2
“Xin cậu thứ lỗi vì màn giới thiệu muộn màng này. Đây là danh thiếp của tôi.”
Địa điểm nói chuyện đã thay đổi.
Rời bỏ khung cảnh thảm thương của vụ thảm sát tại nơi từng là nhà của gia đình Sorakara, Kuu được dẫn lên chiếc xe màu đen đậu tại bãi đỗ xe gần đó và hiện đang được đưa đến một nơi mà cậu không hề, cũng như không đời nào biết trước được. Tất nhiên là cuộc đối thoại giữa mấy người bọn cậu được tiếp tục trên xe, vì làm sao mà chuyện này có thể xong chỉ trong một sớm một chiều được.
Do được bảo rằng nếu cần gì thì bên họ sẽ lấy hộ sau, nên Kuu gần như cứ thế mà lên xe luôn. Duy chỉ có bộ đồ ngủ là cậu bắt buộc phải thay ra, vì cậu cực kì bài xích việc đi ra ngoài đường nhưng lại vẫn mặc đồ ngủ trên người.
Thế nhưng, Kuu lại không dám bảo là mình đang đói. Bữa tối mẹ cậu chuẩn bị trước đấy đã bê bết máu me, thành thử chẳng còn ăn được nữa; và tuy họ hẳn sẽ đi kiếm thứ gì đó cho cậu ăn miễn là cậu chịu mở lời, nhưng cậu lại thấy việc than phiền về cái bụng rỗng của mình giữa lúc như này nghe không đúng mực cho lắm. Hai người kia xem chừng đã mong đợi cậu sẽ phản ứng như vậy, nhưng chuyện đó không đồng nghĩa với việc cậu nên để lộ con người thật của mình một cách thiếu cẩn trọng. Vì sau cùng thì, kể cả khi tạm bỏ qua những thứ cậu đáng lẽ không nên bỏ qua, bọn cậu gần như vẫn chỉ là người dưng nước lã với nhau.
Nhân tiện, “chiếc xe màu đen” chỉ là ấn tượng của riêng Kuu. Còn nếu nhìn nhận khách quan hơn một chút, mấy người bọn cậu đúng ra đang ngồi trong một chiếc limousine, hay cụ thể hơn nữa thì là một chiếc limousine cao cấp bậc nhất. Nó xịn đến mức mà nếu trước đó Kuu bảo rằng mình đói, cậu hẳn có thể kiếm được một chút đồ lót dạ ngay trên chiếc xe này luôn.
Ngồi ở hàng ghế sau trong tư thế mặt đối mặt với nhau, bọn cậu trông như đang ngồi trên một chiếc taxi ở Vương quốc Anh vậy. Phần ghế lái bị ngăn cách bởi một tấm kính màu xám khói, thành ra Kuu không thấy được mặt mũi tài xế, nhưng vì chiếc xe đang di chuyển nên hẳn phải có người lái. Chẳng hay vị tài xế đang cầm lái chiếc xe này hiện đang mang tâm tình ra sao, Kuu tự hỏi. Về phần ghế phụ, khi cậu thử nhìn qua thì có vẻ như không có ai ngồi ở đó cả.
Việc có thể xem xét tình hình một cách bình tĩnh đến kinh người như này làm Kuu chợt thấy có chút ghê tởm bản thân. Nếu đặt tình huống hiện giờ dưới góc nhìn của người ngoài cuộc, thì rõ là cậu đang bị ép phải đi cùng mấy kẻ lạ mặt và sặc mùi khả nghi; bảo rằng một vụ bắt cóc trẻ em đang được tiến hành hẳn cũng không sai chút nào. Ấy thế mà, cậu vẫn có thể điềm nhiên ngồi đó và kiểm tra xem có bao nhiêu người trong xe hiện tại. Nghe có khôi hài không chứ? Cứ như thể cậu đang là mấy đứa trẻ thông minh trong mấy bộ tiểu thuyết trinh thám có thám tử thiếu niên vậy.
Nhưng việc Kuu có vốn từ sâu rộng phần nhiều là do chịu ảnh hưởng từ bố cậu, chứ thực ra cậu đâu có giỏi giang gì cho cam. Cứ nhìn vào bảng điểm mang hơi hướng của một đứa ưa vận động hơn học thuật của cậu là đủ hiểu. Không hẳn là khôn ngoan hay nhạy bén gì, cậu chỉ đơn giản là “lãnh đạm” mà thôi. Thí dụ, khi mở cánh cửa phòng ăn nơi gia đình mình bị phanh thây, cậu có thể cùng lúc nhận ra rằng “gia đình mình đã bị giết”, cũng như “bước vào phòng bây giờ thì tất cậu sẽ dính bẩn”; nhưng với những khía cạnh thiếu trực quan hơn như “họ đã bị giết như thế nào” hay “họ đã bị giết bởi cái gì”, cậu lại chẳng hề nghĩ đến.
