Tập 07:14 ngày

Chương 305:đồi isaka 2

2023-05-26

45

“M-một con Greed-Gore màu đen…”

Nhìn thấy con quái vật khổng lồ xé toạc mặt đất  khi xuất hiện, Wilhart run lên vì sợ hãi với vẻ mặt khiếp sợ khi thốt ra tên của nó. Trên lưng con ngựa với danh nghĩa chỉ huy , bộ não của anh ngay lập tức nhận ra những sự tương đồng với những  con quái vật hạng 5 anh biết. Theo một lẽ thường tình, cơ thể anh đang bắt đầu run rẩy.

Chủng loài, hình dạng và các đặc điểm đã biết của nó đều khác biệt, nhưng nỗi sợ hãi về Quái vật Hạng 5 đã ăn sâu vào tâm trí anh.

Anh nhận ra rằng khẩu súng trường mà anh đang cầm, khẩu súng mà anh vô cùng tự hào - mà anh đã luyện tập kỹ lưỡng, nhuần nhuyễn với nó đến mức anh ta có thể thực sự tự hào về kỹ năng của mình , giờ đây chả khác một cây gậy vô dụng.

Nhưng ngay cả khi anh run lên vì sợ hãi, tình hình cứ thế một xấu đi.  Cứ như thể một ác thần nào đó đã quyết định thả họ vào nỗi kinh hoàng sâu thẳm hơn.

GOAAAAAAAAAH!

Tiếng gầm thứ hai của con quái vật đủ đáng sợ để xuyên thủng cơ thể bất kì ai và đánh thẳng vào nỗi sợ hãi trong tâm trí họ. Như thể bị triệu hồi bởi tiếng gọi của quỷ dữ, những con quái vật bắt đầu tràn ra khỏi khu rừng

Cảnh tượng này khiến Will và tất cả các học sinh khác chìm trong vực thẳm tuyệt vọng.

Họ có một số ít kinh nghiệm chiến đấu với quái vật. Nhưng điều đó chỉ làm cho hiện tượng quái vật thuộc các chủng tộc khác nhau tập hợp lại với nhau và tấn công họ như một đội quân càng trở nên khó hiểu. 

“h-…hết hi vọng rồi…”

Đôi mắt của Will ngập tràn nước mắt và và miệng anh ấy thốt ra những lời tuyệt vọng.

“bình tĩnh nào, Will !”

Đi cùng với giọng nói dũng cảm, đáng yêu này là một đòn đánh vào phía sau anh.

“Goha?!”

Khi nhìn về phía nơi phát ra cú đánh , anh thấy người bạn Simon của mình, người đã dùng báng súng đánh vào người anh .

“Will,  mau ra lệnh rút lui, nếu không sẽ quá muộn!”

Will không chậm chạp tới mức phải hỏi “cậu đang nói cái quái gì vậy?”

Anh ngay lập tức hiểu ý nghĩa và hiểu ý đinh trong lời nói của Simon ,và bắt đầu cho thấy kết quả huấn luyện của mình.

“Rút lui! tất cả mọi người , rút lui! chúng ta phải quay trở lại pháo đài!”

Trước khi anh hiểu ra, anh đã hét to những lời này.

Tất cả những cuộc nói chuyện cười nhạo và khoe khoang mà anh làm với giọng nói to phô trương  của mình đã có ích trong thời điểm quan trọng này, giọng nói của anh rất lớn và lệnh rút lui ngay lập tức đến với cả nhóm.

“Rút Lui”

Quay ngựa lại, anh hướng nhìn  về phía Pháo đài Iskia và dẫn đầu cuộc rút lui.

Dù không thể nhìn thấy Greed-Gore và đội quân quái vật của nó khi quay lưng lại, Will vẫn giữ được chút bình tĩnh trong tâm trí mình.

“Theo ta, các hiệp sĩ ! chúng ta sẽ dẫn đầu nhóm trong cuộc  rút lui trở lại pháo đài Iskia!”

