Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2)

Ngoại truyện: Ngày nghỉ ở Gideon - Phần 2

2026-03-03

3

Ngoại truyện: Ngày nghỉ ở Gideon - Phần 2

□ [Phóng Viên] Marie Adler

Cùng điểm lại tình hình hiện tại chút nào.

Tôi đang thong dong tản bộ.

Bỗng dưng phát hiện ra một bé gái sắp bị bắt cóc nên tôi đã ra tay ứng cứu.

Rồi sau đó tôi bị cô bé quấn quýt bám riết lấy.

Kế đó, tôi suýt nữa thì bị lính gác tóm cổ.

Bí quá, tôi đành cuỗm luôn cô bé rồi bỏ trốn.

Hóa ra, cô bé ấy lại chính là Đệ nhị Công chúa của đất nước này.

Tóm tắt hoàn tất.

Cứ cái đà này, mình cầm chắc án trọng tội với combo bắt cóc yếu nhân và trẻ vị thành niên rồi. Phải làm sao bây giờ.

"Tệ nhất chắc là bị tống vào Ngục giam rồi..."

"Ngục giam?" Elizabeth hỏi

"Ngục giam". Tôi trả lời

Đó là cơ sở cách ly chuyên dành cho những người chơi liên tục phạm trọng tội trong <Infinite Dendrogram>. Trọng tội ở đây chủ yếu nhắm vào các hành vi phạm pháp đối với Tian, chứ không bao gồm việc PK giữa các người chơi với nhau. Bởi nếu bao gồm cả điều đó thì hệ thống sẽ rắc rối lắm.

Về "Ngục giam", việc ra vào nới đó là hoàn toàn bất khả thi, và từ trước tới nay chưa từng có một người chơi nào thoát ra được sau khi bị tống vào đó. Theo thông tin trên bảng tin do những người chơi từng bị bắt giam chia sẻ, bên trong "Ngục Giam" dường như vẫn có đầy đủ các cơ sở vật chất và hầm ngục, nên họ vẫn có thể tận hưởng <Infinite Dendrogram>. Thế nhưng, việc quay trở lại thế giới bên ngoài là điều viển vông. Vị trí của nó cũng hoàn toàn bí ẩn. Nhiều người suy đoán đây có thể là máy chủ cách ly duy nhất nằm trong hệ thống máy chủ thống nhất của <Infinite Dendrogram>, song chân tướng thực sự vẫn còn là một ẩn số.

Hơn nữa, không phải cứ phạm trọng tội là sẽ bị tống vào "Ngục Giam" ngay. Khi phạm trọng tội và bị phát lệnh truy nã, kẻ bị truy nã sẽ không thể sử dụng điểm lưu ở quốc gia phát lệnh. Điểm lưu thường được đặt ở các thành phố, thị trấn của mỗi quốc gia, chẳng hạn như đài phun nước của Vương quốc Altar. Khi hồi sinh sau Death penalty, việc sống lại tại điểm lưu đã đăng ký từ trước là chuyện thường tình.

Do đó, nghe đồn nếu phải chịu Death penalty trong tình trạng không có điểm lưu, ở lần hồi sinh tiếp theo, người chơi sẽ bị tống thẳng vào "Ngục Giam".

Nghĩ theo một khía cạnh nào đó thì cách xử lý này cũng là điều hiển nhiên.

Bởi xét cho cùng, <Master> về cơ bản là những thực thể bất tử trong <Infinite Dendrogram>. Hệ thống cần có một biện pháp răn đe để ngăn chặn tình trạng người chơi ỷ vào việc có thể chết đi sống lại mà liên tục lặp lại các hành vi phạm pháp chứ. Vì là lệnh truy nã nên có vẻ như hệ thống cũng cần phải nắm rõ tên, khuôn mặt và tội danh.

Nhân tiện, khi ai đó bị truy nã ở một quốc gia, nếu họ đã đăng ký điểm lưu ở một quốc gia khác thì họ vẫn có thể hồi sinh ở quốc gia đó. Giới game thủ thường dùng tiếng lóng gọi mánh khóe này là "cao chạy xa bay" đấy. Ngoài ra, nghe nói nếu là một <Master> hùng mạnh, dù có mang danh tội phạm ở quốc gia khác, họ vẫn có thể được giữ lại làm chiến lực cho quốc gia mình. Tuy nhiên, nếu mức độ phạm tội quá nghiêm trọng thì sẽ bị nâng lên thành truy nã quốc tế, khi đó lệnh cấm sử dụng điểm lưu sẽ lập tức áp dụng trên toàn bộ bảy quốc gia.Dù cho đến nay chỉ mới có vài trường hợp có tiền lệ.

