Chương 5 - Tổ đội Harem tồi tệ nhất

Chap 43 - Thu thập nguyên liệu bí mật

2026-01-17

1

Chap 43 - Thu thập nguyên liệu bí mật

Chuyện xảy ra khi chúng tôi vượt qua khu rừng nghĩa địa, tìm thấy Quảng trường Tinh Linh tiếp theo, rồi lại từ đó đi qua một khu vực toàn Zombie tương tự, và cuối cùng đến được Quảng trường Tinh Linh thứ ba.

Tôi lấy hết can đảm, nói với Futaba-san,

“À, ừm, Futaba-san này...”

“Hả, sao thế?”

Cô ấy quay lại mỉm cười rạng rỡ. Dù đang sống trong Dungeon đã nhiều ngày, sắc mặt cô ấy vẫn hồng hào, làn da căng mịn đến khó tin. Trước nụ cười tuyệt đẹp đó, tôi hơi ngập ngừng. Nhưng chuyện này không thể lờ đi được nữa, nên tôi quyết định nói thẳng.

“Th-Thực ra là... cậu gầy đi rồi đấy.”

“Eeeh!?”

Futaba-san tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng sao tôi có cảm giác sự ngạc nhiên đó hơi... giả trân nhỉ?

“K-Không có đâu! Thật đấy, hoàn toàn chẳng thay đổi chút nào mà!”

“Không, cậu gầy đi rồi, chắc chắn là gầy đi!”

Đến một kẻ nhát gan như tôi còn dám khẳng định chắc nịch, bởi cơ thể Futaba-san đã thon gọn đi trông thấy.

Cũng phải thôi. Cái eo bánh mì phì nhiêu ngày nào giờ nhìn kỹ đã thấy có đường cong rồi.

Thực ra thì so với phụ nữ bình thường, vòng eo đó vẫn còn khá đầy đặn, nhưng vì ngực và mông quá đồ sộ nên tạo cảm giác eo thon gọn hơn hẳn. Dù vậy, sự thay đổi vóc dáng là điều ai nhìn cũng thấy.

Hơn nữa, cặp đùi to như cột đình giờ cũng săn chắc lại, những đường cong lộ ra dưới làn váy ngắn trắng muốt đang dần trở nên tinh tế và quyến rũ hơn.

Cơ thể Futaba-san lúc này đang dần biến đổi thành một tuyệt phẩm body khiến phụ nữ phải ghen tị còn đàn ông thì đồng loạt chào cờ.

“Thật vậy sao... ehe, ehehe…”

Cái kiểu ngượng ngùng e thẹn đó, quả nhiên là diễn. Nhưng chắc chắn cô ấy đang vui. Dù sao thì con gái ai mà chẳng để ý đến vóc dáng chứ.

Futaba-san gầy đi, lớp mỡ phúng phính trên mặt cũng giảm bớt, để lộ đôi mắt to tròn long lanh đầy sức hút, trông cô ấy giờ như một thần tượng có gương mặt trẻ thơ đáng yêu. Cứ đà này mà giảm cân tiếp, chẳng mấy chốc cô ấy sẽ có ngoại hình hoàn hảo không kém gì idol.

“Ừ, thật sự gầy đi nhiều lắm. Chắc do chiến đấu liên tục quá. Lại còn dùng Hạt Giống Sức Mạnh nữa.”

“Ừm, đúng nhỉ... Tớ vận động nhiều hơn hồi ở trường rất nhiều.”

Dùng một cây rìu càn quét cả bầy Goa hung dữ mà gọi là “vận động” thì hơi khiêm tốn quá rồi đấy.

“Tiêu hao calo chắc chắn rất lớn, cậu có thấy khó chịu trong người không? Kiểu như chóng mặt ấy?”

“Không đâu, tớ hoàn toàn ổn. Từ khi thành Cuồng Chiến Binh, cơ thể tớ nhẹ nhõm lắm.”

Nhẹ nhõm mà mỗi cú đánh tung ra đều nặng ngàn cân, đập nát sọ Goa cái một.

“Vậy thì tốt... Nhưng mà giảm cân nhanh quá khiến cơ thể suy nhược thì nguy to.”

“Hả, làm gì có chuyện đó, tớ phải giảm nữa mới thành người bình thường được chứ!”

Vấn đề không phải ở chỗ đó.

