Episode 3: (Vol 3 -> 5)

Chương 30: Chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu

2026-03-02

1

Chương 30: Chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu

■ ???

Gideon vỡ òa trong tiếng hò reo.

Dù đã đến thời hạn mà Franklin báo trước, vẫn chẳng có dấu hiệu nào cho thấy quái vật sẽ được thả vào thành phố Gideon. Dân chúng Gideon hân hoan vui sướng, hết lời tán dương những người đã làm nên kỳ tích ấy. Trái lại, những PK theo phe Franklin kẻ thì than vãn về thất bại, người lại tỏ ra khinh miệt sự vô dụng của hắn.  Hầu hết mọi phản ứng đều rơi vào một trong hai thái cực đó... nhưng giữa lòng Gideon vẫn có vài ngoại lệ.

Một trong số đó là Hugo. Vốn là người nhà của Franklin, cậu biết rõ tiếp theo hắn sẽ làm gì.

Và một vài cường giả khác cũng mang chung một niềm tin vững chắc.

Rằng, chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu...

◆◆◆

Đêm nay, [Đại Giáo Sư] Mr. Franklin đang thực thi kế hoạch được hắn vạch ra cùng phe Tể tướng của Hoàng quốc Dryfe. Đồng thời, hắn cũng tiến hành một trận chiến phục thù cá nhân nhắm vào Ray Starling.

Hắn muốn đánh bại tên tân binh từng phá hỏng kế hoạch của mình bằng một con quái vật cải tạo được trang bị các biện pháp khắc chế hoàn hảo, sau đó dùng bầy quái vật tràn ngập Gideon để cho cậu ta thấy sự bất lực của bản thân mà suy sụp ý chí. Đáng lẽ mọi chuyện phải diễn ra như thế.

Thế nhưng, kết quả của màn phục thù lại vô cùng thê thảm. Giờ đây, ngay dưới tầm mắt của Franklin, con quái vật cải tạo cấp Pure Dragon được chế tạo bằng khoản tiền khổng lồ lên tới một trăm triệu Lir chỉ để đối phó với Ray Starling - [RSK] - đang hóa thành cát bụi.

Đúng vậy, Franklin đã thất bại trước Ray Starling lần thứ hai.

Đó là hậu quả từ sự chồng chéo giữa những yếu tố nằm ngoài dự tính... không, là những yếu tố đáng ra hắn phải dự tính được mới đúng.

Franklin ngẫm nghĩ xem mình lẽ ra nên làm gì.

Hắn tự hỏi phải làm cách nào để có thể đánh bại Ray Starling trong lối chơi tự giới hạn lần này. Vài phương án lóe lên trong đầu, nhưng hắn có cảm giác dù có mang ra thực hiện thì đối phương vẫn sẽ vượt qua được.

Đó là bởi đối thủ chính là Ray Starling. Kẻ đã tiêu diệt con [Demi-Dragworm] cấp Demi-Dragon có sức mạnh ngang ngửa High-rank Job ngay từ khi mới ở Cấp độ 0. Kẻ đã thách thức và đánh bại <UBM> - [Đại Chướng Quỷ Gardranda]. Tại Gideon, cậu đã hạ gục thủ lĩnh của băng cướp Gouz-Maze khét tiếng, rồi đánh tan [Oán Linh Ngưu Mã Gouz-Maze] - sinh vật hóa thành <UBM> từ chính niềm oán hận của chúng.

Một tân binh đã liên tục tạo ra biết bao phép màu.

Khả năng một phép màu xảy ra ngay tại đây là hoàn toàn có cơ sở, và bản thân Franklin cũng đã chừa sẵn một góc trong tâm trí cho khả năng đó. Mặc dù dự đoán của Franklin vốn chỉ là "Chắc nó sẽ tiến hóa lên hình thái thứ ba một cách đầy tiện lợi chứ gì". Lúc này, sau khi [RSK] bị hạ gục, Franklin trầm ngâm.

— Dù là kẻ đã nghiền nát mưu đồ và đánh bại mình, nhưng đối phương chỉ là một tân binh.

— Dốc toàn lực để đối phó với một tân binh thì quá đỗi ấu trĩ.

— Hơn nữa, người nhà mình cũng đã mang ơn cậu ta.

— Thế nên hãy dùng một con quái vật cải tạo có chi phí bằng "một con Pure Dragon" để đối phó vậy.

— Mình đúng là một kẻ đại ngốc... khi đã suy nghĩ như thế.

