Episode 3: (Vol 3 -> 5)

Chương 1: Buổi sáng của những phép thử và sai sót

2026-02-25

2

Chương 1: Buổi sáng của những phép thử và sai sót

□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

Đã một ngày trôi qua kể từ trận chiến dài như địa ngục với băng sơn tặc Gouz-Maze và [Oán Linh Ngưu Mã Gouz-Maze]. Từ trước lúc bình minh, tôi đã cùng Nemesis cưỡi Silver rong ruổi khắp <Đồng bằng Nex> để bàn về những dự định tương lai, sau đó tiếp tục đi săn đám quái vật quanh vùng.

Cấp độ của tôi vốn dừng ở 39 sau khi hạ gục [Gouz-Maze], nhưng qua chuyến đi săn vừa rồi đã nhích lên 40. HP cuối cùng cũng cán mốc 5000. Nhờ Silver tăng cường tốc độ di chuyển, hiệu suất cày cấp của tôi cũng được cải thiện rõ rệt. Đặc biệt, chiến thuật chạy ngang qua bầy quái vật rồi phóng <Purgatory Flames> tỏ ra vô cùng hiệu quả.

"Một gã mặc đồ đỏ đen cưỡi ngựa, vừa lướt qua đã phóng lửa thay cho chào hỏi rồi bay vút đi... Cảnh tượng đó dù nhìn kiểu gì cũng thấy cũng nồng nặc mùi ác nhân."

"............Tôi biết mà."

Dù vậy, so với việc trầy trật đánh bại một con quái vật trùm, thì càn quét số lượng lớn quái vật thông thường có vẻ dễ lên cấp hơn... mà, sao cũng được. Thôi, cấp độ cũng đã tăng, nên tôi quyết định tạm ngừng việc đi săn để làm vài bài kiểm tra.

Trọng tâm lần này là Silver và [Giáp chân Tử Oán Gouz-Maze].

Tính năng của [Giáp chân Tử Oán] vẫn đúng như những gì tôi xác nhận hôm qua, việc thu hồi năng lượng thông qua <Grudge Conversion> hoạt động rất trơn tru mà không gặp trở ngại nào. Trong quá trình sử dụng, tôi chợt nhận ra: không nhất thiết phải là oán niệm sau khi chết, mà ngay cả những cảm xúc tiêu cực do quái vật tỏa ra xung quanh lúc còn sống cũng có thể được thu hồi dưới dạng oán niệm, dù lượng năng lượng có hơi khiêm tốn.

Nói cách khác, chỉ cần để đối phương sống sờ sờ mà chịu đựng đau đớn thì tôi có thể bổ sung bao nhiêu MP hay SP tùy thích... Nghe thì hữu dụng đấy, nhưng rùng rợn quá, thôi xin kiếu. Một skill khác của [Giáp chân Tử Oán] là <Rider and Horse, As One> cho phép tôi sử dụng <Horse Riding>, và việc có thể cưỡi Silver chạy tít mù cũng đã được kiểm chứng vào hôm qua.

Do đó, mục tiêu tiếp theo sẽ là kiểm tra các skill của chính Silver. Skill của Silver gồm có:

Skill trang bị:

<Dash>

<Wind Hoof>

<???> Skill chưa mở khóa

<Dash>, đúng như tên gọi, là skill chở người chạy đi. Nghe bảo cấp độ skill <Horse Riding> càng cao thì ngựa chạy càng nhanh và khéo léo.

"Ủa? Cấp độ <Horse Riding> của mình có cao hay thấp thì chỉ số gốc của Silver cũng đâu có gì thay đổi nhỉ," nghĩ vậy, tôi bèn thử cho nó chạy vọt đi với vận tốc tối đa.

"Hi-yo! Silver!"

