Chương 3: Cổ Sử Ký
Hiếm hoi lắm mới có một buổi sáng nắng rực rỡ, Lộ Minh Phi đang ngồi trong tiệm làm đẹp, đợi Erii cắt tóc.
Tối qua nhất thời nông nổi hứa đưa Erii đi chơi, nên sáng nay phải dậy thật sớm.
Cậu vốn là “trai bao” ở Takamagahara, nếp sống của giới trai bao là ngủ ngày cày đêm, khách khứa cứ quẩy đến tận 2-3 giờ sáng, có khi thông đêm suốt sáng.
Bảo cậu dậy khi mặt trời đã rọi đến mông quả là cực hình.
Thế nhưng vừa mở mắt ra, cậu đã thấy Erii đứng sẵn bên bồn tắm trong bộ đồ Vu nữ truyền thống, thắt ruy băng đỏ thắm, bên hông còn giắt thanh katana dài, rõ ràng là tư thế sẵn sàng xuống phố.
Lộ Minh Phi chẳng ngu đến mức để Erii ăn mặc như thế ra đường.
Cậu dùng ngón chân cái cũng nghĩ ra được người của Bát Gia Jaki đang lục tung thành phố lên để tìm người.
Erii ăn mặc như một Vu nữ đi lạc từ thời Edo thế kia, không bị tóm mới là lạ.
May mà Caesar và Sở Tử Hàng có mang cho cậu vài bộ quần áo, Erii dáng người thanh mảnh, mượn mặc tạm cũng vừa vặn.
Có điều cô nàng cứ khăng khăng đòi mang theo kiếm.
Với năng lực của cô, dù chỉ cầm một tờ giấy cũng đủ sát phạt cả con phố, nhưng cô muốn mang kiếm chẳng qua là vì thấy nó… đẹp.
Lộ Minh Phi viết vào cuốn sổ, giải thích với Erii rằng thế giới ngoài kia có vô vàn đồ trang sức đẹp hơn nhiều, nào là váy công chúa, giày cao gót, băng đô, vòng cổ… toàn đồ cao cấp sang trọng, tí nữa tôi dẫn cậu đi sắm đủ bộ, còn thanh kiếm này thì thôi, cứ để ở nhà cho lành.
Erii ngẫm nghĩ một hồi rồi cũng miễn cưỡng đồng ý.
Rắc rối nhất là kiểu tóc và màu tóc.
Mái tóc của Erii đẹp tự nhiên, dài chạm khoeo chân và chưa bao giờ cắt tỉa.
Kiểu tóc dài nguyên thủy này giờ hiếm thấy trên phố, chưa kể nó còn có màu đỏ sẫm cực kỳ đặc biệt.
Lộ Minh Phi đảo mắt, nhớ ngay đến tiệm làm đẹp đối diện.
Thời buổi này công nghệ thẩm mỹ đỉnh cao, chỉ cần cắt cái mái, nhuộm cái tóc là có khi mẹ đẻ nhìn còn chẳng ra!
Cậu lén lút dắt Erii sang tiệm, chưa kịp nhìn trước ngó sau thì chủ tiệm và nhân viên đã xếp hàng đứng sẵn, vỗ tay hoan hô, thi nhau bắt tay và chụp ảnh lưu niệm với hai người.
Ông chủ bảo hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập tiệm, họ đã lên kế hoạch tặng một món quà đặc biệt cho vị khách đầu tiên mở hàng, cam đoan sẽ biến "em gái" của cậu thành cô nàng sành điệu nhất Tokyo!
Lộ Minh Phi lí nhí bảo tôi không định chi đậm đâu, chỉ muốn cắt cái mái cho bạn thôi.
Ông chủ chộp ngay lấy tay cậu:
“Không vấn đề gì! Anh em mình là cái duyên cái số! Giá chỉ tính tiền cắt tóc thôi, còn lại bù ẩm, tẩy da chết, làm trắng, uốn mi, chăm sóc da tay… có bao nhiêu dịch vụ cao cấp nhất tôi tặng hết cho hai người!"
Thế là việc nhỏ như móng tay bỗng biến thành một đợt đại tu nhan sắc toàn diện.
Erii được mời ngồi vào chiếc ghế hạng sang giữa tiệm, chiếc ghế kêu "cạch cạch" rồi ngả ra như một chiếc giường.
Người gội đầu, kẻ rửa mặt, cả một đội ngũ vây quanh chăm sóc cô, ông chủ đích thân bưng trà rót nước.
Lộ Minh Phi thấy kỳ lạ, nhưng không nói rõ được là lạ ở đâu.
