Web Novel

Chương 83 - Tranh Giành Isaac (1)

2025-08-30

7

“Xin lỗi nhé. Chị phá hỏng bầu không khí rồi nhỉ.”

Tôi cùng Dorothy bước ra ngoài Sảnh Palace, rồi ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài. Không khí ban đêm hơi se lạnh.

Những cột đèn đường sáng rực rọi sáng cảnh vật xung quanh bọn tôi.

Những luống hoa xung quanh thì khoe muôn sắc màu mana rực rỡ.

“Phì! Ahehehe...”

Dù thấy hơi có lỗi khi bật cười trong khi Dorothy vẫn còn ủ rũ, nhưng thú thật tôi chẳng thể nhịn cười nỗi nữa rồi.

Nhìn cảnh Razel bị hành thê thảm thực sự rất hả hê và buồn cười.

“Hội trưởng sao lại cười vậy?”

“Tên đó bị tẩn một trận ra bã luôn. Trời ạ, tiền đối đúng là ‘đỉnh nóc kịch trần’ mà...!”

Dorothy khẽ giật.

Cô ấy quay sang nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, rồi lại quay đầu đi nở một nụ cười tinh nghịch.

“...Hứ. Người ta bị vậy mà em còn cười nữa à? Quá đáng ghê~”

Giọng điệu bông đùa.

Có vẻ phản ứng của tôi  Dorothy đã tươi tắn trở lại.

‘Úi chà.’

Lúc nãy tôi đã để ý rồi, nhưng ngồi gần thế này mới thấy hôm nay cô nàng đúng là đặc biệt chăm chút ngoại hình của mình.

Nhân vật yêu thích số một của mình hôm nay lộng lẫy quá đi. Em chết vì sướng mất chị ới.

Nói mới nhớ, Dorothy vừa nãy đã nổi cơn lôi đình vì tôi.

Được nhân vật yêu thích nhất tức giận vì mình thì còn gì sướng bằng, nó giống hệt như lúc Luce nổi điên trong bài kiểm tra cuối kỳ một vậy.

Thật là hạnh phúc quá đi. Chẳng phải điều đó có nghĩa tôi tôi rất quan trọng trong lòng Dorothy sao?

Đúng là không uổng kiếp làm fan của Dorothy mà. Tôi chẳng hối hận tí nào cả.

‘Hửm?’

Dorothy mỉm cười, hai má cô ấy đỏ ửng. Từ người của cổ còn phảng phất mùi rượu nữa.

“Ủa tiền bối, chị uống quá chén rồi hả?”

“Làm gì có~ Uống có chút xíu trong lúc chờ hội trưởng thôi mừ! Chị á, chỉ hơi say xíu thui~.”

“Ấy, chị nói hơi líu lưỡi rồi kìa.”

Nghĩ kỹ thì quả đúng như vậy. Giọng cô ấy mang nét nũng nịu đặc trưng của một cô gái khi say rượu.

“Vậy giờ chúng ta làm gì đây? Quay lại sảnh tiệc thứ ba thì cũng kỳ lắm. Sảnh tiệc thứ nhất thì... ừm. Sảnh tiệc thứ hai có vẻ đẹp hơn, vậy hai ta qua đó nhé?”

Tôi chẳng muốn đến hội trường ở tòa thứ nhất chút nào. Đó là nơi Hội trưởng Alice sẽ đến dự tiệc.

“Cũng được ó, cơ mà...”

Dorothy ngẩng đầu lên và chỉ vào đỉnh tháp của Sảnh Palace.

“Nơi đó thì sao?”

“Chỗ đó đâu được người ta dùng cho buổi tiệc đâu, nhỉ?”

“Có sao đâu. Huống chi, gió ở đó cũng mát mẻ lắm.”

“...!”

Tôi đang nằm mơ chăng?

Ý cô nàng là muốn hai đứa ở riêng với nhau sao?

“Mình đi thôi nào.”

“Ò. Nihihi!”

