Vương Quốc □ - Dinh thự Bá tước Gideon
Khu phố thứ nhất của Thành phố Quyết đấu Gideon là nơi tọa lạc của hàng loạt cơ quan công quyền như Hội Mạo hiểm giả, trạm gác Đoàn Kỵ sĩ và tòa thị chính. Dinh thự của Bá tước Gideon, người cai trị thành phố này, cũng được xây dựng liền kề với trạm gác Đoàn Kỵ sĩ. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn lướt qua, hẳn chẳng ai nhận ra đâu là ranh giới giữa dinh thự Bá tước và khu trạm gác kế bên. Đó là bởi kiến trúc của tòa dinh thự cũng được thiết kế theo tiêu chí kiên cố và tinh giản y hệt như trạm gác vậy.
Gideon là một thành phố trù phú, nhưng sự phồn hoa của nó lại tập trung chủ yếu ở Đấu trường và khu chợ. Bá tước Gideon đời đầu cho rằng việc cất lên một tòa lâu đài hoa lệ sẽ làm phá vỡ cảnh quan chung của thành phố, thế nên ông đã chọn một tòa dinh thự với tiêu chí "chất thực cương kiện" (thiết thực và vững chãi) làm nơi cư ngụ cho mình.
Mặc dù sau này, để đáp ứng nhu cầu lưu trú của các thành viên vương tộc mỗi dịp tổ chức thi đấu, họ đã phải cất công xây thêm một khu nhà khách vô cùng tráng lệ làm biệt điện. Bởi lẽ đó, dinh thự Bá tước nay là một tổ hợp kiến trúc bao gồm tòa nhà chính giản dị và khu biệt điện xa hoa. Tại phòng làm việc ở tòa nhà chính lúc này, ba người gồm cả nam lẫn nữ đang mang nét mặt vô cùng trầm trọng.
Người thứ nhất là vị Bá tước Gideon trẻ tuổi, Ashvalley Gideon.
Người thứ hai là Đội phó Đoàn Cận vệ Kỵ sĩ, [Thánh Kỵ Sĩ] Liliana Grandria.
Và người cuối cùng là Đệ Nhị Công Chúa của Vương quốc Altar này, Elizabeth S. Altar.
Những nhân vật tầm cỡ bậc nhất trong số các Tian hiện đang có mặt tại thành phố này đều đang tề tựu đông đủ.
"Vậy là, Đại Công Chúa không thể tới được sao?"
"Vâng. Theo như thông báo, ngài ấy đã ngã bệnh, đến hôm nay vẫn chưa hồi phục nên đành hoãn việc khởi hành. Nghe nói ở Vương đô đang bùng phát một đợt <Dịch Bệnh>."
Bá tước Gideon bẩm báo cho Elizabeth và Liliana nội dung anh vừa nhận được từ Vương đô thông qua ma pháp giao tiếp. Đệ Nhị Công Chúa Elizabeth hiện đang có mặt tại đây để tham dự một sự kiện trọng đại sẽ diễn ra đêm nay tại thành phố quyết đấu Gideon: <Siêu Cấp Đại Chiến>. Đúng ra, Đệ Nhất Công Chúa, với tư cách là người đại diện cho Quốc vương, cũng sẽ giá lâm tham dự sự kiện này.
Nhưng xem ra điều đó khó lòng thành hiện thực.
"<Dịch Bệnh> sao..."
Dù đã lấy tay che miệng, nhưng Liliana vẫn nhăn mặt cau mày như thể vừa nhai phải trái đắng. <Dịch Bệnh>. Đó là tên gọi chung cho những căn bệnh bùng phát đột ngột và lây lan bất luận thực lực cao thấp. Đối với các <Master>, đây được coi là một loại sự kiện diện rộng xảy ra không định kỳ trong <Infinite Dendrogram>.
