Phần 1:
"Ta từng đọc một cuốn sách, trong đó nói rằng trên thế giới này có 20.000 người sẽ khiến bạn yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đáng tiếc là cho đến cuối đời, bạn chưa chắc đã gặp được bất kỳ ai trong số họ. Tình yêu sét đánh không phải là một phép màu, nó là định mệnh. Trần Mặc Đồng là người đầu tiên xuất hiện trên đường đời của Lộ Minh Phi, và ta hy vọng Uesugi Erii sẽ là người thứ hai. Lần đầu tiên đối mặt với định mệnh, chúng ta đã không kịp trở tay nên thất bại thảm hại. Lần thứ hai này, chúng ta đã trang bị tận răng, không thể để mình ngã thêm lần nữa ở cùng một chỗ."
Sếp chậm rãi nói.
Chiếc trực thăng đen tuyền cất cánh ngược dòng mưa bão, lượn một vòng quanh tòa nhà Genji rồi đổi hướng rời khỏi Shinjuku, mất hút giữa những tòa cao ốc rực rỡ ánh đèn như một con cá đen bơi về phía biển sao.
Trên sân thượng, các cán bộ của Cục Chấp hành với súng đạn đầy mình chỉ biết bất lực nhìn theo bóng dáng ấy...
Đoạn phim đến đây là kết thúc, Quạ tắt máy chiếu.
"Camera an ninh trên sân thượng ghi lại được một chiếc trực thăng mang phù hiệu MPD đã đón tiểu thư Erii đi. Nhưng chúng tôi không tra được số hiệu của nó, nhìn kiểu dáng cũng không giống trực thăng cứu hộ của Sở Cảnh sát."
Quạ báo cáo.
"Chỉ là lấy một chiếc trực thăng dân dụng rồi sơn lại thôi, một chiêu tung hỏa mù đơn giản nhất."
Minamoto Chisei dứt khoát rút cây kim truyền dịch trên mu bàn tay ra.
Dòng máu "Hoàng đế" giúp khả năng phục hồi của anh gấp 10 lần người thường, nhưng sau trọng thương anh vẫn cần truyền glucose và kháng sinh để hỗ trợ, lẽ ra phải nằm tĩnh dưỡng.
Thế nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi.
Ngay khi vừa xử lý xong chuyện của Tachibana Masamune, anh đã nhận được báo cáo từ nhóm hậu cần:
Gia chủ nhà Uesugi đã rời nhà trốn đi rồi.
Chisei không lo Erii bị bắt cóc, trên đời này chẳng ai làm được việc đó cả.
Cô còn để lại cho anh một mẩu giấy:
“Ra ngoài chơi chút, vài ngày sau sẽ về."
Đây là lần thứ 12 tiểu thư rời nhà trốn đi, và lần này cô đã thực sự thành công vì có kẻ trợ giúp.
"Kẻ ở bên cạnh Erii rốt cuộc là ai?"
Chisei hỏi.
"Không quay được mặt, hắn luôn quay lưng về phía camera."
Quạ đáp.
"Đã kiểm tra các đầu mối giao thông chưa?"
"Sân bay, nhà ga, bến cảng, tàu điện ngầm... đều đã rà soát nhưng không thấy tiểu thư. Phán đoán sơ bộ là cô ấy vẫn còn ở Tokyo."
Dạ Xoá nói.
"Đã 20 tiếng rồi! Cả đời em ấy chưa bao giờ rời nhà lâu đến thế!"
Chisei chậm rãi siết chặt nắm tay, "Dẹp hết các việc khác sang một bên! Huy động toàn bộ nhân lực, cho dù phải bới tung từng tòa nhà ở Tokyo lên cũng phải tìm bằng được Erii về cho tôi!"
"Rõ! Cục Chấp hành sẽ dốc toàn lực! Các cán bộ của hai chi bộ Kanto và Kansai cũng đã gia nhập đội ngũ tìm kiếm!"
Sakura đứng thẳng người nhận lệnh.
