Episode 3: (Vol 3 -> 5)

Chương 12: Hồi kết của màn tranh tài, Khởi đầu của bữa tiệc cuồng loạn

2026-02-27

1

Chương 12: Hồi kết của màn tranh tài, Khởi đầu của bữa tiệc cuồng loạn

□ Ghế VIP Đại đấu trường Trung tâm - Bá tước Gideon, Ashvalley Gideon

"Một trận đấu quá đỗi tuyệt vời!"

"A~. Ngài Tấn Vũ thua mất rồi~. Nhưng đúng là một trận đấu mãn nhãn~"

Trận chiến giữa Figaro và Tấn Vũ... Cuộc đụng độ giữa những <Siêu Cấp> cuối cùng cũng ngã ngũ. Điện hạ Elizabeth và Đại sứ Đế quốc Lan Mị Hải đang theo dõi trận đấu đều dành những lời tán dương chân thành nhất cho hai đấu thủ vừa cống hiến một màn trình diễn tuyệt mỹ.

Tôi cũng hoàn toàn đồng tình với điều đó.

"Thế là có chuyện hay làm quà mang về cho Hoàng tử rồi. À, lát nữa ngài cho tôi xin bản ghi hình từ máy quay ma thuật nhé?"

"Tất nhiên rồi, Đại sứ Lan."

Về điểm này, tôi cũng không thể đồng ý hơn. Trận đấu này thực sự quá tuyệt vời. Nó tuyệt đến mức không chỉ muốn kể cho người khác nghe, mà chính tôi cũng muốn xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.

Đúng là một cuộc so tài đỉnh cao, nơi cả hai đặt cược tất thảy những gì mình đã tích lũy. Lúc này đây, trong tôi chỉ còn lại sự xúc động mãnh liệt. Là lãnh chúa tương lai của thành phố quyết đấu này, từ nhỏ tôi đã theo dõi vô số trận đấu. Nhưng ngay cả trong số đó, trận đấu hôm nay vẫn là một kiệt tác phi thường.

Kể từ khi số lượng <Master> gia tăng từ bốn năm rưỡi trước, trình độ của các trận đấu không ngừng được nâng tầm. Thế nhưng, dù đem so với mặt bằng chung đã được nâng cao ấy, trận đấu lần này vẫn ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Không dông dài trên cương vị lãnh chúa, chỉ riêng việc được làm một khán giả chứng kiến trận đấu đêm nay đã là một niềm vinh hạnh.

A, nhưng trước mắt tôi vẫn còn một nhiệm vụ phải hoàn thành.

Đó là biến sức nóng của đêm nay thành động lực cho ngày mai, tiếp thêm chút sinh khí cho một đất nước đang chìm trong bầu không khí ảm đạm. Tôi sẽ có một bài phát biểu vinh danh cả hai tuyển thủ, và Điện hạ cũng sẽ ban lời động viên đến họ cùng toàn thể người dân. Tất cả là để nâng đỡ những trái tim đang dần nguội lạnh của quốc gia này.

"Điện hạ, đã đến lúc chúng ta phải chuẩn bị rồi ạ."

"Ừm. Cơ mà Liliana không được xem thì tiếc thật đấy."

"Nghe nói lúc nãy có liên lạc khẩn từ Vương đô..."

Dù biết cô ấy có mặt ở đây là vì chức trách của Hiệp sĩ đoàn nên chẳng thể làm khác, nhưng tôi vẫn không khỏi cảm thông khi cô ấy đành phải rời đi lúc trận đấu đang hồi gay cấn.

"Ô kìa?"

"Có chuyện gì vậy, Điện hạ?"

"Tình hình trong hội trường..."

Nghe Điện hạ nói vậy, tôi liền nhìn xuống khu vực thi đấu.

◇◆

□■ Khán đài Đại đấu trường Trung tâm

Khoảnh khắc Figaro giành chiến thắng, cả hội trường như bùng nổ trong tiếng hò reo vang dội.

"Một trận đấu tuyệt vời...."