Xẹt xẹt—

Một chùm ánh sao hiện ra xung quanh. Mana ánh sao ấm áp ôm lấy cơ thể tôi.

Cơ thể tôi dần trở nên nhẹ bẫng.

Tôi và Dorothy bắt đầu lơ lửng tựa như đang ở trong trạng thái không trọng lực.

Xung quanh chúng tôi là những ngôi sao rực rỡ.

“Tiền bối.”

Giữa vô vàn ánh sao lung linh, tôi đưa bàn tay phải về phía Dorothy.

Tôi định giữ đúng lời hứa là sẽ hộ tống Dorothy. Mặc dù tôi mới là người được cô ấy bảo vệ, nhưng đã hứa rồi phải làm cho chót chứ.

Dorothy nhìn chằm chằm vào tay tôi. Rồi như chợt hiểu ra ý nghĩa của hành động đó, cô nàng nở một nụ cười rạng rỡ.

Cô ấy nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay tôi.

Bàn tay cổ mềm mại, mảnh mai và dịu dàng. Dorothy không nắm chặt mà chỉ đặt tay lên tay tôi rồi cười khúc khích.

Chúng tôi cứ thế lên thẳng đỉnh tháp Sảnh Palace nhờ vào mana ánh sao.

Lên tới đỉnh tháp, tôi ngạc nhiên vì có nhiều chỗ để đi lại hơn mình nghĩ.

Hơn thế nữa, các kiến trúc có khảm đá mana đang tỏa ra những màu sắc cực kỳ đẹp mắt.

Toàn cảnh xung quanh Học viện Märchen thật là lung linh, huyền ảo. Đẹp thì đẹp thật, nhưng nếu trượt chân cái thì dễ “đăng xuất” lắm.

Tiếng nhạc từ trong Sảnh Palace vọng ra, nghe rất rõ. Bầu không khí cũng khá là ổn áp.

“Em mới đến đây lần đầu tiên, nhỉ?”

Tôi và Dorothy ngồi vắt vẻo trên lan can, cùng nhau ngắm nhìn toàn cảnh học viện.

Nhờ vào Tinh Quang ma thuật của cô nàng thì dù có ai rơi xuống cũng đều an toàn.

“Vâng, em chưa từng đến đây bao giờ. Đúng là tuyệt thật.”

“Nơi này cũng khá lãng mạn đấy chứ? Năm ngoái chị đến đây chỉ có một mình, nhưng năm nay có thêm em á.”

“Thật là vinh hạnh.”

Chắc hẳn giờ đây gương mặt của tôi đã thoải mái hơn rất nhiều, nhưng vì không có gương ở đây nên cũng chẳng biết được.

“Hội trưởng này.”

“Vâng?”

“Chị lúc nào cũng thấy em khổ luyện hết á. Hôm nay là ngày đầu tiên em được nghỉ xả hơi, đúng hông? Thậm chí em còn gác lại cái tư tưởng ‘luyện tập đến chết thì thôi’ nữa.”

“Vâng, em đã tự cho phép bản thân nghỉ ngơi.”

“Nihihi, vậy thì hôm nay chị sẽ làm hết sức chiều theo ý em! Hãy để chị giúp em tiếp thêm động lực nhé, Hội trưởng!”

Chỉ riêng sự hiện diện của em đã là nguồn động lực lớn nhất rồi.

Nhưng nếu nói ra suy nghĩ vừa rồi thì có hơi kỳ, vì vậy tôi đã đắp lại bằng câu: “Cảm ơn chị”.

“Vậy, em muốn làm gì trước nào?”

Đúng lúc đó, âm nhạc vang ra từ bên trong Sảnh Palace chuyển sang giai điệu lãng mạn và du dương. Trong cốt truyện, đây chính là lúc nam chính khiêu vũ cùng nữ chính mà mình chọn.

Vũ hội bên trong hội trường chắc hẳn đã bắt đầu.

“Chúng ta khiêu vũ nhé?”

“Ừm! Cùng khiêu vũ nào!”

