Dịch: Nii
Edit: thầy Lực (gei)
Chương 5: Ngày thành công
“Chúc mừng nhé, Konoe.”
“...Cảm ơn ạ.”
Khi ấy, trong lòng cậu không phải là niềm vui trực trào, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi tột độ và một nỗi ngờ vực khôn nguôi.
Hai mươi lăm năm, nếu tính cả quãng thời gian ở Nhật bản thì đã là một nửa đời người. Chẳng trách cậu bị coi là con trâu chậm uống nước đục của học viện, khi mà những người khác chỉ mất vỏn vẹn 10 năm là có thể trở thành bậc thầy.
Nhưng Konoe cũng đã chứng kiến rất nhiều người bỏ cuộc. Trong lúc cậu theo học, có những 100 ứng viên. Nhưng suốt quãng thời gian dài đằng đẵng ấy chỉ có hai người tốt nghiệp, cách đây lần lượt 15 năm trước và 10 năm trước.
“Chiếc áo choàng này là minh chứng cho việc cậu đã trở thành bậc thầy. Cậu có thể mặc, vứt nó đi tùy thích.”
“...Vâng ạ.”
Nữ giáo viên trao cho Konoe một chiếc áo choàng trắng tinh. Cô vẫn đứng đó, trước mặt cậu, nguyên vẹn hình bóng từ hơn hai mươi lăm năm trước, nhưng chiếc áo này thì không có trong ký ức cậu. Cầm nó trên tay, Konoe dần cảm nhận được sự thật của khoảnh khắc này – chiếc áo choàng này, dù hiếm thấy nhưng nó chính là biểu tượng không thể chối cãi cho danh hiệu “bậc thầy.”
“...”
Konoe nhớ lại những ngày tháng đã qua. Cậu không hiểu sao mình có thể kiên trì đến thế, và lời đáp luôn là hình ảnh vị thần hiền hậu. Nàng luôn xuất hiện mỗi lần trái tim cậu tan vỡ nhất. Nàng pha trà cho cậu, động viên cậu, công nhận cậu trong thầm lặng. Trong kỳ thi cuối cùng, vị thần ấy vẫn đứng từ xa quan sát. Thấy cậu thành công, nàng vỗ tay thật to, đôi mắt rưng rưng. Những cảm xúc ấy truyền hẳn tới Konoe, khiến chàng trai ấy cũng nghẹn lòng. Chẳng cần thành lời, Konoe vẫn hiểu rằng đó là thông điệp chúc mừng ý nghĩa nhất. Lòng dịu dàng và trắc ẩn nàng dành cho cậu khiến cậu vô cùng biết ơn.
“...”
Konoe nhìn vào chiếc áo choàng với huy hiệu thập giá có cánh trắng - biểu tượng của thần linh. Không chút do dự. Cậu khoác chiếc áo lên rồi kéo mạnh đường khóa từ thắt lưng lên tận cổ áo, như khép lại một quá khứ và mở ra một hiện thực mới.
“Cậu mặc nó à. Ừm, đó cũng là “sự tự do” của cậu. Chừng nào một Bậc thầy còn đảm nhiệm sứ mệnh mà thần linh giao phó, họ có sự tự do vượt trên cả những gì người thường mơ tới. Konoe, từ hôm nay, cậu chính là Bậc thầy thứ 9120.”
“...Vâng ạ.”
“Giờ đây, cậu có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Cậu có thể dùng ma thuật sinh mệnh để chữa bệnh, trở thành một mạo hiểm giả để chinh phục hầm ngục, hoặc đương đầu với tà thần để trở thành quý tộc cũng được hết. Và đương nhiên, như cậu từng mơ ước, cậu có thể tạo một dàn harem cho bản thân nữa đấy.”
“...Vâng ạ.”
“Thường thì, các bậc thầy bị ràng buộc bởi gia tộc và tín ngưỡng, nhưng một người từ thế giới khác như cậu thì không. ...Có lẽ cậu là bậc thầy “tự do” nhất thế giới này đấy.” Cô cười và nhìn Konoe với ánh mắt ghen tị. Cậu không biết phải trả lời thế nào nên đành lựa chọn im lặng.