Nhiều chủng <Dịch Bệnh> với những triệu chứng khác nhau sẽ lan rộng khắp một khu vực, khiến vô số người mắc phải, bất kể là <Master> hay Tian. Có những bệnh sẽ tự khỏi theo thời gian, nhưng cũng có những loại đòi hỏi các phương pháp điều trị đặc thù như tiêm vắc-xin chuyên dụng hoặc sử dụng ma pháp hồi phục <Siêu Cấp>. Lần này, đợt <Dịch Bệnh> bùng phát ở vương quốc may mắn thay không đe dọa đến tính mạng, và các triệu chứng cũng chỉ nhẹ nhàng như cảm cúm thông thường.
Tuy nhiên, <Dịch Bệnh> sẽ lây nhiễm bất chấp chỉ số hay sức đề kháng ban đầu của nạn nhân. Ngay cả những <Master> cấp cao cũng phải nằm bẹp giường hoặc chọn cách đăng xuất để chờ cho đến khi thời gian lây nhiễm trôi qua. Vì đây là thiên tai vượt ngoài tầm kiểm soát của nhân loại nên cũng chẳng thể oán thán được ai. Thậm chí, việc thiệt hại do <Dịch Bệnh> chỉ dừng ở mức độ này đã là một sự may mắn tột cùng trong cái rủi.
Thế nhưng, đối với Bá tước Gideon, người đứng ra tổ chức sự kiện ngày hôm nay, anh chỉ biết vò đầu bứt tai, gào thét trong thâm tâm: "Sao cứ phải bùng dịch vào đúng cái thời điểm nhạy cảm này chứ!". Và Liliana cũng mang chung một nỗi niềm ấy.
"............"
Liliana thấu hiểu rất rõ.
Rằng Elizabeth đang đứng trước mặt cô đã tận tụy xử lý công vụ đến nhường nào kể từ khi đặt chân đến Gideon. Hôm qua, dù ban ngày có trốn ra ngoài khiến lực lượng hộ vệ được một phen náo loạn, nhưng sau khi trở về, và cả ngày hôm nay nữa, cô bé đã dốc hết sức mình làm mọi việc có thể.
Tất cả là để chuẩn bị tươm tất nhất nhằm chào đón người chị gái mà cô hằng yêu quý. Cũng là một người có em gái, Liliana cảm thấy vô cùng xót xa khi thấu hiểu nỗi lòng của Elizabeth.
Tuy nhiên.
"Ừm! Ta hiểu rồi!"
Elizabeth lần lượt nhìn khuôn mặt của hai người họ, rồi dõng dạc cất tiếng.
"Tuy rất đáng tiếc, nhưng chuyện đã lỡ rồi thì đành chấp nhận thôi! Quan trọng hơn, chúng ta phải đặt việc tổ chức thành công sự kiện tối nay lên hàng đầu! Đúng không, Bá tước Gideon!"
"Vâng!"
Đó là quyết tâm của Elizabeth. Dù sự mong mỏi được đón người chị yêu quý không thành, cô vẫn sẽ làm tròn bổn phận của mình. Bởi cô tin rằng, điều đó sẽ giúp ích cho chị gái hơn bất cứ thứ gì khác.
"Điện hạ..."
Thái độ đó dường như vẫn giống với Elizabeth mà cô biết cho đến tận vài ngày trước, nhưng lại toát lên chút gì đó khang khác. Trông cô bé có vẻ trưởng thành hơn một chút.
(Biết đâu trong lúc vi hành cả ngày hôm qua, ngài ấy đã trải qua biến cố gì đó chăng?)
Giữa lúc Liliana đang mải suy tư, Elizabeth đã dùng cả hai tay nắm chặt lấy tay cô.
"Liliana, ta giao phó việc hộ vệ cho cô đó."
"...Vâng! Dù có xảy ra bất cứ tình huống khẩn cấp nào, thần cũng thề sẽ bảo vệ người an toàn tuyệt đối."
Và thế là, cô cũng hạ quyết tâm hoàn thành tốt chức trách của chính mình. Đúng lúc đó.
"Có liên lạc khẩn cấp từ Vương đô ạ!"