Mọi chuyện chỉ có vậy. Hay ít nhất ở thời điểm này, hai người kia hẳn chỉ đang mong muốn cái “mọi chuyện chỉ có vậy” đó từ Kuu. Ngồi ở hàng ghế sau của chiếc limousine, cậu không dám dựa lưng vào thành ghế, vì cậu cảm tưởng như thể chiếc ghế da này sẽ nuốt trọn lấy cậu ngay khi cậu dám dựa vào nó vậy.
Trong khi đó, Kendo - người chịu trách nhiệm trực tiếp cho vụ thảm sát gia đình Kuu - đang ngồi chéo với cậu và bĩu môi, mắt nhìn hướng ra ngoài. Có lẽ chút ấm ức vì ban nãy bị mắng vẫn còn đang âm ỉ trong lòng nên cô mới cư xử như thế. Từ thanh katana cỡ đại được cô mang ra ban nãy, thứ hiện đang được cất trong một bao shinai, cho đến bộ đồng phục của cô; cả hai đều đang được để trong cốp xe. Thế nên, tuy có thể những khía cạnh khác vẫn còn nguy hiểm, nhưng ít nhất thì tính mạng cậu hẳn đã đỡ chênh vênh hơn hồi nãy rồi, Kuu cho là thế.
Dù gì đi nữa, Kuu vẫn nhận lấy tấm danh thiếp từ “Nhấm Trà Đàm Đạo” và nhìn qua một lượt. “Earth Eradication Army, Ninth Mobile Division, Division Director, Kannuki Kakigaki”[note90965] là dòng chữ tiếng Anh được viết trên đó, và ngay bên dưới là một dòng khác viết bằng katakana. Nhưng mặc cho mặt trước chú trọng đến từng chi tiết đến như thế, mặt sau tấm thẻ lại không có lấy một dòng thông tin liên hệ nào. Thay vì danh thiếp, gọi nó là một tấm thẻ tên còn đúng hơn nhiều.
Kỳ thực, bản thân tấm danh thiếp trông ra sao thực ra không quan trọng lắm, vì nếu mục đích hướng tới khi dùng là để tự giới thiệu, vậy chỉ cần dòng đầu tiên thôi là quá đủ rồi. Đó hẳn là phần duy nhất của tấm danh thiếp thực sự có ý nghĩa; đến cả cái tên “Kakigaki” có lẽ cũng không có giá trị bằng được như thế.
“‘Quân Đoàn Tiêu Diệt Trái Đất’ sao…”
Trên đó viết gì thì cậu đọc y hệt vậy. Nếu diễn giải ra theo mặt chữ thì dù nghe có vẻ nực cười, nhưng cụm này đang chỉ một đội quân có mục tiêu là tiêu diệt Trái Đất… Nếu vậy thì ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’ cùng ‘Sát Na’, hay Kakigaki cùng Kendo, không lẽ đều là binh lính sao? Mà thực ra, làm gì có luật nào cấm binh lính mặc vest hay đồng phục kendo đâu.
Từ từ đã… vậy có hơi lạc đề.
“Ồ, cậu đọc đúng được cơ à… Tôi xin lỗi nếu câu vừa rồi làm cậu thấy khó chịu, chẳng qua là vì có nhiều thanh niên còn chẳng đọc được chuẩn chỉnh như cậu kanji của từ ‘tiêu diệt’, nên tôi mới buột miệng vậy… Trong trường hợp tệ nhất, nghĩa của cả câu có thể lệch đi hoàn toàn đấy.”
Kakigaki mỉm cười. Dẫu vẫn là một nụ cười duyên dáng, nhưng bản thân Kuu lại cảm thấy có đôi phần gượng ép trong đó. Hẳn đây là ‘nụ cười xã giao’ mà người ta thường hay nhắc tới. Hoặc cũng có thể do tấm danh thiếp kia, thành ra cậu mới có ấn tượng như thế.
“Cháu chỉ là biết được nhiều kanji hơn người ta thôi… vì dù gì chuyên ngành của bố cháu cũng là Văn học Nhật Bản mà.”
Vừa là một lời biện bạch nhằm tránh cho bản thân bị hiểu nhầm thành một đứa thông minh hơn người, đây vừa là một nỗ lực của Kuu nhằm dò la thông tin. Hay nói cách khác, cậu đang cố thăm dò xem họ biết được bao nhiêu về cậu - về con người mang tên Kuu Sorakara này đây. Liệu họ có biết rằng bố cậu là một giảng viên đại học không? Thông thường, hay ít nhất là từ kinh nghiệm riêng cậu, đa số người nghe sẽ thấy bất ngờ nếu bỗng dưng có ai đó đề cập đến ‘nghiên cứu Văn học Nhật Bản’. Cá nhân cậu lại không thích làm người khác ngạc nhiên cho lắm, nên thường thì cậu sẽ giấu nhẹm nghề nghiệp của bố mình đi, cơ mà…
“Hmm…”
Không còn chút bóng dáng nào của một nụ cười xã giao, lần này Kakigaki mỉm cười mơ hồ. Một nụ cười khiến cậu khó lòng xác nhận anh ta biết được hay là không; một nụ cười làm cậu cảm tưởng như toàn bộ ý định của mình đã bị nhìn thấu. Cứ như thể anh ta đang chứng kiến một nỗ lực chống trả đầy non nớt và bật cười vì thấy chuyện này thật đáng yêu vậy. Và nếu là thế thật, vậy chuyện này thực nhục nhã quá thể đáng rồi.
