Episode 3: (Vol 3 -> 5)

Chương 32: Lời tuyên bố

2026-03-02

1

Chương 32: Lời tuyên bố

□【■■■ ■■■ ■■■■】■■■ ■■■■■■■■

Trò chơi do Franklin bày ra lần này có ba sai lầm lớn.

Đó là xét theo góc nhìn của tôi, còn dưới con mắt của người ngoài, con số đó có thể ít hơn hoặc nhiều hơn. Vậy, cùng tôi điểm qua theo thứ tự nhé.

Thứ nhất, như chính hắn đã tuyên bố trên sóng phát thanh, hắn dán nhãn Kế hoạch A, Kế hoạch B rồi tuần tự thực hiện chúng. Có lẽ hắn cho rằng làm thế là ổn, bởi mục đích chính là bẻ gãy ý chí đối thủ bằng cách tung ra những kế hoạch ngày càng tàn độc hơn mỗi khi vấp phải sự phản kháng. Nhưng nếu chỉ xét đến chiến lực được tung ra, thì cách làm đó chẳng khác nào nướng quân nhỏ giọt.

Nếu đã định xuất quân, thì ngay từ đầu cứ dốc toàn lực là xong. Hắn chỉ cần nhanh chóng chiếm lấy kết giới, kích động bạo loạn PK, và giải phóng quái vật khắp thành phố. Nếu hắn xua năm vạn quái vật tràn vào giữa cơn hỗn loạn đó, thì phía chúng ta gần như chẳng có cách nào chống đỡ nổi. Sau đó Công chúa sẽ bị bắt cóc và Gideon sẽ phải gánh chịu thiệt hại vô cùng nặng nề. Vì hắn mải mê cợt nhả, nên rốt cuộc đã bị bẻ gãy từng bước một cho đến tận bây giờ.

Cái giề? "Nếu hắn quyết định thắng thua bằng năm vạn quái vật thì kết quả cũng không thay đổi" sao? À, đúng vậy. "Nếu quyết định nhứ thế" thì mọi sự vẫn sẽ không thay đổi. Cô thừa hiểu điều đó mà còn hỏi sao?

Thứ hai, là việc lồng ghép chuyện trả thù nhóc ấy vào trong kế hoạch.

Sai lầm ở chỗ nào á? Có phải vì trộn lẫn vào kế hoạch và dính líu đến con quái vật [RSK] đó nên thời gian giải phóng mới bị kéo dài ra không?

À, không, không phải thế. Bản thân việc trả thù nhóc đó vốn không phải là một sai lầm. Nhưng việc thực hiện song song cả hai mục đích, vô tình tạo ra "thứ để đánh cược" trong trận chiến của nhóc đó mới chính là sai lầm chí mạng.

Cô đang làm cái vẻ mặt chẳng hiểu gì kìa.

Con quái vật [RSK] đó, theo lẽ thường... đã có thể hạ gục nhóc ấy. Nhưng áp lực về việc sẽ đánh mất thứ gì đó nếu thất bại đã kích phát sức mạnh của nhóc ấy vượt xa thực lực vốn có. Đó là sai lầm. Ngay cả quả bom không khí mà nhóc ấy sử dụng, cũng là nhờ lượng oán khí đóng vai trò nguồn MP đang tích tụ dày đặc trong thành phố mới có thể thi triển được. Có lẽ, nếu cứ chém giết như bình thường thì việc trả thù đã hoàn tất một cách dễ dàng rồi chăng? Thực tế, <Kẻ Sát Siêu Cấp> đã từng dùng cách đó để hạ gục nhóc ấy.

Còn về nhóc ấy... nhóc cực kỳ mạnh trong những trường hợp sinh tử như trong trường hợp này. [RSK] đã thua chính vì điều đó. Mà, quả thực ở thế giới bên kia, những tình huống liên quan đến sự sống còn của con người hiếm khi xảy ra đến vậy.

Còn điều thứ ba... à, thôi quên đi.

Tự dưng tui thấy xấu hổ khi nói ra quá. Không, tui cũng có lòng tự trọng chứ.

