Đại Quân Viễn Chinh đã bị chia cắt.
Nero dẫn quân trở về Avalon với mục tiêu giành lại lãnh thổ. Trong khi đó, Misa tuyên bố tiếp tục cuộc viễn chinh để tiêu diệt Quỷ Vương. Họ chia quân làm hai, và tiến về hai hướng ngược nhau.
Thật khó tin đến nực cười... nhưng đó là sự thật.
Báo cáo đầu tiên được gửi đến vào ngày 2 khi tôi nói chuyện với Hoàng Tử Karl, sau khi điều tra thêm và theo dõi hoạt động của Quân Viễn Chinh, đến ngày 30 tháng Bạch Kim, chúng tôi đã có được thông tin chính xác.
Nero thực sự đã dẫn toàn bộ quân đội của mình rời khỏi Damask, thủ đô của Adamantoria, và tiến về phía bắc, quay trở lại con đường mà bọn chúng đã đi qua.
Với tốc độ hành quân đó, có lẽ bây giờ Nero đã đến Parthia.
Còn Misa, dù vẫn chưa rời khỏi Damask, nhưng có thể sẽ ra lệnh tiến quân trong một hoặc hai ngày tới. Chúng tôi sẽ sớm nhận được tin tức về cuộc hành quân của ả.
"Chắc hẳn mọi người đã biết, nhưng tôi xin nhắc lại. Tôi sẽ từ bỏ Chiến Lược Atlas."
Tôi tuyên bố với các thành viên của Anti-Cross tại sở chỉ huy ở tầng năm.
Chiến Lược Atlas là kế hoạch ban đầu của chúng tôi, nhằm đối phó với Quân Viễn Chinh, một đội quân hùng mạnh với hai Tông Đồ, Nero và Misa.
Điểm mấu chốt của chiến lược này là "Cơn thịnh nộ của Atlas", một kỹ năng cho phép chúng tôi điều khiển cát lún, tạo ra những cơn sóng thần cát giống như kỹ năng đã nhấn chìm Berdoria. Nếu đòn này đánh trúng chủ lực quân địch, phần còn lại chỉ là đối phó với hai Tông Đồ.
Hơn nữa Đại Sa Mạc Atlas là môi trường lý tưởng để sử dụng Thiên Không Chiến Hạm Shangri-La, và chúng tôi cũng có Hạm Đội Sa Mạc, lực lượng hải quân của Đại Sa Mạc, được tập hợp từ các quốc gia Atlas mà chúng tôi đã chinh phục. Dù Quân Viễn Chinh có đông đảo đến đâu, chúng cũng không thể vượt qua Đại Sa Mạc mà không có tàu, và việc đóng tàu mới với quy mô lớn hơn hạm đội của chúng tôi là điều không tưởng.
Nếu có thể dụ chúng vào Đại Sa Mạc Atlas, chúng tôi có thể dễ dàng vô hiệu hóa lực lượng của chúng . Không có chiến lược nào tốt hơn.
"Chiến Lược Atlas là kế hoạch tốt nhất và hiệu quả nhất. Nhưng để thực hiện nó, chúng ta phải trả một cái giá rất lớn."
Việc đại quân viễn chinh tiến đến được sa mạc đồng nghĩa với việc tất cả các quốc gia nằm trên đường đi của chúng đều sẽ bị giày xéo. Parthia với đội kỵ binh hùng hậu đã sớm bị đánh bại, và ngay cả Adamantoria vốn tự hào về phòng thủ kiên cố cũng đã thất thủ chóng vánh.
Tiếp theo là rừng biển Varna, nơi sinh sống của các bộ tộc thú nhân. Rừng rậm là một địa hình lý tưởng để phòng thủ, nhưng... tôi không nghĩ rằng họ có thể ngăn cản Quân Viễn Chinh chỉ bằng lợi thế địa hình.