Kết quả là, tôi bị hất văng ngay khi tốc độ vừa vượt mốc 150km/h. Vừa nhăn nhó "Ra là sẽ thành thế này à", tôi vừa phải tuyệt vọng bơm lại lượng HP bị tụt không phanh do cú ngã ngựa ở vận tốc kinh hoàng ấy. Nếu đập người vào chỗ hiểm chắc tôi đi chầu ông bà rồi. Thật may là HP đã vượt mốc 5000. Dù phải nếm mùi đau đớn, nhưng ít ra tôi cũng đã hiểu rõ cơ chế của <Dash>.

Tiếp theo là skill thứ hai, <Wind Hoof>.

<Wind Hoof>:

Có thể sử dụng trong trường hợp người cưỡi sở hữu <Horse Riding> Lv3 trở lên hoặc <Riding> Lv6 trở lên.

Cho phép di chuyển trên không trung bằng cách đạp vào không khí bị nén lại.

Ngoài ra, bằng cách truyền MP của người cưỡi vào, có thể triển khai một bức tường phòng ngự bằng không khí nén.

Điều kiện kích hoạt yêu cầu có <Horse Riding> hoặc <Riding>.

Tiện thể nói luôn, <Horse Riding> là skill chuyên dụng cho ngựa nên mang lại khả năng điều khiển ngựa xuất sắc hơn, còn <Riding> thì linh hoạt với nhiều loại thú cưỡi và phương tiện khác nhưng bù lại sẽ đòi hỏi cấp độ skill cao hơn một chút.

Về phần <Horse Riding>, nhờ chuyến hành trình trở về từ Khu vực Đồi núi hôm qua, cộng thêm việc rong ruổi từ trước lúc bình minh hôm nay nên cấp độ <Horse Riding> gốc của tôi đã tăng lên 2. Nếu tính cả 1 cấp độ được cộng thêm từ <Rider and Horse, As One>, nó đã đạt cấp 3, vừa đủ điều kiện để sử dụng <Wind Hoof>.

Lúc tôi lôi ra dùng thử... tôi đã thực sự bay lên.

À không, thay vì nói là bay, nó giống như việc tạo ra những điểm tựa vô hình giữa không trung rồi giẫm lên đó mà chạy thì đúng hơn.

"Ồ..."

"Cảnh đẹp đấy chứ."

Tôi không khỏi xúc động trước một trải nghiệm giác quan gần như bất khả thi ở thế giới thực. Nhưng đi kèm với đó là sự bất an và nỗi sợ hãi tột độ, hệt như đang cưỡi ngựa phi nước đại trên một mặt sàn bằng kính trong suốt. Dẫu vậy, sau khi miệt mài chạy suốt một tiếng đồng hồ, tôi cũng đã quen dần với cảm giác đó. May mắn là năng lực chạy trên không này có vẻ như do tự thân Silver cung cấp, nên nó hoàn toàn không ngốn chút MP nào của tôi.

Mặt khác, skill này cũng có một cách sử dụng yêu cầu tiêu hao MP. Đó chính là tạo ra bức tường không khí nén. Đúng như mô tả, khi kích hoạt tính năng này, một bức tường không khí sẽ được dựng lên để bảo vệ bản thân khỏi các đòn tấn công. Vừa hay bên dưới đang có một con [Goblin Archer], tôi liền mang nó ra làm bia thử nghiệm để xem lớp phòng ngự này vững chắc tới đâu.

"Mày bắn thử xem!!!"

Kết quả là, mũi tên nhẹ nhàng xuyên thủng bức tường và găm thẳng vào người tôi. Tôi vội vàng thiêu rụi con [Goblin Archer] bằng <Purgatory Flames>. Cơ mà, cái trò xối bão lửa từ trên không xuống thế này, tự tôi cũng thấy tàn nhẫn thật. Con [Goblin Archer] đã cố gắng giương cung bắn trả, nhưng mũi tên lập tức bị thiêu rụi thành tro giữa không trung.

Sau khi vượt qua tình huống dở khóc dở cười ngoài dự kiến, tôi bắt đầu nhìn nhận lại vấn đề. Trọng tâm nằm ở sự mỏng manh của bức tường phòng ngự do <Wind Hoof> tạo ra.