"Người biết xấu hổ thì sẽ không ăn mặc cái kiểu đó đâu nhỉ", hử?

Lắm lời thế. Vốn dĩ việc tôi phải ăn mặc thế này mọi lúc mọi nơi đều là do cô trong lúc tạo nhân vật đó...

"Gì cũng được, nói cái thứ ba đi" à... Tôi hết nói nổi cô rồi.....

Thứ ba, sai lầm lớn nhất mà hắn đã phạm phải, đó là...

◆◆◆

■ <Đồng bằng Jeand>

Trong <Infinite Dendrogram>, các thuật ngữ như cấp Demi-Dragon hay cấp Pure Dragon thường được sử dụng như những thước đo chiến lực.

Cấp Demi-Dragon tương đương với chiến lực của một tổ đội sáu người thuộc Low-rank combat Job, hoặc chiến lực của một cá nhân thuộc High-rank combat Job.

Cấp Pure Dragon tương đương với chiến lực của một tổ đội sáu người thuộc High-rank combat Job.

Nói tóm lại, cấp Pure Dragon sở hữu chiến lực gấp sáu lần cấp Demi-Dragon hoặc hơn thế.

Mặc dù vậy, sức mạnh của một Job High-rank chiến đấu có thể dao động rất lớn, tùy thuộc vào việc họ đã rèn luyện sáu Low-rank Job và hai High-rank Job đến mức độ nào. Nếu là một <Master> đẳng cấp cao, nhờ vào các chỉ số bổ trợ và năng lực đặc hữu của <Embryo>, họ hoàn toàn có khả năng đơn phương độc mã nghênh chiến một Pure Dragon.

Tuy nhiên, đó cũng chỉ là những ước tính khái quát về chiến lực.

Năm ngàn con quái vật dòng "Suicide" mà Franklin tung ra làm quân tiên phong đều thuộc cấp Demi-Dragon. Tức là chiến lực tương đương với năm ngàn người thuộc High-rank Job.

Trái lại, lực lượng <Master> tham gia phòng thủ chỉ vỏn vẹn hai mươi mốt người, bao gồm cả High-rank Job lẫn Low-rank Job.

Dù có tính thêm người duy nhất sở hữu Superior Job tại đây, thì tổng cộng cũng chỉ có hai mươi hai người. Ngay cả khi cộng thêm năng lực của <Embryo> và hào phóng đánh giá chiến lực mỗi người ngang hàng với cấp Pure Dragon, thì tỷ lệ tương quan vẫn là năm ngàn chọi một trăm ba mươi hai.

Một sự chênh lệch nực cười đến mức chẳng buồn đem ra so sánh. Dù vậy, đã ba phút trôi qua kể từ khi trận chiến bắt đầu... vẫn chưa có một <Master> nào ngã xuống.

“……Cầm cự giỏi đấy nhỉ.”

Franklin lầm bầm đầy ngán ngẩm.

Ngay cả Franklin, kẻ đã phái năm ngàn con quái vật đi, cũng không ngờ rằng hai mươi hai người bọn họ lại có thể cầm cự lâu đến vậy. Kỳ tích này có được là nhờ vào năng lực của các <Embryo> đang tụ họp tại đây. Hai mươi hai người. Ngay cả khi loại trừ những người mà Franklin đã biết, vẫn có gần hai mươi <Master>... sở hữu <Embryo>.

Trong số họ, có người cường hóa diện rộng cho đồng minh, có người hóa thân thành bức tường phòng ngự vững chãi, lại có người đủ sức kìm chân cả một đạo quân. Nhờ vào sự đa dạng cùng vô vàn biến thể năng lực của <Embryo>, kết hợp với việc phát huy tối đa sức mạnh cá nhân, họ đã thành công giam chân năm ngàn con quái vật tại nơi này, không để chúng bước dù chỉ một bước vào thành phố.

"…………"

Sự đa dạng. Tất nhiên, những quái vật do Franklin tạo ra cũng sở hữu đặc tính đó.