Tiện thể, nếu gây ra vụ bắt cóc hoàng tộc hay đại loại thế thì sẽ ăn ngay cái lệnh truy nã quốc tế.

Nên làm sao bây giờ. Tôi vừa suy tính vừa ngắm nhìn khuôn mặt Công chúa lúc này đang say sưa nhồm nhoàm nhai kẹo bông.

"Hửm, sao thế? Ngươi cứ nhìn ta chằm chằm vậy. Có dính gì à?"

"Dính một chút kẹo bông đó”

Tôi nhón lấy và đưa vào miệng mình. Ưm, ngọt thật.

Giờ thì, trước mắt đã có combo <Disguise> và <Illusion> mà tôi vừa thi triển ban nãy. Sẽ chẳng ai dễ dàng nhận ra em ấy là Công chúa đâu. Tôi có thể dùng <Presence Manipulation> để làm mờ nhạt sự hiện diện của hai đứa, nhưng nếu làm đến mức đó, những kẻ mạnh ngược lại sẽ nhanh chóng nhận ra sự bất thường.

Nên cứ giữ nguyên thế này là ổn rồi.

Vậy, cốt lõi của vấn đề là tại sao Công chúa lại đi loanh quanh trong khu phố như thế này nhỉ.

Các lính gác có vẻ cũng đang túa đi tìm, chắc là em ấy vi hành đi tham quan chăng. Đến cả chi tiết đó cũng giống hệt như bộ phim Kỳ nghỉ hè ở Rome vậy. Ở các danh lam thắng cảnh của Gideon có thứ gì tựa tựa như Miệng Chân Lý không nhỉ? Nếu có thì chắc cũng y như bộ phim đó, đút tay phải vào Miệng Chân Lý... à, không được. Một kẻ dối trá như tôi mà đút tay phải vào thì chắc sẽ bị cắn đứt thật mất.

"Nãy giờ ngươi cứ mải đăm chiêu suy nghĩ chuyện gì thế?"

"Vâng, chỉ là một vài chuyện khá buồn cười nếu nhìn từ góc độ của người ngoài thôi ạ."

"Buồn cười?"

Trở lại câu chuyện tại sao Công chúa lại ở một nơi như thế này nào. Tốt nhất là nên nhanh chóng thăm dò trực tiếp em ấy.

"A, nhắc mới nhớ, chúng ta vẫn chưa biết tên của nhau nhỉ. Tôi là Marie Adler, một [Phóng Viên]."

"Ừm! Marie à! Ta là Elizabeth. Là Đệ nhị Công chúa của đất nước này!"

"..."

...Chính chủ hoàn toàn không có mảy may ý định giấu giếm. Ể, thế nhưng lại đeo mặt nạ che giấu khuôn mặt... bộ em ấy chỉ đơn thuần là muốn đeo mặt nạ chơi thôi sao?

"À ừm, tại sao Công chúa lại ở trong con hẻm đó thế?"

"Ừm! Ta nghe nói Gideon là một thành phố rất thú vị! Thế mà đám cận thần lại không cho ta ra ngoài. Nên ta đã lén trốn ra để 'đi chơi vãn cảnh' đó!"

A, với chính chủ thì đúng là đi tham quan thật. Hơn nữa, cái kiểu xưng thẳng danh tính thật và địa vị cho thấy em ấy không hề có ý định che giấu thân phận để vi hành, mà có vẻ dự định cứ thế dạo chơi một cách bình thường. Đúng là một phong cách táo bạo.

"Đó quả là một cuộc đại đào tẩu nhỉ."

"Ừm, ta đã canh 'thời cơ' rất kỹ đấy."

...Chỉ chừng đó mà Công chúa cũng đào tẩu được sao? Giả sử đúng là vậy thì, hệ thống an ninh của đất nước này có ổn không đây.... Không đời nào nó lại ổn được rồi. Từ sau cuộc chiến tranh trước, nơi này vẫn luôn trên đà lụi tàn mà.