Kèm theo tiếng gõ cửa, một giọng nói vang lên từ bên ngoài. Đó là giọng của một hiệp sĩ phục vụ dưới trướng Bá tước.
"Vào đi!"
"X-Xin thất lễ!"
Ngay khi được Bá tước Gideon cho phép, người hiệp sĩ bước vào với dáng vẻ vô cùng hoảng hốt.
"Có chuyện gì vậy!"
"Đệ Tam Hoàng Tử Thương Long, vị khách quý đến từ Hoàng Hà, dường như cũng không thể tới đây vì <Dịch Bệnh> ạ!"
"Hả!?"
Bá tước Gideon sững sờ kinh ngạc.
Hàng loạt rắc rối liên tiếp ập đến khiến trong đầu anh hiện lên viễn cảnh những quân cờ domino đang chuẩn bị chạm mốc kỷ lục mới thì đổ sụp xuống. (Nói thêm là trong <Infinite Dendrogram> không có trò domino, nhưng có một trò chơi giải trí tương tự). Cùng lúc đó, một nỗi bất an mới lại lóe lên trong tâm trí anh.
"Kh-Không lẽ đến cả ngài Tấn Vũ cũng..."
Nếu chuyện đó xảy ra thì coi như tiêu tùng. Sự kiện này chắc chắn sẽ thất bại thảm hại.
"Không ạ, ngài Tấn Vũ vẫn bình an vô sự. Nghe nói ngài ấy sẽ đưa Đại sứ Đế quốc Hoàng Hà, ngài Lan Mị Hải, đến Gideon để làm đại diện cho Hoàng tử, và họ sẽ đến đây trong chốc lát nữa."
Nghe câu trả lời đó, Bá tước Gideon mới thở phào nhẹ nhõm. Tưởng chuyện gì tồi tệ sẽ xảy ra, nhưng nếu vậy thì sự kiện vẫn có thể diễn ra suôn sẻ mà không gặp trở ngại nào. (Cơ mà, kể từ khi thừa kế lãnh địa, rắc rối cứ thi nhau kéo đến. Điều an ủi duy nhất là sự kiện vẫn được tổ chức êm xuôi, và băng sơn tặc Gouz-Maze, vấn nạn nan giải từ thời cha mình, đã bị tiêu diệt.)
Giải quyết triệt để vấn nạn băng sơn tặc Gouz-Maze và nâng cao sĩ khí thông qua sự kiện <Siêu Cấp Đại Chiến>. Việc lấy hai sự kiện này làm bước đệm để tháo gỡ phần nào những khó khăn trong lãnh địa, và xa hơn là trong toàn quốc, chính là tham vọng thầm kín của vị Bá tước Gideon trẻ tuổi.
"Và thần còn một việc nữa phải bẩm báo."
"Vẫn còn chuyện gì nữa sao!"
"Vâng. Đệ Nhất Công Chúa Điện hạ, người đại diện cho Quốc vương, và Đệ Tam Hoàng Tử Thương Long sẽ đến thăm Gideon sau khi <Dịch Bệnh> lắng xuống. Và cho đến lúc đó, Đệ Nhị Công Chúa Điện hạ cũng được yêu cầu lưu lại Gideon."
"Hả? À, ta hiểu rồi."
Khi nghe báo cáo này, Bá tước Gideon đã nghĩ đến ba điều.
Thứ nhất là: "Vậy thì phải chuẩn bị công tác đón tiếp lại từ đầu rồi".
Thứ hai là: "Việc chờ đến khi <Dịch Bệnh> lắng xuống hẳn là để tránh nguy cơ lây lan mầm bệnh vào Gideon".
Và cuối cùng là: "...Nếu phải tiếp đón Đệ Nhị Công Chúa lâu như vậy, mình phải chú tâm cẩn trọng hơn mới được".
Thế nhưng, Liliana khi nghe những lời đó lại nghĩ đến điều thứ tư.
(Sự kiện sẽ kết thúc vào đêm nay. Vậy cớ sao các Điện hạ vẫn muốn giá lâm thành phố này? Hơn nữa, lại còn để Đệ Nhị Công Chúa Điện hạ ở lại đây.)