Có vẻ như chỉ sau một đêm, cậu đã biến thành quý tộc được săn đón.
Sáng nay khi rời khách sạn tình nhân, bà chủ khó tính còn trang điểm đậm, mặc Kimono chạy theo tiễn chân tận 200m.
Cậu tự nhủ, chẳng lẽ đi cạnh mỹ nhân như Erii thì đẳng cấp của mình cũng được nâng tầm sao?
Đúng là người ta nói không sai, phụ nữ chính là món trang sức lộng lẫy nhất của đàn ông thành đạt.
Bất kể cậu đầu hói hay bụng phệ, chỉ cần đi cạnh một cô nàng chân dài mặt đẹp là tự nhiên có hào quang vây quanh ngay.
"Cô bé xinh đẹp quá, đại ca thực sự ghen tị khi chú có cô bạn gái như thế đấy."
Ông chủ tiệm bưng hai tách cà phê ngồi xuống cạnh Lộ Minh Phi.
"Thật sự không phải bạn gái tôi đâu đại ca! Cơm có thể ăn bừa nhưng lời không thể nói bậy!"
Lộ Minh Phi cuống quýt phủ nhận.
Thật quái đản, từ gã đặc cảnh trên trực thăng cho tới giờ, ai cũng đinh ninh Erii là bạn gái cậu.
"Đừng lừa đại ca nữa, làm gì có cô gái nào chịu đi làm đẹp với người không phải bạn trai mình chứ? Chỉ có người kiên nhẫn nhất mới tình nguyện đi cùng và ngồi ngắm em biến đổi từng chút một để trở nên xinh đẹp hơn thôi."
Đại ca chủ tiệm thổi nhẹ hơi nóng trên tách cà phê, "Cạn ly! Có cô gái tốt thế này thì thà giết nhầm còn hơn bỏ sót nhé!"
Lộ Minh Phi thầm gào thét:
Cái quái gì vậy!
Đừng có cầm tách cà phê mà nói mấy lời hào hùng như đang uống rượu mạnh được không?
Nhưng cậu vẫn cụng ly với ông chủ.
Ai mà cưỡng lại được những lời tán dương đó chứ?
Khi cậu dắt theo một cô gái ngoan ngoãn đáng yêu, cả thế giới dường như đều mỉm cười với cậu.
Hai tiếng sau, nhân viên dìu Erii đến trước mặt Lộ Minh Phi.
Trong lúc làm đẹp cô đã ngủ thiếp đi, lúc này mắt vẫn còn lờ đờ vì ngái ngủ.
Nhân viên phủ một tấm khăn voan mỏng lên đầu cô như một cô dâu, rồi chậm rãi vén lên trước mặt Lộ Minh Phi.
Cậu dụi mắt, không dám tin vào những gì mình đang thấy.
Erii như được bao phủ trong một vầng sáng.
Kiểu tóc mái xéo tinh tế và những lọn tóc mai dài khiến cô nàng "thôn nữ" ban nãy bỗng chốc tỏa sáng rạng ngời.
Mái tóc dài được nhuộm màu nâu nhạt, buông lơi trên vai, dưới ánh nắng lấp lánh như dát vàng.
"Thấy thế nào? Tóc phong cách Mori Girl, nhưng trang điểm lại mang hơi hướng Bohemian, điểm nhấn là màu môi đấy, có thấy nó căng mọng như thạch trái cây không?"
Ông chủ tự hào khoe thành quả.
Lộ Minh Phi chẳng phân biệt nổi Bohemian hay phong cách gì, cậu chỉ thấy gương mặt Erii lúc này thật sinh động và mềm mại.
Đôi gò má ửng hồng nhạt, đôi mày thanh tú.
Cô nàng cứ liên tục ngáp ngắn ngáp dài, đôi môi đúng là trông mọng như miếng thạch mát lạnh.
"Nếu không ưng chúng tôi còn phương án hai!"
Ông chủ nhìn chằm chằm vào mắt Lộ Minh Phi.
"Được... được rồi ạ..."
Lộ Minh Phi ngây người gật đầu, móc túi trả 2.700 Yên tiền cắt tóc theo thỏa thuận, còn lại tất cả đều miễn phí.
Ông chủ tiễn họ ra tận cửa, còn tặng thêm thẻ giảm giá mua sắm:
“Bạn gái xinh thế này sao lại để mặc áo sơ mi nam thế kia? Gần đây có trung tâm thương mại tốt lắm, cầm thẻ của tôi đi mua đồ, giảm giá 30% đấy!"
