Episode 3: (Vol 3 -> 5)

Chương 4: Tiền thưởng, Gấu và Nhìm

2026-02-26

1

Chương 4: Tiền thưởng, Gấu và Nhìm

□ 【Thánh Kỵ Sĩ】 Ray Starling

"Tính sao bây giờ."

"Tính sao bây giờ."

Tôi và Nemesis đang ngồi đối diện nhau ở bàn trong quán rượu của Hội Mạo Hiểm Giả, cả hai đều vò đầu bứt tai. Cảm giác như từ hôm qua đến giờ cả hai đứa cứ phải trăn trở mãi, nhưng những bức tường rắc rối cứ hết cái này đến cái khác ập tới thì cũng đành chịu.

"Nói gì thì nói, thế này cũng quá nhiều rồi..."

"Nhưng tôi không nhận lại không được..."

Thứ khiến tôi và Nemesis phải đau đầu chính là màn hình cửa sổ tôi đang mở. Đó là cửa sổ vật phẩm sở hữu, nhưng điều đáng bận tâm ở đây không phải là vật phẩm. Mà là mục số tiền sở hữu được đính kèm ở một góc màn hình. Ở đó hiển thị một con số khổng lồ... lên tới 80 triệu lir. Không cần phải nói cũng biết đây là một số tiền cực kỳ lớn, quy ra tiền Nhật thì cũng ngót nghét tám trăm triệu yên.

Vậy thì, tại sao tôi lại có trong tay số tiền khủng đến mức này?

Mọi chuyện bắt nguồn từ mục đích tôi đến Hội Mạo Hiểm Giả hôm nay: báo cáo hoàn thành nhiệm vụ thảo phạt Băng sơn tặc Gouz-Maze.

◇◆

Sau khi chia tay Rook và Marie, tôi đã nán lại Hội Mạo Hiểm Giả ngay trong buổi sáng để làm thủ tục nhận tiền thưởng. Lần này, không chỉ phải đưa ra trang bị MVP làm bằng chứng, tôi còn phải trả lời vô số câu hỏi và giải thích tình hình.

Quá trình đó diễn ra khá lâu và cặn kẽ một cách kỳ lạ.

Tuy phiền phức hơn hẳn thủ tục ở đồn kỵ sĩ—nơi chỉ cần khoanh tròn vài lựa chọn trên giấy tờ rồi ký tên—nhưng tôi vẫn nghiêm chỉnh phối hợp từ đầu đến cuối. Về bối cảnh sự việc, tôi chỉ giấu đi chi tiết Hugo—người đồng hành cùng tôi—là một <Master> của Hoàng quốc Dryfe, quốc gia đang đối địch với Vương quốc Altar, còn lại thì kể đúng sự thật.

Kết quả là việc thảo phạt được công nhận, và tiền thưởng lập tức được thanh toán.

Lúc ấy tôi đang nghĩ bụng: "Nếu gặp lại Hugo thì phải chia cho cậu ta một nửa mới được. À không, mình chỉ đánh bại 【Gouz-Maze】 sau khi hắn đã hợp thể với 【Đại Tử Linh】, mà trang bị MVP mình cũng lấy mất rồi nên phần của cậu ta phải nhiều hơn mới đúng...". Cắt ngang dòng suy nghĩ đó của tôi là khoản tiền thưởng khổng lồ nằm chễm chệ ngay trước mắt, phá vỡ mọi quy chuẩn thông thường: 80 triệu lir.

—Cái gì thế này?

—80 triệu?

—Không phải là 800 ngàn hay 8 triệu sao?

—Gấp tám mươi lần 【Gardranda】 ư?

Những suy nghĩ hỗn loạn lấp đầy não bộ, nhưng ngay lập tức, cô tiếp tân đã lên tiếng giải thích. Vốn dĩ, tiền thưởng cho Băng sơn tặc Gouz-Maze do Hội Mạo Hiểm Giả quy định là 1 triệu cho mỗi tên trong hai đại thủ lĩnh, và khoảng 10 ngàn cho mỗi tên đàn em, tổng cộng chỉ rơi vào khoảng 3 triệu lir.

