□ Vương đô Altea – Trụ sở chính của <Nguyệt Thế Hội> — [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
Khi mở mắt ra, cảnh đập vào mắt tôi là một trần nhà hoàn toàn xa lạ so với trước lúc chìm vào giấc ngủ.
"...Rõ ràng mình nhớ là đang nằm trên giường trong nhà trọ cơ mà."
Chẳng hiểu sao hiện tại tôi lại thức dậy trên một tấm nệm futon, giữa một căn phòng gỗ mang đậm phong cách Nhật Bản. Khung cảnh này thoáng chốc gợi nhắc về căn nhà ở quê ngoài đời thực, nhưng lối bài trí của nơi này lại hoàn toàn khác biệt. Dù toát lên vẻ thanh tịnh, mộc mạc của phong cách Wabi-Sabi, căn phòng đồng thời cũng tỏa ra thứ khí chất chứng tỏ nó được đầu tư vô cùng tốn kém.
"Đây không phải là... ngoài đời thực."
Phần tóc mái lòa xòa trước mặt tôi mang màu vàng óng của Avatar Ray, và tôi cũng có thể mở bảng menu lên. Đây không phải là hiện thực, tôi vẫn đang ở trong <Infinite Dendrogram>.
"Anh tỉnh rồi à, Ray."
Nemesis đã hiện ra từ vết huy hiệu trên tay trái, ngồi quỳ tọa ngay ngắn bên cạnh tấm nệm của tôi. Một tư thế chuẩn chỉ đến bất ngờ.
"Nemesis... đây là đâu vậy?"
"Ta không biết. Trong lúc đang thiếp đi bên trong anh thì ta đã bị đưa đến đây rồi."
"............"
Lời nói đó làm lóe lên một sự thật kinh hoàng trong đầu tôi. Kẻ khiêng tôi từ giường nhà trọ đến căn phòng này hẳn đã hành động với sự êm ái tuyệt đối, đến mức không chỉ tôi mà ngay cả Nemesis cũng chẳng hề hay biết. Đây là một kỹ nghệ mà ngay cả Marie lúc còn là [Tuyệt Ảnh] cũng chưa chắc đã làm được. Với cảm giác bất an trong lòng dâng trào, tôi vội vàng kiểm tra đồ đạc bên trong hòm đồ... nhưng may mắn thay, có vẻ như không có thứ gì bị lấy cắp.
"Nhưng mà Ray này. Chẳng phải chỉ cần kiểm tra bản đồ là sẽ biết đây là đâu sao?"
"Nói cũng phải... nhỉ?"
Vừa đáp lời, tôi vừa mở bản đồ lên kiểm tra. Thế nhưng, đập vào mắt tôi lại là một dòng chữ rành rành khiến tôi không khỏi cau mày khó hiểu:
[Vương đô Altea – Trụ sở chính của <Nguyệt Thế Hội>].
"...Bình tĩnh nào."
Vì bản đồ thủ đô của quốc gia trực thuộc đã được tự động mở khóa ngay từ lúc mới bắt đầu chơi, nên trên cửa sổ hệ thống đang hiển thị vị trí vô cùng chi tiết. Xét về vị trí, nơi này nằm ở khu vực rìa ngoài, sát với bức tường bao quanh vương đô. Bản thân vị trí đó thì chẳng có vấn đề gì, nhưng cái tên của địa điểm hiện tại mới là một rắc rối lớn.
"Trụ sở chính của <Nguyệt Thế Hội>..."
Điều đó đồng nghĩa với việc, nơi đây chính là sào huyệt của Clan lớn nhất vương quốc kiêm tổ chức tôn giáo có thật ngoài đời: <Nguyệt Thế Hội> — nơi tập trung toàn những kẻ nguy hiểm. Một đứa đáng lý ra đang say giấc nồng trong nhà trọ như tôi lại bị chuyển đến một nơi thế này, vậy có nghĩa là...
"THẾ NÀY LÀ TÔI BỊ BẮT CMNR CÓC RỒI CHỨ GÌ NỮA!!!!!!!"
Tại sao chúng lại bắt cóc tôi chứ!!!???
Tại sao tôi lại bị bắt cóc cơ chứ!!!!!
"...Chẳng phải việc xông vào những cơ sở kiểu này thường là kịch bản đi giải cứu một mỹ thiếu nữ quen biết sao?"
