Đã trôi qua khoảng một tuần kể từ khi tôi giới thiệu Amaame Sakura cho cô ấy.
Việc trao đổi tin nhắn giữa hai người họ vẫn tiếp diễn cho đến tận hôm nay.
Ban đầu, tôi đã vô cùng hối hận vì mình lỡ làm một chuyện tày đình là giới thiệu đàn ông cho idol.
Đồng thời, tôi cũng thấy không sao hiểu nổi tại sao cô ấy lại say mê Amaame Sakura đến thế...
Nhưng gần đây, tôi đã thông suốt hơn. Thôi thì cứ coi như kết quả tốt là được, vì nhờ có Amaame Sakura mà cô ấy mới có thái độ tích cực hơn với công việc.
Dù sao thì cũng nhờ có anh ta mà tôi mới có thể bám trụ lại với công việc quản lý này.
Đôi khi tỉnh táo lại, cũng có những đêm tôi trăn trở không biết làm thế này có đúng không. Nhưng tôi thực sự cần công việc quản lý này...
Tôi gạt bỏ suy nghĩ, tập trung chụp thêm vài tấm hình cho cô ấy.
Để có được những bức ảnh ra hồn, cô ấy thậm chí còn tạo dáng cầm lọn tóc đưa lên cao. Cái tinh thần phục vụ này bình thường nó ngủ quên ở đâu vậy hả!? Trong khi ảnh profile quảng bá thì cô ấy toàn đứng đơ như khúc gỗ!!
Đúng rồi! Làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội tận dụng những bức ảnh đời thường của idol quốc dân (dù là chụp ở phòng nghỉ) thế này được.
“Bức ảnh này, hay là đăng lên mạng xã hội luôn đi!?”
“Hả? Không đời nào. Đây là ảnh dành riêng cho anh Sakura.”
“Có mất mát gì đâu, đăng lên cho fan cùng xem đi mà~”
“Tôi chụp là để cho anh Sakura xem. Tôi không muốn cho người khác nhìn thấy.”
Thấy không có khả năng thương lượng, tôi đành im lặng.
Những gì một quản lý như tôi có thể làm cho cô ấy hiện giờ, cùng lắm là vâng lời để không làm cô ấy phật ý.
Việc dỗ dành, đưa ra lời khuyên về kỹ năng sống, hay tạo động lực làm việc... dù có hơi đáng tiếc, nhưng tôi đành phải phó mặc hết cho Amaame Sakura.
“Không biết anh Sakura có khen mình không nhỉ...”
Khi tôi trả lại điện thoại, Hoshihara Kanaka thốt ra một câu đầy vẻ nũng nịu.
“Nhất định anh ấy sẽ khen mà, vì cô trông xinh đẹp tuyệt trần thế này cơ mà~ Thế này thì buổi chụp hình ngày mai chắc chắn sẽ diễn ra suôn sẻ rồi~”
“Ồn ào quá. Được chị Hayase khen tôi chẳng thấy vui vẻ gì hết.”
“............Tôi xin lỗi.”
Đúng là tôi có hơi đắc ý khi thấy khía cạnh con gái của Hoshihara Kanaka, nhưng cô cũng đâu cần phải lườm tôi cháy mặt như thế chứ!
Dù vẫn bị ghét bỏ như mọi khi, nhưng tôi cứ ngỡ nếu mọi chuyện cứ êm đẹp thế này thì mình sẽ không phải lo bị đuổi việc nữa. Có lẽ tôi đã quá chủ quan rồi.
“À, xin lỗi cô. Có điện thoại, tôi ra ngoài nghe một chút nhé.”
“............Chậc.”
Nhìn màn hình, đó là cuộc gọi từ Giám đốc (Sayo).
Vừa bước ra khỏi phòng nghỉ, sau lưng tôi vẫn còn vang lên tiếng tặc lưỡi của cô ấy.
“Alo, tôi là Hayase đây ạ. Có chuyện gì không Giám đốc?”
『Vất vả cho cô rồi. Giờ nói chuyện được không?』
“...Vâng, được ạ.”
Dù là được nhưng mỗi khi có điện thoại đột xuất, tôi vẫn không khỏi đề phòng. Nếu có thể, chị cứ gửi email cho tôi có phải tốt hơn không...
『Về buổi chụp hình ngày mai ấy mà.』
“À vâng. Chụp ảnh bìa cho tạp chí tuần đúng không ạ?”
『Cái đó ấy, thực ra là chụp ảnh áo tắm.』
“Cái gì, áo tắm ạ? Tôi chưa nghe nói gì về việc này cả... Cô Hoshihara có biết không?”
『Ừm, cô bé vẫn chưa biết đâu. Vì hễ nhắc đến áo tắm là Hoshihara sẽ từ chối ngay...』
Giám đốc đột nhiên thốt ra một điều không tưởng.