Dù vậy, nếu xét đến quy mô và chiến lực của chúng thì con số đó quả thực quá bèo bọt.

Thực tế đã chứng minh, những kẻ tự tin đi thảo phạt Băng sơn tặc Gouz-Maze trước đây đều mất mạng trở về. Thế nên Băng sơn tặc Gouz-Maze dần bị coi là một lũ cặn bã không bõ công đối phó, hay tệ hơn nữa, là những kẻ địch đáng sợ không nên dây dưa.

Có lẽ cũng vì rủi ro quá cao—mỗi lần thất bại là thêm những đứa trẻ bị bắt cóc phải bỏ mạng—nên chẳng còn tổ đội nào dám nhúng tay vào nữa. Tuy nhiên, vẫn có những người không thể chấp nhận buông xuôi bằng một câu "Thế à, đành chịu thôi" chỉ vì không ai đánh bại được chúng. Đó chính là gia quyến của những đứa trẻ bị hại, và Bá tước Gideon—người cai quản thành phố này. Nhờ sự phồn vinh của thành phố Gideon, trong số thân nhân của lũ trẻ có rất nhiều người là tư bản giàu có. Có không ít người đã cắn răng nộp tiền chuộc, nhưng thứ nhận về chỉ là thi thể lạnh lẽo của con mình. Họ đã không ngừng rót thêm tiền vào quỹ thưởng của Hội Mạo Hiểm Giả, ấp ủ hy vọng mong manh rằng ít nhất có thể báo thù cho con cái họ.

Ngoài ra, Bá tước Gideon cũng mang một sự căm phẫn tột độ đối với Băng sơn tặc Gouz-Maze khi chúng ngày đêm tàn phá lãnh địa của ông. Thậm chí, ông còn muốn đích thân điều động binh lực đi thảo phạt chúng nếu có thể. Đáng tiếc là việc đưa quân đội đến đối phó với Băng sơn tặc đang lẩn trốn ngay sát biên giới sẽ kích động quốc gia láng giềng Caldina ở phía Đông, nên kế hoạch đó là bất khả thi.

Bá tước Gideon đành ôm nỗi ấm ức trong lòng, tự trích tài sản cá nhân để độn mức tiền thưởng lên, mong mỏi một tổ đội xuất sắc nào đó sẽ đứng ra nhổ cái gai trong mắt này. Và 80 triệu lir này chính là kết quả từ những đóng góp đó.

"Lạ thật, món hời thế này mà từ trước tới giờ không ai hành động nhỉ."

Với số tiền khổng lồ đó, hẳn sẽ có khối kẻ mờ mắt lao vào với giấc mộng một bước lên tiên. Đặc biệt là các <Master>, vì đối với bản thân họ mà nói thì việc này gần như chẳng mang lại rủi ro sinh tử nào.

"Bởi vì mỗi khi thất bại, tỷ lệ sống sót của lũ trẻ lại giảm đi, nên chúng tôi có chủ trương không công khai lệnh truy nã. Chỉ những ai được Hội Trưởng đánh giá là 'Người này thì có thể' mới được nhận thông tin. Chúng tôi chỉ nhắm đến các <Siêu Cấp> - những người cầm chắc khả năng giải quyết được vấn đề... là thế ạ."

Nghĩa là họ đã phong tỏa thông tin để ngăn tình hình diễn biến tồi tệ hơn. Dù tôi không rõ phán đoán đó là đúng hay sai. Nhưng chủ trương ấy phần nào cho thấy họ đặt ưu tiên hàng đầu vào việc tuyệt đối không để lặp lại thất bại. Nên mới giới hạn đối tượng chỉ dành cho <Siêu Cấp>. Dù sao thì đẳng cấp chiến lực cũng chênh lệch một trời một vực, nếu là cỡ anh Figaro thì có lẽ đã dọn dẹp xong xuôi mọi chuyện nhẹ nhàng hơn tôi nhiều.