"Đúng thế thật... CƠ MÀ ĐANG LÚC NƯỚC SÔI LỬA BỎNG NHƯ THẾ NÀY MÀ CÔ CÒN ĐÙA ĐƯỢC À!!!"
"Anh cứ bình tĩnh đi. Chút chuyện vặt vãnh này, nếu đem so với mấy âm mưu bẩn thỉu của tên áo blouse trắng chết tiệt kia thì vẫn chưa đủ trình độ gọi là nước sôi lửa bỏng đâu."
"Tôi thấy việc bị một tổ chức tôn giáo tà đạo bắt cóc còn mang lại một luồng cảm giác rợn tóc gáy hoàn toàn khác đấy, sợ chết đi được."
"Muu..."
Phải làm sao đây, nên làm thế nào bây giờ... Đúng rồi!
"Nemesis, nghĩ kỹ lại thì chúng ta chẳng có gì phải hoảng hốt cả."
"Hô."
"Chỉ cần đăng xuất một lần rồi quay lại Điểm lưu ở Gideon là xong chuyện!"
"Chí lý, quả là một ý kiến xuất sắc!"
Vậy thì chúng ta thực hiện lệnh đăng xuất từ bảng menu ngay thôi...
[Đang trong trạng thái tiếp xúc với người khác, không thể đăng xuất]
................Clgt?
"Không thể... đăng xuất."
Tôi đổ gục, hai đầu gối khuỵu xuống sàn.
"...Nghe hệt như thông báo hệ thống của mấy tên nhân vật chính trong truyện VRMMO thể loại Death Game ấy nhỉ."
"Không, tôi thực sự không đăng xuất được đây này. Hệ thống báo là đang tiếp xúc với người khác hay gì đó..."
Để thao tác đăng xuất thành công, người chơi tuyệt đối không được tiếp xúc với bất kỳ ai trong vòng 30 giây. Nhưng hiện tại, trong phòng làm gì có ai ngoài hai chúng tôi, làm sao có chuyện tôi đang chạm vào người khác cơ chứ.
"A. Ra là vậy, hèn chi từ nãy đến giờ ta cứ cảm nhận thấy một luồng khí tức."
Khí tức?
"Từ lúc tỉnh dậy, ta luôn cảm nhận được khí tức của một <Embryo>. Rất có thể, căn phòng này đang nằm gọn trong phạm vi ảnh hưởng của một <Embryo> hệ Territory hoặc Castle. Nếu vậy thì việc không thể đăng xuất cũng là lẽ đương nhiên, vì về cơ bản, đứng trong phạm vi đó cũng được tính là đang chạm vào đối phương."
"...!"
Nghĩa là chúng đã giăng sẵn thiên la địa võng để phong ấn đường thoát của tôi từ trước sao. Nhưng nếu vậy thì...
"Xem chừng, kẻ đã đưa anh đến đây hoàn toàn không có ý định để ngươi trốn thoát đâu nhỉ."
"Có vẻ là vậy..."
Đúng lúc đó, cánh cửa lùa của căn phòng đột ngột mở ra.
"!?"
"Ray!"
Tôi và Nemesis lập tức nâng cao cảnh giác, cô ấy hóa thành thanh hắc đại kiếm nằm gọn trong tay tôi. Kẻ vừa kéo cửa bước vào là...
"Chào buổi sáng. Ngài Ray, ngài Nemesis."
............Một cô hầu phòng.
...Ừm, diện mạo của cô ấy trông giống hệt những người hầu phòng thường thấy ở các lữ quán cao cấp. Trên mu bàn tay trái không có huy hiệu nên chắc chắn đây là một Tian. Điểm bất thường duy nhất, nếu có, chính là hoa văn "vầng trăng khuyết và con mắt nhắm nghiền" được in rõ nét trên bộ kimono mà cô ấy đang mặc.
"Bữa sáng đã được chuẩn bị xong xuôi. Sau khi ngài thay trang phục, tôi sẽ dẫn đường ạ."
Nữ hầu phòng truyền đạt xong lời nhắn, cung kính cúi chào rồi cẩn thận đóng cửa lùa lại.
"............"
"............"
Bầu không khí căng thẳng cảnh giác đã hoàn toàn tan biến.
"Chúng ta tính sao đây?" Nemesis hỏi
"...Trước mắt cứ thay đồ đã."