“Ừ, đúng thế. ‘Quân Đoàn Tiêu Diệt Trái Đất’ là nơi chúng tôi thuộc về, là mái nhà chung của chúng tôi. Và tôi thực mong rằng cậu cũng sẽ trở thành một phần trong đó, thưa cậu Sorakara.”
“...”
“Nhưng hẳn ai cũng sẽ thấy hoang mang nếu tự nhiên nghe được chuyện như thế, ‘Sát Na’ nhỉ?”
Kakigaki bất chợt nêu tên Kendo, người dường như đang tách mình khỏi cuộc trò chuyện này như thể cô chẳng còn liên quan gì nữa.
“!?”
Với phản ứng cường điệu đến mức thái quá, Kendo quay ngoắt về phía Kakigaki.
“Dạ, vâng! C-Chuyện gì vậy, ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’!?”
“Còn sao nữa? Ngay từ đầu, việc giải thích cho cậu Sorakara đây về chúng ta là trách nhiệm của cô còn gì. Tôi đã phải can dự vào vì sự non nớt của cô, thế mà giờ cô lại ngồi đó và cư xử như thể mình hết việc rồi là sao?”
“À… Vậy giờ tôi tiếp tục nhé?”
Nét mặt Kendo bừng sáng thấy rõ (Kuu sửng sốt vì cô nàng nhìn ngu ngơ này lại có thể làm ra một vẻ mặt như thế), nhưng Kakigaki ngay lập tức lắc đầu.
“Không bao giờ, nhất là sau màn thể hiện vừa nãy thì càng không.”
Bị giội gáo nước lạnh bởi lời nói của Kakigaki, Kendo thất vọng, mặt mày tiu nghỉu hẳn đi.
“Nhưng chắc chắn vẫn sẽ có cơ hội khác cho cô thôi… Thế nên là, vì lợi ích của bản thân mình, lắng nghe cho cẩn thận đi này.”
“Vâng…”
Kendo miễn cưỡng gật đầu. Xem chừng quan hệ giữa hai người họ không có vẻ của mối quan hệ cấp trên - cấp dưới thông thường, mà là một thứ gì đó đặc biệt, vượt xa hơn thế nhiều. Và, cậu cũng không khỏi thắc mắc về “cơ hội khác” mà Kakigaki vừa đề cập đến. Đó có thể là gì được? Một cơ hội để thảm sát gia đình ai đó khác chăng?
Dù không được tận mắt chứng kiến quá trình cô hành sự, nhưng khi nhớ lại cảnh tượng cô đứng trên bàn ăn nhà cậu - một cô khác một trời một vực so với người đang mặt ủ mày chau trước mắt cậu đây - cậu lại lần nữa thấm thía lí do tại sao cô lại được gọi là ‘Sát Na’ chứ không phải gì khác.
Cậu không thể không nghĩ rằng, à, đó chắc chẳng phải lần đầu và hẳn cũng chưa phải lần cuối; rằng cô sẽ tiếp tục chém người khác thành từng mảnh như thế.
“Học phải đi đôi với hành, đó là điều tất nhiên. Thế nên, ‘Sát Na’ à… Thử giải thích về ‘Quân Đoàn Tiêu Diệt Trái Đất’ theo ý hiểu của cô đi xem nào.”
“Rõ! Nhưng tôi không biết tường tận mọi thứ đâu nhé? Dù gì tôi cũng chỉ là một tên lính thực địa quèn thôi mà…”
“Ai bắt cô phải đi vào từng chi tiết nhỏ nhặt nhất đâu…? Cô chẳng khác gì một quả bom nổ chậm cả. Chú ý vào, không là gây ra thảm họa thật đấy… Tạm thời cứ hiểu gì nói đấy đi đã.”
“Vâng… Ừm thì, Sorakara này…”
Kendo cuối cùng cũng quay mặt về phía Kuu. Kể từ lúc lên xe đến giờ, đây là lần đầu tiên cô chịu làm thế. Có thể là do áp lực từ mệnh lệnh của cấp trên, cũng có thể là do bản chất con người cô vốn đã vậy; nhưng dù có là vì gì, thì nét mặt hờn dỗi trước đó cũng đã lặn mất tăm, nhường chỗ cho sự nghiêm túc.