"Không! Thế vẫn chưa đủ! Phát lệnh treo thưởng cho tất cả các bang phái ở Tokyo. Mười tỷ Yên cho bất cứ ai cung cấp thông tin chính xác về Erii! Nhưng nếu có kẻ nào dám làm hại em ấy... thì cái đầu của hắn cũng sẽ trị giá 10 tỷ Yên!"
"Rõ!"
"Tôi biết các người rất mệt, tôi cũng vậy."
Chisei tựa lưng vào ghế, "Nhưng trước khi tìm thấy Erii, không ai được phép nghỉ ngơi. Chúng ta phải chạy đua với từng giây từng phút. Chỉ khi Erii đứng trước mặt, tôi mới có thể yên tâm."
Dạ Xoa và Quạ nhìn nhau, rồi len lén liếc nhìn Sakura với vẻ mặt đầy ẩn ý.
Hai gã này vốn không hiểu nổi tại sao thiếu chủ lại chẳng có cảm giác gì với một mỹ nhân gợi cảm như Sakura vốn đứng đầu cả về nhan sắc lẫn hiệu quả công việc.
Cho đến hôm nay, chứng kiến Chisei lo sốt vó vì Erii, bọn họ mới vỡ lẽ:
Hoá ra thiếu chủ là một "ông anh cuồng em gái".
"Xin thiếu chủ cứ yên tâm!"
Dạ Xoa trả lời đầy tâm huyết, "Giữa cái Tokyo phồn hoa đô hội này, tiểu thư Erii ngây thơ lại ở cùng một gã đàn ông lai lịch bất minh, quá sức nguy hiểm! Chúng tôi rất hiểu tâm trạng của thiếu chủ, tuyệt đối sẽ không cho gã đó có nửa cơ hội! Nếu hắn dám nảy sinh ý đồ xấu xa gì với tiểu thư, tôi sẽ bẻ gãy cổ hắn!"
Chisei bất lực nhìn gã thuộc hạ đầu óc đơn giản, dù không phải lúc để đùa nhưng anh vẫn không nhịn được mà cười khổ.
"Các người vẫn chưa hiểu tôi đang lo lắng điều gì. Tôi không lo cho sự an nguy của Erii, mà là lo cho sự an nguy của cả cái thành phố này. 20 tiếng đồng hồ là quá đủ để Erii hủy diệt cả Tokyo... nếu cô ấy muốn."
Chisei u uất nói.
Mây đen phủ kín thành phố, cơn bão lớn sắp ập đến.
Tại trung tâm tính toán của Cục Khí tượng Tokyo, siêu máy tính đang vận hành hết công suất.
Đã 3 tuần liên tiếp mọi người phải tăng ca, các kỳ nghỉ bị hủy bỏ, nhân viên chủ chốt không được tắt máy.
Khí hậu Tokyo đang biến đổi kinh hoàng.
Lượng mưa gấp 7 lần mọi năm, dù đã qua mùa nhưng hoa anh đào vẫn nở rộ khắp phố phường.
Động thực vật biến đổi kỳ quái, núi lửa phun trào, mực nước biển dâng cao trong khi mặt đất mỗi ngày một lún xuống.
Theo tính toán địa chất, những biến đổi này lẽ ra phải mất 100 thiên niên kỷ, nhưng nay lại diễn ra chỉ trong vòng 3 tuần, dấu hiệu của một đại thảm họa đang cận kề.
Miyamoto Sawa đứng bên cửa sổ nhìn xuống Shinjuku.
Một cuộc khủng hoảng đang ập đến, vậy mà những người trẻ tuổi ngoài kia vẫn đang đắm mình trong men rượu và những vũ điệu điên cuồng.
Đột nhiên, điện thoại trong túi ông rung lên.
Chỉ nửa phút sau, hàng ngàn người từ các quán bar, vũ trường đổ xô ra đường, tranh nhau nổ máy mô tô khiến phố phường tắc nghẽn.