"Chúng tôi dự tính rằng sự kiện diễn ra tại Đấu trường Trung tâm ngày hôm nay sẽ thu hút vô số nhân vật xuất chúng từ trong và ngoài nước tập trung lại, nên định nhân cơ hội đó..."

Họ định tiếp cận những <Master> ưu tú, ra là vậy. Thực tế thì, có vẻ như bọn sơn tặc cũng đã nhìn thấu được nước đi đó nên định nhổ trại rút lui ngay trong ngày hôm qua rồi.

"Chính vì vậy, việc các anh đánh sập hoàn toàn Băng sơn tặc Gouz-Maze vào ngày hôm qua quả thực là một diễn biến hoàn toàn nằm ngoài dự liệu..."

Chà, tóm lại là trong lúc họ đang khoanh tay bó gối chờ thời thì tôi và Hugo đột nhiên từ đâu nhảy xổ vào, và nhờ một phép màu nào đó đã quét sạch bọn chúng. Thảo nào họ không tin nổi và phải chất vấn đủ điều. Nhưng cuối cùng, [Giáp chân Tử Oán Gouz-Maze] mà tôi mang về đã trở thành bằng chứng thép không thể chối cãi.

◇◆

Dù có nói gì đi nữa, đập ngay trước mắt tôi lúc này chính là vấn đề nan giải mang tên "khoản tiền thưởng kếch xù".

"Trước hết, tôi phải tìm gặp Hugo ở đâu đó đã."

"Phải, đúng thế nhỉ."

Tuy Hugo có bảo trong thư là cho tôi tất cả, nhưng ôm một khoản tiền khổng lồ thế này mà không bàn bạc một tiếng thì khó coi lắm. Chưa kể đến vụ ở đồn kỵ sĩ do tôi tự ý quyết định nữa. Muốn liên lạc cũng chẳng biết tìm bằng cách nào vì chưa kịp hỏi thông tin, đã vậy còn quên béng mất việc kết bạn nên cũng không biết cậu ta có đang online hay không. Biết thế add friend luôn cho rồi.

"Dù sao thì về đường đi nước bước của số tiền lớn này chúng ta phải đợi bàn bạc với Hugo đã."

Dù tôi đang khát tiền thật!

"Nghe nói tiền thưởng gốc của con ngựa Undead đó là 1 triệu. Anh xài số tiền đó thì đâu có vấn đề gì phải không?"

"...Ra là vậy."

Quả thực thế thì chắc không sao đâu.

Nhưng mà 1 triệu.

Bằng với tiền thưởng của con [Gardranda] kia, nếu tôi được toàn quyền sử dụng thì chừng đó cũng đã là một khoản cực lớn rồi. Nhưng có tiền rồi cũng không biết nên sắm sửa gì. Về trang bị, do giới hạn cấp độ nên đổi đồ mới vẫn còn hơi sớm.

Bắt buộc phải chọn thì chắc là trang sức, và... vũ khí chăng.

"...Anh tính lăng nhăng à?"

"Không phải. Này, Hugo cũng từng nói rồi mà, Maiden cũng có những kỹ năng nhận được khi chiến đấu trong hình dạng con người đấy."

"Quả thật, cậu ta có nói vậy."

"Nên thứ anh cần mua là vũ khí cho ta, và vũ khí cho anh khi ta ở hình dạng con người."

"...Hiểu rồi, cần thiết đấy."

Nghe tôi giải thích, có vẻ Nemesis đã bị thuyết phục nên gật gù.

"Ừm, là vũ khí Ray dùng ngoài ta ra cơ mà. Phải xem xét thật cẩn thận mới được. Phải khắt khe như mẹ chồng soi con dâu ấy!"

...Chuyện đó nghiêm trọng đến thế cơ à.

A, phải rồi. Nếu đến cửa hàng của chú Alejandro thì nhân tiện...

"Đừng nói là anh đang nghĩ 'Nhân tiện quay gacha tiếp nhỉ' đấy nhé, Ray."

"HAHAHA, cô đang nói gì vậy Nemesis. Tôi là một người biết tự kiểm điểm đàng hoàng mà."

"Hô, vậy sao. Vậy thì anh thử nhìn thẳng vào mắt ta rồi lặp lại câu đó xem nào."