Chúng tôi ngồi dậy, tìm một vị trí thích hợp để nhảy rồi đứng đối mặt nhau.

Ban đầu tôi chỉ nói bừa thôi, nhưng việc khiêu vũ ngoài trời dưới ánh trăng mà chỉ có hai người thế này thì quả thật có chút ngượng ngùng.

Nhưng tâm trạng của tôi lập tức phấn chấn trở lại khi vòng tay ôm lấy bờ eo thon thả của Dorothy, tay kia khẽ nắm lấy tay cổ và bắt đầu những bước nhảy chậm rãi.

Âm nhạc đủ lớn để bầu không khí không quá gượng gạo.

Ánh trăng trữ tình và cảnh vật nên thơ đã cùng nhau họa nên một bức tranh tuyệt mĩ. Tôi cảm giác như mình đang dần đắm chìm vào trong bầu không khí này vậy.

“Chị nghĩ mình đang thấy phấn khích hơn rồi~”

Hóa ra tâm trạng của Dorothy dường như cũng giống tôi.

Cô ấy bước từng bước nhỏ theo giai điệu nhẹ nhàng, uyển chuyển tựa cánh bướm.

Dorothy mỉm cười, dịu dàng mở lời.

“Hội trưởng, chị có một việc muốn làm.”

“...Việc gì thế chị?”

“Đến lúc Hội trưởng không còn phải khổ luyện nữa...”

“Vâng?”

“Chị nghe nói bánh sừng bò ở Regell nổi tiếng là ngon nhức nách. Khi đó, tụi mình cùng đi ăn nha.”

“Được chứ. Em nghe là biết ngon rồi.”

“À, còn có cái này nữa. Chị xem trong sách thấy hồ Frey ở Công quốc Astrea cũng đẹp lắm á. Hay tụi mình cũng đến đó đi.”

“Được chứ. Đồ ăn vặt cứ để em chuẩn bị cho.”

“Nghe nói trong rừng Vantus ở Medellnook có khu rừng rêu đẹp lắm luôn.”

“Vậy khi nào có dịp rảnh thì tụi mình đi nhé.”

“Nihihi, và còn...”

Dorothy cứ thế kể ra hàng loạt điều mà cổ muốn làm. Đôi mắt cô nàng sáng ngời ngợi khi nói chuyện trông chẳng khác gì một cô bé ngây thơ cả.

Tôi biết Dorothy đang dần sắp xếp lại những gì mang trong lòng.

Vì thế, tôi có thể cảm nhận được sức nặng của những kế hoạch tương lai mà cô nàng nói ra với vẻ vô tư kia

Đây có phải tâm tư thực sự của Dorothy, điều mà ngay cả trong game cũng chưa từng đề cập không?

Dorothy bộc bạch như vậy phải chăng là do men rượu, hay là bởi hiện giờ bên cạnh có một người có thể khiến cô nàng mở lòng?

Vốn dĩ, Dorothy không phải là nữ chính nên không có nhiều đất diễn trong game. Do đó, tôi không có cách nào biết rõ nội tâm thật sự của cô ấy cả.

Điều duy nhất tôi có thể làm lúc này chính là lắng nghe và khắc ghi từng điều cô nàng muốn làm vào trong đầu mình.

“Sau khi chị tốt nghiệp rồi, hy vọng rằng hai ta vẫn sẽ tiếp tục gặp nhau như thế này nhé, Hội trưởng.”

Dorothy dừng bước và nhìn thẳng vào tôi.

Tôi liền thản nhiên đáp lại.

“Tất nhiên rồi.”

“...Đúng ha. Hội trưởng là fan cứng của chị mà.”

Dorothy cười tủm tỉm.

“Có lẽ chị lo lắng thừa rồi.”

Nói đoạn, Dorothy lại trở về vòng tay tôi, cùng nhau khiêu vũ dưới ánh trăng.

———————❖———————

Thật là kỳ quái.