Và sau khi tiêu diệt các bộ tộc thú nhân ở Varna, chúng sẽ tiến vào lãnh thổ của Đế Chế. Vì chúng tôi phải đợi cho đến khi chúng vào sa mạc, nên chắc chắn Rockwell, thành phố cảng cửa ngõ của sa mạc sẽ bị chiếm đóng. Tùy trường hợp, chúng có thể sẽ tấn công cả những thành phố cảng lân cận.
Chiến Lược Atlas chỉ có thể thực hiện được nếu chúng tôi hy sinh các đồng minh và một phần lãnh thổ của mình. Dù tôi có cố gắng giảm thiểu thương vong đến đâu, vẫn sẽ có rất nhiều máu phải đổ.
Nhưng nếu không đánh bại Quân Viễn Chinh, Pandora sẽ bị diệt vong-- Chính vì hiểu điều đó, mà tôi đã quyết định thực hiện Chiến Lược Atlas, bất chấp những hy sinh.
"Nhưng nếu chúng tự mình giảm đi một nửa chiến lực, việc phải trả cái giá hy sinh lớn như vậy không còn ý nghĩa nữa."
Một quyết định phi lý. Chúng tự chia đôi lực lượng mà không có bất kỳ lý do nào. Một sự lựa chọn ngu ngốc, tự từ bỏ lợi thế về quân số.
Khi tôi quyết định giải phóng Avalon, tôi đã nghĩ rằng Nero có thể sẽ cử một phần quân đội đến đó, và làm giảm sức mạnh của Quân Viễn Chinh.
Nhưng tôi không ngờ rằng Nero lại đích thân dẫn toàn bộ quân đội Neo Avalon quay trở lại. Đó là một hành động ngu ngốc, một sự lạc quan mù quáng. Những sĩ quan của hắn ta đang làm gì vậy? Họ nên khuyên ngăn hắn, bảo hắn đừng rút hết quân về Avalon như vậy chứ.
Không, có lẽ hắn đã quá tự mãn với sức mạnh của Tông Đồ. Hắn nghĩ rằng mình có thể chiến thắng bất kỳ đối thủ nào, và bất kỳ quyết định nào của hắn cũng sẽ mang lại thành công. Hắn không cần phải suy nghĩ về chiến thuật...
"Giờ thì đối thủ của chúng ta chỉ còn lại Tông Đồ thứ mười mộtvMisa, và những tàn quân còn lại của Quân Viễn Chinh."
Quân Viễn Chinh đã liên tục gia tăng lực lượng bằng cách hợp nhất với các quốc gia ủng hộ Thập Tự Giáo bí mật trên đường tiến quân.
Vì Nero đã tiêu diệt toàn bộ kỵ binh Parthia,các bộ tộc nhân mã chẳng còn lực lượng phòng thủ ra hồn nào. Parthia có lãnh thổ rộng lớn, tiếp giáp với nhiều quốc gia. Là một quốc gia nội lục địa, ngay khi mất đi khả năng phòng thủ, Parthia đã bị xâm lược đồng loạt từ mọi hướng. Giống như lũ kiến bâu vào miếng kem đánh rơi bên đường.
Hầu hết các quốc gia tấn công Parthia đều là những thế lực Thập Tự Giáo bí mật, còn có một phần quân đội Thập Tự Quân từ Fauren cũng đang tiến vào phía đông Parthia. Vì chúng tôi vẫn chưa giải phóng được thủ đô Nevan của Fauren, nên chúng tôi không thể tấn công vào hậu phương của bọn chúng. Chúng tôi chỉ có thể chờ đợi.
Ngoài ra, các quốc gia lân cận không liên quan gì đến Thập Tự giáo cũng tranh thủ cơ hội để mở rộng lãnh thổ, biến toàn bộ Parthia thành địa ngục của những cơn bão cướp bóc và thảm sát.