"Quái lạ, dù nói thế nào thì như vậy cũng là quá yếu rồi đấy," tôi tự lẩm bẩm, nhưng ngẫm đi ngẫm lại thì đó lại là chuyện tất yếu.

Lượng MP tôi truyền vào quá ít. Vốn dĩ thanh MP của tôi đã cạn hẹp, thói bần tiện vắt cổ chày ra nước rốt cuộc lại phản tác dụng. Lần này, tôi quyết định dồn... toàn bộ lượng MP còn lại vào bức tường xem sao.

Đối tượng thử nghiệm tiếp theo là [Goblin Warrior].

"Nhào vô đi!"

Kết quả là, bức tường lại dễ dàng bị xé toạc chỉ với một nhát rìu. Tôi cứ đinh ninh ít ra nó cũng mang lại cảm giác của một vật cản vật lý, nhưng rốt cuộc nó lại bị đập nát nhẹ tênh kèm theo tiếng "xoảng" giòn giã. Suýt chút nữa thì bị bổ toác đầu, tôi buộc phải lao vào đánh cận chiến với con [Goblin Warrior]. Dù cuối cùng vẫn giành chiến thắng, nhưng việc phải chật vật xoay xở với thanh MP chạm đáy quả thực cũng hơi nguy hiểm.

"Không ổn rồi."

"Không ổn thật."

Kỹ năng <Wind Hoof> của Silver. Gác chuyện chạy trên không sang một bên, với lượng MP ít ỏi của tôi thì cái bức tường phòng ngự đó chẳng có cách nào phát huy hiệu quả được.

"Ta cũng thấy hiệu suất của nó tệ thật."

Tôi cũng nghĩ vậy. Nếu đem ra so sánh, phần thưởng MVP [Găng tay Chướng Diễm Gardranda] hoàn toàn có thể thi triển các skill uy lực như <Purgatory Flames> hay <Hell Miasma> với mức tiêu hao MP ít hơn nhiều. Quả nhiên đẳng cấp của phần thưởng MVP vẫn vượt trội hơn hẳn...

"A."

Ngay lúc đó, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu tôi. Nếu áp dụng sự kết hợp này thì có lẽ sẽ ổn thôi.

Tổng kết lại, thử nghiệm của tôi đã thành công mỹ mãn. Bức tường đã không bị phá vỡ lãng nhách như lúc nãy nữa. Nếu có gì để phàn nàn thì, chỉ là có một sự cố ngoài dự kiến xảy ra khiến toàn thân tôi lấm lem bùn đất mà thôi.

Và còn một chuyện nữa.

"...Chắc chắn là không thể mang trò này ra xài ở trong phố được rồi."

"Sẽ bị ăn lệnh truy nã ngay tắp lự cho xem."

Tôi và Nemesis đồng lòng quyết định phong ấn luôn cái cách vận hành vừa mới sáng chế ra này.

Đến khi hoàn tất chuỗi thử nghiệm và làm quen được với phần lớn các chuyển động thì mặt trời cũng đã ló rạng, thế là tôi quay trở lại thành phố. Sau khi về nhà trọ tắm vòi sen gột sạch đống bùn đất, tôi cất bước hướng thẳng tới đồn kỵ sĩ ở Gideon. Lý do là vì hôm qua, Liliana đã nhờ vả tôi: "Mong cậu hãy đến báo cáo việc thảo phạt băng sơn tặc Gouz-Maze cho đồn kỵ sĩ."

