Vì đòn tấn công nửa vời của tôi mà con Hư Thú cứ thế phân thân liên tục.
Để rồi sau khi các phân thân hợp thể lại, vốn là mục đích của nó, sức mạnh của con Hư Thú hoàn chỉnh đã trở nên khủng khiếp đến mức không tưởng.
Tốc độ của nó nhanh tới mức tôi lúc nãy còn chẳng kịp nhận ra cho đến khi bị đánh trúng, còn sức mạnh thì đủ để phá nát cả cơ thể lẫn vũ khí chỉ trong một đòn.
Đã vậy, nó còn rất tàn nhẫn và xảo quyệt, thận trọng dồn ép rồi hành hạ con mồi.
Thú thực, dù hiện tại ma lực đang dồi dào kinh khủng nhờ buổi collab, tôi vẫn không có đủ tự tin chiến thắng nếu đối đầu trực diện với nó...
Thế nên, dù chỉ là kết quả của nỗ lực kháng cự cuối cùng, nhưng vì đã tạo ra một con quái vật như vậy, đáng lẽ tâm trí tôi phải bị gặm nhấm và nuốt chửng bởi cảm giác tội lỗi─ nhưng không.
"Ha, Aaa!!"
"──... rắc!!"
Ngay lúc này, trước mắt tôi, "anh ấy", ma pháp thiếu nữ Shirahael, vừa xoay người né đòn đánh tốc độ cao của Hư Thú, rồi mượn đà đó tung một cú đánh chỏ cực mạnh.
Trái ngược hoàn toàn với thái độ ôn hòa khi đối diện với tôi, những bước nhảy sắc bén không chút khoan nhượng của anh khiến tôi... và chắc chắn là cả các thính giả nữa, đều cảm thấy không thể rời mắt.
<Nhanh quá... không phải là quá nhanh rồi sao?> Ting
<Góc nhìn này trông thực sự đỉnh vãi> Ting
<Thay vì dùng ma lực, ảnh dùng tay với cánh để chặn đòn, thích thế> Ting
<Ước gì được đôi chân đi tất không giày đó đá cho một phát, vã quá chắc tôi biến thành Hư Thú luôn đây> Ting
Cũng có một số bình luận hơi "nhiễu" một tí xuất hiện.
Nhưng dù sao, thứ đang lấp đầy trái tim tôi lúc này chính là sự tin tưởng và cảm giác an tâm rằng: mình có thể giao lại mọi chuyện cho anh ấy.
Hình dạng biến thân Shirahael của anh không quá to lớn... trái lại, đó là một cơ thể mảnh khảnh và nữ tính.
Thế nhưng, tấm lưng của chị khi nhìn từ đây lại rộng lớn và vững chãi hơn bất kỳ người lớn nào tôi từng thấy từ trước đến nay.
──Và rồi.
“Raaawr!!”
Một cú đá dồn hết trọng lượng cơ thể trong khi xoay người ở cự ly gần... hình như trong Karate gọi là đá vòng sau thì phải.
Dù được tung ra với tiếng hét có phần hơi bạo lực bằng tông giọng thiếu nữ thanh tao, cú đá đã hất văng mặt con Hư Thú lên cao, khiến nó bay lơ lửng trên không trung.
“──”
Ngay lập tức, Shirahael-san bỗng khựng lại, vào một tư thế thủ tĩnh lặng như thể những đòn tấn công dữ dội như bão tố vừa rồi chỉ là giả dối.
Bàn tay trái mở nhẹ ra hướng về phía con Hư Thú đang bay trên không như để lấy tâm ngắm, còn nắm đấm phải thì đặt ở hông như một mũi tên đã lên dây cung, đó chính là tư thế ấy.
(Ể... Ơ, đùa à... đo là...!)
Nhìn cảnh tượng này, tôi run rẩy từ tận đáy lòng khi nhận ra hai cảm giác quen thuộc.
Một, đó là đòn Seiken Jodan Tsuki [note87102] mà anh ấy đã làm để kết thúc trận chiến đầu tiên khi anh ấy biến hình… mà cái đó thì thôi đi.