"Báo cáo. Hoàn tất trang điểm và làm tóc. Chú rể và cô dâu đã rời tiệm làm đẹp, đang tiến tới mục tiêu số 2 là trung tâm mua sắm ở Nam Aoyama."
"Đã nhận. Trung tâm mua sắm đang giải tỏa khách, 5 phút nữa có thể vào tiệm."
"Đã nhận. Xe taxi số 1 đã đón mục tiêu, tình trạng giao thông bình thường, dự kiến 10 phút sẽ đến nơi”
"Cục Khí tượng Tokyo dự báo thời tiết đẹp đến 10 giờ tối. Có thể sắp xếp đi Disneyland, quãng đường khoảng 20km."
Hệ thống vô tuyến vang lên những tiếng rè rè liên tục khi các nhóm mật vụ trao đổi thông tin.
Hai xe điều phối bám sát Lộ Minh Phi và Erii, 5 xe khác tản ra khắp các quận.
Một đội taxi luôn sẵn sàng, chỉ cần hai người dừng bước là sẽ có xe "tình cờ" trờ tới.
Tại căn cứ, Sakatoku Mai trong bộ váy công sở đen, tất chân đen và giày cao gót, một hình tượng "Góa phụ đen" sắc sảo.
Cô đứng bên cửa sổ nghe báo cáo.
Chuyên gia tình trường Takemiya Kenji được đôn lên làm phó đạo diễn, ngồi giữa sảnh cùng các chuyên gia vạch ra những phương án lãng mạn màu hồng nhất.
Còn "đại gia" Tô Ân Hi, vì mù tịt kinh nghiệm yêu đương nên đành ngậm ngùi ngồi một góc ăn mì ly, tay lướt iPad theo dõi thị trường chứng khoán Mỹ.
Khi Lộ Minh Phi bước vào trung tâm mua sắm, cậu ngạc nhiên thấy nơi này vắng lặng đến lạ thường.
Đang định rút lui thì dàn nhân viên mặc đồng phục đen đã xếp hàng cúi chào cung kính.
Đó không phải là đón tiếp, mà là "phụng sự hoàng hậu".
Từng giá treo quần áo dài 6-7m được đẩy tới trước mặt Erii:
Váy đen Chanel kinh điển, áo khoác Burberry đời mới, váy da báo Max Mara, váy dạ hội Dior... Lộ Minh Phi nín thở siết chặt ví tiền, không biết vài trăm nghìn Yên có đủ không.
Đãi ngộ dành cho cậu cũng rất tuyệt:
Một ly nước đá bạc hà mát lạnh, một chiếc sofa da êm ái, trước mặt là "sàn diễn" riêng.
Các nhân viên liên tục ướm đồ lên người Erii để cậu duyệt.
Chỉ cần cậ gật đầu "OK" hay lắc tay "No", họ sẽ đưa Erii vào thay đồ.
Mỗi vài phút, Erii bước ra lại là một phiên bản hoàn toàn khác:
Khi thì là Audrey Hepburn trong Roman Holiday, lúc lại thành Megan Fox trong Transformers, rồi lại hóa thân thành Natalie Portman trong Black Swan...
Dưới sự khích lệ của nhân viên, Erii tập tễnh bước đi trên đôi giày cao gót.
Khi nhìn vào gương, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui sướng như một chú hươu nhỏ.
Đây là lần thứ hai Lộ Minh Phi thấy biểu cảm "vui mừng" thực sự trên gương mặt cô.
Lần đầu là dưới biển, khi cô thấy cậu chật vật bơi lội.
Cô bắt đầu nhận thức được mình xinh đẹp, bản năng yêu cái đẹp của con gái trỗi dậy.
Nhìn cô có chút đắc ý vung vẩy tà váy xoay vòng, Lộ Minh Phi bỗng thấy nhẹ lòng.
Erii cuối cùng cũng giống một cô gái bình thường rồi.
Dù túi tiền có hạn, nhưng khi quản lý cửa hàng đưa ra mức giá "giảm sập sàn" chỉ 68.000 Yên cho toàn bộ số đồ hiệu kèm vô số quà tặng, Lộ Minh Phi đã không ngần ngại dốc hầu bao.
Erii chọn một chiếc váy trễ vai màu trắng bằng lụa taffeta bóng bẩy, thắt nơ bướm sau lưng, đi cùng đôi bốt da cừu trắng tinh.

Khi diện bộ đồ này, cô cao ngang ngửa Lộ Minh Phi.