Thế nhưng, những con "Suicide" đang đối đầu với họ lại là những vũ khí sinh học chỉ được lập trình duy nhất một mệnh lệnh: tiến lên, giết chóc và tàn lụi. Dù chủng tộc có đa dạng đến đâu, chúng cũng không có khả năng phối hợp tác chiến tùy theo đối thủ để phát huy thế mạnh đa dạng đó. Chính vì thế, dù sở hữu số lượng áp đảo, chúng vẫn không thể xuyên thủng được hàng phòng ngự của đối phương.

"…………Nào"

Thành thật mà nói, dù bầy quái vật có bị kìm chân tại đây, Franklin cũng chẳng gặp vấn đề gì quá lớn. Ngay lúc này, hắn vẫn đang liên tục nhả ra những bầy quái vật tiếp ứng cho năm ngàn con kia từ Pandemonium. Theo tính toán của Franklin, giả sử họ có câu kéo thêm được đôi chút thời gian để những <Master> bị nhốt trong đấu trường trung tâm kịp thời tập hợp, thì hắn vẫn dư sức gây thiệt hại nặng nề cho thành phố.

Dù nói hai mươi hai người ở đây đang kìm chân được năm ngàn quái vật, nhưng đó cũng chỉ là một nỗ lực câu giờ liều mạng. Số lượng quái vật hầu như chẳng suy suyển, và việc các <Master> bị nghiền nát rồi tan biến chỉ là chuyện sớm muộn.

Chưa kể, phía sau chúng vẫn còn một đội quân quái vật đông gấp mười lần đang chực chờ, và vây quanh Franklin là hàng loạt quái vật sở hữu thông số tương đương với các Superior Job hệ chiến đấu như [DGF] và [KOS].

Franklin nhớ không lầm thì số lượng <Master> ở đấu trường trung tâm chỉ xấp xỉ một ngàn người. Chỉ với chừng đó, lực lượng mà Franklin đã dày công chuẩn bị hoàn toàn dư sức càn quét Gideon.

Trong số các <Siêu Cấp>, Franklin không hề xuất sắc ở mảng "chiến đấu". Nếu bắt đầu một trận đấu sòng phẳng, hắn thậm chí có nguy cơ bị hạ gục bởi cả những kẻ cấp thấp hơn.

Thế nhưng, hắn lại là một bậc thầy về "chiến lược". Kể từ cuộc chiến tranh với Vương quốc, thời gian trong <Infinite Dendrogram> đã trôi qua nửa năm. Với khối lượng chiến lực khổng lồ được tích lũy bằng cả thời gian lẫn tiền bạc trong nửa năm qua, Franklin thừa khả năng đơn thương độc mã tàn sát một ngàn <Master>.

"…………Nào nào"

Biến số duy nhất là hai <Siêu Cấp> đang bị nhốt trong kết giới ngưng đọng thời gian, những kẻ bị phá đám giữa trận <Superior Clash> và chắc chắn đã trở thành kẻ thù.

Nếu họ thoát ra, chín phần mười Franklin sẽ phải lãnh Death penalty. Figaro, kẻ vốn theo chủ nghĩa solo, có thể sẽ không buồn nhúng tay vào. Nhưng với Xunyu thì khác, dù ngay lúc này có một chiếc móng vuốt vàng đâm xuyên qua ngực Franklin thì cũng chẳng có gì lạ.

Dù vậy, Franklin vẫn không mảy may bận tâm.

Kể cả khi hắn chết đi, hàng vạn quái vật đã được phóng thích kia vẫn sẽ tiếp tục tấn công Gideon. Hơn thế nữa... hắn vẫn còn giấu những con bài chưa lật. Cuộc tổng tiến công của lũ quái vật do Franklin tạo ra sẽ như những cơn sóng dữ chà đạp Gideon, bất chấp việc chủ nhân của chúng có bỏ mạng đi chăng nữa. Vốn dĩ, những bức tường phòng ngự mỏng manh bằng xác thịt con người không thể nào ngăn cản nổi cơn sóng dữ ấy. Và khi Gideon - thành phố được bảo vệ bởi các <Master> - phải gánh chịu thiệt hại nặng nề, Vương quốc chắc chắn sẽ suy sụp.

Mục đích cuối cùng của hắn vẫn sẽ được hoàn thành.

