng đại cơ mà, ai cũng mặc đồng phục, trừ anh ta, nhìn cứ như anh định đi dạo vậy, nhưng những pháp sư là một đám người kì quặc mà.

Cho dù có nói rằng ngoại hình của anh ta kì quặc đi nữa, cô cũng không thể bỏ qua được áp lực từ anh ta, cô có cảm giác như cô đang đứng trước một ngọn núi lớn vậy.

Khi cô tiếng gần hơn, cô bắt đầu nghe thấy những tiếng động lớn. Cô lo lắng, nghĩ đang có ai đó đang bắn phép ở Chaldea, trước khi nhận ra tiếng động ấy đến từ người đàn ông này.

THUMP, THUMP, THUMP

Đó lả một nhịp tim.

“Này Mash, tớ không chắc đánh thức anh ta là một ý tưởng tốt đâu.” Cậu bé cảnh báo, tay đặt lên vai cô ấy, ngăn cô tiếng lại gần người đàn ông mặt sẹo này. Cậu ta hinh như cũng sợ ông ta, mồ hôi bắt đầu chảy từ trán cậu.

“Đừng như thế chứ Senpai, em chắc là anh ta cũng là một ứng cử viên ngủ quên giống như anh thôi!* Mash nói, dù cô không biết là cô đang cố thuyết phục Ritsuka hay chính mình.

Ritsuka trông khá lưỡng lự, nhưng vẫn cố khi thấy gương mặt quyết tâm của Mash. Cuối cùng thì quyết tâm của cô cũng chiến thắng nỗi sợ.

“Umm, anh ơi? Làm ơn hãy tỉnh dậy đi, buổi tập hợp sắp bắt đầu rồi đấy.”

_____________________________________

Vãi

Vãi thật chứ

Anh đã mong nó chỉ là một giấc mơ tệ.

Đó là khi anh mở mắt, anh sẽ được chào đón bởi trần nhà anh ấy. Là anh chỉ ngất đi vì ánh sáng chói loà từ TV và chỉ đang có một giấc mơ siêu chân thực mà thôi.

Nhưng mơ tiếp đi anh, không có đâu. Bằng chứng không thể phủ nhận đang ở trước mặt anh kìa.

King không biết anh đang ở đâu.

Mới đó, anh còn đang ở trong căn hô của mình, tay chắn ánh sáng từ TV, bây giờ anh đã ở một nơi hoàn toàn khác rồi.

‘Cái gì thế này?! Mình đang ở đâu?!’ ‘Một con quái vật bắt mình rồi à?! Bọn chúng cuối cùng cũng nhận ra mình là một tên anh hùng giả mạo rồi ư?!’

Anh ấy đang trong một cơn hoảng loạn, không hề nhận ra phần nội thất xanh nơi anh hiện đang đứng.

Sau vài phút, anh bình tĩnh lại, bắt đầu tìm cách để mình thoát khỏi tình cảnh này.

‘Được rồi, King, bình tĩnh lại.’

Anh nhét tay vào túi, phù, điện thoại của anh vẫn còn ở đó. Tuyệt, anh chỉ cần gọi cho Saitama để thoát khỏi đây sớm thôi.

Thở phào nhẹ nhõm, King bật điện thoại lên để gọi người bạn thân của anh.

Không có sóng.

Nụ cười anh tắt.

Tùy nhiên, đây không phải là điều duy nhất bất thường.

Tất nhiên, việc đầu tiên anh làm khi đang ở trong một căn nhà lạ hoắc là bật GPS lên. Với chiếc điện thoại mà Hiệp Hội chợ các anh hùng cấp S, không nhất thiết là phải có sóng để xác định vị trí của anh.

Nhưng bộ phát GPS cũng báo lỗi.

King dụi mắt, nhìn kĩ lại điện thoại mình một lần nữa.

Tin nhắn báo lỗi vẫn còn ở đó.

King ngồi bệch xuống sàn, hồn anh bay khỏi xác rồi.

‘Mình đang mơ à?’

Sao mà GPS hỏng được chứ?! Nó dựa vào từ trường của Trái Đất cơ mà! Anh đang ở trên hành tinh khác à?!

‘Khoan, điều này cũng không phải là bất khả thi.’ Mấy tên người ngoài hành tinh vừa phá hủy thành phố A xong mà. Bạn của lũ đấy đến báo thù à?

Những suy nghĩ của King bi cắt ngang bởi tiếng bước chân.

Ngày lập tức, bản năng của anh trỗi dậy, khiến anh đứng thẳng lên ngay.

‘Thôi rồi, giờ mình làm gì đây?!’

King nghĩ đến những lựa chọn anh ấy có thể làm. Anh có thể đánh, nhưng thua là chắc. Anh có thể chạy, nhưng anh có thể chạy đi đâu ở nơi xa lạ này?

