□■???
Dưới ánh chiều tà, chúng tôi đang kề vai cất bước.
Tay trong tay thế này, liệu trông chúng tôi có giống một cặp chị em hay hai mẹ con không nhỉ? Bản thân Marie - Avatar của tôi - vốn dĩ chẳng khác nào con gái tôi rồi, nên cảm giác này quả thực có chút kỳ lạ. Cứ thế tản bộ, tôi quyết định rẽ vào một con hẻm vắng người. Bởi lẽ việc đi con đường này sẽ giúp chúng tôi rút ngắn được hơn chục phút đi bộ để đến đích là dinh thự của Bá tước Gideon.
Hoặc cũng có thể là...
"Đứng lại."
Nghe tiếng gọi giật ngược từ phía sau, tôi ngoái đầu nhìn. Và ngay khoảnh khắc tiếp theo, có thứ gì đó đã xẹt qua mặt tôi. Cơ thể tôi lảo đảo một chút――rồi cái đầu của tôi lìa khỏi cổ, rơi phịch xuống đất.
◆◆◆
■ Thủ lĩnh tổ chức sát thủ chuyên nghiệp <Ngón Út Tử Thần> - [Hung Thủ] Luu Jien
"Đã khống chế được mục tiêu."
"Xác nhận đã tiêu diệt kẻ đi cùng."
Trong tầm nhìn của ta, ả <Master> vừa bị chặt đầu đang tan thành những hạt bụi sáng rồi biến mất. Mục tiêu của chúng ta là Đệ nhị Công chúa cũng đã ngất lịm đi, có lẽ vì quá sốc trước cảnh tượng vừa diễn ra ngay trước mắt.
"Hừ, là <Master> cơ mà? Có chết thật được đâu."
Đám <Master> lúc nào cũng vậy.
Cho dù có giáng đòn chí mạng thì cái xác cũng sẽ biến mất, và chỉ nội trong ba ngày là chúng lại vác cái bản mặt nhởn nhơ đi dạo ngoài đường như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Thậm chí chúng còn sai khiến cả thứ sức mạnh vượt ngoài quy chuẩn mang tên <Embryo>. Mà mạng lưới liên hệ giữa đám <Master> với nhau cũng thật phiền phức. Kể cả với những kẻ chuyên nhận ủy thác ám sát từ giới quý tộc hay tài phiệt như chúng ta, việc nhắm vào những mục tiêu "không thể chết" là một rắc rối lớn, bình thường ta sẽ bỏ qua. Tuy nhiên, việc có một <Master> ở cạnh mục tiêu Đệ nhị Công chúa lần này lại là một việc thuận lợi.
""Bằng chứng" đã chuẩn bị xong chưa?"
"Bọn thuộc hạ đã ghi lại toàn bộ hình ảnh ả ta dạo bước cùng Công chúa trên phố rồi. Sau khi sát hại Công chúa, chỉ cần nặc danh giao nộp "bằng chứng" này, ả ta sẽ lập tức bị truy nã quốc tế với tội danh "Kẻ bắt cóc và sát hại Công chúa"."
Nói xong, tên thuộc hạ lấy ra một khối pha lê ghi hình.
Nếu là vật chứng giả mạo thì sẽ bị Skill <Truth Discernment> lật tẩy ngay, nhưng thứ này là hàng thật giá thật. Ta không cần phải lo lắng. Có vẻ ả ta đã dùng Skill <Illusion> để che giấu ngoại hình của Công chúa, nhưng đó chỉ là Skill tác động lên tinh thần của sinh vật sống. Hoàn toàn vô tác dụng với vật vô tri.
Ả cũng dùng cả Skill <Disguise> để làm giả bảng trạng thái, nhưng cái đó thì chẳng liên quan gì đến hình ảnh ghi lại trên camera. Hơn nữa, nó cũng chẳng có tác dụng với một kẻ đã rèn luyện đến độ thuần thục Job [Sát Thủ] và lĩnh ngộ được <Mind's Eye> cùng <Insight> như ta đây.
Xét việc đám thuộc hạ mang Low-rank Job không thể nhìn thấu được, có vẻ Skill <Illusion> của ả ở mức level khá cao. Thật kỳ lạ khi một [Phóng Viên] quèn lại sở hữu tận hai Skill <Illusion> và <Disguise>. Nhưng chúng đều không phải là Skill liên quan đến hành động chiến đấu, có lẽ ả đã dùng những Skill học được từ một Job khác ngoài [Phóng Viên].
"Một khi đã phạm tội ám sát hoàng tộc thì sẽ bị phát lệnh truy nã quốc tế ngay lập tức. Khi đó, chỗ mà ả hồi sinh sẽ là bên trong "Ngục Giam"."
Vào đó rồi thì hắn có khác gì người chết đâu.
"Mọi việc đều suôn sẻ nhỉ."
"Ừ, chỉ phải đối phó với đám đàn bà trẻ con yếu đuối, nhàn hạ hơn dự tính nhiều."
