□【Thánh Kỵ Sĩ】Ray Starling
Vương quốc Altar có bốn <Master> sở hữu <Superior Embryo> ―― <Siêu Cấp>.
Nếu nhìn vào trận chiến với clan PK từng phong tỏa Vương Đô... không, nói đúng hơn là một cuộc thanh trừng đơn phương với clan PK, thì cũng đủ hiểu bọn họ sở hữu sức mạnh chiến đấu vượt quá lẽ thường. Theo lời Marie, sức mạnh chiến đấu giữa Low-rank Embryo và High-rank Embryo, hay giữa High-rank Embryo và Superior Embryo nằm ở những đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.
Cô ấy đã nói rằng: "Ví von thì Low-rank là chó, High-rank là hổ, còn Superior chính là rồng." Tôi nghĩ đó là một sự chênh lệch mang tính tuyệt vọng, tựa như sự khác biệt giữa các giống loài vậy. Và bởi vì các <Siêu Cấp> nắm giữ sức mạnh chiến đấu quá đỗi vượt trội so với những người chơi khác, nên việc họ bị đem ra nghiên cứu và thu thập thông tin là điều không thể tránh khỏi. Đặc biệt, <Superior Embryo>—lý do tạo nên danh xưng <Siêu Cấp>—luôn là mục tiêu bị thăm dò hàng đầu.
Tuy nhiên, nghe nói ngay cả tổ chức tình báo <DIN> cũng gần như không nắm được chi tiết về Embryo của các <Siêu Cấp> thuộc vương quốc Altar. Ngoại trừ một người, thì ngay cả tên Embryo của ba người còn lại cũng không ai rõ, và đặc tính năng lực của chúng chỉ dừng lại ở mức suy đoán. Người đó chính là leader của clan lớn nhất vương quốc, [Nữ Giáo Hoàng] Tsukuyo Fuso, còn <Embryo> của ba người kia hiện tại vẫn là một ẩn số.
Giống như Marie từng đề cập trước đây, có suy đoán cho rằng <Embryo> của [Vua Phá Hoại] là một chiến hạm, nhưng điều đó vẫn chưa được xác thực. Đó chỉ là dự đoán dựa trên hỏa lực áp đảo và cái bóng khổng lồ thấp thoáng trên chiến trường mà thôi. Chính vì chỉ toàn là suy đoán và thiếu đi thông tin xác thực, nên hiện tại các người chơi vẫn đang mải mê săn lùng thông tin về ba người họ.
Và, trận quyết đấu của anh Figaro quả thực là một cơ hội tuyệt vời.
◇
Từ lúc sự kiện phụ kết thúc cho đến khi sự kiện chính bắt đầu, có một khoảng nghỉ tầm ba mươi phút để bảo trì sân đấu và kết giới. Marie đang lấy đủ loại thiết bị ra khỏi Hòm đồ. Có vẻ như là để ghi hình cho công việc của một [Phóng viên]. Chẳng biết ban ngày Rook và Babi đã làm gì mà giờ lại mệt đến mức tựa lưng vào ghế ngủ ngon lành. Đợi khi nào trận đấu bắt đầu tôi sẽ gọi họ dậy. Nemesis thì đang nhồm nhoàm nhai đống đồ ăn vặt mua ở quầy hàng, vừa quan sát đấu trường đang được bảo trì và khu vực khán đài.
Phần tôi, sau khi log out để giải quyết nỗi buồn ở ngoài đời thực, giờ cũng chẳng có việc gì làm đành ngồi ngắm nghía khung cảnh bên dưới.
"......Ủa?"
"Hửm?"
Cả tôi và Nemesis dường như đều đã nhận ra. Có một cái bóng đen vừa mới biến mất vào lối đi phía bên kia. Đó là một bộ đồ thú hình gấu đen mập mạp, lạch bạch bước đi....... Đó chẳng phải là anh trai sao?
"Cô nghĩ sao?"
"Dù ngoài anh trai anh ra chắc hẳn vẫn còn những người chơi mặc đồ thú khác, nhưng đúng là trông rất giống bộ đồ của anh trai anh đấy."
Nhưng nếu đúng là anh ấy, rõ ràng đã có chỗ ngồi trên này rồi, thì còn xuống cái nơi như thế làm gì chứ?
"Tôi đi kiểm tra thử xem."
"Vậy ta cũng đi cùng."
Tôi và Nemesis báo với Marie rằng chúng tôi sẽ quay lại trước khi Main Event bắt đầu, rồi rảo bước đi tìm anh trai.
◇
Hành lang bên trong Đấu trường tuy được xây bằng đá, nhưng thiết kế lại mang đến cảm giác giống như lối đi của một sân vận động hay khu liên hợp thể thao. Tất nhiên là ở đây không có máy bán hàng tự động, nhưng cũng có khá nhiều quầy bán đồ ăn nhẹ và thức uống. Vì đang là trước thềm Sự Kiện Chính nên lúc này hành lang khá đông đúc với những người vội vã đi mua nước hay tìm nhà vệ sinh. Nhân tiện, điều này có lẽ chẳng liên quan gì đến những người chơi thường log out để đi vệ sinh ở đời thực, nhưng ở thế giới này cũng có nhà vệ sinh công cộng. Trong những ngôi nhà của tầng lớp trung lưu trở lên hoặc các cơ sở công cộng như thế này đều có nhà vệ sinh xả nước bằng ma pháp.