Suy cho cùng, tất cả đều bắt nguồn từ sự hối hận: "Giá như ngay từ đầu mình đừng nghĩ đến trò tự giới hạn bản thân."

— Ta không hề muốn thua dù chỉ một lần, vậy mà đã bị đánh bại tới hai lần.

— Hơn nữa ta còn bị đánh bại ngay cả khi đã giăng sẵn các biện pháp đối phó.

— Không thể dung thứ.

— Không thể tha thứ.

— Ta sẽ dốc toàn lực "giết chết" ngươi.

Franklin, <Siêu Cấp> của Hoàng quốc Dryfe, đã hạ quyết tâm ngay tại thời điểm này. Kẻ thù lớn nhất đối với hắn không phải là [Thú Vương] hay [Ma Tướng Quân] thuộc phe phái khác trong nước, không phải là bốn <Siêu Cấp> của Vương quốc, cũng chẳng phải chín <Siêu Cấp> thuộc Clan mạnh nhất mà Caldina tự hào - <Sephiroth>.

Mà chính là tên này, hắn thầm nghĩ. Franklin nhận định rằng, tân binh Ray Starling mới chính là kẻ tử thù nhỏ bé nhất nhưng cũng là lớn nhất trong thế giới <Infinite Dendrogram>.

— Lần tới, sẽ không còn bất cứ sự do dự hay giới hạn nào nữa, ta sẽ nghiền nát ngươi thành tro bụi bằng quái vật cải tạo chuyên dụng cho quyết chiến với <Siêu Cấp> - [MGD] —— [Mechanical God Dylan].

Nhưng đó là chuyện của lần tới.

[MGD] vẫn chưa hoàn thiện, và Franklin hiện tại còn có việc khác phải làm. Trận chiến phục thù với Ray Starling suy cho cùng chỉ là chút bốc đồng cá nhân của Franklin, còn với tư cách là <Siêu Cấp> của Hoàng quốc, hắn vẫn còn một vai trò khác được nhà tài trợ là Tể tướng giao phó. Nghĩ vậy, Franklin lấy lại bình tĩnh, và hành động đầu tiên mà hắn thực hiện.

Đó chính là...

◆◆◆

□ <Đồng bằng Jeand>

Sau khi hạ gục [RSK] theo một cách gần như có thể coi là đồng quy vu tận, Ray tuyên bố chiến thắng trước người dân Gideon. Thế nhưng, đó cũng là giới hạn của cậu, cậu mất ý thức rồi cứ thế ngã ngửa ra sau.

"Ray!"

Nemesis biến từ thanh đại kiếm đen kịt trở lại hình dáng con người để đỡ lấy cơ thể cậu. Liliana, ngài Lindos cùng những [Thánh Kỵ Sĩ] của Đội Kỵ sĩ Hoàng gia vừa quay lại chiến tuyến cũng vội vã chạy đến quanh Ray.

"Cậu Ray, cậu không sao chứ!! <Force Heal>!"

"Những ai còn dư MP hãy luân phiên hồi phục cho cậu ấy và các thành viên chưa thể quay lại hàng ngũ! Những người còn lại sẽ cùng ta tiến hành tìm kiếm Franklin - kẻ vừa biến mất - cùng Điện hạ Elizabeth đang bị bắt cóc! Tuyệt đối không được để gã đàn ông đó trốn thoát!"

"""Rõ!"""

Dưới sự chỉ đạo của ngài Lindos, Đội Kỵ sĩ Hoàng gia tản ra. Bên cạnh Ray chỉ còn lại Liliana và khoảng hai thành viên của Đội Hiệp sĩ. Liliana vừa thi triển phép hồi phục lên người Ray... vừa lộ ra biểu cảm cay đắng.

"Thể lực thì có thể hồi phục được... thế nhưng."

Nơi ánh mắt cô hướng đến là cánh tay trái của Ray. Một cánh tay trái giờ đã vượt qua mức [Bỏng] và biến thành [Than hóa]. Một trạng thái bất lợi hệ thương tích trầm trọng đến mức này thì ngay cả phép hồi phục của High-rank Job cũng khó lòng chữa khỏi hoàn toàn.

Có vẻ như đây là một cái giá quá đắt mà cậu phải đánh đổi để hạ gục con quái vật [RSK] - kẻ có thể coi là thiên địch của các [Thánh Kỵ Sĩ]. Trong cái rủi có cái may, với tư cách là một <Master>, khi Ray hồi sinh sau Death penalty, mọi trạng thái bất lợi của cậu sẽ được chữa khỏi hoàn toàn.