Dù sao thì tôi vẫn đang mặc đồ ngủ. Chưa biết mặt hung thủ ra sao, nhưng hoàn cảnh hiện tại thì quá đỗi rõ ràng. Tốt nhất là nên chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.
"Ừm. Xong rồi đi ăn sáng thôi nhỉ."
...Khoan, chuyện ăn uống thì tính sao đây. Biết đâu trong đồ ăn có trộn thứ gì đó mờ ám thì sao.
"Nếu thế thì cũng tốt chứ sao?"
"Cái gì cơ?"
"Nếu chúng hạ độc hay thuốc lú gì đó, thì anh cứ dùng <Reverse> là xong."
...Ra là vậy. Nghĩ kỹ thì đúng là chẳng có vấn đề gì cả, nhỉ.
"Đã quyết vậy rồi thì mau đi ăn sáng thôi. Dù sao chúng ta cũng đang mang thân phận bị bắt cóc mà. Chi bằng cứ đánh chén một bữa no nê bằng tiền của kẻ địch đi."
"Nemesis..."
Dạo gần đây, hình như chứng phàm ăn của cô nàng cộng sự nhà tôi lại thăng cấp thì phải. Bộ tính ăn tích trữ rồi đi ngủ đông hay sao...
◇
"...Ngon tuyệt."
"Thứ này, thật đáng kinh ngạc."
Tôi nên gọi đây là bất ngờ hay là đúng như kỳ vọng từ vẻ bề ngoài nhỉ. Bữa sáng được dọn ra cho chúng tôi mang một hương vị xuất sắc đến khó tin.
"Cảm giác như hương vị của nguyên liệu đã được nâng tầm lên vượt xa mức vốn có ấy... ưm."
"Dù được nêm nếm thanh đạm nhưng lại mang đến cho ta cảm giác thỏa mãn vô cùng chân thực."
Hóa ra trong <Infinite Dendrogram> cũng có cả ẩm thực Kaiseki cơ đấy. Vì chỉ dùng được mỗi tay phải nên tôi không thể nâng bát cơm lên được, đâm ra việc ăn uống có đôi chút bất tiện.
"Kể từ ngày đầu tiên đặt chân đến đây, bây giờ ta mới lại được thưởng thức một bữa ăn mang đến cảm giác thỏa mãn trọn vẹn về mặt vị giác thế này."
"Đúng thế thật."
"Hai người ưng ý là tui vui rồi nghen~"
Bữa tiệc chào mừng do anh trai tổ chức với các món ăn do [Đầu Bếp Thiên Thượng] thực hiện vốn dĩ đã thuộc hàng đỉnh cấp trong số những thứ tôi từng nếm thử ở <Infinite Dendrogram>. Thế nhưng, bữa sáng này hoàn toàn đủ sức sánh ngang với nó.
"Hương vị quả thực vô cùng tinh tế."
"Đúng là Clan lớn nhất vương quốc có khác, nhân tài đông đảo ghê nhỉ. Chắc hẳn phải có High-rank Job hay Superior Job hệ Đầu bếp chứ gì?" Nemesis hỏi
"Cái này á nghen~. Là do Kage cưng, thư ký của tui tự tay làm đó nha~. Tay nghề nấu nướng của ảnh ngoài đời thực cũng đã mắt y như trong truyện tranh ẩm thực luôn á."
"A, nhắc mới nhớ, Skill <Cooking> cũng là một dạng Sense Ski――!!!!!?"
Ngay khoảnh khắc đó, mọi tế bào trên toàn thân tôi đồng loạt réo lên hồi chuông báo động. Và đó là những phản ứng hoàn toàn riêng biệt đồng thời cùng bùng nổ cùng một lúc.
Đó là phản ứng trước giọng nói xa lạ đã tự nhiên chen ngang vào cuộc hội thoại từ lúc nào không hay.
Đó là sự kinh ngạc tột độ khi nhận ra có một người phụ nữ đang ôm choàng lấy tôi từ phía sau...
Đó là sự say sưa mộng mị trước hương trầm vương vấn trên bộ Junihitoe lộng lẫy và cả mùi hương tự nhiên tỏa ra từ chính cơ thể người phụ nữ ấy.
Và sau cùng――nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của một sinh vật sống.