Nói xa hơn nữa thì ở đây còn có cả bồn tắm.
Tất nhiên là mức độ phổ biến đối với các hộ gia đình bình thường không cao, nhưng bù lại trong thành phố lại có những nhà tắm công cộng. Đặc biệt là ở Gideon này, nghe nói một trong mười hai khu dân cư là khu phố suối nước nóng. Kết hợp với cái Đấu trường, nơi đây trông cứ như một thành Rome phiên bản lỗi vậy.
......Mà, dù là nhà vệ sinh hay suối nước nóng thì tôi vẫn chưa trải nghiệm cái nào cả. Nếu đi vệ sinh ở đây mà lỡ như cơ thể ngoài đời thực cũng "đồng bộ" theo thì nguy to.
Trở lại chuyện chính.
"Không thấy Gấu Huynh đâu cả nhỉ."
"Một người nổi bật như vậy mà."
Chưa biết có phải là anh ấy hay không, nhưng ít nhất thì không thể phủ nhận việc có một bộ đồ thú hình gấu vừa đi ngang qua đây......
"Hửm, cái hành lang bên này trông có vẻ đáng ngờ nhỉ?"
"Có treo biển 'Staff Only' kìa......"
"Nếu chỉ đi một chút thôi thì cứ bảo là đi lạc, chắc không vấn đề gì đâu. Hoặc không thì để ta đóng giả làm trẻ lạc cũng được."
"......Thế nhân tiện cô định diễn thế nào?"
"Nyan nyan nya nyan, nyan nyan nya nyan."
"Đó chẳng phải là chú mèo con lúc nào cũng khóc nhè sao!"
"Cái bài hát đó, đến tận lúc kết thúc mà vấn đề về chú mèo con đi lạc vẫn chưa được giải quyết, ta nghe mà thấy bứt rứt kiểu gì ấy."
Chuyện đó, có đi hỏi quạ hay chim sẻ thì cũng chẳng thể nào tìm được đường về đâu. Trở lại chuyện chính phần hai. Tôi và Nemesis tiến vào hành lang dành cho nhân viên. Những tưởng sẽ bị ai đó bắt gặp rồi chất vấn cơ, nhưng có vẻ như các nhân viên của Đấu trường đang bận chuẩn bị cho Sự Kiện Chính ở chỗ khác nên chẳng thấy bóng dáng ai cả. Thế rồi khi đi đến tận cùng bên trong, từ phía sau góc khuất, tôi chợt nghe thấy những giọng nói quen thuộc.
“Trên khán đài có hai người đến đấy. Gã kia của Caldina và... chắc là [Thú Vương] của Dryfe.”
“Ra vậy. Có vẻ tôi đang bị chú ý nhỉ.”
“Vì đây cũng là lần đầu tiên ông đánh với một <Siêu Cấp> ở Đấu trường mà. Chắc hẳn bọn chúng đang mười mươi tin rằng lần này kiểu gì cũng moi móc được thông tin đây.”
“Nhưng tôi cũng có giấu giếm gì đâu cơ chứ.”
“Bản thân hiệu ứng <Embryo> của ông vốn dĩ đã chẳng mấy nổi bật mà.”
“Có lẽ là vậy.”
“Với lại...... xen lẫn trong bầu không khí cuồng nhiệt của thành phố có phảng phất mùi nguy hiểm. Cũng có những kẻ mang dáng dấp của Vương quốc nhưng hành tung lại cực kỳ mờ ám. Chắc hẳn đang có kẻ âm mưu gì đó nên ông phải cẩn thận đấy. Ông nhạy bén trong chiến đấu nhưng lại khờ khạo mấy vụ này lắm.”
“Tôi hiểu rồi. Cơ mà, tôi khờ khạo đến vậy sao?”
“Vì tên Figấu nhà ông là một gã não cơ bắp trầm tính mà.”
“Vậy sao? Tôi thì không nghĩ vậy đâu.”
“Nếu trong hầm ngục xuất hiện một cái bóng người khả nghi thì ông tính sao?”
“Bắn <Crimson Dead Keeper> từ cự ly trung bình.”
“Nếu một nhóm PK chiếm đóng một khu vực thì ông định làm gì?”
“Giết sạch toàn bộ thành viên rồi ép tên cầm đầu phải rút lui.”
“Nếu trong tay chỉ có mỗi một cây chùy gỗ mà lại đụng phải một bầy quái vật ông làm tính thế nào?”
“Lao vào đánh.”
“Thế không phải não cơ bắp thì là gì?”
“.......................................Có lẽ là vậy.”