Con đường mà Quân Viễn Chinh đã đi qua để vượt qua Parthia giờ đây do quân đội của các quốc gia khác chiếm đóng, và một số trong số họ đã gia nhập Quân Viễn Chinh để tiếp tục chinh phạt. Vì Quân Viễn Chinh đang liên tục giành chiến thắng, nên ngay cả những quốc gia ít chịu ảnh hưởng của Thập Tự Giáo cũng muốn gia nhập cùng chúng.
Kết quả là, thay vì suy yếu dần, Quân Viễn Chinh lại ngày càng mạnh hơn.
Vào thời điểm đánh vào Adamantoria, tổng quân số của chúng đã vượt ngưỡng 100.000 người.
100.000 quân, đủ để tiêu diệt Spada. Nếu quân số đó tiến vào Đế Chế của chúng tôi, tôi đã hạ quyết tâm phải dùng chiến lược Atlas... nhưng nếu cả Tông Đồ và binh lính đều giảm một nửa, chúngtôi có thể xoay sở được. Không, tôi chắc chắn sẽ làm được.
"Vì Nero đã dẫn toàn bộ quân đội rời khỏi Adamantoria, hành động đó được coi như đã từ bỏ quyền chiếm hữu nơi này. Nhờ vậy, quốc gia láng giềng đã đại diện xua quân chiếm đóng Damask."
Adamantoria có chung đường biên giới với hai quốc gia.
Một quốc gia tộc Elf, được gọi là "Cư dân Rừng Xanh".
Hai là Rogentaria, vương quốc của loài người.
Đối với người Dwarf Adamantoria, "Cư dân Rừng Xanh" là kẻ thù truyền kiếp, dù họ có giao thương với nhau nhưng không mấy hòa thuận. Nhưng lần này, Rogentaria, quốc gia vốn có mối quan hệ hòa bình với Adamantoria mới là kẻ ra tay.
Rogentaria đã nhanh chóng điều động một đội quân lớn và chiếm đóng phần lớn lãnh thổ Adamantoria, bao gồm cả Damask. Mục tiêu của họ tất nhiên là tài nguyên khoáng sản phong phú của Adamantoria. Họ dường như đang rất hả hê vì cuối cùng đã chiếm được các mỏ khoáng ở dãy núi Balrog mà họ đã thèm khát bấy lâu
Nhờ vậy, sự hỗ trợ Rogentaria dành cho Quân Viễn Chinh của Misa cũng trở nên rất đáng kể.
"Nếu Quân Viễn Chinh tiếp tục tiến tới, chúng sẽ tiếp tục bổ sung binh lực tại thành phố thương mại Salawin trước khi tiến vào biển rừng Varna."
Đó là thành phố nơi chúng tôi đã tiêu diệt giáo phái "Mũi tên phán xét", những kẻ đã bắt cóc tộc thú nhân.
Không chỉ có bọn chúng, mà còn có rất nhiều tín đồ Thập Tự Giáo bí mật đang ẩn náu ở Salawin. Như thể không cần phải giấu mình nữa, chúng đang rầm rộ thực hiện các hoạt động hỗ trợ cho đại quân viễn chinh. Kế hoạch là sẽ hợp nhất các thế lực Thập Tự Giáo lân cận tại đây để tăng cường sức mạnh trước khi bắt đầu xâm lược Biển Rừng Varna.
“Nhưng ngay cả thế, quân số của chúng cũng sẽ không vượt quá100.000."
Cùng lắm là 70.000, hoặc 80.000. Tôi đã đánh giá tình hình của các quốc gia xung quanh Salawin, và kết luận như vậy. Không phải quốc gia nào cũng có thể dễ dàng điều động hàng chục nghìn quân tham gia viễn chinh.
Quân Viễn Chinh là một liên minh, được tập hợp từ nhiều quốc gia khác nhau, mỗi quốc gia đóng góp vài nghìn quân. Sau khi quân đội Neo-Avalon vốn chiếm đa số tuyệt đối và là nòng cốt chiến đấu rút đi hoàn toàn, tình hình nội bộ của chúng chắc hẳn đang rất rối ren.