Thi thoảng Kaya cứ rơi vào trạng thái mơ hồ, mỗi lần như vậy cô lại bộc lộ tình cảm mãnh liệt dành cho Isaac. Những lúc như thế, cô cảm giác như cơ thể mình đang bị ai đó chiếm hữu vậy. Một cảm giác hết sức kỳ lạ.

Vào một ngày nọ, cảm giác mơ màng như đang mộng du kia hoàn toàn biến mất.

Thay vào đó, một giọng nói đáng yêu pha chút nũng nịu bắt đầu vang lên trong đầu cô.

‘Ngài Isaac ngầu quá đi.’

[Ngài Isaac ngầu quá đi.]

‘...Hả?’

Ban đầu Kaya chỉ nghĩ đó là ảo giác, nhưng giờ thì cô đã chắc chắn được giọng nói ấy là gì.

Đó chính là một nhân cách khác của Kaya. Nó đã có hình dạng nhất định và có thể trò chuyện với cô. Nói cách khác, nó đã hình ý thức.

Có lẽ khoảng thời gian trước chỉ là giai đoạn thích ứng.

Cả hai nhân cách đều chia sẻ cùng một ký ức, cảm xúc và thậm chí là giác quan. Từ một người ban đầu giờ đã bị chia thành hai nhân cách.

Vừa như người xa lạ cũng vừa là chính mình tạo cho cô cảm giác hòa hợp đến kỳ lạ. Kaya đã rất hoảng sợ lúc đầu, nhưng cô đã nhanh chóng làm quen với nó.

Và giờ, cô cảm thấy rất mừng có nó bên cạnh.

Nhân cách thứ hai này hoàn toàn trái ngược với Kaya, nó tràn đầy tự tin và có thể chủ động thổ lộ tình cảm với Isaac.

Nhờ thế, Kaya nhanh chóng trở nên thân thiết với nhân cách kia.

“Huaaaa....”

Sảnh Atla, trung tâm của Sảnh Palace. Sau khi sự kiện Tứ Tinh Tọa bị gián đoạn vì một sự cố bất ngờ thì ánh sáng trong hội trưởng đã quay trở lại.

Ngoài ra, sự kiện Tứ Tinh Tọa đêm nay về cơ bản đã bị hủy bỏ vì sự biến mất của một trong bốn vị thủ lĩnh, Malrog Bryer.

Dẫu vậy, nhờ vào bầu không khí xã giao thân mật giữa các học viên ưu tú tại Sảnh Atla mà buổi tiệc vẫn tiếp tục diễn ra.

Điều kỳ lạ là đề tài bàn tán giữa các học viên đều đang xoay quanh một người.

“Vãi ò... Isaac điên thật rồi? Tự dưng lại đi hôn lên má tiểu thư Kaya...! Nhìn cô ấy bối rối cỡ nào kia kìa?”

“Thật á?! Sao tôi không nhìn thấy ta? Bộ cậu ta không sợ chết à...?”

“Khoan đã, các cậu nói cái gì cơ? Tôi thì lại thấy tên đó nắm tay tiểu thư Lisetta cơ mà, chứ tiểu thư Kaya gì chứ?”

“Cái, cái gì cơ?”

“Khoan, mấy người nói linh tinh gì thế? Rõ ràng tôi thấy hắn ve vãn tiểu thư Keridna mà?”

“Ông bạn nói đùa à?”

Vì lý do nào đó mà ký ức của các học viên đều không khớp với nhau...

Trong khi đó ở giữa sảnh tiệc, Kaya còn chẳng nghe thấy tiếng xôn xao giữa học viên hay tiếng nhạc nữa.

Từ nãy đến giờ, cô chỉ biết ôm mặt bằng cả hai tay và liên tục thở dài.

Cơ thể nóng hừng hực của cô không có hề dấu hiệu hạ nhiệt. Ánh mắt thì đang xoay vòng như chong chóng.

Đôi mắt màu ngọc bích. Người hiện tại là Kaya của thường ngày. Cô đang cúi gằm mặt xuống vì cần một lúc lâu để lấy lại bình tĩnh.