"............Tôi xin lỗi."

Ư ư, tất nhiên là nếu rút ra phần thưởng không tương xứng, hay lại tòi ra cái [Giấy Phép] nữa thì nhọ thật. Nhưng vẫn có cơ may trúng được thứ ngon lành như của Silver hay [Găng tay Đoạn Vịnh của Rook], mộng tưởng cứ thế mà... ủa?

"Hử?"

Trên đường đến cửa hàng của chú Alejandro, tôi bắt gặp một bóng dáng quen thuộc ở quảng trường cạnh Đấu trường Trung tâm. Ban đầu tôi tưởng là mình tưởng tượng hay nhìn nhầm thứ gì đó na ná... nhưng càng đến gần, tôi càng nhận ra đôi mắt mình không hề phản chủ.

Lớp lông xù màu đen bao phủ toàn thân, vóc dáng cao lớn hơn người bình thường, cái hình thể phình to tròn trịa, cùng tứ chi ngắn củn. Thứ đang bị lũ trẻ bâu quanh đó, nhìn ngang liếc dọc thế nào cũng là một bộ đồ linh vật gấu.

“Oa oa, nổi tiếng quá đi mà gấu-! Cảm giác cứ như ngôi sao quốc tế đến Nhật Bản vậy đó gấu-!”

Là ông anh trai nhà tôi.

"............"

Bộ đồ gấu kia chắc chắn một trăm phần trăm là ông anh tôi rồi. Nhưng vì đang ở giữa Quảng trường Trung tâm, người ta dễ nhầm anh ấy đang biểu diễn nghệ thuật hoặc là linh vật, nên mới có chuyện một bầy trẻ con xúm lại vò qua vò lại.

“Không còn chỗ chen chân luôn mà gấu-! A, mấy nhóc trèo lên cũng được nhưng cẩn thận kẻo ngã nhé gấu con-!”

"...Anh làm cái trò gì vậy, ông anh."

Tôi lên tiếng gọi ông anh đang bị một đàn trẻ con bu kín, thi nhau trèo lên người, và đang trên đà tiến hóa từ linh vật thành khu vui chơi vận động.

“Hử, người gọi tôi là “anh trai yêu dấu”... Ồ, chẳng phải là Ray đây sao gấu-!”

Anh ấy giơ hai tay lên đáp lại, nhưng do cái ngoại hình quá khổ nên cảnh tượng cứ như thể một con gấu đang giương vuốt đe dọa vậy. Với lại, tôi không hề gọi là "anh trai yêu dấu". Ngay cả cái thời tôi chưa ngán ngẩm ông anh này thì cũng chưa từng dùng cái danh xưng sến súa đó bao giờ.

"Cảm giác lâu lắm rồi mới được gặp Gấu Huynh nhỉ."

“Chào Nemesis nha gấu”

Anh tôi vẫy tay chầm chậm lạch bạch. Tiện thể nói luôn, ảnh vẫy chậm như vậy là để đứa trẻ đang đu lủng lẳng trên cánh tay không bị rớt xuống.

"Mà này, anh vẫn nổi tiếng như mọi khi nhỉ. Lúc gặp ở Vương Đô cũng bị lũ trẻ bâu quanh."

“Vì bộ đồ thú này hiếm thấy lắm đó gấu”

"Ra là do hiếm."

“Dù là <Master> hay người bình thường thì cũng hầu như chẳng ai mặc mà gấu-. Dù sao thì xét về mặt trang bị, nó cũng thuộc hạng bét gấu ạ”

"Thế cơ á?"

“...Em nghĩ mà xem. Chỉ cần mặc cái này vào là nó chiếm sạch toàn bộ ô trang bị, ngoại trừ vũ khí cầm tay và trang sức đấy.”

À, thế thì bị ghẻ lạnh là đúng rồi.

“Số lượng đồ thú có chỉ số đủ để bù đắp lại cái khuyết điểm to đùng đó chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi gấu-. Trừ anh ra, những <Master> thường xuyên mặc thứ này chắc không tới năm người đâu gấc-“

"...Vậy là có bốn người à."

