「U-Uầy, tuyệt quá...! Chẳng phải…chẳng phải thế này là...!」
Kể từ ngày nhận được lời khẳng định rằng mình mang tố chất mạnh mẽ của một ma pháp thiếu nữ, một khoảng thời gian ngắn đã trôi qua.
Và hôm nay, chính vào ngày này, tôi đã được tận mắt chứng kiến một câu chuyện cổ tích hiện ra ngay qua màn hình điện thoại.
Đó là buổi livestream collab, hoạt động đầu tiên với tư cách là ma pháp thiếu nữ nam giới đầu tiên trên thế giới của người ấy, người đã từng biến thân thành công thay cho tôi hôm đó.
Một vị thiên sứ xuất hiện đầy kịch tính giữa tình cảnh tuyệt vọng, cứu rỗi một cô gái khác một cách hoàn hảo vượt ngoài mong đợi.
Ma pháp thiếu nữ ấy tự xưng là Shirahael, người đàn ông trưởng thành ấy, đã chứng minh rằng cảm giác "tuyệt vời" mà tôi cảm nhận được ngày hôm đó không phải là dối trá... mà trái lại.
Anh ấy là một tồn tại siêu phàm, vượt xa mọi dự đoán của tôi, một thiên thần đích thực.
Và sau khi xem hết buổi livestream này cho đến tận bản lưu của nó, tôi còn cảm nhận được một điều "tuyệt vời" nữa.
“Miliamour-san... cô ấy cũng thật phi thường... Hóa ra dù ở trong hoàn cảnh khắc nghiệt đến thế, nếu cứ tiếp tục nỗ lực thì cũng sẽ có ngày được đền đáp...!”
Cô ấy đã kiên cường chiến đấu dù chỉ có vài người theo dõi... thậm chí, giữa chừng còn có thính giả nói rằng 『không thể xem thêm được nữa』 rồi rời đi.
Vào khoảnh khắc mất đi chút kỳ vọng ít ỏi ngay lúc bên bờ vực giới hạn đó, cô ấy đã đau đớn biết nhường nào chứ.
Và khi nghĩ về cảm xúc của cô ấy, tôi lại thấy những nỗi trăn trở mơ hồ mà bản thân đang gánh vác chẳng đáng là bao.
Có thứ gì đó vẫn luôn âm ỉ cháy trong tôi kể từ khi được công nhận tố chất, dù đôi lúc tôi vẫn tự nhủ rằng có lẽ là không thể đâu.
Giờ đây, tôi cảm nhận được ngọn lửa ấy một lần nữa lại bùng lên mạnh mẽ.
~*~
「Được rồi, phải thực hiện từng bước một thôi!」
Ngày hôm sau, dù là cuối tuần nhưng tôi vẫn bật dậy từ sáng sớm, một mình nắm chặt nắm đấm đầy quyết tâm.
Dù nhiệt huyết đã dâng trào, nhưng để có ngay dũng khí dám đặt cược mạng sống làm ma pháp thiếu nữ thì hiện tại tôi vẫn chưa có.
Tuy nhiên, nếu có thể tích lũy những việc nhỏ nhặt cần một chút dũng khí mà trước nay tôi chưa làm được, thì tôi....
“Đến một lúc nào đó, mình có thể trở thành một ma pháp thiếu nữ tuyệt vời như những người ấy... à không, dù không đến mức đó... thì, ừm! Ít nhất mình cũng sẽ trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình hiện tại!”.
Thốt ra những lời có phần hơi mông lung để gọi là quyết tâm đó xong, tôi quyết định rời nhà đi dạo một lát.
Một kế hoạch hoàn toàn không có dự định cụ thể nào cả, nhưng tôi của lúc này lại tràn đầy nhiệt huyết đến chính mình cũng thấy lạ kỳ.
Nương theo tâm trạng bay bổng đó, bước chân dẫn tôi đến một công viên gần nhà vẫn còn thưa thớt bóng người.
Thỉnh thoảng mới có vài người lớn chạy bộ hay người dắt chó đi ngang qua, bóng dáng trẻ con hầu như chưa thấy đâu.
Nheo mắt trước ánh sáng phản chiếu từ các trò chơi, tôi bước vào khu vực trung tâm công viên.
“Hừm... đến thì đến rồi, nhưng đúng là chẳng nghĩ ra việc gì để làm... hay là tập thể dục buổi sáng nhỉ...? Nhưng tập một mình à...?”
Giữa lúc tôi, một kẻ cô độc đến công viên mà chẳng có việc gì làm, đang đối mặt với thực tế và định tập vài động tác gập duỗi chân cho có lệ.
“!??”
“Ui da da da da~~~~!”
Một tiếng kêu đau đớn như đang cố kìm nén sự khổ sở đâm sầm vào tai tôi.
Tôi giật mình quay phắt lại.
Nơi ánh mắt tôi hướng đến là một cậu bé tầm học sinh tiểu học đang ngồi thụp xuống, tay ôm lấy đầu gối.
Thấy vệt máu rỉ ra, có vẻ cậu bé đã vấp ngã gần khu trò chơi và đang cố chịu đựng cơn đau.
(Ưm... l-làm sao bây giờ...)
Việc đầu tiên tôi làm khi nhận thức được tình hình là nhìn quanh.
Tôi đảo mắt tìm kiếm với hy vọng có người giám hộ đi cùng sẽ nghe thấy tiếng kêu mà lao tới, nhưng chẳng thấy một ai phản hồi.