Những gã du côn vừa nãy còn cười nói vui vẻ giờ sẵn sàng rút dao chém nhau chỉ để giành đường thoát thân.
Miyamoto Sawa ngạc nhiên, điều gì có thể khiến đám say rượu bất trị này hốt hoảng đến thế?
Ông mở tin nhắn vừa nhận được:
“Gia tộc phát lệnh khẩn cấp: Treo thưởng 10 tỷ Yên cho thông tin về người phụ nữ trong ảnh. Kẻ nào làm hại cô ấy sẽ bị liệt vào danh sách trả thù của gia tộc."
Trong ảnh là một cô gái tóc đỏ, mắt đỏ, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở, nhưng đôi đồng tử lại mang một vẻ mông lung, xa xăm.
"Gia tộc đã đánh mất thứ quan trọng nhất rồi!"
Miyamoto Sawa đại ngộ.
Mười tỷ Yên, khoản tiền thưởng lớn nhất trong lịch sử đã khiến mọi thành viên băng đảng ở Tokyo lên cơn sốt.
Đêm nay, cả thành phố sẽ không ngủ để săn lùng cô gái này.
Trong khi cả Tokyo đang điên cuồng, thì Lộ Minh Phi lại đang ngồi... ăn lẩu.
Trong nồi là thịt bò mỹ vị, nấm kim châm, củ cải, cải thảo và hành lá, hương thơm nồng nàn lan tỏa.
Nếu biết có hàng chục vạn người đang tìm mình, chắc chắn cậu không thể thong dong thế này. Nhưng giữa cơn mưa lạnh lẽo ngoài kia, được ngồi trong căn phòng ấm áp ăn lẩu, đối diện là một mỹ nhân tuyệt sắc chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, lại thêm một chai rượu thượng hạng, quả là một buổi tối đầy cám dỗ.
Hai người không nói câu nào, chỉ có đôi đũa đưa lên hạ xuống nhịp nhàng, quét sạch nồi lẩu như gió cuốn mây tan.
Chai rượu thanh khiết khiến Lộ Minh Phi bắt đầu ngà ngà say.
Đây là món quà "khuyến mãi" từ anh shipper, nói là quà tặng kèm cho set lẩu bò đặc biệt.
Nếu biết chai rượu này trị giá 100.000 Yên trong khi nồi lẩu chỉ có 10.000, Lộ Minh Phi hẳn sẽ thấy nghi ngờ, nhưng vì không biết nên cậu uống rất nhiệt tình.
Sự vô tri đúng là mang lại niềm hạnh phúc đơn thuần.
Hơi men bốc lên khiến cậu bớt sợ Erii hơn.
Dưới ánh đèn vàng, gương mặt trắng sứ của Erii hơi ửng hồng vì men rượu, trông cô lại càng thêm phần kiều diễm.
Căn phòng chỉ còn tiếng lẩu sôi sùng sục.
Ở bên Erii lâu, Lộ Minh Phi dần quen với việc giao tiếp qua mẩu giấy.
Nếu chỉ có mình cậu lải nhải, không gian sẽ trở nên cực kỳ quái dị.
Ở tòa nhà đối diện, một bóng đen nhấn nút chụp.
"Tách", hình ảnh Lộ Minh Phi, Erii và nồi lẩu được định vị và gửi đi.
"Sếp chọn 'cô dâu' cho tên phế thải này xinh đấy chứ," Tô Ân Hi nhìn bức ảnh vừa nhận được, "Chẳng kém gì Trần Mặc Đồng, mỗi tội ăn mặc hơi quê mùa tí."
"Cô dâu thì đẹp thật, nhưng đến giờ 'tân nương' vẫn chưa rung động, còn 'tân lang' thì vẫn đang run như cầy sấy. Cả hai đứa dở hơi này chỉ quan tâm đến nồi lẩu thôi," Sakatoku Mai nói, "cô không thấy chúng ta giống mấy nhân viên bảo tồn ở vườn gấu trúc à?"
"Ý gì đây?"
