Dịch và edit bởi JunnySnow
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
Tôi và Fina dắt tay nhau trên đường phố Crimonia. Hôm qua tôi đã báo trước với Tirumina-san là sẽ về, cô ấy nói sẽ đợi ở côi nhi viện nên chúng tôi phi thẳng tới đó luôn. Vừa tới gần, đập vào mắt tôi là cảnh lũ trẻ đang hò hét chơi đùa cực kỳ náo nhiệt. Trong đám nhỏ đang quậy tung bừng đó có cả bóng dáng của Shuri nữa.
「Oneechan!」 Shuri vui vẻ hét lên.
「Tụi chị về rồi nè」 Fina cười dịu dàng.
Vừa thấy bóng dáng quen thuộc, Shuri lao tới như tên bắn, Fina cũng vui vẻ dang rộng hai tay ôm chầm lấy em gái mình.
Tôi hỏi thăm Tirumina-san ở đâu thì lũ trẻ hăng hái dẫn đường tới văn phòng Viện trưởng. Trong phòng, ngoài Viện trưởng và Tirumina-san, còn có một đứa nhỏ đang ôm khư khư con gấu bông. Nhờ bé gấu trong lòng mà con bé nín khóc luôn. Tính ra tụi gấu bông nhà tôi cũng được việc phết!
「Tirumina-san, tụi con về rồi nè」 Tôi giơ tay chào.
「Mẹ ơi, tụi con về rồi」
Fina chạy tót tới bên Tirumina-san.
「Mừng hai đứa đã về. Yuna-chan, Fina có làm phiền con không?」
Tirumina-san xoa đầu con gái mình hỏi.
「Em ấy luôn là một cô bé ngoan」 Tôi khẳng định chắc nịch.
Sau khi tóm tắt ngắn gọn chuyến đi tới thành phố người lùn, tôi bắt đầu công đoạn khui quà. Một đống nồi niêu xoong chảo mà Tirumina-san nhờ mua giùm cho côi nhi viện được tôi lôi ra từ Hộp Gấu.
「Cảm ơn con, Yuna-chan. Giờ thì bên cô có thể nấu ăn dễ dàng hơn rồi」 Viện trưởng mừng rỡ cảm ơn tôi rối rít.
「Nếu cô muốn cảm ơn thì cô hãy nói với Tirumina-san và Fina đi. Con chỉ có công mang chúng tới đây thôi à」 Tôi xua tay đẩy công lao đi.
「À, đúng rồi. Tirumina-san, Fina-chan, cảm ơn hai người nhiều nhé」 Viện trưởng xoay sang cảm ơn hai mẹ con.
「Dạ, mẹ con chỉ nhờ con mua giùm thôi...」
Fina mặt đỏ bừng ngượng ngùng nói.
「Thì, dùng nồi cũ nguy hiểm lắm, với lại dùng quá nhiều nồi với chảo nhỏ để nấu thì cũng không ổn mà」 Tirumina-san giải thích.
「Cô viện trưởng, nếu cô còn thấy thiếu món nào nữa thì cứ nói cho con biết nha」 Tôi nhiệt tình đề nghị.
Viện trưởng lúc nào cũng sợ phiền tới tôi nên gặp khó khăn cũng chỉ giữ cho riêng mình, thành ra tôi cũng không biết họ đang gặp vấn đề gì nữa. Cũng may là Tirumina-san ở chung với họ sớm tối đã âm thầm kiểm tra và sắm sửa những thứ còn thiếu cho viện.
Sau đó, Liz-san và Nifu-san đến và rất vui khi thấy những dụng cụ nấu ăn mới.
Tiếp đó, tôi tiến đến tiệm cơm của Anzu cùng Tirumina-san và hai cô con gái của cô ấy.
「Mình đã ninh rất nhiều nồi nước dùng nhưng lại không có cái nồi đủ lớn để chứa. Mình rất vui khi được nấu với nồi và chảo mới đó. Cảm ơn Yuna-san nhiều nha」
Anzu hai mắt lấp lánh nhìn mấy cái nồi khổng lồ trước mặt.
「Nếu muốn cảm ơn thì hãy nói với Tirumina-san nha」 Tôi lại bán cái cho người khác
「Yuna?」Tirumina-san bối rối.