Cộng thêm anh tôi nữa là năm người. Tính là tiểu đội siêu nhân Sentai hay gì. Nhắc mới nhớ, ngày xưa anh tôi cũng từng đóng cái vai đó rồi.

“Cái đó, là có ý gì vậy.”

Nemesis dùng Thần Giao Cách Cảm phản hồi lại những gì tôi vừa chợt nhớ ra.

Không, chẳng có gì to tát đâu. Chỉ là chuyện ngày xưa anh trai tôi từng tham gia một chương trình Tokusatsu với tư cách là một thành viên trong đội siêu nhân thôi.

“...Tuy ta không rành chuyện ở thế giới bên đó lắm. Nhưng dựa theo những kiến thức thông thường về thế giới của anh mà ta nhận được, chẳng phải đó là chuyện động trời sao? Ý ta là, anh trai anh vốn là võ sư mà?”

Đúng thế, hồi học trung học, anh ấy vừa là học sinh vừa là võ sư. Còn hồi tiểu học, anh ấy từng là diễn viên nhí kiêm ca sĩ. Lúc đó, anh ấy được chọn vào vai chiến binh bổ sung, thành viên thứ sáu của đội siêu nhân. Lúc tôi bắt đầu nhận thức được thì anh ấy đã giải nghệ rồi nên tôi cũng không rành lắm.

“...Gấu Huynh rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy?????”

Không, lão là anh trai tôi thôi mà?

"Anh đến Gideon là để xem <Siêu Cấp Đại Chiến> à?"

“Đúng nha gấu. Anh đến xem trận đấu của thằng bạn nối khố Figấu đấy”

Figấu... là anh Figaro sao. Hai người là là bạn bè à.

"Ra vậy, em cũng định đi xem nên có khi lại giáp mặt nhau ở hội trường đấy."

“Hả? Em mua được vé rồi sao hử gấu-?”

"Vâng. Em có đồng đội mua giúp."

Nói rồi, tôi lấy tấm vé Marie cho từ Hộp Vật Phẩm ra đưa anh xem.

“Ồ, ghế lô -. Giỏi thật... Hửm?”

Sau khi liếc nhìn, anh ấy đưa tấm vé lại gần mắt—đúng hơn là cái khe hở làm mắt—và nhìn chằm chằm.

"Sao thế?"

“Xem cái này đi gấu”

Nói đoạn, ông anh cũng rút chiếc vé của mình từ Hộp Vật Phẩm ra.

Nhìn thử xem sao... trên đó có ghi L-001. Chữ L này là số lô, còn 001 có vẻ là số ghế trong lô đó. Nhân tiện, vé của tôi là L-004.

"Anh em mình số lô à?"

Số ghế thì khác, nhưng tôi và anh lại ngồi chung một lô.

“Trùng hợp thật đấy gấu-. Thế này là có thể ngồi xem cùng nhau rồi gấu-“

"Trên đời có sự trùng hợp thế này cơ đấy."

“Có khi đồng đội của Ray cũng mua vé từ cùng một tay phe vé như anh cũng nên đấy chứ gấu-“

Ra là vậy. Nếu thế thì ngồi cùng một ghế lô cũng không có gì khó hiểu.

“Mà này, Ray mới vào Dendro đây thôi mà đã kết được bạn rồi, phận làm anh trai nhìn thấy ấm lòng ghê nha gấu~~“

Anh tôi lấy khăn tay từ Hộp Vật Phẩm ra chặm chặm vào phần mắt, làm bộ như đang lau nước mắt........ Không, chỗ đó đâu có rớt ra giọt nước nào đâu đúng không?

“Thêm nữa, nhìn trang bị thì có vẻ trong thời gian ngắn em đã trải qua vô số chuyến phiêu lưu lớn nhỉ.”

Tôi cảm nhận được ánh nhìn của anh đang hướng về đôi găng tay và đôi giày— [Găng tau FChướng Diễm Gardranda] và [Giáp chân Tử Oán Gouz-Maze].