Vấn đề nằm ở cái còn lại. Đó là về trận chiến đã khiến tôi bắt đầu khao khát trở thành ma pháp thiếu nữ: buổi livestream huyền thoại của Clarity Belle.
Bố cục ở cuối trận chiến đó, khi cô ấy khống chế con Hư Thú khổng lồ điên cuồng và tung ra đòn kết liễu vào khoảng không chếch ở phía trên.
Khung cảnh đó hoàn toàn trùng khớp với khung cảnh mà tôi đang thấy lúc này.
Ánh sáng ma pháp mạnh mẽ vô song được phóng ra từ cơ thể nhỏ bé của cô gái ấy. Sau khi đánh bại Hư Thú chỉ với một đòn, Clarity Belle đã nở nụ cười rạng rỡ và nói thế này:
"Cảm ơn mọi người! Sức mạnh ma thuật của bọn mình chính là nhờ có sự cổ vũ của mọi người đó☆"
…Đó chính là niềm khao khát nguyên sơ của tôi.
Một khung cảnh trong mơ của một thế giới xa tận chân trời mà tôi chỉ biết nhìn qua màn hình.
Và giờ đây, khung cảnh đó lại một lần nữa mở ra ngay trước mắt tôi.
"Gi... giga... go, gogoga...!!"
Con Hư Thú hoàn chỉnh phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn, vùng vẫy vô vọng giữa không trung. Shirahael-san nhìn lên đối thủ bằng ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm... rồi thì thầm.
"── Quang Âm Tiễn."
Khoảnh khắc đó, tôi tưởng như mọi âm thanh đã biến mất khỏi thế giới.
Đến khi nhận ra thì nắm đấm phải đã vung xong với tốc độ mà ngay cả tôi, dù đã được tăng cường thị lực nhờ ma lực, cũng hoàn toàn không nhìn thấy được.
Sau đó một nhịp, một tiếng "oàng" vang dội khắp không gian.
Dư chấn của đòn đánh đó tạo ra một cơn cuồng phong và tiếng nổ xuyên từ tận sau lưng con Hư Thú đến tận tôi dù đang đứng cách đó một quãng xa.
Trong bức tranh huyền ảo với những lông vũ trắng tinh khôi bay đầy tầm mắt, con Hư Thú đã không còn hiện diện nữa.
Con Hư Thú hoàn chỉnh đã hoàn toàn tan biến khỏi thế giới này mà thậm chí không kịp thét lên tiếng rên rỉ cuối cùng.
"..."
Sau khi xác nhận đã tiêu diệt được Hư Thú, anh ấy cố gắng giữ vẻ mặt không đổi nhưng trong thoáng chốc đã lộ ra sự nhẹ nhõm, rồi nhìn lại phía tôi.
Vừa chỉnh lại chiếc găng tay bên phải, anh ấy vừa bước tới chỗ tôi và cất lời.
"──Để em phải đợi rồi, mọi chuyện đã kết thúc ổn thỏa. Tất cả đều là nhờ có sức mạnh của mọi người đó. Cảm──”
Anh ấy chưa kịp nói hết "những lời giống hệt với niềm khao khát nguyên sơ ấy". Trước khi nhận ra thì tôi đã lao vào lòng anh ấy rồi.
"Chờ... ơ, này, Miliamour-san...!?"
"Hức... ư hư, hức... ư ư ư ư ư ư ~~!!"
Ngày hôm nay, kể từ khi gặp con người này, không biết tôi đã bao nhiêu lần xúc động, bao nhiêu lần kinh ngạc rồi nữa.
Ngay cả lúc này, tôi cũng chẳng hiểu nổi tại sao mình lại lao vào lòng anh ấy.
…Có lẽ là do sự vui sướng vì hạ được Hư thú, sự nhẹ nhõm vì sống sót. Có thể là tất cả nhưng cũng có thể là chẳng cái nào trong số đó cả.
Chỉ có một điều tôi biết rõ, đó là dù biết anh ấy... Shirahael-san, một người đàn ông trưởng thành, đang bối rối, tôi vẫn không thể kìm nén được sự ích kỷ muốn làm thế này.