Dần dần, tiếng bước chân ngày một gần, anh ta giờ đã có thể thấy 2 bóng người đang tiến lại gần anh.

Thấy mình sắp tiêu rồi, King thở ra và dùng tuyệt kỹ mạnh nhất của mình. Anh sẽ dựa vào tường, nhắm mắt lại và tỏ ra bình tĩnh nhất có thể, và mong rằng anh sẽ doạ 2 kẻ có lẽ là sẽ bắt cóc anh đi.

Ngắn gọn thì, giả vờ và cứ mong là sẽ qua chuyện.

Cứ như bình thường thôi.

Anh cảm giác có ai đó đang tiến đến gần. Được rồi, khi chúng đến đủ gần, anh sẽ trừng mắt lên vói toàn bộ sức lực của mình.

Và đó là cách anh đến được đây.

“Umm, anh ơi? Làm ơn hãy tỉnh dậy đi, buổi tập hợp sắp bắt đầu rồi đấy.”

King mở mắt ra, quay đầu lại về tiếng cô gái trẻ ấy và trừng mắt lên.

“ÁÁÁ!” Cô gái tóc tím hét lên, nhảy ra khỏi người đàn ông ấy.

Cộng sự của cô ấy, một cậu bé trạc tuổi, lập tức đứng chắn trước cô ấy. Cậu nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng cơ thể đang run bần bật của cậu lại phản bội cậu.

“U-Um, b-bọn em chỉ muốn nói với anh là buổi tập hợp của chỉ huy Olga sắp bắt đầu rồi đấy. A-anh là ứng cử viên bậc thầy đúng không?” Cô đã có thể nói được dù cho cả người cô đang run vì sợ.

Cậu bé nhìn cô một cách hoài nghi, cứ như muốn hỏi nếu có nên nói người đàn ông này về buổi tập hợp.

‘Chỉ huy Olga? Buổi tập hợp? Ứng cử viên bậc thầy?’ King lại cảm thấy khó hiểu hơn nữa; anh không biết nghĩa của những thứ đó. Và, với việc GPS bị lỗi và ánh sáng chói loá từ TV, làm King nghĩ đây không phải là bắt cóc thông thường.

Chà, bỏ thứ đó quá một bên, cả cậu bé và cô bé này hình như chẳng có ý xấu đối với anh, ngược lại mới đúng, họ xem ra đang cố giúp anh mà.

‘Hah, giờ mình thấy có lỗi quá.’ Giờ anh nên làm gì đây, xin lỗi và giải thích với họ à?

... Không, vẫn còn quá sớm để hạ cảnh giác xuống, có lẽ anh nên giả vờ mình là người họ đang nói đi?

Hi vọng là, vạn lần anh đã nói dối khi làm tên anh hung giả mạo sẽ giúp anh ở đây.

“...Ừ, đúng đấy.” Anh cuối cùng cũng trả lời sau gần một phút im lặng.

Cô gái thở phào nhẹ nhõm và bước tới; cậu bé cũng miễn cưỡng ngừng che chắn cho cô.

“Vậy thì, anh có muốn đi đến đấy cùng chúng em không? Chúng em cũng đang đến đó đấy.” Cậu bé nhìn có vẻ bất ngờ, cậu vẫn còn chưa tin tưởng người anh hùng, King cũng không thể phàn nàn, anh ta vừa cố đe doạ họ bằng toàn lực cơ mà.

“...Ừ.”

“Tuyệt thật! Nhân tiện, tên em là Mash Kyrielight, và đây là Fujimaru Ritsuka.” Bọn họ cùng cuối chào.

‘Hm? Sao tên họ nghe quen quen.’

“Còn tên anh là...?” Cậu bé tóc đen lần đầu nói với người đàn ông tóc vàng, làm gián đoạn suy nghĩ của anh.

“King, là King” Cả hai người trông dân ra vài giây, dường như không tin tên anh chỉ là King.

Nhưng đó là sự thật; bố mẹ anh thật sự đặt tên anh là King. Có lẽ họ đã mong anh lớn lẻn sẽ có tư chất của một vị vua. Lòng tốt của họ thật vô bờ.

“Vậy thì, anh... King, đi đến hội trường nào.” Bọn họ bắt đầu đi chuyển và King cũng định đi theo họ cho đến khi một ý nghĩ đập vào đầu anh.

...

‘Chờ một chút...’

Họ không biết anh là ai à?

Ừ thì King cũng không phải hạng người sẽ hét lên “Mày biết tao là ai không?!” khi mà một người không nhận ra anh ta, nhưng thú thật mà nói, từ khi có tên hói nào đó xuất hiện trong đời anh, gần như không ai là không biết đến anh cả.

