5
“Chúng ta đến nơi rồi,” Kakigaki nói. Xem chừng sau hai giờ di chuyển bằng chiếc limousine, bọn cậu cuối cùng đã đến đích. Kuu đã tưởng rằng cậu sẽ được đưa đến trung tâm đầu não của Quân Đoàn Tiêu Diệt Trái Đất (?) hoặc nơi nào đó từa tựa vậy, nhưng nơi cậu đặt chân xuống khi bước ra khỏi xe lại là một bãi đỗ xe ngầm.
Đây có phải bãi đỗ xe của trụ sở đầu não không nhỉ?
Cậu tự hỏi… nhưng có vẻ không phải vậy.
“Kể từ tối hôm nay, cậu sẽ bắt đầu sống ở tòa chung cư này, cậu Sorakara à.”
Nói đoạn, Kakigaki đưa Kuu thẻ khóa. Có hai tấm thẻ tất cả - một tấm dùng để mở cửa khóa tự động nơi sảnh chờ, tấm còn lại dùng để mở cửa phòng. Đáng ra họ chỉ cần thiết kế một tấm thẻ dùng chung cho cả hai cửa là đủ, nhưng hẳn vì yêu cầu bảo mật khắt khe nên họ mới làm đến thế, Kuu thầm nghĩ.
“Phòng 1717 tầng 17 là một căn phòng được trang bị đầy đủ tiện nghi cũng như quần áo, nên trước mắt thì cậu hẳn sẽ thấy thoải mái thôi. Nước, điện và ga đều đã được chuẩn bị sẵn sàng hết, nên cậu hãy cứ dùng vô tư đi. Ngoài ra, không biết liệu có hợp gu cậu không… nhưng tôi cũng đã sắp sẵn một vài cuốn sách rồi, nên nếu muốn thì cậu có thể đọc thử.”
“...”
Hết thảy đều cho thấy một sự chuẩn bị chu đáo quá mức, chẳng còn chỗ nào để chê. Thật khó để tin được rằng những người có thể tận tâm đến thế lại cũng chính là những người đã giết gia đình cậu và phóng hỏa ngôi trường cậu theo học. Sự thật ấy làm nảy ra trong đầu Kuu một câu hỏi - một câu hỏi mà lần đầu cậu nghĩ đến, một câu hỏi mà chẳng hiểu sao giờ cậu mới nghĩ đến - rằng, “Chẳng nhẽ mình thực sự đáng giá đến vậy sao?”. Một thắc mắc như vậy xuất hiện là điều tất nhiên thôi, vì dù cho cậu hiểu rõ nguyên do họ giết gia đình cậu và phóng hỏa ngôi trường là vì họ muốn cậu về bên họ, song chuyện ấy đâu có nghĩa là họ cần phải đối xử chu đáo với cậu sau đó đâu.
Nhưng vấn đề là, không như Kuu, người thấy đây là hai vấn đề tách bạch hẳn nhau, Quân Đoàn Tiêu Diệt Trái Đất lại cho rằng chúng chẳng khác gì nhau cả. Chuẩn bị một căn phòng đặc biệt dành riêng cho Kuu là nghĩa vụ, giết sạch thân thích của cậu cũng là nghĩa vụ, họ cho là vậy đấy. Đó quả là một lối nghĩ quá đỗi cực đoan, một lối nghĩ lý trí đến mức điên rồ.
Không lẽ họ thật sự tuyệt vọng đến vậy sao? Không lẽ tình thế hiện tại của cuộc chiến chống lại “Ác quỷ Trái Đất kia” vô vọng đến thế sao?
“... Vậy là chúng ta sẽ tiếp tục cuộc nói chuyện còn dở dang này trong phòng ạ?”
“Không, ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục sau, cậu Sorakara à. Còn giờ cậu cứ nghỉ ngơi đi… Cậu hẳn phải thấm mệt rồi, nhất là sau tất cả những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.”
Tuy hôm nay quả thực đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng vấn đề là, tổ chức mà hai người họ trực thuộc là chủ mưu của hết thảy những chuyện đó mà. Thành thử, kể cả khi Kakigaki có nói như vậy thì cậu cũng chẳng biết nên đáp lại thế nào. Cơ mà, chuyện cậu thấm mệt thì là thật.
“Ngày mai sao…”
“Đúng thế. Với cả chúng tôi cũng muốn đi hoàn thành ‘yêu cầu’ của cậu đã, rồi mới tiếp tục cuộc trò chuyện giữa chúng ta. Bằng cách đó, tôi tin rằng cậu sẽ hiểu rõ về tổ chức chúng tôi hơn, và cuộc nói chuyện của chúng ta cũng sẽ phần nào có ý nghĩa hơn.”
“Hmm…”
Tuy nghe cũng hợp lí thật đấy, nhưng quan trọng là liệu họ có thực sự đủ sức hiện thực hóa “thứ đó” không? Chưa kể đến chuyện Kakigaki vừa khẳng định với giọng điệu như thể anh ta sẽ có cách để làm chuyện đó xảy ra ngay tối nay hoặc trong ngày mai vậy… Lúc mới nảy ra ý tưởng ấy, cậu đã ngỡ đó là một ý tưởng thiên tài, nhưng giờ khi ngẫm lại thì chuyện cậu yêu cầu nghe thực sự bất khả thi, kể cả khi họ có quan hệ với chính phủ đi chăng nữa…
Nghĩ vậy, Kuu bắt đầu thấy có chút hối tiếc về quyết định của mình. Song, bút sa thì gà chết, chưa kể đến chuyện ngay sau khi cậu yêu cầu, Kakigaki đã gọi điện thoại và thông tin cho ai đó về yêu cầu của cậu. Anh ta quả là một con người nhanh nhẹn mà.
