□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
"Arms, Gardner, Chariot, Castle, Territory. Trong số năm category cơ bản làm nền tảng cho sự tiến hóa của <Embryo>, em nghĩ loại nào chiếm số lượng đông đảo nhất?"
Đó là đêm đầu tiên tôi đặt chân vào <Infinite Dendrogram>. Chuyện này xảy ra lúc tôi đang ăn uống cùng anh hai và Nemesis sau khi cứu bé Miliane. Tôi không nhớ chúng tôi đã nói những gì giữa câu chuyện về chiến tranh và chủ đề này, nhưng tôi vẫn khắc sâu điều đó trong tâm trí.
"Là Arms, phải không?"
Nemesis là Maiden nhưng đồng thời cũng là Arms.
Baldr của anh hai cũng là súng Gatling.
Vào thời điểm đó, tôi chưa biết <Master> nào khác ngoài tôi và anh hai, và cả hai <Embryo> của chúng tôi đều là Arms, nên tôi đã trả lời như vậy.
"Chính xác. Arms là category chiếm số lượng đông đảo nhất trong <Infinite Dendrogram> này."
Tôi đã đoán đúng.
"Đồng thời, nó cũng là loại đa dạng nhất."
"Đa dạng nhất sao?"
Khi tôi hỏi, anh hai đã trả lời thế này.
"Phạm trù của Arms rất rộng. Không chỉ giới hạn ở các loại vũ khí như đại kiếm của em hay súng máy của anh, mà còn bao gồm các công cụ sinh hoạt như nồi niêu, đèn nến, thậm chí là những bộ phận thay thế cơ thể như mắt giả hay tay giả."
"Nghĩa là cũng có nhiều loại kỳ dị nhỉ."
"Ừm, đúng vậy."
Đúng vậy, sau đó anh ấy đã nói thế này.
"Trong số đó, Arms mà 'tên đó' sở hữu có lẽ là thứ kỳ dị nhất đấy."
Lúc đó, tôi không có cách nào biết được "tên đó" mà anh hai nhắc tới là ai.
◇◇◇
Đại Đấu Trường Trung Tâm của thành phố quyết đấu Gideon đang chìm trong bầu không khí tĩnh lặng. Không một vị khán giả nào thấu hiểu được chuyện gì vừa xảy ra. Chắc chắn những người duy nhất nắm rõ mọi chuyện chỉ có hai người trên đài——anh Figaro và Tấn Vũ.
"Đây là kết quả từ việc Tấn Vũ liên tục bày binh bố trận, nhỉ."
Không, còn một người nữa, anh hai đang đứng cạnh tôi cũng hiểu được.
"Đầu tiên là lời tuyên bố 'sẽ không nhúc nhích dù chỉ nửa bước' ngay lúc mở màn của hắn. Đó là một nước cờ nhằm che đậy việc hắn không hề di chuyển đôi chân đang giấu dưới vạt áo dài kia, khiến đối phương không mảy may nghi ngờ."
Giờ đây, chính đôi chân ấy lại đang bóp nghẹt buồng phổi của anh Figaro.
"Đòn tấn công siêu thanh với phạm vi siêu xa của Tấn Vũ. Nó cũng góp phần đánh lừa mọi người rằng ý đồ của lời tuyên bố đó chỉ là sự khiêu khích xuất phát từ sự tự tin vào phong cách chiến đấu của bản thân. Mà, nếu là Figaro thì chắc hẳn cậu ta đã nhìn thấu đó là một cú lừa mang mục đích khác rồi."
Thế nhưng, dù có nhìn thấu thì anh cũng không thể tránh được.
"Tiếp đến là đòn tấn công ma pháp bằng <Bùa Phép>. Rốt cuộc đó cũng chỉ là bước đệm để cài cắm <Bùa Phép> cho đại ma pháp tiếp theo. Loại Elemental có tên <Violent Thunder> gì đó chỉ là đòn tung hỏa mù nhất thời. Và vấn đề nằm ở đại ma pháp đó."
Bằng cách sử dụng hàng trăm tấm <Bùa Phép> rải rác trên đài, hắn đã tạo ra một cột lửa đủ sức xuyên thủng cả kết giới của đấu trường.
"<Chân Hỏa Chân Đăng - Bạo Long Bá>, phải không nhỉ. Với uy lực nhường ấy, gần như chắc chắn đó là chiêu thức mạnh nhất trong số các <Skill> của [Thi Giải Tiên]... thế nhưng Tấn Vũ lại tung cả đòn đó ra chỉ để cầm chân."
"Cầm chân sao?"
"Một đại ma pháp với uy lực và phạm vi cỡ đó. Nếu trúng đòn, Figaro không thể nào bình yên vô sự, và với cánh tay của Tấn Vũ, việc trốn thoát đến vùng an toàn cũng vô cùng khó khăn. Thêm vào đó, do quy định nên cũng không có những món [Accessory] vô hiệu hóa sát thương tức tử. Vậy thì phải làm sao? Chỉ còn cách sử dụng <Skill> phòng thủ toàn phương vị để chống đỡ, giống như những gì cậu ta đã thực sự làm."
Đó chính là hiệu ứng từ món vũ khí phần thưởng MVP mà anh Figaro đã kích hoạt, thứ tạo ra một lớp kết giới ngăn chặn mọi sự can thiệp từ thế giới bên ngoài trong một khoảng thời gian nhất định.
"Nhưng mà, ép cậu ta phải hành động như vậy mới chính là mục tiêu của Tấn Vũ."
"!"
"Hầu hết các <Skill> phòng thủ toàn phương vị đều bắt buộc người dùng phải đứng im tại chỗ, đồng thời phong ấn toàn bộ các <Skill> khác trong lúc kích hoạt. Tức là tuy kiên cố nhưng lại phơi bày vô vàn sơ hở. Cậu ta đã bị nhắm vào điểm đó... không đúng, phải nói là Tấn Vũ đã nhắm vào điểm đó ngay từ đầu."
Hắn đã luôn chực chờ khoảnh khắc sơ hở đó lộ ra kể từ trước khi trận đấu bắt đầu..... Hắn cứ như một quả địa lôi vậy.
"Khoan đã. Nếu hiệu ứng của phần thưởng MVP đó thực sự giống như những gì anh nói, thì làm sao anh ấy có thể trúng đòn được chứ?"