Đó là tiếng nói chuyện của hai người. Nhưng không hiểu sao, cả hai giọng nói đó tôi đều nghe rất quen. Từ trong góc, tôi khẽ ló mặt ra nhìn lén. Ở đó có một bộ đồ thú hình gấu đen và một bộ đồ thú hình sư tử vàng đang trò chuyện.
"............"
"Sao anh lại đứng hình thế kia. Rốt cuộc có chuyện gì phụttt-----------!?"
Nhìn thấy cùng một cảnh tượng, Nemesis phụt cười, và hai bộ đồ thú nhận ra chúng tôi.
“Lố hê, lâu lắm rồi không gặp hai đứa kể từ lúc uống trà đó gấu.”
Con gấu đen quả đúng như dự đoán là giọng của anh trai,
“Ấy chà, là cậu Ray và em Nemesis. Có vẻ hai em đã đến thành phố này bình an vô sự nhỉ.”
Sư tử vàng... cất tiếng bằng giọng của anh Figaro. Hay nói đúng hơn, đó chính là anh Figaro.
"......Vâng"
Tạm thời, người thứ ba là anh Figaro cũng có vẻ mang cốt cách của một kẻ lập dị, nên tôi sẽ tự mặc định phương trình "mặc đồ thú = kẻ lập dị" vậy.
◇
Bốn người chúng tôi rời khỏi hành lang, di chuyển đến phòng chờ của anh Figaro để nói chuyện.
"Vậy, tại sao anh lại mặc đồ thú hình sư tử?"
“Em thấy đấy, ở thành phố này anh là người nổi tiếng mà đúng không? Đi dạo với khuôn mặt thật sẽ rắc rối lắm.”
À, giống như mũ và kính râm của người nổi tiếng nhỉ.
“Nhân tiện thì đây là món <Joke Equipment> mua ở chợ. Chứ nếu nó là trang bị phần thưởng <UBM> như của Shu thì tốt biết mấy, ngặt nỗi phần thưởng MVP thì chỉ cho ra những thứ người ta cần thôi.”
Đúng là đôi găng tay và đôi giày của tôi cũng là những thứ tôi cần.
“Tôi cũng đã tiêu diệt không biết bao nhiêu <UBM> rồi, nhưng chưa bao giờ thấy rớt ra bộ đồ thú nào cả. Cậu làm thế nào để nó rớt ra vậy Shu?”
“......Ông nói vậy thôi Figaro, chứ ngoại trừ một cái ra, những lần khác đều rớt ra đồ thú quả thực làm tôi đau đầu lắm đấy. Đồ thú thì đâu có mặc chồng lên nhau được.”
Tôi lại tò mò về cái ngoại lệ kia hơn đấy. Nếu không phải là đồ thú thì đã rớt ra cái gì chứ. Chẳng lẽ lại rớt ra cái biển quảng cáo đeo trên người à?
“Trong trường hợp của cậu, trái ngược với tôi, dù có được phần thưởng là vũ khí thì cũng hầu như vô dụng mà... Hệ thống chắc cũng mang cái suy nghĩ kiểu "Tạm thời cứ ném cho cậu ta một bộ đồ thú đã" nhỉ?”
“Con mụ Humpty đó...... đúng là không thể tha thứ được mà gấu!”
“AI Quản lý kiểm soát chi tiết đến mức đó cơ à?”
“Tôi không biết đâu!”
......Cộng thêm chuyện người phụ trách lúc log in nghe từ Cheshire nữa, liệu có phải anh trai tôi đang bị AI Quản lý ghét bỏ không.
"Nhưng mà các anh thân thiết với nhau thật đấy. Ta có nghe Gấu Huynh kể là bạn bè rồi."
“Bạn bè... ừm, có lẽ là vậy. Chắc các em cũng biết anh và Shu đều là <Siêu-“
“CHÚNG TA LÀ HỘI VIÊN CỦA <HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU THÍCH ĐỒ THÚ TUYỆT VỜI> Ở VƯƠNG QUỐC NÀY, GẤU! NHÂN TIỆN THÌ SỐ LƯỢNG HỘI VIÊN LÀ HAI NGƯỜI THÔI GẤU!”
......Thế chẳng phải chỉ có hai người này thôi sao. Hơn nữa nhìn anh Figaro sặc mùi bị ép buộc tham gia luôn kìa.
“Ờ, ờm...... Đúng rồi, nhắc đến phần thưởng thì đôi găng tay và đôi giày ủng đó của Ray-kun cũng là phần thưởng nhỉ? Trông là những vũ khí khá xịn đấy.”
"A, vâng. Tới nay em đã tiêu diệt được hai con quái vật rồi."
“Hê... hừm, là <Găng tay Chướng Diễm Galdranda> và <Giáp chân Tử Oán Gouz-Maze> sao. À, ra người tiêu diệt băng sơn tặc đang bị đồn đại dạo gần đây là Ray-kun à.”
"Vâng."