Suy đi tính lại thấy việc này nên giải quyết càng sớm càng tốt, tôi liền quyết định xuất phát ngay từ sáng tinh mơ. Khi tới được đồn kỵ sĩ nằm ngay tại Khu phố Số Một của Gideon, tôi bắt gặp cảnh những người mang chức nghiệp [Kỵ Sĩ] đang tất bật chạy ngược chạy xuôi. Không khí hối hả này mang lại cảm giác hệt như lúc chuẩn bị cho lễ hội văn hóa ở trường cao trung, có điều mức độ bận rộn phải gấp năm lần. Dường như sắp có một sự kiện lớn nào đó diễn ra, và họ đang phải vắt chân lên cổ để chuẩn bị cho nó. Để tránh cản trở công việc của họ, tôi rảo bước qua một hành lang đang mở cửa để đi tới văn phòng sự vụ mà Liliana đã hướng dẫn từ trước.

Tuy nhiên, trên đường đi...

"A."

"Hửm?"

Tôi vô tình chạm mặt một kỵ sĩ khoác bộ giáp trắng quen thuộc—người mà nếu tôi nhớ không lầm thì Liliana từng gọi là ngài Lindos. Phía bên kia dường như cũng nhận ra tôi nên anh ta đã dừng bước và hướng ánh nhìn về phía này.

"Xin chào."

"............"

Tôi cất lời chào hỏi, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Mà, có vẻ như vị kỵ sĩ này vốn chẳng có thiện cảm gì với <Master>, nên thái độ đó cũng là điều dễ hiểu. Tôi nhún vai không bận tâm lắm và định tiếp tục đi tới văn phòng sự vụ, thế nhưng,

"Nghe nói cậu đã tiêu diệt cái băng sơn tặc Gouz-Maze đó."

Ngài Lindos bỗng lên tiếng gọi tôi lại.

"Vâng. Dù không phải chỉ do một mình tôi, mà còn nhờ sự góp sức của đồng đội nữa."

"............"

Nghe tôi đáp lời, ngài Lindos lặng lẽ nhắm nghiền mắt lại,

"...Ta cảm ơn cậu."

Anh ta chỉ bỏ lại đúng một câu nói đó, rồi dứt khoát quay lưng rời đi.

"...?"

Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?

"Chẳng phải là anh ta chỉ muốn ngỏ lời cảm ơn thôi sao."

"Nhưng mà, tại sao anh ta lại đột nhiên làm vậy?"

"Cái đó thì chịu."

Mang theo sự khó hiểu vương vấn trong lòng, tôi lại cất bước đi về phía văn phòng sự vụ.

Đồn kỵ sĩ ở Gideon luôn dành ra một góc cơ sở vật chất để mở cửa đón tiếp, giải quyết các bản kiến nghị của người dân. Lẽ dĩ nhiên là có vô số khu vực cấm xâm phạm vì lý do bảo mật quân sự, nhưng rất may văn phòng sự vụ lại nằm ngay trong khu vực công cộng. Nhờ có hệ thống biển chỉ dẫn rõ ràng nên tôi đã dễ dàng tìm đến văn phòng sự vụ mà không sợ đi lạc, tại đây, tôi trình bày lại sự việc và bắt đầu làm thủ tục. Trong lúc tiến hành các thủ tục ở văn phòng sự vụ, họ có nhắc đến một vài điều khoản liên quan đến thành tích công trạng, nhưng tôi nghe tai này lọt tai kia nên chẳng nhớ rõ lắm.

Tôi chỉ việc lặp đi lặp lại quy trình nhìn lướt qua các mặt giấy rồi "Nếu không có vấn đề gì thì vui lòng ký xác nhận vào đây" vài lần. Đọc lướt qua thì thấy hầu hết đều là những thủ tục hành chính thông thường không có gì khuất tất, nên tôi đã ngoan ngoãn đặt bút ký tên vào phần lớn chỗ trống. Tuy nhiên, có một mục duy nhất... liên quan đến "Quyền sở hữu tài sản mà băng sơn tặc Gouz-Maze cướp đoạt", tôi đã kiên quyết từ chối ký.

Đương nhiên là tôi đang kẹt tiền.

