□ <Thánh Kỵ Sĩ> Ray Starling
"Bọn tôi về rồi đây~"
“Xin phép làm phiền gấu.”
Khi tôi và Nemesis cùng anh trai trở lại lô ghế, Marie đã lắp đặt xong thiết bị. Và Rook cùng Babylon cũng đã thức dậy. Có lẽ là do Marie đã đánh thức họ. Cả ba người đều nghiêng đầu bối rối khi nhìn thấy anh trai đang mặc bộ đồ gấu của tôi. Chà, đột nhiên có một người mặc đồ gấu lạ hoắc bước vào thì thấy thắc mắc cũng là chuyện đương nhiên thôi. Hả? Sao hình như chỉ có mỗi Marie là không phải nghiêng đầu mà là... cứng đờ người ra thế kia?
"...À này, cậu Ray? Người, gấu, này là...?"
Marie hỏi trong khi đôi má giật giật.
A, đúng là tự nhiên có con gấu lù lù xuất hiện thì sẽ sợ phát khiếp thật.
"À, đây là anh trai tôi. Tình cờ ảnh lại chung lô ghế thôi."
"Hể, đúng là một sự tình cờ thú vị nhỉ. Ơ, có chuyện gì vậy chị Marie?"
"Không, không có gì, không có gì đâu, yo?"
Cô ấy bị sao vậy nhỉ? Biểu cảm của cổ vô cùng gượng gạo luôn. Ngay cả bây giờ cô ấy vẫn đang lẩm bẩm: "Giống quá, cực kỳ giống, tuy không phải lông thật mà là đồ hóa trang nhưng chất liệu thì y hệt... Giọng cũng giống... Lại còn là gấu nữa...".
Không lẽ nào...
"Marie, cô..."
"Hả!? C-Có chuyện gì vậy!"
Sự hoảng hốt này thì không sai vào đâu được. Marie...
"Cô sợ gấu à?"
Tôi hỏi với sự chắc chắn tuyệt đối.
"Đ-Đđđđúng vậy đấy! Vâng, đúng thế! Tôi sợ gấu! Cực kì, vâng cực kì! Không phải là tôi sợ riêng người này hay gì đâu nhéeee!"
Sợ gấu đến mức đó cơ à.
“...Vậy thì bộ dạng này tệ quá gấu. Đợi tôi một chút nhé gấu.”
Ngay sau khi nói câu đó, hình dáng chú gấu biến mất............ thay vào đó không hiểu sao lại là một con "cá voi" đứng bằng hai chân. Không, cái việc nó đứng bằng hai chân thì tôi có cảm giác nó chẳng còn là cá voi nữa rồi. Nó trông giống con Guj○ trong tựa game cổ điển Mon○ter Farm 2, hoặc là Đại Hải Thú trong Ge○ge no Kitarou.
“Nếu cô sợ gấu thì thế này là ổn rồi cá voi.”
"Này, cái đuôi câu đó của anh khiên cưỡng quá rồi đấy! Quá là cẩu thả luôn!!"
“Vậy thì anh phải thêm cái đuôi câu gì khác bây giờ hả cá voi!!!!!”
"Em biết thế quái nào được!!"
Làm quái gì có cái đuôi câu mẫu nào cho nhân vật cá voi trong trí nhớ cơ chứ!
"A, ừm... Không sao đâu ạ. Tôi bình tĩnh lại rồi, có là gấu cũng không sao nữa đâu."
“Vậy sao cá voi? Thế thì tôi đổi lại đây cá voi.”
Nói xong, anh tôi lại được bao bọc trong ánh sáng, trở về nguyên dạng gấu ban đầu. A, nhìn thế này thì gấu vẫn tạo cảm giác bình tâm hơn cá voi nhiều. Cực kỳ an tâm luôn........ Nhưng mà, ngay từ đầu cái việc một ông anh đã quá nửa độ tuổi hai mươi lại mặc đồ hóa trang và cứ mở miệng ra là "Gấu gấu" có thực sự mang lại cảm giác an tâm hay không?............ Thôi hãy gác lại thắc mắc đó một thời gian vậy.
"Vậy thì giới thiệu lại nhé. Bên trong bộ đồ gấu này là anh trai tôi."
“Rất vui được gặp tất cả các gấu. Tôi là Shu, anh trai ngoài đời thực của Ray đó gấu.”
Rất vui được gặp tất cả các gấu là cái quái gì thế.
"Còn đây là những người cùng tổ đội với em."
"Em là Rook. Còn đứa trẻ này là Embryo của em, Babylon."
"Gọi là Babi đó~!"
"T-Tôi là Marie Adler. Rất vui được gặp anh."
“...Marie Adler?”
Nghe Marie tự giới thiệu, lần này đến lượt anh trai tôi nghiêng đầu. Động tác đó của anh tôi khiến Marie giật bắn mình run rẩy. Quả nhiên là cô ấy vẫn còn sợ đồ hóa trang gấu...
“Có phải Job là <Phóng Viên> không?”
"Ơ, vâng, đúng vậy ạ."
Sao chỉ mới nghe tên mà anh ấy đã đoán ra được cả Job nhỉ? Vì xung quanh đang đặt thiết bị quay phim chăng?
“Tại cũng từng đọc bộ manga đó mà.”
"Bộ manga đó á?"
“Bộ manga có tựa đề là Into the Shadow. Marie Adler là tên của nhân vật chính trong đó, còn nghề nghiệp của người ấy là... phóng viên.”
"Hê~"
Tôi không hề biết luôn đấy.
"...Vâng, đúng vậy. Tôi... rất thích bộ manga đó, nên đã chọn tên và Job giống như vậy."
“Cả cách xưng hô nữa à?”
"Tất nhiên rồi, là nhập vai mà. Đã qua tuổi hai mươi rồi mà lúc nào cũng xưng 'boku' thì lạ lắm phải không."
