Arc 9 - Level 9

Chương 418: Điều kiện

2026-02-28

2

Chương 418: Điều kiện

"…………C-cái đó―có cần phải thêm cả [rất dễ thương] nữa sao?"

"Tất nhiên rồi. Lần nào cũng phải thêm vào chứ."

"L-làm sao mà làm được chứ!! Ngươi nghĩ ta là ai hả! Ngươi nghĩ ta coi kẻ dự phòng là gì hả!"

Nora hét lên, mặt đỏ bừng và đôi môi run rẩy. Tôi nở một nụ cười bình thản và chỉ ra.

"Không phải là dự phòng, mà là [Alisha-chan rất dễ thương] mới đúng? Hay là gọi là [Alisha-chan, cô em gái rất đáng yêu] nhỉ?"

"!? Ngươi làm nhục ta như vậy thì có ý gì chứ!?"

Không, thật ra thì tôi không có ý gì cả... chỉ là tên gọi thôi mà.Không biết cô ấy không hài lòng chỗ nào nữa.

"Vì Nora-san là chị của công chúa, nên cô phải có lập trường của một người chị chứ. Đơn giản thôi mà, cô chỉ cần trở thành chị Nora thôi."

"Hah..... cái gì cơ?"

"Nora-sama! Xin hãy bình tĩnh lại―"

Nora-san mặt đỏ bừng đến nỗi như sắp bốc khói, và các cận vệ chạy đến bên cô ấy.

……Thật ra tôi chỉ muốn thay đổi cái tên gọi thành một cái gì đó bình thường hơn thôi, còn việc gọi Alisha-chan rất đáng yêu chỉ là nửa đùa thôi, nhưng giờ thì khó mà nói đùa được nữa rồi.

Nora-san run rẩy đôi vai của cổ vì giận hay vì xấu hổ, và các cận vệ lập tức vây quanh cô ấy. Tất cả bọn họ đều cao ráo, điển trai, và có thân hình rắn chắc nhưng mảnh mai. Có lẽ đây chính là mẫu người Nora-san thích. Một kỵ sĩ tóc xanh điển trai nói với Nora-san.

"Nora-sama! Những lời của gã đó hoàn toàn vô nghĩa!"

"Không cần ngươi phải nói! Nó đúng là vậy!"

"Nhưng... việc cần đến sức mạnh của <Lôi Đế> là sự thật. Lúc này, hãy nén cơn giận lại―"

"Cái... cái gì!?"

Cái gì đó vừa bắt đầu rồi. Trước mắt tôi, khi tôi còn đang ngạc nhiên, các kỵ sĩ và Nora-san bắt đầu tranh luận.

"Chỉ là thay đổi cách gọi thôi mà. Chỉ cần thay đổi cách xưng hô thôi, Nora-sama! Thưa Nora-sama, tôi là Bemel, và tôi có một em gái. Mặc dù là anh trai, nhưng tôi nghĩ mình có thể giúp Nora-sama trở thành một người chị đúng nghĩa!"

"Ngài đang nói gì thế, ngài Bemel! Anh trai và chị gái hoàn toàn khác nhau. Nora-sama, tôi có cả chị lẫn em gái. Dù tôi có mạo phạm, nhưng nếu Nora-sama giao phó cho tôi, tôi chắc chắn sẽ giúp người trở thành một người chị tuyệt vời."

"Tôi không có chị hay em, nhưng tôi có lý tưởng. Nora-sama, một người chị lý tưởng chính là con đường dẫn đến bá đạo vĩ đại mà Nora-sama đang nhắm tới."

"Hãy giao phó cho tôi!"

"Xin hãy nhẫn nhịn lúc này, vì ngai vàng!"

"Hãy làm theo lời của gã đó!"

"Hãy cho công chúa Alisha thấy một người chị thực thụ!"

"Nora-sama!"

Nora-san mở to mắt đến cực điểm, run rẩy và nhìn về phía tôi. Không... chuyện này không phải lỗi của tôi mà. Những người này là do Nora-san chọn vào đội kỵ sĩ, tôi đâu có xúi giục họ. Cái gì đã làm cô ấy nổi giận đến thế nhỉ?

Zaza và hai đứa trẻ, những người từng ngưỡng mộ đội kỵ sĩ, cũng sững sờ trước việc đội kỵ sĩ đột nhiên bắt đầu đồng tình với ý kiến của tôi. Và ngay lúc đó, dường như không thể chịu nổi nữa trước những lời lẽ tự ý của đội kỵ sĩ, Nora-san hét lên với giọng cao vút.