Nhận tấm vé VIP đi Disneyland từ tay người quản lý, Lộ Minh Phi dẫn Erii lên chiếc taxi đang chờ sẵn dưới ánh nhìn ngưỡng mộ của bác tài:
“Hai cháu là cặp đôi đẹp nhất bác từng thấy đấy!"
Tại căn cứ, Sakatoku Mai lật xem từng tấm ảnh chụp lén Erii thử đồ.
Ngay cả một người đầy kiêu hãnh như cô cũng phải thừa nhận:
Erii đang ở độ tuổi rực rỡ nhất.
Vẻ đẹp vốn bị chôn vùi trong bộ đồ Vu nữ cũ kỹ giờ đây bung nở rực rỡ dưới lớp thời trang cao cấp.
Sakatoku Mai ném xấp ảnh lại cho Kenji, khẽ thở dài.
"Thở dài cái gì? Sợ mình già rồi à?"
Tô Ân Hi vừa húp mì vừa nói.
“Yên tâm đi, trong mắt đàn ông đích thực thì cô mới là cực phẩm, mấy nhóc tì này chưa cùng đẳng cấp đâu."
"Tôi thèm vào mà đi so đo với con bé."
Sakatoku Mai u buồn nhìn ra cửa sổ, nơi mây đen đang vần vũ như những dãy núi hắc ám.
“Nhưng cô không thấy con bé càng trang điểm càng giống Trần Mặc Đồng sao? Dù vô tình hay cố ý, Lộ Minh Phi đang biến cô ấy thành cái bóng của NoNo. Cứ đà này, dù cậu ta có yêu Erii, thì người cậu ta yêu vẫn là hình bóng của người khác."
Tô Ân Hi sững người:
“Phương án trang điểm và phục trang cũng là do Sếp chọn mà, đúng không?"
"Phải, Sếp đang biến Erii thành một 'NoNo' khác để tặng cho Lộ Minh Phi. Nhưng 'NoNo' này chỉ còn sống được vài ngày nữa thôi."
Sakatoku Mai khẽ ngân nga một câu hòa ca cổ:
"Có lẽ vì không biết mình đang mơ, nên kẻ lưu lạc cứ mải miết đuổi theo ảo ảnh..."
Tiếng hát bay bổng như cánh chim trắng dưới bầu trời âm u, nơi cơn mưa sắp sửa trút xuống thành phố Tokyo.
—-
Ginza, nhà hát Kabuki-za.
Nhà hát Kabuki này đã có lịch sử hơn 100 năm, được mệnh danh là "ngai vàng" trong giới kịch nghệ.
Nơi đây từng nhiều lần bị thiêu rụi rồi lại được tái thiết, kiến trúc hiện tại mang đậm phong cách thời đại Momoyama với những dải lụa tím treo cao trước cửa.
Đã có vô số nghệ sĩ tầm cỡ quốc bảo từng biểu diễn tại đây.
Với một tân binh, việc được đứng trên sân khấu này là một vinh dự tối thượng.
Hôm nay, người biểu diễn chính là một gương mặt mới, lẽ ra tỷ lệ lấp đầy ghế sẽ không cao, vậy mà toàn bộ vé đã được tẩu tán từ sớm.
Trước cửa sổ bán vé treo tấm băng rôn "Cảm ơn", đám đông vây quanh toàn là những cô gái trẻ ăn vận sành điệu, nóng bỏng, hoàn toàn không giống đối tượng khán giả truyền thống của Kabuki.
Vị giám đốc nhà hát chưa từng thấy cảnh tượng huy hoàng này suốt mười mấy năm qua, ông xúc động cảm tạ trời đất vì tưởng rằng sức sống của loại hình nghệ thuật cổ xưa này đã hồi sinh. Nhưng một nhân viên thức thời khẽ cười khổ:
"Giám đốc, ngài hiểu lầm rồi, họ đến không phải vì nghệ thuật truyền thống đâu, họ chỉ đến để ngắm người đàn ông làm khuynh đảo cả giới ăn chơi kia thôi."
Tân binh ấy tên là Kazama Ruri, với vở diễn mang tên Tân biên Cổ Sự Ký.
Ánh đèn trên sân khấu vụt tắt, rèm lụa rủ thấp, khán giả bắt đầu xì xào bàn tán.
Họ vốn là khách quen của các hộp đêm, thường ngày vẫn chén tạc chén thù, nói cười huyên náo, nhưng đêm nay không một ai làm loạn.
Tất cả đều diện những bộ Kimono cầu kỳ hoặc váy dạ hội dài chấm gót, giữ kẽ như những quý cô đài các.