“...Haha, luyên thuyên mãi lại trở thành đứa lắm mồm mất. Được rồi, đến đây thôi. À, trước khi đi, tôi muốn đưa cho cậu thứ này.”
“...? Thứ gì đây ạ?”
“Bảng giá. Cậu có thể coi nó là bảng phí cơ bản khi yêu cầu một bậc thầy làm việc.”
Konoe nhận tờ giấy. Trên đó ghi:
Chữa bệnh nan y: một nửa đồng vàng;
Hộ tống (30 ngày): 2000 đồng vàng;
Tạm trú tại thành phố bị nhiễm độc không khí (30 ngày): 1000 đồng vàng.
Konoe dành phần lớn thời gian để luyện tập nên cậu không am hiểu giá cả ở thế giới này. Tuy nhiên, cậu biết rằng chỉ cần một nửa đồng vàng là đủ để trang trải cho một gia đình sống trong một tháng tại kinh đô. “Cứ thế này thì có mà kiếm tiền dễ như trở bàn tay.” Cậu nghĩ mình đã tiền gần với mục tiêu có một dàn harem hơn rồi.
“À, nhắc lại lần nữa. Cậu là người tự do nhất, nên cũng không cần phải tuân theo bảng giá này. Cậu có thể chữa bệnh miễn phí hay yêu cầu mức giá cao hơn nhiều lần cũng được. Đó là đặc quyền của bậc thầy.”
“...Vâng ạ.”
“Nói vậy chứ, mà... bỏ đi. Tốt nhất cứ tự mình trải nghiệm, quyết định ra sao đều là của cậu.”
“...? Vâng?”
Nữ giáo viên liếc cậu với một ánh nhìn ẩn ý, còn Konoe thì ngơ ngác nhìn lại, chẳng thể nào hiểu nổi. Không nói thêm lời nào, cô quay người, chậm rãi bước đến cánh cổng lớn đằng kia. Đó là cổng chính của học viện, một cánh cổng chỉ mở ra trong những dịp trọng đại như chào mừng một “Bậc thầy” ra đời.
“Đi đi. Hãy sống thật với chính mình, hãy theo đuổi những gì cậu khao khát. Cậu đã thành công rồi, nên từ nay, cậu chỉ còn một nhiệm vụ duy nhất...”
“Đó là tiêu diệt tà thần và những kẻ phục tùng chúng. Bảo vệ những người dân vô tội khỏi hiểm nguy. Chỉ thế thôi, nhưng đó là nghĩa vụ thiêng liêng của một bậc thầy.”
◆
Khi Konoe bước đi, ý nghĩ trong đầu cậu càng thêm rõ rệt. Đã đến lúc thực hiện nó. Mục tiêu là tạo ra một dàn nô lệ harem và dùng tình dược để chinh phục họ. Với cậu lúc này, chuyện đó lại thật dễ dàng. Chỉ cần chịu khó làm việc và kiếm thật nhiều tiền. Ngay bảng giá cho thấy, chữa khỏi bệnh nan y thôi là kiếm được một nửa đồng vàng rồi - một số tiền chẳng hề nhỏ. Konoe tin chắc rằng chỉ cần chăm chỉ thì chẳng chóng thì chầy cậu sẽ sở hữu vài em nô lệ xinh đẹp và một tòa biệt thự lộng lẫy mà thôi.
“...”
“Ngài muốn ra ngoài phải không ạ?”
“...Ể, à, vâng.”
Trong lúc mải mê suy nghĩ, Konoe đã đến trước cổng lúc nào không hay. Sau khi ném một cái gật đầu cho người lính gác, những sợi xích bắt đầu chuyển động. Cánh của khổng lồ cao hơn cả 2 con voi châu phi xếp chồng nhau từ từ mở ra với tiếng gầm như mãnh hổ.
Cánh cửa đang dần mở, Konoe ngoái đầu nhìn lại học viện – nơi cậu đã dành nửa cuộc đời mình. Khu nhà ăn, sân tập, ký túc xá, những ký ức đang dội về. Và trên tầng cao nhất...
“...A.”