Marie lên tiếng phản bác lại lời anh hai. Quả thực, làm sao có thể xuyên thủng một kết giới phòng ngự hoàn hảo mọi hướng?
"Đúng vậy."
Trước câu hỏi đó, anh hai...
"Nếu bị tấn công từ bên ngoài."
Chỉ trả lời như thế.
"Hả,...!"
Nghe những lời của anh hai, có vẻ Marie đã nhận ra điều gì đó.
"Anh trai của Ray, có vẻ anh đã nhìn thấu chân tướng tuyệt chiêu của cái tên Cương Thi đó rồi nhỉ."
"Ừ, có vẻ em cũng lờ mờ đoán ra rồi phải không, bé Rook."
"Chỉ là dựa vào những bằng chứng gián tiếp thôi ạ."
Xem ra trong số những người chơi có mặt ở đây, tôi là người duy nhất không hiểu.
"Rốt cuộc đòn tấn công nào đã khiến tên Figaro đó bị thương nặng đến thế cơ chứ, Gấu Huynh?"
Có vẻ Nemesis cũng không hiểu nên đã hỏi anh hai.
"Cứ quan sát kỹ thì sẽ thấy rất đơn giản. Nhìn kìa. Dù bị thương nặng đến mức nội tạng bị khoét sâu và thổ huyết không ngừng... nhưng trên da của Figaro lại chẳng có lấy một vết xước."
"!"
Trang bị của anh ấy đã nhuốm màu máu do những ngụm máu trào ra, nhưng lại không hề bị rách. Một đòn tấn công khoét cả phổi thì đáng lẽ phải để lại một cái lỗ lớn trên cả trang bị lẫn cơ thể mới đúng.
"Và, tuyệt chiêu chính là tinh hoa tụ hội các đặc tính của <Embryo>... phần còn lại cô hiểu rồi chứ."
"...Ra là vậy!"
Tuyệt chiêu là đỉnh cao đặc tính của <Embryo>, cũng có thể coi là kết tinh sức mạnh của <Embryo> và <Master>. Đó có thể là lốc xoáy bóng tối, hay cơn đại hồng thủy dát vàng, đủ mọi hình thái khác nhau. Vậy thì tuyệt chiêu của Tấn Vũ... đỉnh cao đặc tính của một <Embryo> lấy tốc độ và phạm vi làm chủ đạo là gì?
Vượt xa hơn cả siêu thanh, liệu có phải là á tốc độ ánh sáng? Thế nhưng, chừng nào vật chất không thể vượt qua tốc độ ánh sáng, thì sự tột cùng đó vẫn có giới hạn. Nếu không coi đó là giới hạn, thì sự tột cùng của tốc độ và phạm vi là——cái gì?
Câu trả lời nằm trong những cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.
Tên của "hiện tượng" đó là,
"Warp (Dịch Chuyển Tức Thời)."
Đó, chính là câu trả lời. Năng lực di chuyển siêu không gian, siêu khoảng cách, vượt xa cả tốc độ ánh sáng: Warp.
"Gọi là dịch chuyển tức thời cũng không sai. Hắn đã trực tiếp dịch chuyển bàn chân phải vào bên trong cơ thể của Figaro, rồi giật đứt buồng phổi cậu ta."
Trang bị của anh Figaro có khả năng phòng thủ toàn phương vị, ngăn chặn mọi can thiệp từ thế giới bên ngoài. Nhưng dù vậy, nó vẫn không thể ngăn cản được đòn tấn công đó. Cũng giống như việc có hai điểm A và B trên một tờ giấy, dù có vẽ một bức tường hình tròn bao quanh A và phán rằng "Không thể đi từ A đến B"... nhưng nếu gấp tờ giấy lại để A và B chạm trực tiếp vào nhau thì bức tường đó cũng trở nên vô nghĩa. Dẫu giữa đường có bức tường cản lối, hắn cũng có thể nhảy qua dễ dàng.
"Nếu vậy thì thay vì xé rách nội tạng, việc đặt thẳng tấm <Bùa Phép> kia vào bên trong cơ thể rồi kích nổ chẳng phải sẽ cầm chắc phần thắng hơn sao? Hoặc giả, không chỉ giới hạn ở một, mà là băm vằm tất thảy nội tạng luôn chẳng hạn."
...Ý tưởng của em đáng sợ quá đấy, Rook.
"Rất có thể đó là giới hạn của <Skill>. Ví dụ như, 'chỉ có thể dịch chuyển cái <Superior Embryo> đó' hoặc 'chỉ có thể kết nối trong một khoảng thời gian cực ngắn' chẳng hạn."
"Ra là vậy."
Trong lúc chúng tôi đang đưa ra suy đoán như vậy, anh Figaro trên đài đã cất lời trở lại.
"...Đòn tấn công cưỡng chế chuyển di vào bên trong cơ thể kẻ địch sao. Quả nhiên, thế này đúng chuẩn là một đòn tất sát."
Từ những lời nói thốt ra trên khóe miệng đẫm máu ấy, tôi biết được rằng chính anh Figaro - người nhận đòn tấn công - cũng đã thấu hiểu ngón đòn của Tấn Vũ.
"Ta đã chờ đợi cái khoảnh khắc cơ thể ngươi ngừng chuyển động đấy. Nếu được thì ta đã mong ngươi cố ganh đua với ta mà thốt lên mấy câu như 'ta cũng sẽ không nhúc nhích' cơ. Aa, thực tế thì cũng từng có mấy thằng ngu làm vậy rồi toi mạng rồi, Geahahahahaha!"
Tràng cười lớn của Tấn Vũ vang vọng khắp đấu trường tĩnh lặng.
"Vốn dĩ đây phải là <Skill> dùng để đột kích từ khoảng cách xa hơn, thế mà cậu lại cất công bày binh bố trận quá nhiều chỉ để tung đòn trúng đích trong một trận quyết đấu nhỉ."
"Đó là cách đánh của ta mà lại."
Đúng như anh hai đã nói, Tấn Vũ đã chờ đợi khoảnh khắc anh Figaro ngừng di chuyển để có thể nhắm bắn bằng đòn tấn công chuyển di tất sát. Thế nhưng, chắc chắn hắn cũng có ý định hạ gục anh bằng những đòn siêu thanh hay đại ma pháp trước đó.