Nghiêm túc thật đấy. Và quả nhiên là cô ấy lớn tuổi hơn mình.
“Chỉ tiếc là tạp chí đăng bộ manga đó đã bị đình bản. Nó kết thúc dưới hình thức hoàn thành Phần Một.”
Ồ.
“Đó là một bộ manga nổi tiếng, tôi cũng rất thích nên vẫn luôn chờ đợi nó được tiếp tục xuất bản ở đâu đó.”
"...Cảm ơn anh."
Cảm ơn? Chắc hẳn Marie phải thích bộ manga đó lắm. Nhưng nếu cả hai người đều thích nó đến vậy thì có lẽ lần tới mình cũng phải tìm mua thử xem sao.
『Kính thưa quý vị khán giả đang có mặt tại đấu trường! Để quý vị phải chờ đợi lâu rồiiii!! Ngay sau đây, sự kiện chính của ngày hôm nay, <Siêu Cấp Đại Chiến> xin phép được BẮT ĐẦU!!』
Có vẻ như thời gian bắt đầu trận đấu đã đến trong lúc chúng tôi mải nói chuyện. Âm nhạc vang lên khắp hội trường, cùng với tiếng thông báo dõng dạc. Nhân tiện thì, thông báo này có vẻ cũng được thực hiện bằng các thiết bị ma thuật giống như nhà vệ sinh vậy.
“Ô, trận đấu sắp bắt đầu rồi gấu. Phải chuyển sang tư thế theo dõi thôi gấu.”
"Đúng vậy nhỉ. Tôi cũng phải quay phim nữa."
Tôi cũng ngồi xuống ghế, chuẩn bị sẵn sàng cho trận đấu.
"Cuối cùng cũng bắt đầu rồi nhỉ."
"Ừm."
Nhưng mà cái tên sự kiện <Siêu Cấp Đại Chiến> đúng là một cái tên trần trụi. Sắp tới, Anh Figaro và Tấn Vũ, hai người mang <Superior Job>, hai <Superior Embryo> sẽ đụng độ nhau. Chắc chắn đây sẽ là một trận chiến mà tôi chưa từng được thấy bao giờ. Một trận chiến giữa những kẻ đứng ở đẳng cấp cao nhất trong thế giới <Infinite Dendrogram> này, một trận quyết chiến của top đầu.
『Đầu tiên là từ cổng phía Đông! Sự xuất hiện của vị khách mời!』
Hòa cùng tiếng thông báo, ánh đèn pha chiếu thẳng vào một trong những cổng vào.
『<SIÊU CẤP> ĐẾN TỪ HOÀNG HÀ XA XÔI Ở PHƯƠNG ĐÔÔÔÔNG! ĐẠI VÕ TIÊN MANG BIỆT DANH "ỨNG LONG"! JOB <THI GIẢI TIÊN> MASTER JIANGSHI!! TẤNNNNNNNNN! VŨUUUUUUUU!!』
Tiếng gào thét của phát thanh viên, tiếng nổ lớn, âm nhạc, và cả khói mù mịt tỏa ra. Và từ trong làn khói đặc quánh đó, hắn ta xuất hiện.
Đó là một thân hình khổng lồ cao hơn bốn mét khiến mọi khán giả đều phải hét lên kinh ngạc. Tay chân hắn dài đến mức bất thường, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta ớn lạnh. Trang phục khoác trên người của hắn tuyệt đối không phải của đất nước này, nếu nhìn từ thế giới quan mang phong cách phương Tây thì nó giống như những bộ quần áo bò ra từ một thế giới điên loạn vậy.
Hứng trọn lấy sự khiếp sợ và bàng hoàng của toàn bộ đấu trường――Tấn Vũ tiến vào. Hắn giơ hai tay lên và gầm rú, cùng lúc đó, những vụ nổ rực lửa bùng lên từ hai bên người hắn. Màn trình diễn đó khiến khán giả vỡ òa trong cả tiếng hò reo lẫn la hét.
"...Chỗ này am hiểu về tính giải trí phết nhỉ."
“Vì đây là thành phố chuyên về showbiz mà gấu. Cũng có cả lời khuyên từ các <Master> nữa nên khâu dàn dựng mới phát triển được đến thế này đó gấu.”
À, quả nhiên là vậy.
Trông hệt như các sự kiện võ thuật trên TV vậy. Dù thế thì, mấy ông phát thanh viên trên TV vẫn chuyên nghiệp hơn một chút. Ở đây có cảm giác vẫn chưa quen cho lắm.
“Tấn Vũ cũng là No.2 trong bảng xếp hạng quyết đấu của Hoàng Hà. Hắn đã quá quen với mấy trò này rồi gấu.”
No.2, nghĩa là vẫn còn kẻ đứng trên cả hắn ta sao.
"Nhân tiện thì Job <Thi Giải Tiên> là loại Job như thế nào vậy?"
"Ở Hoàng Hà có một Job gọi là <Đạo Sĩ>, và có vẻ đây là <Superior Job> của nó. Nếu xét theo bên này thì... nó được phân loại vào nhóm <Ma Thuật Sư>."
“Đặc trưng của nhánh <Đạo Sĩ> là tự chế tạo vật phẩm tiêu hao <Bùa Chú> và sử dụng chúng. Điểm lợi là có thể thi triển ma thuật ở tốc độ cao và liên tục. Còn nhược điểm là tốn kém chi phí chế tạo đó gấu.”
"Cùng với đó là việc tốn công thiết lập <Bùa Chú> khi sử dụng các kỹ năng diện rộng nữa."