Lẽ ra ta đã phải giao chiến với Đội Kỵ sĩ Hoàng gia hoặc mạo hiểm đột nhập vào dinh thự để hạ độc. Nhưng không hiểu vì lý do gì, Công chúa lại tự mình lẻn khỏi dinh thự, thậm chí còn dắt theo cả một kẻ thế mạng.
Quả đúng là vận may trời ban.
"Ta có thể mang báo cáo tốt lành về cho Hầu tước Borozel rồi."
Đáp lại tiếng lẩm bẩm đó của ta...
"Hừm, hóa ra không phải Bá tước Britis à."
――Chính là một giọng nói lạ hoắc thoảng qua trong gió.
Ngay sau đó, tên thuộc hạ đang bế Đệ nhị Công chúa bất tỉnh nhân sự đột nhiên phun máu từ cả hai tay và hai chân, hét lên thảm thiết rồi gục ngã.
Ta đã thấy. Tứ chi của tên thuộc hạ đã bị cắt đứt gân.
Ta đã thấy. Đôi mắt của Đệ nhị Công chúa đáng lẽ đang ngất lịm lại đang mở trừng trừng.
Ta đã thấy. Trên tay phải của Đệ nhị Công chúa――đang nắm chặt một thanh đoản kiếm với thiết kế đầy điềm gở.
Ta lập tức nhận ra. Kẻ này hoàn toàn không phải là Đệ nhị Công chúa――mà là kẻ địch!
"Giết nó!"
Nhận được chỉ thị của ta, tám tên thuộc hạ có mặt tại đó đồng loạt phóng những thanh đoản kiếm tẩm độc. Nhưng kẻ địch trong nhân dạng Đệ nhị Công chúa liền nhảy lùi lại phía sau. Ả vòng ra sau lưng tên thuộc hạ vừa bị đứt gân gục ngã, lấy hắn làm khiên thịt. Toàn bộ phi kiếm đều cắm phập vào người tên thuộc hạ bị làm bia đỡ đạn, hắn tắt thở ngay tắp lự chẳng kịp rên lên nửa lời.
"Các người ra tay tàn nhẫn thật đấy~"
Vừa dùng cái xác làm khiên, ả ta vừa thong thả nối tiếp câu chuyện.
"Nhưng mà, nếu đã là lũ khốn kiếp định ra tay giết hại một đứa trẻ vô tội... thì bỏ mạng cũng là điều tất yếu thôi nhỉ."
Khi kẻ địch vứt bỏ cái xác và lộ diện, dáng vẻ đó không còn là của Đệ nhị Công chúa nữa.
Đó không phải mái tóc vàng kim của Công chúa, mà là mái tóc đen tuyền như bóng đêm tan chảy. Hắn khoác trên mình bộ trang phục được gọi là "mens' suit" thường thấy ở Dryfe hay Caldina. Dù mặt trời đã lặn, trên mặt hắn vẫn đeo kính râm. Chiều cao và vóc dáng cũng hoàn toàn khác biệt. Rõ ràng đây là một người trưởng thành. Chỉ có thanh đoản kiếm trên tay phải và chiếc mặt nạ cáo đội lệch trên đầu là giống hệt lúc còn mang nhân dạng Đệ nhị Công chúa.
"Mặc dù vậy, chênh lệch vóc dáng lớn thế này thì lượng SP tiêu hao của <Transformation Art> cũng là một vấn đề đấy~"
Và khuôn mặt đó, chính là của ả <Master> lẽ ra đã bị cắt cổ chết lúc nãy. Biểu tượng của <Master> tỏa sáng trên mu bàn tay trái của ả――trong khi tay phải đang nắm chặt một khẩu "súng lục".
"Ngươi là...!"
"Ây da ây da, sao vậy? Trông mặt ông cứ như vừa thấy ma thế."
Tại sao ả vẫn còn sống?
Tại sao ả lại cải trang?
Chẳng phải ả ta là một [Phóng Viên] sao?
Ta liền kích hoạt Skill <Insight> thêm lần nữa để soi bảng trạng thái của ả.
Marie Adler
Job: [Phóng Viên]
Level: 32 (Tổng Level: 33)
…………Thấy rồi. Quả nhiên ả là một [Phóng Viên], và tổng level cũng chỉ ở mức 30.
"Gì vậy? Cứ nhìn chằm chằm người khác là thô lỗ lắm đấy nhé?"
"Ngươi sống lại được là nhờ Skill đặc trưng của <Embryo> sao?"
Nếu vậy thì việc ả hồi sinh nhanh đến thế cũng là điều dễ hiểu.
"Tôi có chết đâu mà cần phải sống lại chứ?"
"……Ngươi giấu Công chúa thật ở đâu rồi? Tráo đổi từ khi nào?"
"Tráo đổi gì chứ, người đi vào con hẻm này ngay từ đầu..."