Nhưng chúng vẫn có thể chiến đấu dưới ngọn cờ Thập Tự Giáo. Chừng nào còn sự tồn tại tuyệt đối của Tông Đồ thứ mười một Misa, hệ thống chỉ huy tối thiểu vẫn sẽ được duy trì và quân đội vẫn sẽ hoạt động được.
"Chỉ cần hạ gục Peaceful Heart và tiêu diệt Misa, đám còn lại chỉ là một đám ô hợp."
Hai yếu tố quan trọng nhất trong trận chiến này là:
Thiên Không Pháo Đài Peaceful Heart, một vũ khí cổ đại có thể mang lại ưu thế tuyệt đối trên không, và Misa, chỉ huy của Quân Viễn Chinh.
Nếu chúng tôi có thể giải quyết được hai vấn đề này, phần còn lại chỉ là tàn quân bị mắc kẹt trong rừng Varna. Dù số lượng của chúng rất đông, nhưng việc dọn dẹp sẽ không quá khó khăn.
"Chúng ta có nhiều cơ hội chiến thắng. Thay vì Chiến Lược Atlas, tôi đề xuất Chiến lược Varna, đánh chặn Quân Viễn Chinh trong rừng. Tôi muốn nghe ý kiến của mọi người."
"Em đồng ý."
Lily là người đầu tiên lên tiếng. Tiếp theo là Fiona và Sariel. À thì, ba người này là những người tôi đã thông báo đầu tiên, nên giờ không còn ở giai đoạn hỏi ý kiến nữa.
"Em cũng đồng ý. Nếu chúng ta cứ chờ đợi cho đến khi kẻ thù đến sa mạc, không biết sẽ có bao nhiêu người phải hy sinh... Nếu có thể ngăn chặn điều đó, em nghĩ dù có chút rủi ro cũng rất đáng để chiến đấu."
Nell nói với vẻ mặt nghiêm nghị của một công chúa. Thật khó tin rằng cô ấy vừa mới mặc đồng phục hầu gái mèo và kêu "meo meo" cách đây không lâu. Đúng là gap moe...
Dù đã có đa số tán thành, nhưng tôi không muốn ép buộc mọi người phải đồng ý. Tôi cần những ý kiến phản đối.
"Trong tình hình hiện tại, em không thể thành thực tán thành được."
"Thần phản đối."
Zenongarth và Simon, hai thành viên nam quý giá của Anti-Cross cuối cùng lên tiếng phản đối.
"Hãy nói rõ hơn. Tôi muốn biết vấn đề nằm ở đâu."
"Vấn đề lớn nhất là chúng ta sẽ tự mình từ bỏ lợi thế tuyệt đối của "Cơn thịnh nộ của Atlas". Thứ bị mất đi khi chiến đấu với đại quân địch là mạng sống của binh sĩ… xin lỗi…là binh sĩ của Quỷ Vương Bệ Hạ. Đúng là việc các nước đồng minh bị giày xéo là điều đau lòng, nhưng đánh đổi bằng mạng sống của binh sĩ Đế Chế thì thật không cân xứng."(Zenon)
Một lập luận rất hợp lý. Là một Hoàng Đế, tôi phải bảo vệ thần dân của mình. Tôi phải ích kỷ và tàn nhẫn, đẩy thiệt hại sang cho các quốc gia khác.
Xét trên phương diện đó, quyết định của tôi là sai lầm. Nhưng tôi là Quỷ Vương.
"Đúng là tôi đang ép các binh sĩ Đế Chế phải hy sinh. Nhưng mạng sống mà chúng ta cứu được không phải là của người ngoài ở các quốc gia đồng minh. Đó là những thần dân tương lai của tôi, những người rồi sẽ thuộc về Đế Chế. Họ hoàn toàn xứng đáng để cứu."
