Kamen Rider Wizard

Chương 01

“Plain sugar.”

Tôi đặt khuỷu tay lên quầy Donut Hungry và gọi món. Đúng, bình thường.

Tôi luôn thèm ăn Donut vào những ngày thời tiết tuyệt vời như thế này.

Hungry là một xe bán Donut lúc nào cũng phơi mình dưới ánh nắng chói chang ở công viên ven sông và đó là một trong những địa điểm yêu thích của tôi để ăn món này.

“Geez, một lần nữa? Sẽ chẳng hại gì nếu cậu yêu cầu một thứ gì đó khác một lần cũng được mà, đúng hông? ”

Ông chủ cửa hàng, với kiểu tóc độc đáo và thân hình tráng kiện, vẫn vặn hông như một thiếu nữ ngây thơ như mọi khi. Tuy nhiên, tôi không định thay đổi ý định của mình.

“Plain sugar.”

Tôi lặp lại chính mình với một nụ cười.

Nhưng ông chủ không phải là người dễ dàng từ bỏ điều đó.

“Đây, nhìn này. Hôm nay là đặc biệt, sáng tạo mới nhất của chúng tôi: Heartwarming Donut! Như cái tên của mình, nó sẽ làm ấm trái tim của cậu với hình dạng giống trái tim và tất cả những miếng sô cô la nhỏ hình trái tim đầy màu sắc đó! Ngay cả những trái tim lạnh giá nhất cũng sẽ ấm lên chỉ bằng một cú cắn! Sao hả? Trông ngon mà, phải không? ”

Khi ông ấy đưa ra lời giải thích nhanh chóng của mình, anh ấy đẩy đề xuất của ngày hôm nay trước mặt tôi.

Nó thực sự trông rất ngon.

Các món đặc biệt được đề xuất hàng ngày của Hungry được tạo ra từ nguồn cảm hứng của ông chủ và những điều kỳ quặc độc đáo của ổng và đã được chứng minh là một lựa chọn thực đơn phổ biến. Đề xuất của ngày hôm nay đứng đầu với các loại đồ trang trí mà các cô gái sẽ nhảy vào và nó có mùi thơm nồng nàn thực sự kích thích sự thèm ăn.

“Hưm?”

Trước khi tôi kịp nhận ra, khuôn mặt của ông chủ đã áp sát vào mặt tôi đến nỗi hơi thở nặng nhọc bằng mũi của ổng phả vào mặt tôi.

“Một plain sugar, nha.”

Tôi lặng lẽ đẩy lùi mon donut đặc biệt cũng như khuôn mặt của ông chủ đủ gần để hôn tôi.

“Geez, cứng đầu thật đó.”

Ông ta ngậm ngùi đặt món đặc biệt qua một bên và đưa cho tôi một cái bánh Plain sugar

“Không có cái donut nào có thể đánh bại cái này”.

Sau khi tôi nháy mắt cầm lấy chiếc bánh. Ông chủ đã tạo dáng đáng yêu. Thật không may, nó không dễ thương chút nào đối với tôi. Khuôn mặt của ổng được cạo láng bóng và làn da rõ ràng được chăm sóc kỹ lưỡng sáng lên trong ánh sáng ban ngày, nhưng điều đó không làm thay đổi sự thật rằng kẻ này là một tên đàn ông phóng túng.

Tôi không có ý định đánh giá sở thích của mọi người, nhưng mà ổng thực sự có khuôn mặt khá đẹp trai và có thể bán được nhiều bánh rán hơn nữa nếu biết cách ăn mặc phù hợp. Mà có khi chính cái kiểu ăn mặc và tính cách không giống ai này mới lại thứ hút khách… Khi tôi nghĩ về những điều vô nghĩa đó, tôi cắn vào chiếc bánh rán của mình.

“Ngon chết đi được.”

Nó có một sự đơn giản đến mức vô cùng ngạc nhiên khi xem xét mấy cái bánh đặc biệt kỳ quặc của ông chủ, cũng như chỉ chứa một lượng ngọt ngào phù hợp. Bánh donut Plain sugar của Hungry thực sự là món ngon nhất. Tôi nhanh chóng cắn thêm hai miếng nữa.

Tôi có vài kỷ niệm với món Plain sugar này.

Đó là chiếc bánh donut đầu tiên mà bố mẹ tôi cho tôi khi còn nhỏ. Tôi nhớ cách bố và mẹ tôi nở những nụ cười tươi nhất trên khuôn mặt khi họ nhìn tôi ăn hết chiếc bánh đó. Nhìn thấy họ như vậy tôi cũng rất vui, và tôi bắt đầu đòi ăn bánh donut Plain sugar mỗi khi cả nhà đi chơi cùng nhau, và cuối cùng, nó trở thành một trong những món ăn yêu thích của tôi.

"Con thực sự thích bánh donut lắm à, Haruto?"

Mẹ tôi sẽ nói với tôi điều đó khi bà nhìn tôi với đôi mắt nhân hậu…

“Ngon chứ?”