Cho dù là Người Đàn Ông Mạnh Nhất Thế Giới, hay anh hùng hạng 7, hay chỉ King, anh ta sẽ luôn có rất nhiều người lại xin chữ kí. Và đó cũng là lí do mà anh luôn mặc áo khoác và đội mũ khi đi ra ngoài!

Việc dịch chuyển đột ngột, GPS hỏng, những cụm từ lạ lẫm, và giờ là chuyện này, cái quái gì đang xảy ra vậy?!

Những suy nghĩ của anh bị ngắt quãng khi anh thấy hai người khi đang dần một xã, thế nên anh chạy theo họ, rồi lại đi chuyển một cách im lặng để suy nghĩ.

Anh bị dịch chuyển đến một căn cứ bí mật ở một lục địa bị bỏ hoang đang cố gắng khôi phục nền văn minh của họ? Hay đơn giản hơn là một ảo giác từ một con quái vật đang nhắm đến King?

Hay là! Hay là anh đã bị dịch chuyển đến một thế giới khác rồi?

King vứt ngay suy nghĩ cuối cùng. Anh ngốc quá, isekai chỉ có trong manga và anime thôi.

King và hai cô cậu thiếu niên tiếp tục di chuyển, và sự im lặng được phá vỡ khi Mash nói với King về những việc cô gặp trong ngày hôm nay.

“Chà, chúng ta đến rồi.”

Bọn họ tiến vào căn phòng, đó là một căn phòng lớn, với rất nhiều cỗ máy công nghệ cao.

Đã có rất nhiều người ở trong phòng rồi, khoảng 40 người gì đó đã tụ tập ở đây.

King nhìn quanh căn phòng, có rất nhiều máy tính và thuộc loại anh chưa từng thấy trước đây.

Tuy nhiên, thứ thu hút anh là hình ảnh bà chiều của Trái đất quay.

Trái... Đất?

...

Có gì đó quá tải trong não bộ của King.

Bạn sẽ không thể nhận ra từ khuôn mặt của anh ta đâu, đây là một kĩ năng anh học được khi làm anh hùng đấy.

Nhưng trong thâm tâm, King khá chắc tìm anh đã ngừng đập trong vài giây.

Một mô hình 3d của Trái Đất, không có gì bất thường cả. Anh thấy hàng tá ở Hiệp Hội Anh Hùng rồi. Tùy nhiên, Trái Đất này có phần hơi lạ.

Bạn thấy đấy, mọi thứ đều khác biệt so với những gì King biết về địa lí.

Rất nhiều châu lục, cách biệt bởi nước, thấy vì một đại châu lục như Kinh đã học và chấp nhận đó là điều hiển nhiên từ khi anh còn nhỏ.

‘Mình thật sự đang ở một thế giới khác à?!’

Chết tiệt, anh ta nghĩ đến việc ấy như một trò đùa mà! Không phải là một dự đoán! Và điều này quá khác biệt so với mô típ isekai thông thường! Cuộc sống ở thời Trung Cổ đang ở đâu?! Một sự chuyển sinh nơi mà anh có kí ức từ thế giới cũ ở đâu?!

Những suy nghĩ của King trong vài giây sau chỉ có thể được miêu tả là những tiếng thét thất thanh thôi.

King tiếp tục việc này trong vài giây trước khi ý thức lại và nhìn xung quanh anh ta.

‘À, hình như Mash và Ritsuka đã tìm được chỗ ngồi của họ rồi.’ Anh ta đi đến chiêcả ghế giữa phòng và ngồi xuống.

‘...Từ từ đã, Mash...?’ Giờ anh nhớ sao tên cô ấy nghe quen quen rồi, đó là cùng một cái tên trong trò chơi lạ ấy! Vậy là anh không thể phủ nhận được việc mình đang ở một thế giới khác nữa rồi.

Anh cố nhớ toàn bộ chi tiết từ phần nhỏ mà anh chơi, nhưng có cố đến đâu thì anh cũng mới chơi 5 phút thôi. Thứ duy nhất mà anh có thể nhớ rõ là tên của trụ sở này, Chaldea, và hệ thống triệu hồi của game.

‘Mình đã chơi lâu hơn nếu mình biết việc này sẽ xảy ra rồi.’ Ánh mắt anh dần mất sức sống, nhưng trong mắt những người còn lại, họ chỉ thấy anh đang cực kì tức giận thôi, thứ làm cho những người ngồi cạnh anh tránh xa ra một chút.

Từ góc nhìn của anh, anh ta nhìn thấy một cô gái bước vào và lên bục giữa, có lẽ buổi tập hợp sắp bắt đầu rồi.

[note92108]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Dành cho ai chưa biết
Fujimaru Ritsuka là từ Fate/ Grand Order
King là từ One Punch Man
Dành cho ai chưa biết
Fujimaru Ritsuka là từ Fate/ Grand Order
King là từ One Punch Man