□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
[RSK], con quái vật được một <Siêu Cấp> tạo ra chỉ nhằm mục đích đánh bại tôi.
"Ra là vậy, lý do nhóm Liliana đang chật vật là vì cô ấy mang Job [Thánh Kỵ Sĩ] sao..."
Vì sở hữu cùng Job với tôi, nên những biện pháp dùng để đối phó với tôi cũng hoàn toàn linh nghiệm lên cô ấy. Quả là một sự trùng hợp rủi ro. Giả sử bọn họ không mang Job [Thánh Kỵ Sĩ], tôi nghĩ Franklin cũng sẽ tung ra một con quái vật khác mà thôi.......Hắn ta, bây giờ nếu muốn tung thêm quái vật thì vẫn làm được cơ mà. Chỉ là, hắn muốn dàn dựng bối cảnh "chà đạp ý chí, bắt tôi phải nếm mùi thất bại thảm hại" đồng thời khắc sâu hình ảnh "những người bảo vệ thành phố bất lực gục ngã trước một con quái vật duy nhất", nên mới không triệu hồi thêm mà thôi.
Kể cả có đánh bại [RSK], chắc chắn hắn sẽ lại tung thêm quái vật. Nhưng dù vậy, tiêu diệt được [RSK] là có thể ngăn chặn việc giải phóng bầy quái vật được bố trí trong thành phố, và một khi kết giới biến mất, cơ hội cứu Công chúa cũng sẽ mở ra.
"Nói cách khác, việc chúng ta cần làm lúc này vẫn không thay đổi. Chỉ việc đánh bại [RSK]... con quái vật rác rưởi mang cái tên nực cười [Ray Starling Killer] này thôi."
“Để làm được điều đó, bản thân ta cũng phải biết tại sao <Vengeance is Mine> lại không phát huy tác dụng mới được...”
"Tôi đã lờ mờ đoán ra rồi."
“Hả?”
"Bây giờ tôi sẽ đi xác nhận nó."
Tôi siết dây cương――khiến Silver dừng lại.
“Ray!?”
Tôi nhắm mắt phải lại, chỉ hé mở mỗi mắt trái.
Tôi đứng bất động, dùng tay trái che mặt để bảo vệ những chỗ hiểm khỏi đòn đánh trực diện, chỉ hướng ánh nhìn xuyên qua kẽ tay về phía [RSK]. Thứ đó vẫn đang liên tục bắn ra vô số đạn ánh sáng chói lòa từ trong khe nứt. Đương nhiên, nếu nhìn thẳng vào thứ đó, đôi mắt của tôi sẽ bị tia sáng đâm xuyên qua làm cho bỏng rát. Chẳng khác nào liên tục nhìn thẳng vào mặt trời qua kính viễn vọng vậy.
Nhưng, mặc kệ võng mạc mắt trái có bị thiêu rụi, tôi vẫn cố định ánh nhìn vào nguồn phát sáng... thứ nằm sâu bên dưới khe nứt của nó. Bên trong cái thứ ánh sáng đúng nghĩa là thiêu đốt đôi mắt ấy, tôi hoàn toàn không thể nhìn rõ thực thể. Nhưng dẫu vậy, tôi vẫn mở to mắt để kiếm tìm những thứ đáng lẽ phải nhìn thấy. Tin chắc rằng, nhất định có một thứ gì đó nằm ở đó.
Và rồi――
"Đúng như mình nghĩ."
Ngay khoảnh khắc tôi xác nhận được thứ đó, đạn ánh sáng lập tức găm thẳng vào người tôi. Cộng với lượng sát thương hứng chịu ban nãy, HP của tôi đã tụt xuống dưới năm mươi phần trăm.
"Cậu Ray! <Force Heal>!"
Liliana liền niệm phép hồi phục từ đằng xa lên người tôi ngay khi tôi vừa trúng đòn. Nhờ ma pháp hồi phục cấp cao hơn thứ tôi sở hữu, thanh HP của tôi nhanh chóng đầy lại ngưỡng chín mươi phần trăm.