Đợi đã, cái gì cơ?
Nghĩ lại thì, dù là idol ở tuổi trung học nhưng Hoshihara Kanaka hầu như chẳng bao giờ mặc đồ hở hang. Kể cả là idol hay nữ sinh thì những trang phục ngắn hay áo tắm cũng là chuyện bình thường mà.
“Ờm... Chị báo cho tôi vào ngày sát nút thế này, thì tôi biết phải làm sao?”
『Cô báo lại với Hoshihara giúp tôi nhé? Nhớ lấy được sự đồng ý của cô bé đấy.』
“............Không thể nào đâu!! Chẳng phải cô Hoshihara nói không với áo tắm sao!?”
『Việc thuyết phục và mở rộng phạm vi công việc cho nghệ sĩ cũng là nhiệm vụ của quản lý mà.』
Tôi chưa từng nghe về việc này! Lúc chị dụ dỗ tôi làm quản lý, chị bảo là “chỉ cần quản lý lịch trình và đi theo thôi” cơ mà!! Idol thì toàn vòi vĩnh chẳng nhàn hạ chút nào, còn chị thì toàn nói những điều tùy tiện...!!
“...Chẳng lẽ, vụ thu âm radio sát ngày lần trước cũng là...”
『Đúng đúng, vụ đó cô đã làm rất tốt! Thực ra với Hoshihara thì vị trí MC chính hàng tuần cũng có người mời đấy. Nhưng từ trước tới nay cô bé cứ khăng khăng không làm radio. Tôi đã kỳ vọng là nếu là Hayase thì sẽ thuyết phục được, và cô đã không làm tôi thất vọng. Cô đạt yêu cầu rồi.』
“Đạt yêu cầu cái gì chứ...”
『Vì vậy, đây là thử thách tiếp theo dành cho cô.』
“Khó cho tôi quá! Vụ radio lần trước chị có biết tôi đã vất vả thế nào không... Chị đi mà nói với cô ấy đi.”
Đừng có mà nói đạt yêu cầu dễ dàng như thế!
Tôi kịch liệt phản đối việc giao thử thách cho một nhân viên bán thời gian như mình, nhưng.
『Chà, Hoshihara thì cũng ngoan hiền thôi, bảo gì làm nấy, chỉ là hễ không thích là cô bé cứ im thin thít bảo là mình không làm được, nên tôi cũng thấy tội lỗi khi cứ ép buộc mãi.』
Cô ta có ngoan hiền đâu, cô ta từ chối tôi thẳng thừng và rõ ràng lắm mà!!
『Nên lần này cũng nhờ cô cả nhé.』
“...Nhờ vả gì chứ............ Mà tại sao lại cứ phải báo vào ngày sát nút thế này?”
『Vì tôi nghĩ như thế thì cả hai người mới khó lòng từ chối hơn.』
“............Chị thực sự có cảm thấy tội lỗi không đấy?”
Gác chuyện Hoshihara Kanaka sang một bên, với cái khoảng cách quyền lực khổng lồ giữa Giám đốc và nhân viên làm thêm thì ngay từ đầu tôi đã ở vào thế không thể phản kháng rồi...
『Tôi sẽ tăng lương giờ cho cô.』
“Hả?”
『Tăng thêm 1000 yên... hừm, vì là chụp áo tắm nên tăng 1500 yên luôn cho tròn 5000 yên nhé.』
“...5000 yên một giờ!? Cái đó là chỉ cho ngày mai hay là mãi mãi về sau ạ...?”
『Tất nhiên là mãi mãi, nếu cô thuyết phục được Hoshihara.』
Idol nổi tiếng Hoshihara Kanaka gần như ngày nào cũng có lịch trình, và tôi, quản lý của cô ấy, cũng bị lôi đi theo bấy nhiêu đó. Làm việc như trâu bò vậy. Nghĩa là, nếu lương giờ tăng thêm 1500 yên thì tính theo tháng...!!
Nhưng mà, Hoshihara Kanaka đâu có nghe lời tôi.
Với người khác cô ấy có thể chỉ im lặng, nhưng với tôi cô ấy luôn kèm theo những lời mắng mỏ và cự tuyệt.
Việc thuyết phục cô ấy đối với tôi là điều bất khả thi. Không thể nào làm được, nhưng mà... 5000 yên một giờ.
『Vậy nhé, nhờ cô cả đấy. Là quản lý thì phải khiến được idol của mình cởi được một hai bộ đồ thì mới ra dáng chuyên nghiệp.』
“Ơ, khoán... khoan đã!?”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì chị ta đã cúp máy. ...Đúng là cái người đó thật là.
Phải làm sao đây, tôi chắc chắn không thể nào thuyết phục được Hoshihara Kanaka.
Đối với tôi thì tuyệt đối không... Không, nếu là tôi thì có lẽ sẽ làm được.