□■???
Hơn một năm trước theo dòng thời gian của <Infinite Dendrogram>... Một con quái vật đã càn quét khắp Vương quốc.
Tên của nó là [Tam Cực Long Gloria].
Đây là <SUBM> thứ ba được ghi nhận trong lịch sử.
Con Đại Ma Long ấy mang ba chiếc đầu, có khả năng phóng ra <Light Breath> đủ sức nung chảy cả thứ kim loại cấp Thần Thoại - Hihiirokane, sở hữu <Fatal Field> gieo rắc cái chết tuyệt đối cho bất cứ con người nào từ cấp 499 trở xuống và quái vật từ cấp 99 trở xuống. Hơn tất thảy, nó sở hữu những chỉ số sức mạnh cao đến mức phá cách.
[Gloria] xuất hiện ở vùng núi của Vương quốc, mang theo sức tàn phá như một thảm họa thiên nhiên ập xuống trên đường tiến thẳng về phía vương đô. Nếu cứ để mặc đà tiến công này, vương đô chẳng mấy chốc sẽ bị [Gloria] san phẳng.
Do đó, bằng mọi giá họ phải tiêu diệt được con quái vật này... nhưng quân đội của Vương quốc lại hoàn toàn bất lực trước sức mạnh của [Gloria].
Khoảng cách chiến lực vốn đã xa vời vợi, nhưng lý do cốt lõi nằm ở <Fatal Field> khiến cho gần như chẳng một ai đủ sức đứng ra chiến đấu. Ngay cả trong số các Tian của Vương quốc, những người vượt mốc cấp độ 500 cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, bao gồm hai Superior Job là vị [Đại Hiền Giả] và [Thiên Kỵ Sĩ] Langley Grandria, cùng vài High-rank Job như đội phó hiệp sĩ đoàn cận vệ mà thôi.
Thế nhưng, ngay cả khi họ đồng loạt xuất trận, tỷ lệ chiến thắng trước một thực thể kiên cường tột độ như [Gloria] vẫn vô cùng mỏng manh. Ngày tàn của Vương quốc đang đến gần... Mọi Tian trên toàn thế giới đều đinh ninh như vậy.
Thế nhưng, giữa lúc tuyệt vọng ấy, vẫn có những người đứng lên chống lại [Gloria].
Đó chính là các <Master> thuộc Vương quốc... những người chơi.
Họ đều là những cường giả bậc nhất――những kẻ cày cuốc điên cuồng.
Tính từ lúc <Infinite Dendrogram> phát hành cho đến khi [Gloria] xâm lăng, họ là những cá nhân hiếm hoi đã đạt đến cấp độ tối đa, hoặc đã đoạt lấy các Superior Job. Đối với Tian, đây là trận chiến quyết định sự tồn vong của quốc gia, nhưng đối với họ, đây lại là sự kiện lớn nhất kể từ lúc tựa game này bắt đầu.
Họ tranh nhau khiêu chiến [Gloria], xả thân chiến đấu với mục tiêu duy nhất là tiêu diệt nó bằng được.
Tuy nhiên, nếu hỏi kết cục ra sao... thì kết quả là diệt đoàn.
Nguyên nhân phần lớn đương nhiên là do [Gloria] quá đỗi hùng mạnh, nhưng lý do thực sự lại nằm ở một vấn đề khác căn bản hơn.
Đó là việc các <Master> không tài nào hợp tác được với nhau.
Dẫu cho họ có thể phối hợp nhịp nhàng trong quy mô một Tổ đội, thì việc tổ chức một mặt trận chung với quy mô lớn hơn lại là điều bất khả thi. Đối mặt với [Gloria], thực thể sánh ngang với một Raid Boss quy mô siêu lớn trong các tựa game MMO cổ điển, việc khiêu chiến lẻ tẻ với số lượng ít ỏi chắc chắn không thể mang lại chiến thắng.
Nhưng trong mắt các <Master>, việc hợp tác đông người để tiêu diệt [Gloria] lại chính là hạ sách.
