Kamen Rider Wizard

Chương 04

“Tôi đã hiểu tình hình. Có vẻ như chúng ta sẽ phải cảnh giác trong một thời gian."

Giọng nói bình tĩnh của Kizaki có thể được nghe thấy qua điện thoại.

Tôi đang báo cáo chuỗi sự việc liên quan đến Haruto cho Kizaki khi tôi đang ngồi trên chiếc xe đang đỗ của mình.

Sau khi biết rằng tình trạng hôn mê của Yuzuru và Yamamoto là kết quả của việc ma lực của họ bị lấy mất, Mayu nói rằng mình cần cung cấp cho họ càng nhiều ma lực càng tốt để tạo điều kiện cho họ hồi phục. Tôi quyết định mang theo cả Nitou, anh ấy nói rằng có điều gì đó muốn nói với Yuzuru, và cả ba chúng tôi quay trở lại bệnh viện.

Shunpei được lệnh trông chừng Haruto bởi Nitou, và có vẻ như cậu ấy sẽ ở lại phòng của Haruto tối nay. Việc ngủ lại với Haruto có lẽ khiến tên đó phấn khích, vì thế cậu ta ngoài mua nguyên liệu cho bữa tối giống như chuẩn bị cho một bữa ăn ngoài trời vậy.

Thành thật mà nói, tôi muốn tự mình đảm nhận công việc đó. Tôi có thể nói chuyện với Haruto về mọi thứ khi chỉ có hai chúng tôi, và tôi có thể lắng nghe những gì anh ấy nói với tư cách là một người thân thiết. Tôi thậm chí sẽ tìm cách giải quyết bí ẩn này nếu mọi thứ diễn ra tốt đẹp.

Nhưng thật không may, đành phải đợi một dịp khác Tôi là thành viên của Đội 0. Trước tiên, tôi có trách nhiệm báo cáo tình hình và điều quan trọng là tôi phải hỗ trợ Mayu và những người còn lại.

Kizaki tiếp tục nói chuyện qua điện thoại.

“Đội 0 sẽ theo dõi chặt chẽ Souma Haruto. Còn cô sẽ lại dẫn đầu cuộc điều tra về căn phòng ngầm đó của Fueki vào ngày mai. "

"Gì?!"

Tôi cuối cùng phải lên tiếng.

Nếu điều đó xảy ra, tôi sẽ khá bận rộn trong một thời gian. Tôi sẽ không thể đến thăm Omokagedou mỗi ngày như thường lệ và tôi càng có ít cơ hội gặp Haruto hơn. Tôi bắt đầu tranh luận với Kizaki.

“Nếu Đội 0 theo dõi Haruto, tôi có thể đảm nhiệm vai trò đó không?”

"Không."

Kizaki từ chối tôi ngay lập tức. Nhưng tôi không chịu lùi bước.

"Tại sao? Tôi biết Haruto hơn bất kỳ ai khác trong Đội 0. Tôi có thể nói chuyện với anh ấy về tất cả mọi thứ, và thậm chí tôi có thể khám phá bí ẩn của vụ này”

“Đó chính là lý do đó, Daimon Rinko.”

Kizaki ngắt lời tôi.

“Cô quá thân với Souma Haruto. Nếu cô hạ thấp cảnh giác với cậu ta, rất có thể đó là cơ hội để nghi phạm lợ dụng để gây án ”.

"Anh nghiêm túc à…? Đừng nói với tôi rằng anh cũng nghi ngờ Haruto! "

" Souma Haruto là nghi phạm chính trong vụ này."

Giọng nói sắc bén của Kizaki như đâm vào tai tôi.

Tôi cố gắng phản bác lại, nhưng sự im lặng bao trùm từ đầu dây bên kia cho tôi biết rằng dù có nói gì cũng vô ích.

Khi tôi im lặng, giọng nói của Kizaki lại tiếp tục một lần nữa.