Có lẽ vì tiếng kêu của cậu bé khá nhỏ nên những người thưa thớt xung quanh cũng không ai nhận ra.
"—".
Nếu vậy, người có thể lên tiếng gọi cậu bé lúc này chắc chỉ có kẻ đã nghe thấy được tiếng kêu là tôi thôi.
Tôi mím chặt môi.
—Phải lấy dũng khí ra.
—Đừng có nghĩ đến việc nhỡ đâu mình lại làm phiền người ta hay gì lúc này.
—Chẳng phải mình đã quyết định sẽ trở thành một phiên bản khác với ngày hôm qua rồi sao.
Tôi nỗ lực đè nén vô vàn những "lời bào chữa để không phải hành động" vẫn thường hiện lên trong đầu, và khi đang định cất lời—
”A... Ano…”
“Em không sao chứ? Cho chị xem được không?”
Cùng với một giọng nói trong trẻo, một thiếu nữ lướt qua bên cạnh tôi và chạy đến chỗ cậu bé.
Cô ấy có gương mặt thanh tú và mái tóc đen ngắn ánh xanh, dáng đứng thẳng tắp, cô ấy đi tới và cúi xuống bên cậu bé.
Nhìn gương mặt và vóc dáng thì chắc cũng trạc tuổi tôi, nhưng phong thái thì... nói sao nhỉ, trông rất ra dáng.
Đôi mắt đen ánh xanh đang nghiêm túc nhìn vào vết thương của cậu bé.
“Em chịu đau được chứ? Có cử động được không? Ra vậy, ra chỗ vòi nước kia rửa sạch đất cát nhé... Fufu, xót lắm đúng không. Giỏi lắm, em chịu đau tốt lắm. Để chị dán băng cá nhân cho nè.”
Trước dáng vẻ đáng tin cậy và sự xử lý nhanh nhẹn của cô gái, cậu bé vốn đang rơm rớm nước mắt dần bình tĩnh lại.
Nghe thấy cậu bé lí nhí nói “Em... cảm ơn chị”, thiếu nữ mỉm cười đáp “Không có gì đâu”.
Sau khi tiễn cậu bé vừa vẫy tay vừa rời đi với khuôn mặt hơi đỏ lên, thiếu nữ thở phào một cái rồi quay lại.
Phía cô ấy quay lại chính là tôi, kẻ nãy giờ vẫn đứng đực ra đó cho đến khi mọi chuyện kết thúc.
Trong tình cảnh định gọi cậu bé cùng lúc nhưng lại bị người ta nhanh chân hơn, tôi nên nói gì cho đúng đây?
Tất nhiên là tôi hoàn toàn không cảm thấy mình bị tranh việc, trái lại chỉ còn cảm giác 「Tuyệt thật đấy」, vấn đề là không biết nên nói ra đều này hay không thôi.
—Có vẻ bầu không khí hơi ngượng nghịu này bên kia cũng cảm nhận được.
Cô ấy chững lại một nhịp như thể do dự, rồi khẽ cúi đầu chào và cất lời trước cả tôi.
“À, lúc nãy cậu cũng định lên tiếng giúp em ấy đúng không, cho mình xin lỗi nhé. Tại mình có mang theo băng cá nhân nên định giúp luôn, thành ra lại như kiểu tranh phần của cậu vậy.”
“Kh-Không, không có gì đâu ạ! Mình còn chẳng mang theo cái gì, mà nhỡ có lên tiếng chắc cũng chỉ đứng đó cuống cuồng thôi…”
Thấy tôi đang vừa nói vừa cuống cuồng đúng như lời mình tự nhận, thiếu nữ khẽ bật cười như thể được thư giãn đôi chút.
Một lần nữa nhìn lại, phong thái già dặn không giống như người cùng tuổi khiến tôi vô thức thốt ra những lời vừa nãy còn đang định giữ trong lòng.
“Thế nên là... tuyệt thật đấy, cậu ngầu hơn mình nhiều. Hiếm khi mình mới lấy được dũng khí định hành động, mà lại cứ do dự mãi nên chẳng làm được gì…”
Trước những lời đó của tôi, cô ấy tròn mắt ngạc nhiên, rồi hít một hơi sâu, im lặng một lúc lâu không giống như lúc nãy.
“Chuyện đó... ra là vậy, cảm ơn cậu. ...Nhưng mình thật ra chẳng ngầu chút nào đâu?”
Cô ấy quay mặt đi đầy tự giễu khi nói lời khiêm tốn, nhưng đối với tôi, cô ấy cũng giống như những người 「tuyệt vời」 mà tôi từng thấy gần đây.
Cô ấy thuộc về phía những người luôn có thể mạnh mẽ, khác hẳn với tôi.
Tôi định ghi tạc hình ảnh ấy vào tâm trí với niềm ngưỡng mộ lấp lánh thì —.
“Nếu bảo là tuyệt vời, thì mình nghĩ người định hành động dù trong tay không có gì như cậu mới là… Ơ, cậu sao thế?”
”À, xin lỗi cậu... có cái gì đó…”
Giữa lời nói của cô gái kia, tôi chợt quay đầu đi như bị thứ gì đó thu hút.
Không phải tôi nghe thấy âm thanh lạ hay thấy vật gì chuyển động.
