Trans: Sereni*****
Trò chuyện phiếm với nhóm của Lilia-san thêm một lúc, tôi quyết định đến nơi gặp mặt bác sĩ Vier và Neun-san. Nếu đi bây giờ thì sẽ sớm 20 phút, cũng là thời gian khá thích hợp để đến.
Trong khi nhàn nhã tận hưởng quang cảnh xung quanh với Bell và Lynn, tôi bất chợt nhìn thấy một thứ… à không, là một người rất kỳ lạ.
Người đó cầm trong tay một chiếc trượng gỗ ngoại cỡ, lại lang thang xung quanh một cách chậm rãi, trông như sắp ngã đến nơi. Bởi vì chiếc áo choàng xanh lá đậm mà người đó phủ kín trên mình nên tôi chẳng tài nào đoán được đó là nam hay nữ.
Dù sao thì, người đó nhìn không ổn lắm. Vì lo lắng, tôi quyết định tiếp cận người đó.
[...Ummm, có chuyện gì sao?]
[...Cậu đến đúng lúc lắm chàng trai trẻ. Quả là một người có trái tim nhân hậu. Thực sự lộng lẫy, lời khen này tôi dành cho cậu. Nếu có thể thì, cậu hãy rộng lòng giúp đỡ cho kẻ ngu muội là tôi đây, tôi sẽ biết ơn lắm.]
[Ế? À, vâng. Tôi sẽ làm mọi thứ có thể…]
Lúc người đó quay lại, tôi mới nhìn thấy được dung mạo thật của cô ấy. Cô ấy là một cô gái với mái tóc màu cam, thứ bị che khuất bởi chiếc áo choàng, và đôi mắt xanh màu lục bảo.
Cô nàng khá nhỏ nhắn, chỉ cỡ một mét ba, cơ mà ở thế giới này thì chả thể trông mặt mà đoán tuổi được. Chuyện cô ấy gọi tôi bằng “cậu trai trẻ” chứng tỏ rằng cô ấy cũng thuộc dạng tương đối già dặn rồi.
[Chà, cuộc đời này luôn chẳng công bằng gì cả. Có những loài không cần ăn vẫn sống tốt, còn có những loài sẽ ngất xỉu chỉ vì “nhịn ăn 10 ngày”. Nhân tiện, tôi đang nói về chính mình đấy.]
[H-Hở…]
[A, xin đừng hiểu nhầm nhé. Tôi không phải một tên cuồng tín dở hơi của giáo phái nào đó, hay là một con biến thái thích tự hành hạ bản thân đâu. Ờ… hình như các học giả và nghiên cứu sinh cũng được xem là kẻ biến thái theo cách nào đó thì phải, thế thì chắc tôi cũng là một con biến thái ha? Chà, chứng minh xem bản thân có phải một đứa biến thái không là một chủ đề thú vị ra trò, cơ mà nó không liên quan đến ngày hôm nay.]
[... E-Ê-tô, ý cô là sao?]
[...Tôi mải nghiên cứu quá nên quên ăn mấy hôm rồi. Tôi cố tìm một sạp bán đồ ăn để lấp đầy dạ dày, nhưng khổ nỗi chốn này to quá nên tôi đi lạc mất. Kẻ bần hèn này sẽ vô cùng biết ơn nếu cậu thông cảm và chia cho một ít thức ăn đó.]
Cách nói chuyện này nghe phức tạp quá đi. A, umm… Sao mấy người tôi quen biết đều rớt ít nhất vài cái ốc vít khỏi đầu thế?
Mà thôi, để tóm tắt lại, ý cô ấy là “cổ đói rồi, cho cổ đồ ăn đi”. Thế là tôi đã lấy một ít thức ăn trong hộp ma thuật ra và đưa cho cô nàng.
Sau đó, cô gái kéo áo choàng xuống và bắt đầu ăn ngấu nghiến bằng biểu cảm hết sức thích thú. Gương mặt ẩn mình dưới chiếc áo choàng kia đích thị là của một cô gái xinh đẹp. Mái tóc màu cam sẫm được cắt ngắn, phần tóc mái rũ xuống đến tận đôi mắt màu lục bảo, tạo ấn tượng hơi ảm đạm.
Cô ấy cũng sở hữu đôi tai dài đặc biệt, chắc hẳn cô nàng này thuộc tộc elf rồi.
Nàng elf trước mặt tôi chén sạch hết thức ăn với tốc độ cao. Sau khi uống ly trà tôi rót cho, cô ấy mỉm cười.
[Chà~~ Cậu cứu tôi pha này rồi. Tôi xin phép được bày tò lòng biết ơn của mình nhé, “Miyama Kaito-kun”. Cậu quả thực là một chàng trai rất tuyệt vời đấy.]
[Ế? S-Sao cô biết tên tôi…]
[Đồ cậu đưa tôi rất ngon, cả trà cũng vậy nữa. Fumu, lẽ nào chất lượng thức ăn thức uống cũng bị ảnh hưởng bởi tính cách của người làm sao? Không có nhiều ví dụ để tôi khẳng định cho lắm, nhưng cậu có nghĩ rằng người tay nghề tốt thường cũng có nhân cách tốt không?]
[K-Không, quan trọng hơn…]
[À ừ ừ, cậu muốn hỏi tại sao tôi biết tên cậu à? Nói thế này nhé, tôi không biết tên cậu mới là chuyện lạ ấy chứ? Dù sao cậu cũng khá nổi tiếng mà. Maa, trong trường hợp của tôi thì tôi nghe đến tên cậu qua lời kể từ “người của tôi” và “bạn bè” ấy, thế nên có thể tin đồn tôi hóng được sẽ hơi khác với những gì công chúng biết.]