Đương nhiên là không tính đến việc liệu Ray có mong muốn điều đó hay không.

"Bây giờ ta chỉ mong cô giữ lại mạng sống cho cậu ấy. Chắc chắn Ray cũng không cam lòng phải rời sân tại đây đâu."

"Vâng, tôi hiểu."

Trong lúc nhóm Liliana đang tiếp tục trị liệu cho Ray thì — đột nhiên từ đâu đó vang lên tiếng vỗ tay.

"!"

Khi Nemesis và Liliana dáo dác tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh, một hình ảnh ba chiều tựa như từ máy chiếu đã xuất hiện giữa không trung từ lúc nào không hay. Nhóm Nemesis không thể nào biết được, đó chính là hình ảnh đang được chiếu khắp thành phố. Lúc này, bóng dáng của Franklin đang hiện lên trên đó.

“Kính thưa quý vị khán giả đang theo dõi sóng trực tiếp, quý vị đã thấy cả rồi chứ hả? Con quái vật do ta chế tạo đã bị hạ gục một cách đầy thảm hại. Thật là đáng buồn làm sao. Không không, trước tiên chúng ta hãy dành một tràng pháo tay cho các vị [Thánh Kỵ Sĩ] đã làm nên kỳ tích ấy nào. Nào, vỗ tay, vỗ tay!!”

Franklin vừa nói vừa vỗ tay.

Nhưng ở đây làm gì có ai vỗ tay hùa theo hắn. Trái lại, ngay cả những tiếng reo hò từ phía theo dõi buổi phát sóng cũng phải im bặt trước hành động của Franklin.

“Vâng. Trước tiên, xin được chúc mừng. Hiện tại đã trôi qua 251 giây kể từ thời điểm dự kiến thả quái vật rồi nhỉ. Chà, quả nhiên là chiếc điều khiển từ xa có vẻ đã hỏng mất rồi. Bọn quái vật cải tạo vẫn chưa được giải phóng.”

Franklin đưa tay lên trán, lắc đầu ra chiều tiếc nuối. Rồi hắn thò tay vào túi áo,

“Và đây, xin giới thiệu với quý vị chiếc điều khiển dự phòng đây ạ.”

Hắn lấy ra một thiết bị điều khiển từ xa trông rất giống với cái khi nãy.

"Tên khốn, nhà ngươi...!"

“Hahahahaha, những người ở hiện trường đang mang cái bản mặt kiểu "Thế trận chiến nãy giờ là cái quái gì vậy?" đúng không nào? Cả những người đang xem trực tiếp cũng thế phải không?”

Franklin cất lời như thể muốn cắt ngang những câu chữ đầy phẫn nộ của Nemesis.

“Trận chiến nãy giờ ư? Chỉ là một màn mua vui kiêm trả thù cá nhân thôi mà? Thôi nào, tất nhiên là ta phải làm sẵn đồ dự phòng phòng khi hỏng hóc rồi. Đây là thứ quan trọng lắm cơ mà.”

Hắn vừa nói vừa nở một nụ cười nhăn nhở trên khuôn mặt.

“Nhân tiện thì cái này không có chức năng hẹn giờ đâu nha. Thế nên ta đành phải bấm thôi. Bấm bấm bấm bấm~~”

Và rồi Franklin, với thái độ thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra — đã kích hoạt thiết bị giải phóng năm trăm con quái vật được gài sẵn tại Gideon.

"Franklin!!"

Nemesis phẫn nộ thét lên, nhưng hắn chẳng hề mảy may bận tâm.

“Hahahahaha, trận chiến của các ngươi là một màn mua vui rất tuyệt đấy. Phải, dù kết quả chẳng có gì thú vị nhưng khi nhìn bộ dạng của ngươi lúc này, ta lại thấy thật sảng khoái làm sao. Giá mà nhóc Ray còn thức thì tốt biết mấy. Không biết cậu ta sẽ bày ra vẻ mặt như thế nào nhỉ.”

Franklin bật cười chế giễu. Liliana liếc nhìn Franklin một cái duy nhất, sau đó dặn dò các thành viên cấp dưới "Nhờ mọi người tiếp tục trị liệu cho cậu Ray", rồi đứng dậy.