“Tuy nhiên, nghe đồn <Thi Giải Tiên> vừa là nhánh Đạo Sĩ, lại vừa là phiên bản nâng cấp của Job <Cương Thi>. <Cương Thi> là Job chuyên về độ bền bỉ. Nếu vậy thì không nên coi hắn ta theo phong cách chiến đấu phép thuật thuần túy, mà phải tính đến cả cận chiến nữa gấu.”
"A, đúng rồi. Nhánh Đạo Sĩ là kiểu <Superior Job> sẽ thay đổi tùy thuộc vào Job được kết hợp cùng mà. Nên có lẽ gọi <Thi Giải Tiên> là <Superior Job> nhánh Cương Thi thì sẽ chính xác hơn."
............ Có đến hai người bình luận luôn. Và khi hai người họ bình luận còn Rook làm người nghe, thì tôi có cảm giác mình bị biến thành bức ảnh nền vậy. Thế cũng chẳng sao cả.
"Cơ mà, Cương Thi và Thi Giải Tiên là hai thứ khác nhau đúng không? Sao cách đọc lại là “Master Jiangshi (マスターキョンシー)” vậy?"
“Chà, đâu phải cái nào cũng dịch sát nghĩa như <Vua Phá Hoại> đâu hử gấu.”
"Các <Siêu Cấp> thường có những cái tên khá dị mà. Ví dụ như <Tuyệt Ảnh> chẳng hạn."
Bởi vì <Superior Job> là duy nhất, nên có vẻ cách đặt tên cũng muôn hình vạn trạng.
"Rốt cuộc thì hắn ta là người chơi chiến đấu theo phong cách nào vậy?"
Câu hỏi của Rook cũng chính là điều mà tôi đang thắc mắc. Đối mặt nhau ở quầy lễ tân, tận mắt chứng kiến màn giao tranh giữa hắn và anh trai, nhưng tôi vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
"Tuy hắn được gọi bằng biệt danh Tấn Vũ 'Ứng Long', nhưng nghe nói tên <Superior Embryo> của hắn không phải là Ứng Long đâu. Ngoài 'Ứng Long' ra, hắn còn được gọi là Tấn Vũ 'Địa Lôi', hay Tấn Vũ 'Thần Tốc'."
Hai từ đó mang lại ấn tượng hoàn toàn trái ngược nhau. Cái trước mang lại cảm giác bất động chờ đợi, cái sau lại là cảm giác di chuyển liên tục. Rốt cuộc thì cái nào mới là chân tướng thật sự của tên <Siêu Cấp> giống như quái vật biến dị đó.
『Và tiếp theoooo! Từ cổng phía Tây! Niềm tự hào của Gideon! Sự xuất hiện của nhà vô địch tuyệt đối!!』
Âm nhạc thay đổi, lần này ánh đèn pha chiếu vào cổng bên phía đối diện.
『VỊ VUA VÀ CŨNG LÀ MỘT DUNGEON CRAWLER ĐƠN ĐỘC! NGƯỜI ĐÀN ÔNG MẠNH NHẤT MANG BIỆT DANH "VÔ HẠN LIÊN TỎA" CÙNG DANH HIỆU JOB <SIÊU ĐẤU SĨ>!! FIGAROOOOOOOOOOOOOO!!』
Chẳng cần phải giới thiệu, người bước ra từ lối vào phía Tây chính là anh Figaro.
Anh ấy mang một nụ cười hiền hòa, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một áp lực sâu thẳm không cho phép bất kỳ ai đọc được toan tính của mình. Thứ anh ấy mặc trên người dĩ nhiên không phải là đồ gấu, mà là bộ trang bị kết hợp kỳ lạ y hệt như lần trước tôi thấy. Ngay khi anh Figaro xuất hiện, khán đài đồng loạt nổ tung trong tiếng hò reo.
『Figarooooo! Figarooooo!』
Từng bước chậm rãi tiến lên võ đài, nh Figaro được tắm mình trong tiếng tung hô vang dội từ khán giả. Đúng như những gì tôi được nghe, ở đây anh ấy là một người cực kỳ nổi tiếng và được mến mộ. A, thế này thì đồ hóa trang là cần thiết thật.
“Fi-gấuuu! Fi-gấuuu!”
Này, đừng có trộn mấy cái âm thanh kỳ cục vào đấy, ông anh gấu.
『Nào! Trận chiến của thế kỷ đang chuẩn bị bắt đầu rồi!』
Cả hai người đứng trên võ đài, đồng thời mở cửa sổ hiển thị lên. Đó là cửa sổ cài đặt kết giới giống hệt với loại được dùng trong các trận bán kết. Nếu giống như các trận bán kết, họ sẽ xác nhận luật lệ như thế trước trận đấu, và sau khi cả hai bên đồng ý thì trận chiến mới bắt đầu. Phần lớn các cuộc quyết đấu tại thành phố quyết đấu Gideon đều là chiến đấu 1vs1, và hầu như không có luật lệ nào cả. Bất kể là đòn tấn công hay chiến thuật nào cũng đều được cho phép.
Những thứ không được phép sử dụng chỉ là một số phụ kiện và vật phẩm phục hồi.
Cụ thể về những thứ bị giới hạn, đó là những phụ kiện có hiệu ứng "Vô hiệu hóa sát thương tức tử" như <Lifesaving Brooch> hay <Dragonward Scale> mà tôi từng sử dụng, hoặc các vật phẩm phục hồi như <Elixir>. Nhưng nếu hiệu ứng đó đến từ kỹ năng hoặc trang bị thì lại không có vấn đề gì, nên việc vạch ra ranh giới đối với một kẻ nghiệp dư như tôi quả là rất khó.
“Nếu được dùng loại phụ kiện đó thì Figaro đã chiếm ưu thế rồi gấu.”
"Hả? Dù có được dùng thì điều kiện cũng như nhau, đâu có thay đổi gì mấy đâu anh?"
“Nếu là ai khác ngoài Figaro thì đúng là vậy.”