Chỉ là tôi bỗng cảm thấy một cảm giác mơ hồ, lạ lùng rằng 「có cái gì đó đang ở gần đây」, và vô thức muốn tìm ra nguồn gốc của nó.
... Nghĩ lại thì, cảm giác này dường như tôi đã từng nếm trải gần đây.
Tôi chợt nhận ra nó rất giống với cảm giác lúc mình bị Hư Thú tấn công và lâm vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc cách đây không lâu....
Toàn thân tôi bỗng nổi da gà.
(Lẽ, lẽ nào...!).
Cảm nhận được ánh nhìn lo lắng của cô gái trước biểu hiện bất thường của mình, tôi nuốt nước bọt cái ực, rồi một lần nữa đảo mắt nhìn quanh công viên.
Khi đó, thứ hiện ra nơi góc tầm mắt... không, là một người.
(...Một cô bé...??).
Một cô gái đang lẳng lặng quan sát chúng tôi từ sau bóng cây ở một khoảng cách xa hơn tôi tưởng.
Cô bé đó đang nhìn luân phiên giữa chúng tôi và cậu bé vừa rời đi lúc nãy, như thể đang xác nhận xem mọi chuyện đã ổn chưa.
Tôi định bụng nghĩ thầm chắc là người quen của cậu bé, chị gái hay gì đó chăng, nhưng khi nhìn kỹ gương mặt cô bé... tôi bỗng khựng lại.
(Ơ... không thể nào. Lẽ nào, lẽ nào cô bé đó chính là...!??).
Đôi mắt ánh lên sự quan tâm.
Mái tóc màu hạt dẻ nhạt lai đen, mang lại ấn tượng hiền lành... nhưng so với những gì tôi thấy trên stream, đôi mắt ấy có phần mạnh mẽ và tự tin hơn.
Và trên hết, cô gái đang quan sát chúng tôi đó đang khoác trên mình bộ trang phục ma pháp thiếu nữ tuy không quá lòe loẹt nhưng mang lại cảm giác an tâm đúng chuẩn "vương đạo".
Cô bé đó chính là Ma pháp thiếu nữ vừa mới gây sốt cách đây vài ngày.
“M-Ma pháp thiếu nữ Miliamour-san!?!??”
“—!??”
Vì quá đỗi kinh ngạc nên tôi đã lỡ thốt ra cái tên đó.
May mắn là lúc đó xung quanh không có ai khác nên không gây ra náo loạn, nhưng khi tôi và cô gái bên cạnh đang thu mình lại vì lỡ nói quá to, thì Ma pháp thiếu nữ đó vừa cười ngượng ngùng vừa chạy lại chỗ chúng tôi.
“A ha ha... bạn cũng biết mình sao. Làm bạn giật mình hả, cho mình xin lỗi nhé. Mình nghe thấy tiếng khóc từ xa nên đã biến thân chạy tới ngay, nhưng thấy các bạn có vẻ đã giải quyết xong rồi nên mình chỉ lén quan sát thôi. ... Mà này, đứng xa thế mà bạn cũng nhận ra mình giỏi thật đấy?”
“À, chuyện đó thì…”
Đến giờ tôi mới nhận ra, cái cảm giác giống như lúc bị Hư Thú tấn công ban nãy có lẽ chính là tôi đã cảm nhận được cái gì đó tỏa ra từ cô ấy, một Ma pháp thiếu nữ... có lẽ là ma lực?.
Tuy nhiên, điều quan trọng nhất lúc này không phải là chuyện của tôi, mà là một trong “những người tuyệt vời” mà tôi hằng ngưỡng mộ đang mỉm cười dịu dàng ngay trước mắt.
“Q-Quan trọng hơn thì, Miliamorre-san, mình đã xem stream của bạn rồi! Tuyệt vời lắm, thật sự đấy! Xem xong mình đã nghĩ là mình cũng phải cố gắng lên, nên hôm nay mới ra đây đấy!”
Trước những lời đầy phấn khích của tôi, cô ấy khẽ nhắm mắt như đang gặm nhấm điều gì đó.
Ngay sau đó, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ như hoa nở.
「Phù, cảm ơn bạn. Nhưng như bạn đã thấy trên stream rồi đấy, mình nỗ lực được là nhờ Thiên sứ-s... e hèm, nhờ Shirahael-san. Và trên hết, là nhờ mọi người đã giúp đỡ mình đấy」.
“Oa...!”
『Ma pháp thiếu nữ, Miliamorre! Nào, đi thôi! Mọi người, hãy giúp mình với!』.
Câu trả lời gợi nhớ lại câu khẩu hiệu mà cô ấy vẫn luôn dùng từ thời còn chưa được đền đáp khiến lòng tôi càng thêm rạo rực.
「À, này! Mình có thể bắt tay bạn một cái được không!」
「Ừm, tất nhiên rồi! Nếu được, từ nay về sau mong bạn tiếp tục ủng hộ mình nhé. ... À, ừm」.
Trong lúc tôi đang nắm chặt bàn tay được chìa ra và lắc lia lịa. Miliamorre-san mỉm cười với tôi một lúc, rồi hơi ái ngại nhìn sang bên cạnh.
Đến lúc này tôi mới sực nhớ ra câu chuyện với cô gái lúc nãy, người mà tôi còn chưa kịp biết tên, đã bị bỏ dở giữa chừng, để cô ấy bơ vơ một mình.