“Ray... Đồ ngốc này! Hành động vừa rồi của anh chẳng khác nào tự sát đấy!?”
"Cậu Ray! Dù có thế nào đi chăng nữa thì hành động vừa rồi của cậu cũng quá nguy hiểm!"
Chà, bị mắng te tua bằng âm thanh stereo luôn rồi.
"Xin lỗi... nhưng pha vừa rồi cũng đáng giá lắm. Vì tôi đã nhìn thấy rồi."
Ngay cả với ma pháp hồi phục của Liliana, mắt trái của tôi vẫn chưa lành lại. Nhưng, như một sự đánh đổi, tôi đã thu được thứ hoàn toàn xứng đáng.
"Tôi đã nhìn thấy một cái tên bên trong ánh sáng."
“Anh thấy tên ư?”
"Trong khe nứt phát sáng đó, dù chỉ mờ ảo, nhưng tôi đã nhìn thấy hiển thị tên của một con quái vật khác với [RSK]."
“Đó, lẽ nào là...” Nemesis nói
"――[RSK] không chỉ có một cá thể. Kẻ đang tấn công chúng ta là một con quái vật khác."
◆◆◆
Trong <Infinite Dendrogram> có tồn tại một loài quái vật mang tên [Evil Child]. Đặc trưng chủng tộc của chúng là "không có một hình dạng nhất định". Nhưng chúng cũng không phải dạng vô định hình như loài Slime. [Evil Child] là loài quái vật có khả năng tự do sinh trưởng các bộ phận và cơ quan trên cơ thể. Khi mới ra đời, chúng đều là những khối thịt hình cầu. Tuy nhiên, tùy theo môi trường mà các bộ phận "mọc ra" sẽ biến đổi.
Ở những khu vực có nhiều thiên địch, chúng sẽ mọc ra vô số tai mắt để nhận biết nguy hiểm.
Ở những vùng nhiều vách đá, chúng sẽ mọc ra vô số cánh tay để bám dính vào vách đá.
Dẫu biết đó là nhu cầu tất yếu, nhưng hình ảnh chúng phân hóa tế bào để sinh ra hàng loạt cơ quan trên cơ thể quả thực là một cảnh tượng thách thức giới hạn thẩm mỹ của con người, chẳng thể nào nhìn thẳng. Hơn nữa, kết hợp với tập tính chuyên ăn thịt con non vì chúng là những con mồi dễ xơi――không chỉ động vật mà bao gồm cả con người, thậm chí là ấu thể của chính [Evil Child]――chúng bị gọi là [Evil Child] và là một loài quái vật bị ghê tởm.
Khi chế tạo [RSK], Franklin đã nghĩ đến việc lấy khả năng phân hóa cơ quan cơ thể của [Evil Child] làm nền tảng. Những gì [Evil Child] có thể phân hóa ra không chỉ giới hạn ở tai, mắt hay tay chân, mà chúng còn có thể mọc ra các cơ quan tấn công như bắn đạn ánh sáng.
Franklin đã đẩy điều đó tiến thêm một bậc.
Hắn đã cải tạo nó thành khả năng "sinh ra một con quái vật khác" như một cơ quan tấn công.
Hắn ép sự phân hóa lên đến mức độ cơ quan tấn công được sinh ra không còn là một phần của [RSK], mà được hệ thống nhận diện như một cá thể quái vật hoàn toàn độc lập với [RSK]. Thêm vào đó, hắn còn điều chỉnh sao cho con quái vật đóng vai trò cơ quan tấn công này dù là một cá thể riêng biệt nhưng vẫn nằm hoàn toàn dưới quyền chỉ huy của [RSK].
Bình thường, việc chế tạo một con quái vật thay đổi quá nhiều so với nguyên mẫu như vậy là điều không thể làm được bằng Skill <Monster Creation>. <Monster Creation> là một Skill thuộc hệ Job nghiên cứu, về cơ bản là thu thập một lượng lớn vật liệu quái vật để tạo ra một con quái vật cùng loại. Mặc dù có thể sử dụng vật liệu bổ sung để thay đổi đôi chút chỉ số hoặc thêm thắt Skill trong quá trình chế tạo, nhưng mức độ biến động là rất nhỏ. Thế nhưng, tuyệt chiêu tối thượng của <Superior Embryo> Pandemonium mà Franklin sở hữu, <Cải Thai Thần Sở Pandemonium>, đã biến điều đó thành hiện thực.