“Vậy thì… mai gặp lại mọi người nhé.”
“Mai gặp lại. Chúng tôi sẽ điện cho cậu trước khi đến nhé.”
“À mà…”
Kuu dợm hỏi cậu sẽ đi đến trường kiểu gì hay nhà ga gần nhất ở đâu, nhưng rồi lại thôi vì nhận ra sự kì lạ trong đó. Trường cậu đã cháy mất tiêu rồi còn đâu. Cậu định đi đến ngôi trường nào vậy cơ chứ?
Cậu cần tự nhắc nhở rằng “chưa phải lúc cho việc này”.
Cậu cần phải nhìn nhận hoàn cảnh hiện tại thật nghiêm túc.
Cậu cần phải nhìn nhận hoàn cảnh hiện tại thật nhanh nhạy.
… Nhưng tất thảy đều là những chuyện ngoài tầm với của Kuu.
“...? Sao vậy?”
“Không có gì đâu ạ.”
“Thế hử… Vậy thôi, tôi sẽ cho ‘Sát Na’ ở cùng để trông nom cậu nhé, cậu Sorakara. Cần gì thì cứ hỏi cô ấy là được.”
“Hở?”
Người thốt lên một tiếng đầy ngạc nhiên ấy lại là Kendo chứ không phải Kuu. Đứng sau Kakigaki, hẳn cô nàng đã tưởng nhiệm vụ của mình đến đây là hết, và nghĩ rằng mình sắp được về nhà rồi.
Trông cô thực sự rất sốc.
“Đ-Đợi một chút, thưa ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’... Ý sếp là sao?”
Lắp bắp, cô hỏi lại với giọng điệu đầy hoảng loạn.
“Ý sếp là gì khi nói ‘người trông nom’ vậy ạ? Tôi không…”
“Cô không nhớ sao, ‘Sát Na’? Tôi chắc rằng mình đã dặn cô trước đấy rồi. Rằng trong số những nhiệm vụ tôi giao cho cô, nhiệm vụ quan trọng thứ nhì là chăm sóc cho cậu Sorakara đây mà?”
Kakigaki nói với nét mặt hoàn toàn thản nhiên, cứ như thể phản ứng của Kendo mới là thứ kì lạ ở đây vậy.
“Làm sao mà một cậu thiếu niên mới mười ba tuổi như cậu Sorakara có thể ngay lập tức sống tự lập một mình được? Hiển nhiên là phải có cô sống cùng và quan tâm đến cậu ấy rồi.”
“Y-Ý của sếp là… chăm sóc cho cậu ta? Chứ không phải dẫn dắt cậu ta với tư cách một tiền bối ạ?”
“Tiền bối? Đừng tự mãn thế, ‘Sát Na’ à.”
Nghe Kakigaki thẳng thừng khẳng định như thế làm Kendo ngay lập tức im thin thít vì sợ. Song Kakigaki vẫn không tha, khi anh ta tiếp tục nói với một biểu cảm nghiêm nghị mà Kuu chưa từng thấy trước đây.
“Cô là một ‘người hùng thất bại’ mà, nhớ không? Người như cô có thể làm gương cho cậu Sorakara như thế nào được chứ?”
“...”
“Thôi, tạm thế là đủ rồi. Tôi sẽ dạy lại cô sau… đây không phải thứ chúng ta có thể bàn bạc trước mặt cậu Sorakara đây được, vì nhỡ đâu cậu ấy bị ảnh hưởng xấu thì không ổn. Dù sao thì cô có hiểu chưa, ‘Sát Na’? Nếu trước đây chưa có, vậy giờ tôi sẽ ra lệnh cho cô. Từ hôm nay, cô sẽ sống cùng và chăm sóc cậu Sorakara sao cho cậu ấy có thể sống thoải mái ở đây. Rõ chưa?”
“... Đã rõ.”
“Nhắc lại.”
“Tôi sẽ sống ở đây từ hôm nay, và sẽ quan tâm chăm sóc Sorakara sao cho cậu ấy có thể sống thoải mái tại đây!”
“Tốt.”
Nét mặt của Kakigaki cuối cùng cũng dịu đi phần nào. Hẳn là để áp dụng phương pháp “cây gậy và củ cà rốt” - kiểu có phạt thì cũng phải có thưởng, anh ta khẽ đặt tay lên vai Kendo như thể đang muốn động viên cô.
“Đồ của cô sẽ được mang đến sau, và cô cũng sẽ được nhận chút tiền sinh hoạt… nên hãy đảm bảo rằng cậu Sorakara sẽ không phải chịu chút khó chịu nào nhé. Tôi tin cô đấy.”
“Đã rõ ạ…”
Nhưng dù được động viên là thế, song Kendo vẫn mặt ủ mày chau, trông không có vẻ gì là đã tỉnh lại sau cơn sốc cả. Với Kuu, ý tưởng sống cùng ai đó trông tuyệt vọng ra mặt và gượng ép thấy rõ thế kia nghe không vui chút nào, song tình huống hiện tại đã vượt ngoài tầm kiểm soát của cậu từ lâu rồi.
Kuu Sorakara.
Kenka Kendo.
Đây là khởi đầu của câu chuyện “sống thử” đầy lạ kì giữa hai người bọn họ.