"…………Nào nào nào nào"

Bất kể mọi chuyện diễn biến ra sao, đây vẫn là chiến thắng của Franklin, một thế cờ mà hắn chỉ cần khoanh tay đứng nhìn cũng có thể giành phần thắng.

“Quả nhiên vẫn thấy gai mắt, nên giết quách chúng đi thôi nhỉ.”

Và chính vì thế――Franklin đã hành động.

“[DGF], mày nghiền nát đám người chướng mắt đó cho tao được không.”

Franklin ra lệnh cho con khủng long khổng lồ đang túc trực ngay dưới chân Pandemonium, con quái vật đã đúng nghĩa đá văng cả Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia――[DGF]. Lúc Ray tiến đến ngăn chặn lũ "Suicide", Franklin đã cấm nó nhúng tay, nhưng kể từ khoảnh khắc hắn ban ra mệnh lệnh ngược lại này, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.

[VAAALUGAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!]

[DGF] cất tiếng gầm xé rách bầu trời, rồi lao tới như một chiếc xe tăng đày xéo mặt đất bằng những chấn động kinh hoàng hơn cả tiếng gầm ấy. Mục tiêu của nó chính là tiền tuyến, nơi hai mươi hai người đang tử chiến với năm ngàn quái vật. Từ dưới chân Pandemonium đến tận nơi đó, [DGF] thu hẹp khoảng cách chỉ trong chớp mắt.

――Đầu tiên, còn lại hai mươi người.

Chỉ với một cú húc mang theo luồng hào quang màu đỏ của [DGF], hai người thuộc High-rank combat Job đóng vai trò tiên phong lập tức bị nghiền nát bét thành bụi sáng. Đồng thời, <Embryo> đang gánh chịu sát thương thay cho họ cũng chạm ngưỡng giới hạn và vỡ vụn.

――Tiếp theo, còn lại mười chín người.

Ma pháp tấn công do một người thuộc High-rank Job ma pháp tung ra hoàn toàn bị luồng hào quang màu đỏ đánh tan. Ngay sau đó, một cú vung đuôi tàn bạo đã xé toạc người đó làm đôi, biến thi thể thành những hạt bụi sáng.

――Và rồi, còn lại mười sáu người.

Ba <Master> đồng loạt tung Tuyệt kỹ Tối . Nhưng còn nhanh hơn cả tốc độ thi triển Skill, [DGF] đã di chuyển với tốc độ tạo ra tàn ảnh và cắn nát bấy cả ba người. Chỉ trong chớp mắt, từ hàng ngũ hai mươi hai người chưa một ai ngã xuống, sáu sinh mạng đã bị tước đoạt.

"Tch!"

Marie, người duy nhất sở hữu Superior Job tại đây, lập tức hành động và nã đạn xuyên giáp thẳng vào đầu [DGF]. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc chạm vào luồng hào quang màu đỏ, viên đạn xuyên giáp lập tức bị triệt tiêu cả tốc độ lẫn uy lực, để rồi bị lớp vỏ cứng ngắc của [DGF] đánh bật ra ngoài.

"Hào quang màu đỏ công thủ toàn diện, <Dragon King Aura>! Ra là hắn đã dùng một Dragon King nào đó làm nguyên liệu...!"

Suy luận của Marie hoàn toàn chính xác.

Trong số <UBM>, có những tồn tại được gọi là Dragon King.

Là vị vua đứng đầu một chủng tộc trong số các Pure Dragon, đồng thời là tồn tại cường đại độc nhất vô nhị trong thời đại đó, nên tất cả bọn chúng đều được công nhận là UBM. Trước đây, Franklin đã từng vài lần tiêu diệt được Dragon King, và [DGF] chính là tác phẩm được nhào nặn từ một trong những phần thưởng MVP thu được sau các trận chiến ấy. Do đó, sức mạnh của nó dư sức vượt xa cấp Pure Dragon, chạm đến mức chiến lực tương đương với nguyên bản <UBM>.

[VAIGAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!]

"Ư...!"