Bố tôi hỏi điều đó với một nụ cười hài lòng trên khuôn mặt của mình…

Bất cứ khi nào tôi cắn một miếng plain sugar, những kỷ niệm thời thơ ấu ấm áp của gia đình lại trỗi dậy trong trái tim tôi…

Trong khi tôi đang định làm thêm miếng nữa để tiếp tục chìm trong ảo mộng hoài cổ đó thì chuông điện thoại lại reo lên. Khi tôi nhanh chóng nhấc máy theo phản xạ, tôi đã được chào đón với câu "Haruto?" bằng giọng nói vô cùng vang. Đó là Rinko.

“Bây giờ anh rãnh không? Có điều này em cần anh giúp.”

Giọng cô ấy có vẻ hơi lo lắng. Nó giống như đã có chuyện gì đó xảy ra.

“Hiểu rồi. Thế bây giờ em đang ở đâu?”

Sau khi xác nhận vị trí, tôi cúp máy và định đi ra ngoài. Nhưng vào giây cuối cùng, tôi quay lại và gọi ông chủ.

“Thực ra, tôi nghĩ mình muốn mua một trong mấy món bán đặc bệt đó.”

Ông ta nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.

“Vậy cậu sẽ ăn thử sao?! Haruto!”

“Là cho Rinko. Tôi nghĩ là cô ấy sẽ thích nó.”

Khi nghe những lời đó, khuôn mặt của ông chủ nhanh chóng lộ ra vẻ khó chịu, trừng mắt trách móc tôi.

“Ồ, ra là vậy. Hừ, hai người thân thiết đến mức suýt khiến tôi phát ghen ”.

Thật không may, không có bất cứ điều gì xảy ra giữa chúng tôi có thể khiến ai đó ghen tị.

Biết Rinko chăm chỉ như thế nào, tôi chỉ nghĩ rằng có lẽ cô ấy đã bỏ bữa trưa và đang đói. Và tôi biết quá rõ một cô gái đói có thể đáng sợ như thế nào.

Sau khi lấy túi bánh donut, tôi rời cửa hàng và đeo chiếc nhẫn Connect vào tay phải, sau đó tôi di chuột qua dấu hình bàn tay trên khóa thắt lưng của mình.

Khi chiếc khóa thắt lưng tiếp xúc với chiếc nhẫn, một vòng ma thuật màu đỏ cao khoảng bằng cánh cửa xuất hiện bên cạnh tôi. Sau khi đặt tay vào trong, tôi kéo chiếc xe Machinewinger của mình từ phía bên kia. 

Sau đó tôi nhận ra một cậu bé học mẫu giáo đang đứng gần đó nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.

Đó là điều dễ hiểu. Rốt cuộc, anh ta chỉ nhìn thấy một người đàn ông không chỉ tạo ra một vòng tròn ma thuật từ không khí loãng, mà còn tiến hành kéo một chiếc xe ra khỏi đó.

“Cái đó là gì thế…?”

“Là phép thuật đó.”

Tôi vui vẻ đáp lại

“Anh là phù thuỷ sao?!”

Cậu bé rướn người đầy phấn khích.

"Gần gần thế."

Sau khi nói những lời đó, tôi nhét tất cả những gì còn lại của chiếc bánh donut vào miệng và khởi động chiếc xe của mình.

Đúng vậy, tôi là một phù thuỷ. Phù thuỷ đeo nhẫn bảo vệ mọi người khỏi nanh vuốt của Phantoms… Kamen Rider Wizard.

“Chắc là chổ này…”

Khoảng nửa tiếng sau, tôi xuống xe và nhìn lên tòa nhà trước mặt.

Địa điểm mà Rinko yêu cầu tôi đến thăm là một nhà kho cũ trong một khu rừng cách trung tâm thành phố một chút. Có thể do cây cối rậm rạp mọc um tùm mà khu vực này khá tối dù đã giữa trưa. Nó hoàn toàn đối lập với công viên ven sông đầy nắng mà cửa hàng Hungry thường đổ xe.

Nhà kho nằm sâu trong rừng như thể đang ẩn nấp. Những bức tường gạch phủ đầy rêu đen và cửa sổ rỉ sét không có dấu hiệu sớm mở ra… Có thể dễ dàng phỏng đoán rằng nơi này đã không được sử dụng trong một vài năm.

(Cứ như là nhà ma ấy.)

Khi tôi nghĩ về điều đó, cánh cửa sắt rỉ sét nhỏ của nhà kho mở tung như thể bị tiếng xe đạp của tôi xúi giục, và một phụ nữ xinh đẹp mặc bộ quần áo không phù hợp với bầu không khí ngôi nhà ma ám bước ra ngoài. Đó là Rinko.

“Xin lỗi vì đột ngột gọi anh ra đây, Haruto.”

"Em có nghĩ là một nơi kỳ lạ để hẹn hò không?"

Rinko khẽ cười khúc khích trước trò đùa của tôi.

"Công nhận. Nhưng mà nếu phải nói thì khuôn mặt của anh trông cũng không họp cho một buổi hẹn hò lắm. "

Rinko đang chỉ vào miệng tôi.

"Huh? Là sao?"