Thực lòng mà nói, tôi thấy tiếc hùi hụi nếu Futaba-san gầy đi nữa và trở thành một mỹ thiếu nữ mảnh mai. Đánh mất bộ ngực và vòng mông siêu cấp phi thường vượt xa tiêu chuẩn người Nhật đó là một tội ác.

“Tạm thời đừng quá sức nhé. Hễ thấy lạ trong người là phải nghỉ ngay. Ở Quảng trường Tinh Linh thì an toàn rồi, với lại rắn thì tớ bắt được.”

Tất nhiên tôi không dám nói “Béo lên đi!” được, nhưng ít nhất hãy giữ nguyên vóc dáng hiện tại.

Tuy nhiên, dù eo nhỏ đi trông thấy nhưng ngực và mông dường như không thay đổi mấy. Không, nếu tôi đã phán là “không thay đổi” thì chắc chắn là không thay đổi. Các người nghĩ tôi đã quan sát kỹ đến mức nào mỗi ngày hả? Tất nhiên là nhìn trộm thôi. Mong là không bị phát hiện.

“Ừm, cảm ơn cậu, Momokawa-kun...”

Futaba-san bẽn lẽn cúi đầu, giờ đây đã là một mỹ thiếu nữ thực thụ. Với vũ khí là bộ ngực khủng áp đảo, cô ấy hoàn toàn có thể trở thành thế lực nhan sắc thứ ba của lớp 2-7, ngang hàng với Souma Sakura hay Reina A. Ayase. Nếu có fanclub, tôi xin tình nguyện làm chủ tịch fandom trọn đời.

Mà, dù cô ấy có xinh đẹp lên bao nhiêu, một kẻ miễn nhiễm với phụ nữ như tôi vẫn không đến mức đầu óc trống rỗng vì hồi hộp, có lẽ là nhờ những trải nghiệm cùng nhau vượt qua sinh tử vừa rồi. Gọi là chiến hữu hay bạn thân cũng không ngoa. Ít nhất là đối với tôi.

“Ah, ừm, Momokawa-kun... Tớ cũng có chuyện muốn nói từ lâu rồi.”

“Hả, chuyện gì thế?”

Chẳng lẽ là chuyện tôi cũng trở nên nam tính hơn chút đỉnh? Uwa, làm sao đây, đến lúc tôi cũng được nâng cấp lên thành đàn ông đích thực rồi sao?

Vừa nghĩ tôi vừa nhìn xuống cánh tay khẳng khiu vẫn chưa bẻ nổi cành cây Hồ Đào Tiên mà thất vọng tràn trề.

“Tớ gọi cậu... bằng tên được không?”

“Ah, được chứ! Tớ và Futaba-san đã là một tổ đội ăn ý rồi, gọi tên nghe thân thiết hơn hẳn.”

Đã tin tưởng nhau đến mức giao phó tính mạng mà cứ gọi họ mãi thì cũng hơi xa cách. Hơn nữa, những điều nhỏ nhặt thế này lại có hiệu quả tâm lý không ngờ trong việc thắt chặt tình đồng đội. Một đề nghị tuyệt vời mà tôi còn đang định nói ra trước ấy chứ.

“Thật sự được sao?”

“Ừ, được mà, được mà.”

“Wa, c-cảm ơn cậu... ừm, vậy... Kotarou-kun.”

Uầy, cái gì thế này, tim tôi vừa hẫng một nhịp. Sức công phá kinh khủng quá.

Đúng rồi, hình như đây là lần đầu tiên trong đời tôi được con gái gọi bằng tên. Hồi mẫu giáo có cô bạn thân cũng chỉ gọi là “Momo-chan” thôi.

“Ủa, sao thế... tớ gọi kỳ lắm à?”

“Uwa!? Không không, hay lắm!”

Vì sốc quá nên tôi đơ ra một lúc. Không được, xấu hổ quá. Phải chấn chỉnh lại không cô ấy lại nghĩ linh tinh.

“Vậy thì, cậu cũng gọi tên tớ đi.”

“Ah, ừm, eh... Meiko.”

“...!?”

Futaba-san giật bắn mình, có vẻ chưa quen bị gọi như thế.

Mà khoan, gọi trổng không kính ngữ ngay lập tức thì hơi quá đà nhỉ. Đang từ “Futaba-san” nhảy cóc sang “Meiko” luôn. Cứ như bạn trai không bằng.

“À, gọi trống không thì hơi kỳ... hay là, tớ gọi là Mei-chan nhé?”