"Hôm nay ta sẽ bung xõa hết mình! Vậy nên, ừm."

"Có chuyện gì sao ạ?"

"Thực ra lúc nãy ta cũng bị lạc đường... Do đó, ta muốn Marie dẫn đường cho ta..."

Hèn chi khi nãy em ấy lại ở trong con hẻm đó. Giờ ẻm lại muốn tôi làm người dẫn đường sao. Nếu cứ tiếp tục đi cùng em ấy thế này, có khả năng cao tôi sẽ bị tóm vì tội bắt cóc mất. Thế nhưng, so với nỗi lo đó, việc bỏ mặc một vị công chúa đáng yêu và mù mờ sự đời này lại càng khiến tôi bận tâm hơn nhiều.

...Với lại cũng có vài điểm khiến tôi hiếu kỳ nữa.

"Được thôi. Tôi sẽ nhận lời."

"Thật sao!"

"Vâng, tôi không bao giờ nói dối đâu."

Xin lỗi nhé, tôi vừa nói dối đấy.

Đầu tiên, khi được hỏi muốn đi đâu, Công chúa đã trả lời vô cùng đơn giản: "Một nơi thú vị!".

Điểm du lịch sầm uất nhất ở Đô thị Quyết đấu Gideon này chắc chắn phải là đấu trường, nhưng nơi đó lúc nào cũng nặc mùi máu tanh, nên nếu phải dắt theo một bé gái thì tôi thực sự có chút ngần ngại. Mà, nói là nặc mùi máu tanh, chứ nhờ hiệu quả của thiết bị kết giới bên trong đấu trường mà mùi hương đó không thể bay đến chỗ khán giả được. Các tuyển thủ dù có chịu sát thương chí mạng cũng sẽ lành lặn không một vết xước sau khi trận đấu kết thúc.

Quả là một kết giới vô cùng tiện lợi và mang đậm tính sắp đặt.

Nhân tiện, theo thiết lập, đấu trường được trang bị thiết bị kết giới này không phải do bàn tay của người dân vương quốc tạo ra. Họ đã giữ nguyên mười ba đấu trường vốn tồn tại ở nơi này từ xa xưa và xây dựng nên thành phố dựa trên nền tảng đó. Bởi vì một kết giới có khả năng xóa bỏ mọi vết thương chí mạng thì dù xét theo ma thuật hay khoa học cũng đều là công nghệ vượt tầm, nếu có thể tái tạo lại thì chắc chắn sẽ bị lạm dụng vào nhiều mục đích xấu.

Chắc hẳn phía quản lý cũng lường trước được điều đó nên mới thiết lập thành Lost Tech để không ai có thể tái tạo. Có rất nhiều Lost Tech mang tính chất như vậy. Chẳng hạn như nền văn minh tiền tiền kỳ hay di tích dưới đáy biển mà Granvaloa đang điều tra.

Vậy nên, vì đấu trường đã bị gạch tên, tôi bèn dẫn Công chúa đến quảng trường lớn gần đó. Nơi này cũng xếp hàng dài các quầy hàng rạp giống hệt con đường lớn khi nãy, nhưng không chỉ có vậy. Đó còn là nơi tụ tập của vô vàn nghệ sĩ đường phố, từ những màn trình diễn âm nhạc, họa sĩ cho đến thầy bói.

"Ồ! Đây là lễ hội à!?"

"Vì đông người tụ tập mà. Người có thể xem đủ mọi loại tiết mục đấy."

Từ những trò kinh điển như cưỡi bóng hay tung hứng, cho đến các buổi biểu diễn do <Master> tận dụng <Embryo> của mình thực hiện đều hội tụ cả. Trong số đó, thứ thu hút ánh nhìn... hay nói đúng hơn là thu hút thính giác nhất chính là một buổi trình diễn âm nhạc. Đó là một nhóm bốn người... không, là một buổi trình diễn âm nhạc của một người và ba thực thể.

Ở đó có ,ột người đàn ông đội chiếc mũ mô phỏng đầu chim vung vẩy cây gậy chỉ huy, một Nhân mã gảy nhạc cụ có dây, một Cait Sith thổi nhạc cụ hơi, và một Kobold gõ nhạc cụ gõ.