Mặc dù đã sở hữu [Giáp chân Tử Oán] nên tôi không cần phải bấm bụng mua [Esquestrian Nomad’s Amulet] cho skill <Horse Riding> nữa, nhưng sự trống rỗng thê thảm trong ví tiền thì vẫn chẳng thể vơi đi. Dẫu vậy, tôi tuyệt nhiên không có tâm trí nào đụng tay vào những đồng tiền dơ bẩn mà lũ khốn ấy kiếm được từ sinh mạng của những đứa trẻ vô tội.

Thế nên, tôi chỉ dặn dò họ về số tiền đó: "Xin hãy dùng toàn bộ số tiền này để quyên góp cho các quỹ từ thiện liên quan đến trẻ em." Hugo hẳn cũng có một phần quyền lợi trong đống tài sản khổng lồ đó, nên tôi cảm thấy hơi áy náy khi tự tiện định đoạt mà chưa hỏi qua ý kiến của cậu ấy.

Dù Hugo đã ghi rõ trong thư là cậu ấy không cần nhận thù lao, nhưng giá như được bàn bạc với nhau một tiếng trước khi ra quyết định thì vẫn tốt hơn. Nếu cậu ấy cảm thấy phật lòng, tôi sẽ bù đắp lại bằng số tiền thưởng mà mình nhận được từ phía Guild.

Thế nhưng, tận sâu trong thâm tâm, tôi tin chắc rằng chuyện đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra đâu. Dù chỉ sát cánh cùng Hugo trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Nhưng tôi biết rõ, dù lập trường của tôi và Hugo có hoán đổi cho nhau, thì cậu ấy chắc chắn cũng sẽ đưa ra chung một phán đoán và lựa chọn tương tự.

Hai chúng tôi thực sự rất giống nhau. Kể cả khi gạt bỏ đi cái điểm chung là cả hai đều là <Master> sở hữu <Embryo> dòng Maiden đi chăng nữa.

Sau khi hoàn tất việc ký kết toàn bộ giấy tờ, tôi được nhân viên thông báo "Có thể sẽ có công văn liên lạc được gửi đến vào một ngày nào đó", nên tôi đành để lại địa chỉ nhà trọ mình đang lưu trú tại Gideon làm phương thức liên lạc.

Cứ như vậy, mọi thủ tục hành chính đã êm xuôi, tôi và Nemesis liền xoay người chuẩn bị rời khỏi đồn kỵ sĩ. Ngay khoảnh khắc ấy, một viên chức đồn kỵ sĩ chợt đứng dậy và cúi đầu chào tôi thật sâu. Rồi cất lời với giọng run rẩy.

"Xin chân thành cảm ơn cậu, vì đã trả thù cho con trai tôi."

Trực diện đối mặt với những lời nói ấy của người viên chức, tôi cứng họng chẳng biết phải đáp lời ra sao. Cho đến lúc này, tôi cũng từng nhận được những lời tri ân sâu sắc khi giải cứu Miliane, hay lúc liều mạng bảo vệ nhóm của chú Alejandro khỏi [Gardranda].

Thế nhưng, bối cảnh lần này lại hoàn toàn khác biệt.

Hai lần trước và lần này, vốn dĩ là những sự việc mang bản chất hoàn toàn trái ngược nhau.

Có hai ranh giới vô hình chia cắt chúng. Điểm khác biệt thứ nhất là, tôi chỉ kịp chứng kiến cái kết quả cuối cùng của sự việc. Tôi chỉ nhìn thấy duy nhất mảnh ghép cuối cùng của chuỗi bi kịch mang tên băng sơn tặc Gouz-Maze. Cái kết của thảm kịch do bè lũ ác nhân gieo rắc, và cái kết đẫm máu mà tôi cùng Hugo đã giáng xuống đầu chúng.

Những con người sinh sống trong thành phố này ắt hẳn đã phải nếm trải toàn bộ quá trình tăm tối đó, và bị nỗi đau khổ gặm nhấm từng ngày. Hay thậm chí, những kỵ sĩ bảo hộ vương quốc này có lẽ cũng đã phải nghiến răng cam chịu sự bất lực vì không thể tùy tiện nhúng tay vào can thiệp, và có lẽ lời cảm ơn đột ngột ban nãy của ngài Lindos cũng bắt nguồn từ chính sự phẫn uất chất chứa đó. Dẫu vậy, bản thân kẻ ngoại đạo như tôi lại hoàn toàn mù tịt về những nỗi thống khổ mà họ đã trải qua.