Bởi lẽ, [Gloria] là một <SUBM>, tồn tại đứng trên đỉnh cao của <UBM>. Nếu đánh bại nó và giành được MVP... họ chắc chắn sẽ nhận được phần thưởng cao quý nhất: trang bị Superior Arms.
Chính vì thế, họ quyết không hợp tác với số đông. Số lượng người tham gia càng đông, xác suất bản thân giành được MVP sẽ càng giảm. Và vì vốn là những kẻ cày cuốc đã đạt đến cấp độ tối đa, họ tuyệt đối không chấp nhận thỏa hiệp ở điểm đó.
Đó là lý do dẫn đến sự thất bại của họ.
Tian không có đủ sức chiến đấu, còn các <Master> lại vì lợi ích cá nhân mà không thể hợp tác để rồi dẫn đến họa diệt vong.
Và đến lúc Vương quốc tưởng chừng như đã bước vào hồi kết, thì bọn họ xuất hiện.
Đó là ba <Siêu Cấp> của Vương quốc.
[Vua Phá Hoại] Shu Starling.
[Siêu Đấu Sĩ] Figaro.
[Nữ Giáo Hoàng] Tsukuyo Fuso.
Ba người họ là những trụ cột vững chắc nhất, nếu không tính "Tửu Trì Nhục Lâm" Lei-Lei vốn chưa tiến hóa lên Superior Embryo vào thời điểm đó. Mỗi người đều là một Top Ranker sừng sỏ trên bảng xếp hạng. Nếu là họ, những cường giả mạnh nhất trong số các <Master> của Vương quốc... nhiều người đã kỳ vọng như vậy, nhưng đồng thời, những hoài nghi cũng bắt đầu nảy sinh.
Đã là <Master>, liệu họ có đi vào vết xe đổ của những kẻ trước kia, thất bại vì không thể hợp tác hay không?
Và thực tế đã chứng minh, suy đoán đó hoàn toàn chính xác.
Bởi lẽ, ngay khi bước vào trận chiến, một người trong số họ đã tuyên bố một câu xanh rờn:
"Trước tiên tôi sẽ lên một mình."
Nói rồi, kẻ cuồng chiến vốn quen thói solo đó đã vác vũ khí khiêu chiến [Gloria] đơn thương độc mã.
Chênh lệch chiến lực giữa hai bên là một con số tuyệt vọng, dẫu cho đó có là một <Siêu Cấp> như Figaro đi chăng nữa.
Nhưng Figaro không hề gục ngã; anh kiên cường bám trụ, sống sót và tiếp tục chiến đấu. Và rồi, ngay trong khoảnh khắc cơ thể tan biến, anh đã kéo theo một trong ba cái đầu――cái đầu chịu trách nhiệm phóng ra <Light Breath>――chết cùng mình.
"Vậy thì, tiếp theo tới lượt tụi tui nghen~"
Tiếp bước anh, Tsukuyo Fuso lên tiếng:
"Chắc tuyệt chiêu tối thượng của tui hông có tác dụng với thứ đó đâu, cơ mà nếu vậy thì tui sẽ lấy số lượng ra đè nghen~"
――Vị giáo chủ của Nguyệt Thế Hội, dẫn theo hàng loạt tín đồ của mình, đã mở màn trận Raid đầu tiên nhắm vào [Gloria]. Đó là một trận chiến tập thể có tính phối hợp cực cao đến từ ba mươi tư <Master> hàng đầu thuộc Nguyệt Thế Hội lúc bấy giờ. Dù huy động chiến lực hùng hậu đến vậy, kết quả họ nhận lại vẫn là diệt đoàn, song cái giá phải trả là vô cùng xứng đáng khi cô cũng đã thành công kéo theo một trong ba cái đầu――cái đầu đang duy trì <Fatal Field>――đồng quy vu tận cùng cả hội.
Và thế là, trên chiến trường lúc này chỉ còn lại một người và một cái đầu duy nhất.
"...Chỉ còn một cái đầu mà chỉ số lại tăng lên cơ đấy."