“Là một thám tử, cô có trách nhiệm giải quyết vụ án này một cách bình tĩnh nhất có thể. Đừng để cảm xúc cá nhân cản trở việc điều tra. "

Sau khi tuyên bố điều đó với giọng thờ ơ, Kizaki cúp máy.

“Ahh, chết tiệt!”

Sau khi cúp máy, tôi hướng tất cả sự tức giận của mình vào tay lái trước mặt.

Tôi tự hỏi mình đã đánh vào cái tay lái bao nhiêu lần.

"Là một thám tử, cô có trách nhiệm giải quyết vụ việc này một cách bình tĩnh nhất có thể."

Tôi không cần Kizaki nói điều đó. Tôi đã quyết định đối mặt với Haruto với sự bình tĩnh cao độ. Tôi đã lo lắng cho anh ấy với tư cách là một thám tử, và tôi bình tĩnh đi đến kết luận với tư cách là một thám tử rằng sẽ tốt hơn nếu tôi ở bên cạnh anh ấy, và để chứng minh sự vô tội của anh ấy với tư cách là một thám tử…"

Mà nói thật thì… việc tôi giải quyết tất cả những điều này một cách bình tĩnh chỉ là suy nghĩ cả bản thân mà thôi.

Mặc dù là một thám tử, tôi luôn ưu tiên tình cảm của mình đối với Haruto hơn tất cả. Tôi muốn làm bất cứ điều gì có thể để giúp anh ấy. Tôi muốn ở bên cạnh anh ấy ngay cả khi điều đó có nghĩa là từ bỏ nhiệm vụ của mình. Tôi muốn ở bên anh ấy nhiều nhất có thể…

Kizaki hẳn đã nói những điều đó với tôi vì đã hoàn toàn nhìn thấu cảm xúc của tôi.

Khoảnh khắc tôi nhận ra điều đó, tôi trở nên vô cùng xấu hổ và vùi mặt vào tay lái với tiếng rên rỉ bực tức.

Xin lỗi, tay lái… Tao luôn lấy mày ra trút giận, phải không?

Ngay sau đó, điện thoại tôi ném lên ghế phụ bắt đầu đổ chuông.

Theo phản xạ, tôi chỉnh sửa vẻ ngoài của mình mặc cho xung quanh không có ai để nhìn thấy tôi và nhanh chóng bắt máy. Đó là từ Mayu.

“Em đã có thể chuyển giao thành công ma lực của mình cho hai người họ bằng thông qua thắt lưng. Dù vẫn chưa đủ, nhưng em nghĩ bây giờ họ đã cảm thấy tốt hơn một chút. "

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn sau khi nghe điều đó, và sự khó chịu của tôi ban nãy bắt đầu lắng xuống một chút.

“Đừng thúc ép bản thân. Hãy chắc chắn rằng em vẫn còn chút ma lực dự trữ. "

"Sẽ ổn thôi. Bọn em đã quyết định ở lại bệnh viện qua đêm. Nitou nói rằng anh ấy không muốn rời bỏ Yuzuru, em cũng nghĩ dù sao thì sẽ an toàn hơn nếu tất cả mọi người tập hợp lại một chổ. "

"Đúng thế. Chà, đừng ngần ngại gọi chị nếu có chuyện gì xảy ra. "

Sau khi cúp máy, tôi nhìn đồng hồ kỹ thuật số trên bảng điều khiển.

Nó hiển thị rằng đó là 11:35. 30 phút nữa là hết ngày hôm nay. Nghĩ lại thì, hôm nay thực sự là một ngày dài.

Bãi đậu xe trống vắng lặng im lặng chết chóc vào giữa đêm, không một bóng người. Những đám mây dày bắt đầu bao phủ bầu trời đêm có thể nhìn thấy từ kính chắn gió, che khuất các vì sao.

Nó giống như cảm xúc của tôi lúc này.

Tôi nổ máy và phóng đi một cách điên cuồng như để thổi bay cơn phiền muộn của mình.