Thấy cô gái không có phản ứng kịch liệt như tôi, Miliamour-san cũng nhìn sang như muốn hỏi "còn bạn bên cạnh thì sao?".
Và cô gái ấy đáp.
“...Ừm, xin lỗi nhé, mình không biết nhiều về Ma pháp thiếu nữ cho lắm.”
Vẫn với phong thái điềm tĩnh và lạnh lùng như trước, cô ấy nói một cách dứt khoát, có cảm giác hơi nhanh một chút.
Tôi thấy hơi tiếc nuối vì không cùng sở thích, nhưng cũng thầm thán phục vì cô ấy có thể nói thẳng như vậy ngay trước mặt chính chủ.
Và tôi hồi hộp theo dõi xem Miliamour-san có bị sốc hay không.
“A ha ha, ra vậy. Nếu lúc nào đó bạn có hứng thú hay có dịp, nếu bạn ủng hộ mình thì mình sẽ rất vui. ...Vậy nhé, lát nữa mình có lịch livestream nên giờ mình phải đi đây, cảm ơn bạn hôm nay đã bảo là có xem stream của mình nhé.”
“A... chính mình mới phải cảm ơn bạn ý! Mình sẽ ủng hộ bạn! Từ nay về sau nữa!”
May mắn là Miliamour-san không hề tỏ vẻ khó chịu mà vẫn mỉm cười.
Cuối cùng cô ấy còn cảm ơn ngược lại tôi rồi rời đi.
“Hàaaaaaa~.............”
Tôi thở hắt ra một hơi.
Ngay cả khi cô ấy đã vừa vẫy tay vừa đi khuất, hơi nóng dư âm vẫn chưa hề hạ nhiệt.
“Trải nghiệm kinh thật đấy... tim mình vẫn còn đang đập thình thịch nè, Miliamour-san đúng là người tốt mà... Tí nữa phải xem stream mới được. À, xin lỗi cậu nhé, lúc nãy cậu đang nói dở thì... Ơ?”
Dù đầu óc đang bị lấp đầy bởi sự kiện bất ngờ, tôi vẫn nhận ra mình đã bỏ mặc cô gái giữa chừng.
Nghĩ rằng cô ấy không mấy hứng thú với ma pháp thiếu nữ và việc mình cứ phấn khích một mình thế này là không tốt, tôi định cất lời gọi cô ấy thì.
「…Ughhhhhhh…」.
Tôi thấy cô ấy mím chặt môi, toàn thân run rẩy như đang cố kìm nén điều gì đó. Và ngay lập tức, cô ấy không thể chịu đựng thêm được nữa... sự kìm nén vỡ òa.
“Ư, ư ư ư ư ư...!”
“Ể...!??”
Cô ấy quỳ cả hai gối xuống, tay che mặt và bật ra những tiếng nức nở... khác hẳn với phong thái điềm tĩnh từ nãy đến giờ.
Tôi hoàn toàn không thể theo kịp sự thay đổi đột ngột như biến thành người khác này, cô ấy cứ thế tuôn trào những giọt nước mắt nóng hổi và nói bằng giọng nghẹn ngào.
Cô ấy chỉ lặp đi lặp lại đúng một câu.
「Mình xin lỗi, mình xin lỗi...! ...! Mình xin lỗi, mình xin lỗi...!!」.
Nghe tiếng kêu đau đớn như một cỗ máy bị hỏng của cô ấy.
Nhìn thấy cô gái mà tôi vẫn luôn nghĩ là tuyệt vời kia đang yếu đuối đến mức không thể hơn được nữa, tôi....
“Mình xin lỗi, mình xin l... hức, a......?”
Lần này, trước khi kịp nghĩ ngợi thêm điều gì, tôi đã ôm chặt lấy cô ấy và cho cô ấy mượn bờ vai của mình.
Sự tình thế nào, cho đến giờ tôi vẫn hoàn toàn không hiểu. Có lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra trong cuộc đối thoại bình thường với Miliamour-san lúc nãy, nhưng điều đó không quan trọng.
Điều quan trọng nhất đối với tôi lúc này, và là điều tôi cần phải làm... chính là ý muốn cứu giúp cô gái này, chỉ có vậy thôi.
“Ư hức... oa a......! Hức hức, a a a a a a! A a a a a a a a…”
“Không sao đâu, không sao đâu mà... không sao, không sao mà............!”
Chẳng hiểu sao tôi cứ lặp đi lặp lại những lời đó, nỗ lực dỗ dành, dốc sức an ủi cô ấy.
Cuối cùng, phải một lúc lâu sau cô ấy mới lấy lại được sự bình tĩnh.
~*~
“Mình đã sai rồi. Mình đã... buông tay mất rồi.”
Ngồi sóng đôi trên băng ghế công viên, cô gái với đôi mắt vẫn còn sưng mọng vì khóc vừa cúi đầu vừa lẩm bẩm, những lời ấy cuối cùng cũng lọt vào tai tôi.
“Buông tay...? Chuyện đó, quả nhiên là có liên quan đến Miliamour-san sao...?”
Tôi hỏi để dò xét phản ứng của cô ấy, và cô gái khẽ gật đầu.
Chỉ một cử động đó thôi cũng đủ thấy sự khác biệt hoàn toàn với bầu không khí trưởng thành lúc nãy... trông cô ấy lúc này còn non nớt hơn cả tuổi thật của mình.