Sau khi chinh phục Atlas, và sáp nhập Avalon và Fauren, Đế Chế đã trở thành quốc gia lớn nhất trên lục địa Pandora, mặc dù phần lớn lãnh thổ là sa mạc và rừng.
Và sau khi giải phóng Spada và Adamantoria, chúng tôi cũng sẽ sáp nhập chúng vào Đế Chế Sau khi đánh bại Quân Viễn Chinh của Misa và giải phóng Adamantoria, chúng tôi sẽ tiến vào Parthia.
Sự bành trướng của Đế Chế là không có điểm dừng. Ngay cả tôi cũng không thể ngăn cản xu hướng mở rộng này. Các khu vực giải phóng phải được thu phục, và nếu quét sạch thế lực Thập Tự giáo thì cũng phải tiếp quản những nơi đó, nếu không thì việc làm này chẳng còn ý nghĩa gì.
Có lẽ Mia ngày xưa cũng đã lâm vào cảnh buộc phải thống nhất lục địa như thế này. Cô ấy từng nói, cô ấy không thống nhất vì tham vọng, mà vì để đánh bại Thập Tự giáo thì không còn cách nào khác.
"Và hơn hết, Đế Chế Elroad của tôi được thành lập để tiêu diệt Thập Tự Giáo. Dù có phải chịu tổn thất, chúng ta cũng phải chủ động chiến đấu với họ. Đó là lý do tồn tại của chúng ta."
"Ra vậy, có vẻ như can gián của thần là vô ích. Cứ việc hy sinh binh lính theo ý muốn của ngài."(Zenon)
"Tôi sẽ cố gắng để đạt được kết quả xứng đáng với những hy sinh đó."
Tôi không mong đợi mọi người sẽ hiểu. Thậm chí, họ sẽ phản đối tư tưởng hiếu chiến này. Khi Đế Chế mở rộng và số người tham gia tăng lên, sẽ có vô số mồi lửa nảy sinh. Và một vài trong số đó có thể bùng lên thành đại hỏa hoạn.
Đó là lý do tại sao chúng tôi cần đến tẩy não của Lily và tuyên truyền của Erina. VìVì không thể có được sự thấu hiểu thực sự, nên tôi cần đến những mưu kế để thống nhất vô số ý chí.
"Zenon, nếu anh còn ý kiến gì, cứ nói."
"Ngài có thể khiến các thú nhân ở Varna thần phục không? Nếu chúng ta cứ thế này mà chiến đấu, chúng sẽ chỉ nghĩ rằng mình được quân đội Đế Chế cứu giúp.Nếu chúng cảm thấy mang ơn thì còn đỡ. Còn nếu chúng lấy oán báo ơn, nói rằng: 'Các người tự ý chiến đấu đấy chứ, bọn ta có mượn cứu đâu', rồi nhất quyết không chịu từ bỏ chủ quyền thì sao?"
"Anh nói đúng."
Đúng vậy, lần này sẽ khác.
Spada, Avalon, Fauren. Họ đều đã bại trận trước Thập Tự Quân . Và các quốc gia Atlas đã đầu hàng sau khi chiến đấu với Đế Chế.
Trong cả hai trường hợp, họ đều bị dồn vào chân tường, và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gia nhập Đế Chế.
Nhưng nếu Chiến Lược Varna thành công và đánh bại Quân Viễn Chinh trong rừng, thì Liên Minh Trăm Thú Varna sẽ có được vị thế của kẻ chiến thắng Thập Tự quân. Lãnh thổ và người dân của họ sẽ được bảo vệ. Họ sẽ không rơi vào tình cảnh bị dồn vào đường cùng đến mức phải cầu xin Đế Chế bảo hộ.
Ai lại muốn bán nước khi mình không gặp khó khăn? Họ sẽ bảo vệ nền độc lập của mình, dù có phải trả giá bằng phủ nhận ân nghĩa. Đó là trách nhiệm của một quốc gia.