“Là donut đó. Anh đã ăn chúng trước khi đến đây, phải không? Miệng của anh vẫn còn dính một chút kìa. ”

"Ôi trời."

Trước khi tôi có thể lau miệng, ngón tay Rinko lướt trên môi tôi.

Vì bối rối, tôi nhanh chóng lùi lại và xoa hết đường còn sót lại trên miệng.

“Anh đúng là trẻ con thật.”

Đôi mắt của Rinko trông giống như một người mẹ khi cô ấy cười.

Tôi đã cố gắng làm dịu nó bằng cách hắng giọng với một tiếng “hừm”.

"Và đứa trẻ đó đã mang lại cho người mẹ chăm chỉ một chút gì đó đây."

Sau đó tôi đưa chiếc túi mà tôi đã mua từ Hungry.

“Oh wow, cảm ơn!”

Đôi mắt của Rinko sáng lên khi nhận chiếc túi từ tay tôi, và sau khi lấy món banh đặc biệt ra, cô ấy ngay lập tức bắt đầu tìm hiểu nó.

"Anh cũng tinh tướng ghê. Từ sáng đến giờ em đã không ăn rồi. ”

Có vẻ như suy đoán của tôi đã đúng.

Những viên sôcôla hình trái tim nhỏ xíu trang trí chiếc bánh rán bị dính chặt vào miệng khi cô ấy nuốt nó xuống.

“Hừ. Bây giờ ai trong chúng ta là đứa trẻ nào? ”

Lần này tôi đã cười.

Khi nhận ra ánh nhìn của tôi, cô ấy nhanh chóng lau miệng và ngượng ngùng đáp trả lại "Ừ, ừ, em đoán giờ chúng ta giống nhau rồi."

Chúng ta giống nhau, sao? Thôi thì thế đó cũng được.

Lần đầu tiên tôi gặp Rinko trong những ngày đầu chiến đấu với Phantom như bình thường. Tôi đã cứu cô ấy khỏi một Phantom đã tấn công cô ấy.

Rinko là một thám tử. Theo những gì tôi đã nghe, người cha quá cố của cô ấy là một cảnh sát. Cô ấy chọn con đường giống như cha mình vì kính trọng ông ấy vì đã cống hiến cuộc đời của mình để bảo vệ người dân, vì vậy cô ấy có lẽ đã có ý thức mạnh mẽ về công lý ngay từ đầu. Sau khi biết rằng tôi đang chiến đấu với Phantoms, cô ấy nói với tôi rằng muốn giúp đỡ.

Nhưng tôi không thể cho phép mình lôi một cô gái vào tình thế nguy hiểm. Và bên cạnh đó, những người bình thường không có khả năng chống lại Phantoms. Tất nhiên tôi đã từ chối cô ấy, nhưng cô ấy tỏ ra khá nhây và cố chấp. Cô ấy luôn cố gắng lao vào giữa trận chiến giữa tôi với Phantoms để bảo vệ mọi người.

“Ừ thì em không phải là phù thuỷ… nhưng em vẫn muốn bảo vệ mọi người giống như anh đang làm vậy.”

Cô ấy nói những lời đó trong khi nhìn tôi, tôi có thể cảm nhận được một quyết tâm mạnh mẽ đằng sau đôi mắt của cô nàng này.

Giống như tôi sao…

Tôi cảm thấy điều gì đó từ những lời đó của Rinko, và tôi chấp nhận việc cô ấy ném mình vào trận chiến.

Rinko đã chứng minh giá trị của mình với tư cách là một thám tử theo nhiều cách khác nhau trong suốt các trận chiến của chúng tôi chống lại Phantoms. Cô ấy không thể đánh bại Phantoms, nhưng những cuộc điều tra của cô ấy đôi khi sẽ giúp khám phá ra cách đánh bại chúng. Và vì cô ấy sẽ luôn giúp dân thường thoát khỏi nguy hiểm, nên tôi có thể chiến đấu với các Phantoms mà không cần lo lắng về xung quanh mình.

Không, đó không phải là tất cả. Tính cách tươi sáng và lòng tốt của Rinko đã giúp tôi nhiều hơn như thế. Bất cứ khi nào tôi gặp khó khăn hoặc lo lắng, cô ấy sẽ luôn ở bên tôi để đưa ra những lời tử tế hoặc chỉ âm thầm dõi theo tôi nếu đó là điều tôi cần. Cô ấy thực sự đã cứu tôi. Không chỉ với tư cách là một thám tử, mà còn là một con người, và với tư cách là một cô gái…

"Cái gì, có gì dính trên mặt em à ...?"

Tôi tỉnh lại khi nghe giọng nói của Rinko khi nhìn tôi với vẻ ngờ vực. Rõ ràng, tôi đã nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của cô ấy mà không nhận ra.

  “Ồ, không có gì đâu. Anh chỉ không thể không nhận thấy em đã thực sự đánh bại cơn đói trước đó như thế nào. "

Tôi cố gắng nói bất cứ điều gì nghĩ ra để chuyển chủ đề.

