Trans: Amayuki
Edit: Sereni-chan~
*****
Tại một tiệm cà phê nhỏ giấu mình trong lòng thủ đô của Đế quốc Archlesia. Cửa tiệm do một cô gái trẻ tộc người lùn làm chủ, và hôm nay, Ozma, vị khách quen thuộc của cô, lại ghé thăm. Ozma đang ngồi ở ghế quầy bar, khoác trên mình chiếc áo măng tô rộng thùng thình, nhâm nhi ly cà phê yêu thích và ăn bữa sáng muộn.
[Chú à? Hôm nay chú đến muộn hơn mọi khi nhỉ? Với lại, trông chú có vẻ mệt mỏi thì phải?]
[A~~ Chú chỉ hơi mệt vì công việc thôi. Chà, ngày bận rộn nhất của chú là hôm qua rồi, nên giờ thong thả một chút chắc không sao đâu.]
[Nói thật thì, cháu thấy ngạc nhiên hơn khi nghe từ "công việc" thốt ra từ miệng chú đấy.]
[Giới trẻ ngày nay ăn nói thẳng thắn quá làm chú hơi đau lòng đấy nhé~~]
Xử lý xong vài chiếc bánh sandwich, cô chủ tiệm lặng lẽ pha cho ông một ly cà phê khác mà không nói lời nào. Bầu không khí ấm áp của cửa tiệm bằng gỗ và hương thơm dễ chịu của cà phê. Ozma yêu khoảng thời gian được uống cà phê ở tiệm này. Thích đến mức ông ghé qua đây mỗi ngày không sót bữa nào, chỉ để uống cà phê... Tất nhiên, cô chủ tiệm trẻ tuổi người lùn đã quen biết ông từ lâu. Cô biết chính xác Ozma thích gì, và gần đây còn biết cả lúc nào thì nên rót thêm cà phê cho ông. Trò chuyện dăm ba câu bâng quơ trong một bầu không khí thư thái chỉ có thể có được khi hai người đã quá quen thuộc với nhau, thời gian cứ thế thong thả trôi qua.
[...Nhắc mới nhớ, chú có biết chuyện này không? Cháu nghe nói hiện tại đang có một lễ hội rất lớn diễn ra ở Ma Giới đấy.]
[A, cháu đang nói đến Lễ hội Lục Vương chứ gì. Nó chắc chắn lớn ngang ngửa Lễ hội Anh hùng đấy.]
[Nghe tuyệt thật... Cháu cũng muốn đi, nhưng nghe bảo phải có thiệp mời từ Lục Vương mới được, nên đành chịu thôi.]
[Hửm? Cháu muốn đi Lễ hội Lục Vương à?]
[Tất nhiên là cháu muốn đi rồi... A, nhắc mới nhớ, chú có biết không? Cháu nghe nói một trong những thuộc hạ của Chiến Vương, cụ thể hơn là một trong Ngũ Tướng của Chiến Vương, "có cùng tên với chú" đấy!]
[Ch- Chuyện đó lạ thật nhỉ...]
Nghe những lời cô chủ tiệm nói cùng nụ cười dễ thương, Ozma lộ vẻ bối rối khác thường. Đúng vậy, Ozma và cô chủ tiệm đã quen biết nhau từ lâu... nhưng cô gái trẻ vẫn không nhận ra rằng Ozma chính là một trong Ngũ Tướng của Chiến Vương. Trái lại, cô chỉ cưỡng ép bản thân tin rằng ông là "một người khác trùng tên" với Ngũ Tướng Ozma mà thôi.
[Cháu chỉ nhìn thấy ngài ấy từ xa trong Lễ hội Anh hùng, nhưng đó là một người đàn ông rất ngầu, mặc một bộ vest bảnh bao, toát lên sự quyến rũ của một người trưởng thành. Khí chất tỏa ra quanh ngài ấy khác hẳn với chú.]
[H- Hế...]