Các hiệp sĩ, hay đúng hơn là các học viên hiệp sĩ dưới sự chỉ huy trực tiếp của Will đã rút vũ khí ra sẵn sàng cho trận chiến. Họ tuân lệnh mệnh lệnh của anh ta ngay lập tức và bắt đầu di chuyển.

Trong số đó có Eddy, học viên hiệp sĩ đã gọi Will trên tường thành ngày hôm qua và bên cạnh anh ta là cô gái tóc xanh đeo kính mà Kurono đã giải cứu khỏi bọn cướp ở Fauren.

Phần lớn trong số hai trăm năm mươi học sinh đều đi bộ, bao gồm cả hai người đó. Do vậy, những người được cưỡi ngựa như Will không thể rút lui với tốc độ tối đa..Cuộc rút lui bắt đầu với tốc độ chậm.

May mắn thay, Will và các học sinh  hiệp sĩ dưới sự chỉ huy trực tiếp của anh ở gần cuối nhóm học sinh , và họ có thể nhanh chóng tiến lên phía trước để làm tiên phong.

“đừng phá vỡ đội hình! hãy chuẩn bị võ kỹ cơ động và tăng tốc vì chúng ta sẽ xuống đồi cùng một lúc trước khi bị bao vây!”

Tuyệt vọng nhớ lại những mệnh lệnh mà anh đã được học trong lớp phải được đưa ra trong một cuộc rút lui, Will liên tiếp hét lên những mệnh lệnh nhanh chóng.

Trong tình trạng khẩn cấp này, ngay cả những giáo viên không được phép tham gia trận chiến cũng đã bắt đầu di chuyển, nhưng họ biết rằng mệnh lệnh của Will là phù hợp trong tình huống này, vì vậy họ không cần phải nói ra chỉ dẫn của mình.

Như thể đã biết cách hành động tốt nhất, các giáo viên chuyển sang đảm nhận vai trò bảo vệ phía sau mà không cần ra lệnh. Họ chắc chắn sẽ phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng trong vai trò đó.

Will cảm thấy nhẹ nhõm vì vai trò khó khăn nhất trong cuộc rút lui đang được các giáo viên đảm nhận. Nhưng anh cũng cảm thấy đau đớn trong lòng khi nhận ra rằng không có cách nào thoát khỏi tình huống này mà không có thương vong.

Lý do anh ấy chuẩn bị cho sự thật rằng sẽ có người phải hy sinh là vì trước đây anh ấy đã trải qua lần bị Wrath-Pun truy đuổi trong dãy núi Galahad.

 Ý nghĩ phải hy sinh một số người không ảnh hưởng đến hành động và phán xét của Wilhart hiện tại, anh trước đây đã lựa chọn hy sinh người quan trọng nhất với mình ngoài gia đình của mình.

Nói như vậy, anh chưa từng trải qua bất kỳ cuộc chiến nào mà anh thực sự phải hy sinh bất cứ ai. Nhưng cuộc chiến đó sắp bắt đầu rồi.Cô hầu gái, người có thể vì anh mà hi sinh tính mạng của mình vì anh vẫn đang kề cạnh anh, thực hiện nghĩa vụ của mình.

“Ơn trời Simon, người bạn tri kỷ của Ta. Nhờ lời khuyên của cậu mà ta đã trở lại bình thường. Thật sự cảm ơn cậu từ tận đáy lòng của mình, phán đoán của cậu về tình hình rất tuyệt đó”

Ngồi lưng ngựa, Will nói lời cảm ơn với Simon, cố gắng che giấu sự bối rối của mình.

“lệnh rút lui của Onii-san cũng rất nhanh. em chỉ làm theo chỉ dẫn của anh thôi”

Khi họ nghe về sự xuất hiện của đội hiệp sĩ hạng nặng đằng sau ngôi làng Alzas, người đã ngay lập tức đưa ra mệnh lệnh rút lui chính là Kurono. Người duy nhất biết được điều này ngoài chính bản thân Kurono ra là một trong ba người ở đây.

Bất chấp kết quả, Simon hiểu rằng quyết định đưa ra mệnh lệnh đó của Kurono là đúng.

Đây là một tình huống khủng khiếp tương tự khi họ đang bị tấn công bởi một lực lượng kẻ thù áp đảo.