Một nam khán giả trẻ cất lời lẩm bẩm, bộc lộ trọn vẹn cảm xúc chân thành về trận đấu vừa kết thúc ngay trước mắt. Xung quanh cậu, những khán giả khác đồng loạt đứng dậy, gửi những tràng pháo tay và tiếng reo hò đến chiến thắng của Figaro... không, phải nói là dành cho chính trận đấu tuyệt đỉnh ấy.

Cậu cũng bắt chước làm theo, đứng dậy và vỗ tay nhiệt liệt.

"Ừ, thực sự là một trận đấu quá hay."

"Ồ! Tôi cũng xem quyết đấu ở đấu trường này bao năm rồi, nhưng đây là lần đầu tiên được mục sở thị một trận khủng thế này đấy!"

Người đàn ông trung niên ngồi ghế bên cạnh cất giọng bắt chuyện với cậu thanh niên đang rưng rưng xúc động.

"Vậy sao chú?"

"Đúng thế! Trận đấu đỉnh nhất từ trước đến nay là trận giữa cựu vô địch Tom Cat và Figaro, nhưng cuộc đối đầu lần này thậm chí còn vượt xa trận đó!"

"A, thế thì tôi may mắn quá. Thật không uổng công lặn lội băng qua sa mạc để đến đây."

Cậu thanh niên gật gù. Qua lời cậu nói, vị khán giả trung niên mới để ý đến trang phục của cậu——chiếc khăn quấn đầu và bộ quần áo rộng thùng thình che kín da thịt——đúng là kiểu trang phục đặc trưng của người vùng Caldina.

"Cậu em cất công đến tận đây từ Caldina cơ à!"

"Vâng."

"Đường xá chắc vất vả lắm nhỉ?"

"Vâng. Nhưng tôi thực sự thấy may mắn vì đã quyết định đến. Nhờ thế mà tôi có câu chuyện hay để làm quà cho đám bạn ở Caldina rồi."

Cậu mỉm cười mãn nguyện. Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, không hiểu sao cậu lại nghiêng đầu thắc mắc.

"Ủa?"

Giữa hội trường đang ngập trong tiếng hò reo, số người tỏ ra thắc mắc giống hệt cậu cũng dần tăng lên.

"Sao thế cậu em?"

"À, anh chàng Figaro....."

Cậu chia sẻ với vị khán giả bên cạnh về điểm bất thường mà mình vừa nhận ra. Và rồi, làn sóng hoang mang ấy cứ thế lan rộng ra toàn bộ Đại đấu trường Trung tâm.

◇◆

□■ Khán đài Đại đấu trường Trung tâm - Vị khán giả đặt con vật nhỏ trên đùi

"Đúng là một trò hề."

Tôi cảm thấy gai mắt với những khán giả xung quanh, những kẻ đang nhảy cẫng lên hân hoan trước một trận đấu thế này.

Sự va chạm giữa <Siêu Cấp> và <Siêu Cấp>.

Bảo rằng tôi không kỳ vọng thì là nói dối. Thế nhưng lúc tận mắt chứng kiến... tôi thấy cả hai đều chướng tai gai mắt làm sao. Tôi thật muốn hỏi xem bọn chúng có thực sự là <Siêu Cấp> hay không. Kẻ này lẫn kẻ kia, giở toàn dăm ba cái tiểu xảo, vặt vãnh nối tiếp vặt vãnh.

Thật quá mức hèn mọn...

Ngoại trừ pha công thủ cuối cùng, chẳng có lấy một khoảnh khắc nào đáng xem cả. Chỉ vì motif là tim và tay chân nửa vời... nên sức mạnh cũng chỉ đạt đến mức đó thôi sao? Bọn khốn các ngươi, vậy mà cũng dám tự nhận là ngang hàng với ta...

"Know your role, and Shut your Mouth"

Bất chợt, "cô ấy" đang cuộn tròn trên đùi tôi cất lời. Ý nghĩa của câu đó... tôi thừa hiểu.

"Ngài nói đúng. Trong thâm tâm em vừa dùng những lời lẽ hơi thô tục... Em sẽ biết tự trọng."

Thật sự quá nguy hiểm. Suýt chút nữa... tôi đã phơi bày bản chất thật của mình ngay tại nơi này.