“‘Quân Đoàn Tiêu Diệt Trái Đất’ là tổ chức được thành lập ra với mục đích đánh bại Trái Đất, bảo vệ nhân loại. Vì lẽ đó mà chúng tôi chiến đấu không ngừng nghỉ, bất kể ngày đêm.”
Tuy chẳng giữ được sự trang trọng trong giọng điệu được lâu, nhưng nét nghiêm túc trên gương mặt cô thì vẫn còn nguyên. Song, lời giải thích của cô lại chẳng ăn nhập gì với điều đó cả; nó nghe khôi hài đến mức lố bịch.
Đánh bại Trái Đất?Ý cô là gì khi nói thế?
Ngẫm lại, cậu nhớ ra rằng hồi nãy Kakigaki có sử dụng cụm từ “ác quỷ Trái Đất”. Nhưng vấn đề là, không chỉ riêng mình Kuu mà có là ai thì hẳn cũng thấy được, rằng hai từ “ác quỷ” và “Trái Đất” chẳng ăn nhập gì với nhau hết. Nếu thế, vậy liệu đây có phải một dạng ẩn dụ nào đó không? Cậu không biết. Trái lại, cụm “bảo vệ loài người” (Kakigaki mới nói vậy hồi nãy, nên hẳn Kendo chỉ đang mượn lời anh ta) xem chừng còn dễ hiểu hơn nhiều.
Và, quả thực là như vậy.
Với tâm thế phải cẩn trọng trong từng bước đi tiếp theo, dù có lẽ đã quá muộn để cậu có thể làm thế, cậu dành ra một thoáng để ngẫm nghĩ lại. Rằng nếu tạm gạt qua một bên nguyên nhân họ nói thế với cậu - gạt qua một bên việc một tổ chức dám giết hàng trăm người có dính líu đến cậu nhằm cắt đứt mọi liên hệ giữa cậu và loài người lại sử dụng cụm từ như thế, thì có một điều, và chỉ duy nhất một điều, là cậu có thể chắc chắn: Quyền sinh sát từ lâu đã hoàn toàn lệch về một phía rồi.
Hồi nãy, tuy hai người họ quả thực đã cùng nhau quỳ xuống một cách đầy khoa trương và cầu xin Kuu đồng hành cùng họ, nhưng khách quan mà nói, trong tình huống ấy, đó là một lời đề nghị mà Kuu không thể chối từ. Họ tự giới thiệu rằng họ thuộc về một đội quân, và quả thực, mức độ tàn phá họ có thể gây ra cao đến mức mà chỉ có một tổ chức vũ trang mới đủ sức làm điều tương tự. Kể cả nếu cậu coi việc bốn thành viên gia đình mình bị giết một cách dã man là một thứ “bằng cách nào đó vẫn ở ngưỡng chấp nhận được”, thì vẫn còn đó chuyện họ phóng hỏa ngôi trường cậu theo học. Đó không còn là hành động đe dọa đơn thuần, mà giống như thể họ đang gián tiếp khẳng định rằng cậu “hoàn toàn vô hại” trong mắt họ. Chỉ cần Kuu có dù chỉ là một tia ý định chống đối lại, hay biết đâu là kể cả khi thuận theo đi chăng nữa, hẳn toàn bộ quân lực của họ sẽ ngay lập tức coi cậu là mục tiêu để loại bỏ. Bởi vậy, mặc cho Kendo đã nói đi nói lại rằng họ không hề có ý làm hại cậu, cậu vẫn chẳng thể tin được đó là sự thật. Mặt khác, dẫu cho có trong tay thứ quyền lực tuyệt đối ấy, Kakigaki vẫn thể hiện sự tôn trọng với Kuu, người trẻ hơn anh ta rất nhiều.
Kiểu gì thì kiểu, việc cố gắng để trên cơ hay thăm dò Kakigaki không nghi ngờ gì là một hành động cực kì vô nghĩa, đơn giản vì vị thế giữa hai người thực quá đỗi khác biệt đi. Hoặc giả như Kendo thấy uất ức vì bị cấp trên chỉ trích một cách đầy bất công và quyết định chọn Kuu làm nơi để xả giận bằng một hành động cụ thể nào đó, cậu cũng chỉ có nước bất lực mà nằm im chịu trận. Nếu đã vậy, hẳn cậu cũng nên dứt khoát luôn đi, Kuu thầm nghĩ. Cậu nên coi bản thân là một người sống mà như đã chết, và không ngại ngần mà nghĩ gì hỏi nấy. Chỉ cần dám hỏi là được.