Còn một điểm khác biệt tàn nhẫn nữa... lần này, lời cảm ơn tôi nhận được không phải vì đã đưa tay ra cứu giúp một sinh mạng. Tôi chỉ nhận được lời cảm ơn vì đã thay họ thực thi sự báo thù. Bi kịch đã thực sự giáng xuống, và phần lớn những đứa trẻ bị băng sơn tặc Gouz-Maze bắt cóc đều đã mất mạng.

Thiếu niên trong bản ủy thác của chúng tôi đã may mắn sống sót, và ngoài ra cũng có một vài người khác được cứu chữa kịp thời. Thế nhưng, số lượng lũ Undead mà tôi đã thiêu rụi dưới tầng hầm dơ bẩn đó ắt hẳn phải nhiều gấp mười lần những người được cứu.

Đã có quá nhiều những đứa trẻ mãi mãi không thể quay trở về tổ ấm.

Mỗi khi nghĩ đến ý nghĩa nghiệt ngã của con số đó, lồng ngực tôi lại thắt lại đau đớn.

Chắc hẳn tận sâu trong thâm tâm, tôi đang nảy sinh cảm giác cắn rứt khôn nguôi trước những mất mát quá lớn trong vụ án này, trước việc mọi thứ đã ván đã đóng thuyền vào thời điểm tôi can thiệp, và một kẻ đến sau như tôi thì chẳng thể đảo ngược vãn hồi được sinh mạng nào.

Tôi không thể nào tha thứ cho sự bất lực của chính mình.

Tôi khao khát muốn thay đổi được những kết cục bi thảm đó.

Nhưng để làm được điều đó...

"Tôi phải làm sao mới được đây?"

"...Anh đi hỏi ta thì ta cũng chịu thôi."

Tôi buột miệng hỏi Nemesis, nhưng đáp lại chỉ là một nụ cười khổ túng quẫn.

"Ta hiểu là Ray đang phiền não rất nghiêm túc, nhưng vào lúc này ta cũng chẳng có nhiều lời răn dạy dành cho anh. Nếu bắt buộc phải nói, thì việc chìm đắm trong sự tiếc nuối về quá khứ theo kiểu 'Giá như lúc đó có thể làm gì đó' cứ nhường lại cho mấy tên nhân vật chính trong tiểu thuyết vòng lặp thời gian lo liệu đi. Đối tượng mà anh nên dồn toàn bộ tâm trí vào lúc này phải là những viễn cảnh chuẩn bị diễn ra ở tương lai kìa. Bởi lẽ anh vốn chỉ là một con người bằng xương bằng thịt, không có khả năng vặn ngược kim đồng hồ, và hơn hết, anh là <Master> của ta cơ mà."

"Những chuyện chuẩn bị diễn ra ở tương lai... sao."

"Thì rốt cuộc cũng chẳng có gì khác biệt so với hành trang từ trước tới nay của anh thôi. Tình cờ vướng vào một sự kiện bất công, cảm thấy nếu khoanh tay đứng nhìn thì lương tâm sẽ bị dằn vặt nên quyết định xông pha vào để ra tay nghĩa hiệp. Chắc chắn là trong tương lai, anh vẫn sẽ tiếp tục lặp lại kịch bản quen thuộc đó thôi."

...Bình tâm ngẫm lại thì, kể từ khi đặt chân vào thế giới <Infinite Dendrogram> này, à không... tôi có cảm giác là từ tận trước đó, bản thân mình cũng đã luôn hành xử y như vậy. Phải nói là, cái tính cách đó đã ăn vào máu từ hồi tôi còn bé xíu cơ.