"Gấu trúc nuôi nhốt rất khó nảy sinh tình cảm với bạn đời, mà chúng lại sắp tuyệt chủng. Nhiệm vụ của nhân viên bảo tồn là tìm mọi cách để chúng 'phối giống'. Họ nhốt chúng vào một lồng, cho xem video 'nóng' của gấu trúc khác, nhưng kết quả thường là con cái đánh con đực để giành trúc, hoặc ngược lại. Bây giờ chúng ta chính là những nhân viên đó, còn hai đứa kia là cặp gấu trúc cứng đầu."
"Chúng ta đã 'cướp' mỹ nhân về cho cậu ta rồi, việc còn lại chỉ là làm 'chuyện thú tính' thôi, khó thế cơ à?"
"Mệnh lệnh của sếp là 'gả' gia chủ nhà Uesugi cho Lộ Minh Phi, chứ không phải chỉ cướp người ra là xong. Tất cả là tại cô, rảnh rỗi sinh nông nổi đòi tặng thêm 'múi mít' cho cậu ta làm gì."
"Ai mà biết được chứ? Tôi chỉ đùa thôi, ai dè sếp lại để tâm, còn chỉ đích danh tiểu thư nhà Uesugi. Sao sếp không đòi cướp công chúa Charlotte của Monaco luôn đi?"
"Ý cô là nàng công chúa kiêm siêu mẫu chúng ta gặp ở show Gucci á? Người ta có chủ rồi."
"Sếp có thèm quan tâm đến chuyện đó không? Chỉ cần là người phụ nữ sếp nhắm trúng, dù ở chân trời góc bể thì cũng sẽ lệnh cho chúng ta cướp về cho Lộ Minh Phi thôi!"
Tô Ân Hi nói, "Nhưng cô công chúa xã hội đen này xem ra còn khó nhằn hơn cả công chúa Monaco."
"Không đâu, công chúa Monaco ít ra còn là người bình thường. Còn cặp 'gấu trúc' của chúng ta thì chẳng có chút dấu hiệu động dục nào, bọn họ chỉ đang nỗ lực... gặm trúc mà thôi."
Phần 2:
"Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thôi, bọn họ mới quen nhau chưa lâu, nếu phát sinh chuyện đó ngay thì chẳng phải là hơi... phóng túng quá sao?"
"Không có thời gian để chờ lửa bén đâu. Bắt đầu từ đêm nay, cả thành phố Tokyo có ít nhất 40.000 người đang lùng sục gia chủ nhà Uesugi, bọn họ sẽ không bỏ cuộc cho đến khi tìm thấy đâu. Hôm nay hai đứa nó chưa ra ngoài, nhưng ngày mai, ngày kia thì sao? Cứ rú rú trong cái khách sạn tình nhân đó cho đến khi đẻ con luôn chắc?"
"Theo kinh nghiệm của cô, tán đổ một cô gái mất mấy ngày?"
Tô Ân Hi bắt đầu thấy nan giải.
"Tôi suýt quên mất ở đây còn có một 'kỳ quan' với kinh nghiệm yêu đương bằng không như cô đấy. Để một cô gái chấp nhận một người đàn ông, đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc rung động. Khi khoảnh khắc đó đến, mọi chuyện sẽ tự khắc thuận theo tự nhiên. Nhưng cùng là chờ đợi một khoảnh khắc, Caesar có lẽ chỉ cần 1 ngày, còn Lộ Minh Phi có khi phải mất cả đời."
"Cái gì cơ! Cô dựa vào tư cách gì mà giảng đạo như đúng rồi thế? Cô cũng đã có bạn trai đâu!"
"Ít nhất thì cũng có hàng tá đàn ông theo đuổi tôi, còn cô thì chỉ biết chụp lén ảnh trai đẹp trong mấy bữa tiệc rồi gửi qua WeChat cho tôi thôi."
"Đánh người không đánh vào mặt, mắng người không vạch vết thương cũ nhé! Thế giờ chúng ta phải làm gì?"
