Khi tôi nhìn vào chiếc đồng hồ treo trên tường trước cửa nhà vệ sinh, tôi nhận thấy chỉ còn 30 phút nữa là đến giờ vào ca làm thêm của tôi.
Tôi có thể về đến quán trong 5 phút nếu lao đi hết tốc lực, nhưng Yoshino-san cần phải thay sang đồng phục làm thêm nên chắc chắn đây không phải là chuyện đơn giản đối với cô ấy.
Tôi quay lại bàn mình và mở điện thoại ra.
"Cậu cần thay quần áo nữa đúng không? Chừng nào thì ta về được đây?"
"... Cậu chu đáo ghê, cảm ơn cậu nhé."
"Ừm, vì con gái các cậu cần kha khá thời gian để thay đồ mà."
Ban ngày Minami-san làm nhân viên văn phòng tại một công ty lớn, nhưng lại làm việc tại một quán cà phê nhộn nhịp vào ban đêm.
Khi vào phòng thay đồ, chị ấy mặc bộ vest đen, đeo kính và để tóc đen, nhưng ngay lập tức biến thành cô gái mặc áo hai dây khi đi ra, mất cỡ đâu đó 30 phút theo lời chị ấy.
Ngồi cạnh tôi, Yoshino-san khúc khích cười.
"Cởi và mặc đồ đối với tớ thì không lâu lắm đâu, quan trọng là phải thay đồ cẩn thận để tránh làm tóc giả rơi ra cơ, nên tớ muốn được về sớm hơn khoảng 15 phút."
"Hừm, vậy là ta còn 15 phút nữa ha."
"... Cậu quan tâm đến thời gian giúp tớ như vậy sao, tớ vui lắm."
"I-iya, tớ chỉ mong chúng ta có thể trò chuyện mãi mãi thôi."
Dứt lời, tôi cắn môi ngay lập tức. Nói thế thì khác quái gì đang thừa nhận mình muốn ở bên Yoshino-san mãi mãi đâu chứ.
Yoshino-san hoàn toàn không để tâm đến sự bối rối của tôi, khẽ hạ khoé mắt được đánh phấn vàng xuống.
"Tớ biết mà! Tớ cũng thấy vui lắm. Nè, ký ức đầu tiên về việc cố gắng làm chuyện gì đó của cậu là gì thế Tsujio-kun?"
"Hể? Ký ức đầu tiên về việc cố gắng làm chuyện gì đó sao...?"
Trong khi tự hỏi cô ấy có ý gì khi hỏi câu đó, tôi ôm cằm và cố gắng lục tung ký ức lên.
Nếu là về cố gắng hết sức... thì điều tôi nhớ là...
"Hồi học tiểu học, tớ rất ghét uống sữa sau khi ăn cơm xong."
"À, ra là vậy. Nghĩ lại thì chúng ta chỉ làm vậy hồi tiểu học thôi nhỉ?"
Cô ấy vỗ tay rồi cười khiến mái tóc đen dài của mình hơi rung lên một chút.
Mọi cử động đều dễ thương. Tôi tiến lại gần cô ấy hơn một chút để trò chuyện.
"Thầy cô từng nói rằng 'Không uống hết sữa thì không được ra chơi!' nên tớ nốc sạch trong một hơi luôn. Hình như đó là lần đầu tiên tớ cố gắng thì phải."
"Có những đứa phải ở lại cả giờ ra chơi để ăn cho xong đấy! Tệ thật đấy, đúng không? Còn ký ức đầu tiên của tớ về việc cố gắng làm gì đó là biểu diễn đẹp ở một buổi diễn tại trường mẫu giáo. Tớ nhận vai chính đấy. Vậy mà hồi đó tớ lại ghét hát lắm."
"... Đến giờ cậu vẫn ghét sao?"
"Ừm, vẫn ghét lắm! Không ưa nổi luôn ấy. Tớ còn ghét cả cuộc thi hợp xướng năm ngoái nữa. Tớ luôn cảm thấy mình hát lạc nhịp. Hồi đóng vai chính ở trường mẫu giáo, tớ đã cố gắng diễn tốt nhất có thể vì 'Tuyệt đối không thể thất bại tại đây' và 'Mọi người đều đang nhìn mình'. Ngày nào tớ cũng phải tập hát cùng mẹ ở nhà mà."