Giữa chừng câu nói, một tên thuộc hạ đang mai phục trong tòa nhà bên cạnh con hẻm phi thân xuống ngay sau lưng ả, vung lưỡi dao định chặt lấy đầu ả. Khoảnh khắc tưởng chừng như lưỡi dao đã găm vào cổ ả, ả bỗng hóa thành những hạt bụi sáng rồi tan biến. Cùng lúc đó, tên thuộc hạ vung dao bỗng ngã vật xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
"Ngay từ đầu chỉ có mình tôi thôi."
Giọng nói của ả lại vang lên từ một vị trí khác.
Nó phát ra ở mái của tòa nhà nơi tên thuộc hạ vừa phi thân xuống. Nhưng dáng vẻ của ả lại thay đổi một lần nữa. Cơ thể ả bị bao phủ bởi một "làn sương đen", dáng vẻ trở nên mờ ảo không thể nhìn rõ. Điều duy nhất có thể nhận ra là ả đang đội một chiếc mặt nạ cáo, tay trái cầm đoản kiếm――và tay phải cầm một khẩu súng lục với hình thù quái dị.
"…………!"
Skill <Insight> vẫn đang trong trạng thái kích hoạt. Tại đó, ta nhìn thấy những thông tin hoàn toàn khác so với lúc nãy.
■■■・■■■■
Job: [■■]
Level: ■■■ (Tổng Level: ■■■)
Tên của hắn đã không thể nhìn thấy được nữa. Job của hắn cũng bị che khuất. Bảng trạng thái cũng hoàn toàn không thể kiẻm tra.
Hiện tượng này, hồi còn tu luyện làm [Sát Thủ] ta từng được trải nghiệm rồi. Đó là những gì hiển thị khi đối phương sở hữu Skill <Disguise> có level cao hơn hẳn <Insight> của mình. Nhưng một kẻ đã thành thạo High-rank Job hệ sát thủ là [Hung Thủ] như ta, level Skill <Insight> đã đạt đến mức tối đa là 10.
Còn có thứ <Disguise> đẳng cấp cao hơn thế sao?
"Không thể nào."
Dù vô lý, nhưng sự thực là ta không thể nhìn thấu lớp <Disguise> đó. Thế nhưng, bằng <Insight> của ta thì ít nhất số lượng ký tự cũng phải chính xác.
"Vô lý..."
Nhưng giờ đây, số lượng ký tự đó mới là vấn đề lớn nhất. Cấp độ Jobcuar hắn lên đến tận ba chữ số. Điều đó là hoàn toàn bất khả thi đối với một Low-rank Job như [Phóng Viên] với giới hạn tối đa là level 50. Những hiển thị ban đầu hẳn là kết quả từ một Skill tương tự <Disguise>, và để có được kết quả hiển thị này thì chỉ có hai khả năng.
Một kẻ đã trui rèn một High-rank Job đến giới hạn tột cùng giống như ta.
Hoặc là――
"Ngươi... rốt cuộc là kẻ nào!!"
Khi ta gặng hỏi, ả mỉm cười một cách tàn nhẫn. Cứ như thể, ả đã chờ đợi khoảnh khắc ta thốt lên câu ai oán đó.
"――Tôi là cái bóng"
Miệng ả thốt lên những từ ngữ, phảng phất như chứa đựng một ý niệm mãnh liệt.
"Là cái bóng của những tội ác mà người đã tích tụ, là kẻ sẽ kéo bản thân ngươi xuống vực sâu tăm tối――Cái bóng mang màu của tử thần"
Không còn giọng điệu bỡn cợt coi thường như ban nãy, mà là những âm từ lạnh lẽo, sặc mùi kịch nghệ.
"Into the Shadow"
Dang rộng hai tay ra, hệt như đang đứng trên sân khấu kịch, ả ta cao giọng xướng lên câu nói ấy.
"Trích dẫn từ chương 1 'Cái bóng' của bộ manga hành động siêu năng lực sát thủ 'Into the Shadow' do Ichinomiya Nagisa sáng tác."
Buông ra một tràng những lời vô nghĩa hoàn toàn khác với trước đó, bầu không khí quanh ả lại trở về như cũ. Nhưng bảng trạng thái bị <Disguise> che giấu vẫn rành rành ngay trước mắt, và sự thật về việc ả vừa hạ sát thuộc hạ của ta trong nháy mắt cũng chẳng hề bị xóa bỏ. Cả ta lẫn đám thuộc hạ đều không thể nhúc nhích, chỉ còn biết dồn hết tinh thần và toàn lực chú ý vào nhất cử nhất động của ả.
"U-Uoaaa!"
Giữa lúc ấy, tên lính mới gia nhập và non nớt nhất đã không chịu nổi áp lực mà lao lên. Thật ngu xuẩn. Tuy nhiên, nếu sự hy sinh của hắn tạo ra được dù chỉ là một kẽ hở nhỏ nhoi của ả thì cũng tốt. Ta đã nghĩ như vậy, nhưng...
"…………"
Ả ta chỉ nhẹ nhàng cử động cổ tay mà chẳng nói một lời. Lợi dụng lực bật từ cổ tay, ả đẩy vỏ đạn trong khẩu súng lục ổ quay ra, rồi nhét vào đó những viên đạn mới mang màu "trắng" và "đen".