Đòn vuốt siêu thanh, thuật bùa chú, <Violent Thunder>, <Chân Hỏa Chân Đăng - Bạo Long Bá>. Bất cứ chiêu nào trong số đó cũng đủ để kết liễu những kẻ yếu hơn trong nháy mắt. Và tuyệt chiêu kia, chính là con bài tẩy để tiễn đưa những cường địch không thể bị hạ gục bởi những đòn đó chỉ bằng một kích.
Hiệu quả đã rõ rành rành. Tuy anh Figaro chưa gục ngã, nhưng thiệt hại là vô cùng lớn.
"Liệu có thể chữa lành vết thương cỡ đó không nhỉ?"
"Nếu chỉ là gãy xương đôi chút thì không nói làm gì, nhưng đây anh ta lại là bị moi mất nội tạng. Giới hạn [HP] tối đa bị giảm sút, hành động bị hạn chế, sát thương rút máu liên tục... Ca trị liệu này tôi thấy dù có dùng ma pháp cũng chẳng hề dễ dàng.". Marie nói
"Tuy không thể dùng trong trận đấu, nhưng ngay cả [Elixir] cũng không được sao?"
"[Elixir] gần như không có tác dụng đối với những hiệu ứng bất lợi dạng thương tích thế kia. Để chữa trị mức độ thiệt hại như khuyết thiếu nội tạng... thì chỉ có Superior Job hệ phục hồi mới mong chữa khỏi trong thời gian ngắn. Còn nếu dùng <Skill> phục hồi hoặc [Potion] từ High-rank Job trở xuống thì sẽ mất kha khá thời gian để hoàn toàn bình phục đấy. Có khi chịu Death penalty trong lúc đó rồi."
Marie nói thêm, vì đây là trận chiến bên trong kết giới nên khi trận đấu kết thúc, anh ấy sẽ được hồi phục hoàn toàn. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc ít nhất trong trận chiến này, anh Figaro sẽ không có cơ hội bình phục hoàn toàn.
"...Ơ?"
Câu nói đó, lại một lần nữa thốt ra từ miệng Rook.
"Tại sao, cả hai người họ vẫn chưa cử động vậy?"
Hai người mà Rook nhắc tới dĩ nhiên là anh Figaro và Tấn Vũ. Anh Figaro bị thương nặng nên khó lòng cử động theo ý muốn.
Nhưng còn Tấn Vũ thì sao?
"Điều ta có thể nghĩ đến là, phản lực từ việc sử dụng <Skill> chăng?"
"Không, anh thấy hắn ta đang cảnh giác."
"Cảnh giác sao?"
Tôi hỏi trong khi rõ ràng ngay lúc này Tấn Vũ đang dồn anh Figaro vào chân tường cơ mà.
"Ra là vậy, hắn đang cảnh giác với con bài tẩy của anh Figaro, thứ mà anh ấy chưa từng một lần phô diễn qua vô vàn trận quyết đấu... <Superior Embryo> của anh ấy."
Lời của Marie khiến tôi chợt lóe lên một tia sáng.
"Từ trước đến giờ anh Figaro chỉ sử dụng sức mạnh của bản thân và <Skill> của trang bị. Anh ấy vẫn đang bảo lưu sức mạnh của <Embryo> sao!"
Nếu vậy thì anh Figaro vẫn còn cơ hội chiến thắng,
"Nếu là <Embryo> của cậu ta thì cậu ta vẫn luôn sử dụng suốt đấy."
"""Hả?"""
Giọng nói ngẩn ngơ vang lên từ ba người chúng tôi: tôi, Marie và Nemesis.
"Luôn sử dụng sao? Từ bao giờ chứ?"
"Từ lúc trận đấu hôm nay bắt đầu. Mà không, có lẽ là trong tất cả các trận quyết đấu từ trước đến nay. Cậu ta không phải kiểu người biết nương tay đến mức đó đâu."
Đó chắc chắn là điều mà không chỉ tôi, mà cả Marie, Nemesis hay bất cứ khán giả nào có mặt trong hội trường này lường trước được. <Superior Embryo> của anh Figaro, thứ mà cho đến tận bây giờ vẫn chưa ai rõ tên gọi hay bất kỳ chi tiết nào. Vậy mà anh ấy vẫn luôn sử dụng nó không ngừng nghỉ sao.
"Có món nào trong số những trang bị đang mặc là <Embryo> sao?"
"Không thể nào. Tôi luôn duy trì kích hoạt <Skill> <Appraisal Eye> để theo dõi sát sao trận chiến của anh ấy. Thế nhưng kết quả giám định cho thấy tất cả chúng đều chỉ là vật phẩm thông thường."
Ra là vậy, nếu là <Embryo> thì <Skill> giám định vật phẩm sẽ không có tác dụng. Nếu trong số trang bị có thứ không thể giám định được thì đó chính là <Embryo>, nhưng Marie lại nói rằng không có cái nào như vậy cả.
Vũ khí, phòng cụ không phải là <Embryo>. Nếu vậy thì...
"<Superior Embryo> của anh Figaro là..."
Ngay khi tôi vừa cất lời, một tiếng ồ lên vang vọng khắp hội trường. Tôi vội vã đánh mắt quay lại sàn đấu... và thấy một chuyện kỳ lạ đang xảy ra với anh Figaro. Anh Figaro vẫn đang quỳ gối, thế nhưng trang phục của anh đã khác hẳn so với ban nãy. Đầu tiên, chiếc áo choàng biến mất trong màn ánh sáng. Kế tiếp là bộ áo giáp nhẹ, rồi đến cả lớp áo lót bên trong cũng tan biến. Những chiếc nhẫn đeo trên mười đầu ngón tay biến mất, và cả chiếc mũ anh vẫn đội vững vàng dù trải qua những màn công phòng siêu thanh cũng bốc hơi. Chỉ còn lại lớp phòng cụ thân dưới trông giống hakama cùng với đôi giáp chân, và thanh kiếm trên hai tay.
Tôi cứ ngỡ đó là trò của Tấn Vũ, nhưng bản thân Tấn Vũ cũng đang bày ra vẻ mặt hồ nghi. Không, quan trọng hơn là luồng sáng đó... nó hệt như luồng sáng khi anh hai thay bộ đồ thú trước trận đấu.
"<Instant Equip>... <Skill> thay đổi phòng cụ trong nháy mắt."
Nghe tiếng lẩm bẩm của Marie, tôi nhớ lại <Skill> <Instant Equip> mà mình đã học được nhưng chưa từng dùng đến. Đó là <Skill> trang bị vũ khí từ túi đồ ngay tức khắc, nên chắc cái này cũng cùng loại.