Bằng việc mất đi hai cái đầu vốn là nơi giải phóng sức mạnh, [Gloria] đã dồn toàn bộ năng lượng để nâng chỉ số của chính bản thân lên một tầm cao mới. Giờ đây, ngay cả những cú nã pháo uy lực từ Baldr, Superior Embryo của Shu, cũng không rõ liệu có đủ sức xuyên thủng lớp phòng ngự kiên cố đó hay không.
Vì thế, anh đã gạt bỏ lựa chọn đó.
"Nếu vậy, tao sẽ giải quyết mọi chuyện bằng nắm đấm."
Giữa vùng đồi núi hoang vu không một bóng người, hai thực thể lườm nhau với sát khí ngút ngàn,
"――<■■■■■ ■■■■ ■■ ■■■■, Baldr>"
――Và lao vào trận sinh tử để quyết định thư hùng.
Kết cục, chiến thắng đã gọi tên một người.
Cái đầu cuối cùng trong ba cái đầu bị nghiền nát, đánh dấu sự tan biến hoàn toàn của [Tam Cực Long Gloria].
Ba cái đầu của Đại Ma Long uy quyền cuối cùng đã bị chặt đứt bởi tay ba vị <Siêu Cấp>.
Kể từ ngày đó, dân chúng bắt đầu truyền tụng về họ bằng những danh xưng vang dội.
Những kẻ đã trảm đứt ba chiếc đầu rồng.
Những huyền thoại đã vượt qua [Tam Cực Long].
Những vị vua ngự trị trên đỉnh cao của Vương quốc Altar.
Người ta gọi họ là
TAM ĐẦU LĨNH CỦA VƯƠNG QUỐC ALTAR.
◇◇◇
Khoảng nửa năm trôi qua kể từ ngày tiêu diệt [Gloria] theo dòng thời gian của <Infinite Dendrogram>.
Dũng danh của <Tam Đầu Lĩnh>, thứ từng vang dội sau trận tử chiến với [Gloria], nay đã bắt đầu có dấu hiệu phai mờ. Lý do là bởi, vì những hoàn cảnh riêng biệt, họ đã không góp mặt trong cuộc chiến chống lại Dryfe. Chính vì sự vắng mặt này, một bộ phận dư luận đã bắt đầu buông lời chế nhạo, cho rằng phải chăng <Tam Đầu Lĩnh> đã sợ hãi và chịu thua trước các <Siêu Cấp> của Dryfe ngay cả khi trận chiến còn chưa kịp bắt đầu.
Nhưng, tình thế đó nay đã khác.
Sự kiện diễn ra ở Gideon một tháng trước theo thời gian của <Infinite Dendrogram> chính là bước ngoặt thay đổi mọi thứ.
Đầu tiên, [Siêu Đấu Sĩ] Figaro, một thành viên của <Tam Đầu Lĩnh>, tại sự kiện <Siêu Cấp Đại Chiến> tổ chức ở Gideon, đã đánh bại [Thi Giải Tiên] Tấn Vũ, một <Siêu Cấp> khét tiếng của Hoàng Hà Đế Quốc. Chiến thắng này là lời khẳng định đanh thép rằng sức mạnh của anh không hề lép vế trước các <Siêu Cấp> của bất kỳ quốc gia nào.
Tương tự, một trụ cột khác của <Tam Đầu Lĩnh> vốn luôn bị bao phủ bởi bức màn bí ẩn với biệt danh là "Unknown", [Vua Phá Hoại] Shu Starling, sau khi để lộ danh tính thực sự, đã một tay càn quét quân đoàn quái vật hàng chục ngàn con của [Đại Giáo Sư] Mr. Franklin, một <Siêu Cấp> của Dryfe dám cả gan tấn công Gideon, qua đó phô diễn sức mạnh và sự hiện diện áp đảo của mình.
Đúng vậy, màn tái xuất của Figaro và Shu đã một lần nữa làm rúng động Vương quốc Altar và vô số quốc gia lân cận, buộc họ phải khắc cốt ghi tâm sự thật rằng: "Tam Đầu Lĩnh của Vương quốc Altar vẫn còn đó".