"Nghĩ sao vậy trời? Chẳng qua là do em không có gì dể ăn thôi chứ em đâu có muốn. "

Cô ấy nói với vẻ mặt khó chịu khi lau miệng bằng khăn tay. Có vẻ như cô ấy không nhận thấy sự mất bình tĩnh của tôi.

"Vậy điều gì quan trọng đến mức em phải ra tận đây mà không kiếm được thứ gì để ăn?"

Tôi thầm lấy hơi và chuyển chủ đề sang vấn đề đang bàn.

Khuôn mặt của Rinko, trông giống như một cô bé đang nhét vào khuôn mặt của mình một chiếc bánh donut chỉ một lúc trước, đã biến thành khuôn mặt của một thám tử uy nghiêm.

"Em đã phát hiện ra tòa nhà này trong quá trình điều tra của mình, vì vậy em đã đến để kiểm tra nó."

Rinko quay lại đối mặt với ngôi nhà ma ám. Tôi tiếp tục câu hỏi của mình.

"Nơi này có gì à?"

"Em không biết. Nhưng chắc chắn rằng nó thuộc về người đàn ông đó. "

"Người đàn ông đó?"

Rinko dừng lại một lúc, và sau đó lặng lẽ trả lời.

“...Sou Fueki.”

Cái tên đó nghe quen quen. Hay đúng hơn, cái tên đó sẽ không bao giờ biến mất đầu tôi cho dù có cố gắng quên nó bao nhiêu đi nữa.

Sou Fueki. Đó là tên của người đã tạo ra Koyomi, cũng như người đứng sau việc đưa tôi trở thành phù thuỷ.

Ông là một nhà vật lý nổi tiếng. Thành thạo cả y học và hóa học, ông đã tận dụng hết tài năng của mình trong nhiều lĩnh vực. Tuy nhiên, ông ta là một người đàn ông bị nguyền rủa với sự bất hạnh. Vợ mất sớm, con gái cũng ra đi vì căn bệnh nan y. Đứa con gái đó có thể được coi là niềm hy vọng sống của ông ta. Sau khi đánh mất hy vọng đó và rơi vào hố sâu của sự tuyệt vọng, Fueki quay lưng lại với lĩnh vực khoa học hiện đại đã không thể cứu được đứa con gái duy nhất của mình, và thay vào đó dấn thân vào điều cấm kị: thế giới phép thuật.

Ông ta tập hợp Gates - những người bí mật nắm giữ ma thuật bên trong họ - và tổ chức một nghi lễ được gọi là Sabbath.

Ẩn bên trong Gates là những khối năng lượng ma thuật được gọi là Phantoms. Khi một Gate rơi vào hố sâu tuyệt vọng, Phantom của họ thoát ra khỏi cơ thể của họ và xuất hiện như một con quái vật trong thế giới thực. Mục tiêu của Fueki là sinh ra vô số Phantoms và đưa lượng ma thuật khổng lồ của chúng vào Hòn đá Triết gia được gắn bên trong xác chết của con gái mình.

Tôi cũng là một trong những của lễ được tập hợp vì lợi ích của ngày Sabbath. Tuy nhiên, bởi vì tôi không bao giờ đầu hàng tuyệt vọng và giữ hy vọng cho đến phút cuối cùng, tôi đã có thể bằng cách nào đó trấn áp Phantom bên trong mình và sống sót.

“Cậu là người đã có thể nắm lấy hy vọng và chiến thắng được số phần. Cậu giờ đã có thể trở thành phù thuỷ. "

Sau khi sống sót sau thử thách đó, đó là những lời được nói với tôi bởi một người đàn ông được gọi là Phù thuỷ Áo trắng.

Sau khi đưa cho tôi chiếc thắt lưng và chiếc nhẫn ma thuật là phương pháp duy nhất để đánh bại Phantoms, sau đó anh ta giao cho tôi một nạn nhân khác của ngày Sabbath, một người đã mất trí nhớ mang tên Koyomi.

Tuy nhiên, Koyomi thực sự không phải là nạn nhân của ngày Sabbath. Cô ấy không ai khác chính là vật chứa đựng chính đứa con gái mà Fueki đang cố gắng hồi sinh. Cơ thể của cô ấy đã sống lại nhờ phép thuật được ban cho bởi Hòn đá Triết gia, nhưng điều tương tự không thể xảy ra với linh hồn của cô ấy.

Để duy trì sức mạnh Hòn đá Triết gia cần một lượng lớn ma lực. Nhận thấy luọng lớn ma lực trong tôi, ông ấy đưa cho tôi Koyomi để tôi trở thành nguồn cung ma lực của cô ấy. Sau đó, ông ta tập hợp các Phantoms dưới cái tên Wiseman để họ có thể tìm được những Gate mới để chuẩn bị cho ngày Sabbath tiếp theo.

Phù thuỷ Áo trắng, người đã trao cho tôi chiếc thắt lưng và nhẫn, Wiseman, thủ lĩnh của Phantom, và Fueki, nhà vật lý học đã bước chân vào thế giới phép thuật, tất cả đều là cùng một người.

Tôi đã chiến đấu chống lại các Phantoms mà không nhận ra bất cứ điều gì trong số chúng và tiếp tục bảo vệ Koyomi.