[H-Hở…]
Cô ấy nói nhiều ghê… như cái súng máy luôn. Tôi không tài nào theo kịp được.
[...Errrr, cô đang nói ai thế?]
[Unnn, unnn, tôi biết cậu sẽ thắc mắc mà. Không sao cả, tôi sẽ giải thích cặn kẽ cho cậu. Trước tiên, những người mà tôi gọi là “người của tôi” chính là “tộc elf từ Rigforeshia” đó. Dẫu mang ngoại hình này, nhưng tôi là Elf Trưởng lão đấy. Maa, bình thường tôi sống tách biệt nên tôi và cậu chưa gặp nhau bao giờ đâu. Tôi chỉ ở mức nghe tin đồn về cậu thôi.]
[...T-Thế sao.]
[Mà nè, cậu không nghĩ đưa một đứa sống cách ly xã hội lên làm Trưởng lão có hơi bị quá đáng à? Tôi chỉ thích hợp sống trong căn phòng tối tăm cùng đống nghiên cứu của mình thôi… Nói vậy chứ tôi không nghĩ chuyện này có gì đáng để tự hào lắm.]
[.....]
Tuyệt, tuyệt quá đi mất… Khả năng giao tiếp của cổ đỉnh quá đi! Tôi nói một từ thì cô ấy nói gấp ba, tôi không tài nào bắt nhịp nổi luôn.
[Và tiếp theo, đến với bạn bè của tôi nhé. “Hikari” đã… Ừ nhỉ, hình như cô nàng đó giờ phải gọi là Neun? Dù sao thì, Neun và “Laguna” đã nói cho tôi biết về cậu đó.]
[Wha!?]
[Nghe nè, lý do tôi ở đây là vì Laguna. Nhỏ đó đã sắp xếp thư mời, ép tôi phải đến đây. Tài thật, đúng là một con nhỏ phiền toái. Cái thân này chỉ muốn đẩy nhanh tiến độ phát triển “ma thuật làm lông quái thú dài ra” thôi mà… nhưng đám đó làm đến mức dí cái danh nghĩa bạn bè cũ vô mặt tôi, làm tôi không từ chối nổi luôn. Thế nên giờ tôi mới phải phơi mình dưới cái nắng khó chịu này nè.]
[C-Chốt tồ mát tề!]
[Mặt trời chiếu sáng có hơi quá rồi không? Cảm giác như tôi đang chảy ra… Unnn? Sao thế?]
Nếu tôi không ngăn cô nàng này lại chắc cổ nói đến mãn kiếp luôn mất, thế nên tôi quyết định chen ngang và đặt câu hỏi về thứ gây sốc cho tôi nhất khi nãy.
Ê mà, cô nhịn đói 10 ngày chỉ vì thứ ma thuật lạ lùng đó thôi à!?
[Cô… quen Neun-san và Laguna-san sao?]
[Unnn? A, phải rồi nhỉ, tôi bất lịch sự quá. Tôi quên mất mình chưa giới thiệu tên tuổi cho cậu. Xin đừng nghĩ tôi cố tình tỏ ra thô lỗ nhé, tôi chỉ đang cố gắng trở nên lịch sự theo cách của mình thôi, dù sao cũng cảm ơn vì lời nhắc của cậu. A, không ổn, lại lạc đề rồi.]
[.....]
[Tên của tôi là “Fors”... đồng thời cũng sở hữu biệt danh không mấy lọt tai là “Thâm Lâm Hiền Giả”, cơ mà gác chuyện đó sang một bên đi. Đúng như cậu nghĩ, tôi từng là thành viên của Tổ đội Anh hùng… Chà, tôi chỉ là một pháp sư bình thường có thể tìm thấy ở bất cứ đâu thôi.]
Nghe cô ấy thả nguyên quả bom thông tin cùng nụ cười nhạt, đầu óc tôi bỗng trở nên trắng xóa.
Thưa Bố, Mẹ—Chuyện qué gì đang xảy ra với khả năng con chạm trán với mấy người kỳ quặc vậy ạ? Chắc con bị nguyền rủa luôn rồi ấy chứ. Mà dù sao thì, người con vừa gặp—chính là cựu đồng đội của Neun-san.
*****
<Lời bạt>
Serious-senpai Thổ thuộc tính: [.... Unn? À rế? Thổ thuộc tính là sao?... Sao nghe như mị vừa bị nerf thế? Oi, ní không có táy máy cái gì bậy bạ đâu ha? Này không phải mấy thứ như hồi quy đâu nhể?]
???: [A? Nè nè, đừng có chê Thổ thuộc tính, cô sẽ bị súng tia chùm bắn vỡ mồm đó?]
Serious-senpai Thổ thuộc tính: [H-Hyyiiihhhhh!? M-Mị xin lỗi. N-Ní nói chí phải, mị chắc chắn đã mạnh hơn rồi…]
<HP giảm 100>
<Tấn công giảm 50>
<Phòng thủ giảm 30>
<Độ nghiêm túc giảm 4>
Serious-senpai Thổ thuộc tính: [Oiiiiiiiiiiiii! Mị yếu hơn mà!!! Ủa mà, độ nghiêm túc giảm 4 thì chả phải nó âm luôn à!!!? Phẩm giá của mị dưới tư cách là hiện thân của sự Nghiêm Túc đang biến mất đó!?]