Và rồi, lấy sự kiện ở Gideon làm đòn bẩy, dũng danh của “Tam Đầu Lĩnh của Vương quốc Altar” lại một lần nữa phục sinh rực rỡ. Lẽ dĩ nhiên, sự chú ý của công chúng bắt đầu đổ dồn vào mảnh ghép còn lại của <Tam Đầu Lĩnh>.
Và nếu nhắc đến người cuối cùng của <Tam Đầu Lĩnh>, [Nữ Giáo Hoàng] Tsukuyo Fuso thì...
"CHÁÁÁNNNN QUAAAAÁ. TUI CHẲNG CÓ CÁI GÌ ĐỂ LÀM LUÔN ÁAAAA."
Cô nàng lúc này đang nằm lăn lóc giữa căn phòng phía trong tại trụ sở chính của Clan <Nguyệt Thế Hội> do chính mình làm chủ.
Dù mang vẻ ngoài của một thiếu nữ trạc hai mươi tuổi, cô lại hồn nhiên lăn lộn trên tấm chiếu hệt như một đứa trẻ... điều kỳ lạ là, hành động đó lại toát lên một vẻ hòa hợp đến mức khó tả đối với cô.
Thêm vào đó, việc cứ liên tục lăn qua lộn lại khiến bộ Junihitoe đắt giá cô đang khoác trên người――nói chính xác hơn là một món vật phẩm MVP cấp Mythical vô giá không thể đong đếm bằng tiền――bị ép chặt giữa cô và mặt chiếu, nhăn nhúm thảm hại, song chủ nhân của nó lại chẳng hề mảy may bận tâm.
"NÈEE NÈEE KAGE. DẠO NÀY QUANH VƯƠNG ĐÔ HÔNG CÓ TỤI PK NÀO XUẤT HIỆN SAOOO? KIỂU NHƯ, HÔNG CÓ VỤ NÀO ĐỂ CHÚNG MÌNH KIẾM CỚ GÂY CHUYỆN RỒI GỌI CẢ NGÀN NGƯỜI TỚI HỘI ĐỒNG TỤI NÓ NHỪ TỬ ĐƯỢC SAOOOO?"
Tháng trước theo thời gian của <Infinite Dendrogram>, Clan <Nguyệt Thế Hội> đã thẳng tay thảm sát Clan PK <K&R> với lý do――ngoài mặt――là để trả đũa cho những thành viên phải chịu án Death penalty.
Giờ đây, cô lại đang gặng hỏi Tsukikage Eishiro, [Vua Ám Sát], cánh tay phải đắc lực kiêm thư ký của cô cả trong <Infinite Dendrogram> lẫn ngoài đời thực, xem liệu có "con mồi" nào tương tự để giải khuây không.
Dù có chung vẻ ngoài trạc hai mươi tuổi giống như Tsukuyo, Tsukikage lại luôn toát lên phong thái điềm tĩnh và khuôn phép của một vị quản gia lão luyện.
Anh cung kính cúi đầu, điềm đạm đáp lời cô.
"Gần vương đô hiện không ghi nhận bất kỳ sự cố nào liên quan đến PK. Về phần sự kiện, trạng thái bất lợi <Bệnh Dịch> vẫn đang hoành hành, nhưng như ngài đã biết, đây không phải loại bệnh gây tử vong. Vì không có biến dị ác tính, các báo cáo phân tích chỉ ra rằng nó thuộc dạng triệu chứng nhẹ nhưng dai dẳng."
"Hừm. Tui thì chữa xong cái rẹt rồi nghen. Mấy cái bệnh tật quan trọng nhất là lúc mới nhiễm đó nha."
"Và, dù chỉ chiếm phần thiểu số, nhưng trong nhóm tín đồ cũng đã xuất hiện những trường hợp mới lây nhiễm, nên lát nữa mong ngài bớt chút thời gian chữa trị cho những người đã đóng phí. Ngoài ra, Đệ nhất Vương nữ và Đệ tam Hoàng tử Hoàng Hà đang có chuyến viếng thăm tuy đều đã tự khỏi bệnh, nhưng có vẻ như dịch bệnh đang lây lan sang một số trọng thần của Vương quốc." Tsukikage báo cáo tiếp.