Nghĩa là chỉ riêng với anh Figaro thì mọi chuyện sẽ khác đi sao?
『Việc xác nhận luật lệ của cả hai bên đã hoàn tất! Kết giới chuẩn bị được kích hoạt và... Ơ kìa?』
Tiếng thông báo đột ngột dừng lại. Lý do là vì Tấn Vũ đang giơ cánh tay phải dài ngoằng của hắn lên. Có điều gì đó không hài lòng về luật lệ sao?
“A lô, mọi người có nghe thấy không na?”
Hắn cất tiếng giống như đang thử mic, truyền giọng nói của mình vang vọng khắp khán phòng.
“Ta và tên Figaro kia chuẩn bị đấu với nhau, nhưng để làm cho trận đấu thêm phần sôi động, ta có một lời tuyên bố thế này sa.”
Tuyên bố... để làm trận đấu thêm sôi động? Tôi đang đề cao cảnh giác không biết hắn định nói gì thì...
“Trận này, ta sẽ không di chuyển dù chỉ một bước cho đến khi tên Figaro kia phải quỳ gối.”
Tấn Vũ đã thốt ra những lời ngông cuồng đến mức không tưởng. Trong một khoảnh khắc, cả đấu trường chìm trong sự ngỡ ngàng. Tôi có cảm giác tiếng lòng của tất cả mọi người lúc này đều đồng nhất: “Tên này rốt cuộc đang lảm nhảm cái gì vậy?”
“Ta nói là ta sẽ không di chuyển dù chỉ một bước mà vẫn khiến tên Figaro kia phải quỳ gối xin tha đấy? Các người hiểu hết chưa ka?”
Sau sự im lặng lần thứ hai, mọi người đã hiểu ra rằng lời nói của Tấn Vũ chính là một sự sỉ nhục, một lời khiêu khích nhắm vào anh Figaro, và cả cái thành phố quyết đấu đang tôn thờ anh như một vị vua này.
Và rồi bầu không khí đổi chiều, cả đấu trường tràn ngập tiếng chửi rủa và la ó. Hứng chịu những thứ đó, Tấn Vũ chỉ cười nhạo.
“Tốt lắm, thế này mới chuẩn Ác Nhân chứ! Đánh bại ngươi giữa bầu không khí này chắc chắn sẽ là trò cười sảng khoái nhất trần đời na, FIGAROOOOOO!”
“............”
Anh Figaro chỉ lặng lẽ nhìn Tấn Vũ.
Tôi không rõ đó là do sự điềm tĩnh của anh, hay là vì một lý do nào khác. Nhưng, tôi có linh cảm rằng những gì Tấn Vũ nói tuyệt đối không phải là điều bất khả thi. Ít nhất, nếu người đứng ở đằng kia không phải là nh Figaro mà là tôi, thì tôi đã bị giết chết mà hắn không cần nhúc nhích dù chỉ một bước.
Vừa nãy, tôi suýt chút nữa đã rơi vào kết cục đó. Nên có lẽ lời tuyên bố này không đơn thuần chỉ là khiêu khích.
"Tên đó, ta thấy dù hắn buông ra những lời lẽ vô cùng ngạo mạn... nhưng liệu có phải hắn đang toan tính điều gì không?"
"Ý cô là đây là một màn khiêu khích khá vô nghĩa, hay là một bước setup cái gì đó có chủ đích á... Tôi gần như chắc chắn pha vừa rồi là một bước setup."
Khi thực sự đối đầu, tôi đã hiểu ra rằng hắn là một gã cực kỳ nguy hiểm, kẻ không ngần ngại nghiền nát đầu đối thủ chỉ trong chớp mắt.
Đồng thời, tôi cũng cảm nhận được.
Hắn chắc chắn không chỉ có thế. Từ quầy lễ tân, lúc tiến vào, cho đến phát ngôn vừa rồi, hắn chắc hẳn phải có đủ sự xảo quyệt để tính toán xem hành động của mình sẽ gieo rắc ấn tượng gì cho những người xung quanh. Hắn định áp đảo đối thủ ngay từ bầu không khí. Nhưng tôi cá là ngay cả điều đó cũng chỉ là một bước đệm cho thứ gì đó lớn hơn.
『Kết giới đang được kích hoạt!』
Tiếng la ó hướng về phía Tấn Vũ dần lắng xuống, kết giới cũng được dựng lên.
Như vậy là quá trình chuẩn bị cho trận đấu đã hoàn tất.
『Vậy thì! Sự kiện chính, <Siêu Cấp Đại Chiến>............ BẮT ĐẦU!!』
Hiệu lệnh bắt đầu được xướng lên, trận chiến chính thức nổ ra.
――Chỉ trong chớp mắt sau đó, cùng với một tiếng nổ lớn, "thứ gì đó" màu vàng kim đã cắt ngang võ đài.
Đó thực sự là một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi. Và trong cái khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, chắc hẳn đã có rất nhiều chuyện xảy ra.
Nhưng tôi thì gần như chỉ có thể nhìn thấy kết quả.
Không biết từ lúc nào, anh Figaro đã cầm kiếm ở cả hai tay, đồng thời tung ra bốn sợi xích. Tuy nhiên, ba trong số đó đã bị đứt lìa. Hai cánh tay cùng cặp song kiếm liên tục di chuyển với tốc độ kinh hoàng, không ngừng hất văng "thứ gì đó".
"Thứ gì đó" đã bao phủ toàn bộ võ đài từ bao giờ.
Chỉ khi "thứ gì đó" lan rộng ra khắp võ đài, tôi mới có thể nhìn rõ nó.
"Thứ gì đó" ấy rất dài, nó di chuyển với tốc độ khủng khiếp đến mức chỉ còn là những cái bóng mờ ảo. Nhưng vì nó rất dài, nên tôi mới có thể nhận ra sự "hiện diện" của nó.