Tóm lại, tôi đã mất kiểm soát vì sự thôi thúc muốn lao vào ôm lấy anh ấy thật chặt.
“Ấy, này, không được đâu. Dù giờ tôi đang ở hình dáng này, nhưng thực chất tôi là đàn ông, một cô bé như em không nên tùy tiện... Xem kìa, bình luận cũng đang bối rối── Nào, đừng có 'Chơi luôn đi!!' chứ! Trời đất thật là, Konjiki-sama, thế này thì không ổn đâu..."
Cảm giác mềm mại từ lồng ngực, vóc dáng thiếu nữ mảnh mai và giọng nói trong trẻo đang khuyên bảo tôi như một người đàn ông trưởng thành.
Đắm chìm trong tất cả những điều đó cùng một lúc, tôi ý thức được rằng mình đang làm những chuyện không thể cứu vãn nổi, nhưng vì lý do nào đó mà tôi vẫn vùi mình vào đó vì không muốn rời xa.
"Không... lúc này người có thể đảm nhận vai trò đó chỉ có cậu thôi, bỏ cuộc đi. Với lại nghĩ đi, dỗ dành một đứa trẻ đang mè nheo là──"
"Ư... là trách nhiệm của... người lớn...! Đã... rõ nhiệm vụ..."
Vừa nghe thấy giọng nói đó vang lên trên đầu, cơ thể tôi bỗng được bao bọc bởi một thứ gì đó nhẹ nhàng.
Cùng lúc nhận ra đó là đôi cánh của chị ấy, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đầu tôi.
Lòng bàn tay của anh ấy, giờ đây chỉ ngang bằng hoặc nhỏ hơn tôi một chút, đang dùng sự bao dung như vô bờ để dỗ dành tôi.
"──E hèm. Trước tiên, hôm nay em đã vất vả rồi, Miliamour-san. Những gì tôi có thể nói với em thì tất cả đã nói hết trong lúc chiến đấu rồi... nhưng cho tôi nói lại một lần nữa. Em đã thực sự nỗ lực rất nhiều... và đã bảo vệ mọi người. Cảm ơn em."
<Thật sự luôn ấy> Ting
<Dù với số người xem đó nhưng em ấy vẫn cố chiến đấu, nhờ thế mà có khi tụi mình mới còn sống đấy> Ting
<Con Hư Thú lần này đúng là đáng sợ mà, nếu cứ để yên đấy thì không biết sẽ ra sao nữa> Ting
"...Tuy còn thiếu kinh nghiệm trong vai trò ma pháp thiếu nữ, nhưng từ nay tôi cũng sẽ góp một phần sức lực. Mong em từ nay về sau hãy giúp đỡ tôi nhé. Lần này chỉ là một buổi hợp tác, nhưng dù sau này có quay lại buổi stream riêng của mỗi người, chúng ta vẫn sẽ là đồng chí, là đồng đội... ơ, Miliamour-san?"
"...!"
─Ah, tôi lặng lẽ ngộ ra. Ah, đây chính là người "xấu xa" nhất, gian xảo nhất trong tất cả những người lớn mà tôi từng gặp.
Anh bao bọc tôi như một người đàn ông trưởng thành, lại hiện diện trong hình dáng một ma pháp thiếu nữ xinh đẹp, đáng yêu ngay bên cạnh, và chiến đấu mạnh mẽ, đáng tin cậy hơn bất cứ ai.
Một khi đã biết đến sự tồn tại của một người như thế này rồi thì hỏng hết rồi. Tôi của trước đây khi chưa biết chuyện này, sẽ không thể quay lại được nữa, chắc chắn không thể quay lại được.
Không kìm nén được cảm xúc đó, tôi càng ôm chặt anh ấy hơn, khiến anh thốt lên giọng nói có chút lo lắng.
...Vì có quá nhiều thứ ứ nghẹn trong lòng nên tôi không thể diễn đạt thành lời những suy nghĩ về ảnh.
Dù vậy, tôi vẫn cố gắng thốt ra một câu duy nhất theo bản năng.
"Cảm ơn anh vì đã tìm thấy em... vì đã cứu em... Em cảm ơn anh... Shirahael-san... à không..."