"Chà, cũng có nhiều chuyện xảy ra lắm. Em cũng muốn kể cho anh nghe... nhưng tình hình này mà đứng nói chuyện dài dòng thì..."

Anh tôi vẫn đang bị lũ trẻ bu kín, và trong suốt lúc chúng tôi nói chuyện, anh ấy vẫn bị vò qua vò lại không yên.

“Cũng phải. Nào, các gấu con! Anh Gấu đây sắp phải đi rồi nha! Anh tặng các gâu con chút bánh kẹo làm quà chia tay nha gấu!”

Nói rồi, anh lôi ra một đống bánh kẹo từ Hộp Vật Phẩm và bắt đầu phân phát cho đám trẻ. Lũ trẻ hớn hở nhận lấy, ríu rít nói "Cảm ơn Anh Gấu-" rồi lần lượt tản đi.

"...Lúc ở Vương Đô anh cũng giở trò này nhỉ."

“Hừm, khi mặc bộ đồ thú này ra đường thì đây là thứ phải làm gấu ạ-“

Vậy thì cởi quách ra là xong... à mà không cởi được cơ chứ. Vì bên trong cái mớ bùng nhùng đó là khuôn mặt thật của anh tôi mà.

"Đúng rồi, thay vì mặc đồ thú sao anh không đeo mặt nạ hay trùm đầu ấy."

“Trông khả nghi thế anh không thích.”

...Một con gấu đi lại ngoài đường thì không khả nghi chắc?

"Sao anh không xài lại ngón nghề cũ, mặc luôn đồ siêu nhân đi cho rồi."

“Cái đó hả-, vì có Clan chuyên nghiệp làm rồi nên sẽ dễ gây hiểu nhầm lắm gấu-“

Có cả Clan siêu nhân luôn cơ à. Trong lúc chúng tôi dăm ba câu qua lại, anh tôi đã phát xong bánh kẹo, đám trẻ đang bâu quanh cũng đã tản đi hết. Họ đã tản đi hết rồi, nhưng...

"Này, còn dính cái gì đó kìa."

"Cũng đúng nhỉ gấu-"

Nhìn kỹ lại, gần đỉnh đầu anh tôi vẫn còn thứ gì đó bám dính lấy.

Đó không phải là một đứa trẻ loài người. Mà là một sinh vật giống như nhím gai hay nhím lông, kiểu như một con thú nhỏ được cách điệu hóa đang bám chặt vào phần đầu của bộ đồ thú. Nhìn cùng với anh tôi thì trông cũng giống một cặp linh vật đi liền với nhau từ đầu, nhưng tất nhiên anh tôi vốn dĩ không hề đính kèm cái phụ kiện đó.

Con thú nhỏ này bám vào từ lúc nào nhỉ. Trên đầu không hiển thị tên nên chắc không phải quái vật... <Embryo> sao?

"Xin lỗi."

Ngay lúc đó, có một tiếng gọi từ bên cạnh vọng đến. Nhìn sang, tôi thấy một người phụ nữ đang đứng đó. Tuổi đời có vẻ khoảng đầu hai mươi, trang phục là kiểu đồ fantasy bình thường nhưng khí chất lại toát lên vẻ gì đó rất giống một nữ thư ký. Và trên mu bàn tay trái cô có một cái huy hiệu, vậy chắc hẳn đây là một <Master>.

"Behemot nhà tôi đã làm phiền anh rồi ạ."

"Behemot? À, là đứa bé này sao."

Behemot, hình như là một cách đọc khác của loài quái thú Behemoth trong Cựu Ước. Vậy có nghĩa người này là <Master> của <Embryo> này sao.

“Nào nào, có người đến đón nhóc kìa gấu-cô bé:

Nói rồi anh tôi định nhấc con nhím... Behemoth trên đầu xuống, nhưng nó vẫn bám riết lấy không chịu buông. Cô bé... ủa nó là giống cái à?

]XD]

Behemoth kêu lên một tiếng rồi lại bám chặt lấy. Có vẻ như nó rất ưng ý đỉnh đầu của anh tôi.

