“Vậy thì, về đối tượng xem mắt của Torakichi-san, tôi đã chọn ra vài người có vẻ hợp với điều kiện mà anh đưa ra.”
Nói rồi, tôi đặt một xấp hồ sơ lý lịch của các cô gái lên quầy.
Những người phụ nữ mong muốn kết hôn với một người như Torakichi-san, thực ra cũng khá nhiều.
Chỉ là...
Trong số đó, ai mới là đối tượng xem mắt phù hợp nhất với Torakichi-san... thành thật mà nói thì tôi vẫn đang phân vân.
Không thể phủ nhận, ai cũng là những người phụ nữ tuyệt vời cả —
Thế nhưng, nhìn lại buổi xem mắt trước đó, tôi nhận ra Torakichi-san lại có phần... quá hiền lành.
Ngay cả trong buổi xem mắt của chính mình, anh vẫn đọc được cảm xúc của đối phương, không chút do dự, lập tức dẫn dắt mọi chuyện đi đến kết cục tốt đẹp nhất cho người ta. Ở anh vừa có sự quyết đoán, táo bạo, vừa có sự dịu dàng đến mức khiến người ta thấy xót xa.
Hình ảnh anh mỉm cười chúc phúc cho hai người nên đôi sau buổi xem mắt ấy, đến giờ vẫn hằn sâu trong tâm trí tôi.
Liệu trên đời này có bao nhiêu người có thể làm được như vậy?
Và lại còn không hề hối tiếc một chút nào...
Chính vì thế mà lần này tôi càng thận trọng hơn.
Bởi tôi lo rằng, với sự nhân hậu và bao dung vô bờ của mình, Torakichi-san sẽ chấp nhận bất kỳ ai.
Nhưng đó không phải là cuộc hôn nhân mà văn phòng mai mối của chúng tôi mong muốn.
Như anh từng nói — hôn nhân phải là hạnh phúc cho cả hai phía. Đó cũng là điều chúng tôi luôn tin tưởng.
“Có thể cho tôi xem qua không?”
“À, không. Tôi sẽ giải thích từng người cho anh, nếu có ai anh thấy hứng thú thì... Nói đúng hơn, chỉ những người mà anh quyết định sẽ gặp mặt thì tôi mới có thể cho anh xem hồ sơ.”
Bởi chúng tôi không thể tùy tiện đưa hồ sơ của người không đi đến buổi xem mắt.
Tư vấn viên được phép thuyết trình, giới thiệu về đối tượng, nhưng không được phép trao thông tin trực tiếp nếu không có sự đồng ý.
Tránh việc thông tin bị lợi dụng, và quan trọng hơn là để bảo vệ quyền riêng tư.
Cho nên, từ đống hồ sơ cao như núi kia, tôi phải chọn ra “người thật sự phù hợp” rồi giải thích cho Torakichi-san.
Thế nhưng, tôi lại cảm thấy lời nói của mình có thể sẽ quyết định luôn cả người vợ tương lai của anh, và vì thế mà tôi không sao dứt khoát được.
Tôi sợ rằng, chỉ cần tôi nói “cô này tốt”, anh sẽ lập tức tiếp nhận bằng cả tấm lòng mà không hề nghi ngờ gì.
Hôn nhân là chuyện cả đời, người quyết định phải là chính Torakichi-san. Tôi chỉ muốn góp ý như tài liệu tham khảo mà thôi. Nghĩ vậy, tôi liền hỏi thêm.
“Lần trước, anh nói muốn một người mạnh mẽ hơn cả nhân tộc, vậy ngoài ra anh có muốn bổ sung điều kiện nào nữa không?”
“Ừm... Tôi muốn một người hay cười, vui vẻ thì càng tốt.”
<Điều kiện bạn đời mong muốn:
• Thân thể cường tráng, sức sống vượt xa nhân loại.
• Một người vui vẻ, hay cười.>
Nói đến “vừa mạnh mẽ vừa hay cười”... tôi bỗng nhớ đến một vở ca kịch có nhân vật tổng tư lệnh của một tổ chức ngầm độc ác.
“Fuhahahaha! Ngươi đã đến rồi sao!”
“Fuhaha! Vô ích thôi, vô ích cả thôi! Fwahahaha!”
Quả thực ông ta rất mạnh, và cũng... cười suốt.
Chỉ tiếc, ông ấy là đàn ông, nên không thể xem là đối tượng xem mắt của Torakichi-san.
...Nhắc mới nhớ.
“Anh có để ý đến giới tính không?”
“Ể!? Ý cô là ít đến mức đó sao, những người hợp với điều kiện của tôi!?”
“Không, vẫn còn nhiều lắm. Nhưng tôi chỉ hỏi để xác nhận thôi.”
“...Cái ‘xác nhận’ đó chắc là không cần thiết đâu.”
Xem ra, Torakichi-san đúng là thích khác giới.
Tôi ghi chú lại.
<Ghi chú: Thích phụ nữ>
(TN: Nghe sai vãi ra...)
...Khoan đã?
Tự dưng dòng chữ ấy khiến bầu không khí xung quanh anh Torakichi trở nên... không đứng đắn cho lắm.
Thôi, tôi gạch đi vậy.
“Vậy thì tôi sẽ giải thích lần lượt, nếu có ai khiến anh hứng thú thì—”
Đúng lúc ấy, một tiếng động dữ dội như thể ai đó đá tung cửa vang dội khắp căn phòng.
Ngay sau đó, là tiếng hét mạnh mẽ của một người phụ nữ.