Đúng vậy, cô đang thắc mắc về lý do thực sự. Bá tước Gideon hiểu theo hướng những việc lẽ ra phải thực hiện trong hôm nay đã bị trì hoãn sang một ngày sau đó. Nhưng với Liliana, "để làm gì" mới là cốt lõi của vấn đề. Lý do lớn nhất khiến Đệ Nhất Công Chúa và Đệ Tam Hoàng Tử đến thăm Gideon là sự kiện <Siêu Cấp Đại Chiến>, và nó chỉ diễn ra duy nhất trong tối nay. Nói thẳng ra là từ ngày mai trở đi, họ chẳng có lý do gì để cất công tới đây nữa. Vốn dĩ ngay từ đầu Liliana đã thấy có gì đó mờ ám. Dù đây có là sự kiện quy mô nhất trong lịch sử Gideon đi chăng nữa, thì việc chỉ cần một thành viên vương tộc tham dự chẳng phải là đã quá đủ rồi sao. Hơn nữa, chuyện một Hoàng tử nước ngoài đích thân cất công đến chỉ vì sự kiện này lại càng vô lý.
(Quả nhiên, hẳn là có ẩn tình gì đó mà mình chưa được biết chăng?)
Kể từ sau cuộc chiến nửa năm trước, Đệ Nhất Công Chúa đã có phần xa lánh Đoàn Cận vệ Kỵ sĩ. Do đó, ngay cả một người chỉ huy lực lượng này như cô cũng không được thông báo về ý đồ thực sự của Đệ Nhất Công Chúa. Thế nên thông tin để cô đưa ra suy đoán cũng chẳng có bao nhiêu. Dù vậy, Liliana không khỏi có linh cảm rằng... đằng sau chuyện này đang ẩn giấu một mưu đồ trọng đại nào đó.
◇◆
■ Vương đô Altea - Nhà Khách
Ở một góc thuộc khu quý tộc tại Vương đô Altea. Bên trong một căn phòng tại Nhà Khách chuyên dùng để đón tiếp các vị thượng khách ngoại quốc, có sự xuất hiện của ba người. Người thứ nhất là một thiếu niên đang nằm trên giường, miệng đeo khẩu trang. Trên trán cậu chườm một túi đá, thỉnh thoảng lại ho lên vài tiếng, cho thấy cậu đang có những triệu chứng giống như cảm cúm.
Người thứ hai là một cô gái trẻ, khuôn mặt đong đầy sự bồn chồn lo lắng bám rịt lấy giường bệnh của thiếu niên. Có vẻ cô bị cận thị nặng nên phải đeo một cặp kính khá dày, mang lại ấn tượng có phần yếu đuối, rụt rè.
Và người thứ ba là... một quái nhân với thân hình cao lớn đến mức đỉnh đầu tưởng chừng sắp chạm cả trần nhà. Trần phòng ngủ vốn được thiết kế khá cao, nhưng việc đầu người này sắp chạm đến trần nhà cao hơn bốn mét... tự bản thân điều đó đã mang đến một cảm giác dị thường về mặt thị giác... Thế nhưng, hai người kia dường như chẳng hề mảy may bận tâm đến điều đó.
Ba người họ chính là Đệ Tam Hoàng Tử của Đế quốc Hoàng Hà - Thương Long, Đại sứ Đế quốc Hoàng Hà - Lan Mị Hải, và... <Siêu Cấp> của Đế quốc Hoàng Hà, [Thi Giải Tiên] Tấn Vũ .
"Khụ... Tôi xin lỗi, ngài Tấn Vũ . Tôi cũng muốn đi cổ vũ ngài... khụ... nhưng có vẻ như không được rồi..."
"Cậu đừng có cậy mạnh. Cậu cứ thong thả dưỡng bệnh đi."
Tấn Vũ buông một tiếng thở dài thườn thượt qua lớp bùa chú dán kín mặt.