Thế nhưng...
Có vẻ như lúc này anh Figaro lại dùng nó để cất phòng cụ đi thì phải. Nếu anh lôi ra một bộ trang bị khác thì không nói làm gì, tại sao anh lại cất công làm một hành động khiến bản thân gặp bất lợi hơn chứ... Đón nhận những ánh nhìn đầy nghi hoặc từ khắp hội trường, anh Figaro chậm rãi đứng lên. Những thứ đang mặc đã biến mất, để lộ ra vòm ngực rắn chắc. Xuyên qua làn da và cơ ngực lớn, tổn thương từ việc mất đi một bên phổi vẫn hiện rõ rành rành qua mảng tụ máu đen kịt do xuất huyết trong.
"Ngươi thấy khó thở đến vậy cơ à?"
Lời nói của Tấn Vũ không mang ý giễu cợt, mà hoàn toàn là một câu hỏi đầy thắc mắc. Đáp lại, anh Figaro chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
"...Đây là kết thúc sao."
Thế rồi Tấn Vũ lại tung ra cánh tay giả siêu thanh của mình. Anh Figaro dùng thanh kiếm trong tay hất văng nó ra y như lúc nãy. Và cũng giống như ban nãy, những màn công phòng giữa đôi bên lại nổ ra. Anh Figaro vẫn đang bị đẩy vào thế phòng ngự giống hệt ban nãy.
"...?"
Tuy nhiên, một nghi vấn chợt nảy lên trong đầu tôi. Rằng điều đó, không hề hợp lý. Rằng không thể nào lại có kết quả y hệt như lúc nãy được.
Anh Figaro đã mất một bên buồng phổi. Thực tế là, dù bây giờ anh vẫn đang chống đỡ được đòn đánh, nhưng động tác đã chậm chạp hơn một chút so với lúc trước, và anh cũng đã phải chịu vài vết thương sượt qua người.
——Thế nhưng, mất đi một lá phổi lẽ nào chỉ khiến động tác chậm chạp hơn một chút thôi sao?
Chẳng cần phải hỏi, đó là một vết thương chí mạng. Dù sức sống phi thường của <Master> có giúp anh không tắt thở ngay, thì đáng lẽ ra anh cũng chẳng thể cử động đàng hoàng được nữa. Vậy tại sao, tình trạng hiện giờ của anh Figaro lại chỉ thuyên giảm đôi chút so với trước đó?
"Đâm xuyên!"
Tấn Vũ vung cả hai cánh tay cùng lúc.
Gia tốc thêm một bậc, đó là một tốc độ lu mờ cả thị giác ngay cả khi đã có hiệu ứng kết giới giảm tốc. Đối mặt với điều đó, anh Figaro,
"■!"
Gương mặt từng thanh tú khôi ngô đã biến dạng, anh vừa thở ra một hơi đầy sát khí vừa vung kiếm gạt phăng đòn tấn công. Đó chính là dáng vẻ của một cuồng chiến binh mà tôi từng thấy qua viên thủy tinh.
"<Physical Berserk>. Đánh đổi bằng việc mất kiểm soát thân thể và không thể sử dụng các <Active Skill> khác để tăng vọt chỉ số cơ thể lên mức bùng nổ, anh ta lại dùng nó trong cục diện này sao?". Marie hỏi
"Cậu ta đã dùng một <Passive Skill> khác để triệt tiêu điểm yếu mất kiểm soát rồi. Gương mặt và sát khí trông hơi đáng sợ, nhưng động tác thì không có vấn đề gì. Hơn nữa, lúc này cậu ta ưu tiên tăng cường chỉ số hơn là dùng tiểu xảo."
Đúng như lời anh hai nói, tốc độ của anh Figaro đã tăng vọt lên đáng kể.
"Khuôn mặt ngươi trông khá khẩm hơn rồi đấy Figaro!!"
Cánh tay giả bằng vàng lại một lần nữa oanh tạc từ phía sau. Anh Figaro với dáng vẻ của cuồng chiến binh lập tức quay ngoắt lại, tránh được một đòn và dùng thanh kiếm bên phải chém sầm sập vào đòn còn lại. Không phải hất văng đi, mà là anh đối đầu trực diện.
Kết quả là, một thứ đã gãy.
Đó là hanh kiếm của anh Figaro, và... một trong những chiếc vuốt vàng vốn là <Superior Embryo>.
"--!?"
Tấn Vũ sững sờ nhận cú sốc, còn anh Figaro thì sử dụng <Instant Equip> để rút ra một thanh kiếm mới. Kiếm và vuốt lại một lần nữa đan vào nhau——kết quả vẫn không đổi. Không, lần này thì mỗi bên tay của Tấn Vũ đã bị sứt mẻ đi một chiếc vuốt.
"Ngươi đã làm gì?"
Tôi hoàn toàn đồng tình với lời của Tấn Vũ.
Câu hỏi "Đã làm gì" tuyệt nhiên không chỉ nằm ở một mình <Skill> <Physical Berserk>. Mất đi một bên buồng phổi, lẽ ra anh Figaro phải suy yếu hơn trước. Ấy thế mà, trước <Superior Embryo> của Tấn Vũ, thứ mà lúc nãy anh chỉ có thể chống đỡ hoặc né tránh, thì giờ đây anh lại liên tục gây tổn hại cho nó. Tôi không rõ hiệu ứng của nó lớn cỡ nào, nhưng chỉ với một <Skill> tăng cường thể chất mà lại thay đổi cục diện chóng mặt đến mức này sao. Xét cho cùng, ngay từ hành động trước khi dùng <Skill>, anh ấy đã dị thường đến mức không ai nghĩ đó là một người đang mang trọng thương. Hơn nữa, anh ấy còn cởi bỏ trang bị và trở nên yếu đi kia mà.
"................?"
Cởi trang bị, và trở nên yếu đi? Thực sự mọi chuyện là vậy sao?
"...Lẽ nào."
<Skill> cởi bỏ trang bị để trở nên mạnh hơn sao?
Không, nếu vậy thì cứ tháo ra ngay từ đầu là được. Một thứ gì đó khác, liên quan đến bản thân hành vi trang bị...
"Sao vậy, Ray?"
"Này, Nemesis. Giới hạn số lượng trang bị trong <Infinite Dendrogram> là bao nhiêu nhỉ?"
