Light Novel

Mở đầu (1)

2026-01-30

1

Mở đầu (1)

    "Aim của Iroha đỉnh vãi ò."

    "Đủ chuẩn go pro luôn rồi á."

    Yeah...

    Tôi khiêm tốn đáp lại qua voice chat của đồng đội. Đằng nào thì tôi cũng cày con game này cả năm trời rồi, nên làm được cỡ này thì quá là đương nhiên luôn. Trong lời nói cũng dần mang theo chút tự mãn.

    "Nào nào, cũng nhờ có hai cậu nữa ấy chứ."

    Có điều được khen thì dĩ nhiên là vẫn thấy vui rồi.

    Pha aim cuối cùng đỉnh của chóp đến mức tôi cũng phải tự rùng mình. Bàn tay cầm cốc nước đang run rẩy, vành cốc thủy tinh va vào răng cửa kêu lách cách, cái này là bí mật đấy nhé. [note87825]

    『KASSEN』.

    Đây là tựa game full-dive mô phỏng các trận chiến thời Chiến Quốc đang làm mưa làm gió trong ngành công nghiệp game vài năm gần đây. Tầm nhìn 360 độ ngỡ như đang thực sự chìm vào chiến trận cùng âm thanh sống động mang lại cảm giác chân thực, cộng thêm tính chiến lược và khả năng thao tác cao, phải nói đây là quả là một "Kamige" danh xứng với thực. Số lượng người chơi đứng hàng đầu cả trong và ngoài nước, và cũng có rất nhiều game thủ chuyên nghiệp chuyên về『KASSEN』. Còn về trình độ của tôi thì, chà, để coi, chắc cỡ trên mức trung bình một chút.

    "Nè nè, bồ nhắm go pro luôn đi."

    "Khá là chắc kèo bồ sẽ làm được mà!"

    "À, không..."

    ...Không có đâu.

    Con đường đó tôi đã từ bỏ từ lâu rồi. Trước mắt, việc tôi cần làm bây giờ là,

    Bíp, bíp, bíp.

    "Chết dở, đến giờ làm thêm rồi! Xin lỗi nhé, tôi out đây. Gặp lại ở trường sau."

    Tôi bật dậy như thể bị tiếng chuông báo thức bắn người lên. Ngắt kết nối với tốc độ nhanh nhất, tôi tháo thiết bị dạng kính áp tròng thông thường gọi là『SmartCon』đang hơi tỏa nhiệt ra khỏi mắt.

    A, hôm nay là thứ Năm.

    Cùng với tầm nhìn thì suy nghĩ của tôi cũng dần trở về với hiện thực. BAMBOOcafe, quán cà phê ẩn mình trong khu dân cư nơi tôi làm việc năm ngày một tuần, chẳng hiểu sao vào thứ Năm lại đông khách hơn cả cuối tuần. Tôi vô thức vươn tay về phía lon nước tăng lực xếp ở góc bàn, nhưng...

    NGANG VỚI 4 PHẦN MÌ, ĐỪNG LÃNG PHÍ!

    Tôi bị tờ giấy dán tự viết tát thẳng vào mặt nên rụt tay lại. Với một học sinh nghèo làm thêm và nhận chút tiền trợ cấp ít ỏi để trang trải học phí lẫn sinh hoạt phí, hay nói đúng hơn là một nữ sinh cấp ba nghèo khổ, thì lãng phí là điều cấm kỵ.

    "Em đi đây, Yachiyo."

    Tôi nói với nguồn năng lượng thứ hai của mình, hay đúng hơn là tấm standee acrylic đang ngự trên 'bàn thờ' Yachiyo chỗ giá sách, rồi lật đật lao ra khỏi căn phòng trọ.