"Một bên là thiếu nữ ngây thơ chưa biết gì về xã hội, một bên là tên phế thải không chút kinh nghiệm tình trường. Bọn họ giống như hai hợp chất trơ, đặt cạnh nhau sẽ chẳng bao giờ tự phát sinh phản ứng, bắt buộc phải thêm chất xúc tác. Ví dụ như chai rượu kia là tôi đã lệnh cho bên giao hàng gửi tới. Thông thường, rượu có thể xóa tan rào cản giữa nam và nữ, Sâm Panh hay vang đỏ đều là thánh dược kích tình. Nhưng xem ra không thành công lắm, rượu chỉ giúp Lộ Minh Phi bớt lo lắng chứ chẳng giúp cậu ta tăng thêm chút 'sắc đảm' nào."
"Chậc chậc! Đúng là cầm thú cũng không bằng!"
Tô Ân Hi hận sắt không thành thép, "Tôi mà là đàn ông, tôi cũng đổ gục trước nhan sắc của tiểu thư Erii thôi!"
"Nếu là Sở Tử Hàng, tôi tin cậu ấy miễn nhiễm với mỹ nữ, nhưng Lộ Minh Phi thì chưa làm được thế. Cậu ta đang sợ Erii, trong mắt cậu ta Erii không phải một cô gái xinh đẹp mà là một món vũ khí hình người. Thêm nữa, vị trí của Trần Mặc Đồng trong lòng cậu ta quá vững chắc. Nếu muốn cậu ta vượt qua tình cảm với NoNo, phải làm cho cậu ta cảm nhận được vẻ đẹp thuần túy của Erii với tư cách là một cô gái. Ngược lại, phía Erii thì dễ giải quyết hơn, người đàn ông trẻ tuổi duy nhất cô ấy từng tiếp xúc là Minamoto Chisei, vậy nên chúng ta chỉ cần làm cho Lộ Minh Phi trông 'xịn' hơn Minamoto Chisei là có thể chiếm trọn trái tim cô ấy."
"Nghe khó vãi. Chúng ta phải dạy một cô nàng ngây ngô hiểu thế nào là sức hấp dẫn của phụ nữ trong vài ngày, mà đối thủ cần đánh bại lại là 'ma nữ' cấp độ NoNo. Lại còn phải đào tạo một tên phế thải thành quý tộc lãng mạn, vượt qua cả nam thần Minamoto Chisei mang siêu huyết thống, thống lĩnh xã hội Nhật Bản, đẹp trai đến mức tôi còn muốn lấy ảnh làm hình nền máy tính... Cái cậu Lộ Minh Phi đó lấy cái gì mà thắng nổi nam thần?"
Tô Ân Hi có thể khuấy động một cơn bão tài chính, điều động hàng trăm tỷ đô la đẩy một quốc gia đến bờ vực phá sản.
Nhưng để khiến một khúc gỗ và một thằng khờ yêu nhau, nhiệm vụ này dường như vượt quá khả năng của cô.
Thế nhưng Sếp đã hạ lệnh, cô phải tìm cách thực hiện.
Với tư cách là biên kịch đứng sau cuộc đời Lộ Minh Phi, Sếp luôn viết cho cậu ta một bản anh hùng ca cứu thế vĩ đại, nhưng bỗng nhiên sếp lại cao hứng muốn viết về tình yêu đôi lứa, mà lại phải là một câu chuyện tình oanh oanh liệt liệt, thật đúng là muốn dồn hai kẻ chạy việc này vào đường cùng mà.
"Vì vậy, chúng ta cần chuyên gia," Sakatoku Mai đứng dậy khỏi bồn tắm, gỡ bộ suit Prada đen trên tường xuống, phối cùng tất chân đen tuyền và đôi cao gót bóng loáng, "Lên đồ thôi cưng, cuộc sống như trong ký túc xá nữ sinh kết thúc rồi, bắt đầu làm việc thôi."