Như thể nhìn thấu tâm tư của tôi, cô gái khẽ nở một nụ cười tự giễu.
“Vừa rồi... bộ dạng gào khóc nức nở, bộc phát hết cảm xúc của mình trông trẻ con lắm đúng không? ...Thực ra mình nghĩ, con người thật của mình có lẽ chính là như thế. Từ xưa mình đã lớn lên trong một môi trường luôn bị mọi người xung quanh đặt quá nhiều kỳ vọng... nên mình đã phải nỗ lực hết sức để che đậy bản thân, cố gắng gồng mình lên để không lộ ra nội tâm bên trong.”
Kỳ vọng.
Cái từ ngữ vốn chẳng có chút duyên nợ nào với tôi cho đến khi được công nhận tố chất ma pháp thiếu nữ, nay vang vọng bên tai tôi kèm theo một sức nặng đầy chân thực từ miệng cô ấy.
Cô gái dừng lại một nhịp, rồi hơi ngước mặt lên trời. Với một biểu cảm ôn hòa như đang nhớ về điều gì đó hoài niệm, thậm chí là hơi lấp lánh, cô ấy tiếp tục.
“Lần đầu mình xem livestream của cô gái đó... ma pháp thiếu nữ Miliamour. Lúc đó thính giả chỉ có khoảng 2 người thôi. Giữa lúc chẳng nhận được chút kỳ vọng nào mà cô bé ấy vẫn luôn tích cực, nỗ lực hết mình, mình đã bị cuốn hút từ lúc nào không hay và bắt đầu ủng hộ cô ấy với đúng bản tính thật của mình. ...Này, mình thực ra là một thính giả cực kỳ lâu đời của cậu ấy đó đấy.”
Tôi thực sự kinh ngạc.
Cô gái với phong thái điềm tĩnh và già dặn này không chỉ đơn thuần là có hứng thú với ma pháp thiếu nữ... mà trái lại, cô ấy đã ủng hộ Miliamorre từ rất lâu trước cả tôi, với một tình cảm sâu sắc và chân thành đến thế.
“Ra, ra là vậy... tuyệt thật đấy, không ngờ cậu lại là thính giả của Miliamour-san... mình cũng có xem qua bản lưu ... n-nhưng... a, aaaaa...!?”
Đang định nói ra những suy nghĩ đó, tôi chợt nhận ra.
—Có một người.
Trong buổi livestream collab huyền thoại giữa Miliamorre-san và Shirahael-san.
Trong lịch sử bình luận của buổi stream đó, ngay vào thời điểm vẫn chỉ có đúng 2 người xem, cô ấy... đã ở đó.
〈Milia cố lên Milia cố lên Milia cố lên〉
〈Đợi đã đợi đã đợi đã〉
〈Đừng mà đừng mà cố lên〉
Những dòng bình luận toàn bằng chữ Hiragana, như thể muốn trút thẳng mọi cảm xúc vào đó.
Chắc hẳn tôi và nhiều người khác khi xem lại đều đã hình dung người gửi là một đứa trẻ con.
Nhưng nếu lời cô ấy nói về việc ủng hộ bằng "bản tính thật trẻ con" là đúng, thì chủ nhân của những dòng bình luận đó chính là cô gái đang đau khổ trước mặt tôi lúc này.
Và đến đây, tôi dĩ nhiên đã hiểu rõ lý do cô ấy đang đau đớn và than khóc. Cả lý do cô ấy bật khóc ngay khi gặp Miliamour-san lúc nãy.
Bởi lẽ, dòng bình luận cuối cùng của cô ấy trong bản lưu stream là: 〈Xin lỗi mình không xem nổi nữa rồi〉
"—".
Ngay sau khi cô ấy tắt livestream, Shirahael-san đã xuất hiện như một ngôi sao băng trắng... không, là hạ phàm, đảo ngược tình thế và cứu rỗi Miliamour-san.
Đứa trẻ đã luôn ủng hộ cô ấy một cách chân thành nhất, chính vì quá chân thành nên đã gục ngã ngay trước ngưỡng cửa thiên đường... và không thể chứng kiến được khoảnh khắc đó.
(Đ-Đau lòng quá...)
Tôi thậm chí còn không muốn tưởng tượng tâm trạng của cô ấy khi biết chuyện đó sau này.
Nỗi hối hận của cô ấy nặng nề hơn tôi tưởng rất nhiều, và vì có thể thấu cảm được điều đó, tôi chỉ biết im lặng với gương mặt đượm buồn.
“...Nếu đã xem stream, chắc cậu cũng hiểu. Trong buổi livestream tuyệt vời như truyện cổ tích đó, chỉ có duy nhất một thính giả là không có tư cách để cùng hòa chung niềm vui. ...Mình đã tự tiện kỳ vọng rồi ủng hộ, đã bắt cô ấy phải nỗ lực đến tận phút chót... vậy mà vào khoảnh khắc cuối cùng, mình lại buông bàn tay đang vươn ra đó...! Dù biết rằng nếu mình biến mất, ma lực sẽ càng giảm sút và cô ấy sẽ càng lâm nguy, nhưng mình đã vì sợ hãi việc phải chứng kiến giây phút cuối cùng của cậu ấy đó mà bỏ chạy...!”
“C-chuyện đó…”
Trong tình cảnh người mình ủng hộ có thể sẽ gặp chuyện không hay, ai mà chẳng thấy sợ hãi.