"k"

Tôi khẽ vuốt ve tấm lưng của "cô ấy" - một sinh vật trông giống nhím - mang theo chút cảm giác hối lỗi. Sau đó, tôi lia mắt quan sát tình hình trên sân khấu,

"A, bắt đầu rồi kìa. Miễn là Đệ nhất Công Chúa- người mà hắn nhắm đến - không xuất hiện, thì chuyện này chẳng liên quan gì đến chúng ta cả."

"spec"

"Đúng vậy. Chúng ta cứ tiếp tục thưởng thức thôi."

Thưởng thức "trò giải trí" sắp sửa bắt đầu này.

◇◆

□ 【Thánh Kỵ Sĩ】 Ray Starling

Dừng lại rồi.

Giữa khu vực chiến đấu nơi thắng bại đã ngã ngũ, anh Figaro hoàn toàn bất động. Anh ấy đứng chết trân trong tư thế vung kiếm lên chuẩn bị tung đòn kết liễu Tấn Vũ. Hơn nữa, dù trận đấu đã thực sự kết thúc, Tấn Vũ vẫn không hề có dấu hiệu sẽ hồi sinh.

"Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế. Này, an...!"

Tôi định gọi anh hai, nhưng lại tự giác ngậm chặt miệng. Lý do là bởi luồng khí tức bức người tỏa ra từ anh ấy. Bộ đồ gấu anh ấy đang mặc vẫn giống hệt mọi khi.

Nhưng tôi biết rõ.

Anh hai ở bên trong lớp áo đó tuyệt đối không hề bình thường... mà đang phẫn nộ tột độ. Có vẻ không chỉ mình tôi nhận ra điều đó, cả Nemesis, Rook, Babi và Marie đều bị bầu không khí đó đè nén.

Cũng phải thôi. Ngay cả tôi lúc này cũng thấy anh ấy... có chút đáng sợ.

"...Anh hai, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"

Dù vậy, nghĩ rằng việc mở lời là nhiệm vụ của mình, tôi vẫn lên tiếng hỏi. Lập tức, cảm giác áp bách ban nãy dịu đi hẳn.

"Hừm. Có vẻ như vừa có kẻ... giở trò thừa thãi rồi."

"Trò thừa thãi?"

"Ừ. Figaro dừng lại là do thời gian bên trong kết giới đã bị đình trệ."

"Đình trệ thời gian?"

"Đó là một trong những chức năng được cài đặt sẵn vào kết giới ở đây ngay từ đầu, nhưng bình thường không bao giờ được sử dụng. Bởi vì vốn dĩ chẳng có lý do gì để dùng đến nó cả."

Cùng lắm là dùng khi đám quái vật biểu diễn vượt quá tầm kiểm soát mà thôi, anh hai nói tiếp.

"Làm chậm thời gian như trong trận đấu vừa rồi đã là giới hạn của việc can thiệp, nhưng đình trệ hoàn toàn thì lại là chuyện khác. Nó giống như sự khác biệt giữa phát chậm và bấm nút tạm dừng vậy."

"Vậy anh Figaro ở bên trong thì sao?"

Nếu thời gian bị đình trệ, ý thức của người bên trong sẽ ra sao?

"Anh cũng chưa nếm thử cảm giác bị đình trệ bao giờ, nhưng chắc là vẫn giữ được ý thức. Ý thức của Tian và quái vật thì sẽ bị đóng băng theo, nhưng cũng giống như khi dính trạng thái bất thường hệ tinh thần, ý thức của <Master> sẽ không bị đình trệ nhờ vào hệ thống bảo vệ người chơi. Nếu không làm vậy, họ cũng chẳng thể nào đăng xuất khẩn cấp khi có việc đột xuất ngoài đời thực được."

Đúng là vậy.

"Tuy nhiên, ánh sáng và dao động không khí bên trong kết giới cũng bị dừng lại, nên sẽ chẳng thể nhìn hay cảm nhận được gì. Không biết tên Tấn Vũ đã bị bốc hơi toàn thân kia thì đang thê thảm ra sao nữa."

...Tôi không muốn tưởng tượng sâu xa cho lắm, nhưng hai người trên sân lúc này chính xác đang mắc kẹt trong trạng thái đó.