"Giới hạn trang bị? Ta nhớ là, phần đầu, trang bị trên dưới, lớp áo lót... không tính, còn lại thì có áo choàng, găng tay, giày, [Accessory] là 5, cộng thêm vũ khí trên hai tay là... 13 nhỉ. Không, còn có cả những trang bị đặc biệt như [Silver] nên là 14 chăng?"
"Anh Figaro thì sao?"
"Tên mắt híp đó dường như có <Skill> gia tăng số lượng trang bị mà. Hắn đeo [Accessory] ở mọi ngón tay, và cũng cầm tới 6 món vũ khí. Có khi còn nhiều thứ khác nữa, chắc cũng phải quanh quẩn 25 món đấy chứ."
Nhưng hiện tại anh ấy chỉ còn phòng cụ thân dưới, giáp chân, và mỗi tay cầm một thanh kiếm, tức là số lượng trang bị chỉ còn 4.
"Anh hai."
"Sao đấy gấu?"
"Những món anh Figaro đang mặc lúc này, chiếc hakama và đôi giáp chân mang hiệu ứng gì vậy?"
"Chiếc hakama là [Clothes of Martial Might (Bottom)] có hiệu ứng gia tăng sức mạnh [STR], tốc độ [AGI], và độ khéo léo [DEX]. Đôi giáp chân là món vũ khí phần thưởng MVP [Unchain] giúp tăng mạnh [AGI] và kháng lại các hiệu ứng hạn chế hành động."
Những trang bị cường hóa cơ thể.
Số lượng trang bị cố tình được giảm đi.
Lực chiến thăng tiến.
<Embryo> luôn được sử dụng từ trước đến nay.
Cùng với nội dung cuộc trò chuyện giữa anh hai và anh Figaro ngoài hành lang.
Lời giải được rút ra là...
"............Aa, ra là thế."
Phải rồi, nếu không như thế thì cởi ra cũng đâu có ý nghĩa gì.
"Anh hai."
"Anh nghe đây, nghe đây."
Tôi... cất lời nói lên suy luận của mình.
"Đặc tính <Embryo> của anh Figaro là 'tăng cường sức mạnh tỷ lệ nghịch với số lượng trang bị', đúng không?"
Nghe những lời của tôi, tất cả mọi người trừ anh hai đều mở to mắt ngạc nhiên nhìn tôi.
"Sao em lại nghĩ thế?"
"Càng trang bị nhiều đồ thì càng mạnh, đó là lẽ thường. Nếu tháo bớt ra mà lại trở nên mạnh hơn, thì chỉ có thể nghĩ đến loại <Skill> đó thôi."
Nhưng, xét đến việc anh ấy không tháo chúng ra ngay từ đầu, thì đó không đơn thuần là dạng <Skill> "không mặc trang bị thì sẽ trở nên mạnh hơn".
Hình dung cụ thể thì, đó là <Skill> phân chia 100% sức mạnh dựa trên số lượng trang bị. Nếu khoác lên mình 25 món trang bị thì mỗi món nhận được 4% sức mạnh, nhưng nếu chỉ có 4 món thì mỗi món sẽ được truyền vào 25% sức mạnh. Việc cởi đồ ban nãy chính là để tháo bỏ những trang bị không cần thiết nhằm tập trung sức mạnh.
"Căn cứ chỉ có vậy thôi à?"
"Còn một điểm nữa. Nghe nói anh Figaro đi cày solo trong <Mê cung Bia mộ>, nhưng bình thường thì chuyện đó là bất khả thi."
"Ấy ấy, nếu có <Superior Embryo> thì chẳng phải vẫn làm được sao gấu?"
"Nếu làm được như vậy thì những chủ nhân khác cũng có thể. Nhưng người duy nhất được biết đến là một Dungeon Crawler solo chỉ có anh Figaro. Nếu vậy thì anh ấy hẳn phải có thứ gì đó giúp anh ấy làm được điều này."
"Thứ đó là?"
"Tính đa dụng và khả năng khắc chế."
"Hô."
Tôi nói tiếp những suy đoán của mình cho anh hai nghe.
Những trang bị anh Figaro thường mặc trên người. Chúng chắc chắn là sự kết hợp được tính toán để mang lại tính đa dụng trên nhiều phương diện như cường hóa thể chất, phòng ngự, kháng hiệu ứng, hay hồi phục. Nhưng nếu chỉ vậy thì dù anh Figaro có mạnh đến đâu, anh cũng chỉ là một kẻ 'tinh thông bách nghệ mà chẳng giỏi nghề nào'. Quái vật thông thường thì không nói làm gì, nhưng nếu phải đánh Boss một mình thì chắc chắn sẽ rất vất vả. Giống như những kẻ tôi từng chạm trán, những con trùm hùng mạnh như <UBM> thường mang trong mình những năng lực cố hữu đặc biệt. Trong trường hợp của tôi, cả hai lần đó tôi đều may mắn sở hữu thứ sức mạnh đủ sức đánh bại đối thủ nên mới có thể giành phần thắng.
Nói cách khác, là tình cờ tôi đã có sẵn cách khắc chế kẻ địch mình đối mặt.
Đúng vậy, khắc chế. Có lẽ là thế này, trong lúc chiến đấu, anh Figaro sẽ thay đổi trang bị để tối ưu hóa việc khắc chế đối thủ, rồi nâng cao hiệu suất của trang bị đó để đánh bại chúng. Giống như việc chỉ trang bị mỗi vũ khí hệ lửa và giáp kháng hàn để tấn công một con quái vật hệ băng sợ lửa chẳng hạn.
Cũng giống như trong trận chiến với bọn PK ở <Sơn đạo Sauda>, anh ấy đã giảm bớt số lượng dây xích, tăng cường "khả năng kháng hiệu ứng hạn chế hành động" của đôi giáp chân để thoát khỏi sự trói buộc, rồi đánh bại chúng.
Cũng giống như việc phán đoán rằng việc phòng ngự hay chống trạng thái bất thường là không cần thiết khi đối đầu với Tấn Vũ, anh ấy đã chuyển sang chỉ dùng những trang bị tập trung vào tốc độ và sức tấn công.
Đầu tiên, anh sẽ nghênh chiến với bộ trang bị đầy đủ có thể đương đầu với bất cứ kẻ địch nào, rồi sau khi nhìn thấu được chúng, anh sẽ chỉ giữ lại một vài trang bị, hoặc thay thế chúng đi.