Mười lăm phút sau, Cá Voi đẩy cửa văn phòng bí mật:
“Thưa bà chủ, các khách mời đã đến đông đủ, đang đợi ở đại sảnh bên ngoài ạ."
Sakatoku Mai chậm rãi đứng dậy từ chiếc ghế sofa lưng cao, ánh mắt sắc lẹm như dao khiến Cá Voi phải rùng mình.
Mới hôm qua, hai vị bà chủ trông còn lôi thôi như những nữ sinh đại học, thì hôm nay họ đã "trang bị tận răng" với váy suit đen lịch lãm, tóc búi cao quý phái, đuôi mắt kẻ sắc sảo.
Điều này chứng tỏ họ đã bước vào trạng thái chiến đấu.
Khi hai vị bà chủ bước vào trạng thái chiến đấu, họ luôn xuất hiện với vẻ ngoài lộng lẫy nhất.
Gót giày càng cao, áp lực trong lòng càng lớn và ý chí chiến đấu càng mãnh liệt.
Cá Voi không biết đại sự gì đã khiến họ phải căng thẳng đến thế, chỉ cảm thấy sát khí đã kề sát cổ.
Trong đại sảnh là đủ hạng người kỳ quái:
Nghệ sĩ tóc dài, nhà thiết kế thời trang sành điệu, các nhà quản lý điềm đạm...
Thùng thiết bị chất cao như núi ở góc phòng, mọi người đều đang mỏi cổ chờ đợi.
Cánh cửa mở toang, Sakatoku Mai sải bước đi vào, gấu váy tung bay theo gió.
Sau một thoáng im lặng, cả căn phòng vang lên tiếng vỗ tay rộn rã.
Cô đi đến trước bể cá vòng cung, giơ tay ra hiệu im lặng.
Tiếng vỗ tay ngắt quãng ngay lập tức.
Thứ ở Mai khiến người ta nể sợ hơn cả nhan sắc chính là sát khí của cô.
Hôm nay cô giống như một thanh yêu kiếm lạnh lẽo, khiến bất cứ ai khi chiêm ngưỡng vẻ đẹp cũng bị khí trường của cô ép cho nghẹt thở.
"Các vị đều là những nhân tài kiệt xuất trong lĩnh vực của mình, rất vui vì mọi người đã nhận lời mời của tổ chức chúng tôi để cùng hoàn thành chương trình này. Đầu tiên, tôi xin tự giới thiệu, tôi là Tổng đạo diễn Sakatoku Mai, đây là Phó đạo diễn Tô Ân Hi. Sau đây mời các vị tự giới thiệu."
"Kumagai Shunji, stylist phối đồ."
"Suzuki Ryoji, chuyên gia tư vấn tâm lý tình cảm."
"Mima Yui, người mẫu."
"Takemiya Kenji, thất nghiệp, sống qua ngày thôi." Gã nghệ sĩ tóc dài mỉm cười, nụ cười phong trần có sức quyến rũ khó cưỡng.
Mai khẽ vỗ tay:
“Cảm ơn các vị, từ bây giờ chúng ta là đồng nghiệp. Như đã biết, tổ chức chúng ta sẽ thực hiện một chương trình truyền hình thực tế. Chúng ta sẽ theo dõi và ghi lại hành trình yêu đương của hai người bình thường, trình chiếu trọn vẹn cho khán giả. Để đảm bảo đây là một tình yêu chân thật không dàn dựng, các diễn viên đã được cho dùng một loại thuốc gây mất trí nhớ ngắn hạn, họ không biết mình đang tham gia chương trình. Họ tỉnh dậy sau cơn say và tình cờ gặp nhau tại một khách sạn tình nhân. Các vị là chuyên gia, chúng tôi mời mọi người đến đây để hiến kế cho cặp đôi này, tạo nên một tình yêu hoàn mỹ. Chúng ta là đội ngũ trí tuệ của tình yêu, là Venus và Cupid, rất mong chờ sự thể hiện xuất sắc của các vị."
"Cho hỏi công việc cụ thể của chúng tôi là gì?"