"Canh đúng thời điểm này... có phải nó đã được cài đặt từ trước để kích hoạt đình trệ ngay khoảnh khắc trận đấu ngã ngũ không?"

"Chắc là vậy."

Anh hai gật đầu đồng tình trước nghi vấn của Marie.

"Vấn đề nằm ở chỗ... rốt cuộc kẻ nào đã to gan giở cái trò này..."

Anh hai đột nhiên ngừng lời. Ánh mắt anh dán chặt vào lớp kết giới giăng trên đấu trường - ngay tại một điểm tít trên cao.

"Đó là..."

Ở đó có một người, không, một bóng đen. Đó là một bộ đồ thú. Tôi cũng có ấn tượng vô cùng sâu đậm... bộ đồ thú chim cánh cụt Adélie.

"Hế luuuu! Chào buổi tối mọi ngườiiiii! Một trận đấu quá đỉnh phải không nàoooo! Thú vị quá đi mấttttt!"

Như cảm nhận được mọi ánh nhìn trong hội trường đều đang đổ dồn về phía mình, con chim cánh cụt bắt đầu cất cao giọng. Thế nhưng, tôi bỗng chợt nhận ra một điều. Giọng nói vang lên đồng điệu với điệu bộ khua tay múa chân của con chim cánh cụt đứng trên kết giới...

"...Phát thanh viên?"

Đó chính xác là giọng nói của người đã làm phát thanh viên tại đấu trường cho đến tận ban nãy. Hoàn toàn khác với chất giọng ngày hôm qua. Nghe có chút gượng gạo, lẽ nào hắn đã âm thầm lẻn vào và mạo danh người đó? Có lẽ không phải để giải đáp thắc mắc trong lòng tôi, nhưng khi hắn chạm vào cổ và chỉnh lại thứ gì đó, giọng nói phát ra đã lập tức trở về y hệt với chất giọng tôi đã nghe thấy hôm qua.

"Nàoooo! Lẽ ra sau một trận đấu thú vị sẽ phải là những bài diễn văn hay huấn thị chán ngắt của Bá tước hay Công Chúa cơooo!"

Con chim cánh cụt cứ thế xoay vòng vòng trên kết giới.

"Nhưng chúng ta hãy dẹp mấy thứ đó sang một bên và làm trò gì đó thú vị thay thế nhéliiiii"

Dù hắn có trốn sau lớp áo chim cánh cụt kia thì tôi vẫn có thể nhìn thấu được. Kẻ bên trong con chim cánh cụt đó đang nhếch mép cười cợt. Không phải vì tôi đã quá quen thuộc với hắn như anh hai nên mới nhận ra. Mà bởi, bất cứ ai nghe thấy cũng có thể hiểu ngay lập tức, đó là một chất giọng đong đầy ác ý và dã tâm tàn độc.

"Nhà ngươi là kẻ nào!!"

Đúng lúc đó, từ vị trí trang trọng nhất trên khán đài - hàng ghế VIP - vang lên một tiếng quát phẫn nộ hướng thẳng về phía con chim cánh cụt. Tôi cũng biết chủ nhân của giọng nói đó là ai. Chính là Bá tước Ashvalley Gideon mà tôi đã nhìn thấy lúc bắt đầu sự kiện.

"Ngươi rắp tâm bôi nhọ sự kiện này với mục đích gì!"

Ông ấy đang vô cùng thịnh nộ.

Cũng phải thôi.

Một trận đấu kinh điển đến vậy, một cuộc chiến vĩ đại đến vậy, một sự kiện lẽ ra đã khép lại thành công mỹ mãn, vậy mà ngay lúc này lại bị mang ra làm trò hề. Ngay cả bản thân tôi cũng thấy bất bình.

"Hahaha! Tôi đã nói rồi mà? Tôi định làm một trò cực kỳ thú vị."

Nói rồi, con chim cánh cụt ôm bụng cười phá lên... và từ từ đưa tay ra sau đầu.

"Nhưng mà, hình như tôi vẫn chưa giới thiệu mình là ai nhỉiii. Để tôi cho các vị biết nhé!"

Vừa dứt lời, hắn phanh phui bộ đồ chim cánh cụt ra.