Dù xuất thân là một trai bao, nhưng kỹ năng biểu diễn của Kazama Ruri từng được nhiều đại sư Kabuki hết lời ca ngợi trên mặt báo.
Đây tuyệt đối không phải là một cuộc dạo chơi, mà là một buổi biểu diễn Kabuki chính tông, một tác phẩm ở tầm bậc thầy.
Mụ béo cùng hội chị em ngồi cách đó không xa đang háo hức xoa tay.
Chắc hẳn sau khi nghe tin Kazama Ruri sẽ biểu diễn tại đây, họ đã bỏ một số tiền lớn để mua lại vé từ tay người khác.
Caesar và Sở Tử Hàng ngồi trong khu VIP tầng hai, diện bộ Kimono "Iromuji" đen tuyền, tay cầm quạt giấy trắng.
Mang theo thiệp mời của Kazama Ruri, họ là khách quý trong số các khách quý, hưởng đãi ngộ như hoàng tộc, có phục vụ riêng hỗ trợ thay đồ và dẫn vào vị trí đẹp nhất.
Vì Lộ Minh Phi bận tháp tùng "vũ khí hình người" đi mua sắm giải khuây, chiếc vé thừa được nhường cho Cá Voi.
Lão quản lý quấn băng vải trắng ghi dòng chữ "Kazama Mikoto", cổ đeo ống nhòm, gương mặt lộ rõ vẻ cuồng nhiệt của một người hâm mộ trung thành.
"Anh từng xem Kabuki bao giờ chưa? Có hiểu gì không?"
Sở Tử Hàng thấp giọng hỏi.
"Xem một lần ở New York, trong buổi diễn chiêu đãi của lãnh sự quán Nhật Bản. Mặt diễn viên trắng bệch như người chết vậy."
"Anh chỉ nhớ mỗi thế thôi sao?"
Caesar ngẫm nghĩ:
“Còn nữa, cô gái đi cùng tôi hôm đó mặc chiếc váy dạ hội màu da, đính đầy kim cương nhân tạo ở eo, lúc đi lại trông vòng eo nhỏ nhắn đó cực kỳ hút mắt."
"Nghĩa là qnh cũng chẳng hiểu gì về Kabuki cả, đúng chứ?"
"Cứ nhìn màn hình dịch thuật phía trên sân khấu là được. Phục vụ bảo đó là yêu cầu đặc biệt của Kazama Ruri. Khán giả đều là người Nhật, kẻ không hiểu ca từ chỉ có tôi và cậu thôi, cái bảng đó là dành riêng cho chúng ta đấy."
"Xem ra Kazama Ruri thực sự muốn chúng ta hiểu được buổi diễn này."
"Vậy thì cứ xem thôi."
Caesar khẽ phe phẩy quạt, "Là một bóng ma nay sống mai chết, ai biết được đây có phải là buổi diễn cuối cùng của hắn hay không?"
Đèn bỗng tắt ngóm, tiếng trống gỗ vang lên.
Nghệ nhân gõ một nhịp rồi miết nhẹ trên mặt trống, âm thanh khản đục trầm buồn, tựa như linh hồn từ thời cổ đại đang thì thầm kể lể.
Màn kéo ra, một người phụ nữ vận đồ trắng tinh khôi lặng lẽ đứng giữa sân khấu, mái tóc đen dài rũ rượi.
"Hạnh phúc trần gian tựa đóa quỳnh trong bóng trăng, chỉ có cô độc và thương đau là mãi bầu bạn nơi suối vàng."
Người phụ nữ hát thanh xướng, chậm rãi ngẩng đầu.
Gương mặt trắng bệch như tờ giấy, duy chỉ có đuôi mắt là một sắc đỏ tươi thê lương.
Tạo hình của "cô ấy" giống như một lệ quỷ dưới âm ti, nhưng thân hình lại toát lên vẻ thướt tha khêu gợi, chẳng khác nào một tuyệt thế mỹ nhân khoác lên mình lớp lụa mỏng, khiến người xem không khỏi xao xuyến.
"Kazama Ruri?"
Caesar giật mình.
Đó quả nhiên là Kazama Ruri trong trang phục nữ giới.
Hắn vốn thanh tú như thiếu nữ, diễn vai nữ cũng không có gì lạ, nhưng nhìn ra được nét quyến rũ gợi cảm của phụ nữ trên cơ thể một người đàn ông khiến Caesar có cảm giác rợn tóc gáy.
Nhưng anh không thể mỉa mai, bởi anh thực sự bị chấn động bởi sức hút nữ tính ấy.