“Ư, ừm... được đó, Kotarou-kun.”

Uwa, tuyệt thật, gọi bằng tên. Được con gái gọi tên cảm giác thật tuyệt vời. Lũ riajuu trong lớp như Souma Yuuto, ngày nào bọn bay cũng tận hưởng cảm giác hạnh phúc này như chuyện đương nhiên sao... Đúng là bọn đẹp mã có đặc quyền mà.

“Cảm ơn cậu. Vậy thì, một lần nữa, từ giờ mong được giúp đỡ nhé, Mei-chan.”

Và thế là, chúng tôi bắt tay nhau, thắt chặt thêm tình đoàn kết.

“...”

Đến đây là kết thúc câu chuyện thanh xuân vườn trường trong sáng và ngọt ngào với bạn nữ. Nhưng ngay đêm hôm đó, tôi đã làm một việc tồi tệ, bôi tro trát trấu vào tình cảm thuần khiết của cô ấy.

Đồng hồ điểm đúng 12 giờ đêm. Nhờ chiếc G-Shock mà tôi biết chính xác giờ giấc. Trong Quảng trường Tinh Linh luôn tràn ngập ánh sáng kể cả ban đêm, tôi len lén nhìn qua đài phun nước để xác nhận Futaba-san, à không, Mei-chan đã ngủ say chưa.

“Hay là... thôi đi nhỉ.”

Cảm giác tội lỗi, sự ghê tởm bản thân và nỗi sợ hãi nếu bị phát hiện khiến quyết tâm của tôi lung lay.

“Không, không được, trì hoãn thêm nữa cũng chẳng giải quyết được gì... Phải làm ngay bây giờ.”

Tôi củng cố lại quyết tâm. Bởi vì đây là việc cần thiết.

“Phải tạo ra một Hình Nhân Bùn có ích ngay bây giờ.”

Mục đích của tôi là tạo ra một 『Hình Nhân Bùn Nhơ Nhuốc』 có thể sử dụng trong thực chiến. Lần trước định làm kích thước người thật thì bị cạn ma lực ngất xỉu, nhưng giờ tôi tin mình sẽ làm tốt hơn.

Qua những trận chiến ở khu vực Zombie gần đây, tôi cảm nhận rõ rệt hiệu quả của lời nguyền đang tăng lên. 『Hắc Phát Thược』 dùng thường xuyên thì không nói, ngay cả đòn tấn công duy nhất là 『Đầm Lầy Thối Rữa』 cũng có thể thay đổi hình dạng và tăng nồng độ axit. Chỉ trong thời gian ngắn chiến đấu mà hiệu quả tăng lên rõ rệt thế này, thì chắc chắn 『Hình Nhân Bùn Nhơ Nhuốc』 cũng đã mạnh lên, hoặc có thể trở nên mạnh hơn.

Hả, 『Xích Nhiệt Bệnh』? Tôi không biết đứa con nào tên thế nhé.

Tóm lại, tôi tin rằng 『Hình Nhân Bùn Nhơ Nhuốc』 khác với cái lời nguyền phế vật số 1 kia, nó là đứa trẻ “có cố gắng ắt thành công”.

“Nguyên liệu đã thu thập đủ.”

Tôi đã sắp xếp xong các nguyên liệu thu thập được từ các trận chiến trước. Xương Skeleton, vảy và vỏ giáp của Goa, Mandragora. Tôi dùng đất ở Quảng trường Tinh Linh đắp lên chúng thành hình người.

Giờ chỉ cần nhỏ máu của tôi cùng dòng máu của một Chú Thuật Sư mạnh mẽ đang mang 『Huyết Mạch Đen』 lên đó, chắc chắn một hình nhân bùn mạnh hơn trước sẽ ra đời.

Nhưng lúc này, tôi chợt nảy ra một ý nghĩ. Nếu máu của tôi không chỉ là chìa khóa kích hoạt lời nguyền mà còn là một phần nguyên liệu... thì các loại dịch thể khác có tác dụng không? Không phải nước bọt đâu. Nói trắng ra là tinh dịch.

Không phải tôi biến thái đâu, mà là trong giả kim thuật có chuyện trộn tinh dịch ngựa với tinh dịch người để tạo ra Homunculus mà. Nhìn thấy Mandragora làm tôi nhớ ra. Ở dị giới này, biết đâu tinh dịch con người cũng chứa hiệu quả ma pháp nào đó.