Nói thật thì tôi cũng có một chút muốn phàn nàn với anh Figaro. Nếu anh Figaro ra mặt thì băng sơn tặc Gouz-Maze đó hẳn đã bị diệt gọn từ sớm, và chắc chắn số nạn nhân cũng sẽ ít đi. Nhưng tôi cũng hiểu có nói ra chuyện đó cũng chẳng ích gì. Bởi vì anh Figaro hẳn cũng có lý do riêng của anh ấy. Thêm vào đó, tôi cho rằng "Hãy làm đi vì anh có sức mạnh" là một đòi hỏi hoàn toàn vô lý.
“Vì bản thân Ray là kiểu người một khi đã quyết thì sẽ làm, bất kể khi bản thân em nó có sức mạnh hay không mà lị.”
Chắc vậy. Những sự kiện tôi đã trải qua trong sự việc đó luôn khắc sâu trong tâm trí tôi. Ngay bản thân suy nghĩ giá như người khác ra mặt thay mình đã là một sai lầm rồi.
“Cả hai đều có Skill tốt... và là những vũ khí chất chứa tâm tư của em đấy. Hãy trân trọng chúng nhé.”
"Vâng."
Tuy nhiên vừa rồi anh ấy vừa soi trang bị của tôi một cách rất tự nhiên nhỉ.
“Mặc dù khi thẩm định trang bị của người khác sẽ bị phạt chỉ số, nhưng vì <Appraisal Eye> của anh và Figaro hầu như đã đạt cấp tối đa nên vẫn có thể nhìn thấu đại khái đó gấu. Thứ không thể thẩm định được chắc chỉ cỡ phần thưởng MVP hạng Ancient-Legendary trở lên có kèm hiệu ứng ẩn giấu thôi đó gấu.”
“Ví dụ như cái này nè.”
Anh Figaro vừa nói vừa chỉ tay vào bộ đồ thú của anh trai. Hóa ra bộ đồ thú của anh trai lại là một món đồ xịn xò hơn tôi tưởng....... Dù vẻ bề ngoài hoàn toàn là một <Joke Equipment>.
“Mà sao hai đứa lại lảng vảng ở hành lang Staff Only vậy gấu?”
"À, chuyện đó thì......"
Tôi kể lại việc không thấy bóng dáng anh ấy ở khu ghế lô. Việc tôi phát hiện anh ấy từ trên khán đài và chạy xuống tìm. Và việc vì không thấy ở hành lang nên đành đi liều vào khu vực dành riêng cho nhân viên.
“A, do có chút việc vặt nên anh mới đi tuần tra một vòng thôi gấu.”
"Cũng sắp đến lúc anh nên quay về khu ghế lô đi là vừa. Em cũng muốn giới thiệu đồng đội của mình trước khi Sự Kiện Chính bắt đầu nữa."
“Đúng vậy nhỉ. Lát nữa anh sẽ qua. À, đúng rồi. Ban ngày có thứ anh quên chưa đưa cho em.”
Nói rồi, anh trai bới tìm trong Hòm đồ và lấy ra một vật trông giống như khuyên tai kẹp.
"Đây là?"
“<Telepathy Cuffs> đó gấu. Đeo item này vào là có thể niệm thoại với bạn bè cũng đang trang bị nó đó gấu.”
"Hêê"
Tôi đeo nó lên tai, và một ô trang sức lập tức được lấp đầy.
[Nghe thấy gì không gấu?]
Và rồi, giọng nói của anh trai vang vọng trong tâm trí tôi. Không hiểu sao dù cùng là niệm thoại nhưng cảm giác lại khác hẳn với lúc thực hiện cùng Nemesis.
[Nghe rõ mồn một luôn]
[Kiểm tra OK rồi gấu]
Niệm thoại diễn ra vô cùng mượt mà. Nhưng theo những gì tôi thấy thì chiếc <Cuffs> này không hề được gắn trên tai gấu....... Mà, không gắn lên tai thật thì cũng chẳng có tác dụng gì nhỉ.
"Cái item này khá là tiện lợi đấy."
“Dù bị giới hạn về khoảng cách nhưng nếu trong phạm vi thành phố Gideon hay khu vực xung quanh thì chắc là vẫn kết nối được gấu. Đáng lẽ ra thứ này anh định đưa cho em lúc chia tay ở Vương Đô cơ gấu.”
"Vậy sao. Nhưng em nghĩ để bây giờ nhận cũng ổn. Chứ nếu nhận ngay từ đầu có lẽ em lại đâm ra ỷ lại vào anh mất."
“Hahaha, tinh thần tự lập dồi dào như vậy là tốt lắm đấy gấu. Nhưng nếu có chuyện gì một mình kham không nổi thì cứ mở lời nhờ vả nhé.”
"Ừ, lúc đó đành nhờ anh vậy."
“Đã nhờ thì anh sẽ giúp.”
Nói rồi người anh trai ấy mặc đồ thú ưỡn ngực đầy tự hào. Dáng vẻ đó có chút gì đó kiêu hãnh, nhưng đi kèm với bộ đồ thú lại tạo ra một cảm giác khá buồn cười.
"À, cũng sắp đến giờ rồi nhỉ."