Cảm giác chân thực đến nghẹt thở như thể gáy tôi đang bị ngoạm chặt bởi nanh vuốt của một con mãnh hổ. Chỉ cần con hổ đó tinh nghịch siết nhẹ thêm một chút――là cái cổ này sẽ đứt lìa ngay tắp lự.
"............!?"
Tôi hoàn toàn nhận thức được rằng, người phụ nữ đang ôm chặt lấy mình lúc này thừa sức làm điều đó một cách dễ dàng. Tôi đã từng trải qua cảm giác tương tự. Đó là lúc chạm mặt anh Figaro lần đầu tiên tại <Mê Cung Bia Mộ>. Hay lúc xảy ra xích mích nhỏ với Tấn Vũ ngay trước thềm <Siêu Cấp Đại Chiến>. Nhưng hiện tại, khi bị tiếp xúc cơ thể một cách trực tiếp thế này, nỗi sợ còn ám ảnh... khủng khiếp hơn gấp vạn lần so với hai lần trước đó.
"Hửm~? Sao vậy nè~? Cưng đang run rẩy đó hửm~? A, bé Maiden bên kia cũng đừng lườm tui đáng sợ vậy chứ~. Chỉ là chút xíu skinship thôi mừ~"
Người phụ nữ cất giọng thủ thỉ sát bên tai tôi, những ngón tay thon dài trắng ngần lướt nhẹ dọc theo yết hầu trước khi cô ta từ từ lùi lại và buông tôi ra.
"...!!"
Ngay khoảnh khắc được giải phóng, tôi phóng người lao vụt về phía Nemesis, tay phải chộp lấy cô ấy khi vừa hóa thành thanh hắc đại kiếm. Lượt tích trữ của <Counter Absorption> đang đầy, đủ dùng cho ba lần.
Nhưng tại sao, tại sao tôi lại cảm thấy bất an đến cùng cực thế này.
Nó hoàn toàn khác với cảm giác cạn kiệt số lần phòng ngự khi đối đầu với những cường địch trước đây.
Khác với lúc không kịp kích hoạt khi đụng độ Tấn Vũ lần đầu tiên.
Khác với lúc bị Marie nắm thóp điểm yếu trong trận phục thù.
Khác với lúc bị đánh nát bét trong các trận đấu tập.
Nơi này tồn tại một luồng áp lực hoàn toàn dị biệt, mang theo linh cảm mãnh liệt rằng mọi nỗ lực kháng cự đều sẽ trở thành công cốc.
"Úi cha, xin lỗi nha~. Tui trêu hơi quá trớn xíu hà~"
Vẻ mặt cười tươi roi rói, chắp hai tay xin lỗi của cô ta trông vô cùng đáng yêu. Có lẽ chín mươi chín phần trăm đàn ông trên thế giới này sẽ bị nét duyên dáng ấy hớp hồn. Chính bản thân tôi, nếu chưa từng nếm trải cảm giác gai ốc rợn người ban nãy, có lẽ cũng đã ngẩn ngơ trước vẻ đẹp đó. Thế nhưng, đối với tôi lúc này... nỗi kinh hoàng bóp nghẹt tâm trí lúc nãy mới là thứ đáng tin cậy hơn gấp muôn vạn lần sức quyến rũ chết người kia.
"Bé Ray Starling, cùng với bé Maiden Nemesis."
Người phụ nữ――một con quái vật đội lốt thiếu nữ――cất tiếng gọi tên chúng tôi.
"Nghiêm túc quá ta. Ừm, được đó nha~. Như vậy là chuẩn luôn á~"
Con quái vật đó lại bật cười khúc khích thanh thúy, hệt như những gì tôi từng chứng kiến qua "quả cầu pha lê" ngày trước.
Và rồi――
"Tui là [Nữ Giáo Hoàng] Tsukuyo Fuso. Chủ Clan của <Nguyệt Thế Hội>――Rất hân hạnh được mần quen nha~"
Nối gót anh trai, chị Lei-Lei và anh Figaro, đây là kẻ thứ tư.
Vị <Siêu Cấp> cuối cùng của vương quốc Altar đã chính thức lên tiếng chào hỏi chúng tôi như vậy.
◇
Sau màn chào hỏi, Tsukuyo Fuso gọi người đến dọn dẹp bàn ăn.
Trong suốt khoảng thời gian đó, tôi vẫn nắm chặt Nemesis, cơ thể căng cứng không dám mảy may nhúc nhích.