"Hầy, bố mẹ ta còn hào hứng với chuyện đó hơn cả chúng ta nữa. Hồi đó cả nhà tớ lẫn họ hàng đã kéo đến xem làm tớ cuống cả lên luôn."
Hồi tốt nghiệp tiểu học, cả cha, mẹ, ông, bà và cả em của ông đều có mặt tại lớp tôi khiến tôi phải gào lên "Cái gì vậy trời?".
Bà lúc ấy mặc một bộ kimono trông cực đắt tiền. Tôi còn nhớ vẻ mặt kinh ngạc của lớp trưởng khi thấy bộ dạng đó của bà nữa mà.
Yoshino-san che miệng và nhắm mắt lại.
"Phải. Mọi người thân của chúng ta đều cố gắng hơn chúng ta rất nhiều. Nhưng tớ lại không giỏi việc đó... Cha tớ, người thường bận rộn và không thể đến xem lại đến xem lúc ấy khiến mẹ tớ càng phấn khích hơn."
"Hể... vậy sao."
"... Mẹ tớ khá có tiếng trong ngành giáo dục. Bà ấy thường thuyết giảng về giáo dục và quyền trẻ em hay đại loại thế."
"Thật sao?"
Tôi không hề hay biết luôn. Yoshino-san mở điện thoại lên và cho tôi xem vài bức ảnh.
Trong ảnh là một người phụ nữ xinh đẹp mặc Kimono dự tiệc ra mắt sách... với Yoshino-san bên phải. Còn bên trái là một cô bé mà chắc là em gái của cô ấy, một cô bé có vẻ ngoài dễ thương y hệt Yoshino-san.
Có nhiều bức ảnh chụp mẹ cô ấy tại một hội trường lớn dưới ánh đèn chùm hoặc vừa mỉm cười vừa nắm tay những người lớn tuổi.
Yoshino-san đặt điện thoại xuống bàn.
"Mẹ tớ không lên TV nên hầu hết các bạn cùng lớp không biết, nhưng bà ấy khá nổi tiếng trong ngành giáo dục và hiệu trưởng trường ta có biết bà ấy. Các giáo viên trong trường ta cũng biết nốt."
"Híc."
"Đúng gòi, phải 'híc' một cái rõ to luôn. Vì mẹ là người nổi tiếng nên tớ phải tỏ ra là người 'siêu có trách nhiệm' đấy."
"... Ra đó là tại sao cậu lại đóng vai học sinh gương mẫu ở trường, học hành chăm chỉ, gia nhập hội học sinh, và làm nô lệ cho các giáo viên sao..."
"Nô lệ á, hahaha! À, tớ đã tự nhận mình như thế nhỉ. Tớ tin mẹ tớ biết sạch sành sanh mọi chuyện ở trường luôn đấy. Tớ phải là một đứa con gái ngoan ngoãn, lễ phép, tuyệt đối không được làm tổn hại đến thanh danh của mẹ mình."
"Có thật không...?"
Điều này quá sức ngột ngạt đối với một thằng như tôi.
Yoshino-san dùng ống hút khuấy đá trong ly, tạo ra tiếng leng keng.
"Mẹ tớ vốn là một nội trợ bình thường, nhưng rồi đã kế thừa toàn bộ mọi thứ của cha tớ và phải rất cố gắng để có những gì như hiện tại. Bây giờ bà ấy đang cố gắng trở thành một chính trị gia. Vì hiểu rõ chuyện ấy nên tớ không muốn làm vướng chân bà ấy. Tớ thấy mình trông giống như không muốn can dự vào mọi nỗ lực của mẹ mình hơn là ra vẻ học sinh gương mẫu. Dù không giỏi giang như em gái, nhưng ít ra thì tớ không muốn làm gánh nặng cho bà ấy."
Dứt lời, Yoshino-san cho phần đá còn lại trong ly vào miệng và nhai rộp rộp.
Cô ấy mở lời.