"C-c-câm mồôôôôôồm!"

"Oh!?"

So với lần trước, sự uy nghiêm của Nora-san đã giảm đi khá nhiều, nhưng tiếng hét đó vẫn đủ đáng sợ khiến các kỵ sĩ lùi lại một bước. Nora-san trừng mắt nhìn tôi như thể đang đối diện với kẻ thù của cha mẹ mình và hét lên.

"Đ-được thôi, Cry Andrich! Ta sẽ trở thành một người chị tuyệt vời hay bất cứ thứ gì mà ngươi muốn!"

Nora-san dường như đã nửa phần mất kiên nhẫn rồi.

Theo kinh nghiệm của tôi, khi người ta nóng giận thì chẳng bao giờ xảy ra chuyện gì tốt cả.

"Nhưng nếu ngươi muốn ta trở thành người chị vĩ đại như vậy thì chỉ sức mạnh của <Lôi Đế> thôi là không đủ! Ngươi sẽ phải thay ta đi xuống tầng thấp nhất của ngục tối để thuyết phục một kẻ bị phong ấn!"

"Phong ấn... thuyết phục...?"

Nghe những từ ngữ lạ lẫm đó, tôi tròn mắt ngạc nhiên, còn Nora-san khoanh tay, nở một nụ cười đắc ý.

"Hắn là một tội phạm mà tổ chức bên ngoài đã mang đến, một kẻ quá nguy hiểm để có thể kiểm soát! Vì tiếc không muốn xử tử, nên hắn bị nhốt trong ngục tối, một con quái vật còn mạnh hơn cả <Lôi Đế> ― một kẻ có năng lực vô hiệu hóa cả hệ thống thành phố mà ngay cả Angus cũng không thể thuyết phục được! Sao hả, có đáng sợ không!?" [note90768]

"Eh, vâng."

Xem ra ở thành phố này, toàn những kẻ chẳng ra gì là nhân lực chính, khi mà họ toàn phải giao dịch với tội phạm.

"Ta không thể nói gì với gã đó. Nghe nói ngay trước khi bị bắt, hắn đã tự niệm phép lên mình. Hừ... tổ chức không thể kiểm soát nổi nên đã giao hắn cho thành phố, nhưng cho đến giờ vẫn chưa có cách nào xử lý hắn cả. Nếu ngươi phá vỡ được năng lực niêm phong của hắn và thuyết phục được hắn, thì ta sẽ chấp nhận lời đề nghị để trở thành một người chị tuyệt vời!"

"Không thể nào... Nora-sama, điều kiện như vậy thì không thể nào thực hiện được!"

"Xin hãy suy xét lại, Nora-sama! Gã này chỉ được có 4 điểm thôi!"

"C-c-câm mồmm! Các ngươi mới là những kẻ cần tỉnh táo lại! Đây có còn là đội kỵ sĩ của ta không!? Vậy thì... thế nào, Cry! Ngươi có làm không!?"

Ừ thì, thử cũng không sao... nhưng dù cho có nhốt hắn trong ngục thì tôi cũng chẳng muốn thử một việc nguy hiểm như vậy một mình. Phải dẫn theo Kryhi.

"Cô có chắc là muốn làm ngay bây giờ không? Tôi muốn dẫn theo Kryhi."

"Đương nhiên rồi! Đi ngay bây giờ! Ta sẽ chuẩn bị một con nhện cho ngươi! Ngay bây giờ, mau lên!"

Nora-san hét lên, đưa ra những lời lẽ đầy vô lý. Tính cách của cô ấy dường như đã thay đổi. Trời đã tối rồi mà... chẳng lẽ nhà tù cũng hoạt động ngoài giờ sao? Tôi muốn về nhà, nhưng có vẻ không dễ gì mà về được.

Khi tôi đã nửa phần từ bỏ, thì đúng lúc đó, cơ thể Nora-san ― người đang hét lên với khuôn mặt đỏ bừng ― đột nhiên cứng đơ. Khuôn mặt cô ấy mất hết cảm xúc, mắt mở to đến cực điểm, trông như thể vừa thấy một con quái vật vậy.

Những kỵ sĩ nhận thấy sự bất thường của Nora-san nên lập tức vào trạng thái cảnh giác.