“quan trọng hơn này, Will, khẩu súng thường của anh được nạp đạn chưa đấy?”

“fuhaha, đương nhiên rồi”

“anh chưa được đặt tay lên cò súng đâu đó’

“...ta  biết rồi mà”

Will đang rất phấn khích,  Simon cảnh báo anh về tai nạn có thể xảy ra.

Ngón tay của không được đặt trên cò trừ khi đang nhắm bắn. Điều đó có thể khiến anh ta vô tình nổ súng, đặc biệt nguy hiểm trong tình thế lúc này khi có rất nhiều học sinh  đang đứng cạnh.Hơn thế nữa, việc vô tình  nổ súng thậm chí dễ dàng xảy ra hơn khi đang cưỡi ngựa..

“Nhân mã và Windwolves  rất nhanh; chúng sẽ tới kịp để cắt đứt chúng ta bây giờ!”

Lý do Simon đề cập đến khẩu súng của Will, nói cách khác, vũ khí chiến đấu của anh, là vì cậu có cảm giác rằng họ sẽ không thể tránh khỏi 1 trận chiến.

“đó là thời khắc mấu chốt  phải không?”

“Đội hình của kẻ thù không dày đến mức chúng ta không thể vượt qua, không sao đâu!”

Những con quái vật với tốc độ di chuyển nhanh đã tách khỏi đàn quái vật từ khu rừng đã đi trước và chặn đường họ.

Như Simon đã nói, Nhân Mã được trang bị giáo và cung tên đang lao lên ,những ngọn đồi là sân nhà của chúng.

Những con Silent Sheep(Cừu câm lặng) lông mịn màu đen đang chạy bên cạnh chúng , bắt kịp tốc độ của chúng. Chúng chỉ là cừu, nhưng chúng vẫn là quái vật.

Những con Windwolves mà Goblin đang cưỡi đang bị tụt lại phía sau. Nhưng những con đang di chuyển mà không có người cưỡi sử dụng khả năng chạy và thích nghi với gió của bọn chúng, khiến cái cách chúng vút qua những ngọn đồi nhanh như thể những ngọn gió.

Dortoths nổi tiếng với khả năng lao về phía trước và chúng khá là nhanh nhẹn, nhưng dường như chúng không có khả năng nhận thức về việc đi vòng qua những ngọn đồi, vì vậy chúng rất vất vả để có thể đi lên những ngọn đồi.

Các học viên đang rút lui có tình cờ băt gặp chúng hay không có khả năng phụ thuộc vào vận may của họ.

May mắn thay, những con quái vật chim trên bầu trời và Salamander sở hữu hỏa lực khủng khiếp chỉ bay xung quanh và dường như ý định tiến về phía này.

“Chuẩn bị tấn công từ xa! Nhóm thứ nhất, chuẩn bị phép Blast, nhóm thứ hai, chuẩn bị phép Sagitas và cung tên! Tập trung tấn công từ phía trước!”

Khoảng cách giữa các sinh viên xuống đồi và những con quái vật di chuyển để cắt đuôi bọn họ đang ngày càng ngắn đi.

Will có vẻ căng thẳng, rất hoảng là đằng khác. Ngay cả Simon, người đã có kinh nghiệm chiến đấu, cũng biết rằng cậu không phải là một chiến binh mạnh mẽ và đang cố gắng đến tuyệt vọng để không thể hiện sự lo lắng trên khuôn mặt của mình.

“Will-sama à…”

“Eei, Seria! Đừng có đột nhiên gọi tôi trong lúc tối tung như thế này!”

Will đáp lại vệ sĩ của anh, Seria, người đang cưỡi ngựa bên cạnh với vẻ mặt điềm tĩnh. Giọng anh nghe có vẻ mất kiên nhẫn, đúng hơn là tức giận.

“tôi xin lỗi, nhưng có điều tôi phải cảnh  báo với ngài”

 “điều gì thế?”

“Ngài biết về khả năng của loài Silent Sheep  đúng không?”

