Trans: Arteria
----------
Tóm lại là, nhóm Riku-san sẽ đi cùng chúng tôi, nên Umi nhắn với cả hội về vụ này. Không ai có ý kiến gì cả.
Tôi vẫn hơi lo cho Amami-san một chút, vì dù sao hai người này ngày xưa cũng không hợp nhau cho lắm.
[Asanagi: Xin lỗi vì phải lôi theo cả ông anh trai ngốc đó đi nhé, Yuu.]
[Amami: Không sao mà. Tớ biết chuyện hồi xưa cũng chỉ là hiểu lầm thôi. Riku-san cũng đã xin lỗi rồi, nên ổn mà.]
Vậy đấy. Có vẻ Riku-san đã giải quyết ổn thỏa trước khi chuyển đi.
Rốt cuộc thì cũng chẳng còn gì để nói. Hiện tại họ đang nói chuyện về Reiji-kun, người sẽ đi cùng Riku-san và Shizuki-san cơ.
[Amami: Đó là Reiji-kun sa? Đáng yêu ghê ~!]
[Amami: Thằng bé ngại khi chụp ảnh à? Che gương mặt đỏ bừng kia lại trông dễ thương quá chừng ~]
[Nina: Đừng có ghen nhé Seki, chỉ là một đứa nhóc thôi đấy.]
[Seki: Còn cậu đang nói về cái quỷ gì vậy chứ?]
[Nina: Huh, cứ tưởng cậu sẽ ghen lồng ghen lộn lên chứ, nên tớ mới phải nhắc trước.]
[Seki: Khỏi cần cậu nhắc…]
[Asanagi: Tớ cũng muốn chụp rõ mặt lắm, nhưng chưa kịp thì thằng bé phát hiện rồi…]
[Nina: Người dễ ngại thì thế đúng rồi. Giờ có thể vậy chứ sau này kiểu gì cũng quen à.]
[Asanagi: Tớ biết mà, thi thoảng khi ở riêng tớ cũng có chụp, nhưng em ấy chẳng bao giờ cười tử tế được cả. Ít nhất giờ cũng chịu chụp ảnh với mọi người rồi.]
[Seki: Quả thật. So với trước đây thì em ấy còn thẳng lưng tự tin hơn nhiều kìa.]
[Amami: Các cậu đang nói gì vậy??]
[Amami: À mà thôi, tớ hiểu rồi.]
[Amami: Ừm, đúng là vậy thật!]
[Maehara: Mấy người đang nói về Reiji-kun chứ không phải tớ đâu đấy nhỉ?]
Dù sao thì, có vẻ lần đi chơi này sẽ ổn rồi. Hoặc chỉ do tôi nghĩ vậy cho đến khi Amami-san đột nhiên nhắn lại.
[Amami: Xin lỗi nhé, chắc tớ sẽ đến muộn một chút!]
[Asanagi: Hm? Có chuyện gì à?]
[Amami: Vì vẫn còn chút thời gian nên tớ dắt Rocky đi dạo, ai ngờ giữa đường mũi nó bị một con ong to đùng đốt!]
[Amami: Dù vẫn ổn, nhưng mũi sưng vù lên rồi. Nhìn này!]
Rồi cô ấy gửi cho chúng tôi một bức ảnh của Rocky. Mũi chú chó sưng to đến mức che lấp cả một phần miệng.
Mặc dù hiện tại trông nó vẫn ổn, nhưng tốt hơn hết là nên đưa đến bác sĩ thú y ngay trước khi có chuyện gì không hay xảy ra.
Tôi nhanh chóng tìm kiếm phòng khám thú y gần nhất trên điện thoại, nhưng chỗ gần nhất cũng mất khoảng ba mươi phút đi xe. Mặc dù đó không phải là vấn đề lớn, nhưng tính cả thời gian kiểm tra các thứ, khả năng cao là cô ấy sẽ bị muộn.
[Asanagi: Hiểu rồi. Tạm thời chúng ta vẫn giữ nguyên giờ hẹn, nhưng nhớ gọi cho tớ nếu cậu thực sự bị muộn nhé.]
[Amami: Ừm. Mọi người không cần đợi tớ nếu tớ muộn quá đâu, tớ sẽ nhờ bố chở thẳng đến luôn.]
[Amami: Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người.]
[Maehara: Đừng lo. Dù sao thì Rocky cũng là thành viên trong gia đình cậu mà, Amami.]