Sau câu nhắc nhở của anh Figaro, tôi liếc nhìn đồng hồ thì thấy chỉ còn khoảng mười lăm phút nữa là Main Event bắt đầu. Anh Figaro chắc hẳn cũng cần chuẩn bị, có lẽ chúng tôi nên xin phép rút lui thôi.
"Anh Figaro, cố gắng thi đấu nhé."
"Cũng chẳng phải người dưng nước lã nên ta cũng sẽ cổ vũ cho anh đấy!"
“Ừm, cảm ơn nhé. À, đúng rồi, quầy tiếp tân chắc vẫn đang mở nhận đặt cược đấy, em cứ đánh cược vào anh đi.”
Nói đoạn, anh Figaro tháo bỏ trang bị đồ thú, trở lại với phong thái trang bị đủ loại vũ khí đa dạng mà tôi từng biết. Và rồi, với nụ cười điềm đạm mà mạnh mẽ, anh ấy lên tiếng.
"Vì sẽ có lãi đấy."
Anh Figaro nói như thể đó là một chân lý đã được định đoạt. Trong một câu nói đó, có thể cảm nhận được niềm kiêu hãnh của một vị vua tuyệt đối cùng sức nặng từ lịch sử chiến đấu của kẻ mạnh nhất thành phố quyết đấu.
"Em hiểu rồi."
Nếu anh Figaro đã mạnh miệng đến mức đó, tôi cũng sẽ hùa theo xem sao.
“Anh sẽ ở lại nói chuyện với Figaro thêm chút nữa nên em cứ đi trước đi gấu.”
"Vâng, em biết rồi."
Thế là tôi và Nemesis cùng nhau rời khỏi phòng chờ.
◇◇◇
"......Mà nhân tiện, <Hội những người yêu thích đồ thú tuyệt vời> là cái gì vậy, Shu?"
“Tôi chỉ bất chợt nảy ra được cái tên đó thôi gấu.”
"Chẳng lẽ cậu chưa tiết lộ về bản thân mình sao?"
“Dù sao thì tôi cũng muốn tung hê vào một thời điểm kịch tính hơn gấu.”
"À, cậu là cái thể loại lúc nào cũng ém bài tẩy chỉ để làm người khác giật mình mà... Từ trước cũng thế."
“Chuyện qua rồi thì bỏ đi gấu. Vấn đề là chuyện sắp tới gấu.”
"Đúng vậy nhỉ."
“Ông cứ tuyên bố với Ray như thể chắc chắn mình sẽ thắng, nhưng đối thủ đâu có dễ nhằn đến mức đó. Theo những gì tôi quan sát thì cơ hội gần như là năm ăn năm thua. Thậm chí cậu còn hơi thất thế chút nữa cơ.”
"Tôi cũng đoán cỡ đó. Dù sao thì đối thủ cũng là một trong <Tứ Linh Hoàng Hà>, những người chơi mạnh nhất Hoàng Hà mà."
“Còn đối đầu với cậu ta là người chơi solo mạnh nhất vương quốc Altar, "Vô Hạn Liên Tỏa" Figaro nhỉ.”
"......Tự bản thân nói ra có hơi kỳ, nhưng có vẻ sẽ là một kèo đấu thú vị đấy. Đến mức tôi còn muốn ngồi xem nữa là."
“Này này.”
"Cứ yên tâm đi."
"Tôi nán lại <Infinite Dendrogram> chính là vì những trận chiến thế này... vì những khoảnh khắc bùng cháy sinh mạng."
"Vì thế... tôi sẽ đánh bại hắn bằng tất cả những gì tôi có."
◇◇◇
□【Thánh Kỵ Sĩ】Ray Starling
Quầy tiếp tân của Đấu trường có hai chức năng.
Thứ nhất là đăng ký tham gia thi đấu, thứ hai là thực hiện các thủ tục đánh bạc liên quan đến thắng thua của các trận đấu. Việc đăng ký tham gia vốn dành cho những sự kiện tự do trong ngày hoặc đặt chỗ cho các sự kiện từ ngày hôm sau, nhưng hiện tại hệ thống tiếp nhận đăng ký đã đóng.
Về phần đánh bạc thì những người cần cá cược cũng đã chốt sổ, vì sắp đến lúc bắt đầu trận đấu nên xung quanh đây, kể cả hành lang, đều vắng tanh không một bóng người. Bảng thông báo phía trên quầy tiếp tân――một thứ gần giống với bảng điện tử sử dụng ma pháp――đang hiển thị tỷ lệ cá cược cho Main Event,
Anh Figaro có tỷ lệ 1.2, trong khi đối thủ là 5.6.
Sự chênh lệch này khá lớn, nhưng hẳn là do danh tiếng và thực lực của anh Figaro ở thành phố này được công nhận đến mức đó. Tôi bắt chuyện với cô gái ở quầy tiếp tân, làm thủ tục đặt cược vào anh Figaro.
"Master định đặt cược bao nhiêu?"
"Xem nào, tỷ lệ 1.2 nên nếu không cược kha khá thì cũng chẳng kiếm được bao nhiêu... Được rồi."