Cái gì mà không có tư cách vui mừng chứ, chuyện đó— Trước khi tôi kịp thốt ra lời đó, cô gái kia đã vò đầu bứt tai.
“—Và trên hết! Trên hết là mình không thể tha thứ cho bản thân vào lúc biết tin Miliamorre-san đã được cứu! Dù mình thấy vui, thấy thật tốt quá... nhưng trong thâm tâm lại hiện lên những câu hỏi như 'Tại sao', 'Tại sao mình lại không được chứng kiến khoảnh khắc đó!', 'Tại sao tất cả những đứa trẻ khác đến sau lại được...!' Mọi chuyện đều là lỗi của mình mà mình thật quá tệ hại, tệ hại nhất...!!! Một kẻ như mình, lấy mặt mũi nào để nói với cô bé đó... nói với Miliamour-san rằng mình đã từng ủng hộ cô ấy chứ...? Không thể, làm sao mà nói được cơ chứ...! Mình chẳng còn tư cách để ủng hộ cô ấy thêm lần nào nữa............!”
Đến lúc này tôi mới nhận ra, nỗi trăn trở của cô ấy không chỉ đơn thuần là sự hối hận... mà là một sự tự ghê tởm bản thân mãnh liệt khởi nguồn từ đó.
Tâm trí trưởng thành của cô gái, thứ mà tôi cảm nhận được dù chỉ mới gặp, nay lại càng khiến cô ấy thêm đau đớn.
Nỗi khổ tâm của cô gái mà tôi từng nghĩ là mạnh mẽ, kiên định và chẳng bao giờ biết đến lo âu này, thực sự đã vượt xa mọi tưởng tượng của tôi.
Một kẻ chỉ mới bắt đầu hành động vì những trăn trở nhỏ bé như tôi, liệu có thể nói gì với cô ấy đây. Ngay khoảnh khắc nghĩ vậy, tôi chợt nhận ra.
(A, kìa... cảm giác này, giống lúc nãy)
“Hóa ra là vậy sao.”
“!!!!???”
Tiếng nói vang lên không phải của cô gái đang khóc, cũng chẳng phải của tôi.
Mà là từ một người mang ma lực giống hệt lúc nãy tôi vừa cảm nhận được.
Tiếp đó, một giọng nói đầy an tâm lọt vào tai, cô gái với gương mặt vẫn còn sưng húp vì khóc bỗng ngẩng phắt đầu lên.
「Hả... s-sao... l-lại............?」
Không hề nổi giận hay buồn bã, chỉ mím môi đầy nghiêm nghị.
Người đang đứng đó chính là ma pháp thiếu nữ Miliamour, người đáng lẽ vừa mới rời đi lúc nãy.
Cả cô gái đang sốc kia lẫn tôi, người vừa mới nhận ra điều này, đều hoàn toàn không hiểu tại sao cô ấy lại quay trở lại.
Như để giải đáp thắc mắc đó, một bóng đen nhỏ nhảy vọt ra từ dưới gầm ghế đá.
Cái bóng nhỏ đó... là hình dáng tôi đã thấy trên stream, đó là một linh vật trông giống như một chú cừu với bộ lông trắng muốt và cơ thể đen, Hakushiki.
Cô ấy (?) có vẻ hơi ái ngại một chút, khẽ cúi đầu chào chúng tôi rồi cất lời:
“Xin lỗi hai bạn vì tụi mình giống như đang nghe lén vậy. Sau khi chia tay một lúc, Miliamour-san nói là thấy lo lo nên mình đã tình nguyện ở lại quan sát thử. Nếu là chuyện không liên quan đến Milia-san hay chỉ là lo lắng vụn vặt thì mình đã quay về ngay rồi, nhưng không ngờ là…”
“...Không thể nào... nhưng, tại sao, làm sao cậu lại biết được...?”
Cô gái bàng hoàng tự hỏi, làm sao cậu lại biết được chuyện đó.
Tôi, kẻ chẳng hề nhận ra điều gì bất thường mà chỉ nghĩ cô ấy có phong thái lạnh lùng, cũng mang cùng một thắc mắc.
Ít nhất là cô ấy cũng đã rất nỗ lực để che giấu nó mà.
“Mình hiểu chứ.”
Trước thắc mắc của chúng tôi, nàng ma pháp thiếu nữ trước mắt trả lời một cách ngắn gọn nhưng đầy sức nặng.
“Cái cảm giác lồng ngực đau thắt đến mức không chịu nổi, muốn vò nát mọi thứ. Nhưng lại chẳng thể thốt ra lời, chỉ biết dốc sức kìm nén... Đó chính là gương mặt mà mình vẫn soi trong gương mỗi ngày khi đó. Mình hiểu chứ... dù các ma pháp thiếu nữ khác không nhận ra, nhưng riêng mình thì chắc chắn sẽ thấy, sẽ không bao giờ bỏ qua... vì mình tuyệt đối không được phép bỏ qua. —Nói là vậy chứ thực ra mình cũng chỉ đang cố gắng học tập theo con người ấy, vị Thiên sứ-sama đã tìm thấy mình giữa lúc bị vùi lấp mà thôi/”
Cuối cùng, Miliamour-san khẽ nở một nụ cười như để xua tan bầu không khí căng thẳng, rồi bước tới gần cô gái một bước.