Ngay cả với một Superior Job như Marie, nếu phải đối đầu trực diện với [DGF] trong trạng thái sung mãn thì cũng chỉ nắm chắc năm phần thắng. Hơn nữa, hiện tại cô đã kiệt sức sau trận chiến với Veldorbell, lại còn rơi vào tình trạng không thể sử dụng đạn nổ và đạn bám đuổi do chịu tác dụng phụ từ Tuyệt kĩ Tối thượng.

(Nếu còn cách nào đó, thì chỉ có thể nhắm bắn Urvetia Xuyên Thấu vào điểm yếu từ góc khuất nơi hào quang mỏng nhất thôi. Dù vậy cũng mong manh lắm.)

Marie nhận định rằng, ngay cả khi cô tung ra Tuyệt kỹ Tối thượng lần thứ hai trong ngày bằng sự kết hợp giữa <Lục Xuyên Thấu> và <Bạc Lóe Sáng>, xác suất để kết liễu được nó vẫn vô cùng mong manh. Vốn dĩ, những quái vật trên cấp Pure Dragon đều sở hữu lượng HP khổng lồ. Dù là Superior Job cũng khó lòng đoạt mạng chúng chỉ bằng một đòn duy nhất.

Nhưng, cô không có tư cách để câu giờ. [DGF] càng tung hoành, Marie càng mất nhiều thời gian đối phó, thì phòng tuyến sẽ càng nhanh chóng sụp đổ và bầy quái vật sẽ tràn vào Gideon. Marie hạ quyết tâm, nạp loại đầu đạn đặc biệt chuyên dùng cho Tuyệt kỹ Tối thượng.

"<Huyễn Hồng Th- Arc-en...!? >"

Thế nhưng, nhanh hơn cả hành động của cô, [DGF] đã lao vút đi. Nó nhanh đến mức để lại những tàn ảnh giống hệt như vừa nãy. ――Rồi hướng thẳng về phía "Ray" đang đứng cách đó một quãng không xa.

"RAY!?"

"ANH RAY!"

Trong lúc tiếng gọi của Marie và Rook còn chưa kịp dứt, [DGF] đã áp sát Ray với một tốc độ kinh hoàng. Ngẫm lại thì, đó cũng là lẽ đương nhiên. Trong số những người đang hiện diện ở đây, ai là kẻ mà Franklin khao khát nghiền nát nhất? Việc [DGF], kẻ làm tay sai, hành động dựa theo tâm niệm đó của chủ nhân cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu.

"ĐỢ-, KHỐN KIẾP!"

Ngay khi Marie định đuổi theo [DGF], cô lập tức bị một con "Suicide" chuyên cường hóa AGI nhắm mục tiêu cản bước.

"…………"

Đối mặt với [DGF] đang kéo theo vệt sáng đỏ rực và lao tới như một con thú điên, Ray không thốt lên lấy nửa lời. Do ý thức vẫn còn đang mơ màng, hay do cậu đã định sẵn bề mình sẽ phải làm gì.

"……Phù."

"Ray……?"

Ray thủ thế với thanh đại kiếm màu đen Nemesis.

Cậu nhận thức rõ bản thân đã hết đường lui. Lúc này cậu không cưỡi trên lưng Silver, mà giả sử có đang thúc Silver bỏ chạy đi chăng nữa thì cũng chẳng thể nào thoát nổi.

Ray biết rằng, mình chuẩn bị đón nhận cái chết lần thứ hai tại nơi này... trong thế giới <Infinite Dendrogram>.

Tuy nhiên, trước lúc điều tồi tệ đó xảy ra, vẫn còn một nước đi mà cậu có thể thực hiện.

"Vào khoảnh khắc hứng chịu đòn tấn công, sẽ bồi lại bằng một đòn phản công".

Dù sát thương nhận vào dư sức kết liễu bản thân, nhưng cậu tin rằng ít nhất mình cũng có thể bắt đối phương trả giá gấp đôi chỉ bằng một nhát chém. Chỉ cần làm vậy, ít nhiều cũng sẽ góp phần xoay chuyển được cục diện. Ray đã nghĩ như thế.

"……Cứ giao cho ta."

Nemesis cũng thấu hiểu tâm tư của Ray.