"Hế luuuu, xin giới thiệu khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của bản thể tôi đâyyyy. Đùa chút thôi~"

Trú ngụ bên trong con chim cánh cụt là một gã đàn ông gầy gò với huy hiệu Embryo khắc trên mu bàn tay trái. Khác xa với bộ đồ chim cánh cụt quá đỗi dị hợm lúc trước, bộ dạng hiện tại của hắn chẳng có lấy một điểm gì nổi bật ngoài cặp kính cận và chiếc áo blouse trắng tinh. Nói một cách công bằng thì khuôn mặt hắn cũng gọi là ưa nhìn, nhưng cũng chỉ dừng ở mức bình thường, không mấy nổi bật giữa vô vàn <Master> vốn có khả năng tự do tùy chỉnh nhân vật. Thế nhưng, đó chỉ là suy nghĩ của một nhóm nhỏ những người như tôi và Rook——bởi lẽ, dường như có rất nhiều người trong hội trường đang phải hứng chịu một cú sốc cực độ khi nhìn thấy khuôn mặt của hắn.

"Ngươi, nhà ngươi...!"

Bá tước Ashvalley Gideon có vẻ cũng là một trong những người nhận diện được gã, ông kinh ngạc tột độ đến mức nghẹn ứ cả lời.

"Ô kìa ô kìa! Có vẻ như ở đây có rất nhiều người vinh dự được biết đến tên tôi nhíiiiii!"

Dù đang là ban đêm tĩnh mịch, hắn vẫn làm bộ làm tịch đưa tay phải lên che trán như thể đang chắn nắng, rồi đưa mắt quét một vòng quanh hội trường. Chuỗi hành động đó trông cứ như thể hắn đang mãn nguyện tận hưởng phản ứng hoảng loạn của cả hội trường khi nhìn thấy bộ mặt thật của mình. Thái độ đó chính là minh chứng rõ ràng nhất cho việc có rất nhiều người ở đây biết danh tính của hắn.

"Cái tên..."

Tôi đã từng giáp mặt với kẻ mặc đồ chim cánh cụt này.

Hôm qua, hắn đã tung trò chơi khăm và ép tôi uống một loại thuốc kỳ quái.

Lúc đó, hắn tự xưng bằng cái tên ngớ ngẩn là Tiến sĩ Flamingo.

Nhưng sự thật thì cái tên đó chắc chắn chỉ là một trò đùa bỡn.

Bởi lẽ, tên thật của hắn, chắc chắn không phải là một thứ nực cười như vậy.

Tên của hắn là...

“Tại sao ngươi lại có mặt ở đây... Mr. Franklin...!!”

"Chíiiiiinh xáaaaaaaaccc!"

Cùng lúc Tiến sĩ Flamingo——không, Mr. Franklin cười rạng rỡ đáp lại tiếng quát của Bá tước Gideon, những chùm pháo hoa rực rỡ đột ngột bắn lên từ đâu đó. Chúng tô điểm tuyệt đẹp cho bầu trời đêm của thành phố Gideon, nhưng nét mặt của những người có mặt trong hội trường thì hoàn toàn u ám. Không chỉ các Tian, mà ngay cả các <Master> cũng có người bộc lộ nét mặt căm phẫn tột độ đến mức sôi máu.

Điều đó cũng là đương nhiên thôi.

Nếu kẻ đứng sừng sững ở đây là Mr. Franklin, thì tuyệt đối chẳng ai có thể cảm thấy vui vẻ nổi. Ngay cả một tân binh non nớt như tôi cũng biết cái tên của hắn mang ý nghĩa kinh khủng đến nhường nào ở đất nước này.

"Hế luuuu! Chính tôi là kẻ đầu sỏ đã lấy Quốc vương của đất nước này cùng vô số kẻ khác ra làm mồi cho quái vật! <Siêu Cấp> của Hoàng quốc Dryfe! Kẻ đi đầu trong công nghệ chế tạo robot và quái vật! [Đại Giáo Sư] Mr. Franklin đâyyyy!"

Bởi vì hắn, chính là kẻ thù không đội trời chung lớn nhất của Vương quốc này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!