Kết quả ra đời là... con quái vật [RSK], sở hữu vô số Skill vô hiệu hóa cùng Skill tạo quái vật làm cơ quan tấn công, Skill <Kin Generation>, trong khi bản thể thì chẳng làm gì cả. Việc biến cơ quan tấn công thành một quái vật khác vốn chẳng mang ý nghĩa gì. Các Skill vô hiệu hóa cũng sẽ không thành vấn đề nếu bị tấn công bằng thuộc tính không bị kháng. Do đó, dù được thao túng công phu đến đâu thì [RSK] cũng chỉ là một con quái vật cấp Pure Dragon bình thường.
――Ngoại trừ đối với một <Master> duy nhất.
◇◇◇
"Một quái vật khác sao? Thế nhưng, Skill <Call> của Franklin chỉ gọi ra mỗi một con [RSK] thôi mà."
"Vậy thì chắc hẳn sau khi được triệu hồi, nó mới sinh ra con quái vật đó bên dưới mí mắt kia. Ngay cả quái vật hệ thực vật cũng có loại biết sinh sôi đồng loại cơ mà."
Trên đường đến Gideon, tôi đã vài lần bắt gặp những quái vật tạo ra quái vật khác bằng cách đâm chồi hoặc phát tán hạt giống.
"Ta thấy như vậy thì có ý nghĩa gì chứ..."
"Ừ thì, bình thường sẽ chẳng có gì khác biệt đâu. Dù là chính nó ra tay hay một con quái vật khác tấn công thì chuyện xảy ra vẫn y như nhau."
Nhưng, sự khác biệt về phương thức đó, đối với riêng tôi... đối với tôi và Nemesis lại tạo ra một cách biệt mang tính quyết định.
"Con [Ray Starling Killer] đó là quái vật được tạo ra để đánh bại tôi. Và con át chủ bài của tôi và Nemesis chính là Skill phản đòn <Vengeance is Mine>, thứ sẽ dội ngược lượng sát thương hứng chịu lên đối thủ."
Phải rồi, nghĩa là...
"Skill dội ngược sát thương――'sẽ không phát huy bất cứ hiệu quả nào nếu bản thân kẻ đó không trực tiếp tấn công'. Để đối phó với chúng ta, không có nước cờ nào hiểm hóc hơn việc chẳng làm gì cả."
Đó chính là lý do Skill bị xịt. Kẻ gây sát thương cho chúng tôi suy cho cùng là con quái vật do [RSK] tạo ra, chứ không phải bản thân [RSK]. Vì vậy nên mới không thể dùng <Vengeance is Mine>, hay đúng hơn là có dùng cũng vô nghĩa. Số không dù có nhân lên gấp bao nhiêu lần thì vẫn hoàn số không mà thôi. Thêm vào đó, ánh sáng chói lòa kia có lẽ là để đánh lừa thị giác, che đậy chân tướng thực sự của nó—một tập hợp gồm vô số quái vật.
"Hừm."
Dù sao thì mánh khóe cũng đã bị lật tẩy. Chúng tôi không thể dùng <Vengeance is Mine> để đánh bại [RSK], và dù có tiêu diệt bao nhiêu con quái vật làm cơ quan tấn công đi chăng nữa, nó cũng sẽ tiếp tục sinh ra cái mới.
"Mấy người đã nếm đủ mùi tuyệt vọng chưa hả?"
"Franklin..."
"Chà chà, nhanh nhạy đấy chứ. Ta còn tưởng cậu sẽ cuống cuồng lên vì không nắm được tình hình cơ. Mà, dẫu có hiểu ra thì cũng vô ích thôi!"