Sau đó, ả siết cò.
Dù cho họng súng đang chĩa về một hướng hoàn toàn sai lệch...
[Gerugagagagagaga!!]
Một thứ gì đó có hình dáng viên đạn mang hai màu đen trắng thét lên thứ âm thanh kỳ quái――một con quái vật đã bay ra từ họng súng. Tiếp đó, nó bẻ lái với quỹ đạo không thể xảy ra đối với đạn thật――găm thẳng vào người tên lính mới.
"……………………"
Tên lính mới gục ngã, chẳng thốt nổi một tiếng rên rỉ, đến một ngón tay cũng chẳng thể động đậy. Cứ như thể toàn thân hắn bị tiêm một lượng thuốc mê cực mạnh vậy. Dù hăn vẫn còn sống, nhưng rốt cuộc hắn đã không thể làm gì được nữa. Chỉ bằng một cái vẩy tay, ả đã hoàn thành việc đó một cách quá đỗi dễ dàng.
"――Các người sao thế?"
Ả vừa nhìn xuống chúng ta vừa cất tiếng.
"Bắt đầu run chân rồi à? Đổ mồ hôi lạnh chưa? Tim đập thình thịch rồi chứ? Tinh thần sắp suy sụp rồi sao?"
Ánh mắt của ả lẽ ra đã bị che khuất bởi lớp sương mù và cặp kính râm.
"Nếu không phải đối đầu với đám 'đàn bà trẻ con yếu đuối' thì các người chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
Nhưng ta vẫn thấu hiểu được ánh sáng lạnh lẽo đang phát ra từ đôi mắt ấy.
"Dù vậy, tôi cũng chẳng có tư cách nói các người đâu."
Ả khẽ thở dài thườn thượt.
"Lúc đối đầu với chiến hạm trên cạn đó, tôi cũng chỉ biết co giò bỏ chạy... tôi cũng sợ hãi lắm chứ. Kể cả trong thế giới <Infinite Dendrogram> này, tôi đã từng nghĩ mình thực sự sẽ bỏ mạng. Đúng, ngay cả tôi cũng cảm thấy kinh sợ trước những kẻ thù hùng mạnh."
Miệng thì bảo sợ hãi, khiếp đảm... nhưng vẻ mặt của ả lại vô cùng lạnh nhạt. Chỉ đơn thuần là lạnh lùng nhìn xuống bọn ta.
"Nên một người như tôi cũng chỉ có thể làm được thế này thôi."
Rồi...
"Là vò đám 'sát thủ yếu kém' các người ra bã như mớ giẻ rách mà thôi."
Cùng với lời phán quyết đó, ả bắt đầu hành động.
Bọn ta liền cố gắng ngăn cản hành động của ả. Tuy nhiên, làn sương bao phủ cơ thể ả đã che giấu mọi chuyển động. Vài tên thuộc hạ của ta phóng đoản kiếm thêm lần nữa, nhưng tất cả đều bị ả dùng dao đánh bật. Rồi từ trong làn sương mù, ả ném ra một thứ gì đó.
Đó là một khối cầu có gắn ngòi nổ.
――Bom.
Ta và đám thuộc hạ vội vàng lùi lại để tạo khoảng cách.
Thế nhưng ngòi cháy rất nhanh, bắt vào phần thân ngay tức khắc. Ngay sau đó, một luồng khói cuồn cuộn bay lên bao trùm toàn bộ một góc hẻm.
"!"
Không phải khói nổ, chỉ là khói mà thôi.
"Đừng hoảng! Là [Bom Khói] đấy!"
Một màn khói tạo ra nhằm mục đích che mắt. Ta liền tìm kiếm bóng dáng ả, định bụng xem ả muốn lợi dụng màn khói này tước đi tầm nhìn rồi giở trò gì tiếp theo. Sau đó thì ta nhìn thấy ả――tuy nhiên ả lại nhanh chóng lẩn vào trong làn khói. Tính mượn màn khói đang lan rộng để tẩu thoát sao, nếu vậy thì ta cũng sẽ nương theo đó.
Ngay khoảnh khắc ta vừa nghĩ thế...
Từ trong màn khói, "năm" bóng người phóng ra――tất cả bọn chúng đều mang vóc dáng giống hệt ả ta.
"!?"
<Illusion>... không, là ảo thuật ở cấp độ cao hơn ư!
"Tiêu diệt đám ảo ảnh! Phóng toàn lực!"
"""Phóng!"""
Lệnh vừa ban, bọn thuộc hạ đồng loạt ném loạn xạ hàng đống phi tiêu tẩm độc.
Chúng chẳng cần ngắm chuẩn xác làm gì. Nếu là ảo ảnh thì nó sẽ bay xuyên qua, còn nếu là bản thể thật thì chắc chắn ả sẽ phải phòng ngự. Chỉ cần phân biệt được đâu là bản thể và đâu là ảo ảnh trong đợt tấn công đồng loạt này là đủ.