Sau cùng, mặc cho nghĩ nhiều là thế, Kuu vẫn quyết định phơi bày con người thật của mình ra trước mặt Kakigaki và những người khác, một hành động gần như thể đi tự hủy. Nhưng nếu ta phê phán cậu vì cư xử bốc đồng hay vì lấy những cái cớ đầy thiển cận để biện minh thì sẽ chẳng công bằng với Kuu chút nào. Vì giả như cậu đủ sức để ứng phó với chuyện này không một vết xước, cậu đã không cần phải đặt chân đến phòng khám Kisaragi, nơi mọi sự bắt đầu.
“‘Đánh bại Trái Đất’, ý chị là sao khi nói vậy? Không lẽ là hủy diệt Trái Đất sao? Với cả, ‘bảo vệ nhân loại’ ấy hả? Thật không thể tin được cụm từ đấy lại xuất phát từ miệng của một người vừa mới đồ sát hết thảy người thân của tôi đấy.”
Không ngắc ngứ lấy dù chỉ một lần, Kuu nói với giọng điệu thành thục và điềm tĩnh hơn hẳn tuổi thật của mình. Cậu không tự nhận thức được, rằng điều đó làm cậu trông kì lạ đến mức nào, hay đúng hơn là trông hứa hẹn đến ra sao trong mắt hai người kia.
Hiển nhiên rằng, cả Kakigaki lẫn Kendo đều giữ kín chuyện đó với Kuu. Hai người họ đang cố để không làm ra bất cứ phản ứng dị thường nào (dù dưới góc nhìn người khác, đó mới là phản ứng thông thường) với lời của cậu; họ chỉ đơn thuần là trả lời câu hỏi của cậu thôi.
“Tôi xin phép trả lời câu hỏi sau cùng của cậu trước, thưa cậu Sorakara. Liên quan đến việc không thể bảo vệ những người thân cận với cậu dù luôn miệng khẳng định muốn ‘bảo vệ nhân loại’, chúng tôi cũng vô cùng lấy làm tiếc vì chuyện đó...”
Không làm quá đến mức cúi gập người hẳn xuống ngay trong xe, nhưng Kakigaki vẫn hơi hạ đầu mình xuống, theo sau đó là Kendo. Tuy có phần giống với những gì đã xảy ra mới đây, song trái ngược với điệu bộ toát lên vẻ chân thành của Kakigaki, điệu bộ của Kendo trông máy móc và gượng gập vô cùng.
“Thế nhưng, khách quan mà nói, không có chút mâu thuẫn nào trong đó cả. Mục tiêu ‘bảo vệ nhân loại’ mà chúng tôi hướng tới ở đây luôn được cân nhắc trên góc độ vĩ mô, chứ không chỉ giới hạn ở cấp độ vi mô… Nói thẳng ra là tụi tôi sẵn sàng hi sinh thiểu số vì lợi ích của đa số. Cậu Sorakara hình như sở hữu vốn từ khá rộng nhỉ… vậy cậu có từng nghe đến thí nghiệm tưởng tượng ‘Xổ số sinh tồn’ bao giờ chưa?”[note90966]
“Chưa ạ… Cháu chưa nghe đến nó lần nào cả.”
Kỳ thực, cậu không có biết nhiều lắm về các thuật ngữ nước ngoài, vì chuyên ngành của bố cậu là văn học Nhật Bản cơ mà.
“Ý tưởng ấy được dịch qua tiếng Nhật là ‘Xổ số nội tạng’, và đây là một thí nghiệm tưởng tượng. Về cơ bản, người tham gia sẽ phải trả lời một câu hỏi, rằng nếu phải chọn ngẫu nhiên một người và người đó sẽ phải hiến hết thảy nội tạng của mình nhằm cấy ghép cho những ai đang cần đến chúng, vậy chuyện này là đúng hay sai, nên hay không nên. Cụm ‘xổ số’ ở đây ám chỉ việc phải rút ngẫu nhiên đấy.”
“...”
“Hi sinh một cá nhân mà cứu được vô số người, đó là một hành động nhân đạo hay phi nhân tính? Tất nhiên, chẳng dễ gì mà trả lời được câu hỏi đó, và tùy thuộc vào vị thế của người được hỏi mà câu trả lời cũng sẽ thay đổi theo. Đem hỏi một người không cần phải cấy ghép nội tạng với một ai đó thực sự cần, chẳng hạn vậy. Hay nếu đem hỏi một ai đó dù hoàn toàn khỏe mạnh nhưng lại có thân thích đang cần được cấy ghép, vậy câu trả lời cũng sẽ có khả năng khác đi. Ý tưởng này suy cho cùng không hẳn là để đánh đố đạo đức, mà đúng hơn là xét xem ‘bạn là ai và bạn đang có vị thế như thế nào trong trường hợp đó.’”
Dừng lại một thoáng, Kakigaki sau đó tiếp tục nói,
“Nhưng về phía chúng tôi, đây được coi là một hành động ‘nhân đạo’, là công lý.”
Và khẳng định như thế.