Tôi cược 60.000.000 Lir vào anh Figaro.
"ANH LÀ ĐỒ NGỐC HẢ!??"
Ngay giây tiếp theo, tôi ăn trọn một cú dropkick cực mạnh của Nemesis và bay vút ra xa.
"C-Cô làm cái trò gì thế hả."
"Anh đang làm cái gì vậy hả!? Tại sao anh lại ném toàn bộ số tài sản khó khăn lắm mới kiếm được vào cờ bạc ở chỗ này!?"
"Vì tôi tin lời của anh Figaro."
"Nói thật đi."
"Chỉ là tôi luôn muốn thử chơi lớn một lần giống như trong mấy bộ manga cờ bạc thôi."
"Được rồi, đứng yên đó. Ta sẽ dạy cho anh bài học về giá trị của đồng tiền."
Ngay khi bài thuyết giáo của Nemesis chuẩn bị giáng xuống trước quầy tiếp tân...
"――Đáng tiếc, số tiền đó coi như ném qua cửa sổ rồI."
Đúng lúc đó, tôi bị ai đó chộp lấy vai. Trong tíc tắc, tôi dứt khoát ngoái đầu lại, xoay mạnh người ra đằng sau.
Nhưng phía sau tôi chẳng có lấy một ai. Nói chính xác thì chỉ có duy nhất một người. Nhưng kẻ đó đang ở cách xa mười mét, một khoảng cách không thể nào tóm được vai tôi. Thực tế là hiện tại vai tôi không bị ai nắm lấy. Có lẽ tiếng nói và cảm giác bị nắm vai chỉ là ảo giác... không, không thể nào.
Hiện tại cái cảm giác ấy vẫn còn lưu lại. Đừng nói là vai, một cảm giác lạnh lẽo hơn cả băng giá như thể ngay cả trái tim dưới xương quai xanh cũng bị bóp nát.
"Nhưng mà, Figaro 1.2 nhỉ. Dù đá sân khách nên đành chịu nhưng bị coi thường quá rồI."
Kẻ đứng sau lưng tôi cất tiếng. Ngay cả trong <Infinite Dendrogram> với tính năng thông dịch xuất sắc, hắn ta vẫn nói bằng một ngữ điệu vô cùng dị hợm. Hắn tỏa ra một luồng khí tức bất thường và lững thững bước về phía chúng tôi. Những người lác đác còn lại trên hành lang dần dần lùi lại để giữ khoảng cách khi hắn tiến đến quầy tiếp tân. Thậm chí có người đã quay lưng bỏ chạy. Cô gái ở quầy tiếp tân cũng trượt khỏi ghế, ngồi bệt xuống đất với vẻ mặt như sắp khóc.
Cũng dễ hiểu thôi. Chẳng rõ có chuyện gì phật ý hay làm hắn không vui, nhưng hắn đang phóng ra một luồng sát khí kinh hoàng ra khắp không gian xung quanh.
"............"
Con người chung quy cũng là động vật... và bản năng động vật đó đang điên cuồng cảnh báo tôi về cái chết hiện hữu ngay trước mắt. Mặc dù vậy, tôi vẫn không dời mắt khỏi kẻ đang tiến lại gần――và chợt nhận ra.
Hắn ta vô cùng kỳ dị, và mang một thân hình quái đản.
Khoảng cách tôi ngỡ là mười mét thực ra còn xa hơn, sở dĩ tôi ước lượng sai là do chiều cao của hắn. Theo phỏng đoán bằng mắt, hắn cao quá bốn mét. Ngay cả trần hành lang vốn được thiết kế cao để những á nhân có thể di chuyển cũng chỉ vừa sát đỉnh đầu hắn.
Hắn đội một chiếc mũ dán bùa giống hệt bọn cương thi trong phim Trung Quốc. Hắn mặc một bộ quần áo thùng thình quá khổ so với cơ thể, chân tay bị che khuất gần hết và chỉ lòi ra một chút. Nói ngược lại mới đúng. ――Tay áo và gấu quần phải dài trên hai mét, vậy mà chân tay hắn vẫn lộ ra. Chỉ có tứ chi của hắn là dài một cách dị dạng. Những chiếc móng vuốt màu vàng lấp ló, vô cùng sắc bén,――chứa đựng một áp lực đáng sợ như thể chứng minh chúng đã từng tước đoạt hàng nghìn sinh mạng.
Đáng sợ thật.
"........."
Khi ý thức được nỗi sợ hãi, đôi chân tôi chợt run rẩy.
[Demi-Dragworm], [Gardranda], [Gouz-Maze].
Trước đây, dù đối mặt với cường địch khét lẹt nào đi chăng nữa, ý chí chiến đấu của tôi cũng chưa từng nao núng.
Nhưng hiện tại, nó đang bị bẻ gãy. Bản năng của tôi đang lên tiếng. Kẻ địch đang phóng sát khí trước mặt này hoàn toàn ở một đẳng cấp khác biệt so với những đối thủ mà tôi từng chạm trán.
Bản năng đang gào thét.
Mau chạy khỏi đây đi.