"............"
"............"
Cả tôi lẫn Nemesis đều bối rối, không biết phải phản ứng thế nào trước đối phương... trước kẻ chắc chắn là chủ mưu đã dàn xếp vụ bắt cóc chúng tôi.
"Cái tay trái đó."
Thế nhưng, chính Tsukuyo Fuso đã tự mình phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng và căng thẳng bao trùm kể từ sau khi xưng danh. Tsukuyo Fuso chỉ thẳng tay vào cánh tay trái của tôi――cánh tay đã vĩnh viễn mất đi trong trận chiến với Franklin, nay được thay thế bằng một chiếc móc giả.
"Đúng là cậu vẫn chưa chữa nó lại hén~"
"...Đáng tiếc là không tìm được ai có thể chữa khỏi nó cả."
Nhắc mới nhớ, Marie từng bảo rằng một Superior Job hệ Tu sĩ như [Nữ Giáo Hoàng] sẽ có khả năng chữa trị được. Nhưng trong tình thế hiện tại, tôi hoàn toàn không hề nảy sinh chút ý định nào muốn thốt ra câu "Làm ơn chữa cho tôi" với con dã thú đang hiện diện trước mặt. Tôi cũng lờ mờ hiểu được tại sao Marie lại không khuyến khích chuyện đó.
Nhờ vả kẻ này ư? Thà đi thỏa hiệp với ác quỷ có khi còn giữ được chút lương tri.
"Mới nói được dăm ba câu mà đã cảnh giác đến mức này rồi sao."
Thì, chỉ riêng cái việc bị đánh thuốc bắt cóc cũng đủ lý do để đề phòng rồi. Nhưng hơn thế nữa, linh cảm của tôi đã réo lên liên hồi ngay lúc bị ả ta trực tiếp chạm vào và buông lời cợt nhả.
"Tên này, độ nguy hiểm khéo còn ngang ngửa, hoặc thậm chí là vượt mặt cả Franklin".
"...Hừm, ta cũng đồng ý kiến. Tính luôn cả cái khí tức phát ra từ ngay phía sau... ả ta nữa."
Qua giọng điệu của Nemesis, tôi có thể cảm nhận rõ sự dè chừng tột độ mà cô ấy đang hướng về thứ gì đó núp ngay sau lưng Tsukuyo Fuso... một vị trí hoàn toàn nằm trong điểm mù của chúng tôi.
"Hừm~..."
Trước sự cảnh giác cao độ phát ra từ cả tôi và Nemesis, Tsukuyo Fuso lại tỏ ra tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra. Ả ta hoàn toàn phớt lờ thái độ của chúng tôi và tiếp tục buông lời chất vấn.
"Chuyện có chữa được hay không tính sau đi ha~. Cơ mà tại sao cậu hông chọn chịu Death penalty đi~?"
"Ý cô là sao?"
"Chẳng phải nếu chịu Death penalty, thì sau hăm bốn tiếng nghỉ ngơi, cậu sẽ hồi sinh với một cơ thể hoàn toàn lành lặn sao? Hà cớ gì phải chịu cảnh tàn phế một tay suốt mười ngày... tính theo thời gian bên này là hơn một tháng trời cơ chứ~?"
À, Marie cũng từng nói y hệt vậy. Nhưng chuyện đó làm sao mà chấp nhận được.
"Chết chỉ để lấy lại một cánh tay thì có ý nghĩa gì chứ."
Dẫu biết rằng rồi sẽ có lúc phải bỏ mạng ở đâu đó, nhưng cố tình tìm chết chỉ vì một cánh tay thì hoàn toàn vô lý.
"............Aha."
Vừa dứt lời, Tsukuyo Fuso tròn xoe mắt... rồi phá lên cười lớn.
Không phải một điệu cười gào thét ầm ĩ, mà là những tràng cười khúc khích lanh lảnh tựa tiếng chuông ngân, vừa lấy tay che miệng vừa không ngừng cười rũ rượi. Chẳng rõ câu trả lời của tôi có gì đó chọc trúng chỗ ngứa của ả, hay còn ẩn chứa một lý do sâu xa nào khác. Tsukuyo Fuso cứ thế cười ngặt nghẽo suốt chừng ba mươi giây đồng hồ, trong khi chúng tôi chỉ biết đứng đực mặt ra, chẳng dám manh động.