Thế nhưng, kết quả lại đi ngược hoàn toàn với những gì ta mường tượng.
Mỗi cái bóng trong số năm huyễn ảnh đó lại vung dao theo những cử động hoàn toàn khác nhau, đánh bật toàn bộ mớ ám khí đang sượt qua người chúng.
"Tất cả đều là thực thể sao!"
"Thật không may, <Shadow Clone Art> lại tạo ra được thực thể đấy."
<Shadow Clone Art> sao!?
Đó là Skill được cho là của [Nhẫn Giả], một trong những Job độc quyền của Tenchi ở phương Đông! Skill biến hình thành Công chúa lúc nãy cũng vậy... ra là thế! Thân phận thực sự của ả là...!
"…………!"
"Hừ, ừm..."
Ta có thể cảm nhận được sự hoang mang đang lan ra từ đám thuộc hạ. Đó là vì chúng không biết cái bóng nào mới là hàng thật.
Đâu là giả, và đâu là thật?
Sự hiện diện của một bản thể thực sự và bốn cái bóng là hoàn toàn giống nhau. Một thứ thuật pháp đáng sợ không có cách nào phân biệt được bản thể và "ảo ảnh có thực thể".
Không những thế, lũ thuộc hạ còn khiếp sợ kỹ năng của kẻ có thể nhào nặn ra thứ đó. Người duy nhất nhìn thấy số lượng chữ số trên level đó chỉ có mình ta. Nếu đám thuộc hạ mà biết được level của ả, chúng sẽ càng khiếp đảm và hành động chậm chạp hơn.
Lúc đó, phần thắng của ta sẽ tan tành mây khói.
"Đừng nao núng! Hãy lấy số lượng đè bẹp chúng! Chúng ta lấy hai đánh một!"
"""Rõ!"""
Theo lệnh, đám thuộc hạ lao lên tấn công ả và đám phân thân. Cứ hai người trong chúng ta lập thành một đội đối phó với một phân thân. Theo lẽ thường, phân thân thì sức mạnh phải thua kém bản thể mới đúng. Nếu vậy, lũ thuộc hạ vẫn có cửa thắng. Hơn nữa, việc kìm hãm chuyển động của chúng thế này sẽ tạo ra cơ hội cho những nước cờ khác.
Ta đã tính toán như vậy.
"Level thấp quá đi~"
"Đúng vậy nhỉ."
"Chẳng cần phải tung hết bài tẩy ra làm gì."
"Thế thì khỏi dùng Arc-en-ciel nữa nhé?"
"Tuân lệnh."
Thế nhưng khi giáp lá cà, dù là thế trận hai đánh một thì lũ thuộc hạ vẫn bị áp đảo, thậm chí đã có một đội mà một trong hai tên bị hạ sát. Những phân thân vốn dĩ phải yếu hơn bản thể, vậy mà vẫn có thể đánh trên cơ hai tên thuộc hạ đã nhuần nhuyễn kỹ xảo của [Sát Thủ]. Khác với ta, tuy bọn chúng vẫn chưa đạt tới cảnh giới của High-rank Job [Hung Thủ], nhưng ít nhất cũng đã tu luyện kỹ năng của một [Sát Thủ].
Vậy mà lại dễ dàng bị...
"Nhiều người cho rằng điểm khác biệt lớn nhất giữa việc có và không có <Embryo> chính là Skill đặc trưng của <Embryo> đó."
"Tuy nhiên, điều này theo một nghĩa nào đó vừa đúng lại vừa sai. Nếu là những Skill đặc thù, ngay cả Tian cũng có thể sở hữu nếu như giành được phần thưởng MVP của <UBM>."
"Theo tôi nghĩ, sự khác biệt thực sự nằm ở bảng trạng thái... và chỉ số bù trừ 'tăng trưởng'."
"Chính nhờ nhận được chỉ số bù trừ từ <Embryo> mà <Master> thăng cấp nhanh hơn, các chỉ số cũng phát triển mạnh mẽ hơn. Vả lại vì bất tử nên có thể cố gắng vượt qua giới hạn. Do đó, hiệu suất thăng tiến hoàn toàn khác biệt so với Tian."
"Đến mức mà, chỉ ba năm của tôi cũng đủ sức dễ dàng áp đảo mười hay hai mươi năm rèn luyện của các người."
Ba năm? Không lẽ... kỹ xảo tầm cỡ quái vật thế này mà ả chỉ rèn luyện vỏn vẹn trong ba năm thôi sao?
"Thật nực cười. Nếu vậy, trong mắt đám <Master> bọn ngươi, quá trình tu luyện của bọn ta chẳng khác nào gã khờ đang cố xây tháp bằng cách xếp từng viên đá hay sao...!"
"Kẻ ngốc xếp đá... hình như là ngạn ngữ của Vương quốc Altar thì phải."
