Vol 2

Chương 2.11: Bị mắc kẹt

2025-08-28

7

Translated by Cam Màu Cam/ Edited by HoanBeo1123

 

“Việc Kaguya hiện tại quá giỏi trong khoản mè nheo chính là tàn tích còn sót lại từ nỗi cô đơn thời thơ ấu của con bé.”

Vào lúc còn bé, em ấy chỉ cần được ai đó yêu thương là đủ, nhưng khi lớn lên, Kaguya bắt đầu có những cảm xúc lãng mạn đối với người khác giới.

“Em thật sự rất hiểu cô em kế của mình đấy. Đúng là một Onii - chan mẫu mực mà.”

“Cũng đâu có dễ dàng gì để tụi em nói chuyện như giờ đâu. Em phải có chút kiến thức chứ.”

“Hồi đầu em ấy còn phớt lờ em, chẳng thèm chịu mở miệng nói chuyện đúng không?”

“Vâng, em ấy chắc hẳn đã nghĩ rằng, người bố ruột yêu quý của mình đã bị cướp mất bởi mẹ em sau khi tái hôn. Em đã bị coi là đồng phạm và hoàn toàn bị xem như kẻ địch.”

“Đối với bất kỳ ai, việc sống chung với người lạ cũng chẳng dễ dàng gì.”

“May mắn là trước mặt ba mẹ, con bé vẫn làm tròn vai đứa con ngoan, nhưng hễ chỉ còn hai đứa thì em ấy liền trở nên xa cách. Gần như toàn bộ cơn tức giận của con bé đều trút lên em. Em thì phải vất vả lắm mới chịu đựng được.”

Dẫu sao, đây cũng là lần đầu tôi có một cô em kế trạc tuổi. Khi ấy, ngay cả nói chuyện với con gái cùng lớp cũng khiến tôi đỏ mặt, huống chi là phải sống chung với một cô gái ngang tuổi chung một mái nhà.

“Nishiki - kun, làm sao mà hai đứa lại trở nên thân thiết vậy?”

“Tại bố mẹ tụi em đều bận rộn công việc, nên em là người có mặt ở nhà nhiều nhất. Ban đầu, do tụi em không có chủ đề để nói chuyện, nên em làm việc nhà cho đỡ buồn. Khi bố mẹ về muộn, em sẽ nấu cơm tối và từ từ, tụi em bắt đầu trò chuyện trong bữa ăn.”

“Em biết cách chinh phục trái tim người khác bằng đồ ăn ghê.”

“Nghe từ miệng Sensei thì thật thuyết phục nhỉ.”

Rốt cuộc, chính cô ấy là người đã từng khóc vì món cà ri do tôi nấu mà.

“Đừng nói về cô nữa! Tiếp đi, em kể tiếp đi!”

Cô ấy hối thúc tôi kể tiếp.

“Em bắt đầu phụ việc nhà, rồi hai đứa đi học chung buổi sáng. Vào những ngày nghỉ cũng hay đi chơi, tụi em cũng đi cùng nhau. Em từng rất vui khi được em ấy tin tưởng.”

“Nghe giống như hai đứa đang dần dần thân thiết hơn đấy.”

Đó là lúc tôi bắt đầu quen với việc làm một người anh trai.

“Nhưng mọi thứ chỉ tốt đẹp tới thời điểm đó thôi. Như cô đã đoán được, Kaguya cực kỳ nổi tiếng hồi cấp hai.”

“Ừm hửm, Kaguya - chan phải nói là tỏa sáng cực kỳ, em ấy có khí chất tốt nên được con trai thích là phải rồi.”

Từ góc nhìn của một giáo viên, tôi không thể phủ định đánh giá của Sensei về Nishiki Kaguya.

“Sensei, em đoán hồi cấp ba và cả bây giờ nữa, cô đều được mọi người hâm mộ nhỉ?”

“Cô chẳng có chút sức hút nào đâu. Như cô từng kể với em đó, cô gai góc và chẳng mảy may hứng thú với chuyện tình cảm. Mấy tên con trai cứ tiếp cận kiểu vô duyên là cô lại thấy cực kỳ phiền phức.”

Cô ấy thẳng thừng thật.

“Không ngờ một người từng như thế lại đồng ý với Thỏa Thuận Hàng Xóm, lại còn chấp nhận mối quan hệ kiểu này với em.”

“Đó là vì cô– Khoan đã! Em đừng có đánh trống lảng! Chúng ta đang nói về quan hệ giữa em với Kaguya - chan đấy!”

Câu chuyện bị lôi trở lại đúng chủ đề.