"Vậy luôn há? Nhưng mà lần này, tui cũng hông hề được gọi đến lâu đài đâu nghen~"
Đúng như lời cô lẩm bẩm "Lần này cũng vậy", dẫu <Bệnh Dịch> đang lây lan trên diện rộng và ngay cả vương tộc cũng mắc bệnh... cô chưa một lần được triệu tập đến vương thành. Bất chấp việc cô đang nắm giữ Superior Job hệ Tu sĩ và là một cá nhân xuất chúng vượt bậc trong các Skill <Recovery Magic>.
"Có lẽ, Đệ nhất Vương nữ không muốn mượn tay ngài Tsukuyo."
"Với Skill của [Nữ Giáo Hoàng] như tui thì <Bệnh Dịch> hay gì cũng chữa được hết, vậy mà hông hiểu sao á nghen~"
"Bởi vì căn bệnh này không đe dọa trực tiếp đến tính mạng, nên có lẽ cô ấy cho rằng thà kiên nhẫn chờ để nó tự khỏi còn hơn là mang nợ ngài."
Nghe câu trả lời từ Tsukikage, Tsukuyo bật cười khúc khích, thanh âm lanh lảnh tựa tiếng chuông ngân.
"Trời ơi ghét ghê, cỡ này thì tui đâu có đòi hỏi gì bự chảng đâu chứ~"
Cô nàng lại cười tươi rói, buông lời trêu chọc "Úi chời ngài Công chúa lo xa quá ha", rồi thản nhiên bồi thêm:
"Chỉ cần cho tui đổi khoảng chục cái nhà thờ của Quốc giáo quanh vương đô thành cơ sở tôn giáo của <Nguyệt Thế Hội> nhà mình là được rồi mà~"
Tùy thuộc vào góc nhìn, cô vừa nhẹ nhàng đưa ra một cái giá cắt cổ thấu trời.
"Tăng tỷ trọng các cơ sở tôn giáo thuộc <Nguyệt Thế Hội> trên bản đồ Vương quốc để đổi lấy sự trợ giúp y tế" vốn dĩ là điều kiện bất di bất dịch mà cô vẫn luôn áp đặt lên Vương quốc. Đó chính là thủ đoạn quen thuộc của cô. Giả sử, <Bệnh Dịch> lần này mang đặc tính chí mạng, Vương quốc sẽ không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc cắn răng chấp thuận yêu sách trên. Cô sẽ luôn luôn đưa ra một cái giá thật cao, rồi kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi đối phương bị dồn vào chân tường, buộc phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Hơn thế nữa, một khi cô đang tại vị ở Superior Job hệ Tu sĩ là [Nữ Giáo Hoàng], đây cũng là một nước cờ được tính toán vô cùng cẩn trọng dựa trên sự tự tin tuyệt đối rằng: sẽ chẳng có kẻ nào sở hữu Skill <Recovery Magic> qua mặt được cô xuất hiện tại đất nước này.
Hiện tại, trong quần chúng Tian ở Vương quốc, số lượng tín đồ quy y <Nguyệt Thế Hội> đang trên đà tăng trưởng mạnh mẽ.
Nguyên nhân bắt nguồn từ việc họ có thể được điều trị bệnh tật hay thương tích tại các cơ sở của <Nguyệt Thế Hội> với hình thức giống hệt như các nhà thờ của Quốc giáo trước đây. Và, đối với những căn bệnh nan y hoặc vết thương hiểm nghèo mà nhà thờ Quốc giáo đành bó tay, tùy thuộc vào mức thù lao, đích thân Tsukuyo sẽ ra tay chữa khỏi chỉ trong nháy mắt.
Tất nhiên, đặc quyền này chỉ được ban phát cho những con chiên ngoan đạo.
Thông qua các hoạt động cứu nhân độ thế đầy tính toán sách lược ấy, mạng lưới tín đồ cứ thế ngày một bành trướng. Quy mô của <Nguyệt Thế Hội> tại Vương quốc đang lớn mạnh từng ngày, như một mầm bệnh từ từ ăn mòn nền móng tôn giáo hiện tại. Nếu soi chiếu theo dòng lịch sử Trái Đất trong quá khứ, đây chính là thời điểm chín muồi để nhà nước ban hành lệnh đàn áp tôn giáo, và điều đó hoàn toàn hợp lý.