“Fuhaha, đó là thông tin nằm trên trang nhất của cuốn sách trong Guild ở Làng Iskia, không đời nào mà ta lại không biết-”

Will bắt đầu nói với giọng tự tin thường ngày, nhưng ngay sau đó, mặt anh tái nhợt.

Lý do tại sao Silent Sheep  có từ Câm Lặng trong cái tên của chúng..

Và, giả sử những con quái vật có trí thông minh ở một mức độ nào đó, đó là lí do lũ Nhân Mã lại ra tay để đưa chúng vào trận chiến.

Khi anh nhớ ra, đã quá muộn rồi.

“Khả năng đặc biệt của tụi Silent Sheep   kia là gì vậy?”

Simon, người không am hiểu về quái vật, hỏi Will.

“Giờ thì tôi hiểu rồi… Eei, chúng ta không thể quay lại bây giờ–”

Biểu cảm của Will nhanh chóng chuyển từ cam chịu sang quyết tâm và cao giọng ra lệnh bắt đầu các cuộc tấn công tầm xa.

“Đội đầu tiên, fiiiiiiire”

Nghe theo hiệu lệnh, các học viên lớp Pháp sư hoàn thành những từ cuối cùng trong câu thần chú của họ và tung ra những đòn tấn công.Nhưng lũ Cừu Câm Lặng đang tiến tới ngày càng gần và há to miệng kêu.

MEEVIIIIIIII~

Khi tiếng kêu lạ thường này vang lên bao trùm không gian, các học viên tung ra các đòn tấn công tầm xa đã được niệm chú.

「Ignis Overblast!」

「Tera Blast!」

Vân vân và vân vân. Các phép thuật  cấp thấp và cấp trung, mỗi loại đều có thuộc tính riêng của nó, được phóng ra –

“Cái gì, nó không được phát động?!”

“Tại sao vậy?!”

Phải đến một nửa trong số họ không hoàn thành thần chú.

Hầu hết các cuộc tấn công được thực hiện thành công đều trượt hoặc không được phát động.

Kết quả là, chỉ một số ít kỵ binh hỗn tạp gồm Nhân Mã và Sói Gió xông vào trận chiến bị thổi bay. Chúng vẫn  tiếp tục xông vào tấn công với toàn bộ tốc độ..

Những con goblin  đã ngã khỏi lưng Sói thì bị Nhân mã giẫm đạp.

“Tiếng kêu của lũ cừu có tác dụng Câm Lặng! Tất cả mọi người, ngoại trừ các Pháp sư không cần sử dụng thần chú hoặc có cách chống lại nó, hãy lùi lại!”

Đó chính là câu trả lời của Will cho câu hỏi của Simon.

Câm Lặng là một trong những hiệu ứng trạng thái ma pháp có thể gây ra.

Câm Lặng được chia thành hai loại. Loại thứ nhất là hiệu ứng có thể ngăn chặn bất kỳ lời nói nào; loại còn lại là  vô hiệu hóa âm thanh của các câu thần chú và khắc chế tác dụng của chúng.

Hiệu ứng mà Silent Sheep gây ra là loại thứ 2; nói cách khác, bởi những phần cuối cùng của câu thần chú bị Câm lặng, do đó hầu hết các đòn tấn công bằng phép thuật đều không thể sử dụng được

Đây là một hiệu ứng trạng thái chí mạng đối với những người thuộc lớp Pháp sư; tuy nhiên, đã có những phương pháp từng được sử dụng để chống lại nó từ thời cổ đại. Nhưng số sinh viên có khả năng sử dụng các phương pháp ấy ngay tại thời điểm vẫn là một dấu chấm hỏi.

Do đó, hầu hết Pháp sư chiến đấu đều trở nên vô dụng trước sự hiện diện của Silent Sheep.

Mặt khác, lũ Nhân Mã chiến đấu bằng các đòn tấn công vật lý mà không sử dụng bất kỳ phép thuật nào hoàn toàn không phải chịu ảnh hưởng của bầy cừu nơi chiến trường .

“"Đội thứ hai, dù chỉ có cung thủ! Những người ở phía trước, sẵn sàng cho cuộc tấn công của lũ Nhân Mã!"”