Vì thế, cô hạ quyết tâm sẽ làm tất cả những gì trong khả năng, thề sẽ thi triển Skill một cách hoàn hảo nhất. Và ngay trước mắt hai con người vừa mới đưa ra quyết định tử chiến ấy, ở khoảng cách chỉ đếm bằng mét, [DGF] đã sầm sập lao tới.

Nó há to cái hàm khổng lồ, chực chờ nghiền nát kẻ thù lớn nhất của người sáng tạo ra mình. Khoảnh khắc đó, tất cả mọi người đều chứng kiến.

Marie đang nhìn.

Rook đang nhìn.

Kasumi, Io, Fujinon đang nhìn.

Mười <Master> còn sống sót đang nhìn.

Liliana đang nhìn.

Huân tước Lindos đang nhìn.

Đoàn Kỵ sĩ Hoàng gia đang nhìn.

Người dân Gideon đang nhìn.

Người dân Vương đô đang nhìn.

Figaro và Xunyu vừa được giải phóng khỏi kết giới đang nhìn.

Franklin đang nhìn.

――Thế nhưng, "không một ai có thể nhìn thấy".

"Nếu muốn chơi mấy đòn phản công được ăn cả ngã về không như thế, thì em phải làm trong tình huống trông ngầu hơn chút chứ gấu!"

Khoảnh khắc "gã đàn ông ấy" đứng chắn trước Ray, chẳng một ánh mắt nào có thể bắt kịp.

"Hả?"

Đó là tiếng lẩm bẩm thốt ra từ miệng Ray, và cũng là tiếng thì thầm của vô số người đang chứng kiến cảnh tượng đó. Tựa như một khung hình bị cắt xén, "gã đàn ông ấy" hiện diện ở đó như một lẽ hiển nhiên.

Hắn có một vẻ ngoài kỳ dị.

Nói ngắn gọn, hắn là một "gã đàn ông khoác lông thú".

Hắn đội mảnh da đầu của một con gấu che khuất nửa trên khuôn mặt, và từ phần đầu nối liền xuống lưng là một bộ lông thú xõa dài như một tấm áo choàng.

Dáng người của hắn cao lớn, dù nửa thân trên của hắn để trần nhưng... hắn lại trông như được bao bọc bởi những múi cơ bắp săn chắc như thép nguội.

Nửa thân dưới hắn mặc một chiếc quần rộng lùng thùng tựa như Hakama màu đen, làm từ cùng chất liệu với bộ lông thú đội trên đầu.

Và chân phải của hắn, không hiểu vì lý do gì, lại đang tung một cú đá thẳng tắp vút lên tận trời cao.

Có lẽ nhờ quá trình rèn luyện khắc nghiệt, nên dù đang đứng ở tư thế đó, trọng tâm cơ thể của gã vẫn vững như bàn thạch, chẳng hề lung lay dù chỉ một ly.

"Mấy việc như thế này ấy á, em phải làm trong tình huống mà nếu thắng cược thì không những sống sót mà còn đánh bại được đối thủ cơ. Dù em thắng hay thua cũng đều chết, mà đối thủ chỉ bị thương thôi thì hơi kém đấy gấu ạ... À, giờ mình cũng chẳng cần dùng kiểu nói này nữa nhể."

Gã đàn ông khoác lông thú đột nhiên xuất hiện thản nhiên nói, cái chân phải vẫn giơ cao vút qua đỉnh đầu. Vẻ ngoài và lời nói của hắn đã rõ ràng là kỳ quặc, nhưng mọi người chợt nhận ra một hiện thực còn kỳ dị hơn gấp bội.

Đó là con khủng long kia... đã bốc hơi.

Bóng dáng của [DGF], con quái vật chỉ mới vài giây trước còn chực chờ cắn xé Ray, nay đã bặt vô âm tín. Ngay khoảnh khắc gã đàn ông khoác lông thú xuất hiện, nó đã biến mất không để lại một dấu vết.

"……Khônggg thể nàooooooo."

Tuy nhiên, trong số các <Master>, vẫn còn sót lại một số ít người - bao gồm cả Marie - đã kịp thời quan sát được. Tất cả bọn họ đều đồng loạt ngước nhìn lên bầu trời.