Sau khi hoàn thành việc chuẩn bị cho ngày Sabbath tiếp theo, Fueki cố gắng giành lại Koyomi, nhưng vì tôi đã biết được sự thật đằng sau mọi chuyện, nên tôi đã ngăn ông ta lại và chiến đấu với tất cả những gì tôi có để bảo vệ cô ấy.

Cuối cùng, Fueki đã mất mạng vào tay một người tên Sora, người cũng theo đuổi Hòn đá Triết ga. Đó là một kết thúc trớ trêu, bị phản bội bởi một trong những Phantoms mà mình tạo ra. Ông ta đã thực hiện những hành động không thể tha thứ bằng cách hy sinh tất cả những nạn nhân vô tội đó hoàn toàn vì lợi ích của mình, nhưng điều đó không thay đổi được sự thật rằng sau cùng đây chỉ là một người bố đau buồn vì mất con gái mình. Vẻ mặt ông ta khi đưa tay về phía khuôn mặt của đứa con gái đã chết của mình là minh chứng cho tình phụ tử cao cả…

 “Fueki…”

Những ký ức về Fueki hiện về trong tôi, và tôi tràn ngập những cảm xúc đồng điệu.

Hiểu cảm giác của tôi, Rinko tiếp tục giải thích trong khi lựa chọn từ ngữ một cách cẩn thận.

“Xin lỗi, em hẳn đã khiến anh nhớ lại điều không nên nhớ. Anh biết về việc bọn em vẫn đang điều tra về tàn dư của Fueki mà, phải không? Dù sao, có một cái gì đó trong các tài liệu đã tham chiếu đến nơi này, vì vậy em nghĩ rằng nó sẽ đáng để kiểm tra. ”

"Em có tìm thấy gì không?"

"Vâng, một cái gì đó vô cùng điên rồ."

"Vô cùng điên rồ?"

"Đi với em. Tốt nhất nên để anh tự xem. ”

Rinko dẫn đường, tôi đi qua cánh cửa sắt bị rỉ sét của ngôi nhà ma ám.

Nội thất của ngôi nhà ma ám không tối như tôi mong đợi. Các cửa sổ sắt được đóng kín, nhưng có rất nhiều cửa sổ trần nhỏ được lắp đặt trên trần nhà cho phép một số ánh sáng chiếu qua. Không có gì bên trong, ngoài những bức tường gạch bẩn thỉu bao quanh khu vực và những chiếc thùng gỗ phủ đầy bụi được vứt bừa bãi.

"Đó chỉ là một nhà kho bị bỏ hoang."

Tôi đã nói chính xác những gì bản thân đã nghĩ.

"Ừ. Lúc đầu em cũng nghĩ thế, nhưng… ”

Rinko chỉ vào đống hộp bị lật tung trong góc. Ai đó đã khiến chúng bị lật tung như vậy? Như thể nhận ra sự nghi ngờ của tôi, Rinko tiếp tục.

“Vì một số lý do, có nhiều hộp ở đây hơn bất kỳ nơi nào khác. Em có hơi tò mò, vì vậy em đã thử di chuyển chúng xung quanh một chút. Và sau đó…"

Khi nhìn kỹ, tôi nhận thấy những chiếc hộp đang che kín một cánh cửa sắt trên sàn, và lối vào mở ra để lộ một dãy cầu thang rỉ sét dẫn đến một căn phòng tối dưới lòng đất.

“Đừng nói với anh rằng em đã xuống đó một mình…”

"Đúng thế đó."

Rinko nở một nụ cười xấu xa.

Đôi khi cô ấy có xu hướng khá liều lĩnh. Công việc của cô ấy đòi hỏi cô ấy phải tự đặt mình vào một mức độ nguy hiểm nào đó, nhưng tôi đã cố gắng bảo cô ấy đừng tự ý lao vào mối nguy hiểm đó nữa.

“Nghe này…”

Khi tôi mở miệng mắng cô ấy, cô ấy đã nhanh chóng ngắt lời tôi.

"Nhưng đó là lý do tại sao em gọi anh ở đây."

“Huh?”

“Em chỉ nhìn trộm vào bên trong một chút xíu thôi. Tại do sợ quá nên em không dám đi xa hơn mà gọi anh đến đây. Giờ thì đừng có phàn nàn nữa, được chứ? "

Rinko có một vẻ mặt tự hào như thể cô là một đứa trẻ đã giữ lời hứa với cha mẹ. Cô ấy lúc nào cũng vậy. Đôi khi sự nhạy bén của cô ấy còn vượt xa cả tôi.

Rinko đưa cho tôi đèn pin với vẻ mặt vẫn tự mãn đó.

“Giờ thì hãy hộ tống em vào trong đi nào thưa ngài phù thuỷ.”

"Ờ."

Tôi đáp lại một cách khó chịu, nhưng cũng thấy vui khi thấy cô ấy phụ thuộc vào mình.

Sau khi lấy đừn pin, tôi từ từ đi xuống cầu thang tối về phía căn phòng dưới lòng đất.

