Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)

478 - Còn tệ hơn thế nữa

2026-03-02

2

478 - Còn tệ hơn thế nữa

Trans: Not SharonGI, but Serenin

*****

Trải nghiệm cảm giác không nói nên lời khi chứng kiến bạn mình thu nhỏ lại, Neun-san đần mặt ra đấy.

Tuy là thế, nhưng Fors-san xem chừng vẫn hành xử như mọi khi. Tôi chỉ mới quen cô ấy không lâu nhưng cũng biết là cô nàng này không hề biết cách đọc bầu không khí.

[Thôi nào, Neun, cậu bình tĩnh lại đi. Ngạc nhiên chỉ là cảm xúc nhất thời, Con người vốn chính là giống loài dễ thích nghi mà. Sớm thôi, sự không thoải mái trong cậu sẽ dần tan biến đi hết.]

[... Vẫn như mọi khi nhỉ.]

[Cậu có biết ở thế giới khác người ta lưu truyền một câu nói, rằng “nhân cách sẽ hình thành khi đứa trẻ lên ba” không. Tớ không hiểu câu này lắm, nhưng tớ có nghe phong thanh ý của nó chính là tính cách thuở ấu thơ của một con người sẽ luôn nguyên vẹn, dù có già đi đó. Dù có là hàng trăm hay hàng ngàn năm trôi qua đi nữa, chỉ cần không đánh mất chính mình, tớ vẫn sẽ mãi là tớ.]

[Hở… thôi quên đi. Tớ chịu thua. Cơ mà cậu đi ra ngoài thế này cũng bất thường nhỉ? Vì cậu đến đây cùng Kaito-san… nên hẳn Kaito-san đã giúp cậu tránh đi lạc đường hay đại loại thế ha…]

Có lẽ vì quá hiểu rõ nhau sau ngần ấy thời gian, Neun-san nhanh chóng bỏ cuộc đồng thời chuyển chủ đề.

Từ những gì cô ấy nói, hẳn Fors-san bị mắc chứng mù phương hướng khá nặng.

[Cậu nói gần trúng phóc rồi. Cậu ta quả thực đã giúp tớ, và tớ quả thực đã lạc đường, cơ mà lý do cậu ta tỏ ý giúp đỡ lại có hơi khác một chút. Chà, dù sao thì tớ nghĩ thứ cậu muốn hỏi không phải là chuyện này. Lý do tớ đến đây là để gặp mặt Laguna ấy mà.]

[Laguna á?]

[Hai đứa định gặp nhau vào lúc 9 giờ sáng. Thế nhưng, vấn đề “tớ lại trễ” cứ bám riết lấy không buông.  Nội việc tưởng tượng phản ứng của Laguna thôi đã làm đầu tớ đau như búa bổ rồi.]

Nghe cô ấy nói vậy, cả tôi và bác sĩ Vier đều nghiêng đầu. Suy cho cùng, bây giờ mới 8 giờ 50 mà, đã trễ đâu nhỉ.

Thế mà Fors-san lại bảo cô ấy trễ rồi, không phải có khi trễ mà là đã trễ rồi… không hiểu sao lại vậy nữa?

Ngay khi tôi định bày tỏ khúc mắc này, bóng hình Laguna-san lao đến chỗ bọn tôi.

[FOOOOOOOOOORRRRRRRRRSSSSSSSSSSSSSSS!]

[Ô, Laguna! Mừng quá, lại an toàn gặp nhau rồi…]

Nhìn thấy Laguna-san, Fors-san vừa nở một nụ cười thật tươi, vừa vẫy tay chào. Nhưng mà, Laguna-san lại chẳng hề đếm xỉa, cứ thế lao thẳng đến Fors-san và giáng nguyên cú đấm lên đầu cô ấy.

[Cậu đang làm cái quái gì vậy, nhỏ đần này!?]

[Ặc!?]

Fors-san, người bị cú đấm đó giáng thẳng vào đầu, đã ụp luôn cái giao diện xuống mặt đất. Ế? Chuyện gì vừa xảy ra thế? Ơ nè, alo?

[... Ui da… Tự dưng cậu làm gì thế Laguna? Tớ sẽ vui hơn nếu cậu không tấn công một đứa tuyến sau như tớ bằng đòn vật lý đấy. Tớ thậm chí còn cảm nhận được cả sát khí nữa đó?]

[Thì bởi nó có chứa sát khí đấy!]

[Oi oi… Chà, dù sao suy xét lại thì lỗi vẫn thuộc về tớ, cơ mà tớ đâu có nhầm giờ hẹn gặp là 9 giờ đâu?]

[9 giờ sáng vào “ngày đầu tiên của lễ hội” đó má trẻ! Tớ đã dặn cậu phải đến trước lễ khai mạc rồi kia mà!!!]

… 9 giờ sáng vào ngày đầu tiên của Lễ hội Lục Vương á!? Đã ba ngày rồi… đây không còn là “trễ” nữa đâu!?

R-Ra thế, bảo sao cô ấy lại tức đến vậy. Cuối cùng tôi cũng hiểu ý của Fors-san khi nói “xét theo góc độ của tôi, thời gian chẳng có nhiều ý nghĩa cho lắm” rồi. Không chỉ trễ cả giờ giấc mà còn trễ cả ngày nữa chứ…

[Haahhh… May mà tớ ngày nào cũng đến đây kiểm tra… Hay lắm cô bạn của tớ ơi…]

[Cơn giận của Laguna thực sự rất hợp lý. Thật lòng mà nói, tớ là người đi trễ, nên phải xin lỗi chân thành với cậu, nên là xin lỗi nhé. Mà nói chuyện này nghe hơi chống chế, nhưng tớ sẽ rất vui nếu cậu lắng nghe đó.]