[Cháu nghĩ chú nên học tập Ozma-sama đi, ăn mặc tử tế hơn một chút. Chú đã có cùng tên với ngài ấy rồi, nên cháu nghĩ chú cũng nên cư xử sao cho bảnh bao hơn. Chú cũng có ngoại hình mà, nên nếu chú chải chuốt lại bản thân, chú sẽ trông ngầu hơn đấy. Cháu nghĩ vậy.]
[H- Hưmmm... Ch- Chà, chú sẽ suy nghĩ về điều đó.]
Một trong những lý do lớn nhất khiến cô gái không nhận ra thân phận thực sự của Ozma là vì hình ảnh Ozma mà cô nhìn thấy khác xa với ông chú Ozma đang ngồi trước mặt. Ozma thường ngày thậm chí chẳng buồn cạo râu đàng hoàng, mái tóc bù xù không chải chuốt, và khoác trên mình chiếc áo măng tô sờn cũ, khiến ông trông vô cùng nhếch nhác. Tuy nhiên, Ozma mà cô nhìn thấy tại Lễ hội Anh hùng lại ăn mặc gọn gàng trong bộ vest, râu ria nhẵn nhụi và vuốt tóc ngược ra sau cho phù hợp với lễ hội. Đối với cô chủ tiệm, người chỉ là một thường dân, Ngũ Tướng của Chiến Vương là những tồn tại nằm ngoài tầm với, những người mà cô chỉ có thể ngước nhìn từ xa. Theo một nghĩa nào đó, việc cô – người chỉ biết đến diện mạo hiện tại của Ozma – coi cái người tên Ozma mà cô thấy ở Lễ hội Anh hùng là một người hoàn toàn khác cũng là điều tất yếu. Tuy nhiên, những lời cô nói lại đặt Ozma vào một tình thế khó xử. Nếu ông nói ra sự thật, nó có thể phá hủy hình tượng Ozma trong mộng mà cô hằng tưởng tượng. Dùng cà phê nuốt trôi tiếng thở dài nhè nhẹ sắp bật ra khỏi miệng, Ozma cười gượng và đề nghị với cô chủ tiệm.
[...Nếu cháu muốn đi Lễ hội Lục Vương, hay để chú đưa cháu đến đó nhé?]
[...Hả?]
[Nhìn vậy thôi chứ chú cũng có chút quan hệ đấy, cháu biết không? Chú nghĩ mình có thể kiếm cho cháu một tấm thiệp mời.]
[Th- Thật sao!? Nh- Nhưng mà, cháu sợ sẽ làm phiền chú...]
[Đừng bận tâm. A, vậy thì, cứ coi như đó là lời cảm ơn của chú vì cháu luôn pha cho chú những ly cà phê ngon nhé?]
Lắng nghe lời đề nghị bình thản của Ozma trong khi ông châm điếu thuốc lấy từ túi áo, cô chủ tiệm suy nghĩ một lúc trước khi gật đầu.
[...V- Vậy, cháu xin phép được làm phiền lòng tốt của chú nhé?]
[Ừ, chú không phiền đâu. Chỉ là có thể sẽ mất chút thời gian... Chú nghĩ cháu sẽ chỉ có thể tham gia vào ngày thứ 6 hoặc thứ 7 thôi, có ổn không?]
[Vâng! Cảm ơn chú rất nhiều, chú à!]
[Vậy thì, đây là tiền thanh toán... Chú sẽ lại ghé qua.]
[Cháu đã nói rồi, chú làm ơn đừng xoa đầu cháu nữa được không!?]
Thích thú trước phản ứng của cô chủ tiệm, người rất ghét bị đối xử như trẻ con, Ozma mỉm cười rời khỏi cửa tiệm.
***
Khi Ozma quay trở lại thành phố nơi Lễ hội Lục Vương đang được tổ chức, ông đi tìm một người nhất định ở tầng dành riêng cho thuộc hạ của Chiến Vương trong Tháp Trung tâm. Tuy nhiên, Ozma gãi đầu, lộ vẻ rắc rối vì người ông đang tìm chẳng thấy bóng dáng đâu.
[...Ô kìa? Ozma-sama?]