"Thiên sứ-sama............!!"
"Thiên...!? Kh-Không xong rồi, trông em lạ quá đấy... Ch-Chúng ta tạm rời nhau ra một chút được không...? Hakushiki-san? Konjiki-sama? Ai đó giúp tôi đỡ lời với..."
"............Fufu."
Ngay cả lúc này khi đang làm nũng và khiến anh ấy bối rối đến cuống cuồng, tôi vẫn cảm thấy một niềm hạnh phúc vô bờ bến.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, và chỉ trong một lúc ngắn ngủi nữa thôi. Tôi sẽ để mình đắm chìm trong khoảng thời gian hạnh phúc này.
------------
"Mình lỡ... làm... mất... rồi...!!!!"
"『Ngôi tháp vừa xây đã cao chạm đến tận sao Diêm Vương rồi』
『Nguồn gốc sự ra đời của "Tông đồ" Miliamour? Tổng hợp chi tiết』
『Trong bó hoa bách hợp này có lẫn một cái bông giả này』
...N-Nói chung là không hiểu lắm nhưng có vẻ người ta đang viết đủ thứ chuyện ghê gớm lắm nè."
"Ughhhhhhhh!!"
Sau đó, dù vẫn còn luyến tiếc nhưng tôi đã bị tách ra, buổi stream hợp tác cũng kết thúc, tôi trở về phòng trong trạng thái lâng lâng như vừa được đi lên thiên đường về.
Tôi giải trừ biến thân, hồi tưởng lại những sự kiện ngày hôm nay cứ như là mơ vậy──
Và cuối cùng tôi cũng tỉnh táo lại.
“Sao mình lại đi làm chuyện đó ngay trong stream người đã giúp mình nhiều nhất cơ chứ? Làm anh ấy khó xử rồi, trời ơi…! Sau này gặp nhau biết nhìn mặt nhau thế nào đây…?!”
Tôi ôm đầu lắc qua lắc lại điên cuồng, cố làm dịu đi cái nóng hầm hập trên đôi má đang bốc hỏa vì xấu hổ và hối lỗi.
"Th-Thôi nào... Buổi stream đâu có bị ném đá đâu, ngược lại mọi người còn vui lắm đó... Konjiki-sama thì có vẻ rất hài lòng vì chụp được cả đống ảnh và bảo là để làm tư liệu quảng cáo... Bản thân Shirahael-san cũng đâu có thực sự ghét bỏ gì đâu, chắc chắn là không sao đâu mà..."
"Ư... Có lẽ là vậy thật, nhưng mà..."
Tôi cũng muốn phàn nàn với vài người xem, những người tích cực một cách kỳ lạ, mà do tôi tự chuốc lấy mà thôi.
Trong khi tôi đã phần nào bình tĩnh lại dù vẫn còn ấm ức, Hakushiki tiếp tục lời an ủi.
"Thay vào đó, hãy nghĩ về những điều tốt đẹp đi! Nhờ buổi collab mà lượng người xem tăng vọt, ma lực ổn định, lại còn học được kỹ năng mới! Dù duy trì được trạng thái này hay không là tùy thuộc vào sự cố gắng từ nay về sau, nhưng mọi chuyện đã hoàn toàn khác so với ngày trước rồi!"
"...Ừm, đúng thế. ...Thực sự, đã hoàn toàn khác so với ngày trước rồi. Mình vẫn thấy như đang nằm mơ vậy."
Đúng thế, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi. Cả môi trường xung quanh chúng tôi... và cả chính bản thân tôi nữa.
"...Thì ra đây là thứ gọi là TS... hiện tượng... hay thuộc tính... mà đàn ông biến thành phụ nữ sao? Trong truyện tranh hay tiểu thuyết cũng có nhiều nhỉ... Nhưng mà, nếu thực sự... thấy bằng mắt rồi thì..."
Chẳng hiểu sao, tôi có một niềm tin chắc chắn rằng những sự kiện trong ngày hôm nay đã thiêu rụi một thứ gì đó trong tôi một cách dữ dội... và có lẽ nó sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Chẳng biết đó là chuyện tốt hay xấu. Nhưng ít nhất, tôi chắc chắn một điều rằng lúc này tôi đang cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng về chuyện đó.