[...Là sao?]

[Ngay từ đầu, việc để tớ, một đứa “mù hướng có số má trong lịch sử của tộc Elf”, đến một mình có hơi sai không? Tớ hiểu cậu rất bận việc nước, đến mức không có thời gian để đến đón tớ. Nhưng mà dịch vụ Rồng Bay chỉ chở tớ đến cổng ra vào Quỷ Giới thôi, tức là tớ phải tự thân tìm đường đến lễ hội… Nhân tiện, tớ đã mất “hai ngày” chỉ để đến cổng gần Rigforeshia thôi đấy.]

[.....]

Tôi khẽ thì thầm vào tai của Neun-san đang đứng kế bên.

[... Neun-san. Fors-san mù hướng nặng vậy luôn hở?]

[... Vâng. Nặng đến mức tôi tưởng cậu ấy cố tình cơ. Lúc nghe cậu ấy kể lại, tôi còn phải tự hỏi “Sao cậu ấy đến cổng được hay thế?” đó.]

Có vẻ chứng mù hướng của cô nàng này đáng quan ngại lắm rồi.

Nói xong, tôi lại nhìn về phía của cặp đôi kia và thấy Laguna-san đang vô lực khuỵu gối, tay thì chống trên mặt đất.

[... Là lỗi của tớ.]

[Cậu hiểu là tốt rồi. Cơ mà, chuyện này vẫn có một phần lỗi của tớ. Dù bị lạc nhưng nghĩ kỹ lại thì tớ vẫn có thể tìm được cách liên lạc với cậu. Với lại, chắc cũng do tính khí của một nhà nghiên cứu của tớ nữa, cứ hễ tập trung là suy nghĩ lại bị hạn chế đi. Tớ phải soi lại bản thân ở điểm này mới được… À mà, tớ tìm được vài loài thực vật khá thú vị trên đường đi nè. Bởi vì lỡ hào hứng đi thu hoạch quá nên…]

[Con ch* này! Khác nào cậu tự thú hết tội của mình không!!!?]

[K-Không phải vậy đâu, đúng thật nó cũng là một nguyên nhân, nhưng… bình tĩnh lại đi, Con người là sinh vật có thể ngồi xuống đàm phán với nhau mà. Hạ nắm đấm đó xuống đi, nếu cậu mạnh tay hơn thì sợ tớ bị mất ký ức luôn đó…]

Nghe Fors-san nói, Laguna-san buông thõng vai, trông có vẻ mệt mỏi. Tôi lại lần nữa gọi Neun-san, người không biết từ bao giờ đã đứng kế bên tôi.

[... Fors-san tuyệt vời thật đó? Theo nhiều nghĩa…]

[Vâng, nếu chỉ có mỗi cậu ấy thì đỡ quá… Thật ra vẫn còn một người “tệ hơn” nữa trong tổ đội, nên tôi cũng quen rồi…]

[Ế? Còn tệ hơn nữa á…]

[... Um. Hapti thực sự… khá đặc biệt… Lúc bọn tôi vừa đặt chân đến bị Quỷ nhân xâm chiếm, cậu ấy chạy khắp nơi để trộm đồ, như những căn nhà bốc cháy chẳng hạn, hay là đổi chác với cư dân đã chạy trốn sau lưng bọn tôi như một phần thưởng, dẫn bọn tôi đến tàn tích chứa kho báu bên trong, bảo rằng nơi đó là thành trì của Quỷ nhân, đến khi tới lâu đài của Ma vương rồi, cậu ấy lại định bỏ rơi bọn tôi để đến nơi cất giấu kho báu… Đúng là một con tham của phiền toái…]

[.....]

[Cả nhóm khá yên tâm về khả năng của cậu ấy, nhưng phân nửa đống lộn xộn nhóm trải qua cũng là do Hapti cả.]

[.....]

Sau khi nghe Neun-san kể lại bằng biểu cảm ngạc nhiên trên gương mặt cô ấy, tôi lặng lẽ rời khỏi đó và gọi một người.

[... Ra đây coi, con mắm tham tiền này.]

[A-Anh đang nói gì thế? E-Em chỉ đơn thuần là một cô chủ tiệm tạp hóa xinh đẹp thôi mà, chẳng biết gì về Đạo tặc Bóng Ma Xinh đẹp và Bí ẩn Hapti-chan hết—Migyaaaaaahhhh!?]

Có vẻ Alice đang giấu chuyện đó, thế nên tôi cũng không tiết lộ danh tính của Hapti làm gì. Cơ mà, tôi nghĩ mình cũng cần phải dạy dỗ cô nàng này một trận vì dám gây phiền phức cho hội Neun-san.

Giữ suy nghĩ đó trong đầu, tôi quay về phía Alice đang tái mặt và giơ nắm đấm lên.

Thưa Bố, Mẹ—Fors-san cũng là một người khá đặc biệt, rất có cá tính riêng, nhưng mà theo như Neun-san nói thì Alice… không, Hapti—còn tệ hơn thế nữa.

*****

<Lời bạt>

Serious-senpai Thổ thuộc tính: [... Hmmm. Không sự nghiêm túc, cũng chẳng có cơm chó làm mị chán vl… A, chuyển mị chai nước mắm với.]

???: [Đây nè… Maa, tui cũng khá tò mò danh tính của người tên là Đạo tặc Bóng Ma Xinh đẹp và Bí ẩn Hapti-chan này đó… Với lại, tui nghĩ Serious-senpai nên chuẩn bị tinh thần bị nhồi đường vào mồm đi là vừa.]

Serious-senpai Thổ thuộc tính: [...Hông muốn âu… Cá nướng này ngon ghê…]

<Trans's note>

Vl có gần 1k6 từ thôi mà dịch như cả thiên niên kỷ vậy

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!