Cảm giác như có một nữ quỷ nghìn năm đang nhập xác Kazama Ruri, mượn thân xác hắn mà ca múa.
Nữ quỷ ấy khi còn sống chắc chắn là một tuyệt phẩm khuynh thành.
Kazama Ruri vừa ca vừa múa, đôi tay áo trắng muốt xòe rộng như cánh thiên nga, phủ kín những cổ tự viết bằng mực đậm.
Tay áo trái tượng trưng cho mặt trời mọc, vạn vật sinh sôi và nhân gian tựa mộng ảo.
Tay áo phải lại là hiện thân của trăng lên, xương trắng cát lạnh và hoàng tuyền vĩnh cửu.
Trong điệu múa mê hoặc, gã trút bỏ lớp bào trắng, để lộ phục sức rực rỡ sắc màu bên trong.
Khán giả rùng mình ớn lạnh, bởi lớp áo sặc sỡ kia không giống y phục của người sống mà giống hệt một bộ táng phục cho người chết, với những đường thêu hình đầu lâu và dòi bọ tinh xảo.
Lúc này, màn hình phía trên hiển thị bối cảnh vở kịch:
Kazama Ruri thủ vai Mẫu thần Izanami của Nhật Bản.
Vở thần thoại tân biên này kể về cuộc hôn phối thần thánh giữa Izanagi và Izanami mở ra buổi bình minh của thế giới.
Thuở hồng hoang, giữa biển hỗn mang chưa phân trời đất, hai vị thần nam nữ được các thần nguyên thủy giao cho trọng trách kiến tạo mặt đất.
Họ đứng trên Thiên Phù Kiều, dùng ngọn giáo ngọc khuấy động đại dương.
Những giọt nước mặn rơi xuống đặc lại thành hòn đảo đầu tiên, Onogoro.
Họ hạ xuống đó, dựng nên trụ trời, mở đầu cho nghi lễ kết duyên.
Theo lời định mệnh, hai người đi vòng quanh chiếc cột từ hai phía ngược nhau.
Khi gặp lại ở bên kia, hãy coi như lần đầu tương ngộ.
Lần đầu tiên, Izanami cất tiếng trước:
“Ôi, một chàng trai khôi ngô!”
Izanagi đáp lại, nhưng nghi thức bị xem là sai trật âm dương.
Vì nữ thần lên tiếng trước, trật tự thiêng liêng bị đảo lộn, những đứa con đầu sinh ra đều dị dạng và bị bỏ trôi ra biển.
Họ quay lại xin chỉ dạy và thực hiện lại nghi lễ.
Lần này, Izanagi lên tiếng trước:
“Ôi, một thiếu nữ tuyệt mỹ!”
Nghi thức hoàn tất theo đúng trật tự.
Từ đó, họ sinh ra các đảo của Nhật Bản và vô số vị thần, từng lớp đất đai nổi lên giữa biển cả.
Bi kịch xảy đến khi Izanami sinh ra thần lửa Kagutsuchi.
Ngọn lửa thiêng thiêu đốt chính cơ thể mẫu thần, khiến bà bị bỏng nặng và lâm bệnh qua đời.
Đau đớn và phẫn nộ, Izanagi rút kiếm chém Kagutsuchi.
Từ máu và thân thể vị thần lửa lại sinh ra thêm nhiều thần khác, cái chết tiếp tục hóa thành sự sống.
Nhưng nỗi mất mát không thể nguôi ngoai.
Izanagi lặn lội xuống cõi Hoàng Tuyền để tìm vợ.
Trong bóng tối, họ đối diện nhau qua màn ngăn vô hình giữa sinh và tử.
Izanami nói rằng mình đã ăn thức ăn của cõi âm, không thể dễ dàng trở về.
Bà xin chồng đợi mình nơi đại điện, tuyệt đối không được nhìn vào thân thể mình.
Izanagi chờ đợi quá lâu.
Cuối cùng, ông bẻ răng chiếc lược cài tóc, châm lửa làm đuốc.
Ánh sáng le lói soi rõ chân tướng kinh hoàng:
Izanami đã trở thành một thi thể phân hủy, đầy dòi bọ và thần sấm bám trên thân, khoác bộ táng phục lòe loẹt của cõi chết.
Kinh hãi, Izanagi bỏ chạy.
Izanami vì bị nhìn thấy trong tình trạng ô uế mà nổi giận, sai quỷ nữ và các thần sấm truy đuổi.
Cuộc rượt đuổi kéo dài cho đến dốc Yomotsu Hirasaka, ranh giới giữa hai thế giới.