"Ở nhà tớ cũng phải làm con ngoan, thật ngột ngạt làm sao. Tớ muốn dọn ra ngoài càng sớm càng tốt. Vì thế tớ mới phải đi làm thêm và tích góp tiền dần dần."
"Cậu định sống một mình sao?"
"Ừm. Tớ không nghĩ họ sẽ để tớ làm vậy đâu... Nhưng tớ quyết tâm phải rời khỏi đó dù cho họ có chèn ép đến nhường nào. Lúc ấy những đồng tiền mà tớ tích góp được từ việc làm thêm sẽ có tác dụng."
Nghe cô ấy nói tôi mới nhận ra rằng nơi này quá sức rủi ro để học sinh cao trung bọn tôi làm thêm.
Nào là bị quấy rối bởi mấy gã say xỉn, rồi còn có cả dân lừa đảo và biến thái nữa.
Nhưng các nhân viên là nữ sinh trung học lại có giá trị rất lớn, và hiện cô ấy đang là học sinh nên thù lao hằng tháng cũng sẽ rất cao nốt.
Tôi thường tự hỏi tại sao một học sinh gương mẫu như Yoshino-san lại làm việc bán thời gian ở nơi như này... Hoá ra là vì cô ấy muốn chuyển ra sống riêng sao..
Tôi nhìn vào mái tóc đen của cô ấy và cất tiếng hỏi:
"Nhưng nếu cậu cải trang ở nhà thì chẳng phải sẽ bị phát hiện sao?"
"Ehehe~ nhà tớ thuê kho chứa đồ mà. Chủ yếu toàn là đồ cũ mà mọi người bỏ quên à. Tớ lén giấu hết ở đằng sau đấy... nhìn nè, cậu thấy không?"
Trong bức ảnh trên điện thoại của cô ấy, có những chiếc kệ có chứa những thứ như rèm cửa.
Phía sau nữa là trang phục, tóc giả cùng dụng cụ trang điểm được giấu trong các hộp đựng đồ.
"Tớ hiểu rồi. Cậu về nhà với những bộ quần áo bình thường rồi thay đồ ở đây."
"Phải phải. Lúc đầu, tớ làm việc tại một cửa hàng bento bình thường nhưng lương theo giờ rất ít và không thể làm việc nhiều giờ vì còn phải học. Nhưng tớ cũng muốn tiết kiệm được càng nhiều tiền càng tốt nữa."
"Tớ hiểu rồi. Lương thấp thì đố mà kiếm được gì."
"Chính xác! Tớ đã phải thét lên rằng "Không thể nào" đấy. Rồi tớ tìm thấy dịch vụ chuyển phát nhanh cho nữ sinh trung học từ đó. Đồng phục của những nơi tớ từng làm đều hơi hở hang chút, nhưng tớ vẫn có thể hái ra tiền từ việc hoá trang và cảm thấy nó rất thú vị."
Dứt lời, Yoshino-san bỏ điện thoại vào túi xách của mình.
À, sắp đến giờ rồi nhỉ. Thật ngạc nhiên khi khoảng thời gian vui vẻ bên nhau lại trôi qua chóng vánh đến thế.
Vậy mà thời gian ở trường lại trông cứ như đứng yên vậy.
Yoshino-san đeo túi lên và nói "Tớ phải là một người hoàn hảo, sống đúng mực và nghiêm khắc, không mắc sai lầm và luôn được người người nhìn thấy... nhưng ở trường ngày hôm nay, được là chính mình một cách bí mật khiến tớ cảm thấy phấn khích lắm đấy."
"... Ừm."
Hồi hộp quá. Chỉ việc Hoshino-san nói ra những lời như vậy thôi cũng đã đủ khiến tim tôi chao đảo dữ dội rồi. Tôi nhỏ mọn quá.
Yoshino-san nhìn về phía tôi.
Đôi mắt được đánh phấn vàng, hơi ẩm ướt khiến tôi không thể rời mắt, cứ như tôi đang bị hút vào đó vậy.
Cảm nhận được sự ấm áp ở đùi mình và nhìn thấy bàn tay của Yoshino-san đang đặt lên đó.