"Tôi cũng thấy kỳ lạ lắm. Nhưng may là ngài Tấn Vũ , người sắp sửa phải thi hành công vụ, không bị đổ bệnh."
"A a... Điện hạ, ngài có muốn thay túi chườm đá không, hay là ăn táo nhé..."
"Đại sứ à, cô đã thay túi chườm năm lần trong một giờ rồi đấy, còn táo thì ta cũng vừa mới gọt cho cậu ấy xong mà."
Tấn Vũ lên tiếng quở trách Mị Hải, người đang cuống cuồng lo lắng một cách thái quá trước cơn bạo bệnh của vị hoàng tử mẫu quốc.
"Nhắc mới nhớ, không chỉ có A Thương mà ngay cả Nữ hoàng của vương quốc này cũng đổ bệnh đúng không? Thế nên công vụ của A Thương cũng bị hủy luôn nhỉ?"
"Ng-Ngài Tấn Vũ , không phải ạ...! Không phải Nữ hoàng, mà là Đệ Nhất Công Chúa Điện hạ ạ!"
"...Thì những việc họ làm cũng có khác gì nhau đâu."
"Khác chứ ạ—! Về mặt ngoại giao cũng có nhiều điểm khác biệt lắm đó—! Trước tiên là—!"
Mị Hải huơ tay múa chân giải thích, trông vừa như đang phản bác, lại vừa giống như đang thuyết giảng. Dẫu cho những cử chỉ ấy có phần trẻ con, nhưng cô vẫn xuất thân từ một danh gia vọng tộc và là một nhà ngoại giao cực kỳ xuất sắc. Ở những nơi công cộng, cô là một người phụ nữ vô cùng tháo vát. Đáng lẽ ra, việc thể hiện thái độ như thế này khi ở chung phòng với hoàng tử nước nhà là điều không thể chấp nhận được...
"Fufu, chị Mị vẫn cứ như mọi khi... Khụ."
Nhưng chính bản thân vị hoàng tử lại khoan dung cho điều đó. Cậu gọi cô là chị, nhưng dĩ nhiên Mị Hải không thuộc hoàng tộc. Điều đó đơn giản là vì mẹ của Mị Hải từng là nhũ mẫu của A Thương. Nói cách khác, họ giống như chị em nuôi của nhau vậy. Dù là Tấn Vũ hay Mị Hải, chỉ những người mà A Thương thực sự tin tưởng mới được phép ở trong căn phòng này, còn những thị tùng và quan lại khác đều phải túc trực ở phòng bên cạnh.
"Khụ... Đúng rồi, ngài Tấn Vũ ... Có lẽ đã đến lúc... ngài phải khởi hành tới thành phố tên là Gideon rồi chứ ạ...?"
A Thương vừa nói vừa nhìn chiếc đồng hồ được trang bị trong phòng. Chỉ ba tiếng nữa thôi, sự kiện sẽ chính thức bắt đầu. Nếu suy nghĩ theo lẽ thường, để đến được Gideon bằng xe rồng cũng phải mất cả ngày lẫn đêm, vậy nên chắc chắn sẽ không kịp. Thế nhưng, tất cả những người có mặt trong căn phòng này đều biết rằng đó không phải là một trở ngại.
"...Còn hộ vệ của cậu thì sao?"
"Không sao đâu ạ. Ừm, dù sức khỏe tôi có hơi suy nhược một chút, nhưng nếu chỉ có một mình tôi thì..."
"Đừng có ngốc thế. Vậy nguy hiểm lắm..... Cậu chìa tay ra đây một chút."
A Thương vâng lời Tấn Vũ và đưa tay ra.
Tấn Vũ liền đặt một viên đá quý ―― một viên [Jewel] lên lòng bàn tay cậu.
"Ngài Tấn Vũ ?"
"Đây là viên [Jewel] dự phòng chứa những kẻ ta không định dùng lần này."
"Nhưng mà, trong trận đấu thì..."
"Đằng nào trong trận đấu ta cũng chỉ dùng được bọn trong giới hạn dung lượng thôi. Cậu cứ giữ lấy đi."