[Nina: Đúng đấy, không sao đâu.]
[Seki: Đi cẩn thận nhé, Amami.]
Tình hình đột nhiên thay đổi vài giờ trước giờ hẹn, nhưng cũng không phải chuyện gì quá to tát. Miễn là chúng tôi bình tĩnh xử lý, mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ thôi.
Và thế là, Amami đưa Rocky đi khám thú y trong khi chúng tôi kiểm tra lại kế hoạch một lần nữa. Chúng tôi quyết định sẽ đợi cô ấy ở ga tàu gần nhất cho đến giờ hẹn. Nếu cô ấy đến muộn, cả bọn sẽ đi tàu trước và đợi cô ấy ở địa điểm tổ chức lễ hội.
Sau khi chốt xong xuôi, thêm một lúc nữa và cuối cùng chúng tôi cũng chuẩn bị xong.
“Sắp đến giờ rồi, Shizuku, em xong chưa?”
“Vâng, xong rồi ạ. Nào, Umi-chan, nhanh lên, ra đây cho Rikkun và Maki-kun xem em dễ thương thế nào đi!”
“Tại sao em lại phải cho anh trai xem— Mà thôi, được rồi. Hôm nay em sẽ phá lệ một lần.”
Rồi, từ khe hở của cánh cửa trượt, Umi bước ra, trong bộ trang phục chỉnh tề cho lễ hội.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về em là… không khác gì mọi ngày. Em vẫn là cô bạn gái xinh đẹp và đáng yêu của tôi
À thì, đúng hơn là, trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ được mỗi điều ấy.
“Ừm, em để mẹ và chị Shizuku lo hết mọi thứ đấy— Dù sao thì, em trông thế nào?”
“Ừm… Ờ…”
Umi mặc một bộ yukata sáng màu với họa tiết hoa cẩm tú cầu và hoa bìm bìm. Chất vải thì không quá bóng bẩy. Mái tóc ngang vai được búi gọn lên bằng chiếc kẹp tóc hình bông hoa màu xanh mà tôi đã tặng em vào sinh nhật.
Ban đầu tôi mua chiếc kẹp tóc đó vì nó hợp với bộ váy em mặc ở tiệc Giáng sinh, nhưng giờ thì cũng rất hợp với bộ yukata này.
“Được rồi, mẹ sẽ để đôi chim cu trẻ tuổi các con tự nhiên nhé~ Rikkun, Reiji, đi thôi nào.”
“Hả? …Vâng…?”
“Được thôi… Bọn anh sẽ đi chậm, nên hai đứa cứ từ từ đuổi theo sau nhé, được không Maki?”
“Hehehe, chị không muốn làm kỳ đà cản mũi đâu, nên chị đi mua đồ ăn cho ngày mai đây~ Nhớ khóa cửa nẻo cẩn thận trước khi đi nhé, hai đứa~”
“G-Gì vậy chứ–? Sao mọi người lại cư xử lạ lùng thế?!”
Rồi ai nấy đi hết, lờ đi Umi đang đỏ bừng mặt
Và rồi chỉ còn hai đứa ở đây.
“…Thôi kệ đi, đi đóng cửa đã. Anh sẽ đi khóa cửa tầng một.”
“Được rồi, em sẽ lo tầng hai… Nhưng mà, trước đó… Em hỏi anh một câu được không?”
“…Được chứ.”
“Maki, em trông thế nào? Có dễ thương không? Tim anh có lỡ nhịp nào không?”
“Có… Em trông rất xinh và đáng yêu… Với lại…”
Dù không có ai ở đây ngoài chúng tôi, nhưng tôi vẫn thấy xấu nếu phải nói to ra lắm. Thế nên, tôi chỉ thì thầm vào tai Umi.
‘Trông em quyến rũ lắm… Thú thật là làm anh hơi bị kích thích đấy…’
“Đồ biến thái~ Hehe, mà thôi, anh thành thật là tốt~ Dù sao thì, bộ yukata đó trông hợp với anh lắm đấy, Maki.”
“Cảm ơn em… Haha…”
Đây sẽ là lần đầu tiên tôi đi xem lễ hội pháo hoa, nên tôi thực sự rất mong chờ. Nhưng mà, nghĩ lại thì, kể cả nếu lễ hội có đột ngột bị hủy bỏ đi chăng nữa, thú thật là tôi cũng chẳng thấy phiền lòng chút nào đâu.