"...Thiên sứ-sama..."
"À... chuyện đó, nếu Milia-san muốn gặp Shirahael-san, thì chúng ta có thể xin collab tiếp ngay──"
"Chuyện đó thì không đâu, Hakushiki."
"M-Milia-san...?"
Tôi nói chèn vào lời của Hakushiki khiến cô ấy phát ra một âm thanh như tiếng khí xì ra vì ngạc nhiên.
...Vì đây là chuyện quan trọng nên tôi chỉ định nói bằng tông giọng nghiêm túc thôi, chắc là tôi đã làm cô ấy hơi giật mình rồi.
"Được ở cạnh anh ấy ngày hôm nay đã giúp mình hiểu ra. Tầm mắt của Thiên sứ-sama chắc chắn đang hướng về một nơi nào đó xa xôi hơn hẳn so với những ma pháp thiếu nữ như chúng mình đang thấy. Thế nên, những người được anh ấy cứu giúp như mình hay những người khác, tuyệt đối không được làm những chuyện thiếu suy nghĩ gây thêm gánh nặng cho anh ấy."
"Ra... ra là vậy... Nhưng Milia-san thấy ổn chứ? Cậu đã vất vả đến thế rồi, dù gọi là phần thưởng thì không đúng nhưng mà… cậu không muốn nói chuyện hay thân thiết với ảnh nhiều hơn sao?"
Tôi lắc đầu trước lời lo lắng của Hakushiki cho tâm trạng của mình và đáp lại.
"Hoàn toàn ổn mà. Mình đã được cứu rỗi quá đủ rồi, và dù sau này có quay lại cuộc chiến riêng của mỗi người đi nữa. Thiên sứ-sama cũng đã nói rằng trái tim anh ấy vẫn sẽ là đồng chí cùng chiến đấu với chúng mình. Mình cũng cảm thấy y như vậy... và trên hết là──"
"...Trên hết là?"
Hakushiki nghiêng đầu hỏi lại sau khi tôi ngắt lời nửa chừng.
Tôi nở một nụ cười rạng rỡ và nói cho cô ấy suy nghĩ từ tận đáy lòng của mình.
"Nếu Thiên sứ-sama chỉ nhìn về phía một mình mình thôi... thì đó đúng là 'sai lệch nguyên tác' rồi!"
------------
Cứ thế, tôi quay trở lại với cuộc sống thường nhật như mọi khi. ...Nhưng, có chút gì đó đã khác với từ trước tới nay.
"Ah… Fufu...!"
"──Ma pháp thiếu nữ Miliamour-san! Hư Thú đã xuất hiện rồi, nhờ cả vào cậu đấy!"
Vào ngày nọ, Hakushiki — người cộng sự quan trọng của tôi — hiện ra trong phòng khi tôi đang cười một mình, cô ấy thông báo một cách hoạt bát giống như hồi đầu chúng tôi mới gặp nhau. Tôi hít một hơi thật sâu rồi đáp lại một cách mạnh mẽ không kém cạnh.
“──Ừm. Để đó cho mình! Mình đi ngay đây!”
Cùng với lời nói đó, tôi tạm dừng video đang xem rồi biến thân, mang theo hy vọng và niềm khao khát mới vừa có được, tôi lao đi.
Video đang bị tạm dừng đó là... đoạn clip cắt cảnh lúc tôi quá xúc động mà lao vào ôm Thiên sứ-sama.
Tiêu đề của nó đơn giản đến mức khiến tôi bật cười: "Huyền thoại".
Trong khung hình của đoạn clip ấy là hình ảnh tôi rưng rưng nước mắt và Thiên sứ đại nhân đang mỉm cười bối rối ở bên cạnh nhau, và số lượt xem…
Đã vượt qua con số 1,2 triệu rồi.
──Ma pháp thiếu nữ Miliamour.
Cả hôm nay và ngày mai, đều cũng sẽ cố gắng hết mình nhờ sức mạnh của mọi người.