「Đương nhiên rồi, cảm ơn cô nhiều, Tirumina-san」 Anzu vui vẻ quay sang cảm ơn Tirumina-san.
「Cô cũng muốn có mấy cái này lâu rồi mà」 Tirumina-san mỉm cười đáp lại.
Tôi cũng để lại vài cái chảo và mấy bộ dao nĩa chuyên dụng để chiên xào nữa. Đáng lẽ mua dao làm cá ở thị trấn Mereera thì chuẩn bài hơn, nhưng tôi lỡ mua ở chỗ khác mất tiêu rồi.
Rời khỏi tiệm cơm của Anzu, chúng tôi dắt nhau sang tiệm bánh của Morin-san.
Tiệm bánh của Morin-san cũng dùng nhiều nồi chiên khoai tây chiên, khoai tây miếng và nhiều món chiên khác nên tôi cũng để những dụng cụ nấu ăn nhỏ lẻ cần thiết.
「May quá, đúng thứ cô đang cần luôn! Cảm ơn hai cô cháu nhiều nha, Tirumina-san, Yuna-chan」 Morin-san mừng rõ đón nhận đống dụng cụ.
「Nếu cô còn thiếu món gì nữa thì cứ báo cho con biết nha」 Tôi mở lời mời mọc lần nữa.
「Cảm ơn con nhiều. Lần sau thiếu cái gì là cô báo con liền」 Morin-san cười xòa hứa hẹn.
Sau khi rời khỏi Cửa hàng thư giãn của Gấu, chúng tôi thẳng tiến tới nhà của Tirumina-san. Tôi lấy những dụng cụ nấu nướng của nhà cô ấy ra khỏi Hộp Gấu.
「Bộ ở nhà cô cũng hư từ lâu, chắc thuộc hàng cổ luôn đó. Giờ thì cô có thể nấu nướng thoải mái rồi. Vậy mà Fina nhất định không cho cô mua cái mới, miệng thì luôn miệng nói phí tiền nữa」 Tirumina-san than thở.
「Tại mình cũng xài nó lâu rồi mà mẹ…」 Fina lí nhí giải thích.
「Nhưng tay cầm của nó có thể tuột ra bất cứ lúc nào, dùng nó nguy hiểm lắm. Sửa riết cũng vậy thôi à」 Tirumina-san lắc đầu ngao ngán.
Đúng là Fina có khác, tinh thần tiết kiệm là quốc sách luôn hiện diện quanh em ấy. Dù có tiền em ấy cũng không mua đồ vô tội vạ. Tôi phải học tập em ấy mới được, chứ cái thói hễ có tiền rủng rỉnh là phải mua gì đó của tôi chắc khó mà sửa được.
Tuy nhiên, tôi toàn mua mấy thứ mình cần thôi mà! Với lại mình phải xài tiền thì kinh tế mới phát triển được chứ. Lúc nào tôi cũng tự nhủ với bản thân như vậy.
Sau khi giao hàng xong, tôi quay về Nhà gấu một mình.
À, tôi tính cho Tirumina-san cặp sừng đỏ làm quà lưu niệm nhưng cô ấy đã lịch sự từ chối.
「Tụi cô hông có hứng thú với cặp sừng đắt tiền đâu. Nhà cô thích đồ ăn ngon hơn cơ」 Tirumina-san lắc đầu cười trừ.
Thế là tôi đành hứa lần sau sẽ mang thịt lợn rừng sang bồi bổ. Đương nhiên chỗ thịt đó sẽ do đích thân Fina lóc thịt rồi. Shuri cũng đòi làm cùng nên tôi quyết định để hai chị em làm chung cho vui.
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
Về tới Nhà Gấu, tôi chỉ muốn nhảy ùm vào giường đánh một giấc cho đã đời. Nhưng Cổng Gấu bỏ lại ở nhà Mumroot-san cứ làm tôi bồn chồn, nên tôi phải sang nhà ông ấy thu lại mới được.
Tôi kiểm tra quanh phòng, may là không có ai ở trong căn phòng đặt cổng hết. Cũng đúng thôi, từ lúc tôi đến kinh đô rồi vòng về lại Crimonia, ghé qua côi nhi viện, các cửa hàng và nhà Fina thì đã qua một lúc lâu rồi.
Thu hồi Cổng Gấu xong, tôi đi tìm Mumroot-san để cảm ơn.
