WN

Chương 22: Thủ Đoạn Của Nogami (2)

2026-03-01

2

Chương 22: Thủ Đoạn Của Nogami (2)

Mùi dầu vẫn còn vương trên món ăn khi đôi đũa thẳng tay nhét vào miệng cậu. Thô bạo, chẳng chút dịu dàng nào, đúng chuẩn phong cách Nogami mà Harutaki đã đoán trước.

Nhưng vừa cắn xuống, cậu khựng lại.

Lớp bột chiên dù để cả buổi sáng vẫn còn giữ được độ giòn nhẹ. Nó khóa trọn vị ngọt và nước của con tôm căng mọng bên trong, chỉ còn lại một chút vị mặn và mùi biển nhè nhẹ khi nguội đi…

Đây không phải loại hộp cơm làm ra để chơi khăm.

Mà là ở cái trình độ nhà hàng xịn sò rồi.

Ngay sau đó là sashimi thanh mát, tươi rói như vừa được ướp đá khô, hết miếng này tới miếng khác được đưa vào không chút nương tay. Dù wasabi có xộc thẳng lên mũi khiến cậu suýt sặc, nhưng vị giác vẫn được giữ lại.

‘thật thỏa mãn a~’

Rồi đột nhiên, đôi đũa dừng lại.

Miếng cá ngừ chạm vào môi cậu, nhưng không rút ra. Thay vào đó, đầu đũa chậm rãi miết dọc theo bờ môi.

Chất gỗ mằn mặn lướt trên đầu lưỡi tựa như có một chiếc móng tay khẽ cào qua. Hai chiếc đũa tách ra, nhẹ nhàng kẹp lấy chiếc lưỡi của cậu vào giữa. Cảm giác ấy… y hệt như một cô gái đang thản nhiên đưa ngón tay vào miệng cậu vậy.

Vài giây trêu chọc không lời trôi qua, Nogami mới chậm rãi rút đũa về, cố tình kéo dài tới mức làm người ta phát bực.

“Thế nào?”

Giọng cô ta mang theo ý cười, đầu đũa còn gõ nhẹ vào rãnh môi trên của cậu.

Thế nào á?

Rốt cuộc cái trò này là cái quái gì đây?

Chơi trò cặp đôi đút ăn bịt mắt à?

Không biết phải đáp sao, Harutaki lẩm bẩm.

“…Ngon. Nhưng vẫn chưa no.”

“Ôi chao~ Tham ăn ghê ha, cún connn~.”

Đột nhiên, có thứ gì đó mềm mại chạm vào mũi giày cậu.

Trước khi kịp phản ứng, xúc cảm ấy đã trượt dọc lên ống chân, qua đầu gối, rồi dừng lại ngay dưới cằm cậu. Tiếng vải cọ xát nhè nhẹ. Ẩn dưới lớp vải là độ cứng của xương.

“Là chân phải của Izumi đó nhaaa.”

Tiếng thì thầm của Minako vang lên bên tai như lời dụ dỗ của ác quỷ.

“Lần này… không mang giày đâu đấy~.”

Trong bóng tối sau lớp bịt mắt, một hình ảnh rõ nét tự động hiện ra trong đầu cậu, những ngón chân thon thả bọc trong lớp tất xanh đậm, thớ vải căng ra ôm lấy từng khớp xương, móng chân cái khẽ cong lên như sắp chạm vào cổ họng cậu.

Thứ đáng ghét nhất lúc này chính là trí tưởng tượng phong phú của bản thân cậu.

“Ít ra cũng nên rửa chân trước đi chứ. Hôi chết đi được.”

Cậu nhăn mặt, chống tay lùi về sau như đang muốn trốn chạy.

Nói dối.

Sáng nay không có tiết thể dục, chân cô ta chẳng hề có chút mùi nào. Ngược lại còn thoang thoảng hương nước xả vải dịu nhẹ.

Bắt nạt cái nỗi gì chứ.

Trò này rõ ràng là một phần thưởng trá hình thì có.

Với cơ thể thiếu niên vốn đã dư thừa hoóc-môn và nhạy cảm sẵn, nếu Nogami cứ tiếp tục trò này, cậu thật sự có thể mất kiểm soát ngay giữa lớp học.

“Fufu… Minako, cái cách của cậu… có vẻ hiệu quả thật đấy.”

Nếu không bịt mắt, Harutaki hẳn đã thấy Nogami lúc này cũng đang phải gồng mình để giữ bình tĩnh.

Với một cô gái hoàn toàn chưa có kinh nghiệm, kiểu khiêu khích này là quá mức kích thích. Nhưng chính cái cảm giác thử thách đó lại càng khiến tim cô đập nhanh hơn.

Tại sao?

Vì sao cái biểu cảm giằng co giữa kháng cự và chờ đợi của cậu lại khiến cô ta hưng phấn đến vậy?

“Còn muốn ăn nữa không?”

Nogami nhếch môi cười, vẻ kiêu ngạo hiện rõ trên mặt.

“Đói thì xin đi. Sủa một tiếng như cún ngoan xem nào.”

“…Tôi cho phép Nogami-san dùng hình tượng của tôi thoải mái trong giấc mơ tối nay đấy. Muốn làm gì thì cứ làm.”

Đòn phản kích đến ngay lập tức, không chút khoan nhượng.

“Mày—!”

“Bình tĩnh đi Izumi. Quên mất thỏa thuận của tụi mình rồi sao?”