Cầu thang không dài như tôi nghĩ, và chẳng bao lâu chân tôi đã đặt chân lên sàn. Khi soi vào dưới đất thì đó một sàn đá. Khoảng không trước mặt tôi tối đen như mực, và không khí xung quanh tôi cảm thấy ớn lạnh. Tôi giơ đèn ra để soi vào bóng tối.

Bỗng nhiên một khuôn mặt đáng sợ đột nhiên xuất hiện, khiến tôi phải đề phòng.

Tuy nhiên, khi xem xét kỹ hơn, tôi nhận ra rằng đó chỉ là một chiếc mặt nạ cũ được thiết kế giống khuôn mặt của một con quái vật. Tôi nhớ lại đã nhìn thấy chúng trong sách giáo khoa lịch sử. Các nền văn minh cổ đại ở các nước phía nam đã sử dụng chúng cho những việc như nghi lễ hoặc lễ hội.

Khi mắt tôi quen dần với khung cảnh, tôi nhận thấy rằng nó được đặt trên một cột đá, cùng với một số mặt nạ tương tự khác. Tất cả họ đều có kích thước khác nhau, thuộc các nền văn hóa và thời gian khác nhau, nhưng tất cả đều có cái nhìn phi nhân tính đáng sợ, công thêm với không gian tối tắm càng khiến mọi thứ trở nên đáng sợ.

"Đấy, điên rồ thật đó, phải không? ”

Rinko, người đã ở ngay sau tôi suốt thời gian qua, thì thầm với tôi bằng một giọng nhỏ.

"Anh thì thấy nó còn chưa điên rồ bằng việc em xuống đây một mình."

"Thì em không nghĩ nó lại kinh dị đến thế."

Bàn tay cô ấy đang kéo áo tôi ngày càng chặt hơn.

(Cô ấy lúc nào cũng tỏ ra cứng rắn, nhưng sâu thẳm cô ấy vẫn là một cô gái bình thường.)

Ai rồi cùng phải hoảng sợ trước những thứ như thế này. Nhìn thấy Rinko thỉnh thoảng lại thể hiện khía cạnh nữ tính của cô ấy, không hiểu sao tôi lại cảm thấy một chút vui vẻ lạ thường. Nhưng đây không phải là lúc cho điều đó.

“Được rồi, đã đến lúc tiếp tục buổi hẹn hò trong ngôi nhà ma ám rồi đó.”

Sau khi pha trò để làm giảm sự lo lắng, tôi một lần nữa chiếu sáng bóng tối bằng đèn pin của mình.

Trần của căn phòng dưới lòng đất không cao lắm, nhưng bản thân căn phòng rộng hơn tôi nghĩ rất nhiều. Có nhiều cột đá được trang trí bằng mặt nạ ở phía sau, và một số chồng sách cũ có thể được nhìn thấy giữa chúng. Ngoài ra, còn có những đồ vật bằng kim loại kỳ lạ mà bạn không bao giờ thấy trong thời đại ngày nay, những bức tranh và thảm trang trí mô tả quái vật, và những bức tượng và chạm khắc của các vị thần và những sinh vật độc ác ....

“ Giờ vét hết đống này về bán cho Wajima thì có thể kiếm được bộn tiền đó.”

Khi tôi tưởng tượng chủ cửa hàng đồ cổ Omokagedou sẽ xem xét những món đồ cổ này một cách thích thú như thế nào,

Tôi một lần nữa soi sáng những đồ tạo tác khác nhau được nhét bên trong căn phòng dưới lòng đất này.

Ngay sau đó, một tia sáng chói mắt bắn ra, khiến tôi phải lấy tay che mắt.

"Haruto ?!"

"Không sao, nhưng có gì đó ở đó."

Sau khi trấn an Rinko đang lo lắng, tôi cẩn thận đưa tay về phía nguồn sáng.

“Ra vậy, hoá ra là ở đây. "

Tôi giao những gì mình tìm thấy cho Rinko.

Đó là một chiếc gương cũ có kích thước bằng khuôn mặt của ai đó. Ánh sáng chói mắt tấn công tôi chỉ là sự phản chiếu của ánh đèn pin của tôi.

Chiếc gương được gắn vào một bức phù điêu bằng kim loại, và bản thân bức phù điêu có chạm khắc nhiều loại quái vật, bao quanh gương như một chiếc nhẫn đủ loại.

"Nhìn này."

Rinko cho tôi xem mặt sau của chiếc gương, có một vòng tròn ma thuật nhỏ và dòng chữ cổ được viết trên đó.

“Đây có thể là một nơi cất giữ ma cụ cũng nên…”

Vừa nói, tôi vừa đảo mắt qua những món đồ cổ khác nhau gần đó.

Vật phẩm ma thuật là những công cụ được sử dụng để làm phép thuật. Chúng đa dạng từ bất cứ thứ gì, từ những đồ vật bằng kim loại có khắc bùa chú, đến những tấm thảm được trang trí bằng vòng tròn ma thuật, đồ trang trí chứa đầy linh lực, thuốc khả nghi, v.v. Thắt lưng và nhẫn tôi sử dụng cũng là những vật phẩm ma thuật.