Đó chính là phong cách chiến đấu của anh Figaro.
"Đúng được một nửa."
Một nửa, sao.
"Nhân tiện thì, nếu mặc đầy đủ đồ, giá trị khởi điểm sẽ đồng loạt là cường hóa gấp đôi đấy."
"Đồng loạt cường hóa gấp đôi............ GẤP ĐÔI!?"
Vậy tức là, lúc này khi số trang bị đã giảm xuống còn chưa tới 1/5, hiệu suất phát huy đã tăng lên hơn mười lần rồi còn gì. Ngần ấy sức mạnh thì dù có mất đi một lá phổi và yếu đi, anh ấy vẫn dư sức bù đắp lại.
...Khoan đã.
Giá trị khởi điểm...?
"...Anh hai."
"Chuyện gì nào."
"Lúc nãy anh bảo đúng một nửa là sao?"
"Tại em cứ nói về tổng sức lượng mạnh thế này thế kia đấy."
Anh hai ngừng lời lại một nhịp——và nói tiếp.
"--Thứ đó, sẽ tăng lên tỷ lệ thuận với thời gian chiến đấu đấy..."
Tiếng hò reo vang dậy.
Trên võ đài, những nhát chém lấp lánh của anh Figaro lại một lần nữa bẻ gãy móng vuốt của Tấn Vũ. Lần này, thanh kiếm không hề bị gãy.
"Tên này, lại mạnh lên nữa...!"
Ví dụ như, mức độ cường hóa trang bị sẽ tăng thêm 1% sau mỗi giây chẳng hạn. Nếu anh mặc trên người một số lượng trang bị lớn, thì trên từng món trang bị riêng lẻ, mức tăng đó có thể vô cùng nhỏ bé đến mức chẳng thể nhận ra.
Nhưng nếu số trang bị là rất ít thì sao?
Câu trả lời rất đơn giản, sự khác biệt sẽ hiện rõ mồn một. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, trải qua từng lần giao chiến, anh Figaro lại càng trở nên lớn mạnh. Tốc độ lúc này đã vượt trội hơn hẳn đòn siêu thanh của Tấn Vũ, và sức tấn công đã xuyên phá được độ bền bỉ của <Superior Embryo>.
Dõi theo trận đấu với sự thấu hiểu đó, mọi thứ đều hiển hiện rành rành.
Cường hóa tỷ lệ thuận với thời gian chiến đấu.
Cường hóa tỷ lệ nghịch với số lượng trang bị.
Đó chính là đặc tính <Superior Embryo> của anh Figaro.
Trận chiến kéo dài chính là cơ hội để <Superior Embryo> của anh Figaro phát huy tối đa đặc tính đó. Bởi vì thời gian chiến đấu càng lâu, anh lại càng trở nên mạnh mẽ. Và lúc này đây, việc kéo dài trận đấu đã giúp anh Figaro đạt đến trạng thái đỉnh cao phong độ dù anh đã mất đi một buồng phổi.
"Ra là vậy..."
Nếu đối thủ muốn đánh bại anh Figaro, chúng buộc phải kết liễu anh bằng một trận chiến chớp nhoáng, nhưng chúng lại không thể làm được điều đó.
Bản thân anh Figaro vốn đã sở hữu thực lực hùng hậu. Anh còn có những vũ khí phần thưởng dùng để phòng ngự. Nếu không phải là một trận quyết đấu, anh còn có [Accessory] hồi sinh hay thế mạng. Ví dụ như chỉ cần liên tục dùng <Instant Equip> để tráo đổi [Dragonward Scale] thì việc kéo dài trận chiến bao lâu cũng được, và qua khoảng thời gian đó, sức chiến đấu sẽ không ngừng thăng tiến. Gặp cường địch, anh sẽ nhân lúc đó để phân tích, rồi tập trung vào những trang bị khắc chế đối phương và tung đòn kết liễu.
Càng chiến đấu càng mạnh lên vô hạn —— đó chính là Figaro "Vô Hạn Liên Tỏa".
"Đáng sợ thật đấy..."
Nghe những suy ngẫm của tôi, Nemesis, người đang đọc được dòng suy nghĩ ấy bên cạnh, cũng gật đầu đồng tình. Hóa ra cái danh hiệu đó không phải nói về mấy sợi xích à........ Nghĩ đến việc nó sát với thực tế như thế này, chẳng lẽ cái tên đó là do mấy người biết tường tận về <Embryo> của anh Figaro như anh hai bịa ra rồi tung tin sao.
"Nhưng mà..."
Khi đã thấu tỏ thì những nghi vấn lại kéo theo. Tuy đặc tính của <Superior Embryo> của anh Figaro được giải mã nhờ gợi ý từ anh hai, nhưng đó là thứ mà thoạt nhìn một người như tôi cũng có thể nhận ra.
Ấy thế mà đến tận bây giờ nó vẫn là một bí ẩn. Suy ngẫm về nguyên cớ cho điều đó... tôi đã vỡ lẽ. Anh Figaro là người chơi chuyên đi cày cuốc, lúc nào cũng khám phá một mình. Những trận đấu Boss tất nhiênanh cũng thân cô thế cô. Hơn nữa, nơi anh chinh chiến là bên trong <Mê cung Bia mộ>, làm gì có ai được chứng kiến cảnh anh trút bỏ trang bị để chiến đấu cơ chứ.
Thế nhưng, còn trong quyết đấu thì sao?
Giao chiến giữa muôn vàn đôi mắt đổ dồn vào, tại sao không một ai nhận ra điều đó? Đó là bởi vì tất thảy những kẻ địch anh từng đối mặt, chưa một ai đủ sức ép anh Figaro phải tháo bỏ trang bị. Có thể anh đã từng tháo bớt một vài món đồ [Accessory] hay giảm số lượng vũ khí để cường hóa, nhưng tuyệt nhiên chưa từng trút bỏ nhiều đến mức nhìn thoáng qua là nhận ra như bây giờ.
Giờ đây, lần đầu tiên anh bị bức đến mức phải lột bỏ đồ đạc đến thế trong quyết đấu——đến mức bị dồn vào đường cùng, nơi mà không làm thế thì không thể thắng. Phải, vì đối thủ là Tấn Vũ, kẻ địch mạnh nhất từ trước đến nay trong các trận quyết đấu, nên anh mới phải bung mọi năng lực của mình đến thế.