Nhưng ở đây, mệnh lệnh ấy là một nhiệm vụ bất khả thi.
Lý do đơn giản là vì, từ Tsukuyo Fuso cho tới toàn bộ tầng lớp thượng tầng của <Nguyệt Thế Hội> đều do các <Master> nắm giữ.
Làm sao một quốc gia có thể đàn áp những <Master> bất tử cơ chứ?
Thêm vào đó, <Nguyệt Thế Hội> còn là nơi quy tụ vô số những tên no-lifer với thực lực đủ sức thách thức cả [Gloria] năm xưa, và từ đó đến nay, lực lượng lẫn sức mạnh của họ chỉ có tăng chứ không hề giảm. Với bản tính của đám không bao giờ chạm cỏ, hiển nhiên họ đã cẩn thận đăng ký Điểm lưu ở các quốc gia khác, dọn sẵn đường lui để ngay cả khi bị truy nã toàn Vương quốc thì đối với họ đó cũng chẳng phải chuyện to tát.
Vì lẽ đó, dẫu Vương quốc có coi sự bành trướng thế lực của <Nguyệt Thế Hội> như cái gai trong mắt, họ vẫn không dám công khai đối địch. Bởi nếu manh động... thứ chờ đợi họ sau đó sẽ là một cuộc chiến tranh tôn giáo khốc liệt với một tổ chức được dẫn dắt bởi một <Siêu Cấp> và được cấu thành từ toàn bộ những <Master> sừng sỏ chuyên về chiến đấu. Trong viễn cảnh tồi tệ nhất, cả Vương quốc có thể sẽ bị nghiền nát chỉ bởi một Clan duy nhất.
"Hông còn chuyện gì khác nữa saooo?"
"Có chứ. Có một chuyện khá thú vị đây thưa ngài."
"Kể tui nghe coi~"
"Là về sự kiện ở Gideon lúc trước,"
"A, vụ đó ăn gian quá đi. Hai lão kia quậy tung hoành oanh liệt luôn kìa. Tui cũng muốn quậy một trận như mấy ổng mà~"
"Nếu ngài Tsukuyo mà quậy thì thây chất thành núi mất, xin ngài hãy cố gắng kềm chế nếu có thể."
Tsukikage lên tiếng cảnh báo, ánh mắt khẽ lướt qua cây trượng ngắn đang được Tsukuyo giắt trong người――[Gloria Beta], trang bị <Siêu Cấp> mang khả năng triển khai <Fatal Field>. Mặc dù uy lực đã bị suy giảm đáng kể so với <Fatal Field> nguyên bản của con Đại Ma Long đó, nó vẫn dư sức đoạt mạng ngay tắp lự bất kỳ con người nào có cấp độ từ 100 trở xuống, và một thảm họa khôn lường sẽ xảy ra nếu thứ vũ khí khủng khiếp ấy được kích hoạt giữa một trận chiến phòng thủ thành phố.
"Boo hoo. Cơ mà tại tui đang rảnh mốc meo luôn á~"
"Tôi hiểu thưa ngài. Do vậy, xin mời ngài xem qua thứ này."
Tsukikage rút ra một bức ảnh từ hòm đồ và cẩn thận đưa cho Tsukuyo.
Đó là một khoảnh khắc được chụp lại từ sự kiện ở Gideon... trong bức hình là bóng dáng của một thiếu niên tóc vàng hoe, vừa giơ cao cánh tay phải giữa bộ dạng bầm dập, tơi tả.
Đó là khoảnh khắc lịch sử khi Ray hạ gục quái vật cải tạo [RSK] của Franklin trong trận chiến khốc liệt ấy.
"A, là đứa bé này. Tui cũng có xem livestream của bé Fuu nghen. Một đứa bé ngoan đó~"
"Ngài có biết cậu ta là <Master> của Maiden không?"
"Á, vậy luôn saoo?"