Tất cả đồ cổ trong căn phòng dưới lòng đất dường như đều thuộc loại đó. Khi xem xét kỹ hơn, tất cả họ đều có liên quan đến ma thuật theo một cách nào đó, cho dù đó là hình vẽ của vòng tròn ma thuật hay bản khắc của văn bản cổ đại.

“Fueki có lẽ đã thu thập các ma cụ từ mọi lúc và mọi nơi để có nghiên cứu ma thuật…”

Rinko đặt chiếc gương trở lại chổ cũ và nói điều đó.

Để hồi sinh đứa con gái duy nhất của mình, Fueki không tiếc làm bất cứ điều gì.

(Số lượng ma cụ đông đảo đến mức này cũng đủ để thấy ông ta ta đã kiên trì thu thập đến mức nào…)

Khi nghĩ về điều đó, tôi một lần nữa nhìn qua đống ma cụ nằm im lìm trong bóng tối

Đột nhiên, tôi nghe thấy một tiếng động lớn sau lưng tôi.

Khi tôi quay lại, tôi thấy Rinko đang dựa vào một đống thùng bị lật đổ.

"Chuyện gì vậy?"

“Em cảm thấy không được khỏe…”

Giọng của Rinko có vẻ yếu ớt hơn rất nhiều

Căn phòng dưới lòng đất chắc chắn tràn ngập tà khí. Nó không đủ mạnh để ảnh hưởng đến một phù thuỷ như tôi, nhưng một người bình thường có lẽ sẽ không thể ở lâu trong một nơi như thế này.

“Bây giờ chúng ta hãy đi ra ngoài trước đã.”

Tôi đưa tay về phía Rinko đang từ từ đứng dậy.

Ngay sau đó, một thứ gì đó bắn ra từ bóng tối và hất tay tôi ra trước khi kéo xác Rinko ra xa một cách thô bạo.

"Rinko!"

Tôi cố gắng kéo Rinko trở lại, nhưng tôi đã bị đẩy sang một bên bởi một thứ gì đó, làm tôi ngã xuống sàn.

Trong ánh sáng chiếu rọi bởi chiếc đèn pin rơi khỏi tay, tôi gần như không thể nhận ra hình dạng của thứ đã bắt giữ Rinko. Thứ đó dường như giống với một người. Một cánh tay của hắn ôm Rinkovà cánh tay còn lại được dùng để tấn công tôi. Thật không may, ánh sáng đã không chiếu tới mặt của hắn.

“Mrrrgh…”

Hắn ta phát ra tiếng rên rỉ.

“Haruto…”

Ngay khi Rinko có thể hoàn thành việc kêu cứu, tôi đưa chiếc nhẫn của mình lên trước thắt lưng và hét lên.

"Henshin!"

Một vòng tròn ma thuật bao quanh cơ thể tôi. Tôi nhảy qua vòng tròn ma thuật đỏ rực cháy, biến mình thành Kamen Rider Wizard.

“It’s showtime!”

Tôi hét lên như thể khuấy động bản thân và lao về phía kẻ bắt giữ Rinko.

Nhưng thứ đó mạnh hơn tôi nghĩ rất nhiều, và cánh tay dày cộp ôm chặt lấy cô ấy dường như không thể dễ dàng buông ra được.

"Các cô gái không thích những chàng trai quá mạnh bạo đâu nha”

Tôi dùng nhẫn Connect tạo ra vòng tròng ma thuật và kéo Wizard SwordGun ra khỏi nó. Tôi tấn công bằng vũ khí được truyền ma thuật, tự tin rằng nó sẽ tỏ ra hiệu quả khi chống lại cả những con quái vật khó nhằn nhất.

“Ugaah…!”

Tên đó kêu lên một tiếng đau đớn và buông Rinko ra.

“Cảm ơn nha, Haruto.”

“Lối này.”

Tôi để Rinko đang thở hồng hộc dựa vào vai mình, lùi lại, rồi tôi sẵn sàng đáp trả lại lại kẻ đang thu mình trong bóng tối.

“Bây giờ, chúng ta hãy nhìn vào khuôn mặt đó của bạn.”

Nhưng trước khi tôi kịp bước một bước, thứ đó đột nhiên quay lại tấn công với một tiếng gầm.

"Whoa."

Tôi đã không định để mình rơi vào điều tương tự hai lần. Tôi nhanh chóng vung kiếm, làm chệch hướng đòn tấn công của thứ đó.

… Ít nhất, đó là điều tôi nghĩ.

Hắn tung ra một cú đá nhanh hơn tôi nghĩ, giáng một đòn mạnh vào bụng tôi. Tôi đã bị văng vào một đống đồ cổ trước khi ngã xuống sàn.

"Haruto!"

Nghe thấy giọng nói của Rinko, hắn quay lại và từ từ bắt đầu tiến về phía cô ấy.

“Kyah…!”

Rinko vấp ngã khi cố gắng lùi lại khỏi thứ trong bóng tối. Chỉ trong chốc lát, một tia sáng rọi vào mặt hắn ta.

Rinko đã vấp phải chiếc đèn pin, khiến tên đó phải đổi hướng và phản chiếu lại một thứ gì đó, cuối cùng cũng chiếu sáng được khuôn mặt của hắn.