    Phương tiện di chuyển của nữ sinh cấp ba nghèo khổ, người thậm chí không thể thưởng thức chút rượu mừng chiến thắng, chỉ có thể là hai cẳng. Quãng đường 15 phút từ cửa trọ đến cửa quán mà tôi băng băng chỉ trong 10 phút, và khi tôi bước qua cửa tự động của BAMBOOcafe,

    "Tại sao món hamburger lại nguội ngắt thế này!"

    "Ê, chưa có món à?"

    "Ê ê, làm ăn kiểu gì thế!"

    "X-X-Xin lỗi quý khách!"

    U là trời, chỗ này cũng là chiến trường à. Thôi được rồi, quẩy thôi.

    "Chào buổi sáng!"

    Cùng với câu chào hỏi không đổi dù là trưa hay tối của dân chạy bàn, tôi lao vào phòng nhân viên, thay đồ trong ba mươi giây và nhảy vào chiến trường.

    "Chủ tiệm, em đã cho món hamburger mới vào lò rồi, phần sau nhờ anh nhé."

    "Cứu tinh đây rồi, Sakayori-san!"

    "Hayashida-san, chỗ này em sẽ dọn, chị order bàn số tám giúp em được không ạ?"

    "Nhờ em nhé, Sakayori-san. Thần thánh thật sự!"

    "Thế, Mio-chan bị sao vậy?"

    "Sakayori-senpai!"

    "Sao trăng gì nữa!"

    Cô bé nhân viên làm thêm đàn em Mio-chan đang đứng chết trân với mồ hôi nhễ nhại, và vị khách hàng chẳng hiểu sao còn ướt sũng hơn cả Mio-chan đồng thời quay lại nhìn tôi.

    "Tôi bảo cho xin ly nước, thế mà cô nhân viên này tạt cả bình vào người tôi đấy."

    ...Cả một bình?

    "X-X-Xin lỗi ạ! Tại em định mang nước ra thì bị vấp chân."

    À, ra là vậy. Được rồi, những lúc thế này thì...

    "Chúng ta cùng xin lỗi nào. Thành thật xin lỗi quý khách!"

    Hôm nay BAMBOOcafe vẫn hoạt động như thường lệ.

    "Em xin phép nghỉ giải lao ạ."

    Khó khăn lắm mới vượt qua được giờ cao điểm như bão tố, tôi kiệt sức quay trở lại phòng nhân viên, định mở video cắt ghép của Yachiyo lên xem thì,

    "Tiền bối, lúc nãy em xin lỗi ạ!"

    Mio-chan, người đã nghỉ giải lao từ trước, đứng dậy đổi ca. Azuma Mio-san mới vào làm tháng trước tuy có nhiệt huyết nhưng kỹ năng lại không theo kịp sự nhiệt huyết đó. Mỗi ngày em ấy đều tung ra đủ loại lỗi lầm, từ những lỗi ngây ngô khiến người ta bật cười cho đến những sự vụ nghiêm trọng khiến cả quán mặt mày tái mét .

    "Thật sự, thậtttttt sự xin lỗi chị! Tại em, tại em hậu đậu. Xin lỗi vì bắt chị phải hướng dẫn một người mới vô dụng như em."

    "Ây da, được chăm sóc cho đàn em dễ thương là niềm vinh hạnh của bậc tiền bối như chị mà."

    "Ư ư... Thần thánh. Chị đúng là thần thánh. Sao tiền bối không bao giờ tức giận thế ạ? Hay là chị nghĩ em là đứa không đáng để tốn hơi tức giận ạ?"

    Làm gì có chuyện đó. Tôi đâu có xấu tính đến thế.

    "Nếu bị ăn chửi quài thì việc đang làm tốt cũng thành xôi hỏng bỏng không thôi. Với lại chị thấy Mio-chan nhớ việc tốt mà. Lúc nãy em cũng xử lý hết order của nhóm khách đoàn còn gì, giúp chị nhiều lắm đó."

    "Chị thật sự nghĩ thế ạ? Không phải chị đang an ủi em đấy chứ~~~?"

    "Không có đâu."