"Thêm vào đó, cậu ta đã vĩnh viễn mất đi cánh tay trái trong trận chiến đó... và kiên quyết không nhờ cậy đến Death penalty để khôi phục... cứ giữ nguyên bộ dạng khiếm khuyết đó mà sống cho tới tận bây giờ."
"............Hế~"
Nghe đến đây, nụ cười trên môi Tsukuyo chợt trở nên méo mó.
Trong mắt một số người, đó là một nụ cười thể hiện sự thích thú tột độ. Nhưng nếu tinh ý nhìn nhận――đó đích thị là ánh mắt thèm thuồng của một con dã thú đang ngắm nhìn con mồi ngon.
"Nghe cậu ta có vẻ thú vị đó nha~"
"Tìm được thú vui giết thời gian cho ngài, quả thực không gì vinh hạnh bằng."
Nhìn biểu cảm phấn khích của người chủ nhân mà mình luôn một lòng phục vụ, Tsukikage thật tâm nghĩ như vậy.
"Kage cưng nè, gọi đứa bé đó đến đây cho tui nghen~"
"Tuân lệnh."
Vừa dứt lời, cơ thể Tsukikage bắt đầu chìm lấp vào trong chính cái bóng của mình... Toàn bộ cơ thể anh từ ngón chân cho đến đỉnh đầu dần bị bóng tối nuốt chửng, và cứ thế biến mất hoàn toàn vào hư vô, không để lại dù chỉ một dấu vết nhỏ nhoi.
"Vậyyyy, phải chuẩn bị chiêu mộ thôi nàooo. Hông biết lúc gặp mặt thì sẽ là một đứa bé như thế nào đây taaa, mong chờ quá đi~"
Tsukuyo uể oải đứng dậy từ tư thế nằm lười biếng, vươn vai một cái thật dài. Sau đó, ánh mắt cô hướng về một điểm tĩnh lặng trong căn phòng phía trong.
"<Embryo> của đứa bé đó có vẻ là Maiden, nên là tui cũng hơi bị mong chờ đó nghen――Kaguya."
"Đúng vậy. Tôi cũng mong chờ đứa trẻ đó nhiều hệt như cô vậy, Tsukuyo."
Tại góc phòng nơi ánh mắt cô hướng đến, một người phụ nữ trong trang phục kỳ lạ đang ngồi với tư thế quỳ tọa. Cô khoác trên mình bộ y phục lộng lẫy hệt như những tiên nữ giáng trần, mái tóc dài mang sắc màu bàng bạc tựa ánh trăng khẽ đung đưa trong không trung. Dáng hình ấy kỳ ảo... nhưng lại tỏa ra một luồng khí chất thanh lãnh, hoàn toàn đối lập với Tsukuyo. Đúng như cái tên "Kaguya", sự tồn tại của cô tỏa ra một thứ áp lực như thể cô đang tách biệt hoàn toàn khỏi cõi trần tục này.
"Ufufu, mong chờ quá. Phải, tôi rất mong chờ. Có vẻ như họ còn từng sử dụng cả ■■■ một lần rồi nữa chứ, ufufufufufu."
Kaguya――Superior Embryo TYPE: Maiden with Invasion World khẽ mỉm cười.
Vừa cười, cô vừa nhắm nghiền đôi mắt lại như đang đắm chìm trong sự sung sướng tĩnh lặng. Trông ngóng về cuộc gặp gỡ định mệnh với một <Master> và một <Embryo> sắp sửa đặt chân đến nơi này.
"Đến đây nào, nữ thần mới nhú Nemesis cưng. Ta đây sẽ yêu thương cô đàng hoàng mà... ufufufufufufufufu."
Kaguya mỉm cười.
Tsukuyo Fuso, <Master> của cô, cũng nở một nụ cười tương tự.
Nụ cười đồng điệu đó, chính là khoảnh khắc mà thành viên cuối cùng của <Tam Đầu Lĩnh>, vị <Siêu Cấp> được xưng tụng là tàn độc nhất, chính thức mở toang miệng cọp nhắm thẳng vào Ray và Nemesis.
Open Episode [Thế Lực Thứ Ba]