“Ugah… Ugaaah…”

Tên đó lập tức che mặt rên rỉ đau đớn.

"Ánh sáng yếu quá đó!"

Tôi lấy chiếc nhẫn Light của mình ra và nhanh chóng cho nó vào trước thắt lưng.

Ánh sáng dữ dội bắn ra từ chiếc nhẫn của tôi sáng như mặt trời giữa trưa, chiếu sáng toàn bộ căn phòng dưới lòng đất.

“Ugaaaah…!”

Hắn ta có hình dạng của một người, nhưng rõ ràng là không phải con người. Cơ thể hắn lớn hơn của tôi ít nhất gấp đôi, và mặt trước của cơ thể màu nâu đỏ của kết cấu khô héo như đất, vỡ vụn ở chỗ này chỗ kia. Chất lỏng màu đen chảy ra từ các khu vực vỡ vụn, và khi kiểm tra kỹ hơn, tôi có thể thấy nhiều đường gân màu đỏ sẫm nhô ra từ khắp cơ thể giống như các mạch máu. Tên đó bắt đầu vung tay như muốn xua đi ánh sáng, khuôn mặt lộ ra toàn bộ, để lộ ra hai hốc mắt tối sầm, cái miệng không có răng và chiếc mũi trông như sắp rụng xuống bất cứ lúc nào. Và được khắc trên trán đầy vết nứt là một vòng tròn ma thuật nhỏ màu trắng.

(Một con hình nhân chạy bằng ma thuật sao?)

Tôi cảm thấy tiếc cho con rối đang loanh quanh như thể nó đã mất chủ nhân với lớp da bong tróc.

“Cơ thể như vậy thì có sống cũng tồi tệ hơn cả cái chết. Để ta giúp ngươi giải thoát khỏi sự đau đớn này."

Tôi tập trung ma thuật vào thanh kiếm của mình và sau đó đứng lên.

“Đến lúc kết thúc rồi.”

Tôi vung kiếm bằng tất cả sức mạnh của mình, cắt cơ thể con hình nhân ra làm hai.

Sau đó, hắn phát ra một tiếng kêu thảm thiết khi phân tán thành các hạt ánh sáng. Sự im lặng một lần nữa trở lại căn phòng dưới lòng đất.

"Phù."

Sử dụng phép thuật luôn khiến tôi mất rất nhiều sức. Tôi thở ra một hơi dài.

“Có sao không, Rinko?”

Tôi quay lại Rinko và giải biến hình.

"Em ổn. Quan trọng hơn, thứ đó là gì thế… ”

"Một con hình nhân chạy bằng ma thuật."

Tôi nhặt chiếc đèn lên khỏi sàn và chiếu sáng chiếc hộp đã bị đổ khi Rinko gục xuống.

Từ "homunculus" đã được viết trên đó.

“Homunculus…”

Rinko thì thầm từ đó khi cô ấy đọc nó.

“Homonculus là con người nhân tạo được tạo ra bởi các phù thuỷ trong quá khứ. Bằng cách trộn lẫn các thành phần tạo nên cơ thể trong trạng thái tĩnh và sau đó cất giữ trong một thùng chứa tương tự như bên trong tử cung trong vài chục ngày, một sinh vật có hình dạng của con người đã được hình thành… Ít nhất, đó là những gì anh có thể nhớ được trong một tài liệu trước đây ”.

Đây có phải là nguyên mẫu để tạo ra kim khí mà Koyomi được cho là…? Tôi rùng mình khi nhớ lại sự điên cuồng và sự bền bỉ của Fueki mạnh mẽ như thế nào.

"Xin lỗi, là lỗi của em."

Rinko cúi đầu xin lỗi.

“Con quái vật đó sẽ không bao giờ thức dậy nếu em không đánh đổ chiếc hộp đó…”

“Đừng lo lắng về điều đó. Chỉ cần nhìn vào tất cả các ma cụ ở đây. Vẫn con may chán vì con hình nhân đó là thứ duy nhất mà chúng ta đánh thức. "

Tôi vui vẻ trả lời nhằm an ủi Rinko.

"Cảm ơn. Anh thật sự đã cứu em đó ”.

Khuôn mặt cô ấy rạng rỡ hơn một chút khi xin lỗi.

"Nghĩ lại thì...."

Thứ đó tỏa ra ánh sáng khi tôi chiếu đèn pin của mình lên nó.

Đó không phải thứ gì khác khác chính là chiếc gương cũ lúc trước. Ánh sáng để lộ điểm yếu của con hình nhân đến từ chiếc đèn pin mà Rinko vấp phải, đã bật ra khỏi tấm gương đó.

"Cảm ơn mày. Bọn tao không thể làm được nếu không có mày. "

Tôi nhặt chiếc gương lên và nở một nụ cười với nó.

Như thể đáp lại lời nói của tôi, khuôn mặt trong gương cũng nở một nụ cười.

-OoO-

Tham gia Hako Discord tại https://discord.com/invite/kkYTqHE

Ủng hộ bản dịch tại docln.net