Phải, Tấn Vũ từng rất mạnh.
Từng rất mạnh.
"Ha! Ngươi tuyệt vời lắm, Figaro!!"
Vừa rồi, cổ tay trái của Tấn Vũ đã bị chém lìa.
Lực chiến của anh Figaro lại vọt lên một tầm cao mới. Dẫu anh mang trên mình vết thương trí mạng nhưng giờ anh lại vượt xa cả Tấn Vũ. Lúc này, cục diện của đôi bên đã đảo chiều hoàn toàn. Anh Figaro dễ dàng lẩn tránh những móng vuốt của Tấn Vũ. Tấn Vũ vung vẩy đôi chân co giãn tự do để lẩn tránh, đồng thời nỗ lực phản công... nhưng vẫn chẳng thể chạm tới đích. Dù cả hai đang quần thảo trong miền siêu thanh, nhưng sự khác biệt về tốc độ giữa họ đã bắt đầu lộ rõ.
Và sự chênh lệch đó ngày một nới rộng.
"...Aaaaaaaaaaaaaaa, thất sách rồi! Biết vậy nhắm luôn vào cái đầu thì ngon, mặc kệ rủi ro bị né tránh vì mục tiêu quá nhỏ!"
Bị dồn ép đến thế mà Tấn Vũ vẫn không có vẻ gì là sẽ thi triển lại tuyệt kỹ kia. Có lẽ là do thời gian hồi chiêu hoặc thời gian vận chiêu cản trở.
Tấn Vũ rất mạnh.
Hắn cũng có cơ hội chiến thắng mười mươi. Nhưng, tất cả đã vụt tắt vào cái khoảnh khắc hắn trượt tay khỏi trái tim khi nhắm vào nội tạng của anh Figaro.
"Vũ khí kia là... Figaro định tung đòn kết liễu rồi!". Anh tôi nói
Không biết từ lúc nào, trên tay anh Figaro chỉ còn lại đúng một món vũ khí. Thế nhưng điều khiến anh hai kinh ngạc không phải là việc anh Figaro giảm bớt vũ khí, mà là nằm ở chính món vũ khí trong tay đó.
Nếu phải phân loại thì nó khá giống một thanh đoản kiếm. Nhưng đó tuyệt đối không phải là một thanh kiếm tầm thường. Tôi khó mà diễn tả được nó khác với thanh kiếm anh vẫn hay dùng ở điểm nào. Chỉ là, sự hiện diện của nó quá đỗi khác biệt. Tôi mới chỉ nhìn thôi đã có cảm giác như mình đã bị thiêu rụi rồi.
"Anh trai của Ray, anh biết vũ khí kia là gì sao?" Marie hỏi
"Cô không thể giám định được sao?"
"...Không được. <Skill> <Appraisal Eye> của tôi đã đạt cấp độ khá cao rồi, vậy mà vẫn không thể soi nổi cái tên."
Món trang bị mà đến <Skill> <Appraisal Eye> cũng không xem được tên sao?
"[Gloria Alpha] đấy."
"Cái gì!? Món đó là...!?"
Marie chết sững trong sự bàng hoàng, nhưng tôi lại không hiểu nỗi kinh hoàng của cô là gì.
Cảm giác áp bức đó... Tôi hiểu đó là phần thưởng MVP. Thế nhưng nếu chỉ có vậy thì đáng lẽ những món đồ anh vừa mặc lúc nãy hay cả [Unchain] đang mang trên người cũng phải tương tự chứ.
Tuy nhiên...
"Món trang bị đó... ở một đẳng cấp hoàn toàn khác."
Lời của Nemesis khiến tôi gật đầu đồng tình. Món đồ đó khác biệt về mọi mặt. Khéo có khi còn nhỉnh hơn cả <Superior Embryo> của Tấn Vũ cũng nên...
"Ngươi lôi ra món đồ chơi thú vị phết đấy, Figaro. Gehahahahahahahaha!!"
Tấn Vũ bật cười. Rơi vào hoàn cảnh này rồi mà hắn vẫn cười. Người chịu áp lực lớn nhất từ lưỡi kiếm đó trên võ đài này đáng ra phải là Tấn Vũ, vậy mà hắn lại bật cười sảng khoái.
Giờ thì cuộc giao phong của hai bên cũng đã ngừng lại. Tiếng cười vang dội khắp đấu trường tĩnh lặng. Tiếng cười dần lắng lại...
"Vậy thì, ta cũng phải xài thôi nhể!"
Tấn Vũ lôi ra một thanh đoản kiếm từ trong tay áo. Với cánh tay giả bên phải vốn chỉ dùng móng vuốt để làm vũ khí từ đầu chí cuối, hắn nắm chặt chuôi dao. Trong nháy mắt, một cảm giác áp bức mang tính bùng mở tỏa ra từ Tấn Vũ. Phát ra từ thanh đoản kiếm trông tựa như chiếc răng nanh của rồng nằm gọn trong bàn tay hắn.
"[Ứng Long Nha - Suling Yi]. Cùng loại với thứ trên tay ngươi đấy——đây là <Superior Arms> mà bọn ta lấy được sau khi thảo phạt một con <SUBM> xâm lăng Hoàng Hà."
Cùng loại.
<SUBM>.
<Superior Arms>.
Danh hiệu tối cao của phần thưởng MVP từ các <UBM> mà tôi từng thấy qua trong hệ thống trợ giúp. Cả hai đều là Superior Job và cũng là người sở hữu <Superior Embryo>. Và giờ đây, cả hai đều đã cầm trên tay những vũ khí thuộc hàng mạnh nhất thế giới này...!
"Nhưng mà, nếu cứ thế này mà lao vào thì ta chắc chắn không phải đối thủ của kẻ đã được cường hóa gấp vài lần như ngươi rồi, đúng chứ nhể."
Tấn Vũ cũng đã nhận ra sự thật đó. Nghĩ lại cũng đúng, đến tôi còn nhận ra cơ mà. Một <Siêu Cấp> đang trực tiếp giao thủ như Tấn Vũ làm sao có thể không thấu được đặc tính <Superior Embryo> của anh Figaro.
"Nhưng mà ngươi cứ yên tâm đê. Cây [Ứng Long Nha - Suling Yi] của ta uy lực sẽ tăng dần đều dựa trên lượng [MP] và [SP] bơm vào nó."