Nói rồi Franklin lại cười giễu cợt. Đúng như lời hắn, việc tìm ra mánh khóe trò ảo thuật của [RSK] cũng chẳng mang lại lợi lộc gì. Đó là sự thật.
Nhưng...
"Ta lại thấy an tâm khi biết được lý do <Vengeance> không có tác dụng đấy..."
"...An tâm?"
Nghe tôi nói vậy, Franklin tắt nụ cười và khẽ cau mày.
"Bởi vì đến cả một <Siêu Cấp> như ngươi cũng đâu thể vô cớ tạo ra một con quái vật bất bại."
"............"
Đích đến cuối cùng của người chơi, của <Master>, và của <Embryo>.
Tầng lớp hùng mạnh nhất với chưa đầy một trăm người đã chạm đến hình thái thứ bảy cuối cùng. Ngay cả đối thủ tầm cỡ đó cũng không thể tạo ra một thực thể bất khả chiến bại.
"Vậy thì vẫn còn cách để xoay xở. Cho dù xác suất có tiệm cận về số không đi chăng nữa... chỉ cần khả năng đó vẫn tồn tại, ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ việc nắm lấy nó."
Tôi thốt ra câu nói mà anh trai từng dạy, câu nói mà tôi đã nhớ lại trong trận chiến với [Gouz-Maze].
"Khà khà, không bỏ cuộc thì cũng tốt thôi, nhưng thời gian còn lại đã rớt xuống dưới 270 giây rồi đấy. Bốn phút rưỡi ngắn ngủi đó thì cậu làm được cái gì?"
Tôi giương Nemesis trong hình dạng [Hắc Đại Kiếm] lên, chĩa thẳng về phía [RSK].
"Thế là quá thừa để đánh bại con quái kia."
"...Hử."
Giờ thì, tôi còn lại bốn phút thôi sao. Trong khi đó bên này vẫn chưa tung ra được đòn đánh nào hiệu quả. Phía Liliana và Ngài Lindos cũng vậy. Về tôi, không chỉ <Vengeance is Mine> mà cả <Purgatory Flame> cũng chẳng xi nhê. Kẻ địch thì lại không sử dụng các Skill hệ trạng thái bất lợi nên tôi không thể dùng <Reverse as a Flag>, hơn nữa quanh [RSK] đang có vô số binh lính gục ngã nên tôi cũng chẳng thể tung ra <Hell Miasma>.
Không, nếu lời hắn nói là thật thì có dùng cũng vô dụng thôi.
"...?"
――<Vengeance is Mine> không có tác dụng.
――Nó chẳng gây ra trạng thái bất lợi nào.
――<Purgatory Flame> không có tác dụng.
――<Hell Miasma> không có tác dụng.
――<Purifying Silverlight> cũng không có tác dụng.
――Giả sử có xài được <Grand Cross> thì cũng không có tác dụng.
Đó là lời của Franklin.
Tuy là lời của Franklin, nhưng... trong đó lại có chừng hai lỗ hổng.
Thứ nhất, việc hắn cất công điểm mặt gọi tên từng Skill tôi sở hữu để tuyên bố "không có tác dụng". Nếu hắn không nói ra, hắn hoàn toàn có thể làm tiêu hao thời gian ít ỏi còn lại mỗi khi tôi thử dùng một Skill nào đó. Hắn cũng có thể tận hưởng vẻ mặt của tôi khi thử tung ra từng con bài một và tuyệt vọng nhận ra chúng đều vô dụng.
Vậy mà... hắn lại cất công nói toạc ra?
Liệu điều đó chỉ là do đang cao hứng nên buột miệng, hay là còn ẩn chứa mưu đồ nào khác?
Thứ hai là... biện pháp đối phó của hắn không hề hoàn hảo.
"...À, ra là vậy. Hắn có nói cái gì mà hai mươi tư giờ thì phải."
Thời gian duy trì của [PSS], thứ làm nhiệm vụ gửi thông tin của tôi đi, là hai mươi tư tiếng tính từ sáng hôm qua. Nếu vậy, hắn không biết chuyện đó cũng chẳng có gì lạ. Nhưng, chỉ với mỗi lỗ hổng này thì có lẽ vẫn chưa đủ để đánh bại thứ đó... Không. Nếu xâu chuỗi với lỗ hổng trong phát ngôn của hắn mà tôi vừa nhận ra... thì liệu có cơ hội nào không đây.