"......!"
Tôi vừa định bỏ chạy――thì bỗng nhận ra. Ở tay trái của hắn――có một người phụ nữ đang bị xách lủng lẳng như một món đồ. Và người phụ nữ ấy đang mang một vẻ mặt vô cùng thống khổ. Một khi đã nhận ra điều đó, tôi không thể nào ngoảnh mặt làm ngơ hay trốn chạy được nữa.
"Nemesis!"
"!"
Tôi lập tức gọi Nemesis, và đáp lại, cô ấy dung hợp với tôi, biến thành thanh đại kiếm. Cảm nhận nhịp đập của người cộng sự truyền qua tay phải, ý chí chiến đấu trong tôi một lần nữa được nhen nhóm.
Tôi chĩa thanh đại kiếm về phía kẻ đó.
"Sao đấy, muốn đánh hả?"
Hắn nâng tay phải lên với vẻ phiền phức. Trong khi tay trái vẫn đang giữ chặt người phụ nữ.
"Hừ......"
Phản ứng của hắn vẫn mang đậm vẻ chán nản... tuy nhiên, cánh tay phải lại chuyển động quái đản hệt như một con rắn ngóc đầu dậy. Đồng thời, toàn bộ sát khí đang tản ra xung quanh nay dồn hết về phía tôi.
――Đòn tấn công đang tới.
"<Coun-"
"Quá chậm"
Trong khoảnh khắc ấy――tôi như nhìn thấy ảo ảnh Nemesis bị bẻ gãy và đầu mình văng lên không trung.
"STOOOOOOOP, gấuuuuuuuuuuuuuuuuu!"
Tuy nhiên, khoảnh khắc ấy đã không đến.
"......Hả?"
"......!"
Sát khí của hắn đột nhiên tan biến. Không, không phải biến mất, mà là bị dồn sang một kẻ khác ngoài tôi. Đó là người vừa mới lên tiếng.
"NgươI, là ai hả?"
Kẻ đang hứng trọn ánh nhìn và sát khí của hắn là,
“Chỉ là một chú gấu qua đường thôi gấu!”
......Anh trai tôi.
"......, phù"
Nhờ sát khí của hắn chệch hướng, tôi mới có thể thở hắt ra một hơi dài. Tôi dám chắc chắn một điều. Rằng nếu ban nãy anh trai không xuất hiện, tôi đã mất mạng lần thứ hai ngay tại đây.
"Gấu? Hừm, trông ngươi có vẻ mạnh đấy"
“Đâu có, tôi chỉ là một người đam mê đồ thú thôi gấu.”
"Haha――Nói hay lắm"
Ngay khoảnh khắc hắn bật cười. Tiếng nổ, tiếng kim loại cọ xát, tiếng va chạm, tiếng vỡ nát vang lên cùng một lúc.
"!?"
Tôi nghe thấy âm thanh, nhưng không thể nhìn thấy khoảnh khắc đó.
Khi định hình lại thì anh tôi đã ở tư thế như thể vừa dùng tay phải gạt văng thứ gì đó, còn hắn thì đang chĩa tay phải về phía anh ấy. Và rồi một cây cột gãy vụn, cánh tay phải trên bộ đồ thú của anh xuất hiện vết xước ma sát do va chạm với vật gì đó, khói trắng bốc lên từ vết thương.
Mắt tôi không bắt kịp bất cứ thứ gì, nhưng có một điều chắc chắn là cả hai vừa trao đổi chiêu thức với nhau.
Đó là một cuộc đụng độ với tốc độ cực cao mà tôi thậm chí không thể nhìn bằng mắt thường. Một chuyển động vượt xa lẽ thường bắt nguồn từ chỉ số quá cao như những gì Marie đã mô tả. Một trận chiến thuộc đẳng cấp High-end đang hiển hiện ngay trước mắt... khiến tôi bàng hoàng nhận ra sức mạnh thực sự của bọn họ.
"......Kuku, fufu, HAHAHAHAHA! Này ngươi thú vị quá đấy, gấu! Là ngươI! Ngươi chính là Figaro sao!?"
“Nhầm rồi gấu.”
"Đúng rồi! Đúng thế! Ngươi khác xa trong ảnh mà, vị Vua quyết đấu của Gideon sao có thể ăn mặc kỳ quái đến vậy được!"
......Thật ra là có đấy.
"Tuyệt quá! Quá thú vị! Ngươi, vừa nãy, DÙ CHẬM HƠN TA RẤT NHIỀU... vậy mà vẫn đánh bật được đấy!"
Chậm hơn rất nhiều?
"Ta vốn tưởng đây là một đất nước sắp tàn rồi, nhưng quả thực không uổng công cất bước! Cứ cho là đối thủ Figaro kia có phế vật, thì được đấu với ngươi chắc chắn sẽ rất vi!"
“Vậy sao. Nếu hôm nay Figaro thua trận thì ta sẽ làm đối thủ của cậu.”
Nói xong, anh trai nói thêm.
“Nhưng mà, cơ hội đó sẽ không đến đâu.”