Thứ mũi nhọn, phần đầu của nó đang di chuyển, hoàn toàn không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nếu lần theo phần có thể nhìn thấy của "thứ gì đó", nó dẫn thẳng đến hai bên ống tay áo của Tấn Vũ. Trong khoảnh khắc, tôi đã nghĩ rằng "thứ gì đó" là xích, giống như của nh Figaro.
Nhưng không phải.
Bên trong ống tay áo của Tấn Vũ không có cánh tay nào đang giữ xích cả, chẳng có gì khác ngoài "thứ gì đó". "Thứ gì đó"――chính là hai cánh tay của Tấn Vũ. Hai cánh tay đang vươn dài ra với tốc độ mà mắt thường không thể bắt kịp, hệt như hai con rồng đang điên cuồng tấn công anh Figaro.
"Nhanh quá..."
Tiếng thì thầm của Nemesis, hoàn toàn trùng khớp với suy nghĩ của tôi. Đúng lúc đó, sợi xích cuối cùng còn sót lại lao thẳng về phía Tấn Vũ.
“A, mấy gấu dưới kia thiết lập kết giới sai rồi. Dù họ đã làm chậm thời gian bên trong... nhưng tốc độ thế này vẫn còn quá nhanh, gấu....”
Sợi xích tiếp cận Tấn Vũ với tốc độ siêu thanh đó, chỉ trong một cái chớp mắt không thể nhìn thấy, đã bị cắt vụn thành từng mảnh dài năm tấc. Ngay cả sợi xích suýt chút nữa đã giết chết tôi lúc đó, đứng trước hai cánh tay của Tấn Vũ, vẫn là quá chậm chạp.
"Đòn tấn công kéo dài tự do ở tốc độ siêu thanh... thế mà, hắn vẫn... nhanh hơn."
Đó chắc hẳn là giọng của Marie.
Và rồi tôi mới nhận ra, dù đã muộn màng. Âm thanh nổ rền vang lúc bắt đầu, đó chính là tiếng hai cánh tay phá vỡ bức tường âm thanh. Hơn nữa, dù có tốc độ khủng khiếp đến vậy, nhưng sự điều khiển vẫn cực kỳ chuẩn xác.
Đúng với danh xưng Tấn Vũ "Thần Tốc", cánh tay vươn dài ra của hắn trông hệt như một con "Rồng". Lúc đó nếu cứ tiếp tục chiến đấu, tôi đã bị giết chết trước cả khi kịp sử dụng <Counter Absorption>. Mà kể cả có dùng, hắn cũng sẽ ngay lập tức chuyển hướng và cắt đứt cổ tôi từ phía sau. Tôi chỉ có thể biết được quỹ đạo chuyển động nhờ vào phần cánh tay đang vươn dài ra còn sót lại. Nhưng phần đầu mũi, chuyển động của bàn tay, thì tôi hoàn toàn không thấy một chút nào. Ngay cả khi đã bị làm chậm bởi kết giới, tốc độ đó vẫn đủ để khiến người ta ớn lạnh.
Nhưng, anh Figaro cũng thật đáng sợ.
Phải hứng chịu đòn tấn công siêu thanh cỡ đó, vậy mà cho đến giờ anh vẫn chưa có vẻ gì là bị trúng đòn. Có vẻ như anh ấy đã nhìn thấu, gạt bỏ và né tránh được tất cả. Dần dần, chuyển động của anh Figaro cũng trở nên khó nhìn bằng mắt thường.
"...Mấy bộ manga ngày xưa hay gọi cái tình huống này là gì nhỉ."
Góc nhìn của Yam○cha, phải không ta.
Có vẻ Nemesis, Rook và Babylon cũng chịu chung số phận. Tuy nhiên, anh tôi và Marie thì khác. Nhìn vào bầu không khí của anh tôi, và chuyển động ánh mắt của Marie, tôi biết họ đang theo kịp chuyển động từ hai cánh tay của Tấn Vũ.
"...Mọi người nhìn thấy được sao?"
“Ở một mức độ nào đó thôi gấu. Anh không phải kiểu xây dựng theo AGI nên lúc thấy lúc không gấu.”
Chỉ cần AGI cao là có thể nhìn thấy được à. Từ vụ giao tranh ở quầy lễ tân và việc anh từng nói mình là một Ranker, tôi biết cấp độ của anh tôi chắc hẳn phải rất cao. Nhưng, Marie cũng nhìn thấy được sao.
"............ Vì Job <Phóng Viên> có nội tại tăng chỉ số thị lực, nên tôi vẫn theo kịp."
Marie lên tiếng giải thích, cứ như thể cô ấy vừa đọc được suy nghĩ của tôi vậy. Ra là thế, ngay cả Job phi chiến đấu cũng có loại kỹ năng nội tại như vậy sao.
"...Với cái tầm của mình thì không thể nào nhìn thấy nổi."
<Infinite Dendrogram> có thể đạt đến mức độ đó, và đó chính là tốc độ chiến đấu giữa những người chơi top đầu của <Infinite Dendrogram>. Không, ngay cả bị rồi mà vẫn ở mức độ này sao sao...
『Hệ thống đang tiến hành điều chỉnh lại tốc độ chiến đấu bên trong kết giới!』
Đúng lúc đó, tiếng thông báo vang lên. Ngay sau đó, chuyển động của anh Figaro và Tấn Vũ trở nên chậm hơn so với trước đó....... Mặc dù vậy, nó vẫn nhanh hơn tốc độ trong các trận đấu bán kết.
“Có vẻ họ đã chỉnh thời gian bên trong kết giới lên mức tối đa rồi gấu. Chà, cũng phải thôi, nếu không thì khán giả sao mà xem được chứ gấu.”
"A, như thế này thì tôi cũng dễ nhìn hơn nhiều."