“Ô kìa, Các hạ Đội phó định đi ứng cứu từ bây giờ sao? Hay là định hạ gục ta ngay tại đây? Với cái cơ thể bầm dập đó ư? Cố gắng ghê nhỉ. Nhưng mà không được đâu nha~~, <Summon――[DGF], [KOS]>”

Franklin giơ viên ngọc trên tay phải lên, triệu hồi hai con quái vật từ bên trong. Hai sinh vật đó xuất hiện ngay sát bên nhóm Nemesis. Một con là một loài khủng long mang dáng dấp của loài Pachycephalosaurus với luồng hào quang đỏ rực cuồn cuộn tỏa ra khắp toàn thân, [Dino-Earth Giga Phalanx]. Con còn lại là một con slime khổng lồ màu xanh lam trông giống như phiên bản phóng to gấp nhiều lần của con [Oxygen Slime] mà Franklin đã gọi ra ở Đấu trường, [Kingsize Oxygen Slime].

"............Bọn chúng!"

Nhìn hai con quái vật cản đường, Nemesis chợt có linh cảm. Rằng hai con quái vật này mạnh hơn rất nhiều so với [RSK] mà họ vừa phải chật vật tiêu diệt.

“Chẳng có gì lạ cả đúng không? Ta là Superior Job [Đại Giáo Sư] và cũng là một <Siêu Cấp>. Không có chuyện con cờ trong tay ta chỉ có một mình [RSK], và nó cũng chẳng phải là con mạnh nhất. Mà thực ra, trong số các quái vật cải tạo độc bản, nó còn thuộc hàng yếu ấy chứ? Nó ở cấp Pure Dragon, nhưng bọn này thì còn hơn thế nữa. Bọn chúng có sức chiến đấu ngang ngửa với một <Master> sở hữu Superior Job hệ chiến đấu hay một <UBM> cấp Legendary đấy.”

“Chắc các ngươi cũng đã lờ mờ dự cảm được rồi chứ hả?”, Franklin tiếp lời.

“Lý do ta sử dụng [RSK] chỉ đơn giản là vì bị nhóc Ray đánh bại con [Demi-Dragworm] cấp Demi-Dragon, nên ta định bụng sẽ dùng một con quái vật với chi phí ngang bằng một con cấp Pure Dragon để trả đũa thôi. Ta đã cố giăng sẵn các biện pháp đối phó hoàn hảo nhằm đè bẹp cậu ta đến mức không còn manh giáp cơ. Nhưng kết cục là... ta lại thua mất rồi.”

Franklin thở dài sau khi nói dứt câu... rồi hắn tuyên bố mà không nở lấy một nụ cười:

“Phải, ta đã nhận lấy hai trận thua trước nhóc Ray. Nhất định sẽ có ngày ta hoàn trả đầy đủ món nợ và nỗi nhục nhã này.”

"............"

Nghe lời tuyên bố đó, Nemesis cũng tự nhận ra.

Rằng con [RSK] kia, đối với Franklin, cũng chỉ nằm trong phạm vi của một trò tiêu khiển. Rằng mặc dù đã giăng sẵn các biện pháp đối phó với Ray - thứ bị coi là quá đỗi ấu trĩ - nhưng hắn vẫn còn sự nương tay. Nhưng giờ đây, Franklin, kẻ vừa hứng chịu thất bại lần thứ hai, chắc chắn sẽ không còn nương tay nữa.

Một kẻ có tên trong hàng ngũ <Siêu Cấp> - tầng lớp người chơi mạnh nhất với số lượng chưa tới một trăm người - đã xác định Ray chính là kẻ thù.

“Thế nhưng, chuyện nào ra chuyện đó, ta không hề có ý định nhận thua trong kế hoạch đêm nay đâu nhé. Nào, để xem thành phố giờ ra sao rồi. Tuy thua kém bọn trẻ này, nhưng đám quái vật trong thành phố cũng được ta trộn thêm vài con phiền phức ra trò đấy chứ…………?”

Hướng ánh mắt về phía thành phố, Franklin tỏ vẻ khó hiểu nghiêng đầu. Nemesis cũng nhận ra Franklin đang thắc mắc điều gì.

— Gideon đang quá tĩnh lặng.

Nếu bảo là năm trăm con quái vật vừa được thả ra thì nơi này quá đỗi im ắng. Dù vẫn nghe thấy chút âm thanh chiến đấu, nhưng lại vô cùng rải rác.

“...Chỉ có một phần được thả ra sao?”

Franklin nhấn lại chiếc công tắc trên tay, nhưng tình hình ở Gideon vẫn không có gì thay đổi.

“Không phải lỗi hoạt động của điều khiển. Vậy thì chắc chắn là do phía thiết bị có vấn đề...”

Đến đây, Franklin chợt nhớ lại.