「Cô quay lại rồi?!」 Mumroot-san ngạc nhiên.
「Cảm ơn ông nhiều, Mumroot-san. Con không ngờ là ông lại vẽ hẳn một vòng tròn ma thuật để diễn theo con luôn đó」 Tôi cảm thán trước sự nhiệt tình của ông ấy.
「Ta đã biết từ tối hôm qua mà, thấy rảnh quá nên vẽ luôn cho vui thôi à」
Mumroot-san cười đáp.
Nhưng nhờ màn diễn đó mà Rikka-san tin sái cổ. Chị ấy tưởng mình có thể tới kinh đô dễ dàng như vậy là nhờ sức mạnh thần bí của tộc Elf, nghe hợp lý hơn hẳn sức mạnh gấu của tôi rồi.
「Ruimin không có ở đây hả ông?」 Tôi ngó quanh căn phòng hỏi.
Chỉ có một mình Mumroot-san ở trong phòng thôi.
「Ruimin-chan đi giao đồ con bé mua cho cả làng rồi」 Mumroot-san giải thích.
Ồ, đúng rồi.
Chắc tôi sẽ gặp Ruimin sau vậy. Nhưng trước đó, tôi phải hỏi Mumroot-san điều này trước.
「À, có thứ con muốn cho ông coi đó, Mumroot-san」
Tôi lấy hai cục quặng bearmonite bí ẩn đưa cho Mumroot-san. Ông ấy đưa tay nhận lấy và xem xét cực kỳ kỹ lưỡng.
「Đây chẳng phải là linh thạch sao?」 Mumroot-san thốt lên.
Y chang như Rojina-san nói luôn.
「Cô lấy thứ này ở đâu vậy?」 Mumroot-san ánh mắt đầy vẻ tò mò.
「À, con tình cờ có chúng trong lúc làm vài thứ thôi. Có người nói con nên hỏi tộc Elf vì họ biết rõ về nó hơn ai hết」 Tôi trả lời lấp lửng.
「Đúng vậy, tộc Elf tụi ta biết rất rõ về linh thạch」 Mumroot-san tự hào xác nhận.
「Những viên đá này thật sự cường hóa cho chủ sở hữu chúng sao?」 Tôi tò mò hỏi.
Dù gì thì nó cũng là trang bị cơ bản trong game mà.
「Mỗi loại linh thạch có khả năng khác nhau và phải tương thích với năng lực của người dùng thì mới có tác dụng cường hóa. Ví dụ, nếu là người dùng phong ma pháp thì mới dùng được phong linh thạch, muốn dùng hỏa linh thạch cũng tương tự như vậy. Giống như ta nè, một đại ma pháp sư hệ phong mà cầm linh thạch hệ hỏa thì coi như bỏ」 Mumroot-san giải thích.
Trang bị trong game cũng vậy, phải tương thích thì mới dùng được mà.
「Nhưng mà những viên linh thạch này đã bị biến đổi, ngay cả ta cũng chưa thấy màu này bao giờ. Thường thì gió là xanh lá, lửa là màu đỏ, nhưng hai viên này lại đen thùi lùi」 Mumroot-san lắc đầu nói.
Nếu cứ theo logic trên thì đen là hắc ma pháp, nhưng ở đây có khi lại là hệ gấu không chừng à.
Ở đây có hắc ma pháp không ta? Chắc là có ha, tại ma pháp sẽ thay đổi theo trí tưởng tượng của người dùng mà. Không biết tôi có thể tạo ra bóng tối từ ánh sáng và ngược lại không nhỉ? Lần sau thử mới được.
「Etto, hình như chúng là gấu linh thạch đó ông」 Tôi đành cắn cắn thú thật.
「Gấu?」
Nghe tôi nói vậy, Mumroot-san hết nhìn bearmonite rồi lại nhìn tôi.
Giờ nói dối cũng không được gì nên tôi nói luôn việc Gấu Yuru và Gấu Kyuu đã chạm vào hai viên linh thạch trước rồi mới tới tay tôi.
Tôi nói vậy nghe ảo vậy mà Mumroot-san cũng tin. Cũng may là ông ấy không có hỏi gì thêm nữa.
「Vậy nếu con cầm chúng thì con sẽ được cường hóa sao?」 Tôi hỏi đại.