Khi bước vào đường phố, tôi thấy những giọt nước nhỏ đang rơi xuống kính chắn gió của tôi.

(Mưa, hả…)

Ông trời ơi, hiện tại tôi đã cảm thấy chán nản rồi, ông có thể vui lòng không làm cho nó tồi tệ hơn với tôi được không? Tôi đạp ga để có thể về đến nhà trước khi trời bắt đầu đổ.

Tuy nhiên, cơn mưa bắt đầu nhanh chóng ập đến, dữ dội tỉ lệ thuận với tốc độ của xe tôi, và chẳng bao lâu sau, nước đổ xuống kính chắn gió của tôi như thác.

(Dự báo thời tiết có đề cập bất cứ điều gì về mưa tồi tệ thế này tối nay không…?!)

Ngay cả khi có nói đi nữa, tôi chắc chắn rằng bản thân không bao giờ có thời gian để kiểm tra. Tôi thở dài khi bật công tắc gạt nước.

Dù cần gạt nước có làm tốt công việc của mình đi chăng nữa, thì dòng nước mưa vô tận phủ lên kính chắn gió của tôi vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Cơn mưa lớn cản trở tầm nhìn của tôi bắt đầu có cảm giác như một bức tường lớn chắn đường tôi, chế nhạo sự bất lực của tôi và khiến tôi ngày càng trầm cảm hơn.

Mayu, Yuzuru và Yamato đều là phù thuỷ, vì vậy họ có khả năng chiến đấu cùng với Haruto, cũng như đánh bại Phantoms. Nitou có thể luôn cạnh tranh với Haruto và tự mình hành động mọi lúc, nhưng anh ta luôn có thể tin tưởng vào khi cần thiết. Và ngay cả Koyomi, người đã rời xa khỏi chúng tôi, vẫn luôntin tưởng Haruto từ trong trái tim anh ấy…

Nhưng mặc dù tôi còn sống và luôn ở bên cạnh Haruto, nhưng vấn đè ở đây là tôi không thể giúp đỡ gì nhiều ngoài việc điều tra. Tôi đã cố gắng nói với bản thân rằng ít nhất mình đã có cơ hội trông chừng anh ấy, nhưng có lẽ điều đó chưa bao giờ có lợi cho Haruto ngay từ đầu…

Như để kích động sự ghê tởm bản thân vốn đã dữ dội của tôi, mưa tiếp tục rơi mạnh hơn.

Đột nhiên, một cái gì đó nhảy ra trước đèn pha của tôi.

“!”

Tôi nhanh chóng quay lại với thực tại.

Tôi nhìn thấy ai đó đang cúi mình trong ánh đèn pha. Lốp xe của tôi bị trượt, nhưng tôi đã cố gắng tránh va vào.

Tôi mở cửa và chạy trong mưa.

"Có sao không?!"

"Không sao đâu."

Tôi ngạc nhiên bởi khuôn mặt ngước nhìn tôi khi nói điều đó. Đó là Haruto.

“Xin lỗi vì đã làm em sợ. Anh nhận ra xe của em nên tôi chỉ chạy vào mà không cần suy nghĩ gì… ”

"…Anh đang làm gì ở đây?"

"Tìm em đó…"

Haruto đứng dậy và nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc khác thường.

“… Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”

Tôi chở Haruto đi, và một lúc sau, tôi dừng lại cạnh một công viên rộng lớn với nhiều cây cối và tắt máy.

Lúc đầu, tôi định dừng lại ở một nhà hàng gia đình, nhưng những lời của Haruto cho tôi ấn tượng rằng anh ấy không muốn bị người khác, và trong một giây, tôi thậm chí đã nghĩ đến việc đưa anh ấy đến nhà mình… Nhưng tôi nhận ra Tôi sẽ không thể tập trung vào những gì anh ấy phải nói với tôi vì tôi chưa cho người đàn ông nào vào phòng mình trước đây, vì vậy tôi quyết định rằng tốt nhất là chúng tôi chỉ nói chuyện trong xe.

