WN

Chương 06 - Cảm giác như quan hệ của cặp chị em đang tệ đi

2022-11-25

10

Ngày hôm sau.

Tôi đến trường đúng giờ như mọi khi, và ngồi xuống chỗ mình cạnh cửa sổ.[note48511]

Tôi đã hi vọng mình được ngồi ở hàng cuối cơ, thế nhưng lại bị xếp vào hàng thứ hai từ dưới lên.

Nhân tiện, người ngồi ngay sau tôi là...

“Chào buổi sáng.”

“C-Chào buổi sáng.”

Là người yêu cũ của tôi, Tsukise Yuika.

Cổ lơ đãng lấy sách vở ra khỏi cặp. Dường như cô vẫn chào hỏi tôi bình thường.

“Này, tớ hỏi được chứ?”

Khi tôi đang hơi lo lắng, Yuika vỗ vai tôi.

Tôi quay lại nhìn thằng vào cô.

“Ừ-Ừ... Sao thế?”

“Tớ tự hỏi liệu có phải mình còn thích cậu không nữa, Takuto?”[note48512]

Giờ lại hỏi tôi như thế đây...”

‘Dù cậu có hỏi thế thì...”

“Đ-Đúng nhỉ... Tớ đã nghĩ rất nhiều về chuyện đó, và chúng ta cũng đã chia tay rồi. Lần đầu tiên khi nghe chuyện Takuto đang hẹn hò với Onee-chan, tớ thực sự đã rất khó chịu. Và, tớ đã nói những điều tồi tệ... Nên là, cho tớ xin lỗi... chuyện hôm qua.

“Không sao đâu. Cậu không cần phải xin lỗi.”

“Vậy sao? Cơ mà, rốt cuộc, tại sao cậu lại hẹn hò với Onee-chan vậy, Takuto?”

Yuika đột nhiên lườm tôi cáu kỉnh.

Nhưng giọng cô đã bị sự hiện diện bất ngờ của người đó át đi.

“Chào buổi sáng! Darling!”

“Whoa!? Khoan đã, sao đột nhiên lại thế!?”

Rina-san cất giọng vui vẻ và nắm chặt cả hai tay tôi.

Cổ lắc tay tôi lên xuống và nở nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời.

“Được cô bạn gái yêu dấu đến gặp em khong vui sao?”

“Không hề, vì giờ em thành tâm điểm sự chú ý rồi đây này.”

“Không trung thực gì cả.”

“L-Làm ơn đừng

Cô lấy ngón trỏ chọc má tôi.

Dù có đang hẹn hò đi nữa, thì như thế này cũng quá gần rồi đấy... Tôi sắp mất kiểm soát rồi.

“Hể... Hai người gần gũi với nhau đến vậy rồi cơ à?”

Giọng nói lạnh băng kia như truyền dọc sống lưng tôi.

Quay lại, tôi thấy Yuika đang đặt tay lên cằm, nhìn chằm chằm bọn tôi với ánh mắt như điên loạn.

“K-Không phải bọn tớ gần gũi như thế hay gì đâu, chỉ là cảm quan về khoảng cách của Rina-san khiến tớ...”

“Ghen à?”

Rina-san ngắt lời tôi và khiêu khích Yuika.

Cô giận giữ quay đi.

“Không hẳn.”

“Vậy sao. Chị thực sự sẽ cướp cậu ấy đi đấy. Takuto-kun á.”

“Cứ làm như chị thích. Mà, sao lại cứ phải hỏi em, một đứa chẳng liên quan gì thế?”

“Em vẫn còn khó chịu với những chuyện hôm qua à.”

“Em không quan tâm.”

“Chị thì thấy không phải thế đâu...”

Rina-san bực mình lẩm bẩm.

Nghĩ lại thì, khu vực xung quanh bàn tôi giờ hoàn toàn trở thành trung tâm của lớp rồi.

Hàng loạt ánh nhìn từ bạn cùng lớp đổ dồn về phía tôi.

“Tên khốn đó, lần này còn dám đụng tay vào cả cô chị luôn đấy...!”

“Dám đụng tới cô chị luôn, kiểu gì đây chứ...”

“Xuống địa ngục đi.”