[Hửm? A, Epsilon-chan, cô đến đúng lúc lắm... Cô có biết Bacchus-kun ở đâu không?]
[Bacchus-dono sao? Không, ngài ấy không có ở sân tập... Chuyện khẩn cấp lắm ạ?]
[A~~ Không, cũng không khẩn cấp lắm. Tôi chỉ đang thắc mắc liệu cậu ta có thể kiếm thêm cho tôi một tấm thiệp mời cho một người không... và vì Bacchus-kun là người quản lý thiệp mời của chúng ta, nên tôi đi tìm cậu ta.]
Ozma giải thích tình hình cho Epsilon, một trong Ngũ Tướng của Chiến Vương, người tình cờ đi ngang qua. Sau đó, Epsilon có vẻ suy nghĩ một chút trước khi lên tiếng.
[...Một tấm thiệp mời thêm sao... Bacchus-dono chắc chắn chịu trách nhiệm về những tấm thiệp mời mà chúng ta gửi đi... nhưng việc quản lý khách mời là thuộc quyền hạn của Huyễn Vương-sama, đúng không? Nếu vậy, tôi nghĩ ngài cần nói chuyện với một trong những thuộc hạ của Huyễn Vương.]
[A~~ Chắc tôi thực sự phải làm vậy rồi... Chuyện này có chút rắc rối đây. Bọn trẻ nhà chúng ta và thuộc hạ của Huyễn Vương-sama không hợp nhau cho lắm... Nói chuyện với họ sẽ khó khăn đấy.]
[Agni-dono, thủ lĩnh của chúng ta, và Pandora-dono, thủ lĩnh của thuộc hạ Huyễn Vương-sama, cũng ghét nhau mà. Thêm vào đó, nhóm chúng ta có rất nhiều người máu nóng, nên tôi đoán cũng hết cách thôi.]
[Haizzz, đành chịu vậy... Có thể sẽ hơi phiền phức, nhưng chắc tôi sẽ nhờ Miyama-kun giúp đỡ.]
Thuộc hạ của Chiến Vương và thuộc hạ của Huyễn Vương không hòa thuận với nhau lắm, một phần là do thủ lĩnh của họ cư xử như chó với mèo. Cá nhân Ozma hy vọng rằng ông có thể hòa thuận với thuộc hạ của Huyễn Vương, nhưng có vẻ điều đó không hề dễ dàng. Ngay cả khi chính Ozma, một thuộc hạ trực tiếp của Chiến Vương, trực tiếp đến nhờ họ giúp đỡ, ông cũng không nghĩ mình sẽ nhận được phản hồi thiện chí... Vì vậy, cách hiệu quả nhất mà ông có thể nghĩ đến là nhờ một người có thể khiến Vương của họ hành động. Ozma không thấy thoải mái khi làm phiền Kaito, người còn quá trẻ đến mức có thể gọi là một đứa trẻ, nhưng ông muốn thực hiện phương án đáng tin cậy nhất vì cô bé Người lùn kia.
Khi Ozma vừa định bước đi, nghĩ rằng mình nên mang theo thứ gì đó khi đến nhờ Kaito giúp đỡ, Epsilon lên tiếng.
[...Nhắc mới nhớ, tại sao thuộc hạ của Megiddo-sama và thuộc hạ của Huyễn Vương-sama... hay đúng hơn là, tại sao Agni-dono và Pandora-dono lại không hợp nhau vậy?]
[A, không, lý do xảy ra chuyện đó cũng không lớn lắm đâu... Họ chỉ cãi nhau một trận nảy lửa xem "ai mạnh hơn, Chủ nhân hay Huyễn Vương-sama", và sau trận cãi vã đó, họ không còn hòa thuận nữa...]
[Ra là vậy... Nhưng tôi cũng tò mò về chuyện đó. Ozma-sama nghĩ ai mạnh hơn, Megiddo-sama hay Huyễn Vương-sama?]
[Hửm? Nếu là "Chủ nhân hiện tại", thì Huyễn Vương-sama mạnh hơn áp đảo. Hay đúng hơn là, Chủ nhân hiện tại rất có thể là người yếu nhất trong Lục Vương. Chà, ngài ấy vẫn ở một đẳng cấp hoàn toàn khác nếu cô so sánh Chủ nhân hiện tại với những Kẻ có Tước vị thông thường...]