"Kể về một gã đàn ông cố tự tay xếp đá xây một ngọn tháp chạm đến tận trời xanh. Cuối cùng tháp sụp đổ và đè bẹp chính bản thân gã."
"Mặc dù vẫn sẽ có những người tự tay dựng nên được tòa tháp ấy thôi."
"Vì trong số các Tian vẫn có những cá nhân đạt đến Superior Job mà."
"Nhưng, nếu dùng ví dụ đó để hình dung, đám <Master> chúng tôi giống như vác hẳn máy móc hạng nặng vào xây dựng vậy."
Ngay từ đầu nền móng đã khác biệt, đám bọn chúng nói vậy đấy. Phải chăng đó là lý do người ta gọi <Embryo> bằng một cái tên khác là "Tài năng" hay "Khả năng"? Ta tức tối cắn chặt răng trước sự bất công này.
Ta không thể chấp nhận được.
Từ khi còn nhỏ, ta đã trải qua hàng chục năm rèn luyện tu vi ám sát trong tổ chức để vươn tới [Hung Thủ] như ngày hôm nay. Ta tuyệt đối không chấp nhận sự vô lý của lũ <Master> đó. Sao ả đàn bà kia có thể xếp trên ta được chứ!
Ta rút từ hòm đồ ra một át chủ bài, đó là [Gem - Crimson Sphere]. Đó là viên [Gem] chứa ma pháp tối thượng của High-rank Job [Pháp Sư Hồng Liên], <Crimson Sphere>. Dù phạm vi ảnh hưởng không quá rộng nhưng uy lực lại vô cùng tàn phá.
Giờ thì đòn này chắc chắn sẽ trúng ả.
Lý do là vì lũ thuộc hạ... đám thuộc hạ ngu ngốc dù hai đánh một vẫn bị phân thân áp đảo ấy, ít nhiều đang kìm hãm được hành động của ả.
"Chết đi."
Viên [Gem] ta ném ra phát nổ ngay giữa trung tâm trận chiến của ả, đám phân thân và lũ thuộc hạ――nuốt chửng mọi thứ vào ngọn lửa đỏ thẫm. Không một tiếng động, không một tiếng nổ, chỉ có ánh sáng đỏ rực và một nhiệt lượng khổng lồ thiêu rụi toàn bộ không gian đó. Ả ta, đám phân thân, lũ thuộc hạ đang giao chiến hay những kẻ đã mất đi khả năng chiến đấu từ trước đó đều bị ánh sáng bao phủ. Đám thuộc hạ lộ rõ vẻ mặt sững sờ trong giây lát, trước khi da mặt chúng cháy đen thành than, và rồi ngay cả xương cốt cũng biến thành những hạt bụi đen nhánh.
"Dù sao thì đến phút cuối đám thuộc hạ cũng có ích."
Trong vệt sáng đỏ thẫm đó, ả ta cùng với đám phân thân cũng hóa thành bụi sáng rồi tan biến.
"Hừ, ra là vậy. Kể cả phân thân khi tan biến cũng phát ra thứ ánh sáng giống y như đám <Master> nhỉ."
Mánh lới lúc chặt đầu ban nãy cũng đã bị lật tẩy rồi.
Ta đã tận mắt chứng kiến toàn bộ bọn chúng biến mất. Bây giờ phải mau chóng rời khỏi đây... đi tìm và hạ sát Đệ nhị Công chúa mới được.
"Nhưng mà ả đàn bà đó cũng khiến ta tốn kha khá sức lực. Còn gây ra tổn thất tốn kém ngoài dự kiến nữa chứ. Quả không hổ danh là High-rank Job bí truyền của phương Đông, [Nhẫn Giả]. Nhưng giờ thì cũng vô nghĩa rồi. Rốt cuộc thì ả cũng sẽ bị gán mác là kẻ sát hại Công chúa và bị tống vào "Ngục " thôi. Hahahaha!"
Bật cười sảng khoái với cảm giác vui sướng trào dâng sau bao ngày, ta đùa giỡn với khối pha lê ghi hình, vật đóng vai trò làm "bằng chứng" trên tay mình.
――Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ta cảm nhận được có thứ gì đó lạnh lẽo đâm phập vào lưng mình.
"A, hả?"
Khối pha lê ghi hình trượt khỏi tay ta, rơi xuống đất vỡ vụn kèm theo một âm thanh chói tai. Cúi đầu nhìn xuống, một lưỡi đoản kiếm đang đâm xuyên qua ngực ta từ phía sau.
"Đấy, cẩn tắc vô ưu nha~"
Di chuyển ánh nhìn từ ngực ra phía trước, ta thấy năm ả đàn bà vốn dĩ đã biến mất kia đang đứng xếp thành hàng ngang.
"Có vẻ như ngươi đã nhận được thông tin sai lệch về [Nhẫn Giả] rồi, thế nên tôi sẽ đính chính lại hai điều từ phát ngôn ban nãy."
"Thứ nhất, [Nhẫn Giả] là Low-rank Job. High-rank Job phải là [Thượng Nhẫn]."