Nơi ánh mắt họ hướng đến... tít trên độ cao cách mặt đất hàng trăm mét......... [DGF] đang lơ lửng ở đó.

Những ai có thị lực xuất chúng hẳn đã có thể quan sát thấy phần đầu của nó đã bị nghiền nát bét không còn giữ nổi nguyên dạng, và đang tan dần thành vô vàn hạt bụi sáng.

Nhìn vào thảm trạng của [DGF] và cái tư thế chân phải giơ cao――vừa tung ra một cú đá của gã đàn ông, chỉ có hai đáp án khả dĩ được đưa ra.

Gã đàn ông này, đã một cước đá văng con quái vật nặng chừng hơn chục tấn bay tuốt lên tận chân trời.

Gã đàn ông này, chỉ bằng duy nhất một cú đá, đã phá nát con đại quái vật sở hữu lượng HP khổng lồ cùng <Dragon King Aura> công thủ toàn diện.

"……A"

Nhìn động tác nhẹ nhàng hạ chân phải xuống đất của gã đàn ông khoác lông thú, nhìn vào nửa dưới khuôn mặt không bị che khuất bởi lớp da lông, Ray chợt bừng tỉnh. Cậu nhận ra rằng đó chính là, "một người mà cậu vô cùng quen thuộc".

"Mà, đúng như dự đoán là em đã gồng quá sức rồi... nhưng mà em vẫn giữ được mạng chờ anh tới là tốt!"

Gã đàn ông khoác lông thú nói vậy, rồi đặt lòng bàn tay vỗ cái bốp xoa lên đỉnh đầu Ray.

"Để em phải đợi lâu rồi."

"……Anh... anh đến rồi sao?"

"Anh đã hứa rồi mà? Rằng anh chắc chắn sẽ đến đó cơ mà!"

Sau đó, gã đàn ông khoác lông thú hạ tay xuống khỏi đầu Ray, rồi lôi ra một thứ gì đó từ chiếc túi đồ đeo bên hông.

Đó là một chiếc nhẫn, một item mang tên [Ring of Amplification].

[A lô, a lô. Mày nghe có rõ không, Franklin.]

“……Có, ta nghe rất rõ đấy.”

[Thế à. Tốt quá tốt quá. Vậy thì tao tuyên bố đây.]

"…………Tuyên bố?"

[Trong trò chơi mày bày ra đêm nay, mày đã phạm phải một sai lầm lớn nhất.]

Gã đàn ông khoác lông thú ngắt lời ở đó, rồi tiếp tục.

[――Đó là mày đã dám gây sự với “tao” và “em trai của tao”.]

Gã thốt ra một điều mà chỉ vài người tại đây mới hiểu được ý nghĩa sâu xa đằng sau. Thế nhưng, ngọn lửa chiến ý bừng bừng chứa đựng trong câu nói đó, không chỉ chạm đến những người đang có mặt tại chiến trường này, mà còn lan truyền đến tận những khán giả đang theo dõi qua sóng phát thanh.

[Vì vậy, tao tuyên bố đây... Franklin.]

Và rồi,

[Những con quái vật mà mày tự hào―― Sẽ bị vị [Vua Phá Hoại] này "phá hoại" cho đến con cuối cùng.]

Gã đàn ông khoác lông thú――"Shu Starling" đã tuyên bố như thế.

Và thế là, bức màn của trận chiến quyết định cuối cùng trong đêm nay đã chính thức được vén lên.

Giữa chiến lực lớn nhất từ phía Hoàng quốc, Mr. Franklin.

Và chiến lực mạnh nhất từ phía Vương quốc, Shu Starling.

Kẻ sở hữu chiến lực lớn nhất nhất và Kẻ sở hữu chiến lực mạnh nhất.

[Đại Giáo Sư] và [Vua Phá Hoại].

<Siêu Cấp> và <Siêu Cấp>.

Kể từ lúc này, một trận chiến nữa sẽ bắt đầu, và kỳ lạ thay, nó lại giống hệt như sự kiện chính của đêm nay.

Hay nói cách khác.

<Siêu Cấp Đại Chiến>

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!