Vừa nói, Tấn Vũ vừa để A Thương nắm gọn viên [Jewel] trong tay. Hành động ấy được thực hiện bởi những chiếc móng vuốt sắc như dao cạo của Tấn Vũ, nhưng kỳ lạ thay, nó lại chất chứa một sự dịu dàng và không hề làm A Thương bị xước xát mảy may.
"...Tôi xin phép nhận lấy, ngài Tấn Vũ ."
"À."
Sau vài lời trao đổi, Tấn Vũ sải bước tiến về phía cửa sổ. Anh dùng những chiếc móng vuốt sắc nhọn điêu luyện mở toang cửa sổ, rồi vỗ tay một cái. Ngay lập tức, người thị tùng của A Thương từ bên ngoài phòng hoảng hốt chạy vào.
"C-Có biến cố gì vậy ạ! Điện hạ! Ngài Tấn Vũ !?"
Đáp lại sự cuống quýt của người thị tùng, Tấn Vũ lên tiếng.
"Khi nào bọn ta đi khỏi, thì cô đóng cửa sổ lại cho ta."
"Hả?"
Bỏ mặc người thị tùng vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, Tấn Vũ vươn tay ra. Cánh tay bằng kim loại ấy vươn dài đến chừng năm mét... và tóm gọn lấy Mị Hải.
"Hả?"
"Vậy xuất phát thôi, Đại sứ. Làm một chuyến đi xa..... đến cái nơi gọi là Gideon đó, cô nhớ cẩn thận kẻo cắn phải lưỡi đấy nhé?"
Rồi Tấn Vũ uốn cong cơ thể,
"Ơ kìa, ngài Tấn Vũ ? Thần, chuẩn bị, vẫn chưa chuẩn bị tâm lýýýýýýýýý—!?"
Chỉ để lại tiếng hét thất thanh của Mị Hải, Tấn Vũ phóng vụt ra ngoài cửa sổ đang mở toang... bay thẳng hướng Gideon. Vài giây sau, một cái bóng bé tí như dấu chấm đã xuất hiện ở phía bên kia bức tường khu quý tộc.
"Thượng lộ bình an nhé, ngài Tấn Vũ, chị Mị."
A Thương ngồi dậy, vẫy tay về phía dấu chấm nhỏ nhoi ấy.
"............"
Người thị tùng trước mắt cứ làm đúng theo lời dặn, tiến đến đóng cửa sổ lại. Cứ như vậy, [Thi Giải Tiên] Tấn Vũ đã rời khỏi Vương đô... tiến về Gideon, nơi tổ chức sự kiện <Siêu Cấp Đại Chiến>.
◇◆
■ Thành phố quyết đấu Gideon - ???
Thành phố Gideon đang chìm đắm trong bầu không khí cuồng nhiệt và phấn khích.
Đối với thành phố quyết đấu phồn hoa nhất Vương quốc Altar này, không khí cuồng nhiệt vốn là chuyện thường tình, nhưng đêm nay sức nóng ấy lại mãnh liệt hơn hẳn mọi khi. Lý do là bởi sự kiện được tổ chức tại Đại Đấu Trường Trung Tâm tối nay mang một quy mô chưa từng có.
Sự kiện mang tên <Siêu Cấp Đại Chiến>.
Đây là trận quyết đấu đầu tiên giữa <Siêu Cấp> và <Siêu Cấp> trong lịch sử của các thành phố quyết đấu, bao gồm cả Gideon. Đông đảo du khách từ trong và ngoài thành phố, thậm chí là từ ngoại quốc đã tề tựu về đây, cùng nhau sẻ chia sự phấn khích và kỳ vọng. Cả thành phố như trôi nổi trên bề mặt một bầu nhiệt huyết khổng lồ đang ngày một sôi sục.