“Kh-Không được, Miliamour-san, mình... đối với cậu,... chuyện đó, mình không có tư cách...」
Đối diện với cô ấy, cô gái vừa mới trút hết tâm can dĩ nhiên theo phản xạ mà nỗ lực thốt lên những lời muốn đẩy cô ấy ra xa.
“—Bạn thính giả với tên tài khoản là 『Suzuoto』-san”
“…!!!”
Cùng lúc Miliamour-san thì thầm cái tên đó, cô gái đã bị Miliamour-san ôm chặt lấy từ phía chính diện.
Khung cảnh đó, tôi chợt nghĩ, trông giống hệt như khoảnh khắc Miliamour-san xúc động đến nghẹn ngào và được Shirahael-san ôm lấy trong buổi livestream hôm đó vậy.
“...Mình thực sự xin lỗi. Cậu hoàn toàn không có lỗi gì cả. Người không tốt chính là mình, dù cậu đã ủng hộ mình chân thành đến thế mà mình vẫn không có đủ thực lực để cho cậu thấy được hy vọng.”
“Hả... ơ... chuyện đó............”
“Hơn nữa, con Hư Thú đó ấy. Nó bỗng nhiên xuất hiện mạnh đến thế, chẳng phải cậu cũng đã nghĩ nó thật là gian lận và phi lý sao? Fufu, mình cũng nghĩ vậy đấy. Thế nên, chẳng đời nào mình lại đi oán hận một người đã luôn ủng hộ mình như cậu, trái lại mình đã luôn cảm thấy có lỗi với cậu ý chứ.”
Đó là những lời nói vỗ về đầy dỗ dành, đan xen một chút nét tinh nghịch ở con người thật của cô ấy.
Nói xong cô khẽ cười, rồi Miliamour-san lại khẽ nhắm mắt đầy ôn hòa và tiếp tục:
“Cậu còn nhớ không? Ngày đầu tiên cậu đến xem livestream của mình... đó là lúc mình đang chiến đấu với một con Hư Thú bốn chân đúng không?”
“M... Mình n-nhớ, mình nhớ chứ... Cậu đã chiến đấu cực kỳ nỗ lực, khi mình cổ vũ cậu đã chiến thắng, lúc đó mình đã thấy rất vui…”
“Ừm... vào lúc mình đang bế tắc giữa trận chiến ngàn cân treo sợi tóc, cậu đã xuất hiện với tư cách là thính giả thứ hai... Mình đã thực sự rất hạnh phúc, chính nhờ có cậu mà mình mới có thể thắng được đấy.”
Nội dung câu chuyện giữa họ tôi không rõ.
Chỉ là, Miliamour-san vẫn tiếp tục kể lại những kỷ niệm mà tôi cảm nhận được là vô cùng quan trọng đối với họ, bằng một tông giọng dịu dàng như đang đọc truyện cho một đứa trẻ đang khóc nghe.
“Sau đó một chút, cậu cũng đã đến xem buổi livestream tâm sự hiếm hoi của mình đúng không... em còn nhớ buổi đó không?”
“Ừ... có chứ...! Với tiêu đề livestream là 『Có ai ở đó không』... Lúc đó vì không có một ai xem nên mình đã nghĩ là phải nói ngay câu 『Có mình đây』...”
“A ha ha, thật là xấu hổ quá... Thực ra buổi livestream đó là vào thời điểm mình đang trăn trở nhiều nhất. ...Mình đã từng nghĩ nếu lúc đó không có ai đến, thì có lẽ mình sẽ không thể tiếp tục được nữa. Thế nên, việc vẫn có thể làm ma pháp thiếu nữ cho đến tận bây giờ, hoàn toàn là nhờ có cậu đó.”
(Chuyện đó... hóa ra là vậy sao...)
Những gì Miliamour-san kể là những ký ức quá khứ đầy cay đắng và khó có thể thốt ra lời ngay cả với chính bản thân cô ấy.
Một ma pháp thiếu nữ vốn chỉ mang lại ấn tượng mạnh mẽ là người đã kiên trì chiến đấu bằng ý chí sắt đá để rồi nhận được sự đền đáp... nay lại thổ lộ những điều đó khiến tôi, kẻ đứng bên cạnh nghe, cũng phải chấn động.
“Ngoài ra còn rất nhiều, rất nhiều lần cậu đã ủng hộ và luôn giúp đỡ mình... Giữa lúc chẳng biết điều gì là đúng đắn, giữa cảm giác cô độc đến mức tưởng như trên đời này chỉ có một mình mình. Mình vẫn có thể tiếp tục chiến đấu là vì có cậu, vì vẫn có người dõi theo mình dù chỉ là một người... Thế nên.”
Milliamour dừng lại một nhịp, rồi hít một hơi sâu và nhìn thẳng vào mắt cô gái.
Có lẽ vì chính cô cũng quá xúc động trong lúc nói, Milliamour truyền đạt tâm tư bằng một nụ cười rạng rỡ nhất với đôi mắt đã rớm lệ:
“『Cảm ơn cậu vì đã tìm thấy mình』. Việc mình có thể mỉm cười như thế này chắc chắn là vì có cậu... điều đó sẽ không bao giờ thay đổi dù có chuyện gì đi chăng nữa. —Vì có một thính giả như cậu, mình là nàng ma pháp thiếu nữ hạnh phúc nhất thế gian”
“A... a...a a a a............!! Hức, ư, ư oa oa oa oa.…..!”
