Nhưng cô không còn động đậy nữa.
“...Vậy là xong rồi sao? Thứ mà cô tìm kiếm... hy vọng cuối cùng của nhân loại...
cô đã kịp nhận lấy nó chưa...”
✦
Ánh sáng chói lòa xuyên qua mí mắt. Tôi bật dậy.
“Nemesis!? Cô ấy đâu rồi!? Sau đó… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...!?”
Tôi nhìn quanh. Những bức tường sáng màu, bàn học, giá sách, chiếc giường nhỏ — mọi thứ đều giống hệt một căn phòng bình thường.
Tôi ngồi trên giường, than thở — rồi một tia hy vọng chợt lóe lên trong ngực.
“Chẳng lẽ... mình được cứu rồi sao?”
“...Hửm?” Giọng tôi nghe có chút khác lạ. Nhưng tôi không để tâm — mà vội quan sát xung quanh. Hoa văn trên tường, kệ sách, cả đống tạp chí về Thiếu nữ tinh tú chất đầy trong góc — tất cả đều quen thuộc. Như thể tôi đang ở trong căn phòng cũ của chính mình... trước khi mọi thứ sụp đổ.
Trên tường, tờ lịch viết rõ: Năm 2045.
Đó... chính xác là hai năm trước khi tôi và Nemesis thất bại.
“Không thể nào... Đùa đấy à...?”
Tôi run rẩy, vội bật máy tính trên bàn lên. Gõ lại mật khẩu cũ — vẫn mở được. Tôi vội vàng lên mạng, lướt hết tin tức, bài viết, lịch sử, tiến bộ khoa học...
Mọi thứ đều đúng như trong ký ức. Thời gian này thật sự là hai năm trước ngày nhân loại diệt vong.
“...Không lẽ mình được... quay lại quá khứ rồi sao!?”
Tôi há hốc, đứng bật dậy. Rồi, theo phản xạ, nhìn vào khung kính cửa sổ.
Và… thứ tôi thấy.
Không phải khuôn mặt thiếu niên mười bốn tuổi ngày xưa.
Mà là — một sinh vật trắng toát, với làn da sáng như sứ, đôi cánh trong suốt mọc ra từ lưng, và một chiếc đuôi trắng lấp lánh ánh kim.
Trong gương, đôi mắt đỏ thẫm của “nó” mở to — cái miệng ngớ ngẩn há ra trong kinh ngạc. Tôi — chính là “nó.”
Sau vài giây chết lặng, tôi hét lên: “Mình… chuyển sinh mà vẫn giữ nguyên hình dạng quái vật à!?”
=
“Không, không, bình tĩnh nào tôi ơi! Giờ phải làm gì đây!?”
Tôi chạy quanh phòng. Đầu óc rối bời như cháy khét, không nghĩ ra nổi một cách tử tế nào cả. Thôi thì xác định lại tình hình trước đã.
Tôi ngồi xuống, bật máy tính, tìm và đọc lại toàn bộ tư liệu về lịch sử, khoa học, và đặc biệt là — hồ sơ hoạt động của các Thiếu nữ tinh tú. Kết quả: Thế giới này chính là thế giới trước kia — không phải dị giới, cũng không phải dòng thời gian khác.
“Vậy thì...”