"Dù bị chia cắt, nhưng Quân Viễn Chinh vẫn là một đội quân hùng mạnh, vượt quá sức của Liên Minh Trăm Thú Varna. Dù có bướng bỉnh đến đâu, khi quân địch tập kết tại Salawin, họ sẽ nhận ra rằng chỉ dựa vào sức mình thì không thể làm gì được.
Nếu Đế Chế không can thiệp, tất cả các bộ tộc trong rừng sẽ bị tiêu diệt. Thập Tự Quân chắc chắn sẽ lùng sục tận gốc rễ để săn đuổi họ.
"Ai biết được chứ. Có khối kẻ nghĩ rằng nếu không được cai trị thì thà bị diệt vong còn hơn đấy.”
"Chuyện này…. một khả năng không thể loại trừ."
Luôn có những kẻ cứng đầu, và thường thì, những kẻ đó lại nắm giữ quyền lực.
"Rất tiếc nếu trường hợp đó xảy ra, tôi sẽ phải nhờ đến Lily."
"Hiểu rồi, chỉ cần tẩy não những kẻ ngu ngốc là được."(Zenon)
"Đừng nói kiểu đơn giản vậy, mấy cái trò tẩy não phi nhân tính đó, tôi cũng đâu có dễ dàng chấp thuận đâu."(Kurono)
Fiona à, đừng nhìn anh với ánh mắt kiểu "Chỗ này là chỗ để cười hả?" như thế chứ. Nell nữa, đừng nhìn anh với vẻ mặt thương hại như vậy.
"Zenon, anh quên mất tôi đã đi lên từ đâu ở Karamara rồi sao?"
"Đó là nhờ vào di sản của Xanadu-- khoan đã, chẳng lẽ... lại nữa sao? Ngài lại nắm giữ huyết mạch sinh tồn của một quốc gia khác?"
"Có một cổng dịch chuyển Original Monolith ở Meteor Fall. Và ở mỗi bộ tộc, đều có những di tích cổ đại được thờ phụng như đền thờ. Họ coi chúng là những nơi linh thiêng, ban phước lành và rất trân trọng chúng-- sẽ ra sao nếu một ngày nào đó, chúng không còn hoạt động nữa?"
Zenon nhìn tôi với vẻ mặt kiểu "Thật kinh khủng".
Sao ai cũng dồn ánh mắt về phía tôi thế... sao không hỏi Lily đi chứ...
"Vì lý do đó, dù không bằng ở Karamara, nhưng dường như các bộ tộc cũng đang sử dụng các di tích cổ đại ở mức độ nhất định. Quyền điều khiển các Monolith ở trung tâm đều đã nằm trong tay Lily rồi."
"Hừ, cũng tốt thôi. Nếu bị lấy oán báo ơn thì cứ việc cho chúng nếm mùi báo ứng. Quả là Quỷ Vương Bệ Hạ, sự nhìn xa trông rộng của ngài đúng là thần không tài nào theo kịp."
"Tôi rất vui vì anh đã hiểu."
Tôi hơi lườm Zenon khi anh ta cười mỉa mai rồi đáp lại như vậy. Về phần mình, tôi muốn dùng lý lẽ và lợi ích để đưa Liên Minh Trăm Thú Valna vào dưới trướng Đế Chế. Nhưng nếu điều đó không thành công, thì rất tiếc, Lily sẽ phải ra mặt. Tôi cầu mong họ sẽ đưa ra những phán quyết sáng suốt.
"Còn Simon, tại sao em lại phản đối?"
"Vì không đủ thời gian..."
Với gương mặt mệt mỏi cùng quầng thâm ngày càng đậm, Simon nhìn tôi với ánh mắt lờ đờ và tuyên bố.
"Anh xin lỗi."
"Thay vì xin lỗi thì hãy làm gì đó với deadline của em đi."