Và rồi,
"Tuyệt vờiiii."
Vừa dứt tràng cười, ả ta lẩm bẩm buông một câu, ánh mắt xoáy thẳng vào tôi và Nemesis.
Ánh nhìn của ả lúc này đã thay đổi hoàn toàn so với ban nãy.
Nơi đáy mắt ả, một thứ cảm xúc quái gở đang bùng cháy dữ dội.
Chẳng hiểu sao... cái lườm đó lại khiến toàn thân tôi lạnh toát.
"Thật ra á nha~, hôm nay tui gọi bé Ray đến đây là để chiêu mộ bé vào Clan của tui á~. Thấy đó, giờ bé Ray đang là người nổi tiếng mà lị~"
"Tôi từ chối."
Cho dù sau này có dự định gia nhập một Clan nào đó đi chăng nữa, thì nơi này cũng bị gạch tên từ vòng gửi xe. Bỏ qua chuyện e ngại các tổ chức tôn giáo... hiện tại, con quái vật đội lốt người trước mắt tôi mới là thứ đáng sợ nhất.
Càng tiếp xúc nhiều, nỗi sợ hãi ấy lại càng khắc sâu.
"Nếu chịu vô thì tui sẽ chữa lại cánh tay đó cho nghen~? Ngoài tui ra, cái đất nước này hông có ai chữa được đâu á~?"
"Kể cả vậy, tôi cũng từ chối."
"Hừm~..."
Tsukuyo Fuso quay lưng lại với chúng tôi.
Khi ánh mắt áp bức đó rời đi, tôi mới thấy nhẹ nhõm được đôi chút. Chẳng rõ ả ta có thấu tỏ được tiếng lòng của tôi hay không, Tsukuyo Fuso vẫn quay lưng, hờ hững buông lời.
"Mấy cái đứa tính toán chi li, hở tí là chọn Death penalty thì tui cũng hông cần đâu~"
Nhưng, tại sao chứ.
"Mà lý do hông chịu Death penalty nhạt nhẽo quá thì tui cũng chê luôn nghen~"
Đáng lý ra ánh mắt đó đã không còn ghim vào tôi nữa.
"Còn nếu hông có duyên thì tui cũng xin kiếu luôn~"
Thế nhưng, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt tâm trí lại càng lúc càng dâng cao.
"Cơ mà nha~"
Tsukuyo Fuso tung bay mái tóc dài thướt tha, xoay người lại cái vèo,
"Tui thì lại muốn có cưng lắm đó nghennn..."
――Cùng với ánh nhìn sắc lẹm đó, một luồng sát khí kinh hoàng vượt xa những gì tôi nếm trải ban nãy giáng thẳng vào tâm trí tôi.
"...! <Hellish Miasma>!!"
Trong cơn hoảng loạn, tôi vẫn nắm chặt Nemesis, đưa mu bàn tay phải đang đeo [Gardranda] hướng về phía Tsukuyo Fuso, phóng ra luồng chướng khí mang theo bộ ba trạng thái bất lợi. Tôi chẳng thèm bận tâm đây là không gian kín, hay khoảng cách giữa mình và ả đang gần kề đến mức nào. So với bộ ba trạng thái bất lợi kia, con quái vật trước mắt này mới là hiện thân thực sự của sự tàn độc.
"A, đây là món trang bị cấp Legendary trong lời đồn đó hả~, <Holy Zone Horizon>"
Chỉ trong nháy mắt, luồng chướng khí đã bốc hơi hoàn toàn. Làn khói đen pha sắc tím tan biến không còn một dấu vết.
"!?"
Toàn bộ không gian bị bao phủ bởi một ánh sáng rực rỡ, lấp đầy bằng luồng không khí thanh khiết. Cứ như thể bản thân thế giới này vừa được khoác lên một lớp sơn mới...
"Cái này á nghen~, là một trong những tuyệt chiêu tối thượng của [Nữ Giáo Hoàng] đó nha~. Nó là Skill có khả năng vô hiệu hóa toàn bộ các trạng thái bất lợi hệ Độc bệnh và hệ Nguyền rủa nằm trong phạm vi ảnh hưởng á~"
"Vô hiệu hóa trạng thái bất lợi...!"