Vô số thiết bị được lắp đặt và giấu kín khắp thành phố. Đêm nay, Franklin đã tận mắt chứng kiến một sự tồn tại có khả năng can thiệp vào chúng. Đó là một nhân vật được bao bọc trong màn sương mù đen mờ ảo, không rõ là nam hay nữ.

Kẻ đó mang tên...

◇◆◇

□ Một nơi nào đó trong khu vực thành phố Gideon

"Aizaaaaaa, may mà kịp lúc."

Ngồi bệt xuống một góc trong con hẻm, một người vừa ngắm nghía hình ảnh được chiếu trên không trung vừa lẩm bẩm một mình, sau đó thở phào nhẹ nhõm. Bên cạnh người đó — <Kẻ Sát Siêu Cấp> Marie Adler — là một chiếc túi lớn, bên trong chứa đầy ắp đồ vật. Những thứ bên trong chiếc túi trông giống như những cỗ máy có đính ngọc. Chúng bị nhét vào với số lượng lớn trong "tình trạng hỏng hóc".

Đó chính là những thiết bị giải phóng quái vật mà Franklin đã lắp đặt khắp thành phố. Những thứ này được Marie tất tả chạy khắp nơi thu thập sau trận chiến với [Vua Tấu Nhạc] Veldorbel. Những thiết bị giải phóng có thể coi là mấu chốt của kế hoạch này, đương nhiên phải được giấu kín cho đến thời điểm thực thi.

Chính vì vậy, thiết bị do Franklin chế tạo không chỉ có chức năng giải phóng quái vật bên trong viên ngọc bằng điều khiển từ xa, mà còn được trang bị chức năng <Concealment> ở cấp độ cao. Dù đã vài ngày trôi qua kể từ khi lắp đặt nhưng chúng vẫn không bị phát hiện như một vật thể khả nghi, chứng tỏ hiệu năng của chức năng này là rất đáng tin cậy.

Tuy nhiên...

"Đáng tiếc là, tôi lại rất giỏi cả việc lẩn trốn lẫn tìm kiếm đấy~."

Marie sở hữu Superior Job hệ Ẩn mật [Tuyệt Ảnh]. Hệ Ẩn mật là một hệ luôn tinh thông <Concealment>. Điều đó đồng nghĩa với việc không chỉ dừng lại ở việc tự mình thực hiện, Marie còn rất am hiểu trong việc nhìn thấu Skill <Concealment> của người khác.

Kỹ năng <Concealment Perception> đã được Marie luyện đến mức tối thượng, thậm chí còn nhìn thấu được cả <Concealment> của [Night Lounge] mà Franklin đã dùng để tẩu thoát. Hơn nữa, nhờ sử dụng <Concealment Perception> vào lúc đó, Marie cũng đã nhận ra có những thiết bị giải phóng quái vật đang được <Concealment> khắp thành phố.

Do đó, sau trận chiến, cô đã tận dụng <Concealment Perception>, chạy ngược xuôi khắp các ngóc ngách để thu thập và phá hủy những thiết bị được giấu kín. Tổng số thiết bị đã được cô xử lý là 403 thiết bị. Cô đã thu hồi và phá hủy hơn 80% số lượng thiết bị được lắp đặt. Nếu trừ đi những con quái vật đã bị thả ra sớm và bị tiêu diệt, thì số lượng còn sót lại may ra chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Có điều, kết quả này không chỉ dựa vào sức lực của mình cô. Chính nhờ khoảng thời gian quý báu mà nhóm Ray câu được trong lúc chiến đấu và tiêu diệt [RSK], cô mới có thể giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.

Hơn thế nữa, kết quả này còn mang một ý nghĩa khác.

Đó là việc các High-rank <Master> trở lên trong Đấu trường đã có thể ra ngoài. Lý do họ không thể ra ngoài là vì sợ rằng việc tấn công kết giới sẽ khiến quái vật được thả ra. Một khi nỗi lo đó không còn, chắc chắn chỉ một lát nữa thôi họ sẽ phá vỡ kết giới và tràn ra phản công.

Tựu trung lại, kế hoạch của Franklin đã hoàn toàn sụp đổ ngay tại đây.

— Đáng lẽ là như vậy.

◆◆◆

Một vài cường giả biết rõ điều đó.

Họ biết rõ sự vượt quy chuẩn của <Siêu Cấp>.

Họ biết rõ sự thù dai và tính toán chu toàn của Franklin.

Chính vì vậy, một vài cường giả đã mang trong mình một niềm tin vững chắc.

Rằng, chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!