Tôi thực sự xin lỗi.
Người bận rộn nhất hiện tại chính là Simon, Cục trưởng Cục phát triển ma đạo.Chỉ việc gọi cậu ấy đến cuộc họp thế này tôi cũng thấy áy náy. Vì chỉ ngồi nói chuyện thế này thì công việc sẽ không bao giờ xong được.
"Anh biết nếu thực hiện chiến lược Varna, thời gian chuẩn bị sẽ ngắn hơn so với chiến lược Atlas."
"Ngay từ đầu thì lịch trình đã rất eo rồi."
"Ừm, vì vậy lần này chúng ta sẽ tạm gác lại phần lớn các kế hoạch. Kiểu như lựa chọn và tập trung ấy mà. Anh muốn em ưu tiên hoàn thành những trang bị cần thiết nhất để đối phó với Misa và Peaceful Heart thôi."
"Peaceful Heart là vũ khí cổ đại cùng cấp với Shangri-La đấy. Tạm gác lại các vũ khí đối không, anh chắc chứ?"
"Chúng ta sẽ bù đắp bằng Kỵ sĩ Rồng."
Tôi không đến Berdoria chỉ vì tò mò.
Đội Kỵ sĩ Rồng của Christina đang huấn luyện cùng với Đoàn Kỵ sĩ Rồng của Rashid. Tất cả là vì tôi biết sẽ có lúc chúng tôi phải sát cánh chiến đấu ngay lập tức như thế này. Nếu Đoàn Kỵ sĩ Rồng được tăng cường, ngay cả khi việc lắp đặt vũ khí cho Shangri-La bị chậm trễ, chúng ta vẫn có thể bù đắp đủ khả năng không chiến. Tôi nhận thức rõ rằng thời gian không đủ để hoàn thiện mọi thứ theo ý muốn. Tôi không thể đưa ra thêm yêu cầu quá đáng nào cho Simon nữa
"Tệ nhất thì chỉ cần hoàn thành trang bị quyết chiến đó là được. Những cái khác cứ làm trong khả năng thôi. Nếu giờ em mà gục ngã, anh buộc phải quay lại chiến lược Atlas đấy."
"À... ừm, nếu vậy thì chắc là ổn thôi..."
Simon nói với vẻ mặt nhẹ nhõm hơn, nhưng vẻ mệt mỏi khiến cậu ấy trông như sắp lăn ra ngủ bất cứ lúc nào. Ừ, việc đầu tiên sau đây là phải để cậu ấy đi ngủ đã.
"Còn ai có ý kiến gì nữa không?"
Có vẻ như đến đây ý kiến đã được thống nhất. Việc còn lại chỉ là thực hiện.
"Tôi biết sẽ khiến mọi người phải vất vả. Quy mô kẻ địch lần này là lớn nhất từ trước đến nay. Chúng ta sẽ phải chịu tổn thất."
Những trận chiến từ trước đến nay, dù tốt hay xấu, cũng chỉ dừng lại ở quy mô nhỏ. Việc giải phóng Avalon và Fauren không cần huy động đại quân, và cuộc tấn công Berdoria dù huy động gần như toàn lực nhưng cũng là một chiến thắng áp đảo dựa trên quân số. Một trận quyết chiến trực diện với một đại quân đoàn có quy mô tương đương đối phương như thế này cũng là lần đầu tiên đối với tôi.
Trong cuộc chiến Galahad lần thứ năm, tôi chỉ là một mạo hiểm giả. Nhưng lần này tôi là người dẫn dắt. Quân đội Đế Chế của tôi sẽ dấn thân vào một trận đại quyết chiến.
"Tôi cần sự giúp đỡ của mọi người trong trận chiến này, chúng ta nhất định phải tiêu diệt Tông Đồ thứ mười một Misa, và đánh bại Quân Viễn Chinh, để mở ra tương lai cho Pandora."
"ALL FOR ELROAD!!"