Những người tấn công vật lý tầm xa không chỉ bao gồm cung thủ mà còn cả chính anh, vì đang cầm súng nên Will nâng khẩu súng trường của anh ta lên khi đưa ra những mệnh lệnh đầy tuyệt vọng này.

Vượt qua những đòn tấn công thưa thớt, những con quái vật ngày càng tiến đến gần hơn.Lũ Nhân Mã đã sẵn sàng giương cung và cắm tên, một vài con trong số đó đã bắt đầu khai hoả..Độ chính xác của chúng thấp, nhưng điều đó cũng đủ khiến những học viên không quen với việc chiến đấu phải run sợ.

“khụ…”

Đối với Will, dường như trận chiến đang ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

Có vẻ không hứa hẹn gì về việc một mình đội tấn công tầm xa thứ hai có thể ngăn chặn được đám con quái vật đang lao tới.

Tinh thần của anh ấy bị suy sụp bởi sự vô hiệu hoá của bầy cừu đó với cuộc tấn công ban đầu, và giờ đây anh ấy đang rất lo lắng về việc phải tham gia vào cuộc cận chiến.

Liệu anh có thể giữ cho đội tấn công tầm xa đầu tiên không bị tổn hại? Không, thành thật mà nói, anh ấy lo lắng hơn về việc liệu anh có thể bắn đúng cách khẩu súng trường của mình như đã luyện tập khi phải đối mặt với một con Centaurs đang giương giáo về phía mình hay không.

Anh ta đã rất khó khăn khi chiến đấu với Goblin, một con quái vật hạng 1. Đánh cận chiến với một con quái vật hạng 2 to lớn… Chỉ ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến anh đổ mồ hôi.

Một khi đã bước vào cuộc hỗn chiến, diễn ra trong vòng chưa đầy một phút, tình hình có thể sẽ bị phá vỡ mà không thể xoay sở lại

“Không còn lựa chọn nào khác… mình….mình…phải làm thôi”

Anh ta tự hỏi liệu ống ngắm của khẩu súng trường của mình có bị rung lắc do sự chuyển động của con ngựa hay không.

Anh ta không thể không cảm thấy điều đó bởi bàn tay đang cầm báng súng, bờ vai đang tựa vào chuôi và lưng của anh ta, đang ở tư thế thẳng đứng, tất cả đều đang run rẩy.

Đám Nhân mã lao thẳng về phía trước, không có dấu hiệu sợ hãi. Will cảm nhận được điều này khi anh nhìn vào đôi mắt màu tím trên khuôn mặt trông rất dữ tợn của Nhân mã qua ống ngắm của khẩu súng trường

"Mày  làm được mà, Will. Đây là lúc mày nói, "Ta là Đệ nhị Hoàng tử vinh quang của Spada" phải không nào?"

Ngay bên cạnh anh ta, đang giơ khẩu súng trường của chính mình, một người bạn nói với anh..

“Fu... Kuku... Fuhaha…”

Thật kỳ lạ, anh đã ngừng run rẩy.

“FAAHAHAHA! Đúng thế, thực sự, ta là Đệ nhị Hoàng tử của Spada, Wilhart Tristan Spaaaaaaaaaada! Lũ quái vật, các ngươi sẽ chết khi đối mặt với sức mạnh thực sự của 『Buster Rifle!!”

Khi cơ thể tràn ngập một cảm giác thăng hoa kỳ lạ đến từ trái tim, từ sâu thẳm tâm hồn, Will đặt ngón tay lên cò súng.

“đội  thứ 2, sẵn sàng vũ khí!”

Khi  anh ta hít một hơi thật sâu trước khi hô to mệnh lệnh tấn công, sẵn sàng bắn “viên đạn hủy diệt” - cái mà anh ta tự đặt tên.

“……Tránh sang một bên, Will”

Một giọng nói nhỏ, điềm tĩnh lọt vào tai anh.

Anh nhìn lên và thấy một bóng trắng bay nhẹ qua.