Thế nhưng, ở một góc của thành phố quyết đấu, có một kẻ hiếm hoi hoàn toàn đứng ngoài sự cuồng nhiệt và phấn khích ấy. Nhân vật đó đang cúi nhìn quang cảnh phố xá Gideon bằng một đôi mắt vô hồn, lạnh lẽo.
Đôi mắt vô hồn, lạnh lẽo không phải là một phép ẩn dụ.
Bởi lẽ, nhân vật đó đang mặc một bộ đồ mascot.
Một bộ đồ hóa trang chim cánh cụt Adelie, loại mà nếu ở ngoài đời thực, người ta thường hay thấy trong các thủy cung. Xuyên qua đôi mắt vô hồn làm bằng đồ giả của bộ mascot chim cánh cụt Adelie, chẳng ai có thể đoán được kẻ ẩn mình bên trong đang toan tính điều gì.
"A—. A—. A—————..."
Thế nhưng, tâm trí kẻ bên trong bộ đồ hóa trang lại chẳng hề bình lặng như vẻ bề ngoài. Người đó vừa rên rỉ, vừa dùng tay phải ôm đầu. Cứ ôm đầu quằn quại một lúc lâu, sau đó y mới dùng tay còn lại cầm lấy [Telepathy Cuff] gọi điện cho ai đó.
Sau khoảng hai phút, đầu dây bên kia bắt máy.
"Vâng xin chào, Các hạ. Có một thông báo thay đổi kế hoạch nho nhỏ đây ạ. Tôi vừa nhận được thông tin từ những người bạn ở Vương đô... Đệ Nhất Công Chúa có vẻ sẽ không đến đâu."
Gã chim cánh cụt tuôn một tràng than vãn với người ở đầu dây bên kia. Tuy nhiên, thông tin trong lời than vãn của gã lại trùng khớp với những gì nhóm của Elizabeth vừa nhận được tại dinh thự Bá tước cách đây không lâu.
"Khi tôi báo cáo chuyện này với phe của Bệ hạ, ...à mà nói đúng hơn là cô nàng giữ vai trò trung gian ấy, thì cô ả đáp lại rằng 'Vậy chúng tôi cứ thế này vừa xem vừa tham quan luôn'. A... bực mình thật..."
Gã chim cánh cụt và người ở đầu dây bên kia đã vạch ra một kế hoạch nhất định. Kế hoạch đó đòi hỏi phải có sự tham gia của Đệ Nhất Công Chúa, cùng với sự viện trợ của một nhân vật cụ thể.
"Tất nhiên rồi. Vì đó là lực lượng chiến đấu tối cao của Hoàng quốc, có hay không có là một sự khác biệt to lớn. Thế này thì bên ta đã mất đi một quân bài Joker. Chẳng khác nào Great ○zinger mà thiếu đi ○zinger Z vậy. Không không, tôi chẳng có thâm ý gì đâu."
Gã cánh cụt đưa ra một phép so sánh liên quan đến một bộ anime người máy nổi tiếng, nhưng có vẻ người ở đầu dây bên kia không hề biết đến nó. Vì người đó là Tian, nên điều này cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng nếu ai đó biết rõ bộ anime này, hẳn người đó sẽ bật lại rằng: "Nhưng Great ○zinger phải đến tập cuối của ○zinger Z mới xuất hiện lần đầu tiên cơ mà?".
Tóm lại là.
"——Ý tôi là không có vấn đề gì cả. Vốn dĩ cô ta đã là nguồn sức mạnh dư thừa, không có cũng chẳng sao. Dù không có bài Ngũ Quý thì Tứ Quý cũng đủ để định đoạt phần lớn thắng bại rồi."
Gã chim cánh cụt cười nhạt.
"Từ phía Clan, tôi, Veldorbell, và đứa con cưng của tôi sẽ lo liệu. Những người khác là nhóm phản bội nhỉ. Đúng vậy. Những kẻ mong muốn được lưu vong ấy. Đám đó chắc cũng chẳng muốn bị tống vào “Gaol” đâu, nên chúng sẽ chỉ nhắm vào các <Master>. Thế là đủ rồi. Bọn Tian nếu không có Superior Job trà trộn vào thì chẳng làm nên trò trống gì sất. À, không không. Tôi không hề coi thường sức mạnh quân sự của Hoàng quốc đâu nhé? Dù sao thì, với lực lượng này, tỷ lệ thành công cũng lên đến chín phần mười rồi."