"Xin hãy xuống đi nào, Behemoth. Chúng ta sắp trễ rồi. Vì chỉ có vé đứng nên chúng mình phải vào sớm thôi ạ."

[...gtg]

Behemoth nhảy khỏi đầu anh tôi, sà vào lòng vị <Master> đến đón.

"Vậy, xin phép anh."

Nói rồi nữ <Master> liền quay gót bước đi.

“A, đợi một chút nhé gấu-“

Anh tôi gọi cô ấy lại, lấy chút bánh kẹo từ Hộp Vật Phẩm ra đưa cho cô.

“Quà của hai người đây gấu-. Hai người cùng ăn nhé gấu-“

"...Cảm ơn anh."

[thx]

Và thế là Behemoth cùng <Master> của nó rời đi. Vừa nãy nghe nhắc đến vé đứng gì đó, có lẽ cô ấy cũng đang hướng đến sự kiện ở Đấu trường Trung tâm.

"Cơ mà, anh hai không chỉ hút trẻ con mà còn hút cả động vật nhỏ nữa nhỉ."

“Động vật nhỏ?”

Tôi vừa dứt lời, chẳng hiểu sao anh tôi lại nghiêng đầu thắc mắc. Kích thước đó đâu có bự. Đâu phải gấu như anh đâu.

“Chà, chung quy lại là anh rất được lòng bọn trẻ con gấu ạ-. Quả nhiên Gấu là nổi tiếng nhất mà”

"Vâng vâng."

Rõ ràng từng bảo là miễn cưỡng mặc để che mặt, thế mà có vẻ khoái bộ đồ thú này lắm rồi đấy.

“Nhưng vì Gấu quá nổi tiếng nên anh mày do dự không dám mặc mấy bộ đồ thú khác gấuuuu-“

"Anh còn bộ nào khác nữa à!?"

“Chỉ tính riêng đồ thú phần thưởng MVP thôi thì có mười ngón tay đếm cũng không xuể đâu gấu”

"Anh có nhiều vậy sao!?"

Không biết nên kinh ngạc vì anh ấy sở hữu nhiều phần thưởng MVP đến vậy, hay kinh ngạc vì tất cả đống đó đều là đồ thú nữa. Ông anh này đúng là không bao giờ thiếu trò để nói.

“Vậy anh em mình tìm chỗ nào từ từ thong thả nói chuyện đi gấu-“

"Cũng được. Nemesis đi thôi- ...ủa cô đang ngẩn ngơ cái gì thế?"

Nemesis chẳng hiểu sao cứ đứng ngây ra đó. Nhắc mới nhớ, từ nãy đến giờ cô ấy im bặt. Không hiểu vì sao Nemesis cứ... nhìn chằm chằm về hướng Behemot và nữ <Master> kia rời đi.

"Sao thế?"

"...Không, không có gì. Chắc là do ta tưởng tượng thôi. Dù sao thì cô ta cũng đi cùng <Embryo> mà, nhỉ."

Cô ấy đang bận tâm chuyện gì vậy nhỉ?

“Này-, hai người đang đứng đực ra đó làm gì thế gấu?”

"A, Gấu Huynh đang đợi kìa. Phải đi thôi."

"Ừ."

Tôi và Nemesis cất bước, quyết định cùng anh hai vào một quán nào đó. Do được dặn là cứ chọn quán thoải mái đi, nên chiều theo ý Nemesis, chúng tôi lại tạt vào cửa hàng đồ ngọt giống ngày hôm qua........ Chắc lại ăn thả cửa nữa cho xem.

◇◆

"Ngài thỏa mãn chưa, Behemoth."

[lol]

"Vậy thì tốt rồi. Ngài từng bảo con gấu đó rất dễ thương, muốn ôm một cái mà. Dù em thấy làm vậy hơi thiếu ý tứ một chút."

[nvm]

"Vậy sao. Thôi thì, hy vọng mong muốn còn lại của ngài trong lần đi xem trận đấu hôm nay... sẽ thành hiện thực."

[yup]

"Chỉ mong sao... mấy tên <Siêu Cấp> của đất nước này đủ mạnh."

[Hype]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!