Tại đó, Izanagi dùng một tảng đá khổng lồ chặn kín lối đi, vĩnh viễn ngăn cách âm dương.
Hai người đứng hai bên tảng đá mà đối thoại lần cuối.
Izanami nguyền rằng:
“Mỗi ngày ta sẽ giết 1.000 sinh linh nơi dương thế.”
Izanagi đáp lại:
“Vậy ta sẽ cho sinh ra 1.500 người mỗi ngày.”
Từ đó, sinh và tử vận hành không dứt.
Hận thù của họ trở thành quy luật của thế gian.
Trở về dương thế, Izanagi thực hiện nghi lễ thanh tẩy để gột rửa ô uế của cõi âm.
Trong lúc tẩy uế, từ thân thể ông sinh ra ba vị thần tối cao:
Amaterasu từ mắt trái, nữ thần Mặt Trời.
Tsukuyomi từ mắt phải, thần Mặt Trăng.
Susanoo từ mũi, thần Bão tố.
Izanagi trao cho Amaterasu quyền cai trị Takamagahara, Thiên giới rực rỡ ánh sáng.
Tsukuyomi thống lĩnh màn đêm tĩnh lặng.
Còn Susanoo quản biển cả và cuồng phong.
Ánh sáng dương gian một lần nữa phủ lên mặt đất mới sinh.
Nhưng phía sau ranh giới của Yomotsu Hirasaka, Izanami vẫn vĩnh viễn ở lại cõi âm, nhớ về lễ cưới thần thánh thuở sơ khai, khi họ từng đi vòng quanh một chiếc cột ngọc giữa trời đất hồng hoang và coi nhau như lần đầu tương ngộ.
"Hận thù sau này sâu đậm đến thế, chỉ vì thuở ban đầu gặp gỡ quá đỗi tươi đẹp."
Sở Tử Hàng khẽ bình phẩm.
Tiếng hát vang vọng khắp không gian, chẳng cần nhắm mắt cũng có thể hình dung ra một người đàn bà đau khổ đang khoác táng phục nhảy múa giữa địa ngục, xung quanh chỉ có xương khô.
Khán đài tĩnh lặng như tờ, vài vị khách sành sỏi về Kabuki đã âm thầm rơi lệ.
Cá Voi rút khăn tay lau nước mắt giàn giụa trên gương mặt to lớn.
Vốnn dĩ Caesar cũng thấy chạnh lòng, nhưng nhìn thấy lão quản lý khóc hoa lê dính mưa, anh lại thấy hơi ngại mà không dám sướt mướt theo.
Giờ giải lao, phòng chờ không ai làm ồn, tất cả đều chìm đắm trong dư âm buổi diễn.
Người thì ngẩn ngơ mất mát, kẻ thì thầm thì to nhỏ.
Hiệp hai lại là một câu chuyện hào hùng và sôi động, kể về chiến công của Susanoo tiêu diệt Yamata no Orochi.
Màn hình dịch thuật giới thiệu thần bão tố Susanoo, sau khi bị trục xuất khỏi Takamagahara, đã lang thang xuống vùng đất Izumo.
Tại đây, chàng gặp một đôi vợ chồng già đang than khóc vì cô con gái út của họ, Kushinada-hime.
Bảy người chị của nàng trước đó đã lần lượt bị con quái xà 8 đầu Yamata no Orochi nuốt chửng.
Mỗi năm, con quái vật lại xuất hiện, đòi hiến tế một thiếu nữ, và năm nay đến lượt nàng.
Susanoo đem lòng yêu Kushinada-hime và quyết tâm diệt xà cứu dân.
Chàng hứa sẽ tiêu diệt quái vật với điều kiện được cưới nàng làm vợ.
Theo kế hoạch của mình, Susanoo sai người chuẩn bị 8 vò rượu mạnh, đặt sau 8 cổng rào.
Sau đó, chàng hóa Kushinada-hime thành một chiếc lược nhỏ, cài lên tóc để bảo vệ nàng khỏi hiểm nguy.
Khi Yamata no Orochi xuất hiện, 8 cái đầu khổng lồ của nó lần lượt cúi xuống uống rượu.
Uống đến say khướt, con quái vật lăn ra ngủ mê man.
Chớp lấy thời cơ, Susanoo rút thanh kiếm thần Ame no Habakiri, vung lên chém con quái xà thành từng khúc.
Máu chảy thành sông, đất trời rung chuyển.
Nhưng khi chém đến đuôi, lưỡi kiếm của chàng bỗng sứt mẻ vì va phải một vật cứng lạ thường.