“Song trong thực tế, cái ý tưởng ‘Xổ số sinh tồn’ này khó mà hoạt động đúng cách được… Phẫu thuật ghép tạng đâu phải chuyện đùa, và kể cả khi phẫu thuật được, không có gì đảm bảo bệnh nhân sau đó sẽ khỏe mạnh trở lại hết. Nếu một khảo sát như thế thực sự được triển khai, tôi hẳn sẽ bỏ phiếu phản đối ngay lập tức, không chần chừ dù chỉ một giây. Song, câu trả lời của chúng tôi dựa hoàn toàn vào nguyên tắc của thí nghiệm tưởng tượng kia, nên nếu có sự đảm bảo chắc chắn rằng bệnh nhân sẽ khỏe mạnh trở lại, đồng thời không phải chịu chút di chứng nào, vậy chúng tôi hẳn sẽ tự mình triển khai ngay mà không ngại ngần lấy dù chỉ một chút, kể cả khi phải ‘rút xổ số’ đi chăng nữa.”
“...”
“Sau cùng, chúng tôi là ‘Quân Đoàn Tiêu Diệt Trái Đất’ mà.”
Anh ta khẳng định lại lần nữa như thể đang tuyên bố điều đó vậy. Đó xem chừng là câu trả lời cho câu hỏi được đặt ra bởi Xổ số sinh tồn, rằng ‘bạn là ai và bạn đang có vị thế như thế nào trong trường hợp đó.’
Thế còn bản thân cậu thì sao?
Lòng thừa biết đây chỉ là một thí nghiệm tưởng tượng, nhưng Kuu vẫn không thể ngăn bản thân bị hấp dẫn bởi ‘thuật ngữ’ mới mẻ và lạ lẫm mà cậu mới học được này đây. Thành ra, cậu bắt đầu nghĩ. Đúng thế, cậu bắt đầu thử ngẫm nghĩ kĩ lưỡng hơn… Rằng nếu hiến nội tạng của mình giúp được nhiều sinh mạng được cứu, mặc cho chính cậu có thể sẽ chết, thì có nên không? Thực là một câu hỏi hóc búa, song lại không thành vấn đề với Kuu. Cậu không phải kiểu người sẽ bị bối rối bởi mấy câu thế này.
Từ góc độ xã hội, đây là một trao đổi cực có lời, nhưng dưới góc độ cá nhân, đây là một tổn thất cực to lớn. Một kết luận hiển nhiên như thế là thứ Kuu có thể dễ dàng đạt được mà không cần phải đắn đo quá nhiều. Tất nhiên, cậu vẫn không quên lấy lí do rằng “ép buộc ai đó làm điều mà đến bản thân còn không muốn là chuyện không hay, nên đây hẳn là chuyện ‘xấu’”. Bản thân có thể thờ ơ không đồng nghĩa với việc cậu được phép ép buộc người khác cũng thế, Kuu nghĩ vậy.
… Hay là tùy thuộc vào số người được cứu nhỉ? Với việc cấy ghép nội tạng, có cố đến đâu thì cũng chỉ cứu được mười người là hết nấc, nhưng nếu chỉ cần đổi một mạng người là có thể cứu được hàng triệu sinh mạng khác thì sao?
“Có một thuyết cháu từng được nghe qua, tên là ‘Tấm ván của Carneades’... Hai cái có giống nhau không ạ?”[note90967]
Về cơ bản, ‘Tấm ván của Carneades’ đặt ra câu hỏi như thế này. Giả sử, có một thủy thủ bị đắm tàu đã bám được lấy một tấm ván gỗ trôi nổi, song tấm ván ấy chỉ chịu được tải trọng của một người. Vậy liệu thủy thủ đó có được phép từ chối cứu, hay thậm chí là đẩy ra một thủy thủ khác cùng hoàn cảnh không? Thuyết này đặt ra một tình huống 50-50 giữa những người có thể được cứu và những người không thể.
Xem xét đến điều đó, Kakigaki trả lời,
“Cũng giống, nhưng với điều đó thì chúng tôi không thừa nhận mà cũng chẳng phản đối.”
Và đó là một câu trả lời không nằm ngoài dự đoán.
“Thử coi chuyện này như một vụ đầu tư thì hẳn sẽ dễ hiểu hơn đấy. Trong đầu tư, tỉ lệ giữa lợi ích thu được và rủi ro có thể gặp phải có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Nếu rủi ro và lợi ích ngang nhau, việc đầu tư là vô nghĩa. Còn nếu lợi ích thấp hơn so với rủi ro, vậy thương vụ đầu tư này là một nước đi cực kì ngu ngốc.”
Đem so chuyện này với một vụ đầu tư có lẽ sẽ giúp nó trở nên dễ hiểu hơn, Kakigaki hẳn đang nghĩ thế. Nhưng có mơ chắc anh ta cũng không ngờ, rằng lần này anh ta sẽ bị vặn ngược lại xem liệu anh ta có thực sự thấy dễ hiểu hay là không.
