Vol 1: Legend of the Unwonted Scream

2.3: Tiến lên đi, hỡi Quái Đản - người hùng của chúng ta!

2026-03-06

1

2.3: Tiến lên đi, hỡi Quái Đản - người hùng của chúng ta!

3

Xe đột ngột thắng gấp ngay sau đó, cứ như thể luồng sát khí kia đã xuyên qua cả lớp kính mờ đục và chạm được đến chỗ tài xế. Cú dừng xe bất chợt ấy xem chừng đã cứu Kuu một bàn thua trông thấy, ít nhất ngay thời điểm đó là vậy. Và, đến lúc mà ảnh hưởng của quán tính sinh ra từ cú dừng tiêu tan, luồng sát khí cũng đã nối gót theo mà mất dạng, để lại bầu không khí như thể có một cơn bão vừa quét qua.

Ngồi đối diện với Kuu là Kannuki Kakigaki, người mới lấy lại phong thái thanh lịch của anh ta, và Kenka Kendo, người đang cố gắng gượng dậy sau trận mắng hồi nãy. Song chỗ trà bị rớt ra từ tách trên tay Kakigaki thì khó mà lấy lại được, khi từng giọt đã thấm đẫm vào tấm thảm lông dài trải dưới sàn xe, chưa kể đến chuyện nước trà nóng đã rớt ra từ ấm trà trong tay Kendo và dính lên quần hakama của cô.

“Haha, không, không phải vậy đâu, thưa cậu Sorakara…”

Kakigaki vừa nói vừa cười như được mùa. Kuu thấy vậy thì cố rặn ra một nụ cười hưởng ứng theo, nhưng cậu cuối cùng không thể làm được. Thật lòng mà nói, việc cậu còn chưa ngất ngay sau khi tắm mình giữa biển sát khí ấy trong một không gian chật hẹp như thế này quả thực là một phép mầu. 

Nhận định trước đó rằng dẫu có nói hay hỏi gì cũng không thành vấn đề vì cậu giờ sống khác gì đã chết đâu, giờ cậu mới thấy đó quả thực là một nhận định quá đỗi thiển cận đi. ‘Sống mà như đã chết’ so với một cái ‘chết’ thực thụ thực là hai phạm trù khác nhau một trời một vực, thực vậy.

“Cậu đang huyên thuyên về cái gì vậy… cô thấy thế không, ‘Sát Na’?”

“Vâng, thực thế. Cậu đang nói cái quái gì vậy, Sorakara? Bộ cậu bị ngu hay gì?”

Không như Kakigaki, người xem chừng đã bình tĩnh hẳn lại, giọng điệu của Kendo thậm chí còn chưa cả về được ngưỡng bình thường. Hẳn phải nhờ phước ba đời nhà cậu nên thanh kiếm của một Kendo từng khẳng định rằng mình rất giỏi rút kiếm mới đang nằm trong cốp xe chứ không phải trong tay cô, Kuu thầm nghĩ như thế.

“V-Vâng, quả thực là vậy. Cháu đã chắc mẩm chuyện là vậy cơ…”

Cố gắng tỏ ra mình hoàn toàn đồng tình, Kuu định kết thúc chủ đề này ở đây bằng cách hỏi một câu khác, câu gì cũng được miễn là có thể lái sang một chủ đề mới. Nhưng cậu không ngờ được là Kakigaki lại không muốn như thế. Thay vì dừng lại, anh ta tiếp tục đào sâu hơn nữa vào chủ đề này.

“Cậu Sorakara à, ngược lại mới đúng… Đó là đòn tấn công từ kẻ thù của chúng ta, hay nói cách khác là đòn tấn công từ phía Trái Đất.”

“Một đòn tấn công… từ Trái Đất ư…?”

Kuu quyết định rằng kể từ giờ, bất chấp chuyện Kakigaki nói nghe có phi lý đến đâu, cậu cũng sẽ gật đầu đồng tình hết thảy. Song, điều Kakigaki nói ra sắp tới đây thì thực khó lòng để mà chấp nhận được.

“Trái Đất đang cố để tận diệt nhân loại, và ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’… nếu tôi nói với cậu rằng ấy không phải một dạng sóng tử thần nào đó từ vũ trụ, mà thực ra là tiếng thét của chính Trái Đất này, thét lên để thảm sát loài người… thì cậu có tin tôi không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!