Mổ đuôi quái vật ra, Susanoo phát hiện một thanh kiếm sắc bén hơn cả thần kiếm của mình, đó chính là Kusanagi no Tsurugi.
Để chuộc lại lỗi lầm khi xưa và hòa giải cùng chị gái là nữ thần mặt trời Amaterasu, Susanoo dâng thanh kiếm ấy lên nàng.
Về sau, Kusanagi no Tsurugi trở thành một trong Tam Thần Khí thiêng liêng của hoàng gia Nhật Bản.
Sau chiến công ấy, Susanoo cưới Kushinada-hime làm vợ và định cư tại Izumo, mở ra một chương mới trong huyền thoại thần.
Lần này, Kazama Ruri thủ vai Yamata no Orochi.
Hắn khoác một lớp bào vảy rắn bên ngoài bộ đồ trắng, điệu múa y hệt như lúc đóng vai Izanami, chỉ có điều không có lời hát.
Dưới khán đài bắt đầu có tiếng xì xào, một điều hiếm thấy ở những khán giả Nhật Bản vốn coi trọng lễ nghi.
Nhưng buổi biểu diễn hiệp hai quả thực quá quái dị.
Trận chiến diệt xà lẽ ra phải là một cuộc giao tranh ác liệt, nhưng khán giả lại chỉ thấy một điệu múa đôi giữa một chàng trai và một người đàn bà.
Thanh kiếm của Susanoo liên tục chém vào người Kazama Ruri, màu đỏ tươi chảy dọc theo lớp vảy.
Cuối cùng, Kazama Ruri ngã gục giữa sân khấu, Susanoo quỳ bên cạnh cao giọng hét lên rồi đâm xuyên trái tim hắn.
Pháo hoa lạnh phun ra từ 4 phía, trong làn khói lửa mịt mù, Susanoo xé toang lớp bào vảy rắn của Kazama Ruri, để lộ ra người đàn bà đỏ rực như máu.
Nàng nằm tĩnh lặng giữa ánh đèn sân khấu, như một chiếc lá phong vừa rụng xuống.
Giọng hát trầm buồn của Kazama Ruri vang lên như tiếng cô hồn khóc dưới giếng sâu:
"Mỏi rồi, mỏi lắm người ơi,
Xương ma đối mặt giữa trời quạnh hiu.
Đường xưa khuất nẻo sương chiều,
Ngoảnh đầu chỉ thấy tiêu điều hư không.
Thuyền tan lạc giữa biển đông,
Trông về cô quách mênh mông sóng dài.
Nhớ năm cũ nghĩa còn hoài,
Hận theo nước chảy miệt mài về đông."
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, một cụ già mặc Kimono đứng dậy, thốt lên tiếng khen ngợi vang dội như tiếng gào, tiếp đó toàn thể khán giả đồng loạt đứng dậy vỗ tay như sấm dậy.
Một cái kết không tưởng:
Hóa ra Yamata no Orochi chính là hóa thân của Izanami.
Sau bao nhiêu năm, nàng trở lại nhân gian dưới lốt rắn để báo thù người chồng đã ruồng bỏ mình, nhưng chính Susanoo, con trai của chồng nàng đã chấm dứt con đường báo thù ấy.
Cái gọi là "Tân biên Cổ Sự Ký" chính là ở chỗ này:
Đây là cuộc phục thù của một người vợ bị bỏ rơi đối với chồng mình và cả thế giới do ông ta tạo ra.
Dù sự phục thù ấy mang màu sắc tà ác, nhưng nghĩ đến nỗi đau nàng từng gánh chịu, lòng người không khỏi xót xa.
Tạo hình của Kazama Ruri quá đẹp, tiếng hát quá bi ai, khiến mây sầu sương thảm bao trùm khắp nhà hát Kabuki-za, đưa khán giả xuyên không giữa thần thoại và hiện thực chỉ trong chớp mắt.
Các nhà phê bình Kabuki xúc động bước lên sân khấu ôm chầm lấy Kazama Ruri, khản giọng tán dương rằng đây là buổi diễn hoàn mỹ nhất họ từng thấy trong đời.
Toàn bộ khán giả lệ nhòa, những tiếng sụt sùi khe khẽ vang lên như sóng triều lan tỏa khắp khán đài.
Caesar và Sở Tử Hàng âm thầm rời khỏi chỗ ngồi.
Ngay khi buổi diễn vừa kết thúc, một người phục vụ đã mang đến khu VIP một chiếc phong bì trắng.
Bên trong là một tấm thẻ mời đặc biệt, mời Caesar và Sở Tử Hàng vào hậu trường tham quan.