Haruto im lặng kể từ khi lên xe của tôi. Anh ấy có lẽ đã kiệt sức vì đi dưới mưa. Khi ngồi vào ghế phụ, tôi liếc nhìn anh ấy từ bên cạnh, nghĩ rằng tốt nhất là tôi nên đợi anh ấy bắt đầu mở lời.

Haruto ướt đẫm đang lau khô đầu bằng chiếc khăn mà tôi đưa cho. Chắc hẳn anh ấy đã chạy ra khỏi Omokagedou vì trang phục của anh ấy đặc biệt nhẹ, chỉ gồm một chiếc quần jean denim và một chiếc áo phông, bị ướt do mưa và dính chặt vào cơ thể săn chắc của anh ấy.

“Cảm ơn.”

Haruto trả lại chiếc khăn.

Khi tôi lấy lại chiếc khăn, sự nghi ngờ nảy sinh trong đầu khi tôi liếc nhìn anh ấy một lần nữa.

(Đây có thực sự là Haruto mà mình biết không…?)

Nếu Haruto tấn công Mayu và những người còn lại thực sự là Phantom hay thứ gì đó, thì có khả năng Haruto này chình là kẻ đó. Nhưng tôi không muốn nghi ngờ ai đó đang tìm tôi trong mưa. Nhưng nếu tôi nghĩ về điều này một cách bình tĩnh với tư cách là một thám tử, thì rõ ràng là bản thân tôi không hiểu tại sao Haruto lại ở đây khi Shunpei bị Shunpei giám sát…

Tôi lén liếc nhìn Haruto để xem anh ấy có gì khác thường không.

Nhưng Haruto trước mặt tôi thực sự trông không khác gì Haruto mà tôi biết.

"Ồ, phải rồi…"

Tôi nhớ lại rằng Haruto đã tấn công Mayu có chiếc nhẫn Hope trên ngón tay.

Đáng lẽ Haruto đã giấu chiếc nhẫn đó vào sâu trong trái tim mình để không ai có thể lấy được nó, vì vậy tôi không biết tại sao Haruto tấn công Mayu lại có thứ đó. Nhưng nếu Haruto này có chiếc nhẫn đó, nó sẽ là bằng chứng mạnh mẽ về danh tính của anh ta.

Tuy nhiên, những ngón tay nằm trên đùi của Haruto không có chiếc nhẫn Hope. Trên thực tế, anh ta thậm chí còn không đeo chiếc nhẫn Driver dùng để triệu hồi chiếc thắt lưng ma thuật của mình.

“Chiếc nhẫn của anh đâu…?”

Tôi hỏi một cách rụt rè.

Sau khi im lặng một chút, Haruto cuối cùng đáp lại với một nụ cười buồn.

“Phải nhỉ… Ngay cả khi em cũng thận trọng với anh sau những gì đã xảy ra, huh?”

" Không phải vậy!"

Khi tôi lắc đầu từ chối một cách dữ dội, anh ta thì thầm đáp lại.

“… Anh phải làm gì để em tin rằng đó là anh?”

Khi anh ấy gục đầu xuống, mái tóc ướt được che phủ khuôn mặt anh ấy gần giống như một chú cún con bị bỏ rơi trong mưa.

Haruto hiếm khi phàn nàn. Hay đúng hơn, có thể nói rằng anh ấy cực kỳ ghét ý tưởng để mọi người nhìn thấy mặt yếu đuối của mình. Việc anh ấy để tôi nhìn thấy anh ấy như thế này là bằng chứng cho thấy anh ấy đã suy sụp như thế nào. Lồng ngực tôi như thắt lại khi tôi đau đớn thấu hiểu nỗi cô đơn và bất an mà anh ấy đang phải trải qua. Chỉ trong giây lát, tôi thầm xin lỗi Haruto vì đã nghi ngờ.