Và rồi, Nora-san nhìn tôi, giọng run rẩy nói.

"Hôm nay... tốt hơn ngươi nên nhanh chóng... về đi, Cry."

"Eh? Nhưng cô vừa bảo tôi đi ngay mà―"

"Không, không đi nữa! Ngay lập tức, biến mất khuất mắt ta, càng nhanh càng tốt! Đây là mệnh lệnh!"

Thật là, Nora-san đúng là người thất thường. Lúc thì bảo tôi đi thuyết phục, lúc thì lại bảo biến mất. Mà, rời đi thì tôi cũng chẳng ngại... Hôm nay quả thật là mệt rồi. Dù đã nằm ngủ suốt năm ngày, nhưng giờ tôi vẫn chỉ muốn về và nhanh chóng ngủ thêm thôi.

"Vậy thì, tôi về đây. Tôi sẽ quay lại sớm thôi, cùng với Kryhi nữa."

"Ngươi không cần quay lại sớm đâu. Cứ nghỉ ngơi thoải mái đi"

Nora-san bị sao thế nhỉ? Cảm xúc thay đổi thất thường đến mức đáng sợ. Tôi liếc nhìn cô ấy vài lần, rồi nhanh chóng rời khỏi đại sảnh của Nora-san.

§

Tôi leo lên con nhện mà tôi đã đậu trước tòa nhà và ra lệnh cho nó đi đến tòa nhà của công chúa. Thành phố Code vẫn sáng rực rỡ ngay cả vào ban đêm, và con nhện chạy nhảy giữa các tòa nhà. Quả thực, tôi vẫn thích loại nhện lớn hơn loại nhỏ... Nó tự di chuyển nên tôi có thể ngủ trong lúc di chuyển.

Nhưng, thật sự Nora-san bị làm sao vậy nhỉ? Cô ấy thay đổi hoàn toàn giữa chừng... Có lẽ lần tới tôi nên mang chút quà đến thăm cô ấy.

Bên trong con nhện lớn rộng rãi đến mức dùng một mình thật quá dư thừa, nhưng nhờ thế tôi có thể thoải mái duỗi chân nằm nghỉ. Khi đang nhắm mắt trong con nhện hầu như không rung lắc, tôi chợt nhận ra mình đã quên một việc quan trọng.

"Mình quên mang quà cho công chúa rồi!"

Đi ra ngoài nhiều ngày vừa để tham quan vừa để tìm Thánh tích mà không có lấy một món quà mang về thì thật quá tệ. Thêm vào đó, tôi còn là cận vệ của công chúa, và lần này, tôi thậm chí được trang bị lính cận vệ cơ giới để hộ tống ra ngoài.

Tôi nghĩ rằng mối quan hệ giữa tôi và công chúa cũng khá tốt, nhưng dẫu sao thì cũng phải có qua có lại. Con nhện vừa chuẩn bị nhảy qua một tòa nhà thì tôi đập vào nó, khiến nó dừng lại tại chỗ. Bên ngoài giờ đã tối đen.

"Tôi phải kiếm cái gì đó làm quà lưu niệm... nếu không thì không thể về được."

Chả có cửa hàng nào cả, mà Thánh tích cũng chẳng lấy được.

Mặc dù không hoàn toàn tay trắng, tôi cũng không thể coi mấy món mình đã nhận được là quà tặng. Ở khu vực của Tony-san, tôi đã nhận được một con nhện nhỏ, mặc dù nó đã hỏng, và ở khu vực của Nora-san, tôi đã nhận được từ trụ sở vài món đồ như thuốc bổ và phụ kiện cường hóa cho Zaza và đám trẻ. Nhưng mà, những thứ đó không thực sự phù hợp để làm quà lưu niệm.

"Được rồi, hôm nay tôi sẽ không về. Tìm một chỗ nào đó nghỉ lại thôi."

Tôi quyết định ngày mai sẽ quay lại hỏi thử Nora-san hay Tony-san xem có gì để làm quà không. Nhưng ngay lúc tôi quyết định như vậy, một cú sốc bất ngờ khiến đầu óc tôi như bị xáo trộn.

『Đừng có đùa! Mau về ngay!』

"Eh?"

Khi nhận ra, tôi đang đứng một mình trong một không gian trắng xóa. Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía trên.