Y như đang tự nhận 「Tui là gấu nè, nên tui có thể dùng gấu linh thạch」. Nói trước, bearmonite là của tôi mà.
Nhưng sao không gọi nó là gấu linh thạch cho rồi, nhanh gọn dễ hiểu.
「Con chỉ nói đúng một nửa thôi」 Mumroot-san phán một câu làm tôi hơi hụt hẫng.
「Tộc Elf gọi đây là một “giao ước”. Chúng ta lập giao kèo với ma thạch thì mới dùng được sức mạnh của nó」 Mumroot-san kiên nhẫn giải thích.
「Um, giao kèo này hoạt động như thế nào?」 Tôi thắc mắc.
Tôi cứ đinh ninh là ngon ăn rồi, ai ngờ ông ấy lại nói hiệu quả cường hóa lên người tôi chỉ có một nửa. Nếu phải chọn thì tôi thà chọn thứ khác mạnh hơn cho rồi.
「Lẽ ra ta không thể nói với cô cái này, nhưng dù gì cô cũng là người có ân với làng nên cô biết cũng không sao」 Mumroot-san hạ giọng bí mật.
「Được không đó ông?」 Tôi thấy hơi lo.
「Ta tin cô không phải là loại người hay ngồi lê đôi mách với người khác」 Mumroot-san nhìn tôi với ánh mắt kiên định.
Nghe vậy thì tôi chỉ còn nước giữ bí mật tới cùng thôi. Với lại tôi cũng tin tưởng Mumroot-san về vụ Cổng Gấu mà, coi như đôi bên đều có bí mật của nhau.
「Hai ta quay lại căn phòng ban đầu đi」
Mumroot-san đúng dậy đi vào căn phòng có vòng tròn ma pháp.
「Ồ, cô đã cất cái cửa đó rồi」 Mumroot-san hơi bất ngờ nói.
Ông ấy cúi xuống cuộn tấm thảm trên sàn lại rồi cất lên kệ tựa tường. Trên đó có cả đống thảm y như vậy.
「Cái nào đây ta?」
Mumroot-san nhìn quanh đống thảm một hồi để tìm cái gì đó.
「Không lẽ tất cả chỗ thảm này đều có vòng tròn ma pháp sao?」 Tôi tròn mắt hỏi.
「Đúng vậy, mỗi tấm thảm là một loại ma pháp khác nhau. Một trong số chúng có khắc lại giao kèo với linh thạch, để ta xem nó nằm ở đâu nào…」
Mumroot-san vừa nói vừa lật đật tìm kiếm.
「Vậy cái vòng tròn ma pháp vừa rồi có tác dụng gì vậy ông?」 Tôi tò mò chỉ vào tấm thảm cũ.
「Dùng để phục hồi, xóa tan mệt mỏi đó mà」 Mumroot-san đáp tỉnh bơ.
Ồ, ra là ma pháp phục hồi! Máu game thủ của tôi lại sôi sục, tôi bắt đầu tò mò về công dụng của đống thảm còn lại quá. Nếu tôi hỏi thì ông ấy có nói cho tôi biết không ta?
「Những vòng tròn ma pháp đều được vẽ lên thảm sao?」 Tôi quyết định hỏi luôn.
「Ta đã thêu chúng bằng chỉ được tẩm ma lực đó. Nó vừa cải thiện tốc độ dòng chảy ma lực vừa có thể sử dụng lại nhiều lần nữa」 Mumroot-san giải thích.
Đương nhiên, lần nào muốn xài lại phải vẽ từ đầu thì vừa phiền vừa mệt. Dù tôi có thấy vòng tròn ma pháp thì cũng nhớ không nổi, tại nó phức tạp quá mà. Vẽ trên giấy thôi đã oải rồi nói chi là vẽ nó trên mặt đất. Nhưng nếu thêu nó luôn vào thảm thì miễn là thảm không bị hư thì cứ việc trải ra là dùng thôi.
「À, tìm thấy rồi! Chính là cái này!」 Mumroot-san reo lên vui mừng.
Lúc tôi đang mải ngắm mấy tấm thảm, Mumroot-san đã lôi một cái ra và trải lên sàn. Vòng tròn ma pháp trên cái thảm này trông khác hẳn với cái ma pháp phục hồi ban nãy, tỏa ra một khí chất hoàn toàn khác.
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