"Hô?"
“Vì tên đó sẽ đánh bại cậu.”
"Fu, fufufufu! Figaro là kẻ khiến ngươi có thể hùng hồn tuyên bố như thế sao! Thật sự rất thú vị đấy! Vậy ta sẽ tận hưởng với tâm thế có tận hai món chính vậy."
Nói rồi, hắn ta lướt qua chúng tôi và hướng về phía cuối hành lang của Đấu trường.
"......Khoan đã!"
Tôi lớn giọng gọi giật lại.
"Hả?"
Hắn ta lại nghiêng đầu nhìn về phía này với vẻ mặt phiền phức.
Sát khí lại một lần nữa dồn về phía tôi, nỗi sợ hãi lại trỗi dậy, nhưng tôi sẽ không lùi bước.
"Ngươi định làm gì với người đó?"
Qua đòn đánh vừa rồi, tôi thừa hiểu mình chẳng là cái đinh gì so với kẻ trước mắt.
Dù vậy, tôi không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước những gì đang diễn ra.
......Bởi vì, nếu thế thì dằn vặt lắm.
"Người này............ à, ý là cô ả này."
Hắn nói và thả người phụ nữ đang xách ở tay trái xuống sàn.
"Ư......"
Người phụ nữ rên rỉ khi nằm bệt trên sàn.
"Cô ả này là bạn đồng hành của ta đấy. Chỉ là do... quá trình di chuyển đến đây hơi bạo lực một chút nên cô ả say sóng và kiệt sức thôi mà."
Nói xong, hắn buông một tiếng thở dài thườn thượt.
"Hả?"
Bạn đồng hành ư?
Ế, thật á?
"............"
......Nhìn kỹ lại thì, ngoài sắc mặt tái nhợt và biểu cảm đau đớn dữ dội ra, cô ấy chẳng có lấy một vết thương ngoài da nào cả.
"Hửm? Chẳng lẽ ngươI... tưởng ta đang bắt cóc hay gì đó nên mới tính cản đường sao?."
"............Thành thật xin lỗi."
Thực sự xin lỗi. Tôi đã hiểu lầm tai hại mất rồi. Cũng một phần do áp lực từ đối phương quá lớn khiến tôi mất đi sự tỉnh táo. Nếu mà phải chết vì cái trò này thì đúng là lãng nhách. Với lại, giờ tôi đang thấy nhục nhã quá đi mất............
"Ku, fu, KUAHAHAHAHAHA!!"
Không hiểu sao hắn lại cười rống lên trước câu trả lời của tôi.
"Ngươi, kuku, ngươi cũng thú vị lắm đấy. Ngươi dám khiêu chiến với kẻ đang bừng bừng sát khí như ta chỉ vì lý do vớ vẩn đó sao! THÚ VỊ THẬT! À, cả gấu và ngươi, dù ngươi không mạnh nhưng cũng toàn những kẻ thú vị! <Master> của đất nước này đúng là hay ho THẬT ĐẤY!"
Nói rồi, hắn vỗ nhẹ chiếc vuốt vàng dài ngoằng lên đầu tôi. Và rồi, hắn kề sát khuôn mặt bị bùa che lấp vào tai tôi, người hoàn toàn không phản ứng kịp trước động tác của hắn,
"Ta thích cậu rồi. Lần tới ta sẽ chơi đùa với cậu."
Hắn thì thầm như vậy. Hả? Giọng nói vừa rồi......
"Hahaha, vậy, hẹn gặp lại sau!"
Bỏ lại những lời đó, hắn quay gót, tiếp tục kéo lê người phụ nữ trên sàn tiến thẳng vào trong hành lang. Từ phía cuối hành lang vọng lại tiếng của hắn "Này ngài đại sứ, tỉnh lại đi. Ngươi cũng sắp phải làm việc rồi đấy." và một giọng nữ yếu ớt được cho là của người phụ nữ đang bị kéo "Hức, tôi không muốn du lịch trên không bằng tốc độ siêu thanh nữa đâuuuuu~~~......".
Thế là ngay khoảnh khắc hắn rời đi, không gian xung quanh đã trở lại yên bình.
“Yo, suýt nữa thì em tạch rồi đó gấu.”
"......Cảm ơn anh, anh trai."
Chắc chắn, nếu lúc đó anh trai không xen vào giúp đỡ, tôi đã mất mạng rồi. Kẻ đó có đủ sức mạnh và sát ý để làm điều đó.
“Việc em dám lấy lại tư thế chiến đấu trước kẻ đó đúng là ngầu đấy, nhưng lòng dũng cảm cũng phải dùng đúng chỗ gấu. Vẫn còn quá sớm để chú đụng độ trực diện với một <Siêu Cấp> gấu.”
"<Siêu Cấp>...... vậy ra hắn chính là......"
“Ừ, đối thủ của Figaro. Một trong bốn người chơi mạnh nhất của Đế quốc Võ Tiên Hoàng Hà, <Tứ Linh Hoàng Hà>.”
――"Ứng Long" Tấn Vũ.