Có vẻ như người ở đầu dây bên kia cũng đã xuôi tai trước những lời nói của gã chim cánh cụt.
Thế nhưng.
"Cứ giả sử có một <Siêu Cấp> lọt lưới khỏi những mưu tính trong 'kế hoạch' thì tỷ lệ thành công sẽ ra sao ư? Nó sẽ còn năm phần mười."
Gã cánh cụt thốt ra một câu trả lời quá đỗi hiển nhiên ngay tắp lự, để đáp lại câu hỏi của người bên kia đường dây.
"Hahaha, ngài lại nói 'Chẳng phải sẽ thấp hơn sao', các hạ."
Thế rồi gã chim cánh cụt... kẻ ở bên trong bộ đồ chim cánh cụt cười thầm.
"——Ngài quên mất kẻ đang ở đây là ai rồi sao?"
Gã buông ra câu nói với một âm điệu sặc mùi điên loạn và sát khí.
"Vì vậy, chúng ta sẽ tiến hành kế hoạch cùng với việc thay đổi mục tiêu và một vài chỉnh sửa nhỏ. Ngài cứ việc cầu nguyện cho nó thành công đi là vừa."
Đoạn cuộc gọi kết thúc.
"Không thèm can ngăn luôn sao, nhà tài trợ. Có lẽ tình hình tài chính đang thực sự khánh kiệt, nếu không dứt điểm ở đây thì sẽ rắc rối to mất. Quả nhiên nếu vụ này thất bại, sau này đành phải đi theo đường lối của phe Nguyên soái vậy..."
Bên trong bộ đồ cánh cụt, y phát ra những tiếng cười khúc khích.
"Chuyện sau đó phó mặc cho trời. Nếu thực sự có kẻ địch mạnh xuất hiện thì nên làm gì đây. Nên thử nghiệm món gì đây. Được phép làm tới mức nào nhỉ."
Tưởng tượng về những điều sắp sửa diễn ra, biểu cảm bên trong gã cánh cụt hơi biến đổi. Đó là khuôn mặt ngây thơ... như của một đứa trẻ ranh đang đắn đo xem nên đổ nước hay ném pháo vào tổ kiến. Cũng đồng thời, đó là gương mặt của một người trưởng thành đang tính toán chi li, máu lạnh về những diễn biến và lợi ích trong tương lai. Thế nhưng, khi chợt nhớ ra một điều, y liền điều chỉnh lại biểu cảm và suy tính lại.
(À, nhưng mà, dù có kẻ địch mạnh đi chăng nữa... có khi chúng sẽ bị đứa bé đó đánh bại trước khi mình kịp nhúng tay vào.)
Gã cánh cụt nhớ đến một <Master> mà gã đã đưa đến thành phố này.
Một nhân vật mà gã đã quen biết từ rất lâu, và là một tân binh chỉ mới tham gia <Infinite Dendrogram> được một tháng. Dẫu cho đó là một <Master> hiếm hoi sở hữu Embryo hệ Maiden, thì sức chiến đấu của người đó vẫn chưa thể sánh kịp với các cựu binh.
(Bản thân <Embryo> của đứa trẻ đó, xét theo một ý nghĩa khác, cũng là một quân bài Joker. Kể cả những chiến binh dày dạn kinh nghiệm đối đầu với nó cũng sẽ gặp bất lợi. Tùy theo tình hình mà có khi...)
Thế nhưng dù vậy.
"——Cũng chẳng có gì lạ nếu chỉ một mình đứa bé đó tàn sát toàn bộ các <Master> ở Gideon."
Gã chim cánh cụt hoàn toàn tin tưởng vào thực lực cũng như chiến quả của vị <Master> mà đích thân gã dẫn tới.