「Tự nhiên thấy nóng trong người quá...」
Ngồi trong phòng ngủ của Himeno, Takashi vô thức lẩm bẩm như vậy.
Có lẽ cũng có ảnh hưởng từ việc vừa tắm xong khoảng ba mươi phút trước, nhưng nguyên nhân lớn nhất chắc là do cậu sẽ ở chung phòng với Himeno.
Từ nãy đến giờ, nhiệt nóng cứ tích tụ trong người, nhưng dù vậy cậu cũng không thể tự tiện bật điều hòa khi chưa có sự cho phép của chủ nhà.
Có lẽ là để tiết kiệm điện, vì tiền điện sẽ tốn kém hơn.
「Taka-kun…」
Cạch, cửa phòng mở ra, và ngay khi bước vào, Himeno đã ôm chầm lấy cậu.
Chiếc váy ngủ trắng dài có một chiếc nơ đen nhỏ ở ngực làm điểm nhấn, có lẽ vì vừa tắm xong nên má cô trông có hơi ửng đỏ.
Chỉ là, cậu không hiểu vì sao cô lại đột nhiên ôm lấy mình như vậy.
「Xin lỗi… chỉ là, tớ hơi sợ khi ở một mình trong phòng tắm…」
Trong đôi mắt xanh biếc ấy, những giọt nước mắt lớn đang dâng đầy, trông như sắp trào ra bất cứ lúc nào.
“Ra là vậy”, Takashi gật đầu, cuối cùng cũng hiểu vì sao cô lại sắp khóc.
Có lẽ là nỗi sợ khi ở một mình trong phòng tắm, cộng thêm ký ức bị tạt nước ngày trước.
Trong phòng tắm có nước, và khi ngâm mình trong bồn, người ta rất dễ nhớ lại những chuyện trong quá khứ.
Có lẽ cô đã nhớ lại chuyện bị tạt nước khi đang tắm.
Dù vậy, việc cô có thể ở trong đó tận ba mươi phút có lẽ là vì muốn làm sạch mùi cơ thể thật kỹ.
Hôm nay cả hai đều cảm thấy cơ thể nóng hơn mọi khi, nên chắc hẳn mồ hôi cũng khiến cô để ý.
Bản thân Takashi cũng khá lo ngại mùi cơ thể, nên đã tắm rửa kỹ hơn bình thường.
「Rồi rồi. Không sao đâu, mọi chuyện ổn rồi mà」
Việc an ủi Himeno lúc đang đau đớn là trách nhiệm của Takashi, cậu vòng ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé của cô thật chặt.
Cậu xoa nhẹ đầu cô để giúp cô bình tĩnh lại, thì Himeno khẽ phát ra một tiếng ngọt ngào
「Nn~」.
Xem ra cô thực sự rất thích được xoa đầu.
「Cảm ơn…… cậu」
Có lẽ vì được an ủi nên cô đã yên tâm hơn, trong đôi mắt xanh biết ấy của cô không còn đọng lại nước mắt nữa.
Chỉ là, đôi gò má cô vẫn đỏ ửng, và vì vừa tắm xong nên cơ thể cô cũng nóng hơn bình thường.
「Nóng thật nhỉ」
「Ừm…」
Vừa tắm xong mà ôm nhau thì nóng cũng là chuyện đương nhiên.
「A… trong tủ lạnh có kem đó, cậu có muốn ăn cùng tớ không?」
「Ăn chứ」
Trước lời đề nghị của Himeno đang ngước đôi mắt xanh nhìn lên, Takashi lập tức đồng ý mà không chần chừ.
Cậu cảm thấy bên trong cơ thể mình đang nóng lên, nên làm mát từ bên trong bằng kem cũng là ý hay.
Chỉ cần chú ý đừng ăn quá nhiều đến mức đau bụng là được.
「Vậy tớ đi lấy nhé」
Himeno mỉm cười vui vẻ rồi rời khỏi cậu, chạy lạch bạch ra khỏi phòng.
「Xin lỗi nhưng mà… chỉ còn có một cái thôi」
Himeno quay lại với một hộp kem trên tay, xem ra trong tủ lạnh không còn cái nào khác.
「Vậy thì chia nhau ăn hay là để Himeno ăn một mình luôn nhỉ」
Người mua hộp kem này vốn là Himeno, nên xét cho cùng thì cô ăn một mình cũng hợp lý.
Nhưng Takashi cũng rất muốn ăn kem, nên đã đề xuất chia đôi.
「Vậy thì… chúng ta chia nhau ăn đi…」
Có lẽ việc ăn chung một cây kem khiến cô thấy ngại, má đỏ ửng nhưng Himeno vẫn gật đầu.
(Thật luôn sao?)
Vì đã lỡ đề nghị rồi nên Takashi không thể hỏi lại, chỉ có thể nghĩ thầm trong lòng.
Dù là kem vani trong hộp, nên chỉ cần hai cái thìa là đủ, nhưng cảm giác xấu hổ vẫn không hề giảm.
Không phải người quen thì ai cũng sẽ ngại thôi.
「A quên mất… tớ vốn định cho Taka-kun ăn hết, nên chỉ có một cái thìa thôi」
Quả nhiên, trên tay Himeno chỉ có đúng một chiếc thìa.
「Vì vậy… tớ sẽ a~n rồi đút cho cậu ăn」
Giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai khiến cơ thể Takashi càng nóng hơn.
Bị đánh úp thế này là nguy hiểm nhất cho tim, nhịp tim tự nhiên tăng vọt.
「Không phải chỉ cần đi lấy thêm một cái thìa là được sao?」
Khác với karaoke, nếu là thìa thì có thể lấy ngay được.
「Hôm nay tớ không muốn… rời xa cậu」
Himeno dùng bàn tay trái không cầm kem siết chặt lấy tay Takashi, gương mặt trông thật sự buồn bã.
Có lẽ vì ở một mình thì cô thấy cô đơn, nên không muốn tách ra khỏi cậu.
「Vậy thì cùng nhau đi lấy là được mà」
「Không được. Hôm nay tớ đã được cậu an ủi rất nhiều rồi, nên tớ muốn làm gì đó để cảm ơn」
“Anh thích được a~n đúng không?” — Khi cô hỏi như vậy, Takashi khẽ gật đầu.
Dù có xấu hổ đến đâu, được một mỹ nữ đút cho ăn thì ai mà chẳng thích.
Ngược lại, chắc chẳng có ai ghét chuyện đó cả.
「Ehehe~」, Himeno cười khẽ rồi mở nắp cốc kem.
Miếng kem vani trắng tinh nhanh chóng được múc lên bằng thìa.
「Giờ thì A~n, nào…」
「A~n」
Cảm nhận rõ cơ thể mình ngày càng nóng hơn, Takashi vẫn ăn miếng kem trước mặt.
Kem lạnh nhanh chóng tan trong miệng, mang lại cảm giác dễ chịu cho cơ thể đang nóng lên.
「Vậy… tớ cũng ăn nhé」
Himeno tự múc kem rồi đưa vào miệng mình.
Giống như lúc ở karaoke, lại trở thành một nụ hôn gián tiếp, và cơ thể vừa được làm mát bằng kem lại một lần nữa nóng lên.
「A~n, nào」
Lại đượcđút cho ăn lần nữa, Takashi cứ lặp đi lặp lại cảm giác lúc thì được kem làm mát, lúc thì vì xấu hổ mà cơ thể lại nóng bừng lên.