"...Tự dưng tôi thấy bản thân giống một gã hành sự bốc đồng không màng hậu quả quá."

Nói là làm việc thiếu suy tính cũng được, hay là tự lấy thân mình đâm đầu vào rắc rối trong lúc bị dòng đời xô đẩy cũng chẳng sai. Ngay tại thời điểm đó thì bản thân không tự ý thức được, nhưng khi quay đầu nhìn lại thì dường như tôi toàn tự chuốc lấy những rắc rối đang chực chờ nuốt chửng mình. Nghe tôi tự trào phúng như vậy, Nemesis liền bật cười khúc khích.

"Ta có vài điểm cực kỳ ưng ý ở anh, và đó chính là một trong số chúng đấy."

"Điểm đó ư?"

"Đó là cái khí chất không bao giờ quay lưng bỏ chạy khi hạ quyết tâm muốn cứu một ai đó."

"Ý cô là cái kiểu liều mạng không biết tự lượng sức mình lao thẳng lên à?"

"Ý ta là dù đối thủ có hùng mạnh vĩ đại đến mức nào, anh cũng không bao giờ giấu giếm hay đánh mất dũng khí của mình. Ta nghĩ chuyện đó thực sự rất ngầu."

"............"

Chà... tự dưng được khen trực diện thế này... thấy ngại ngại sao ấy.

"Dẫu có khen vậy đi chăng nữa, thì dù cho anh có luôn sẵn lòng đối đầu với những kẻ thù sừng sỏ nhất, thì vốn dĩ việc bản thân bồi đắp sức mạnh áp đảo được những kẻ thù đó vẫn là một khát vọng chính đáng. Nếu muốn thay đổi thế cục, thì trước tiên cứ ngoan ngoãn nâng cao thực lực cốt lõi của bản thân đi đã."

"Thực lực cốt lõi... sao."

Nghĩ lại thì, tôi cũng cảm nhận được bản thân đã mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những ngày chập chững ban đầu... nhưng dù vậy, tôi vẫn còn quá đỗi nhỏ bé trong thế giới bao la này. Dẫu cho tay có nắm giữ những con bài tẩy lật lọng thế cờ như <Vengegance is Mine> hay <Reverse as a Flag>, cùng với các phần thưởng MVP đắt giá, thì những trận tử chiến với các cường địch từ trước tới nay thảy đều chỉ ngả mũ trước sự ưu ái của nữ thần may mắn mà thôi.

Bằng chứng rõ ràng nhất là việc tôi đã bị gã PK khét tiếng mang danh <Kẻ Sát Siêu Cấp> đó nghiền nát và tiễn về điểm hồi sinh một cách dễ dàng.

"Câu chuyện làm thế nào để trở nên mạnh mẽ đâu chỉ được định đoạt bởi cấp độ, thông số, hay trang bị vật phẩm đơn thuần cơ chứ. Tuy nhiên, nếu đã bàn về cách đột phá sức mạnh thì có một đối tượng lý tưởng để anh đàm đạo hơn là ta đấy. Nhìn kìa, chẳng phải ở ngay đằng kia đang có một vị đồng đội mang trong mình kho tàng kinh nghiệm về <Infinite Dendrogram> đồ sộ hơn cả hai chúng ta cộng lại hay sao. Trước mắt thì, cứ bám lấy cô ấy để xin lời khuyên làm hành trang cho công cuộc báo thù gã <Kẻ Sát Siêu Cấp> kia sau này đã chứ."

Vừa buông lời gợi ý, Nemesis vừa đưa tay chỉ thẳng về phía cuối con đường.

Tại nơi đó tọa lạc một quán cà phê vốn đã được ấn định làm địa điểm hội quân, và đang nhàn nhã ngồi tại khu vực sân hiên ngoài trời của quán là bóng dáng một người phụ nữ vô cùng quen thuộc trong bộ vest thanh lịch cùng chiếc kính râm—Marie đang rạng rỡ vẫy tay gọi chúng tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!