[Nữ Giáo Hoàng] là Superior Job hệ Tu sĩ chuyên về <Recovery Magic> và <Purification Magic>. Vậy ra một Skill cỡ này cũng nằm trong tầm tay của ả sao...!
"Nếu đối thủ hông phải là tui, thì nước cờ đó cũng tính là ngon nghẻ rồi đó nha~"
Tsukuyo Fuso lại đưa tay che miệng, cười khúc khích lanh lảnh.
Nhưng, chưa kết thúc đâu!
Nếu đối phương là Superior Job thiên về hỗ trợ, thì chắc chắn chỉ số sẽ thấp hơn so với các Job chiến đấu tiên phong. Tuy không nghĩ ả ta yếu ớt bằng [Đại Giáo Sư] Franklin, nhưng nếu kéo vào cận chiến thì phần thắng sẽ nghiêng về phía...
"Vậy thì, tiếp theo tới lượt tui nhá~"
Tôi dùng sức đạp mạnh xuống mặt chiếu tatami, định lao thẳng vào lồng ngực Tsukuyo Fuso,
"――<Lunar Divider Field>"
Chỉ trong nháy mắt, cả thế giới bị nhấn chìm vào "màn đêm".
Dù rõ ràng đang ở trong phòng kín, nhưng bóng tối đã bủa vây mọi ngóc ngách hệt như giữa đêm khuya. Dù rõ ràng đang ở trong nhà, nhưng tôi lại có thể nhìn thấy bầu trời đêm quang đãng với vầng trăng xanh thẳm lơ lửng. Đó là một không gian dị thường, một thế giới bị vặn vẹo.
"Đây chẳng phải là cảnh tượng trong đoạn video... sao... !?"
"Ray!?"
Ngay khoảnh khắc "màn đêm" tương tự như những gì tôi từng chứng kiến qua quả cầu pha lê của Marie buông xuống, một hiện tượng bất thường lập tức cắn phá cơ thể tôi.
Không khí không lọt được vào phổi.
Không đúng, tôi vẫn đang cố hít thở, nhưng phổi và tim — những cơ quan đảm nhận nhiệm vụ bơm oxy đi nuôi cơ thể — lại không hề hoạt động bình thường.
Tệ hại hơn, cơ thể tôi cứ thế lạnh toát đi... !
"Cái này á nghen~, là Skill đặc hữu của Kaguya... của Superior Embryo của tui đó nha~"
Tsukuyo Fuso lạnh lùng cúi nhìn tôi đang quằn quại ôm ngực đổ gục xuống sàn.
"Tên của nó là <Lunar Divider Field>. Nổi tiếng lắm luôn mà cậu hông biết sao~?"
Làm sao mà biết được chứ...!
"Bật mí cho cưng nghe chút xíu nha~, Skill này sẽ giảm toàn bộ những chỉ số bất lợi đối với tui......... nằm trong phạm vi ảnh hưởng xuống chỉ còn một phần sáu á~"
Chỉ số... bất lợi?
"Nghĩa là nó sẽ chia sáu chỉ số Status của kẻ địch,
Chia sáu sát thương gây ra của kẻ địch,
Chia sáu nhịp tim BPM của kẻ địch,
Và chia sáu luôn cả nhiệt độ cơ thể của kẻ địch đó nha~.
Ngoài ra còn 'chia' được tá lả thứ khác nữa kìa~?
A, mức một phần sáu thì chắc là do 'mặt trăng' hén~. Trên đó trọng lực cũng bằng một phần sáu Trái Đất mà đúng hông~?"
"...!?"
Cái quái gì thế này.
Với một thứ như thế, thì dù là ai đi chăng nữa cũng chẳng có nổi một cơ hội chiến thắng. Sát thương ả ta phải nhận sẽ bị kéo tụt xuống tận hai lần, qua hai lớp giảm trừ từ chỉ số Status và sát thương trực tiếp, thành ra chỉ còn bằng một phần ba mươi sáu. Nhưng trước cả chuyện đó, các chức năng duy trì sự sống của cơ thể đã dễ dàng tụt xuống dưới mức giới hạn cho phép mất rồi.
"Ai mà cấp độ cao thì cũng có thể kháng lại được chút chút đó nhé~"
Nói cách khác, một thằng ngay cả cấp 100 cũng chưa chạm tới như tôi, đang lãnh trọn một trăm phần trăm hiệu ứng của nó sao...
"...Nhưng, mà!"