“Ý cậu là cậu ta chia tay với Tsukise-san và hẹn hò với chị cậu ấy á?”

“Vớ cả chị lẫn em...”

Có lẽ họ nghĩ rằng họ chỉ đang thì thầm với nhau thôi, nhưng chúng tôi có thể nghe rõ ràng. Tên nói câu sau cùng đó, tôi sẽ có công chuyện với hắn sau.

“Ngay từ đầu chị muốn gì từ em cơ chứ? Nếu em bảo chị trả Takuto, chị sẽ làm à?”

“Ừ thì, chị không nghĩ vậy.”

“Thế thì mấy việc chị đang làm thật khó hiểu.”

“Đừng bảo chị trả cậu ấy lại, mà thay vào đó cố gắng cướp lại cậu ấy đi. Đó không phải điều em nên làm sao?”

“...À thì, đúng đấy. Nhưng em chẳng có ý định làm thế.”

“Vậy thì, chị có thể tán tỉnh Takuto-kun mà khong lo lắng gì rồi.”

“Chị thích làm gì mặc chị, nhưng ít nhất để ý địa điểm đi chứ?”

“Không muốn.”

“Huh?”

Yuika bối rối cất tiếng trước lời từ chối ngay tắp lự của Rina.

Rina-san quay sang nhìn tôi.

“Takuto-kun, đưa tay ra đi.”

“À, ừm, như vậy sao?”

Khi tôi mở tay phải ra và đưa lên ngang ngực, Rina-san đặt tay chồng lên đó.

Ngón tay chúng tôi đan vào nhau, và đó là kiểu tiếp xúc mà chỉ người yêu mới được phép.

Không phải con người này hơi quá táo bạo sao...?

“N-Như này xấu hổ lắm đấy.”

“Ehehe. À phải rồi, chúng ta trao đổi liên lạc đi. Mình chưa có thông tin của nhau mà.”

“À nhỉ. Nhưng mà chị định cứ để thế này sao?”

“Không được ư?”

Rina-san nói với giọng ngọt ngào, khiến tim tôi lỡ mất một nhịp.

“Không phải, ý em là, như thế này... hơi khó lấy điện thoại.”

“Chị nghĩ tình yêu đôi lúc cũng phải thấy bất tiện đấy.”

“Chị nghĩ mình nên nói mấy câu đó sao?”

“Ahaha, ai biết gì đâu.”

Rina-san khẽ cười, nhưng vẫn không buông tay tôi ra.

Không còn cách nào khác, tôi đành bấm điện thoại với chỉ tay trái của mình.

Dù có hơi bất tiện, tôi vẫn bật được mã QR để kết bạn mà không gặp vấn đề gì.

“Đây này.”

“Ừm.”

Rina-san quét mã, và thế là chúng tôi đã trao đổi thông tin liên lạc xong.

Cô mỉm cười thỏa mãn và buông tay tôi ra.

“Thế thôi, gặp sau nhé.”

“Oh, vâng. Hẹn gặp lại.”

Rina-san rời khỏi lớp, và bầu không khí căng thẳng dịu đi.

Thở dài nhẹ nhõm, tôi cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh từ sau lưng.

“...Dường như hai người hợp nhau đấy. Tốt hơn nhiều so với tớ luôn.”

“V-Vậy à?”

Yuika đặt tay lên cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cổ bơ tôi luôn rồi.

Dù vẫn còn cảm giác mơ hồ, tôi vẫn quay mặt lên bảng.

Chẳng hiểu sao, dù cô ấy là người đã đá tôi, mà giờ tôi lại bị đối xử như thế này nữa.

Cảm giác như tình cảm của tôi dành cho Yuika đang dần nguội lạnh đi rồi.[note48513]

-OoO-

Tham gia BNO Discord tại BNO Discord

Theo dõi BNO Fanpage tại fb.me/Hotavn.english

Ghi chú

[Lên trên]
Đặc điểm chung của main à =)))
Đặc điểm chung của main à =)))
[Lên trên]
Lắm chuyện quá đấy :))
Lắm chuyện quá đấy :))
[Lên trên]
=))))))) xong, thế khỏi quay xe rồi nhé gái
=))))))) xong, thế khỏi quay xe rồi nhé gái