Nếu chỉ cần thêm nó vào mà tăng cường được lời nguyền thì cũng đáng thử. Dù sao thì của quý của tôi cũng chẳng dùng vào việc gì khác.

“Đ-Được rồi, làm thôi... Hirano-kun, tớ xin phép sử dụng cái này cho lời nguyền của tớ nhé.”

Trên tay tôi là quả bóng bay người lớn, bao cao su. Một chiếc duy nhất tôi tìm thấy trong ví, di vật của Hirano-kun.

Còn sót lại nghĩa là Hirano-kun chưa dùng với Nishiyama-san sao? Hay là dùng nhiều quá nên chỉ còn lại một cái? Thật sự, may mà không dịch chuyển đến lúc họ đang vui vẻ. Khó xử không để đâu cho hết.

Tất nhiên, đây là lần đầu tiên tôi sử dụng món đồ người lớn này. Nhưng tôi đã xem tư liệu hướng dẫn sử dụng đúng cách hàng nghìn lần rồi. Học tập chăm chỉ mỗi ngày nên chắc chắn cách dùng là chuẩn không cần chỉnh.

Chỉ là không ngờ tôi lại phải dùng nó với lý do bi thảm là thu thập tinh dịch của chính mình để làm nguyên liệu cho lời nguyền. Nhưng nếu không dùng mà bắn trực tiếp lên hình nhân bùn thì cũng hơi kỳ. Dù đã bước vào cuộc sống tu hành khổ hạnh từ khi bắt đầu chinh phục Dungeon, nhưng làm thế thì hơi quá. Làm ơn cho tôi tự xử một cách bình tĩnh đi mà.

“...Phù.”

Và thế là, công cuộc thu thập nguyên liệu kết thúc êm đẹp. Mục đích đã đạt được, nhưng trong lòng tôi tràn ngập cảm giác tội lỗi.

“Futaba-san, xin lỗi cậu.”

Tôi thấy có lỗi với cô ấy đến mức không dám gọi bằng tên nữa.

Các bạn có biết thuật ngữ Minuki không? Tốt nhất là không biết thì cuộc đời sẽ trong sáng và hạnh phúc hơn, nhưng tiếc là tôi lại biết. [note87140] [note87141]

Đó là hành động vừa nhìn nhân vật nữ trong game online vừa thủ dâm.

“Cho tôi minuki được không?”

Nghe bảo người ta hay hỏi thế. Bóng tối của game online thật sâu thẳm.

Tôi chưa từng thực hiện hành vi tội lỗi đó trong game, nhưng giờ tôi không còn tư cách để cười nhạo mấy quý ông minuki kia nữa. Bởi vì làm chuyện đó ngoài đời thực và trên màn hình game là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nói trắng ra, đây có thể coi là hành vi phạm tội.

“Thực sự, xin lỗi...”

Ban đầu tôi không có ý định đó đâu. Tôi chỉ định kiểm tra kỹ xem Futaba-san đã ngủ thật chưa thôi.

Nhưng mà, thử nghĩ xem? Bên kia đài phun nước, một mỹ thiếu nữ với thân hình gợi cảm cấp độ thần tượng áo tắm đang nằm ngủ không phòng vệ. Quảng trường Tinh Linh không có chăn đệm nên phải nằm đất. Nghĩa là cơ thể đầy đặn của cô ấy phơi bày ra đó mà không có gì che chắn.

Tất nhiên là không khỏa thân. Futaba-san mặc bộ đồ thể dục làm đồ ngủ. Kín cổng cao tường. Nhưng hãy nhìn xem, bộ ngực và vòng mông căng tròn đến mức muốn xé toạc cả bộ đồ thể dục dày cộp kia. Phải to đến mức nào mới làm căng vải được như thế chứ. Đàn ông như tôi không tưởng tượng nổi, mà chắc con gái cũng thấy nằm ngoài sức tưởng tượng.

Chỉ thế thôi đã quá đủ với tôi rồi. Quá đủ với một thằng con trai đang trong giai đoạn cấm dục.

Vậy mà, Futaba-san lại tung đòn kết liễu. Tôi như nghe thấy tiếng lòng cô ấy: “Đành chịu thôi nhỉ nya”.

Ngay khoảnh khắc nghe thấy ảo thanh đó, cô ấy trở mình quay về phía tôi. Và tôi đã thấy. Áo khoác thể dục, mở khá rộng. Quảng trường Tinh Linh ấm áp, mặc cả bộ thì hơi nóng. Cỡ tôi mặc mỗi áo phông là vừa.