“Nhưng mà, sao chuyện giết sạch người thân của cháu lại liên quan tới việc bảo vệ nhân loại được? Riêng chuyện này là cháu chẳng thể hiểu nổi…”
Nếu đào sâu vào bản chất của vụ này, dễ thấy việc họ giết hết sạch thân thích của Kuu chỉ vì lợi ích của riêng Kuu là một chuyện chẳng phù hợp với tiêu chuẩn của họ về tỉ lệ lợi ích và rủi ro chút nào. Đây thực là một phi vụ đầu tư bất khả thi, một phi vụ đã được định sẵn sẽ thất bại ngay từ đầu.
“Hiển nhiên là để biến cậu, cậu Sorakara à, thành một vị anh hùng đúng nghĩa, một anh hùng dám chiến đấu chống lại bè lũ ác quỷ rồi.”
Kakigaki khẳng định với giọng điệu như thể anh ta tin từ tận đáy lòng rằng đây là chuyện quá đỗi hiển nhiên. Và không biết tự bao giờ, tay anh ta đã lại cầm một tách trà. Từ khi nào và từ đâu mới được? Khi Kuu liếc mắt qua bên cạnh, cậu thấy Kendo đang cầm một ấm trà bằng cả hai tay, giữ như thể đó là một chai nước nóng vậy. Nhưng hiện là tháng Năm mà, liệu có nóng quá không? Mà dù gì Kendo cũng đang mặc một bộ đồng phục kendo siêu dày, nên chắc sẽ ổn thôi.
“Nếu mục tiêu hướng tới là cứu toàn bộ nhân loại, thì cậu Sorakara à, chắc chắn không có một quyết định nào hợp lí hơn thế được nữa. Đến mức mà nếu phải giết hết thảy người ở đất nước này cũng không thành vấn đề; đây là một thương vụ đầu tư lời đến thế đấy. Về nguyên do thì có vô vàn, nên hãy để tôi liệt kê từng cái từng cái một cho cậu nghe nhé… Nếu có bất kì thắc mắc gì trong quá trình này, tôi sẽ giải thích luôn, nên cậu cứ hỏi thoải mái đi. Chúng tôi cố sẽ trả lời mọi câu hỏi trong khả năng.”
Đó xem chừng là một câu trả lời kiểu mẫu, và nghe cũng như thể anh ta đang cố khẳng định rằng họ sẽ không trả lời nếu động đến thông tin họ không được phép tiết lộ.
“Trước hết, cậu Sorakara à, chúng tôi giết sạch không chừa một ai là vì muốn đảm bảo rằng cậu có thể hoàn toàn dứt bỏ cái ‘cuộc sống bình thường’ kia, không có lấy dù chỉ là một chút vương vấn. Đảm bảo rằng cậu đành phải toàn tâm toàn ý tập trung vào cuộc đời mới của mình, và cũng để chắc chắn không có một thông tin nào bị rò rỉ ra ngoài. Cậu hẳn hiểu được tầm quan trọng của việc bảo mật trong Quân Đoàn Tiêu Diệt Trái Đất nhỉ, cậu Sorakara? Nói cách khác, càng ít người biết về ‘sự tồn tại’ của cậu càng tốt, và lí tưởng nhất là không người nào biết cậu là ai. Lí do cuối cùng, và cũng là lí do tôi coi là quan trọng nhất, đó là chúng tôi muốn để cho những người cậu yêu thương phải chết đi. Chúng tôi không muốn cậu yêu hay bảo vệ bất kì cá nhân nào, vì tình yêu đấy nên được hướng tới nhân loại thì hơn.”
“...”
“Và cũng vì chúng tôi muốn tránh trường hợp người cậu yêu bị bắt làm con tin, hay thậm chí là trở thành kẻ thù của cậu. Một người mà sở hữu thứ quan trọng hơn công lý sẽ chẳng thể trở thành một người hùng đúng nghĩa được.”
Đến một đứa trẻ như Kuu cũng hiểu được rằng, mặc cho tông giọng điềm nhiên như không kia, Kakigaki lại đang nói ra những lời mà thú thực, nghe khá là phi nhân tính. Song bản thân cậu lại cho rằng, “Nghe cũng hợp lí đấy chứ”; rằng đó xem chừng là một lời biện minh thích đáng, tất nhiên là nếu tạm gạt qua một bên câu hỏi rằng vì sao họ lại phải hành động thấu đáo đến thế làm gì.
Cái ‘chuẩn’ của họ xem chừng chỉ dựa trên nguyên tắc trong mấy thí nghiệm tưởng tượng kiểu như ‘Xổ số sinh tồn’, không hơn không kém. Hơn nữa, tính hợp lí và tính hiệu quả là hai phạm trù khác nhau, vì nếu họ quá để tâm đến nguy cơ rò rỉ thông tin, vậy việc che giấu chuyện cả một ngôi trường đã bị đốt thành tro cũng như chuyện cả một gia đình bị đồ sát hẳn sẽ khó hơn lên trời.