Cơ mà tôi cũng muốn nghe thêm về thời học sinh của Tenjo Reiyu đấy chứ…

“Ờ thì, Kaguya là kiểu con gái nổi bật tới mức ‘dù học khác lớp cũng phải nghe danh’. Có lần, con bé được tận năm đứa con trai tỏ tình cùng lúc.”

“Khi đó, em cảm thấy thế nào Nishiki - kun?”

“Thì em ấy là em gái của em mà. Em chỉ nghĩ, ‘À, dễ thương đấy,’ rồi kiểu, ‘Ôi trời, em ấy nổi tiếng đến vậy luôn à?’ ”

“Ồ, thái độ gì mà dửng dưng ghê.”

“Ý em là, dù Kaguya có kể tỉ mỉ từng vụ tỏ tình rồi mình từ chối ra sao, em cũng đâu biết phải làm gì với vai trò là ‘anh hai’ em ấy đâu. Bạn bè em thậm chí còn nhờ em giới thiệu giúp nữa kìa. Có lẽ vì em tỏ ra quá thờ ơ, Kaguya lại càng bướng bỉnh hơn.”

“À, kiểu như một cô gái quen được yêu chiều sẽ càng chú ý đến người chẳng buồn quan tâm đến mình nhỉ.”

Phân tích của Sensei khiến tôi thấy nhẹ lòng.

“Có lẽ đúng vậy. Vì em luôn ở bên con bé cả ở nhà lẫn ở trường, nên em là người đầu tiên mà Kaguya thực sự dựa dẫm. Ngày qua ngày, khoảng cách giữa hai đứa cứ thế rút ngắn, và tụi em trở nên cực kỳ thân thiết ở nhà.”

“Một cô bé cấp hai mà lại cực kỳ yêu anh trai à? Cô đoán là trên thế giới này cũng có người như vậy.”

Cô ấy cũng bắt đầu cảm nhận được điềm báo xấu.

Giờ thì đến phần cốt lõi rồi.

“Vì Kaguya cứ quấn quýt em cả ở trường lẫn ở nhà, cuối cùng, em nổi giận. Dù sao thì tụi em cũng không phải anh em ruột. Em là con trai, em không muốn phải thấy khó xử vì bắt đầu nhìn em ấy như một cô gái… Và cô đoán xem Kaguya đã nói gì?”

Tenjo - sensei lặng thinh chờ đợi lời tiếp theo.

“‘Em không muốn làm anh em với Yuu - kun!’”

“Kaguya - chan thực sự đã yêu em rồi.”

Tenjo - sensei nói thay cho cảm xúc thật của Kaguya.

“Và đúng lúc đó, mẹ em lại tình cờ về nhà và bắt gặp cảnh đó.”

“Cái đó thì…”

Tenjo - sensei cứng họng, không thốt nổi lời nào.

“Nó không chỉ là ‘khó xử’ đâu. Nó gần như phá hủy cả gia đình mới hình thành của tụi em.”

Chỉ nhớ lại thôi là dạ dày tôi cũng đau nhói.

“Giờ cô hiểu vì sao em lại nói mình có mối quan hệ tồi tệ với mẹ rồi.”

“Mẹ em chắc cũng đã rơi vào tuyệt vọng. Hãy tưởng tượng mà xem: con riêng của chồng đột nhiên phải lòng con ruột của mình. Chuyện này giống như một quả bom được cài sẵn vào cuộc hôn nhân vừa được khôi phục vậy.”

“Đúng là tình thế khó xử, không thể nào làm ngơ được.”

“Cuối cùng thì phải có người phải hy sinh. Giải pháp ít gây tổn thương nhất là em rời đi, nên em đã lựa chọn như vậy.”

“Cha mẹ em chấp nhận sao?”

“Em không chắc. Có lẽ họ đã cảm nhận được thái độ của Kaguya và sau cùng thì cũng đồng ý.”

“...Vì vậy mà chấp nhận để con trai yêu quý của mình tự sống một mình sao?”

Cô ấy tỏ ra nghi ngờ.

“Em là người chủ động đề nghị chuyện đó. Em nhờ cha ruột, người mà em đã ly thân từ trước, hỗ trợ, rồi mới nói lại với mẹ và bố dượng sau. Em bảo họ là em muốn tập trung học hành và không thể hòa nhập với gia đình mới… nghe cũng hợp lý mà.”

“Nhưng chị thấy nó giống một lời ngụy biện khéo léo hơn.”

“Theo em thì nó là một lựa chọn mà không ai phải chịu tổn thương. Và cha mẹ em chỉ là tôn trọng quyết định của con trai họ.”

Dù tôi cố tỏ ra bình thản, Tenjo - sensei vẫn không bỏ qua chút run rẩy nào trong giọng nói của tôi.