Nên chắc Futaba-san cũng thấy nóng. Dù có một thằng con trai là tôi ở đây, cô ấy vẫn thản nhiên kéo khóa áo xuống một nửa.

Đập vào mắt tôi là khe ngực trắng ngần. Đó là thung lũng trắng thần thánh mà không một danh lam thắng cảnh nào sánh kịp.

“――!?”

『Dâm Văn』: Sự chuyển đổi pha giữa Tinh và Ma. Tình yêu cũng là một loại lời nguyền, và giao hợp là nghi thức để thực hiện điều đó ——

Hình như có một dòng giải thích về lời nguyền thoáng qua trong đầu, nhưng lúc đó tôi làm gì còn bình tĩnh mà đọc hiểu. Chuyện này chắc đàn ông ai cũng hiểu.

“...Haa.”

Và kết quả là như bây giờ. Tiếng thở dài không chỉ vì tâm trạng mà còn vì thể lực. Không ngờ lại phải lên đỉnh hai lần liên tiếp. Tôi đâu cần nhiều thế này.

Nhưng chẳng còn cách nào khác, vứt đi thì phí, mà lén lút vứt ở góc quảng trường thì sợ bị phát hiện, nên tôi quyết định dồn hết số nguyên liệu thu được vào việc tạo hình nhân bùn theo kế hoạch.

Đúng vậy, tôi làm vì 『Hình Nhân Bùn Nhơ Nhuốc』. Tuyệt đối không phải vì sướng bản thân.

“Được rồi, làm thôi, mình sẽ làm được.”

Rũ bỏ tạp niệm, giờ tôi chỉ tập trung thi triển lời nguyền.

Với cảm xúc vi diệu, tôi đổ nốt phần nguyên liệu cuối cùng lên hình nhân bùn. Chuẩn bị hoàn tất.

“Thứ kế thừa không phải là ý chí mà là thử thách. Thứ chồng chất không phải là cao quý mà là túc mệnh. Nếu là vận mệnh không được chọn lựa, ta sẽ tự mình khắc ghi dấu chân —— 『Huyết Mạch Đen』.”

Dù giờ không cần niệm chú cũng gọi được máu, nhưng những lúc quan trọng thế này làm bài bản vẫn hơn.

“Hỡi kẻ sinh ra từ hỗn mang, kết nối bởi dòng máu ô uế, hãy đứng lên trên vùng đất dơ bẩn này——”

Từng giọt máu rơi xuống. Một giọt, hai giọt. Cho thêm chút nữa.

Máu tươi thấm vào bùn, hòa lẫn với chất lỏng trắng đục tạo nên một màu sắc thật ghê người.

Được thôi, ghê tởm cũng được, tai ương cũng được. Vì đây là lời nguyền mà. Cứ tà ác hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa đi.

“——『Hình Nhân Bùn Nhơ Nhuốc』.”

Tôi hoàn thành câu niệm chú một cách trôi chảy. Lần trước chưa kịp nói hết đã ngất xỉu, lần này vẫn tỉnh táo nghĩa là ổn rồi. Tuy nhiên, cơ thể cảm thấy kiệt sức hơn cả hai lần tự xử, có vẻ lượng ma lực tiêu hao khá lớn.

Vậy, hiệu quả thế nào đây?

“Uwa!”

Sự thay đổi diễn ra khiến tôi phải thốt lên.

Lấy hình nhân bùn làm trung tâm, một thứ chất lỏng sền sệt trào lên giống như 『Đầm Lầy Thối Rữa』. Không thể nào nhầm lời nguyền được. Niệm chú hoàn hảo, hình dung cũng chuẩn xác.

Nhìn kỹ thì chất lỏng đó không đỏ như 『Đầm Lầy Thối Rữa』 mà đen kịt. Nhưng xen lẫn trong đó là màu đỏ tươi như máu.

Chẳng lẽ, đây là 『Hỗn Mang』 sao?

Như đáp lại suy đoán của tôi, hình nhân bùn chìm xuống đầm lầy hỗn mang đang sôi sục――

“Ah.”

Khi tôi nhận ra, đầm lầy hỗn mang đã biến mất như ảo ảnh. Và ở đó, chỉ còn lại một bóng hình nhỏ bé.

“L-Làm được rồi... Thành công rồi...”