[...Hả?]
Đáp lại câu hỏi của Epsilon, Ozma hờ hững nói rằng Megiddo yếu hơn Huyễn Vương. Ông thậm chí còn đi xa đến mức nói ngài ấy là người yếu nhất trong Lục Vương... và như thể không ngờ tới câu trả lời đó, Epsilon lộ vẻ sửng sốt. Sau đó, khi Ozma nhìn thấy phản ứng của cô, ông đưa một tay lên mặt, như thể muốn nói rằng mình đã lỡ lời.
[...Xin lỗi, tôi lỡ lời. Hãy quên những gì tôi vừa nói đi, Chủ nhân sẽ giết tôi nếu ngài ấy nghe được đấy.]
[Hả? Th- Thế nghĩa là sao!? Ozma-sama đang giấu giếm điều gì vậy?]
[...Tôi xin lỗi, tôi không thể nói cho cô biết được. Tuy nhiên, vì chính tôi là người đã lỡ miệng nói ra chuyện đó, nên tôi sẽ cho cô một gợi ý.]
[...Một gợi ý?]
[...Nếu "tôi" nghiêm túc, ngay cả tôi cũng có thể đánh bại "Megiddo Argetes Borgnes". Nhưng nếu tôi chiến đấu với "Megiddo-sama", tôi sẽ không bao giờ thắng. Không thể tạo ra dù chỉ một vết xước lên ngài ấy, ngài ấy sẽ giết tôi.]
[...Hả? Đ- Điều đó rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ?]
[Argetes Borgnes... Tên của ngài ấy dựa trên cổ ngữ của Ma Giới. Cô có thể tra trong từ điển. Nhưng đừng kể cho ai nghe chuyện này... trừ phi cô muốn nếm thử cơn thịnh nộ của Chủ nhân.]
Kết thúc bằng những lời đó, Ozma ngậm một điếu thuốc trong miệng rồi rời đi. Bỏ lại một Epsilon đang đứng ngẩn tò te...
Argetes Borgnes... Trong cổ ngữ của Ma Giới, nó có nghĩa là "Bộ Giáp Phong Ấn". Ở Ma Giới hiện tại, chỉ có một số ít người biết được ý nghĩa thực sự của nó. Ozma từng là một kẻ giương oai diễu võ khắp Ma Giới... Nhưng sức mạnh mà ông đã dày công vun đắp, sự tự tin mà ông đã gây dựng, niềm kiêu hãnh vì là kẻ mạnh nhất, tất cả đã vỡ vụn trước hiện thân của sự bạo ngược. Sinh thể mà ông ngưỡng mộ đến mức thề nguyện trung thành tuyệt đối. Con dã thú màu đỏ từng biến "một phần ba Ma Giới thành vùng đất thiêu rụi" giờ đây vẫn đang say giấc nồng.
<Lời bạt>
Serious-senpai (Thổ Thuộc tính): [....................]
? ? ? : [Nè? Cảm thấy thế nào hả? Ngay lúc này, bồ cảm thấy thế nào? Cảm giác bị bắt bài bởi một pha tung hint khá nghiêm túc, mặc dù bồ đã cố gắng đối mặt với nó bằng vẻ ngoài ngầu lòi và hừng hực khí thế vì nghĩ rằng một chương truyện ngọt ngào sắp tới thì thế nào hả?]
Serious-senpai (Thổ thuộc tínht): [C- Câm miệng!!! S-S-S-Sự phát triển này mới là thứ mà mị thực sự muốn xem chứ!!!]
? ? ? : [Tui đâu có làm gì đặc biệt... Đây chỉ là chuyện thường ngày thôi (cười)... Kỳ vọng của bồ tèo dĩ nhiên cũng là chuyện thường ngày mà, đúng không!?]
Serious-senpai (Thổ thuộc tính): [Dừnnnnnng lạiiiii!!!]