“Ray?”
"Có một nước cờ chuyển bại thành thắng. Khả năng cao là Franklin vẫn chưa biết đến cái này."
“...Ý anh là "Thứ đó" sao?”
"Chính là 'thứ đó'. Nếu chồng thêm một ván cược nữa cùng với 'thứ đó', có lẽ chúng ta sẽ thắng được. Mặc dù rủi ro khi tính sai là cực lớn."
E rằng tôi sẽ thua ở trạng thái gần như tự bạo.
“Vậy còn rủi ro nào tồi tệ hơn việc thua cuộc nếu cứ tiếp tục thế này sao?”
"Chính xác. Nhưng, vẫn còn một vấn đề."
Tôi đưa mắt nhìn [RSK]... chính xác là nhìn chằm chằm xuống dưới chân [RSK]. Nơi đó có vài hiệp sĩ thuộc ngự lâm quân bị [RSK] đánh gục đang nằm. Trừ phi tìm cách cứu được họ, bằng không tôi sẽ chẳng thể dùng nước cờ này. Khoảnh khắc tôi toan di chuyển để cứu họ,
"Cậu có kế sách gì rồi đúng không?"
Ngài Lindos, người đang giao chiến với [RSK], bất ngờ cất tiếng gọi tôi.
"Là một ván cược được ăn cả ngã về không... nhưng nếu suôn sẻ, chúng ta có thể xoay xở được với giới hạn thời gian giải phóng quái vật."
"Tôi có thể giúp được gì không?"
Nghe câu nói ấy, tôi tự thấy hai mắt mình trợn tròn lên vì ngạc nhiên. Tôi mới chỉ tiếp xúc với người đàn ông này đúng hai lần vào hôm qua và sáng nay, nhưng tôi luôn có cảm giác ngài ấy mang thành kiến với các <Master>.
"...Tôi hiểu cậu đang nghĩ gì. Nhưng yêu ghét cá nhân của tôi chỉ là chuyện vặt vãnh. Việc trọng đại hơn cả là..."
"Là người dân Gideon và Công chúa điện hạ, đúng không ạ."
"Chính xác."
Nói rồi Ngài Lindos khẽ bật cười. Tôi cũng mỉm cười đáp lại.
"Vậy, tôi và Ngài Grandria có thể làm gì?"
"Trong vòng hai phút, xin hãy di dời những hiệp sĩ ngự lâm dưới chân [RSK]. Tối thiểu phải cách xa một trăm mét... à nhầm metel."
Khả năng cao là sẽ mất hai phút để 'vận sức'.
"Thêm nữa, xin đừng để nó rời khỏi vị trí đó. Và khi tôi lại gần, hai người tuyệt đối phải tránh thật xa ra."
Nếu không thì nguy to đấy.
"Không ngờ lại nhiều chỉ thị đến vậy. Nhưng tôi hiểu rồi. Cô nghe rõ rồi chứ! Ngài Grandria!"
"Vâng! Việc cứu hộ cứ giao cho tôi!"
"Nếu vậy, tôi sẽ kìm chân nó!"
Dứt lời, hai người họ vút đi về phía chân [RSK]. Liliana luồn lách qua làn đạn ánh sáng của [RSK] để giải cứu những hiệp sĩ ngự lâm, còn Ngài Lindos thì đơn thương độc mã kìm chân [RSK]. Dõi theo từng bước di chuyển của hai người, những [Thánh Kỵ Sĩ] lão luyện hơn mình, tôi không khỏi cảm thấy nể phục.
"Chúng ta cũng lên thôi... Silver!"
Đáp lại tiếng gọi của tôi, Silver hí vang một tiếng. Và rồi――
"<Wind Hoof>... Kích hoạt!!"
Tôi kích hoạt Skill trang bị của Silver――[Hoàng Ngọc Mã - Zephyrus Silver].