Đó là một bộ xương Skeleton đen tuyền. Bề mặt đen bóng, lấp lánh ánh kim loại mờ ảo, có lẽ là nhờ nguyên liệu từ Goa.

Kích thước chỉ cao đến thắt lưng tôi, giống như một đứa trẻ. Tay chân cũng hơi ngắn, có vẻ như bộ xương trẻ con đã biến thành Skeleton.

Ngoại hình thì ổn rồi. Vấn đề là hiệu năng.

“Dùng thử xem.”

Tôi đưa cây thương handmade của Goma, thứ vũ khí vô dụng trong chiến đấu, cho Skeleton đen, hay còn gọi là Hình Nhân Bùn mới.

“Cạch, cạch cạch.”

Như thể hiểu ý, con Skeleton đập hai hàm răng vào nhau kêu cạch cạch rồi nhận lấy cây thương. Nó thủ thế, rồi đâm. Một cú đâm thử. Nhìn qua thì hơi gượng gạo, không thể gọi là điêu luyện...

“Tốt, tốt lắm! Chuyển động được thế là đủ rồi.”

Tôi đánh giá hiệu năng của con Skeleton này. Chỉ riêng việc vung được cây thương đã chứng tỏ nó có sức mạnh ngang người thường. Tốc độ đâm thương cũng khá ổn. Có lẽ năng lực thể chất của nó ngang ngửa hoặc kém tôi một chút.

Nhưng nó không phải là cái hình nhân bùn yếu nhớt chỉ cần dính nước là tan rã. Nói cách khác, tôi đã có thêm một đồng đội dùng một lần tiện lợi, có thể sai đi làm mồi nhử hay cảm tử quân mà không sợ chết. Với kích thước này và khả năng tấn công bằng thương, lần này chắc chắn nó sẽ thu hút được sự chú ý của quái vật. Khi cần kíp, dùng làm lá chắn thịt cho tôi cũng được.

Không trực tiếp gia tăng sức tấn công, nhưng tôi đã có được một lính bùn cực kỳ tiện lợi.

“Ah, thật sự, thành công rồi, may quá...”

Cùng với cảm giác an tâm, tôi ngã vật ra như đứt dây đàn. Thể lực, ma lực đều cạn kiệt đến giới hạn. Mí mắt nặng trĩu, không mở nổi nữa rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Vốn dĩ, Minuku (見抜く) có nghĩa là nhìn ra bản chất của sự vật hoặc vạch trần những điều đang bị che giấu. Tuy nhiên gần đây, từ này còn được dùng để chỉ hành động 'tự sướng' (thủ dâm) trong khi đang chìm đắm vào ảo tưởng lúc ngắm nhìn một nhân vật nữ hợp gu trong game online. Việc ngắm nhìn nhân vật yêu thích trong game offline hay anime (dù có tạm dừng hình ảnh lại) để thỏa sức ảo tưởng thường không nằm trong phạm vi định nghĩa này.
Vốn dĩ, Minuku (見抜く) có nghĩa là nhìn ra bản chất của sự vật hoặc vạch trần những điều đang bị che giấu. Tuy nhiên gần đây, từ này còn được dùng để chỉ hành động 'tự sướng' (thủ dâm) trong khi đang chìm đắm vào ảo tưởng lúc ngắm nhìn một nhân vật nữ hợp gu trong game online. Việc ngắm nhìn nhân vật yêu thích trong game offline hay anime (dù có tạm dừng hình ảnh lại) để thỏa sức ảo tưởng thường không nằm trong phạm vi định nghĩa này.
[Lên trên]
Tiền đề bắt buộc ở đây là phải diễn ra trong 'game online' có sự hiện diện của đối phương là người thật, và 'thường thức' của thể loại này là tận hưởng cả việc bao gồm phản ứng của người chơi đó. Khác với chat sex (Cybersex), đây là một kiểu 'tự sướng' cực kỳ biến thái, đôi khi nhắm vào những tình huống mà đối phương không thể chối từ hay phản kháng.
Tiền đề bắt buộc ở đây là phải diễn ra trong 'game online' có sự hiện diện của đối phương là người thật, và 'thường thức' của thể loại này là tận hưởng cả việc bao gồm phản ứng của người chơi đó. Khác với chat sex (Cybersex), đây là một kiểu 'tự sướng' cực kỳ biến thái, đôi khi nhắm vào những tình huống mà đối phương không thể chối từ hay phản kháng.