Stylist Shunji giơ tay.
"Xe điều phối sẽ làm việc ở tiền tuyến, thứ chúng tôi cần là kinh nghiệm của các vị. Nếu nam chính đưa nữ chính đi mua sắm, Kumagai-san, hãy đưa ra ý kiến phối đồ, Mima-san có vóc dáng tương đồng với nữ chính, Kumagai-san sẽ thử đồ trên người cô trước khi chọn cho cô ấy. Khi tình cảm của họ gặp trục trặc, Suzuki-san, chúng tôi cần ông đưa ra giải pháp. Và khi chúng ta cần bọn họ bùng nổ phản ứng hóa học mạnh mẽ nhất..."
"Luôn sẵn sàng!"
Takemiya Kenji giơ tay đầy lãng tử.
"Dưới sự giúp đỡ của chúng ta, họ sẽ trải qua một mối tình hoàn hảo nhất thế gian. Họ sẽ gặp đúng người, vào đúng thời điểm, tại đúng địa điểm. Và khi họ quyết định tiến tới hôn nhân thần thánh..."
Một thanh niên kiêu hãnh đứng dậy:
“Chào mọi người, tôi là Haneda đến từ Văn phòng Hôn lễ Thần thánh, chuyên đại lý cho các đám cưới đỉnh cao. Theo kịch bản, chúng tôi sẽ tổ chức cho đôi tân nhân một đám cưới hoàng gia tại đền Meiji."
"Bao trọn đền Meiji, bên phía Cơ quan Quản lý Hoàng gia ổn chứ?"
Mai hỏi.
"Văn phòng chúng tôi có quan hệ rất tốt với họ. Tôi đảm bảo đó sẽ là một đám cưới thế kỷ, khiến mọi cặp đôi trên thế giới phải ghen tị!"
"Rất tốt! Còn câu hỏi nào nữa không? Trước khi chương trình bấm máy, đây là thời gian cuối cho các vị đặt câu hỏi."
Mai nhìn đồng hồ.
"Cho hỏi tên của chương trình này khi phát sóng là gì ạ?"
Cô mẫu xinh đẹp Yui lên tiếng.
"Tokyo Love Story, Chuyện tình Tokyo," Mai chậm rãi nói, "Câu chuyện tình yêu hoàn mỹ nhất thế giới, diễn ra ngay tại Tokyo này!"
—-
Tại khách sạn tình nhân, Lộ Minh Phi đang ngồi bên cửa sổ... ợ hơi, còn Erii thì nằm bò trên bàn trà nghịch mấy con gấu bông.
Mưa bão đập vào cửa sổ, tiếng xào xạc bao trùm cả thế giới.
Những người về muộn che ô vội vã chạy qua, đường phố thưa thớt dần, đèn xanh đèn đỏ thay đổi một cách đơn điệu.
Căn phòng quá yên tĩnh khiến Lộ Minh Phi thấy chột dạ, cậu muốn bắt chuyện với "cô nàng quái vật" để giết thời gian, nhưng kinh nghiệm bắt chuyện với con gái của cậu chỉ là một con số không tròn trĩnh.
Lộ Minh Phi nhớ lại hồi cấp ba có gã du côn trường khác tên Lương Vấn Đạo, biệt danh Đạo ca, chuyên đến trường cậu gây sự nhưng lại rất hâm mộ trình độ StarCraft của cậu.
Đạo ca từng dạy cậu:
Tán gái có hai cách là "mềm" và "cứng".
Tán mềm là bắt đầu bằng mấy câu kiểu "Trông em giống một người bạn cũ của anh" hay "Hôm nay trời đẹp nhỉ", rồi từ từ thâm nhập, địch tiến ta lùi, địch nghỉ ta quấy.
Còn tán cứng là như Đạo ca:
Bám đuôi mỹ nữ vào ngõ vắng, bất thình lình nhặt một viên gạch lao ra chặn đường, nhìn thẳng vào gương mặt đỏ lựng của nàng, tung viên gạch trên tay và hỏi:
“Em ơi, anh vừa nhặt được cái này sau lưng em, có phải em đánh rơi không?".