"Mục bổ sung thứ nhất cho điều một: Dù đều gọi chung là Ninja, nhưng tùy vào phong cách chiến đấu mà các nhánh Job sẽ khác nhau. Đó là hệ Nhẫn giả và hệ Ẩn mật."
"Mục bổ sung thứ hai cho điều một: [Nhẫn Giả] và [Thượng Nhẫn] thuộc hệ Nhẫn giả chuyên sử dụng những nhẫn thuật hào nhoáng. Đúng kiểu NINJA trong trí tưởng tượng của người nước ngoài ấy."
"Mục bổ sung thứ ba cho điều một: Job của tôi phát triển từ [Ẩn Mật] thuộc hệ Ẩn mật, chuyên lẩn trốn, gây rối loạn và hạ gục kẻ địch."
"――Thứ hai, tôi không thuộc High-rank Job."
Từ ngay sát bên tai, "kẻ thứ sáu" đứng sau lưng ta thì thầm cất tiếng.
"Ng, hựa?"
Miệng ọc ra những bọt máu, ta quay đầu nhìn ra sau. Ở đó, là bóng dáng một ả phụ nữ đeo kính râm cùng mặt nạ cáo, bao phủ trong làn sương mù.
"Đúng thế, tôi mới là 'bản thể'. Lúc tung bom khói ra, tôi đã kích hoạt <Stealth Art> cùng lúc với <Shadow Clone Art> để xóa bỏ hoàn toàn hiện diện của bản thân. À, đám phân thân đã bị ông tiêu diệt hết, nhưng chỉ cần dùng <Shadow Clone Art> lần nữa thì chúng lại chui ra thôi mà."
Vừa nói dứt câu, ả rút thanh đoản kiếm ra, ta liền đổ rạp xuống mặt đất. Nằm sóng soài dưới đất, ta bị ả đàn bà có chung một khuôn mặt với năm cái phân thân kia nhìn xuống. Tuy nhiên, giữa ả và năm cái phân thân lại có một điểm khác biệt rõ ràng.
Ả không hề có khí tức.
Rõ ràng ả đang ở ngay trước mắt ta, đang tồn tại ở đây, vậy mà cả ngũ quan của ta lại đang phủ nhận sự hiện diện ấy. Triển khai nhiều phân thân có thực thể và hiện diện cùng một lúc, nhưng lại xóa sạch khí tức của bản thể về không. Sao ả có thể làm được thứ kỹ xảo điên rồ đến vậy...
"Superior Job nhánh Ẩn mật, [Tuyệt Ảnh]... <Kẻ Sát Siêu Cấp>."
Ả ta đã xướng lên cái tên Job của mình... và một danh xưng khác nữa.
"Chẳng có ý định tặng quà tiễn biệt xuống hoàng tuyền đâu, nhưng đó là Job và biệt danh của tôi đấy."
"Superior Job, lại còn là... <Kẻ Sát Siêu Cấp> sao...!?"
Superior Job, một cảnh giới vượt xa cả High-rank, đỉnh cao cuối cùng của mọi hệ Job.
Và <Kẻ Sát Siêu Cấp> là biệt danh gắn liền với một sát thủ, kẻ đã hạ gục một <Siêu Cấp> từng gieo rắc nỗi kinh hoàng với danh xưng "Kẻ thảm sát nhiều Tian nhất", dù bản thân không phải là một <Siêu Cấp>. Cái tên vinh danh kẻ có thể giết chết cả <Siêu Cấp>, đỉnh cao của giới sát thủ.
"O-Oooo..."
Một con ả còn trẻ tuổi hơn ta rất nhiều, lại có thể đi xa hơn một kẻ đã dành mấy chục năm rèn luyện để làm sát thủ như ta. Ả đã chạm tới được cái cảnh giới mà chỉ vài người hiếm hoi mới đạt được. Cả về mặt Job, lẫn tư cách là một sát thủ... ả đang đứng trên đỉnh cao mà ta thậm chí còn chẳng xứng xách dép. Khi nhận ra điều đó, một cảm xúc cùng cú sốc còn mãnh liệt hơn ban nãy làm ta chấn động tâm can.
"Sao lại có một hiện thực... tàn nhẫn đến mức này chứ..."
Nước mắt trào ra từ đôi đồng tử mà ta ngỡ rằng đã khô cạn từ lâu.
"Ngươi bảo là tàn nhẫn ư?"
Ả cất lời với một giọng điệu thấm đượm chút bực dọc.
"Là [Hung Thủ] nhỉ. Nếu tôi nhớ không lầm thì Job này đòi hỏi phải hạ sát một số lượng người nhất định mới có thể thăng cấp lên được. Ngươi rắp tâm sát hại bé Eli, mới lúc nãy còn dùng đám thuộc hạ làm chốt thí... Rõ ràng từ trước tới nay ông đã biến biết bao nhiêu người thành những cái xác câm lặng, vậy mà giờ mới đụng phải chút rào cản đã khóc lóc ỉ ôi rồi. Tôi thấy như vậy khó coi lắm đấy."