Tấn Vũ thủ thế thanh đoản kiếm được gọi là [Yinglong Fang: Sulin Yi],
"Ta sẽ dốc toàn bộ sức mạnh vào cú đánh này——đây sẽ là đòn cuối."
Lời tuyên bố vừa dứt, không gian lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng. Thế nhưng, cảm giác căng thẳng lại tăng lên không ngừng. Sức mạnh <Superior Embryo> của anh Figaro tuôn trào cuồn cuộn vào thanh [Gloria Alpha]. Toàn bộ lượng [MP] và [SP] khổng lồ của một Superior Job như Tấn Vũ được rót thẳng vào [Ứng Long Nha - Suling Yi].
Bầu không khí căng như dây đàn, khiến người ta nơm nớp lo sợ không gian có thể bị xé toạc bất cứ lúc nào. Tôi, Nemesis, anh hai, Marie, Rook, Babi, và tất cả những khán giả đang nín thở ngước nhìn xuống hai hình bóng bất động trên đài. Chẳng mấy chốc, sự căng thẳng của cả hội trường lên đến cực điểm——Tôi thậm chí còn chẳng nhận ra mình đã đánh rơi chiếc ly thủy tinh trên bàn. Trước cả khi âm thanh vỡ nát của thủy tinh vang lên, ngay vào khoảnh khắc những tiếng thanh thúy mỏng manh chạm sàn đá lạnh lẽo bắt đầu vọng lại.
[Siêu Đấu Sĩ] lao đi, và [Thi Giải Tiên] vươn thẳng cánh tay phải.
Đó là khoảnh khắc vượt lên trên cả siêu thanh.
Nhanh đến mức ngay cả khi đã bị giảm tốc tối đa bởi kết giới, đôi mắt vẫn không thể bắt kịp.
Nên những gì tôi thấy được chỉ là kết quả.
Cánh tay trái của anh Figaro bay giữa không trung.
Cánh tay phải đang nắm chặt [Ứng Long Nha] của Tấn Vũ bay giữa không trung.
Nắm chặt thanh [Gloria Alpha] trên cánh tay phải còn lại, anh Figaro lao thẳng vào vòng tay của Tấn Vũ.
Tấn Vũ phóng thẳng cái cổ tay trái đã mất sạch móng vuốt đâm vào lồng ngực anh Figaro.
Khoảnh khắc ấy, Tấn Vũ đã nhanh hơn một nhịp,
——"Móng vuốt vàng" cắm phập vào ngực anh Figaro.
"Giết được ngươi rồi!!"
Nhìn kỹ thì, trên cái cổ tay trái lẽ ra đã đứt lìa ấy, lại có một móng vuốt vàng lẽ ra đã bị bẻ gãy và rơi xuống đất đang cố định trên đó.
Hắn đã làm cái trò xảo thuật đó từ khi nào? Lẽ nào ngay cả cái tuyên bố sẽ dốc toàn lực kia cũng chỉ là bước đệm cho đòn kỳ tập cuối cùng này. Hắn đã tính toán trước việc anh Figaro tập trung sức lực vào tốc độ nên sức phòng ngự bị giảm sút để thực hiện đòn này. [Thi Giải Tiên], Tấn Vũ "Ứng Long", cho đến tận cùng, vẫn là một "địa lôi" và là một "thần tốc".
Thế nhưng——[Siêu Đấu Sĩ] vẫn vượt qua được điều đó.
"--!?"
Móng vuốt bằng vàng không hề xuyên thủng được cơ thể anh Figaro. Chiếc móng sắc bén đáng lẽ phải xé rách da thịt, đâm nát cơ ngực, nghiền nát trái tim, bẻ gãy xương sống rồi xuyên thẳng ra sau lưng. Nó lại đứng khựng ngay ở đoạn cắm ngập vào lồng ngực. Sau khi xé toạc làn da và xuyên thủng cơ ngực, nó đã bị một thứ khác chặn lại.
Ở đó, tồn tại một thứ đủ sức cản lại đòn đánh từ <Superior Embryo>.
Đó là——
"--Trái tim."
<Embryo> luôn được sử dụng nhưng không ai có thể nhìn thấy. Thứ mà Tấn Vũ, với lòng tin tất thắng đã bắt hụt, và lúc này cũng không thể xuyên thấu nổi.
Đó là——trái tim.
Là <Superior Embryo> mang hình dáng một trái tim.
Đây chính là hình hài thật của <Embryo> mà anh Figaro đã sử dụng bấy lâu nay nhưng chẳng một ai phát giác.
"Cảm ơn cậu. Cậu là một đối thủ tuyệt vời."
Anh ấy giải trừ <Physical Berserk>,
Anh ấy thậm chí còn thoáng nở một nụ cười mỉm,
Anh Figaro buông lời tán dương cho đối thủ xứng tầm nhất của mình,
"<Cực Long Quang Nha Kiếm>--"
——Mà chẻ đôi Tấn Vũ thành hai nửa chỉ bằng một nhát chém từ đỉnh đầu.
"Iiii!"
Mặc dù đã bị chẻ đôi nhưng Tấn Vũ vẫn tỏ dấu hiệu ngọ nguậy,
"--<OVERDRIVE >!!"
Anh vung lưỡi kiếm hất tung lên, từ trong thanh [Gloria Alpha], một luồng sáng cuồn cuộn——trụ sáng mang sức nóng vượt xa cả <Chân Hỏa Chân Đăng - Bạo Long Bá>——phóng thẳng lên bầu trời.
Luồng sáng chói chang đến mức xóa trắng cả tầm nhìn. Màn sáng che lấp vạn vật, nó hoàn toàn tĩnh lặng, bốc hơi hết thảy những thứ nằm bên trong. Khi luồng sáng tan đi, chỉ còn một mình anh Figaro đứng đó.
Tấn Vũ đã tan biến chẳng còn một dấu vết.
Sau đó khoảng hai nhịp thở, thông báo chiến thắng mới muộn màng vang lên. Tràng pháo tay rền vang từ những khán giả đã thấu hiểu hồi kết của trận đấu. Hòa cùng âm thanh ấy là tiếng tung hô của tôi, Nemesis, và anh hai.
Vậy là, trận <Siêu Cấp Đại Chiến> mà sau này sẽ được ca ngợi như một danh trận, đã khép lại với chiến thắng vang dội thuộc về anh Figaro.