    "May quá. Vậy thì hết giờ nghỉ em sẽ cố gắng tiếp ạ!"

    Nói rồi, Mio-chan hớn hở lao ra khỏi phòng nhân viên. Ngay lập tức tôi nghe thấy tiếng ngã rầm rầm vào cái gì đó ngoài hành lang, nhưng thôi, hãy tin tưởng ở Mio-chan nào.

    "Phù..."

    Tôi thở hắt ra, ngả hết cả người tựa lưng vào chiếc ghế gấp.

    Trong chốc lát, tôi thả lỏng tiêu cự mắt, lơ đễnh nhìn vào tấm poster『Hãy rửa tay thường xuyên!』dán trên tường. Từ đó ánh mắt trượt sang bên cạnh, lướt qua『Lưu ý khi bán rượu』,『Cách mặc đồng phục đúng』, và,

    "Đã tháng Bảy rồi sao..."

    Cuối cùng dừng lại ở tờ lịch.

    "Bảy... Mười bốn, hai mươi... Ba?"

    Cứ nhìn vào lịch là tôi lại vô thức đếm xem còn bao nhiêu ngày nữa đến ngày nhận lương. Rồi từ đó lại tính ngược về xem mỗi ngày được tiêu bao nhiêu yên đã trở thành bản năng đáng buồn tôi rèn được sau một năm lên Tokyo.

    Được rồi, tháng này có vẻ cũng xoay sở ổn thỏa. Chắc uống một lon nước tăng lực cũng không sao đâu nhỉ...... Không, không được. Nữ sinh cấp ba sống một mình ở Tokyo, chuyện gì xảy ra cũng không lạ. Để đề phòng vạn nhất, dù có phải ép buộc bản thân tôi cũng muốn tiết kiệm tiền.

    Một trăm yên của hôm nay là một ngàn yên của ngày mai. Con của ngày mai sẽ oán hận con đấy.

    Dù không cam tâm nhưng những lời mẹ nói là sự thật. Không chỉ chuyện tiền nong mà những lời mẹ nói luôn luôn đúng. Đúng đến mức lạnh lùng, hợp lý đến mức tàn nhẫn, và được bảo chứng bằng kinh nghiệm đến mức khiến người ta muốn quay mặt đi.

    Chính vì vậy, tôi không thể chịu đựng nổi nữa mà bỏ nhà ra đi.

    Mẹ biết thừa là Iroha sẽ khóc lóc chạy về ngay thôi, vì con là đứa ngây thơ mà.

    Lời của mẹ, dù có ở xa đến đâu, thỉnh thoảng vẫn vọng đến tai tôi. Vẫn rõ ràng như thể bà đang đứng ngay bên cạnh.

    "Giai điệu trân quý kia vẫn đang tuôn chảy... Trong trái tim cậu..." [note87826]

    Tôi vô thức ngân nga bài hát của Yachiyo. Bài hát tôi thích nhất của Yachiyo. Tôi lôi tai nghe từ túi bên của cặp sách ra và đắm mình vào phần tiếp theo của khúc nhạc. Được giọng hát dịu dàng vỗ về, cuối cùng tôi cũng thả lỏng được chút ít sức lực.

    Xuyên qua tiếng nhạc điện tử, tôi lại nghe thấy tiếng Mio-chan xin lỗi vọng lại từ phía sảnh. Hết giờ nghỉ, cuộc chiến sẽ lại bắt đầu.

    ※

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Trung bình dân FPS, clutch 1v3 thôi là spam niubi các thứ rồi
Trung bình dân FPS, clutch 1v3 thôi là spam niubi các thứ rồi
[Lên trên]
『Remember』yuigot / Runami Yachiyo. Bản dịch tham khảo chưa có sự đồng ý từ bạn Arteria. Xin lỗi bạn.
『Remember』yuigot / Runami Yachiyo. Bản dịch tham khảo chưa có sự đồng ý từ bạn Arteria. Xin lỗi bạn.