Ta ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt ả đàn bà đang nhìn xuống.
Trong đôi mắt đó ngập tràn sự khinh miệt. Không phải là cái nhìn từ trên cao xuống của một kẻ bề trên. Mà chỉ đơn giản giống hệt như cái nhìn chán ghét dành cho một kẻ có vấn đề về nhân cách bị bắt gặp trên phố, đôi mắt ả ánh lên sự khinh tởm tột độ. Đó là một sự sỉ nhục to lớn nhất trần đời, một điều không thể nào tha thứ được.
Nhưng nếu bị giết thế này thì làm sao có thể rửa sạch nỗi nhục nhã ấy――
"Rồi, giờ thì tôi phải đi đón bé Eli thôi. Nãy giờ tôi vẫn để ẻm ngủ say rồi giấu ở đó mà."
Ả quay gót bỏ đi mà không bồi thêm nhát chí mạng.
"G-"
"Tôi không giết ông đâu. Tự tay hạ sát ông đúng là nực cười."
Buông lại một câu hờ hững, ả giải trừ phân thân và chuẩn bị rời đi. Về phần ta, trong một khoảnh khắc, ta chẳng thể hiểu nổi ả vừa nói cái gì. Mất một lúc sau, ta mới lĩnh hội được ý nghĩa của câu nói ấy――và một cơn cuồng nộ chưa từng có trong đời như muốn thiêu đốt toàn thân.
――Đừng hòng trốn thoát.
Nhân lúc ả đang quay lưng, ta cố gắng không gây ra tiếng động rồi lấy một món đồ ra từ hòm đồ. Đó chính là viên [Gem - Crimson Sphere] y hệt như cái lúc nãy. Có nằm mơ ả cũng chẳng thể ngờ ta lại giữ tới hai con bài tẩy cỡ này. Ta liền kích hoạt viên [Gem], vung tay ném đi... để làm ả nổ banh xác.
Sau đó, ta chắc chắn sẽ tìm và hạ sát Đệ nhị Công chúa. Ta sẽ giết nó bằng cái cách thê thảm nhất mà ta có thể nghĩ ra. Việc đó sẽ giúp hoàn thành nhiệm vụ, nhưng hành động này giờ chẳng còn liên quan gì đến chuyện ủy thác nữa rồi.
Con ả chết tiệt dám nhìn ta bằng ánh mắt khinh bỉ đó.
Con ả dám đứng ở vị thế cao hơn ta.
Ta sẽ biến cái thứ ả muốn bảo vệ thành rác rưởi.
Để xem lúc hồi sinh và hay tin Công chúa đã bỏ mạng, ả sẽ trưng ra cái vẻ mặt thống khổ đến nhường nào.
Tưởng tượng đến viễn cảnh nực cười trong tương lai, ta thẳng tay ném viên [Gem - Crimson Sphere]...
Ném...
"…………!"
C-Cơ thể, cơ thể ta không cử động...
"……!?…………!!?"
Dù có cố hé môi, đầu lưỡi cũng chẳng thể nhúc nhích. Vô lý, ta đâu có bị trúng đạn như thằng lính mới kia...
"À, phải rồi. Dù một loại đạn tôi cho ông thấy ban nãy là đạn gây mê thật, nhưng tôi cũng có thể làm điều tương tự bằng thứ này."
Ả không thèm quay đầu lại, tay đưa lên một thanh đoản kiếm đã rút khỏi bao. Đó chính là thanh đoản kiếm vừa đâm lén sau lưng ta ban nãy.
"Lưỡi đoản kiếm này có thể truyền độc tố gây tê liệt tác dụng chậm vào cơ thể thông qua một Skill."
Không hiểu sao ả lại tử tế giải thích cặn kẽ về nó.
"Tên nó là [Kiếm Ong Tê Liệt Bellspan]... Vì đây là Skill của trang bị cấp Epic, nên tôi e rằng một kẻ chỉ mang High-rank Job như ông rất khó có khả năng tự kháng lại được đấy."
C... Cái gì...
"Dù không tự tay hạ sát ông, nhưng ông cứ cử động thì tôi cũng rắc rối lắm. Nếu không làm gì thừa thãi thì ông cứ yên vị nằm đó cho tới tận ngày mốt rồi bị quan binh tới gô cổ bắt đi là xong chuyện."
Cuối cùng, ả đổi giọng lạnh lùng.
"――Tất nhiên là với điều kiện ông không làm trò gì thừa thãi."
Trên tay ta, viên [Gem] đã kích hoạt tự lúc nào.
"O-Oooooo...!!"
Ta thét lên nhưng chẳng thể thành lời. Chỉ biết trừng mắt nhìn theo bóng lưng của con ả đến cuối cùng vẫn không buồn ngoảnh lại, nhởn nhơ vẫy tay chào tạm biệt........Và lãnh trọn uy lực trực diện từ <Crimson Sphere> đang phát nổ ở cự ly gần――――.