“Ora ora ora! Thằng tư vấn viên nào dám giới thiệu cho bà đây cái gã đàn ông đó, lòi cái mặt ra đây mau!”
Torakichi-san tròn xoe mắt nhìn về phía sau tấm vách ngăn.
Tôi cũng bước ra khỏi quầy để quan sát tình hình.
Một người phụ nữ với mái tóc đỏ dựng đứng, trang điểm loè loẹt đang lắc lắc một sợi xích kêu loảng xoảng. Mắt và môi đều được tô đen kịt.
(TN: ờm... Có dịch sai không nhỉ? 逆立った赤髪 là tóc đỏ dựng đứng... Sao tôi lại liên tưởng đến yankee với kiểu mohawk nhỉ? Ai đó giải thích cho tôi với...)
...Chuyện gì thế này?
“Ai là cái đứa nói rằng ‘vì đối phương là thợ thủ công nên nên chọn một cô gái khí phách, gan dạ thì hợp’ hả!? Chính là mày đúng không!”
Cô nàng tóc đỏ-môi đen túm lấy cổ áo đồng nghiệp tư vấn viên của tôi (nam).
Vị đồng nghiệp ấy (nam – cao 1m80, nặng 120kg) rưng rưng nước mắt.
“K-không, ý tôi là... cô hiểu sai ý rồi...!”
“Mày đã bảo là bên đó thích kiểu nghiêm khắc, chứ không phải ẻo lả đúng không, hảaaa!?”
“Nh-nhưng! Ban đầu cô trông khác hẳn so với bây giờ mà...!”
“Mày tính chịu trách nhiệm kiểu gì đây, hảaaa!”
“Ai đó, làm ơn đổi ca phụ trách với tôi đi!!”
Đồng nghiệp (nam – 1m80 – 120kg – mít ướt) ngồi sụp xuống sàn, khóc nức nở.
...Thật không thể chấp nhận được. Trước mặt khách hàng mà lại cư xử như thế.
Đang nghĩ vậy, tôi bắt gặp ánh mắt của cô nàng tóc đỏ.
“Nhìn cái gì hả, hử!?”
...Bị dằn mặt mất rồi.
“Sao nào? Bà đây đi xem mắt rồi bị từ chối thẳng thừng thì buồn cười lắm hả? Nếu thấy buồn cười thì cứ cười đi! Cười cùng nhau nào! Nuwa-hahahahaha!”
Cô ta bật cười.
Trong căn phòng này, giờ chỉ có mình cô ta là cười.
Mọi người đều cứng đờ, không biết phải xử lý thế nào.
Chỉ có một người cử động — chính là anh Torakichi.
Với dáng vẻ tự nhiên như thể sáng dậy đánh răng,
Với sự bình thản không khiến ai cảm nhận được áp lực,
Anh lấy chiếc khăn tay trong túi ra, đưa cho cô gái tóc đỏ.
“Cô là một người mạnh mẽ. Nhưng đừng gượng ép bản thân phải cười như thế. Nếu cứ gắng gượng mãi, một ngày nào đó cô sẽ quên mất cách cười thật lòng đấy.”
Nói rồi, anh đặt chiếc khăn tay vào tay cô.
Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt cô gái tóc đỏ thoáng rung lên.
Chỉ trong tích tắc ngắn ngủi đến mức tưởng như ảo giác.
“......Tên cậu là gì.”
“Shioya Torakichi. À, Torakichi là tên.”
“......Ra là Tor à...”
“À không, là Torakichi cơ...”
“Này, Tor!”
Không thèm để anh nói hết câu, cô ta túm lấy cổ áo anh, kề sát mặt đến mức như sắp hôn, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm.
“Cậu phải đi xem mắt với tôi.”
“......Hả?”
“Con nhỏ tóc xanh kia là tư vấn viên của cậu đúng không? Tôi sẽ tự nói chuyện với cô ta, cậu khỏi lo.”
“À, không phải tôi lo... mà là...”
“Câm miệng!”
Mặt cô ta dí sát thêm, môi cách môi chưa đến 1cm, khiến tôi bắt đầu thấy lo.
Không được phép có hành vi thân mật mà chưa có sự đồng ý – đó là điều cấm kỵ về đạo đức.
Nhưng môi họ không chạm nhau. Thay vào đó, cô gái tóc đỏ gằn giọng.
"Nếu cậu từ chối... tao giết.”
Chữ “t” trong từ “giết” gần như chỉ còn là hơi thở, một tiếng thì thầm sắp tan biến.
Ấy thế mà, tất cả mọi người trong căn phòng đều nghe thấy rõ mồn một.
...Tôi không thể để Torakichi-san bị giết được.
Nhưng, một buổi xem mắt bị ép buộc theo kiểu này thì chắc chắn anh ấy cũng không mong muốn...
「.........V-vâng. T-tôi... rất hân hạnh... ạ」
Torakichi-san đã chấp nhận.
Giọng anh cũng thì thầm đến mức nhỏ xíu, nhưng tai tôi lại nghe rõ mồn một. Cuối câu còn buột ra chữ “ạ” nghe dễ thương đến lạ.
Dù có hơi phá cách... nhưng nếu Torakichi-san vui vẻ thì tôi cũng tôn trọng.
Nghĩ lại, cô gái này quả thực trông mạnh hơn cả nhân loại, lại còn cười rất to khi nãy.
Biết đâu đây mới chính là mẫu người hợp với anh ấy.
Cũng có chút gì đó giống với sự mạnh bạo của Eliana Bartley -san lần trước nữa.
Ra là vậy. Tôi liền ghi chú thêm vào sổ.
<Ghi chú: Dễ bị ép buộc>