Đúng vậy, bây giờ tôi đã có thể nhìn thấy được đôi chút. Cánh tay phải màu vàng kim lao đến nhắm vào vùng đầu từ phía bên trái. Anh Figaro lùi người lại để né.
Cánh tay phải trượt qua, sau đó bẻ lái thành hình chữ U và tiếp tục tập kích vào đầu anh một lần nữa. Lần này, anh Figaro dùng thanh kiếm bên phải gạt phăng cánh tay đang quay lại đó đi.
Một chuỗi công thủ mà vừa nãy tôi không thể nhìn thấy, giờ đã lọt vào tầm mắt. Tuy nhiên, nó vẫn giống như đang xem một đoạn băng tua nhanh vậy. Hai người bọn họ thực sự đang chiến đấu với cái tốc độ khủng khiếp đến mức nào vậy trời.
"...Nghĩa là nếu không theo kịp tốc độ thì thậm chí còn chẳng thể đánh trúng đòn nào sao."
"Nếu có cách khác thì chỉ có tung đòn đánh lén từ trạng thái phi chiến đấu thôi~. Chà, nhưng mà trong một trận quyết đấu diễn ra trong kết giới thì chuyện đó là bất khả thi."
Đúng như Marie nói, trong quyết đấu, cả hai bên đều phải chấp nhận điều kiện rồi mới bắt đầu chiến đấu. Không có chuyện đánh lén, đây là một trận đấu tay đôi mà hai bên phải phát huy toàn bộ khả năng chiến đấu của mình.
Một trận chiến đơn giản, kẻ mạnh hơn sẽ là người chiến thắng. Và anh Figaro là người chơi đứng trên đỉnh cao của thành phố quyết đấu, thánh địa của những cuộc quyết đấu. Nói cách khác, nếu xét về chiến đấu đối kháng đơn độc, anh ấy là người chơi mạnh nhất vương quốc. Vậy mà anh Figaro lại phải phòng ngự một chiều như thế, chứng tỏ Tấn Vũ nhanh đến mức nào. Vậy nghĩa là hắn ta mang <Superior Job> chuyên về AGI... khoan đã.
Trước khi trận đấu bắt đầu, Marie đã nói gì nhỉ?
――Nếu xét theo bên này thì... nó được phân loại vào nhóm <Ma Thuật Sư>.
Phép thuật...!
"Tên đó, vẫn chưa dốc toàn lực...!"
Không biết là tôi nhận ra trước, hay điều đó xảy ra trước.
Một tiếng gầm đinh tai nhức óc vang lên trên võ đài, và luồng sáng đỏ rực càn quét không gian bên trong bị giới hạn bởi kết giới. Nhìn kỹ lại, vô số những tia nhiệt tuyến màu đỏ đang được bắn ra từ những cánh tay kéo dài. Những luồng sáng đỏ rực nhảy múa cuồng loạn, thiêu rụi cả bầu không khí lẫn lớp đá lát võ đài bên trong kết giới. Và thứ phát ra những tia nhiệt tuyến đó, lại chính là những tờ giấy được dán chi chít trên hai cánh tay của Tấn Vũ.
"Đó là!?"
“<Bùa Chú> đấy gấu.”
"Hắn ta dán những lá <Bùa Chú> đã được tích hợp sẵn ma pháp tấn công lên dọc theo cánh tay đang vươn dài ra, và rồi xả nhiệt tuyến loạn xạ."
"Thật điên rồ..."
Vô số tia nhiệt tuyến dĩ nhiên cũng đánh trúng luôn cả những cánh tay đang vươn ra tứ phía đó. Nhưng hai cánh tay kia có vẻ cực kỳ cứng cáp, chúng hoàn toàn không nhận một chút sát thương nào. Chỉ có một vài lá <Bùa Chú> dán trên tay bong ra và rơi lả tả xuống võ đài, còn chuyển động của chúng thì không hề có dấu hiệu ngưng trệ.
Độ cứng của chúng đến mức nào vậy trời.
"Nếu độ cứng mà thấp, thì cái tên mắt híp đó đã cắt đứt chúng từ lâu rồi.". Nemesis nói
Không hề hấn gì trước nhiệt tuyến, và ngay cả một <Siêu Cấp> - anh Figaro cũng khó lòng phá hủy được hai cánh tay đó. Dù được phân loại vào nhóm Job phép thuật <Thi Giải Tiên>, nhưng lại có thể chiến đấu với tốc độ siêu thanh, kết hợp tất cả những điều đó lại, khả năng duy nhất là...
"Hai cánh tay đó chính là <Superior Embryo> của Tấn Vũ."
Hai cánh tay tỏa sáng vàng kim, tấn công kẻ địch bằng tốc độ siêu thanh đó không phải là tay thật. Nó là một <Embryo> dạng trang bị. Đặc tính năng lực của nó là "Cánh tay cứng cáp có thể vươn dài ra với tốc độ nhanh". Nói ra thì rất đơn giản, nhưng khi tận mắt chứng kiến, tôi chỉ cảm thấy một nỗi kinh hoàng tột độ. Mạnh mẽ, thần tốc, và vươn xa. Vô cùng đơn giản, nhưng lại là một năng lực không có cách nào đối phó.
"Nếu có thể đối phó được, thì đó chỉ có thể là..."
"Giống như vậy, một nền tảng sức mạnh cơ bản."
Ngay khi lời của Nemesis vừa lọt vào tai, tôi cũng nhìn thấy nó. Hồng quang và vô số lá <Bùa Chú> rách nát bay lả tả, tạo nên một địa ngục bị càn quét bởi sự phá hủy siêu thanh. Nhưng ngay trong địa ngục đó, anh Figaro vẫn bình an vô sự hóa giải mọi đòn tấn công. Anh ấy cũng không làm gì quá đặc biệt. Đơn giản chỉ là, né tránh, gạt đòn, và chạy.