Quả là một ban nhạc độc nhất vô nhị.

Mặc dù chỉ có ba thực thể đang biểu diễn, nhưng thật kỳ lạ là nghe cứ như cả một dàn nhạc giao hưởng quy mô lớn đang tấu khúc vậy. Không chỉ những người qua đường, mà ngay cả một số nghệ sĩ khác cũng bị màn biểu diễn đó thu hút đến mức phải dừng bước.

Đúng thế, đó là một buổi trình diễn vô cùng tuyệt vời.

Dẫu chẳng hiểu tại sao bài họ đang tấu lại là bản giao hưởng chuyển thể từ ca khúc mở đầu của Mazinger Z. Nghe cứ như một cuộc thi hợp xướng của trường tiểu học hay trung học cơ sở, hoặc là tiếng kèn cổ vũ ở giải Koshien vậy.

"Một giai điệu vô cùng mạnh mẽ."

"Đúng vậy nhỉ."

Dù sao cũng là pháo đài sắt mà lị.

"Đó là ban nhạc của Nhân mã và các Quái vật sao?"

"Không ạ, có lẽ là <Embryo> TYPE: Legion đấy."

"Legion?"

TYPE: Legion là một trong những phân loại High-rank tiến hóa chủ yếu từ phân loại cơ bản Gardner.

Đặc trưng lớn nhất của nó là có thể triển khai đồng thời nhiều Gardner. Chính cái khái niệm "nhiều thực thể" này mới là điểm thú vị của Legion.  Ví dụ, dù là kiểu tinh anh số ít gồm bốn thực thể theo phong cách "Bọn ta là Tứ Thiên Vương XX!" hay kiểu đại quân hàng trăm thực thể, chúng đều được gộp chung vào TYPE: Legion. Tức là dù ưu tiên chất lượng hay số lượng thì cũng không thành vấn đề. Ban nhạc này có lẽ thuộc kiểu chú trọng chất lượng. Arc-en-ciel, <Embryo> của tôi cũng là Legion... nhưng trường hợp của nhóc đó thì thiên về kiểu nào hơn nhỉ? Bởi nhóc đó chơi được cả hai kiểu mà.

"Ra thứ đó cũng là <Embryo> nhỉ."

"Vâng."

"Ta cứ tưởng <Embryo> là thứ sinh ra chỉ để chiến đấu cơ."

"<Embryo> còn được ví như hiện thân của tâm hồn. Do đó không phải tất cả đều được sinh ra vì mục đích chiến đấu."

Thực tế, có một số lượng lớn <Embryo> chỉ sở hữu những Skill phi chiến đấu.

Bởi vì chúng phản ánh tính cách và kinh nghiệm của <Master>, nên có những trường hợp như vậy cũng là điều dễ hiểu. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại... <Embryo> của tôi lại quá thiên về tính sát thương, khiến tôi không khỏi tự cười nhạo bản thân, chẳng rõ tâm hồn mình rốt cuộc méo mó đến mức nào mới sinh ra thứ đó.

Công chúa vỗ tay và ném tiền boa cho ban nhạc vừa kết thúc buổi biểu diễn, sau đó hào hứng tiếp tục đi dạo xem những thứ khác. Nào là thưởng thức kem tươi, nào là trổ tài vớt những Monster trông giống cá vàng. Đó vốn là những cảnh tượng quá đỗi quen thuộc tại các lễ hội ở Nhật Bản, và đối với những người dân thường thì chẳng có gì to tát.

Thế nhưng, Công chúa lại đang cười rất... rất rạng rỡ. Cứ như thể những thứ vốn dĩ vô cùng bình thường đối với tôi, lại là một báu vật vô giá đối với em ấy vậy.

"Tiếp theo là họa sĩ! Ta muốn nhờ họ vẽ diện mạo của ta!"

"Những thứ như tranh chân dung thì bình thường Công chúa vẫn hay được vẽ mà?"

"Ừm! Nhưng làm vậy mỏi vai lắm! Hơn nữa còn chẳng giống ta gì cả! Ta đâu có đáng sợ đến vậy chứ!"

Có vẻ như em ấy đang phải ôm một nỗi ám ảnh tâm lý nào đó. Tranh chân dung qua lăng kính của trẻ con có lẽ là một thứ mang lại cảm giác như vậy nhỉ. Giống như bức chân dung Beethoven ở phòng âm nhạc, hay con mắt thứ ba của Bach.