Đó là một con Unicorn  nhảy lên không trung, trong giây lát nó trông giống như một con Pegasus đang bay. Và người cưỡi nó là –

“NERO?!”

Đôi mắt đỏ rực của Nero thậm chí không liếc nhìn người bạn thời thơ ấu của mình, Đệ nhị Hoàng tử; chúng nhìn chăm chăm vào những kẻ thù đang áp sát ở đằng trước.

Đôi mắt anh ta chứa đầy ý định chết chóc, và thanh kiếm đã được rút sẵn nằm trong tay phải, chuẩn bị thực hiện ý định đó

“Instant flash”

Đối với Will, người không có kiến thức về các kỹ thuật chiến đấu như kiếm thuật hay võ thuật, trông như Nero chỉ đang vung kiếm sang một bên.

Nhưng lưỡi kiếm tỏa ra một luồng sáng chói mắt, trở thành một luồng sáng trắng cắt đôi  không gian.

Nếu một người sử dụng đòn tấn công phép thuật Gió - Air Sagita và làm cho nó lớn hơn và sáng hơn thì có thể trông giống như thế này.

Đòn chém giống như một đường thẳng làm bằng ánh sáng. Nó xuyên qua Nhân mã như một ảo ảnh, cắt đôi tất cả bọn chúng.

Không có gì khác biệt cho dù một nửa cơ thể con người của chúng trần truồng, được bao phủ bởi len từ Silent Sheep  hay mặc áo giáp kim loại mà chúng chắc chắn đã cướp được từ các nhà thám hiểm. Đòn tấn công dễ dàng xuyên qua ngực chúng.

Cứ như thể họ chạy hết tốc lực xuyên qua một sợi dây thép lơ lửng trong không trung - phía xa nơi đòn tấn công đáp xuống giờ là một biển máu.

“Đừng liều lĩnh thế, Will, chỉ nhìn thôi cũng khiến tôi lo lắng rồi”

Để lại những xác Nhân Mã  mà anh ta đã hạ gục một cách không thương tiếc ở phía sau, Nero nhẹ nhàng nhảy khỏi Unicorn của mình giữa không trung.

Nero đáp xuống trước mặt Will, nở nụ cười đầy liều lĩnh trên khuôn mặt.

“đúng rồi, do anh yếu đó, anh trai ngốc ạ, lần sau nhớ lùi lại nhé!”

Em gái của anh ta, Charlotte, đột nhiên xuất hiện, vung vẩy cây đũa phép màu đỏ trong tay, 『Crimson Bolt.  』. 

“Line Force Blast!”

Cô ấy đã hoàn thành câu thần chú của mình. Khi cô ấy đọc tên câu thần chú đó, một tiếng sấm ầm ầm được giải phóng và một vệt sét rộng xuyên qua xác của Nhân mã cùng lúc hạ gục kỵ binh goblin - Windwolf.

“Chà, nó là vậy đấy.『Wing Road』sẽ mở ra lối thoát, vì vậy hãy đi theo bọn tôi để không bị tụt lại phía sau”

Khi Nero xoay chiếc áo choàng đỏ của mình và nhìn một lần nữa vào kẻ thù phía trước, thêm hai người nữa xuất hiện ở  cả hai bên của anh. Cả hai đều là thành viên của Tứ đại gia tộc Spada: Kai Est Galbraith và Safiel Maya Hydra.

“Cậu  cứu tôi một mạng rồi đấy, Nero. Tôi đặt tính mạng của tôi vào cậu đấy”

Cảm xúc của Will trở nên lẫn lộn tại thời điểm mà Nero xuất hiện, nhưng lồng ngực anh cảm thấy nhẹ nhõm khi đồng đội đáng tin cậy nhất của anh xuất hiện.

“ừm, cứ để đó cho tụi tôi”

Nero trả lời mà không hề nhìn lại. Với người bạn thân nhất của mình là Kai,  đồng đội của anh ấy ở tiền tuyến cùng Wrath-Pun Undead và cánh tay kim loại do Safiel  tạo ra, anh ấy đối mặt với 1 hàng  tập hợp đầy quái vật và bắt đầu cuộc tấn công của minh.