Anh né tránh nhiệt tuyến.
Anh gạt phăng cánh tay.
Và trên hết, anh đang dần dần thu hẹp khoảng cách.
Một trận chiến thật đơn giản. Nhưng cái đẳng cấp đó lại vượt quá giới hạn lẽ thường.
"...Tuyệt quá."
Đẳng cấp chiến đấu chênh lệch đến mức trong đầu tôi giờ chỉ còn đọng lại những từ ngữ như vậy. Từ đầu đến cuối trông anh ấy như chỉ biết phòng ngự, nhưng không phải vậy. Từng chút một, tốc độ tiếp cận Tấn Vũ của anh Figaro đang ngày càng nhanh hơn. Các đòn tấn công của Tấn Vũ không thể chạm tới, và anh Figaro đang dần thu hẹp khoảng cách. Nếu cứ đà này, việc tóm gọn bản thân Tấn Vũ trong tầm tấn công chỉ còn là vấn đề thời gian. Quả nhiên đúng như tỷ lệ cá cược, anh Figaro sẽ thắng――ngay khi tôi vừa nghĩ như vậy, tôi đã nhận ra.
Đó không phải là về hai người đang chiến đấu trên võ đài.
Mà là thái độ của anh tôi và Marie đang ngồi bên cạnh.
Bầu không khí đã thay đổi. Bầu không khí này tôi đã từng trải qua rồi.
Lần đầu chiến đấu với [Demi-Dragworm], khi bị <Kẻ Sát Siêu Cấp> tấn công, hay trong các trận chiến với [Gardranda] và [Gouz-Maze].
Một bầu không khí căng thẳng tột độ, hệt như những trận tử chiến đó, đang tỏa ra từ hai người họ. Anh tôi qua lớp đồ gấu, còn Marie thì kéo kính râm xuống, có vẻ như họ đang quan sát điều gì đó. Ánh mắt họ không hướng về võ đài, mà là về một trong những màn hình được lắp đặt trong lô ghế, nơi đang phóng to khuôn mặt của Tấn Vũ. Vào khuôn mặt bị che lấp bởi những lá bùa như cương thi đó.
Trong một khoảnh khắc bị gió thổi tung nhẹ lên, khuôn mặt đó――đang cười nhạo.
“<Evocation - Violent Thunder>!!”
Trong khoảnh khắc, có thứ gì đó đã lao vút đi.
Tôi chỉ nhìn thấy ba thứ. Mu bàn tay phải của Tấn Vũ nổ tung từ bên trong. Để lộ ra――"Viên ngọc <Jewel> chứa quái vật". Và một con quái vật giống như tia sét đỏ rực lao ra từ trong Viên ngọc <Jewel>. Được giải phóng ở cự ly cực gần, con quái vật đó lao thẳng vào anh Figaro, nhe ra bộ nanh được tạo thành từ tia sét chói lóa.
“Hệ Elemental à... Là loài hiếm sao gấu.”
"[Lightning Elemental] được cường hóa về sức mạnh tấn công và tốc độ chăng. Đúng là một trò tung hỏa mù xa xỉ."
Tung hỏa mù, trước cả khi tôi kịp thắc mắc về cụm từ đó, cặp song kiếm của nh Figaro đã chém con quái vật tia sét thành hình chữ thập. Chỉ trong nháy mắt. Con quái vật được giấu làm con át chủ bài, đúng như lời Marie nói, chỉ có thể làm lóa mắt anh ấy trong một cái chớp mắt. Nhưng khi nhận ra, trong một cái chớp mắt đó, cánh tay trái vàng kim đã thu về bên cạnh Tấn Vũ. Cánh tay đó đã trở về chiều dài ban đầu, và ở đầu ngón tay, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, là một lá <Bùa Chú>. Nó tinh xảo và chi tiết đến mức giống như một bức tranh――nhưng trước khi kịp thấy nó đẹp, tôi đã cảm thấy sợ hãi. Cùng lúc đó, hàng trăm, hàng ngàn lá <Bùa Chú> bị rải rác trên mặt đất trong suốt quá trình chiến đấu bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ rực.
――Đặc trưng của nhánh <Đạo Sĩ> là tự chế tạo vật phẩm tiêu hao <Bùa Chú> và sử dụng chúng.
――Cùng với đó là việc tốn công thiết lập <Bùa Chú> khi sử dụng các kỹ năng diện rộng nữa.
Ngay sau khi tôi nhớ lại những lời hai người họ vừa nói,
“<Chân Hỏa Chân Đăng - Bạo Long Bá>”
Cùng với tiếng hô của Tấn Vũ, một cột lửa khổng lồ bao trùm gần như toàn bộ võ đài bùng lên. Tấn Vũ "Địa Lôi"... Cảnh tượng này khiến người ta phải nhớ lại một biệt danh khác của hắn. Cột lửa dễ dàng xuyên thủng cả phần trần của kết giới ngăn cách võ đài với khán đài. Chẳng những thế, nó còn tiếp tục bốc lên ngùn ngụt như muốn thiêu rụi cả bầu trời. Ngay cả chỗ ngồi của chúng tôi cũng cảm nhận được hơi nóng, và có rất nhiều người trên khán đài đang gào thét.
Tuy nhiên, chúng tôi vẫn không bị ảnh hưởng gì.
Người phải chịu thiệt hại, chỉ có thể là hai người trên võ đài. Tấn Vũ, kẻ tung đòn tấn công, không bị cuốn vào. Cột lửa không lan tới vị trí Tấn Vũ đang đứng. Không biết từ lúc nào, cánh tay phải đang vươn ra cũng đã được thu về chiều dài cũ.