Lời nói chân thành không chút dối trá của Milliamour.
Nó đã trở thành lời xá tội cho cô gái vốn đang bị giam cầm trong sự tự trừng phạt.
Những giọt nước mắt trào ra cùng với tiếng nức nở đầy an lòng... cứ thế tuôn rơi như muốn gột rửa hết thảy những gì u tối trước đó.
—Mọi chuyện đã ổn rồi.
Chứng kiến cô gái sau khi đã khóc hết nước mắt và trút bỏ được mọi thứ, hiện lên với một gương mặt hoàn toàn được cứu rỗi, Milliamour khẽ xin lỗi tôi vì đã bỏ mặc tôi nãy giờ để lo chuyện riêng.
Có vẻ mục đích của cô ở đây đã hoàn thành.
Lần này cô đã thật sự chuẩn bị rời khỏi đây.
“—Thực sự cảm ơn cậu rất nhiều! Tớ là fan cuồng của cậu đấy Milia à!!! Tớ sẽ đi xem livestream của cậu! Nhất định, thêm một lần nữa!!”

Cô gái hét lên hướng về phía Milliamour đang rời đi, đó chính là tình cảm thực sự mà lúc nãy cô không thể nói ra.
Milliamour ngoái lại nhìn cô gái lần cuối.
Cô nở một nụ cười rạng rỡ như hoa nở.
“...Hàaaaaaaa…”
Giờ đây, chỉ còn lại tôi và cô gái một lần nữa ở nơi này. Toàn bộ khung cảnh vừa rồi khiến tôi dường như quên cả thở vì mải dõi theo.
Cái mạch cảm xúc giống hệt như đang tái hiện lại buổi livestream collab của Shirahael-san khiến tôi trút ra một hơi thở dài sâu thẳm, như để đẩy hết mọi cảm xúc dồn nén trong lồng ngực ra ngoài.
Trước âm thanh đó, cô gái bỗng giật mình như thể giờ mới nhận ra sự hiện diện của tôi sau một thời gian dài.
Cô ấy trầm ngâm một lúc... rồi ngoảnh mặt đi với gương mặt đỏ bừng và cất lời:
“Ừm, xin lỗi cậu nhé, thật sự... để một người mới gặp lần đầu thấy bộ dạng xấu hổ kinh khủng thế này... làm phiền cậu quá.”
“Cô gái này sao đáng yêu dữ thần vậy nè (Không sao đâu, cậu đừng để tâm nhé).”
“Hửm?”
Tiếng lòng lỡ vọt ra từ miệng át cả lời khách sáo, nhưng tôi cũng chẳng buồn đính chính.
Gương mặt vừa trải qua bao cung bậc cảm xúc trong thời gian ngắn, nay vừa giả vờ lạnh lùng vừa thấp thoáng sự xấu hổ và ấm áp kia, thực sự rạng rỡ đến mức khiến tôi chỉ biết ngẩn ngơ.
“E hèm... Cậu đừng bận tâm, mình cũng chỉ là kẻ đứng nghe bên cạnh thôi mà.”
“Không đâu, nhờ có cậu ở bên cạnh nên mình mới có thể trút hết được mọi thứ giữa lúc mình đã tới giới hạn. Nhờ đó mà mình mới có thể truyền đạt được lời thật lòng cho Milliamour, thế nên, cảm ơn cậu.”
“Ra là vậy... nhưng thật tốt quá, cuối cùng cậu cũng nói chuyện được với Milliamour-san rồi... E, tou.”
Đã có thể nhận lời cảm ơn của cô ấy một cách tự nhiên, đúng vào thời khắc này, tôi mới chợt nhớ ra.
Rằng một điều có lẽ là quan trọng nhất, cả hai chúng tôi vẫn chưa hề biết gì về nhau.
“Fufu, nhắc mới nhớ, đã cùng trải qua chuyện quan trọng thế này, lại còn để cậu thấy cả bộ dạng không thể cho gia đình xem của mình nữa. Vậy mà hai đứa mình vẫn chưa biết tên của nhau nhỉ?”
Phía bên kia dường như cũng nhận ra điều tương tự, cô ấy đưa tay lên che miệng cười.
Với một gương mặt rạng rỡ, cô ấy bắt đầu màn giới thiệu muộn màng của mình.
“—Rinne. Mình là Yomi Rinne. Điều mình yêu thích nhất là ủng hộ ma pháp thiếu nữ Milliamour-san.”
“Mình là Asahina Hiyori. Mình đang bắt đầu nỗ lực để thay đổi bản thân... vì mình muốn trở nên giống như những người tuyệt vời mà mình hằng ngưỡng mộ.”
Sau khi cả hai cùng trút ra lời giới thiệu bản thân trong một hơi.
Chúng tôi nhìn nhau một lát, rồi hít một hơi thật sâu... cùng lúc chìa tay ra hướng về phía nhau và thốt lên:
「Cậu hãy」
「Cậu hãy」
「—Trở thành bạn của mình nhé」
Câu nói cuối cùng của hai chúng đồng thanh vang lên, chẳng ai nhanh hơn ai lấy một nhịp.
~*~
Tên: Asahina Hiyori
Điểm mạnh: Là ma pháp thiếu nữ!
Người yêu thích: Gia đình, Rinne-chan, những người tuyệt vời như Milliamour-san
Điều không thích: Cái bản thân yếu đuối và hay do dự