Lộ Minh Phi tự biết mình không có cái "cốt cách" của Đạo ca, đành chọn cách tán mềm.
"Mưa to thật đấy."
Lộ Minh Phi viết vào cuốn sổ cho Erii xem.
"Đi tắm đây."
Erii viết câu trả lời vào sổ.
Lộ Minh Phi thầm gào thét:
Này này này!
Cái đoạn hội thoại kinh điển giữa nữ thần và nam phụ này, sao một người Nhật như cậu cũng biết vậy hả?
Giữ chút thể diện cho tôi đi chứ!
Tiếp đó, Erii thản nhiên kéo lệch dải thắt lưng... Lộ Minh Phi cuống cuồng quay lưng lại, nhắm tịt mắt.
Vài phút sau, trên sàn chỉ còn lại bộ áo Vu nữ đỏ trắng nằm chồng lên nhau như lớp vỏ của một nàng tiên xinh đẹp.
Tiếng nước trong phòng tắm bắt đầu chảy rào rào.
Lúc này Lộ Minh Phi mới nhận ra mình đã làm "nam phụ" quá lâu, nên trong đầu chỉ toàn những suy nghĩ tiêu cực của một kẻ bị từ chối.
Cậu nhớ lại hồi xưa chờ Trần Văn Văn trên QQ, đợi ròng rã mấy tiếng mới lấy cớ chuyện câu lạc bộ văn học để nói được vài câu, đến lúc hết chuyện thì bắt đầu tấu hài, gửi meme, rồi Trần Văn Văn sẽ gửi một icon mặt cười tiêu chuẩn và nói:
“Tớ đi nấu cơm giúp mẹ đây", "Tớ đi hâm sữa đây" hoặc "Tớ đi tắm đây".
Và thế là hết, cái avatar đó 10 lần thì 9 lần không bao giờ sáng lại nữa...
Mãi sau này cậu mới biết đó là những câu từ chối khéo kinh điển trên mạng.
Nhưng Erii không phải là Trần Văn Văn.
Cô ấy nói đi tắm là đi tắm thật.
“Gái cứng" là phải trực tiếp như thế, nói tắm một cái là quần áo cởi ra luôn.
Lộ Minh Phi buồn chán chẳng biết làm gì, đành bật tivi lên chuyển kênh.
Oái oăm thay, tivi đang chiếu lại bộ phim "Chuyện tình Tokyo", bà cô Suzuki Honami đang đọc lời thoại kinh điển:
"Không thể nào yêu một người suốt cả đời được. Yêu chỉ là chuyện của một khoảnh khắc thôi. Nhưng, em sẽ trân trọng tình yêu em dành cho anh, và cả tình yêu anh dành cho em nữa, em sẽ mãi hoài niệm nó trong lòng. Cứ nghĩ đến chuyện ngày mai tình yêu này sẽ ra sao, em lại chẳng thể yêu thêm ai khác được nữa. Chính vì có em của ngày hôm đó, mới có em của ngày hôm nay, nên em có thể tự mình bầu bạn với chính mình, em thấy mãn nguyện lắm!"
Đây là một bộ phim Nhật rất cũ từ năm 1991.
Cái thời mà những diễn viên gạo cội bây giờ mới chỉ là những chàng trai cô gái đôi mươi.
Trong phim, bà cô Suzuki đóng vai Akana Rika, một cô gái công sở luôn nở nụ cười tỏa nắng, yêu say đắm anh đồng nghiệp Nagao Kanji vốn luôn rụt rè, nhưng lòng Kanji lại chỉ hướng về cô bạn cấp ba Satomi.
Cái vòng xoáy tình ái đó từng khiến Lộ Minh Phi một thời thổn thức khôn nguôi, đến tận bây giờ cậu vẫn nhớ như in giai điệu của bài hát chủ đề cùng tên.