『Ngươi có hiểu là ta đã phải ra tay chỉ để đưa ngươi về không!』

"A... ừm... vua... (tự xưng)!

Đây là lần thứ hai tôi đến không gian này. Dù tôi hay quên, nhưng trong khoảng thời gian ngắn thế này thì tôi không thể nào quên được.

Rusha đã nói rằng, đây thực sự là dịch chuyển...

『Này! Đừng nói là ngươi đã quên tên của ta rồi chứ!?』

"À thì, hãy bình tĩnh đã. Trước hết, hãy giải thích mọi chuyện đã. Ngài đã ra tay như thế nào cơ?"

Tôi thực sự không giỏi nhớ tên lắm... Vị vua của thành phố Code im lặng một lúc, sau đó rõ ràng là có tiếng tặc lưỡi rồi tiếp tục nói.

『Ta đã kìm hãm việc truy đuổi khi ngươi xâm phạm lãnh địa của ta! Ta đã bảo Nora phải giải phóng ngươi ngay lập tức, thay vì ra lệnh ngu xuẩn bắt ngươi đi đến nhà tù ngay! Vậy mà, ngươi còn định ở lại nghỉ ngơi sao? Đừng có đùa!』

Vị vua "tự xưng" này cũng có vẻ như không ổn định về mặt cảm xúc lắm. Thật ra, khi tôi làm thợ săn, tôi mới nhận ra rằng cảm xúc của con người thật sự dễ dao động.

"Vua, có phải ngài đang giám sát tôi không?"

『Không phải là ta muốn giám sát ngươi đâu!!』

Tôi cảm giác như mình đang bị quở trách nhiều hơn so với lần trước nói chuyện. Tôi đã làm gì sai nhỉ... Tôi chỉ định tìm quà lưu niệm trước khi về thôi mà. Mà tại sao ngài ấy lại muốn tôi về nhanh như thế?

Vị vua đột nhiên nói với giọng như cố gắng kiềm chế cơn giận.

『……Được rồi, nhanh chóng về đi.』[note90769]

"Vâng?"

『Nhanh chóng về đi! Ngươi là cận vệ của Alisha mà!』

Nghe lời nói bất ngờ, tôi không khỏi mở to mắt. Tôi chớp mắt, và nhà vua tiếp tục quát.

『Ngươi tự hào với tư cách là vệ sĩ sao khi mà ngươi biến mất tăm trong năm ngày chứ hả! Thật là!』

Thật ra... nếu bị hỏi về việc tự hào, tôi sẽ gặp rắc rối đấy. Tôi cũng không ngờ là đã mất nhiều ngày như vậy. Nhà vua tiếp tục như đang dạy một đứa trẻ.

『Nghe đây! Đừng có đi lòng vòng nữa, hãy quay về ngay lập tức. Về đến nơi, mọi thứ sẽ rõ ràng. Hiểu chưa? Ngươi chỉ cần im lặng và làm theo là được.』

"À, vâng......"

Tôi gật đầu một cách dễ dàng trước áp lực đó. Thôi thì, quà cáp cũng không phải là cần thiết lắm... Nếu có ai nói gì, tôi sẽ đổ lỗi cho nhà vua vậy. [note90770]

『Ta rất bận. Không thể chỉ nhìn Alisha mãi được! Đừng làm phiền ta! Nhanh chóng về đi! Ngươi hiểu chưa?』

Khi ổng nói thêm một lần nữa như để nhấn mạnh, một cơn chóng mặt mạnh mẽ lại ập đến với tôi. Khi tôi tỉnh lại, tôi đã trở lại trong chiếc xe nhện. Thật là, đột ngột gọi tôi và không nói lý do gì, đúng là một người khó xử lý. Ông ấy nói là sẽ hiểu hết mọi thứ, nhưng nếu có chuyện gì thì tự mình xử lý đi chứ.

Tôi thở dài, rồi ra lệnh cho con nhện đang dừng lại, hướng nó về phía căn cứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
đứa đáng sợ nhất là đứa đang đứng nói chuyện với gái đấy
đứa đáng sợ nhất là đứa đang đứng nói chuyện với gái đấy
[Lên trên]
có là vua thì cũng phải xuống nước trước thánh Cry thôi =)))))
có là vua thì cũng phải xuống nước trước thánh Cry thôi =)))))
[Lên trên]
=)))))) bảnh nhất cái Code
=)))))) bảnh nhất cái Code