Minako khẽ lên tiếng ngăn lại, ghé sát thì thầm điều gì đó quá nhỏ, cậu không nghe rõ.

Căn phòng học trống trải rơi vào sự im lặng.

Im lặng đến mức Harutaki có thể đếm được cả nhịp tim của chính mình bảy mươi, hoặc có lẽ là hơn, trước khi một tiếng động vang lên.

Cạch.

Một vật nhỏ rơi xuống sàn.

“Không nghe lời thì thôi. Nhặt đũa của tao lên. Rồi tự mà dùng đi.”

“Nhớ là phải nhặt cho… thật mạnh vào nha. Cầm cho thật… chắc vào~.”

Cách Minako nhấn nhá biến một hành động đơn giản thành thứ gì đó cực kỳ mờ ám.

Chỉ là nhặt đũa thôi mà, sao từ miệng cô ta thốt ra nghe lại bẩn bựa thế không biết.

Chán nản, cậu đưa tay lên định giật phăng dải bịt mắt ra rồi chuồn lẹ ra căn-tin ăn cho xong bữa.

Nhưng Minako đã giữ chặt lấy cổ tay cậu.

“Không được nhaaa~ Vẫn phải đeo. Tự đi mà tìm trong lúc bịt mắt ấy.”

Hết cách, cậu đành quỳ gối xuống, hai tay quờ quạng quét dọc trên mặt sàn.

Qua lớp vải mờ, bóng dáng ba cô gái chỉ là những mảng tối nhòe nhoẹt. Mấy vật nhỏ như chiếc đũa hoàn toàn chìm nghỉm trong những vệt sáng loang lổ.

Bên cạnh, Sae hò reo cổ vũ:

“Xa hơn chút nữa! Ừ đúng rồi, ngay phía trước chỗ Izumi đó. Cố lên, em traiii~!”

Phía trước nữa…?

Sự tò mò bị khơi dậy, cộng thêm cái bụng vẫn còn réo rắt thèm ăn, Harutaki tiếp tục vươn tay, mò mẫm qua trái rồi qua phải.

“Này Hoshikawa, tìm thấy đũa chưa hả?”

“Đừng có giục…”

“Hay là mày thích kéo dài thời gian thế này? Cố tình giả vờ không tìm thấy để được sờ soạng lâu hơn đúng không, đồ nói dối biến thái?”

“Cẩn thận lời ăn tiếng nói đi Nogami-san. Là vu khống đó.”

“Hừ. Thế thì cúi đầu xuống mà ngửi thử xem. Biết đâu mũi chó lại ngửi ra được đấy.”

…Ngửi đũa?

Ừ thì có dính nước tương với wasabi thật…

Khoan đã. Mình đang nghĩ cái quái gì vậy!?

Đúng là điên rồi.

Dựa theo tiếng rơi lúc nãy, chắc cũng không xa lắm đâu. Cậu vươn tay thêm lần nữa.

Cạch.

“Game over sớm vậy à?”

“Lẽ ra cậu nên ném xa hơn chút chứ Izumi.” Sae lên tiếng từ phía bên phải.

Rồi tiếng của Minako lại vang lên sát bên tai.

“Cái cậu đang cầm… không phải đũa của Izumi đâu nhaaa~.”

“…Tôi bảo là phải.”

“Không nhaaa~ Cậu đang cầm… đũa của tôi đó.”

Giọng cô nàng trầm xuống đầy vẻ quyến rũ, khiến lồng ngực cậu khẽ giật lên.

“Nếu muốn qua màn, cậu phải tìm cho bằng được đũa của Izumi cơ~.”

Ồ, còn muốn chơi tiếp sao?

Được thôi.

Harutaki hít một hơi thật sâu bầu không khí đang nồng mùi thức ăn, vị giấm sắc nhẹ lướt qua và.

Đây rồi.

Cái hương thơm quen thuộc đó.

Cậu vươn tay thẳng về phía nó.

…và chạm phải thứ gì đó rất mềm.

Mềm quá mức cho phép.

Cảm giác… lại còn vừa vặn đến mức đáng ngờ.

Rồi cậu cũng nhận ra.

Giữa giờ nghỉ trưa, ngay trong một lớp học trống, cậu đang nắn bóp bắp đùi của một cô gái.

Cái hương thơm thoang thoảng ban nãy hoàn toàn không phải mùi nước tương. Mà là mùi nước xả vải quen thuộc tỏa ra từ Nogami.

Và phản ứng của cô ta.

“M-mày… đang làm cái quái gì thế hả?! Bỏ tay ra ngay!”

Giọng cô ta rít lên qua kẽ răng, run rẩy vì đang phải cố kìm nén.

“…Cảm ơn vì bữa ăn.”

Harutaki bình thản rút tay lại, mặc dù xúc cảm mềm mại vẫn còn nóng rực nơi đầu ngón tay.

Với cái đà này, cho dù cậu không chạm đến những chỗ “nhạy cảm”, thì chừng này cũng đã dư dả tư liệu để viết hẳn một bản tự kiểm điểm nộp cho Asama-sensei rồi.

Nhưng trước khi dây thần kinh của cậu kịp ổn định lại.

Minako lại bồi thêm một câu đún

g chuẩn phong cách ác quỷ…

“Ơ kìa~ Hình như đũa của Izumi lại rơi… sâu vào dưới váy rồi đó nhaaa~.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!