Mấy ngón tay đó thon dài thật đấy.
... À, ừm.
Tôi khẽ rùng mình, vẫn cố chịu đựng được bằng cách nào đó.
"Tsujio-kun à, tớ muốn nhờ cậu - người biết được con người thật của tớ một việc."
Yoshino-san nghiêng người về phía tôi, dồn lực lên bàn tay đang đặt trên đùi tôi.
Đôi môi màu hồng nhạt của cô ấy khẽ mấp máy.
"Thỉnh thoảng cậu có thể 'nghịch ngợm' mình như này ở trường có được không?"
"... Nghịch-nghịch ngợm ư?"
"Chạm vào tớ, đến gần tớ để tớ có thể cảm thấy luôn là chính mình."
Yoshino-san vừa nói vừa giơ ngón tay lên đùi tôi.
Không xong, không xong rồi.
Tôi khẽ nuốt cái ực.
Yoshino-san nheo mắt lại, đảo qua lại một chút và hơi bĩu môi.
"Trường là nơi tớ tuyệt đối không được phép làm điều gì sai trái, đó là tại sao tớ muốn lén lút làm trò gì đó 'nghịch ngợm' chút. Nói đến nghịch ngợm không có nghĩa là liên quan đến tình dục đâu nhé."
"Ơ-ờ, phải ha."
Tôi cuống cả lên và chỉ có thể đáp "Ờ ờ".
"Tớ muốn được là chính mình một cách bí mật khi đang ở trường, cảm giác như là đã giành chiến thắng trước mẹ rồi ấy."
Thắng mẹ mình á...?
Tôi chẳng rõ việc là chính mình khi ở trường và thắng mẹ mình có liên quan gì đến nhau nhưng vẫn gật đầu.
Yoshino-san nhìn thẳng vào mắt tôi và nói tiếp.
"Cậu sẽ làm người bạn bí mật biết mọi thứ về tớ chứ?"
Người bạn bí mật sao?
Nghe ngọt ngào và thú vị quá nên tôi chỉ biết gật đầu lia lịa.
"Tớ thấy ổn nếu cậu cũng thấy ổn với một thằng như tớ. Hôm nay tớ cũng thấy vui và hạnh phúc lắm."
"Thật tốt quá! Tớ cứ lo cậu sẽ trở nên xa cách tớ sau khi chứng kiến hai bộ mặt khác nhau của tớ cơ. Tớ có thể thở phào nhẹ nhõm mà yên tâm rồi!"
Nói xong, cô ấy thở dài "haah" và buông thõng vai xuống.
Rồi cô ấy mỉm cười một cách dịu dàng.
Nó khác hẳn so với vẻ đẹp quyến rũ từ nãy đến giờ, khiến tim tôi đập lên đập xuống một cách loạn xạ vì khó thở.
Yoshino-san giơ ngón út bên tay phải lên.
"Hứa với nhau là làm bạn bí mật nhé?"
Cô ấy hỏi tôi, nghiêng đầu. Mái tóc đen dài của cô ấy khẽ trượt khỏi bờ vai.
Tôi mím môi và duỗi ngón út ra, từ từ đưa nó lại gần ngón út thon thả của Yoshino-san.
Phía đối diện, Yoshino-san nhìn tôi với đôi mắt đen láy, hơi ẩm ướt.
Khi tôi quấn ngón út của mình quanh ngón út của Yoshino-san, ngón út của cô ấy siết chặt lấy ngón út của tôi.
"Đừng phản bội tớ nhé? Hứa rồi đấy."
Sau khi chắc chắn tôi sẽ giữ lời, cô ấy buông ngón tay ra và đứng dậy. Cả hai trả tiền nước rồi rời khỏi quán.
Yoshino-san nói: "Gặp lại cậu vào ngày mai nhé!" rồi biến mất vào quán cà phê mà cô ấy làm việc.
Ngón út bên tay phải tôi vẫn còn tê, còn tim tôi thì đập mạnh đến nỗi tôi không thở nổi. [note79578]
Tôi vừa quay về chỗ làm thêm vừa gào thét lên trong lòng.