[Vui chứ?]

Dường như có ai đó đang vòng tay ôm cô từ phía sau mà thì thầm. Đó là Kaya Khát Máu.

[Không ngờ ngài Isaac lại dám nói: “Em là người xinh đẹp nhất ở đây đấy.” Aa, làm sao bây giờ? Mình thấy hạnh phúc quá đi.]

‘Th-thôi đi. Tôi sắp chịu hết nổi rồi nè.’

Kaya đang thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ đến nơi.

Ai mà ngờ được, ngay khi bữa tiệc tại Sảnh Atla bắt đầu, hội trường chìm bóng tối...

...Isaac lại tiến đến chỗ cô và thì thầm bên tai những lời ngọt ngào như thế chứ.

Mọi thứ diễn ra quá đột ngột. Kaya Khát Máu đã nhìn vào đôi mắt thiết tha của Isaac một lúc, rồi nhếch môi cười tinh quái và gọi Kaya kia trở ra.

Đôi mắt của Kaya trở về màu ngọc bích. Cô hoảng hốt rồi lấy hai tay che miệng lại.

Sau đó, Isaac nói rằng có việc bận nên đã rời khỏi sảnh tiệc.

Kaya lảo đảo như sắp ngất đi. Cô chỉ có thể đứng yên tại chỗ, cơ thể nóng bừng cả lên.

Trên thực tế, đó chỉ là ký ức giả được tạo ra sau khi Malrog bị đả bại để thay cho luồng ký ức ở trong ảo cảnh.

Nhưng với Kaya... ký ức đó hằn sâu trong tâm trí cực kỳ chân thực.

[Teehee, ngài Isaac để ý chúng ta rồi. Quả nhiên không uổng công diện đồ đẹp mà.]

‘Huaaaaa...’

[Đi hun ngài Isaac thui.]

‘Hả?!’

Nhân cách Khát Máu liếm môi thèm khát.

[Tình cảm của chúng ta không còn là đơn phương nữa; giờ chính là “tâm đầu ý hợp” đó. Phải nhanh chóng in dấu môi lên ngài ấy thôi nào.]

‘Nhưng... chuyện đó... tôi...? Hôn ngài Isaac sao?’

[Không muốn à?]

Nó cứ như lời thì thầm của quỷ dữ bên tai vậy.

[Tất nhiên là muốn rồi.]

Cả suy nghĩ lẫn hành động đều táo bạo như nhau. Kaya tự hỏi làm thế nào mà một nhân cách như vậy lại được sinh ra từ chính mình chứ.

‘...’

Isaac là mối tình đầu của Kaya. Cô không thể đếm xuể nổi số lần bản thân tưởng tượng ra cảnh hôn lên môi cậu.

Bởi vậy mà dù mắc cỡ đến đâu, cô cũng không thể phủ nhận câu hỏi của nhân cách kia.

Cô khẽ nhắm mắt lại rồi mở ra. Chỉ trong nháy mắt, đôi mắt liền trở thành đỏ máu.

“Đằng ấy chẳng thành thật chút nào.”

Kaya Khát Máu nhoẻn miệng cười nham hiểm, rồi rời khỏi hội trường.

Trong khi đó ở Sảnh Palace. Có một nữ học viên đang lặng lẽ đứng tựa mình vào bức tường.

Cô khoác trênmình chiếc váy xanh lam duyên dáng. Mái tóc vàng hường được tết gọn gàng, điểm xuyết bằng dây buộc tóc hình bướm morpho và chiếc kẹp hoa xanh lam lấp lánh như đá quý.

Bất kỳ ai đi ngang qua cũng đều vô thức nhìn về phía cô. Vẻ đẹp của cô gái tóc vàng hường kia mang một sức hút khiến ai nấy cũng phải ngoái đầu lại nhìn lần nữa.

Cô chính là Luce Eltania, thủ khoa năm nhất của khoa Ma Thuật.