Đột nhiên, ánh mắt Konoe bắt gặp một hình bóng quen thuộc ở ô cửa sổ trên tầng cao nhất, cách xa vài cây số. Có lẽ nhờ ma thuật sinh mệnh nên thị lực cậu đã tăng lên rất nhiều.
...Konoe nhìn thấy vị thần, thấy nàng đang làm điều gì đó.
Ánh mặt họ chạm nhau. Vị thần mở to mắt ngạc nhiên, rồi mỉm cười hiền hậu và khẽ vẫy tay. Cử chỉ ấy như đang nói với cậu “chúc con lên đường bình an”.
Nụ cười nở trên môi Konoe. Cậu cũng vẫy tay lại, cảm thấy hơi chút xấu hổ.
“...Con đi đây.”
Konoe khẽ lẩm bẩm rồi quay mặt về phía sau, che miệng lại để giấu nụ cười. Cậu thoáng nghĩ, “không biết ngài ấy sẽ phản ứng thế nào nếu biết mình định tạo một dàn nô lệ harem bằng tình dược đây ta.” Nhưng cậu nhanh chóng gạt bỏ cái suy nghĩ xấu hổ ấy. Giờ thì quá muộn rồi, đã hơn 25 năm trôi qua, cậu chẳng thể rút lui được nữa.
“...”
Tiếng gầm vừa dứt, cánh cổng đồ sộ cũng mở ra hết cỡ. Konoe bước ra khỏi ranh giới cũ, và cả một thế giới mới hiện ra trước mắt: một thành phố rộng lớn với vô vàn ngôi nhà, cửa hàng dày đặc cùng dòng người tấp nập qua lại. Một niềm hy vọng mãnh liệt trào dâng, cậu thầm hứa rằng từ đây, mình sẽ có một cuộc sống mới hạnh phúc.
“...Hử?”
Bước qua cánh cổng, Konoe nhận thấy có điều gì đó không ổn. Cậu biết rằng học viện Adept tọa lạc tại vị trí cao nhất của thành phố, và phía sau cánh cổng là một cầu thang khổng lồ dẫn xuống. Nhưng trên cầu thang ấy...
“...Có người ở đó sao? Không phải một mà là hai người.”
Càng không phải hai mà là rất nhiều người. Konoe không nhận ra sớm hơn vì cậu đang ở nơi cao nhất thành phố.
“...Quái gì vậy? Lễ hội hả? Mà ngay trên cầu thang á?”
Với những suy nghĩ ấy, Konoe bước ra khỏi cánh cổng và nhìn xuống dưới.
“...Cái?”
Dưới đó, là một biển người. Họ đứng chật cứng, không để cái cầu thang một kẽ hở nào cả. Tất cả đều mở to mắt nhìn chằm chằm cậu.
Đột nhiên những tiếng nói vang lên.
“Adept-sama!” “Adept-sama mới đến rồi!” “Xin hãy cứu chúng tôi!” “Adept-sama!” “Làm ơn!” “Xin Ngài!” “Adept-sama!” “Ôi trời ơi!” “Quê hương của chúng tôi!” “Nhà của chúng tôi!” “Xin hãy cứu lấy chúng tôi!” “Adept-sama!” “Đó là Thập Tự Cánh Trắng!” “Adept-sama, xin hãy cứu chúng tôi!” “Bệnh dịch chết chóc!” “Adept-sama!” “Xin Ngài, xin Ngài!” “Adept-sama!” “Xin hãy cứu rỗi chúng con!” “Adept-sama. Adept-sama. Adept-sama. Adept-sama. Adept-sama. Adept-sama. Adept-sama. Adept-sama. Adept-sama. Xin hãy cứu rỗi. Adept-sama. Adept-sama. Adept-sama. Xin Ngài. Adept-sama. Adept-sama. Adept-sama. Adept-sama. Xin Ngài, xin Ngài, xin Ngài...”
“Xin hãy cứu chúng tôi, Adept-sama.”
Ở đó, có những con người đang cầu xin sự giúp đỡ.
======
Bậc thầy-sama hay ngài bậc thầy nghe trĩ vl, vậy lên sẽ có những lúc mình để nguyên raw là Adept nhé.