Không phải là tôi hoàn toàn hết cách!
"Neme, sis!"
"Rõ!"
Nemesis biến đổi hình dạng từ hắc đại kiếm sang Flag Halberd.
Ngay lập tức, <Reverse as a Flag> được kích hoạt.
Đây là Skill đặc hữu của Nemesis, mang khả năng đảo ngược toàn bộ trạng thái bất lợi cũng như hiệu ứng debuff nhận phải từ đối thủ. Nếu là Skill này, thì chắc chắn tôi có thể biến cái debuff kinh khủng khiếp từ Superior Embryo của Tsukuyo Fuso thành vũ khí lợi hại nhất............!?
"Kugh, uh..."
Kỳ lạ thật.
Rõ ràng tôi đã kích hoạt <Reverse>, nhưng cảm giác nghẹt thở vẫn không hề thuyên giảm. Nó chỉ bớt đi một chút, và chỉ dừng lại ở đó....
"Cái quái, gì, thế này..."
Thanh âm bàng hoàng của Nemesis truyền thẳng từ Hắc Kỳ Phủ Thương đến đại não tôi.
"Không thể... đảo ngược sao? Không đẩy lùi được ư? Khoảng cách công suất tuyệt đối... giữa ta và thứ này..."
"Nemesis, sao thế...!"
Nemesis phản hồi lại bằng một thái độ thất thần như người mất hồn, tựa hồ vừa phải chứng kiến một hiện thực tàn khốc không thể vãn hồi.
"Chính là vậy đó nha~. Kaguya nhà tui chuyên về debuff, nên Skill đó của bé Nemesis chắc chắn là thiên địch rồi hén~"
Ả ta dùng <Identify> để đọc thấu Skill của chúng tôi sao.
Hay là đã nắm rõ tòng tâm từ trước.
Tsukuyo Fuso sau khi buông lời bình phẩm về <Reverse as a Flag>, liền tặc lưỡi, lắc đầu và huơ huơ ngón tay.
"Cơ mà, đó là chuyện xảy ra nếu tui và bé Ray... cùng với Kaguya và bé Nemesis ngang hàng với nhau thôi nghen~?"
"Cái, gì cơ?"
Chỉ khi ngang hàng, mới xảy ra chuyện đó sao?
"Bé Nemesis giờ mới chỉ là Low-rank Embryo. Trong khi Kaguya nhà tui đã là Superior Embryo rồi~"
Tsukuyo Fuso khẽ hé mở đôi mắt vốn luôn giữ nét cười rạng rỡ... và nhìn chằm chằm về phía này bằng một đôi đồng tử vẩn đục ánh sáng rợn người.
"――Trình độ cách biệt một trời một vực lận đó nha~? Cưng nâng được một trăm ký... đâu có nghĩa là cưng nâng nổi một trăm tấn~?"
Tsukuyo Fuso phì cười bồi thêm: "Nếu là cỡ đó, chắc chỉ đủ sức đảo ngược hiệu ứng trạng thái bất lợi từ mấy High-rank Job thôi nghen~".
"............Kugh."
Quả thực, trong phần mô tả Skill <Reverse> cũng có ghi rõ ràng ngay từ đầu rằng hiệu quả sẽ dao động tùy thuộc vào cấp độ của đối phương hoặc cấp độ Skill. Nhưng, cái Skill đã từng dễ dàng gánh vác việc đảo ngược vô số trạng thái bất lợi, thậm chí là cả một mớ bòng bong trạng thái bất lợi tựa ác mộng của [Đại Tử Linh], nay lại hoàn toàn vô dụng sao?
"Bộ từ trước tới giờ cậu toàn dùng tương khắc hệ để chiến thắng mấy đối thủ trên cơ hả~? Cơ mà tui khuyên cậu nên khắc cốt ghi tâm điều này đi nghen~"
Tsukuyo Fuso bước về phía tôi, cất giọng dịu dàng đến mức khiến người ta phải nổi da gà,
"Đối mặt với cường giả tuyệt đối thì――ba cái trò tương khắc vớ vẩn đó hông làm nên trò trống gì đâu nghen~?"
――Rồi ả ta tung cú đá bằng bàn chân trần vút ra từ dưới lớp áo Junihitoe, hất văng cằm tôi.
"...――"
Cứ thế, ý thức của tôi bị cưỡng ép chìm vào bóng tối.