Khi Haruto ngẩng mặt lên lần nữa, anh ta nhìn tôi với ánh mắt đau khổ rồi mở miệng.

“Không còn ai khác anh có thể dựa vào được nữa… Em là người duy nhất còn lại…”

Một sự pha trộn giữa hạnh phúc và nỗi buồn không thể diễn tả được chạy khắp cơ thể, khiến tôi phát điên. Tôi cảm thấy vui mừng khôn xiết khi nghe tin anh ấy cần tôi, và tất cả những u uất ban nãy tan biến ngay lập tức.

Thật nực cười khi tôi là luôn là một cô gái đơn giản, nhưng đó mới chính là bằng chứng cho việc lời nói của anh ấy có sức mạnh như thế nào đối với tôi.

Hy vọng cuối cùng… Những từ đó hiện lên trong tâm trí tôi.

Haruto đang chăm chú nhìn vào mặt tôi.

Cảm giác như anh ấy đang nhìn thấu tình cảm của tôi, tôi không thể không cúi mặt xuống vì xấu hổ.

Đột nhiên, tôi mất thăng bằng và ngã về phía sau.

Khi tôi nhận ra rằng ghế cảu mình vô tình điều chỉnh, Haruto đã đè lên người tôi.

"Huh? Đ-Đợi đã… ”

Bị bất ngờ vì sự đột ngột này, tôi gần như hét lên, nhưng rồi Haruto ôm chặt lấy tôi, không nói nên lời.

… Chiếc áo phông của Haruto tiếp xúc với tôi ướt và lạnh, nhưng tôi có thể cảm thấy hơi ấm cơ thể cậu ấy truyền vào tôi từ đằng sau nó. Nhịp tim của anh ấy mà tôi có thể lờ mờ cảm nhận được từ lồng ngực chạm vào nhau của chúng tôi và hơi thở của anh ấy lướt qua má tôi từ môi anh ấy khiến trái tim tôi đập loạn nhịp.

Tay Haruto trượt vào giữa đùi tôi.

Theo phản xạ, tôi nắm lấy bàn tay đó giật mạnh.

“Em cũng muốn điều này, phải không, Rinko…?”

Lần này anh ấy đặt tay lên áo của tôi.

“Đ-Đợi đã…”

Bỏ ngoài tai lời nói của tôi, Haruto xé toạc cúc áo.

Tôi cố gắng đẩy cánh tay của anh ấy ra khỏi áo sơ mi của tôi, nhưng tôi không đủ sức để chống lại sức mạnh của một người đàn ông. Sau đó anh ấy áp chặt môi mình vào khuôn ngực giờ đã lộ ra của tôi.

"Dừng lại ... Anh đang làm gì thế?!"

Tôi không thể phủ nhận rằng tôi không ngại ý tưởng làm điều này với anh ấy, nhưng tôi vẫn cố gắng chống trả.

Ngay sau đó, cánh cửa bên cạnh tôi đột nhiên mở ra, và Haruto bị kéo khỏi người tôi và ném ra khỏi xe.

Trong một giây, tôi không biết chuyện gì vừa xảy ra, nhưng khi tôi nghe thấy người mở cửa nói "Có sao không ?!" với tôi, tôi nhận ra rằng mình vừa được giải cứu.

Nhưng khi tôi nhìn vào khuôn mặt của người đã nói điều đó, tôi lại một lần nữa ngạc nhiên. Đầu tôi bối rối trong một giây, và tôi bắt đầu nhìn vào khuôn mặt của cả hai người

Haruto nằm trong vũng nước mưa sau khi được ném ra ngoài.

Và Haruto đã cứu tôi, người đang nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng.

Tôi đang nhìn thấy hai Haruto cùng một lúc.

-OoO-

Tham gia Hako Discord tại https://discord.com/invite/kkYTqHE

Ủng hộ bản dịch tại docln.net