Á, không ổn.

"Công chúa à, nếu muốn vẽ tranh thì cứ để tôi vẽ cho."

Bởi Công chúa hiện tại đang bị tôi yểm <Illusion> lên người mà. Nếu giao cho họa sĩ vẽ thì kiểu gì cũng ra một bức tranh với khuôn mặt hoàn toàn khác mất.

"Hửm? Marie biết vẽ tranh sao?"

"Vâng. Dù gì thì tôi cũng có tự tin đánh bại đám [Họa Sĩ] ngoài kia đấy."

Một trong những Job phi chiến đấu, [Họa Sĩ], có một Skill mang tên <Drawing>. Đây là một Skill hỗ trợ về mặt kỹ thuật, giúp "kẻ được những đường nét và vẽ ra những bức tranh đúng như mình nghĩ". Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu vốn dĩ đã biết vẽ thì người ta cũng chẳng cần đến Skill <Drawing> làm gì. Tôi cũng thuộc dạng đó.

Nói ngoài lề một chút, giống như <Drawing> hay <Cooking>, những Skill có thể được thay thế bằng kỹ năng và năng khiếu mà người chơi "mang theo" từ thế giới thực còn được gọi là Sense Skill.  Ngoài ra, còn có những Sense Skill khác, chẳng hạn như Skill <Deduction> của [Thám Tử]. Nó giúp người dùng nhận ra được các vật chứng, manh mối của vụ án, cũng như thủ thuật được sử dụng là gì. Cái đó tất nhiên cũng chẳng có tác dụng nếu người dùng đã là một danh thám tử ngoài đời thực. Mà, tôi cũng chưa từng gặp người chơi nào là danh thám tử ngoài đời thực cả.

"Nói chung, chuyện vẽ tranh cứ giao cho tôi. Để tôi vẽ một bức thật dễ thương cho người nhé?"

"Ừm! Vậy ta giao cho ngươi đó!"

Công chúa ngồi trên băng ghế ở quảng trường, vươn thẳng lưng và nhìn về phía tôi. Nhìn vào dáng vẻ điềm tĩnh đó, tôi mới thực sự cảm nhận được rằng em ấy đích thị là một Công chúa.

"Cứ giao cho tôi."

Tôi lấy quyển sổ phác thảo và cọ vẽ ra từ hòm đồ. Trang giấy mở ra lại là bản phác thảo hoang tưởng bán khỏa thân với đôi tai cún của Ray mà tôi đã vẽ trước buổi trưa................... Tôi nhanh tay lật đi vài trang để dù có lỡ thì cũng không để Công chúa nhìn thấy nào.

Vì cũng dồn khá nhiều tâm huyết nên dù không tô màu, tôi cũng mất khoảng mười phút để vẽ, nhưng bức tranh đã được hoàn thành mà không gặp vấn đề gì. Dù là tranh truyền thần, nhưng vì em ấy có vẻ không thích tranh chân dung nên tôi đã tránh phong cách tả thực mà sử dụng nét vẽ quen thuộc của mình.

"Thế này thì sao ạ?"

Vừa nói, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh em ấy và đưa bản phác thảo vừa vẽ ra.

"Ồ! Dễ thương quá! Đây là ta sao!"

"Vâng."

Vì bản thân em ấy đã rất đáng yêu nên dẫu có phóng tác thành một nhân vật dễ thương thì cũng không tạo cảm giác khiên cưỡng, việc lên nét cũng nhờ thế mà trơn tru hơn hẳn.

"Marie đỉnh quá! Vừa đánh bại được kẻ ác! Vừa chạy được trên tường! Hơn nữa còn biết vẽ tranh nữa!"

"Không, không đến mức đó đâu ạ."

"Bức tranh này cũng là vì ngươi là [Phóng Viên] nên mới vẽ được sao?"

"À, không phải đâu ạ. Tôi có thể vẽ tranh không phải vì tôi mang Job [Phóng Viên]."

"Vậy thì tại sao ngươi lại biết vẽ tranh?"

Tại sao tôi lại có thể vẽ tranh ư.

Đó là bởi...

"Thực ra, ở thế giới bên kia tôi từng là một họa sĩ truyện tranh đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!