Buổi gặp gỡ với Tháp Ma Thuật Eldork đã mang lại rất nhiều lợi ích. Cô đã có thể nghe được những kiến thức thực tiễn mà ở học viện không tài nào học được.

Sau khi cuộc gặp kết thúc, Luce liền trở về Sảnh Charles để các hầu gái trang điểm, rồi tức tốc đến Sảnh Atla.

Theo kế hoạch, buổi gặp mặt với Tháp Eldork lẽ ra phải kéo dài hơn nữa.

Ấy vậy, Luce đã không thể thắng được khao khát muốn đi dự tiệc để gặp mặt Isaac và tận hưởng thời gian bên cậu...!

Vì vậy, cô chỉ lấy những thông tin quan trọng và nhanh chóng kết thúc buổi gặp mặt.

[Tụi tôi về rồi đây, Luce.]

[Trở về nhanh như cơn gió, chính là Bello đây!]

Một con gà gô đen nhỏ như quạ cùng một chú cá voi sát thủ nhỏ nhắn được bao bọc bởi mana nước bay đến chỗ Luce. Tụi nó là Galia và Bello.

Galia đáp xuống cổ tay Luce, còn Belo thì lượn lờ quanh cô.

Chúng đã đi khắp các sảnh tiệc để tìm Isaac theo lệnh của Luce và vừa quay trở về.

[Có vẻ Isaac đã ghé qua tòa số ba. Nghe loáng thoáng từ các học viên, hình như cậu ta đã có bạn nhảy. Và họ đều đã rời đi cùng nhau.]

Luce chưa từng nghe chuyện Isaac có bạn nhảy.

Mà đúng hơn vì buổi gặp mặt nên cô còn chưa kịp hỏi xem Isaac đã có bạn nhảy hay chưa.

Dẫu là vậy đi nữa, cô vẫn không thể tránh khỏi cú sốc tinh thần.

“Bạn nhảy... quả nhiên là có. Isaac còn có nhiều bạn bè khác ngoài mình...”

Giọng nói khe khẽ của Luce vang vọng trong không khí đêm.

Với cô, Isaac là người bạn duy nhất. Trái lại, Isaac có rất nhiều bạn bè.

Luce tặc lưỡi, đôi mắt cụp xuống khi bất chợt nhớ ra sự thật phũ phàng này.

Giá mà xung quanh Isaac chẳng có một ai.

Giá mà cô là người duy ở cạnh Isaac, giống như việc trong lòng cô chỉ có mình cậu.

Khi ấy, cô sẽ có thể độc chiếm toàn bộ thời gian lẫn trái tim của cậu.

Nỗi tiếc nuối ấy bỗng lớn dần trong lòng Luce.

[Nghe nói là Isaac còn bị đấm bởi một gã tên Razel trước khi rời đi nữa...]

Galia nuốt khan, không dám nói tiếp.

Đó là bởi ánh mắt vô hồn của Luce đã xoáy thẳng vào nó với tốc độ kinh hoàng.

“Gì cơ?”

Giọng điệu của cô trầm thấp, tiết chế. Thế nhưng, sâu trong đó lại ẩn chứa một luồng sát khí lạnh như băng.

Isaac chính là điểm yếu chí mạng của Luce. Cô chưa từng mở lòng với ai cả, nhưng cậu lại là chàng trai duy nhất làm được điều đó.

Đó là lý do khi có ai đám đụng vào Isaac, Luce sẽ nổi cơn tam bành không thể kiểm soát được.

Dù Galia cũng có thiện cảm với Isaac, nhưng vẫn còn thua xa Luce.

Nó vừa nói gì sai chăng? Galia bắt đầu túa ra những giọt mồ hôi lạnh.

[Bello đây sẽ mang đến tin tức về sự trăng hoa của Isaac!]

“...?”

Bello vừa hay xen vào.

Galia rất cảm kích vì sự giải vây đúng lúc, nhưng chẳng thể vui nổi vì nội dung tin tức mà Bello mang đến.

“Hả?”