“Dĩ nhiên, kể cả ‘Sát Na’ hay người đã phóng hỏa trường cậu là ‘Hỏa Ngục’ cũng đều từng trải qua chuyện tương tự thôi. ‘Konjac’ và tôi thì có hơi khác xíu… Tóm lại thì, tước đi sinh mạng của gần 500 người vì an nguy của 4 tỉ rưỡi người còn lại hiển nhiên không phải chuyện vui vẻ gì, nhưng cũng chẳng phải một màn trao đổi quá đỗi phi lý… cậu Sorakara có thấy vậy không?”
“Cháu thấy cũng hợp lí rồi…”
Bằng giọng điệu quyết đoán, không dành ra dù chỉ một giây để cân nhắc xem chuyện này có bất thường hay không, Kuu trả lời.
“Cháu chưa thể tin hẳn được… song cháu cũng lí giải được nguyên nhân đằng sau rồi. Chỉ là, cháu muốn mọi người trả lời lần lượt mấy câu hỏi trước của cháu thay vì ngẫu hứng như thế này… Vậy, ‘đánh bại Trái Đất’ là sao ạ?”
Trước câu hỏi lại lần nữa được nêu ra này, Kakigaki đáp lại.
“Nghe như nào thì hiểu thế đó… Cách hiểu của cậu nhìn chung là hợp lí mà, cậu Sorakara.
Kiểu trả lời mà cứ như thể đang hỏi thêm một câu thế này không phải thứ Kuu muốn được nghe. Cậu muốn một câu trả lời hẳn hoi cơ.
Với thái độ miễn cưỡng (dù hóa ra là cậu đã bị dắt từ đầu đến giờ), Kuu bổ sung thêm.
“Hai người đang đề nghị cháu hỗ trợ đánh bại Trái Đất phải không?”
“Chính thế! Cơ mà, không hẳn là ‘hỗ trợ’ đâu, khi dù gì cậu cũng là nhân vật chính mà.”
“Cháu phải làm gì? Hỗ trợ phát triển bom nguyên tử? Hay hủy diệt Trái Đất bằng việc đấm nó như cách ‘Arale-chan’ làm?”[note90968]
Đó là một trò đùa được Kuu cố tình nói ra. Cậu đang cố nói như thể mình đang hiểu nhầm, cốt để moi được một lời giải thích hợp lí hơn từ miệng Kakigaki. Một nỗ lực áp dụng thủ thuật giao tiếp vụng về từ một cậu bé 13 tuổi, thực vậy.
“Không hẳn… Nếu muốn, chúng tôi hoàn toàn có thể làm ra mấy chuyện kiểu đó bằng sức mình, song vấn đề là nhân loại cũng sẽ phải chịu tổn thất nặng nề mất. Nghe chẳng khác gì chỉ vì có côn trùng bên trong mà cậu phá nát cả căn nhà của mình vậy. Không đáng, đúng chứ?”
Thủ thuật của cậu dường như đã phản tác dụng, khi Kakigaki dường như đã nghiêm túc suy nghĩ và trả lời.
“Không hẳn ạ… Nhưng nếu vậy, làm sao cháu hiểu được cụm từ ấy đây? Liệu còn cách hiểu nào khác được nữa…”
Được nửa chừng câu nói thì Kuu dừng lại, khi một điều gì đó chợt nảy ra trong đầu cậu. Đó là một suy nghĩ đơn giản nảy ra ngay sau khi nghe được câu ‘nhân loại cũng sẽ phải chịu tổn thất nặng nề mất’. Tuy bản chất hai câu chẳng thực sự liên quan đến nhau mấy, song dù gì cậu cũng đã quyết tâm sẽ nói sạch mọi thứ bản thân nghĩ tới rồi. Thế nên, cậu cất tiếng.
“Ah. ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ hồi nửa năm trước ấy… đó có phải kiệt tác của mấy người không?”
Lí do Kakigaki và Kendo ở đây và làm những việc họ đang làm hẳn là vì tài năng mà Kuu đang sở hữu, cái tài năng ‘không đọc được bầu không khí’, chấp nhận thực tại và thờ ơ với mọi thứ. Và vì vậy mà đáng ra họ phải chuẩn bị trước tâm lí để đón nhận mấy câu kiểu đó từ Kuu mới phải. Rằng trong một hoàn cảnh mà họ nắm toàn quyền sinh sát với cậu, cậu vẫn dám nói như thế chẳng chút ngại ngần; và vì vậy mà đáng ra họ phải khen ngợi cậu, y hệt như cách mà họ đã làm khi còn ở nhà cậu hồi nãy mới phải.
Nhưng không, họ không làm thế.
Thay vào đó, một luồng sát khí kinh hoàng ngay lập tức bao trùm cả xe.