Vậy, anh Figaro, người đã hứng trọn đòn tấn công thì sao? Đòn đó không thể nào né được, và cũng không thể nào dùng kiếm mà đỡ được. Vậy thì chuyện gì đã xảy ra?
Cột lửa đã biến mất, võ đài bị che khuất trong biển lửa hiện ra. Đứng sừng sững giữa ảo ảnh do nhiệt độ siêu cao tạo ra――là anh Figaro, hoàn toàn vô hại, được bảo vệ bởi một rào chắn hình cầu.
"Phòng ngự đòn đó mà không nhận một chút sát thương nào sao!?"
Marie cất tiếng kinh ngạc.
"Đó là kỹ năng <Embryo> của anh Figaro ư? Hay là của Job <Siêu Đấu Sĩ>?"
“Cũng không phải. Là kỹ năng trang bị đấy gấu. Chiếc áo khoác măng tô mà cậu ta hay mặc là phần thưởng cho MVP. Nó là một kỹ năng phòng ngự chủ động, có thể ngăn chặn sự can thiệp từ bên ngoài trong một thời gian ngắn gấu.”
Kỹ năng trang bị.
Giống như đặc tính cố hữu từ phần thưởng MVP trên <Găng tay Chướng Diễm> hay <Giáp chân Tử Oán> của tôi sao.
“Tuy nhiên, phòng ngự toàn diện có thời gian hồi chiêu rất dài gấu. Dùng một lần rồi thì phải đợi 10 phút sau mới dùng lại được. Ngọn lửa vừa nãy đã ép cậu ta phải tung ra lá bài tẩy phòng ngự rồi gấu”.
"Nhưng Tấn Vũ cũng đã tung hết át chủ bài rồi. Quái vật thì không thể chiến đấu, còn ma pháp diện rộng sử dụng số lượng lớn <Bùa Chú> như thế thì không thể có lần thứ hai đâu. Nếu tình thế lặp lại như lúc nãy mà không có <Bùa Chú> thì..."
"Anh Figaro sẽ thắng...!"
Ngay khi tôi vừa nghĩ như vậy,
"Vấn đề còn lại là kỹ năng thứ hai mà Tấn Vũ đã kích hoạt có tác dụng gì."
――Những lời đó được phát ra từ miệng Rook.
Tôi nghĩ không chỉ tôi, mà cả Nemesis, ngay cả Babylon cũng không hiểu Rook đang nói gì. Chỉ có anh trai là hướng sự chú ý về phía Tấn Vũ, không biết anh đang nghĩ gì, và Marie cũng nhìn Tấn Vũ như vừa nhận ra điều gì đó dù hơi chậm một nhịp.
"Rook ơi~, kỹ năng thứ hai mà cậu nói là ý gì vậy~?"
"Ngoài cột lửa đó, Tấn Vũ còn dùng kỹ năng khác nữa đúng không?"
"Kỹ năng...?"
Hắn đã dùng sao? Ít nhất thì tôi hoàn toàn không nhận ra.
“Hiệu ứng kỹ năng phòng ngự của Figaro sắp hết rồi gấu.”
Lớp màng phòng ngự ngăn chặn sự can thiệp từ bên ngoài biến mất. Cứ tưởng đó sẽ là tín hiệu để trận va chạm siêu thanh tiếp diễn, nhưng... cả hai đều không động đậy. Anh Figaro, người đã đỡ được đòn át chủ bài của Tấn Vũ, và Tấn Vũ, kẻ bị cản mất át chủ bài, đều đứng yên.
Đáng lẽ người trước phải dồn ép tấn công, còn người sau phải chấn chỉnh lại tư thế mới phải. Và ngay lúc này đây――Tấn Vũ lại đang cười nhạo.
"<Thủ vươn viễn xứ, túc đạp tiền đồ - Tenaga Ashinaga>"
Lời nói đó, lại một lần nữa, được thốt ra từ Rook.
"Rook?"
"Người đó, đã nói như vậy. Ngay sau khi phóng ra ngọn lửa."
Tôi không hề nghe thấy. Một phần vì tiếng ầm ầm của cột lửa, và chắc chắn mic thu âm cũng không bắt được.
"Sao em biết?"
"Tại môi hắn có chuyển động mà. Dù ở thế giới này thì khẩu hình của danh từ riêng cũng không thay đổi nhỉ."
Đó gọi là thuật đọc khẩu hình môi sao. Em ấy học kỹ năng đó từ bao giờ... hay là vốn dĩ đã có từ ngoài đời thực rồi? Không, gác chuyện đó sang một bên, cái tên đó... Tenaga Ashinaga là tên <Superior Embryo> của Tấn Vũ sao?
Tenaga Ashinaga (Tay Dài Chân Dài), tên một loài yêu quái Nhật Bản, đúng là không còn cái tên nào phù hợp hơn cho hình dáng quái dị của Tấn Vũ. Nhưng nếu hắn đã gọi cái tên đó như một kỹ năng thì――.
"Việc mang tên của <Embryo>, chứng tỏ đó là tuyệt chiêu tối thượng của <Embryo>...!"
Tấn Vũ nhấc chân phải lên, cái chân mà nãy giờ hắn không hề nhúc nhích. Chân phải đó cũng là một chân giả màu vàng kim giống như hai cánh tay――<Superior Embryo>. Đầu ngón chân phải ấy cũng sắc nhọn như hai cánh tay, nhưng nó đang quắp lấy một thứ gì đó. Không giống như <Bùa Chú> ở tay trái lúc nãy, thứ này có hình dạng mờ ảo hơn nhiều. Trắng, hồng, đỏ, một khối gì đó mềm nhũn rất khó xác định màu sắc. Với tôi, thứ đó... trông giống như nội tạng người.
“Ta tóm hụt quả tim rồi na. Cái này, chẳng phải là phổi sao ka.”
Anh Figaro ho ra máu, và quỳ gối xuống.