Đón nhận thêm một tin chấn động khác, Luce quay sang nhìn Bello với vẻ bàng hoàng.

[Theo lời mấy học viên kể lại! Isaac đã hôn lên má Kaya, nắm tay Lisetta và ve vãn cả Keridna nữa! Tất nhiên, tớ chẳng biết họ là ai cả!]

“...”

[Làm xong rồi lập tức chuồn khỏi buổi tiệc luôn! Khá lắm, Isaac! Ta, cá voi sát thủ dũng mãnh Bello đây, nay phải nhìn ngươi bằng con mắt khác rồi! Á ha ha ha!]

Bello cất giọng hồn nhiên như một cậu bé, thuật lại những gì mình nghe được.

Một chú cá voi sát thủ không biết đọc tình huống mà chỉ biết hớn hở nô đùa.

Một luồng sát khí u ám và lạnh lẽo bắt đầu tuôn trào từ Luce. Mỗi khi Bello tiếp tục nói, luồng sát khí đó lại càng trở nên mãnh liệt hơn.

Galia khẽ nuốt khan. Khóe mắt Luce... âm u chưa từng thấy.

Bọn học viên kia hẳn chẳng thể vô cớ mà đem Isaac ra bàn tán kiểu đó.

Cô biết Isaac không phải hạng người tùy tiện đi ve vãn lung tung.

Chắc chắn đã có gì đó xảy ra mới thành ra như vậy.

[Cô định làm thế nào đây, Luce?]

Galia lo lắng hỏi.

“Đi tìm Isaac thôi.”

Luce lướt mắt khắp Sảnh Palace.

Rốt cuộc Isaac đã làm ra việc gì và chịu những gì trong lúc cô đi vắng vậy chứ?

 

Hết chuyện bị Razel đấm, giờ còn bị đồn là trăng hoa... Luce tuyệt đối không thể làm ngơ được.

Đây chính là ngòi nổ khiến cô buộc phải dùng đến biện pháp cuối cùng.

Soạt.

Một món pháp cụ được chuẩn bị từ trước tuột ra khỏi ống tay áo của Luce.

Đó là một chiếc gậy nhỏ. Chỉ cần kích hoạt, nó sẽ phóng mana ra và trói mục tiêu lại.

Đây là một công cụ trói buộc đầy uy lực chứa đựng mana của Luce. Gia tộc Eltania đã chế tác nó cho cô.

“Mình cần đến bên cạnh Isaac ngay bây giờ.”

Luce không có ý định phá hoại các mối quan hệ lành mạnh của Isaac. Như vậy sẽ trái với luật pháp và đạo đức.

Nhưng nếu quả thật cậu bị đánh như lời của Galia, thêm việc đi “trêu hoa ghẹo nguyệt” như Bello nói.

Thì dẫu có phải dùng đến chút cưỡng chế, Luce cũng muốn giữ Isaac ở bên cạnh mình.

Bản năng bảo vệ, ham muốn độc chiếm, tình cảm dành cho một người bạn... Tất cả những cảm xúc ấy đan xen vào nhau, rối rắm như một mớ chỉ. Vốn dõi, cảm xúc mà Luce dành cho Isaac chẳng hề đơn giản.

[Cơ mà, Isaac có bạn nhảy rồi mà... Cô định mặc kề mà đưa cậu ấy đi luôn sao?]

“Ừ.”

Galia khẽ rùng mình trước câu trả lời thẳng thừng của Luce.

“Isaac cùng với người bạn nhảy đó đều có thể tìm người để thay thế. Một người biến mất thì cũng chẳng ảnh hưởng gì cả. Nhưng tôi thì khác.”

Cô ích kỷ sao? Chẳng hề chi.

Luce chỉ muốn nhìn thấy Isaac, muốn được ở bên cạnh cậu.

“Tôi chỉ có mình Isaac.”

Luce bắt đầu cất bước với gương mặt lạnh băng.

Trước hết, cô quyết định đi xử lý một người rồi mới tìm đến Isaac.